Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 141 + 142

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 141

"Tôi muốn biết vì sao ông lại chuyển biến lớn như vậy?" Vẻ mặt Thương Mặc nghiêm túc, nhướng mày nhìn Triệu Đình Vĩ, "Trước kia không phải ông rất không muốn tôi cùng một chỗ với chị ấy sao?"
"Chuyện của người lớn, các người biết cái gì!" Triệu Đình Vĩ hừ một tiếng, thay đổi sắc mặt, ánh mắt không rời khỏi bên trong cái hộp kia, ngữ khí khinh thường, "Thương Mặc, thủ đoạn của cô, cùng bạn cùng lứa tuổi so với nhau quả thực cao hơn một ít, thế nhưng đừng tưởng rằng cô có thể qua được lão cáo già này. "
Sờ sờ cái mũi, Thương Mặc câu khóe miệng, nhàn nhạt nói, "Tôi chưa từng có nói qua tôi muốn so sánh với ai đó."
Triệu Đình Vĩ híp mắt nhìn thẳng Thương Mặc, hồi lâu sau, lại hừ một tiếng, "Mau nhanh mang Mạt Thương trở về thành phố X, nếu không phải xem trọng phân thượng của Chu gia, ta sẽ không để cho cô mang con bé đi."
Biến sắc, Thương Mặc giận tái mặt, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm Triệu Đình Vĩ, "Ông biết điều gì?"
"Đây là thái độ đối với trưởng bối sao?" Triệu Đình Vĩ trầm giọng nói, "Ta sẽ có biện pháp giải quyết, cô chỉ cần mang theo Mạt Thương trở về thành phố X là được. "
Mắt thấy vô luận như thế nào đều không có biện pháp từ Triệu Đình Vĩ đạt được tin tức mong muốn, Thương Mặc trầm mặc hồi lâu mới lên tiếng, "Được rồi. "
Xem ra phải tìm thời gian hẹn hai huynh đệ Chu Hào Chu Nghiễn hỏi rõ rồi.
Từ phòng nghỉ đi ra, Thương Mặc đón nhận ánh mắt lo lắng của Triệu Mạt Thương, ôn nhu cười cười, đi tới, nắm tay cô, "Em không sao. "
Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu, chần chờ vài giây, lại nói, "Tiểu Đản, tôi không muốn đi. "
Trong lòng mơ hồ sớm có ngờ tới Triệu Mạt Thương sẽ như thế, Thương Mặc bất đắc dĩ cười, quay đầu nhìn Đan Trác, thấy Đan Trác đồng dạng cau mày, mà Triệu Đình Vĩ ở phía sau lại tức giận nói, "Để cho cô trở về cô không chịu trở về, hiện tại để cho cô đi cô lại không chịu đi, cô là muốn chọc giận chết ta và mẹ của cô sao?"
"Tại sao tôi phải đi?" Triệu Mạt Thương dựng thẳng người, ánh mắt lạnh lùng nhìn về Triệu Đình Vĩ, "Chí ít ông nên cho tôi một cái lý do. "
Triệu đình vĩ bị cô nhìn càng thêm nổi giận, mày nhíu lại rất chặt chẽ, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng, "Đan Trác, khuyên nhủ con gái bảo bối của bà đi. "
"Tôi cũng muốn một cái lý do." Đan Trác nện bước chân ưu nhã đi đến bên cạnh Triệu Đình Vĩ, hai tay ôm ngực nhìn ông ta, "Ông nói cho tôi biết lý do, tôi sẽ khuyên các nàng đi, ông phải biết rằng Thương Mặc rất cưng chiều con gái của ông nha. "
Trầm mặc vài giây, Triệu Đình Vĩ xoay người lần nữa hướng phía phòng nghỉ đi tới, "Đi theo tôi. "
Đan Trác nở nụ cười vui sướng, theo ông ta đi vào, trong mắt lại không mang ý cười.
Mà Thương Mặc còn lại là dựa tường nhìn thân ảnh của hai người, vẻ mặt như có điều suy nghĩ. Triệu Mạt Thương ở bên cạnh nghiêng đầu nhìn nàng, trong mắt tràn đầy hổ thẹn, "Tiểu Đản, thực xin lỗi. "
"Lại nói xin lỗi. " Thương Mặc thở dài nói xong, kéo cô vào trong lòng ngực mình, "Tại sao chị luôn nhiều thực xin lỗi như vậy a. "
Thực xin lỗi ba chữ kia, thật sự là không nên ở giữa hai người yêu nhau lặp lại nhiều lần như vậy.
"Tôi...." Tay Triệu Mạt Thương nắm chặt góc áo Thương Mặc, sợ hãi nói, "Tôi cũng không biết làm như vậy đúng hay không, thế nhưng.... Tôi muốn dựa theo ý nghĩ của mình mà làm."
"Được." không có bất kỳ suy nghĩ, Thương Mặc trực tiếp gật đầu đáp ứng, trán dán lên trán của cô, "Phàm là quyết định của chị, em đều không có chút nào ý kiến mà ủng hộ."
"Tiểu Đản. . ." trong mắt Triệu Mạt Thương tràn đầy cảm động nhìn nàng, bỗng nhiên lại có chút khổ não, "Tôi làm như vậy, có phải lại làm cho em rước lấy phiền phức hay không?"
"Không có. " Thương Mặc không chút do dự lắc đầu, bức bách cô nhìn thẳng vào mình, "Không có, trước đó, là em sai rồi. "
Hiện tại Triệu Mạt Thương như vậy, vô luận làm chuyện gì đều sẽ suy nghĩ rất nhiều, so với lúc trước không quả quyết rất nhiều, đều là lỗi của nàng mới có thể như vậy.
Lúc trước, cái người tin mà uy phong lẫm lẫm kiểm sát trưởng đại nhân, phải nhanh chóng trở về mới đúng.
"Tiểu Đản, mẹ tôi nói không sai, em quá cưng chiều tôi." Triệu Mạt Thương thở dài, đầu tựa ở trong ngực Thương Mặc nghe tiếng tim đập truyền đến từ trong ngực nàng, mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt.
Thương Mặc cúi đầu nhìn Triệu Mạt Thương từ từ nhắm hai mắt dần dần ngủ, đáy lòng một hồi mềm mại, đơn giản ôm ngang Triệu Mạt Thương lên, ngồi vào trên ghế sa lon, để cho cô có thể ở trong lòng ngực mình ngủ thoải mái một chút.
Ánh mắt rơi vào vòng ngọc trên cổ tay Triệu Mạt Thương, Thương Mặc yên lặng nhìn, đầu óc nhanh chóng chuyển động, nỗ lực phân tích ra tình huống hiện tại.
Cửa phòng nghỉ bị mở ra, Triệu Đình Vĩ cùng Đan Trác từ bên trong đi ra, nhìn thấy dáng vẻ của Thương Mặc và Triệu Mạt Thương, đều là sửng sốt, nhìn nhau một cái, đang muốn mở miệng, đã thấy Thương Mặc bỗng nhiên đem ngón trỏ để lên trên môi làm động tác chớ lên tiếng, tiếp theo liền đem Triệu Mạt Thương đặt lên trên ghế sa lon, thương yêu mà hôn xuống trán của cô, cởi áo khoác mỏng đắp lên trên người Triệu Mạt Thương, đứng dậy đi tới bên cạnh Triệu Đình Vĩ và Đan Trác, chỉ chỉ phòng nghỉ, dẫn đầu đi vào trước.
Triệu Đình Vĩ nhíu nhíu mày, theo Thương Mặc đi vào, mà Đan Trác còn lại là lại nhìn Triệu Mạt Thương nằm nghiêng ở trên ghế sa lon, ánh mắt lóe lên vẻ bất đắc dĩ, cũng theo vào phòng nghỉ.
"Chị ấy không muốn cùng tôi trở về, tôi cũng sẽ không ép chị ấy." đợi sau khi hai người đều đi vào, Thương Mặc vẻ mặt nghiêm túc nói, "Tôi hi vọng các người cũng đừng ép buộc chị ấy."
"Cô biết cô đang nói cái gì sao?" Giọng điệu của Triệu Đình Vĩ trầm thấp, mang theo vẻ tức giận, "Bây giờ không phải là lúc để bốc đồng. "
"Tôi không biết cuối cùng là chuyện gì xảy ra, bất quá, chắc cùng với Triệu gia có quan hệ." Thương Mặc nhướng mày, nhìn Triệu Đình Vĩ, "Ông muốn tôi mang Mạt Thương đi, theo lời ông nói là vì để cho tôi bảo vệ chị ấy, càng quan trọng hơn, là vì hôm nay người của Chu gia gặp gỡ tôi, mà ông từ chuyện đó đã biết chuyện gì đó, đối với ông mà nói Chu gia so với Cận gia quan trọng hơn, phải không?"
"Hừ...." Triệu Đình Vĩ hừ một tiếng không trả lời.
"Cô ngược lại rất thông minh. " Đan Trác đứng ở một bên, nhìn xem Thương Mặc, "Bất quá, cũng khó trách...."
"Chu Nghiễn đã từng nói qua, chờ sau khi tôi rời khỏi đây, anh ta có thể bảo đảm Mạt Thương an toàn. " Ánh mắt Thương Mặc lãnh tĩnh (lạnh lùng bình tĩnh), tiếng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, "Tôi tin tưởng anh ta, Mạt Thương lưu lại, đối với bà trên cơ bản không có ảnh hưởng gì. "
Triệu Đình Vĩ cùng Đan Trác nhìn nhau, có chút mê hoặc, quay đầu muốn hỏi Thương Mặc, lại nghe Thương Mặc nói, "Ta chỉ hy vọng, nếu như chị ấy có thể ở Viện kiểm sát kinh đô nhậm chức, các người không nên ngăn cản. "
"Không có khả năng!" Thương Mặc vừa dứt lời, Triệu Đình Vĩ liền lập tức phản đối, nói năng rất có khí phách, "Cô đem nó mang về đi. "
"Vì sao không có khả năng?" khóe môi Thương Mặc hơi câu lên, có chút trào phúng, "Phá hủy kế hoạch gì đó của ngài sao?"
Mặt âm trầm, Triệu Đình Vĩ rất bất mãn nói, "Nói chung không được, cô đem nó mang về. "
"Vì sao?" Vẫn không có mở miệng nói chuyện Đan Trác bỗng nhiên mở miệng, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm Thương Mặc, "Cô muốn con bé làm kiểm sát trưởng, có thể tự mang nó trở về thành phố X, lấy thủ đoạn của cô còn không đơn giản, hà tất. . ."
"Tôi không muốn sự tồn tại của tôi ảnh hưởng đến chị ấy." Ánh mắt Thương Mặc sáng quắc mà nhìn Đan Trác, "Cùng tôi trở về, chị ấy nhất định sẽ cảm thấy, vô luận là làm kiểm sát trưởng Viện Kiểm Sát tỉnh, hay là công tác xử lý vụ án, đều là tôi ở sau lưng giúp đỡ chị ấy. "
Có chút cô đơn cười cười, tay Thương Mặc vô ý thức ma sát lưng ghế dựa bên cạnh, âm thanh có chút trầm thấp, "Tôi không muốn chị ấy biến thành như vậy, đối mặt tôi mềm yếu tự ti. "
Nàng vẫn cho rằng Triệu Mạt Thương bản thân chính là cô gái nhỏ như vậy, nhưng bây giờ nghĩ đến, trước khi biết thân phận của nàng, bộ dạng tiểu nữ nhân của Triệu Mạt Thương chỉ biểu hiện ở trong chuyện chăn gối, một mặt đáng yêu chỉ có ở mỗi lần sau khi vận động xuất hiện.
Nhưng bây giờ, sớm đã không phải là như thế rồi.
"Tốt, ta đáp ứng cô." Đan Trác trầm mặc một hồi, mở miệng đáp ứng yêu cầu của Thương Mặc, Triệu Đình Vĩ ở một bên lập tức đổi sắc mặt, "Đan Trác!"
"Ông không phải luôn miệng gọi con gái rượu sao?" Đan Trác giống như cười mà không phải cười mà nhìn xem Triệu Đình Vĩ, "Hiện tại con gái tuyệt đối không có nguy hiểm, lại để cho con gái khôi phục lòng tin không tốt sao?"
"....." Triệu Đình Vĩ yên lặng nhìn thẳng vài giây, hừ lạnh một tiếng quay đầu, "Bà chính là muốn con bé làm kiểm sát trưởng. "
Đan Trác đã dự định đẩy cửa đi ra ngoài, nghe thấy lời của Triệu Đình Vĩ, cước bộ bị kiềm hãm, giọng nói lạnh xuống, "Mạc danh kỳ diệu"(*)
(*)chẳng biết tại sao; không hiểu ra sao cả; không sao nói rõ được; không giải thích được.
Đối với hai người bỗng nhiên bất đồng cảm thấy khó hiểu, Thương Mặc nhìn Đan Trác đi ra ngoài, lại nhìn Triệu Đình Vĩ còn đứng yên ở một bên, chợt cảm thấy bụng rất đói, nhìn đồng hồ, vậy mà đã là bốn giờ chiều, vội vàng đi ra khỏi phòng nghỉ.
Triệu Mạt Thương như trước nằm nghiêng tại trên ghế sa lon, cho dù trong lúc ngủ vẫn như trước nhíu lại lông mày, Đan Trác đứng ở một bên nhìn xem con gái như thế, không khỏi hít một tiếng. Thương Mặc đi đến ghế sô pha bên cạnh, đưa tay nhẹ nhàng sờ sờ gò má Triệu Mạt Thương, giọng nói ôn nhu, "Bảo bối...."
Trong lúc ngủ mơ cảm thấy trên mặt hơi ngứa, Triệu Mạt Thương bĩu môi, chân mày nhíu lại càng chặt hơn.
Thấy cô vẫn còn ngủ, Thương Mặc bất đắc dĩ cười cười, trong khoảng thời gian ngắn rõ ràng có chút khó xử.
Vừa muốn cho Triệu Mạt Thương ngủ thêm một lát, lại lo lắng Triệu Mạt Thương đói bụng, thật sự là xoắn xuýt rồi.
"Cô quả thực rất cưng chiều con gái nhà chúng tôi." Đan Trác đứng yên ở một bên bỗng nhiên mở miệng, dùng một loại ngữ khí không nói rõ được cũng không tả rõ được nói, "Cùng cha cô thật đúng là giống nhau như đúc."
Trong mắt một đạo tinh quang hiện lên, Thương Mặc không có xoay người, lại vẫn duy trì tư thế nhìn Triệu Mạt Thương, "Nhạc mẫu đại nhân quen biết ba ba của tôi sao?"
"Lúc trước cho rằng không biết, hiện tại biết rõ hóa ra là quen biết đó." Đan Trác nhìn bóng dáng của Thương Mặc nói, "Thật không nghĩ tới. . ."
Bao nhiêu năm rồi quanh đi quẩn lại, mới phát hiện vẫn không có thoát khỏi cái vòng tròn luẩn quẩn này, mà con gái mình lại cùng con gái của người kia mến nhau, bà ngược lại không biết là nên khóc hay nên cười mới tốt đây.
"Ba ba tôi ông ấy...." Đôi mắt Thương Mặc tối sầm lại, âm thanh thật thấp, "Ông ấy lúc trước là người kinh đô sao?"
"Thương Mặc, chuyện này còn cần hỏi sao? Cô không phải đã biết đáp án rồi sao?" Đôi mắt Đan Trác nhìn chằm chằm vòng ngọc trên cổ tay Triệu Mạt Thương, Chu gia thật đúng là dốc hết vốn liếng, vì Mạt Thương ngay cả vòng ngọc tổ truyền đều lấy ra. "
Rõ ràng sớm đã đoán được đáp án, Thương Mặc vẫn vào giờ khắc này có một loại cảm giác giống như bị sét đánh, yên lặng nhìn khuôn mặt ngủ say của Triệu Mạt Thương, phỏng đoán nào đó ở trong lòng càng khuếch trương càng lớn.
Triệu Mạt Thương vào lúc này ưm một tiếng tỉnh dậy, trong đầu thiên đầu vạn tự không rõ Thương Mặc lập tức đem lực chú ý quay lại trên người cô, nhìn cô mở mắt ra, từ ngay từ đầu mờ mịt, đến phát hiện hoàn cảnh xa lạ nhè nhẹ hoang mang, rồi đến khi ánh mắt chạm đến chính mình như trút được gánh nặng, đáy lòng mềm nhũn, khom người ôm cô vào trong lòng mình, đầu tựa vào hõm vai Triệu Mạt Thương không nói được một lời.
Triệu Mạt Thương bởi vì nàng trở nên mềm yếu, nàng làm sao không phải là như vậy.

Tâm hữu linh tê (*) mà phát giác được Thương Mặc lúc này lo lắng, Triệu Mạt Thương nhẹ tay vỗ về sau gáy của nàng, giọng nói nhẹ nhàng, "Tiểu Đản, tôi ở đây. "
(*)Thần giao cách cảm


********************
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: tối hôm qua dừng canh một buổi tối, thật có lỗi thật có lỗi, thật sự thật là tạp ah, bởi vì gần đây muốn bề bộn choáng luôn, hơn nữa càng viết càng thấy được không thích hợp, luôn cảm giác nơi nào xảy ra vấn đề.... Cho nên ngày nào đó mới nói phải bình luận, kết quả các ngươi đều coi ta điên rồi, kỳ thực nhân gia là cầu phê bình nha, cầu thảo luận nơi nào xảy ra vấn đề. . . Tiểu lâu chủ nhưng là rất biết điều a, có lỗi lập tức đổi. . .
Ngụy canh hạ, ta muốn nói, ngày mai ngày mốt không đổi, chắc là như vậy. . . Nhìn mọi người nhắn lại, đều nói phức tạp, , đổ mồ hôi. . . Ta cũng hiểu được như vậy tiếp tục không được. . . Vì vậy ta xin nghỉ hai ngày trừng trị mạch suy nghĩ tìm một điểm đột phá, nếu không... thì một mực mắc kẹt, thật là khó chịu. . . Sờ sờ mọi người, thứ năm gặp.



Chương 142

Từ sau khi ra khỏi tập đoàn Trường Vĩnh, Thương Mặc và Triệu Mạt Thương không có lựa chọn lái xe, mà tay nắm tay ở trên đường tản bộ.
Ngày hôm nay phát sinh biến cố thực sự quá nhiều, nhiều đến làm cho hai người đều có loại cảm giácthừa nhận không đến, lúc này thầm nghĩ muốn tay nắm tay, lại giống như người bình thường, không có nhiều ý nghĩ như vậy, giữa hai người chỉ có ăn ý khiến người tâm động cùng ngọt ngào yêu say đắm.
Sau khi ăn cơm xong ở khách sạn Thương Mặc đang ở, sắc trời đã u ám, mới vừa lên đèn, Triệu Mạt Thương đứng ở bên cạnh cửa sổ sát đất trong phòng Thương Mặc, mắt nhìn xuống những lốm đốm hào quang dưới kia, ôm cánh tay, chợt cảm thấy có chút rét lạnh.
Chỉ là sau một khắc, thân thể liền bị người từ phía sau ôm lấy, cảm giác giá rét quét một cái sạch, còn dư lại chỉ có lòng tràn đầy ấm áp.
Thương Mặc đem đầu tựa ở trên vai Triệu Mạt Thương, cánh tay vòng quanh vòng eo mảnh khảnh của cô, bên tai cô nhẹ giọng nỉ non, "Bảo bối. . ."
Từ khi nào thì bắt đầu, cho dù không phải ở trên giường, người phía sau cũng sẽ dùng giọng nói rất có từ tính gọi cô là "Bảo bối", Triệu Mạt Thương đã không nhớ rõ.
Từ khi hai người quen biết hiểu nhau mến nhau đến ngày hôm nay gần nhau, cùng nhau đi tới, hai người thay đổi đều thật lớn, lúc này quay đầu, lại vẫn có loại cảm giác như đang nằm mơ.
"Đang suy nghĩ gì?" Thương Mặc hít sâu một hơi mùi thơm trên cần cổ Triệu Mạt Thương, cố nén xúc động muốn dùng lưỡi khẽ liếm da thịt nhẵn bóng gần trong gang tấc, thì thào hỏi.
Triệu Mạt Thương thả lỏng thân thể cả người dựa vào trong ngực nàng, ánh mắt mê ly, "Không nói rõ được...."
Bầu không khí như vậy thực sự rất lãng mạn ấm áp, nếu như có thể, cô thực sự hy vọng cả đời đều cùng Thương Mặc như vậy, cái gì cũng không cần quan tâm, chỉ cần hai người ở bên nhau là đủ rồi.
Mỉm cười, Thương Mặc nhẹ nhàng mà hạ xuống một nụ hôn trên cần cổ Triệu Mạt Thương, "Cô gái ngu ngốc...."
Triệu Mạt Thương quay người lại, hai cánh tay quấn lên trên cổ Thương Mặc, có chút mê hoặc, "Tôi thực sự rất ngu ngốc sao?"
"Đúng vậy, rất ngu ngốc." "Đúng vậy, rất ngu. " Thương Mặc cọ xát trên bả vai Triệu Mạt Thương, thở dài nhắm mắt lại, "Coi trọng em không phải ngốc thì là cái gì?"
"Em mới ngốc ấy...." Đang lắng nghe, Triệu Mạt Thương vừa nghe Thương Mặc nói như vậy, lập tức đấm nhẹ bả vai nàng một cái, môi ở trên cổ Thương Mặc mút ra hồng ấn, thở dài, "Nếu không phải là tôi, em cũng sẽ không. . ."
"Em sẽ không nhanh như vậy vui vẻ. " Thương Mặc tiếp lấy lời của cô, nghiêm túc nhìn vào mắt cô, "Em của trước kia, chị không cảm thấy chán ghét sao?"
"Mới không có...." Triệu Mạt Thương nhẹ tay véo nhẹ lấy gò má Thương Mặc, "Tiểu Đản dù là bộ dáng gì đi nữa tôi đều thích. "
"Ha ha..." Nhẹ nhàng cười, Thương Mặc ngưng mắt nhìn Triệu Mạt Thương một lúc lâu, chợt mở miệng, "Em biết chị cảm thấy áy náy nhất là chuyện gì. "
Nhẹ vỗ về hai má Thương Mặc, bàn tay dừng một chút, nhìn tròng mắt đen nhánh sáng rực đầy sao kia, Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng di chuyển khuôn mặt ra xa một chút, "Đúng không. . ."
"Có thể ba em không chết. " Thương Mặc cắt đứt lời xin lỗi vừa ra khỏi miệng được một nửa của chị ấy, thấy Triệu Mạt Thương đầu tiên là kinh ngạc nhìn mình, tiếp theo lại có chút ủ rũ cúi đầu cười khổ, vẻ mặt nghiêm nghị, "Em không phải đang hống (dỗ ngọt) chị. "
"Tiểu Đản..." vẻ mặt Triệu Mạt Thương phức tạp nhìn nàng, há mồm muốn nói, thân thể chợt bị Thương Mặc ôm lấy, không khỏi phát sinh một tiếng kêu sợ hãi.
Ôm Triệu Mạt Thương đi tới bên giường ngồi xuống, tay Thương Mặc vẫn ôm lấy thắt lưng của cô, cằm tựa ở trên vai của cô, "Chị hãy nghe em nói vì sao em lại sẽ cho rằng như vậy. "
Trầm mặc vài giây, Triệu Mạt Thương khẽ gật đầu một cái, bàn tay có chút lạnh như băng để tay lên trên bàn tay vẫn đang ôm lấy thắt lưng mình, lại bị trở bàn tay thành nắm chặt, lòng bàn tay truyền tới nhiệt độ làm cho cô cảm thấy một trận thư thái.
Cau mày nhẹ nhàng xoa xoa tay cô, bàn tay Thương Mặc nắm thật chặt, có chút bất mãn, "Ngày mai không cho phép mặc ít như thế. "
Kiều mị liếc nàng một cái, trong lòng Triệu Mạt Thương ấm áp, đầu ngón tay nhẹ nhàng phát họa lấy lòng bàn tay Thương Mặc, khóe môi hơi vểnh lên mang theo nhè nhẹ cười yếu ớt, "Được. "
Thương Mặc đem cô ôm chặt hơn nữa, ôn nhu nói, "Chị cảm thấy. . . Là ba ba em lợi hại hay là em lợi hại?"
"Hử?" Kỳ quái quay đầu liếc nhìn nàng một cái, Triệu Mạt Thương do dự vài giây, "Chắc là ba ba em lợi hại hơn."
"Đúng vậy. . ." Thương Mặc hôn một cái lên gò má của cô, "Thân phận của Tào Minh Nghĩa là do em phát hiện, thế lực của Thương Lang Bang ẩn náu ở phương nam là do em diệt trừ.... Nhưng mà vẫn nghĩ không thông, những thứ này ngay cả em đều có thể phát hiện, có thể làm được mọi chuyện, ba ba vì sao vẫn không có phát hiện. . . Vì vậy em nghĩ, có phải ba ba kỳ thực sớm đã phát hiện ra rồi hay không, chỉ là vẫn không có trừ khử bọn chúng mà thôi."
Dừng một chút, Thương Mặc nghiêng đầu nhìn Triệu Mạt Thương một chút bộ dạng như đang có điều suy nghĩ, tiếp tục nói, "Nhưng vì sao không diệt trừ? Nếu như không diệt trừ đi, chí ít cũng sẽ phái người giám thị, phía nam dù sao cũng là địa bàn của chúng ta, Tào Minh Nghĩa có ẩn giấu sâu hơn nữa, lấy thủ đoạn của ba ba, không có lý do kiềm chế không được, huống chi là trực tiếp bị tấn công tổng bộ. "
"Ý của em là...." Triệu Mạt Thương nhíu lại lông mày, ngón tay vô ý thức ở trong lòng bàn tay Thương Mặc ma sát, "Ba ba của em là cố ý sao?"
"Sau khi tòa nhà lớn gặp chuyện không may, tất cả thế lực không phải toàn bộ giao đều giao vào trong tay em sao? Em bận rộn sau một thời gian ngắn một lần nữa chú ý vấn đề lần kia bị tập kích, lúc này mới phát hiện. . ." Thương Mặc híp mắt, giọng nói vô cùng bình tĩnh, nghe không ra vui giận, "Lần tập kích kia, về phương diện người trên cơ bản không có tổn thất gì, duy nhất một cái xảy ra chuyện, ngược lại là ba ba thân làm bang chủ. Mà bình thường những người có trách nhiệm bảo vệ tòa nhà, cư nhiên ở mấy ngày hôm trước khi tòa nhà xảy ra chuyện, đều bởi vì các loại nguyên nhân bị ba ba điều đi ra ngoài. "
Nghe Thương Mặc phân tích, Triệu Mạt Thương bất tri bất giác, cũng bắt đầu cảm thấy có chút đạo lý, nhẹ nhàng gật đầu, quay đầu nhìn Thương Mặc, "Tiểu Đản. . ."
"Em vẫn cảm thấy không thích hợp, từ sau sự tình lần kia, dường như tất cả đều thương lượng xong, rất nhiều dã tâm trước đây được ẩn dấu rất tốt toàn bộ trồi lên. Nếu như nói những người này ức hiếp em vì em còn trẻ tuổi...."Thương Mặc ngưng mắt nhìn Triệu Mạt Thương, ánh mắt lập loè, "Kỳ thực em không có lợi hại như vậy, ba ba dường như đã sớm dự liệu được chuyện này, ở khắp nơi đều ẩn giấu người của chúng ta, vô luận là bang phái nào nháo sự, em đều có thể trực tiếp trực kích hạch tâm. " [chỗ này mình cũng không hiểu =))]
Hít một hơi lãnh khí, Triệu Mạt Thương bất khả tư nghị nhìn Thương Mặc, tay nắm chặt cánh tay của nàng.
Đây hết thảy, kỳ thật Thương Thần Nho đã sớm liệu đến, thậm chí đã làm tốt chuẩn bị?
Nhưng.... Tại sao phải phiền toái như vậy, nếu như chuẩn bị kỹ càng, vậy thì trực tiếp diệt trừ không phải nhanh hơn sao, cần gì phải làm ra những chuyện như vậy?
Phảng phất nhìn thấu mê hoặc của Triệu Mạt Thương, Thương Mặc mệt mỏi tựa ở trên vai cô, "Em cũng không biết ba ba tại sao phải làm như vậy. . . Còn có, Chu gia. . . Em. . ."
Tay xoa vòng ngọc trên cổ tay Triệu Mạt Thương, giọng nói Thương Mặccũng không còn trấn định như lúc trước, ngược lại có vẻ hơi hoảng loạn, "Cảm giác thật là kỳ quái. . . Em có chút không biết làm sao. "
Lấy cánh tay vẫn ôm lấy hông mình của Thương Mặc ra, Triệu Mạt Thương trực tiếp chuyển người ngồi lên trên đùi Thương Mặc, tính trấn an mà vuốt gò má của nàng, muốn an ủi em ấy, lại không biết nên nói cái gì.
Ánh mắt chạm đến thương tiếc trong mắt Triệu Mạt Thương, Thương Mặc cố gắng phấn chấn tinh thần, cười nói, "Cách xa em, ngược lại, ba ba đoán chừng không có việc gì là được. "
Nếu như. . . Nếu như nàng và Chu gia thật sự là loại quan hệ mà nàng nghĩ đó, như vậy Chu lão gia tử, có thể ngồi nhìn ba ba nàng gặp chuyện không may sao?
"Ừ...." An lòng hơn một chút, Triệu Mạt Thương ừ một tiếng, đầu dựa vào thân thể Thương Mặc, nhẹ tay khẽ kéo lấy vạt áo Thương Mặc, cũng không nói chuyện, hưởng thụ thời khắc an bình này.
Dứt khoát ôm cô ngã xuống giường, Thương Mặc thả lỏng thân thể, thở ra một hơi.
Bởi vì động tác của nàng trực tiếp nằm úp sấp ở trên người nàng, Triệu Mạt Thương nhìn bộ dạng của Thương Mặc, nhịn không được giơ tay ra mô phỏng theo cánh môi hồng nhuận của nàng, xúc cảm mềm mại làm cho toàn thân cô lan tràn cảm giác kỳ quái.
Cười xấu xa mở miệng ngậm lấy ngón tay khớp xương rõ rệt xinh đẹp, lưỡi Thương Mặc ở đầu ngón tay Triệu Mạt Thương khẽ liếm vài cái, chọc cho Triệu Mạt Thương khẽ kêu một tiếng rụt tay về, lúc này mới nghiêng người đem cô đặt ở trên người, nhìn dáng vẻ cô bất mãn trừng mình, lời nói mang theo uy hiếp, "Sau khi em trở về, nếu như chị còn dám không nghe lời. . ."
Nhướng mày, tay ở trên bụng Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng ma sát, Thương Mặc hạ giọng, trong tròng mắt lóe sáng dục vọng, "Chờ chị trở về hoặc là em tới nữa, trừng phạt sẽ không đơn giản giống như lần trước đâu nha. "
Khuôn mặt soạt một cái đỏ lên, nhiệt khí từ cổ thẳng lên tới đỉnh đầu, Triệu Mạt Thương ấp úng, "Tôi. . . Nào có không nghe lời. . ."
"Không có sao?" Thâm thúy suy nghĩ, tay Thương Mặc từ từ trượt xuống, dừng ở trên nút thắt của chiếc quần hưu nhàn kia, như có như không mà đùa bỡn, "Không biết là người nào, luôn không đúng giờ ăn cơm, không đúng giờ ngủ, suốt ngày chỉ biết làm việc làm việc."
Tâm theo động tác gảy cúc áo của nàng nhấc lên hạ xuống, Triệu Mạt Thương nhịn không được đè lại tay Thương Mặc, yếu ớt mà gọi tên nàng, "Tiểu Đản. . ."
"Chậc, ngược lại nếu như bị em phát hiện chị lại như vậy. . ." Lưỡi Thương Mặc khẽ liếm qua cổ Triệu Mạt Thương, tay cầm ngược lấy tay Triệu Mạt Thương, lại cùng nhau đặt ở trên bụng bằng phẳng ma sát, âm thanh dần dần khàn khàn, "Kỳ thực không chỉ là tất chân bị kéo tới rách nát...."
Bụng dưới vốn cũng bởi vì động tác kia mà có chút co quắp, lại nghe được câu này, Triệu Mạt Thương cảm thấy hình như có dòng điện từ nơi bụng truyền khắp toàn thân, hô hấp bắt đầu hơi hơi dồn dập.
Ngậm vành tai của cô nhẹ mút vài cái, giọng điệu của Thương Mặc ngày càng thấp, "Bảo bối, thân thể của chị. . . Khôi phục rồi sao?"
"Em...." Triệu Mạt Thương khẽ run, ngay cả giọng nói cũng đều phát run, hơn nửa ngày, mới cắn môi dưới, nhắm mắt lại, nhẹ nhàng gật đầu.
Buông tay Triệu Mạt Thương ra, bắt đầu giải khai cúc áo có vẻ vô cùng trong suốt trên áo sơ mi trắng, Thương Mặc một đường hôn đi xuống, thẳng đến lúc cúc áo toàn bộ bị cởi bỏ, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Triệu Mạt Thương, bật cười.
Vô luận bao nhiêu lần, Triệu Mạt Thương tựa hồ cũng vẫn xấu hổ như thế.
Đang muốn thò tay cởi ra nội y che đậy chỗ đầy đặn kia, điện thoại di động trong túi lại vang lên, Thương Mặc nhíu mày lại, không muốn để ý tới, thế nhưng tiếng chuông lại tuần hoàn một lần lại một lần, làm cho Triệu Mạt Thương cũng mở mắt ra.
Trong miệng nhỏ giọng mắng một câu, Thương Mặc lấy điện thoại ra nhấn nghe, nhưng khi nghe bên đầu điện thoại nói lại thay đổi sắc mặt.
******************

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna