Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 115 + 116

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 115

Uông Minh đứng ở cửa nhìn thấy hai người ôm nhau cùng một chỗ, siết chặt nắm tay, vẻ mặt thống khổ mà dựa vào tường.
Vô luận Thương Mặc khuyên như thế nào, Triệu Mạt Thương nhất định cho rằng là cô làm hại Thương Thần Nho gặp chuyện không hay, nước mắt từ đầu đến cuối chưa từng ngưng lại, làm cho Thương Mặc tay chân luống cuống mà bối rối.
"Ngoan, không khóc…." Không ngừng lặp đi lặp lại lời giống vậy, Thương Mặc ôm sát Triệu Mạt Thương, "Không khóc, không khóc….."
Nhẹ lôi kéo góc áo của Thương Mặc, Triệu Mạt Thương hít hít mũi, ngẩng đầu nhìn Thương Mặc, "Tiểu Đản…..Mặc không phải…..sẽ có nguy hiểm đi?"
"Sẽ không đâu." Trong đầu Thương Mặc loạn thành một đoàn, đem Triệu Mạt Thương ôm vào trong lòng mà an ủi, "Có em ở đây, tôi sẽ không việc gì, nghe lời, đừng loạn tưởng."
"Nhất định bởi vì em……" Nữ nhân ngày thường thông minh nhạy bén lúc này giống như chui vào ngõ cụt, nước mắt đầy mặt, khóc thút thít nói, "Đều là bởi vì em…..Nếu Mặc không quen biết em, Mặc cũng sẽ không bị thương….."
Vẫn đối với Thương Mặc bởi vì chuyện nàng bị Cận Phi Hàn mưu sát mà canh cánh trong lòng, Triệu Mạt Thương từ trong lòng Thương Mặc tránh ra, bả vai gầy gòm run rẩy, "Tiểu Đản, nếu không chúng ta…. ô ….."
Thương Mặc đem cô áp đảo trên mặt đất, môi của mình nặng nề mà khắc trên môi của cô, một hồi dây dưa, khó có được một lần không chút nào thương tiếc mà cắn nát môi Triệu Mạt Thương, mắt đỏ quan sát xem cô muốn nói gì, "Em muốn nói cái gì?"
Trong miệng tràn ngập mùi máu tươi, Triệu Mạt Thương lau nước mắt, "Là em liên lụy đến Mặc…"
Khẽ cắn môi, Thương Mặc lại một lần nữa hôn Triệu Mạt Thương, thẳng đến khi không thể thở nổi mới buông lỏng một chút, âm thanh khàn đặc, "Cái gì hả?"
"Em……" Triệu Mạt Thương kinh ngạc nhìn Thương Mặc, "Em……"
"Mặc kệ." Thương Mặc tức giận mà nói một câu, cúi đầu lại một lần nữa hôn nữ nhân đã toàn thân vô lực, mãi đến cuối cùng nằm ở trên người Triệu Mạt Thương, "Bất luận là gì…. Không cho phép em rời khỏi tôi……"
Nhẹ tay vỗ về sau gáy Thương Mặc, Triệu Mạt Thương nghe tiếng Thương Mặc nỉ non, tâm trạng một hồi mâu thuẫn.
Cô thậm chí vừa mới tưởng tượng….. Cứ như vậy quay về Kinh đô, tất cả mọi chuyện làm theo nguyện vọng của cha mẹ mình, chỉ cầu bọn họ không cần lại gây tổn thương cho Thương Mặc.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, nếu như mình làm như vậy, Thương Mặc nhất định sẽ rất thống khổ đi.
Hai người nằm trên đất không biết bao lâu, dần dần khôi phục lại lý trí, Triệu Mạt Thương tự hỏi, cuối cùng thở dài, "Tiểu Đản, thật xin lỗi, vừa rồi lại có thể có ý niệm như vậy trong đầu."
"Cho nên?" Thương Mặc ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt mơ hồ có nước mắt dâng lên, giọng nói vừa ủy khuất vừa sợ hãi, "Ba ba không thấy, em cũng không cần tôi nữa sao?"
"Không có." Triệu Mạt Thương đưa tay khẽ vuốt gò má của nàng, "Tiểu Đản rất thông minh, ba ba rất nhanh sẽ tìm được, em cũng sẽ không có không cần Mặc."
"Thật sự?" Hít hít mũi, Thương Mặc bán tín bán nghi mà nhìn cô.
"Thật sự." Kéo nàng vào trong lòng mình, Triệu Mạt Thương cúi đầu hôn lên khóe mắt Thương Mặc đang đầy nước mắt, "Làm sao bỏ được." 
"Không cho phép gạt tôi."
"Ừ."
Hai người ôm nhau nằm trên mặt đất của phòng thể thao, Thương Mặc mệt mỏi chui vào trong lòng Triệu Mạt Thương, ôm chặt lấy thắt lưng cô.
Điện thoại di động đặt trong túi áo rung lên, Thương Mặc lấy điện thoại, nhận lấy, bộ dạng đang mơ mơ hồ hồ giống đang chuẩn bị ngủ, hoàn toàn biến mất, dùng cả tay và chân bò dậy, "Tôi lập tức đến."
Lôi kéo Triệu Mạt Thương đứng dậy, Thương Mặc thả lại điện thoại vào trong túi áo, "Liên Ám thúc đã tỉnh."
Hai người đi ra khỏi cửa, Thương Mặc nhìn thấy Uông Minh đang ngẩn người, liền khẽ gật đầu, "Đi thôi, quay về bệnh viện."
"Dạ." Uông Minh lên tiếng sau đó tiến lên trước, Triệu Mạt Thương nhìn thấy bóng lưng của anh ta, tay đang nắm tay Thương Mặc không nhịn được nắm thật chặt.
Cảm giác được hành động của Triệu Mạt Thương, Thương Mặc quay đầu nhìn Triệu Mạt Thương, có chút nghi ngờ, tay vẫn cùng nhau mười ngón đan chặt vào nhau.
Trở lại bệnh viện, Thương Mặc vào phòng bệnh, nhìn thấy Liên Ám rất kích động mà đi tới, "Liên Ám thúc, ba của tôi ở đâu?"
Liên Ám tâm trạng phức tạp mà nhìn Thương Mặc hồi lâu, thở dài, "Thiếu chủ, Bang chủ nói Ngài đã đủ năng lực gánh vác."
Bước chân bị kìm hãm, Thương Mặc thu hồi thần sắc trên mặt, nhìn Liên Ám, "Lời này của Liên Ám thúc là có ý gì?"
"Bang chủ nói Ngài không nên thương tâm hoảng loạn, bình tĩnh mà kiểm soát cục diện, đối phó với các thế lực thù địch." Liên Ám nhìn thân mình đã bắt đầu run rẩy của Thương Mặc, vẻ mặt không đành lòng, lại tiếp tục nói, "Bang chủ…. Thời điểm chúng tôi đến một vách núi dốc….."
"Ta có việc đi trước." Bị sợ hãi chiếm giữ trái tim lẫn trí óc, Thương Mặc bỗng nhiên dừng bước, không dám nghe tiếp, chạy ra ngoài, Triệu Mạt Thương vội vàng đuổi theo, "Tiểu Đản…."
"Thiếu chủ!" Liên Ám lớn tiếng gọi Thương Mặc, "Bang chủ nói, luôn trốn tránh không bao giờ có thể giải quyết được vấn đề."
Đã đến cửa, Thương Mặc dừng lại, tay run rẩy vịn cánh cửa, giọng đầy chua sót, "Ba của tôi còn nói cái gì nữa không?"
"Bang chủ nói, Ngài không còn là Thiếu chủ nữa rồi." Lời Liên Ám nói ra, làm cho mọi người ở trong phòng bệnh cả kinh, ngơ ngác mà nhìn nhau.
"……" Thương Mặc trầm mặc một lúc lâu, môi dưới bị cắn đến chảy máu, mọi người thấp thỏm không yên mà trầm mặc, mãi đến khi mọi người cảm thấy sắp bị bức đến điên, Thương Mặc bất ngờ nói, "Tôi hiểu được."
Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng làm cho mọi người cả kinh, Thương Mặc xoay người, đi đến trước giường bệnh Liên Ám, "Còn có gì không?"
Lắc đầu, Liên Ám nhìn Thương Mặc thầm than, "Thiếu chủ, chờ thương thế tôi tốt hơn, tôi đến bảo vệ Người."
Hít một hơi thật sâu, Thương Mặc gật gật đầu, vẻ mặt thản nhiên, "Được, chú dưỡng thương cho tốt đi."
"Được." Liên Ám đáp.
"Uông Minh, Huyên tỷ, vết thương của hai người ra sao rồi?"
"Chỉ là vết thương nhỏ thôi, Thiếu chủ yên tâm."
"Cho hai người hai ngày nghỉ ngơi, nghỉ ngơi xong…. Đến biệt thự Thành Đông bên kia tìm ta." Thương Mặc bỏ lại một câu, nắm tay Triệu Mạt Thương đi ra khỏi phòng bệnh, sớm đã không còn yếu đuối và thống khổ nữa.
Sau khi Liên Ám thương thế tốt lên, giống như lúc đi theo bên cạnh Thương Thần Nho, bình thường vẫn đi theo bảo vệ Thương Mặc.
Thương gia đột nhiên bị tập kích, chuyện Thương Thần Nho bị truy kích té xuống vách núi truyền đến Hắc bang ở khắp nơi, Hắc đạo ở phía Nam dường như biến đổi thế lực phản động ngóc đầu trở lại.
Lúc bị tập kích bất ngờ, bởi vì trước đó Thương Thần Nho đã phán đoán đúng, tổn thất kỳ thực cũng không nhiều, việc duy nhất làm bất ổn lòng người đó là chuyện tình Bang chủ chết đi.
Thương Mặc ở trong trên dưới Thanh Long Bang vốn đã tích lũy uy vọng nhất định, lúc này cũng không có vì vậy mà suy sút tinh thần nhiều, mà lấy thủ đoạn phương pháp khắc nghiệt áp chế những bang phái đã bắt đầu có chút hành động rục rịch.
Không đến một tháng, trước sau có gần mười bang phái bị Thanh Long bang tiêu diệt, Thương Mặc không ngoại lệ đều tự thân mình mà tiến lên phía trước.
Ban đêm gió lớn, Triệu Mạt Thương đã từ nhà của mình dọn đến ở cùng  Thương Mặc trong một ngôi  biệt thự, chung quanh biệt thự đều có người bảo vệ, bên trong ẩn dấu đủ loại súng ống đạn dược.
Chuyện Thanh Long Bang vừa xong, ngay cả bạch đạo cũng bắt đầu muốn kiếm một chén canh. 
Tất cả mọi người coi thường Thương Mặc một cô gái mới ngoài hai mươi, nhưng sau hơn một tháng không dám lại hành động thiếu suy nghĩ nữa.
Tổ điều tra quay về Kinh đô, đối với kết quả điều tra Lệ bí thư cho thấy không đủ chứng cứ, Lệ bí thư rảnh tay muốn đối phó Thương Mặc, lại phát hiện thuộc hạ dưới quyền bất tri bất giác rõ ràng thay đổi rất nhiều.
Tử Tinh Đường xưa nay rất ít xuất hiện ở trong miệng mọi người trong lần rung chuyển nghiêm trọng này cho thấy uy lực của nó. (Cái này là một phân đường trong Thanh Long Bang nhé, đã nhắc tới ở những chương trước rồi.)
Các tỉnh phía Nam nhiều năm trước đây, sớm đã có nhiều quan chức và phú hào cùng Thanh Long bang gắn bó với nhau, thậm chí có rất nhiều quan nhị đại, quan tam đại, phú nhị đại, phú tam đại* đều bị kéo vào trong nội đường trở thành một thành viên của Tử Tinh đường, Thanh Long Bang gặp chuyện không may, bọn họ làm sao lại khoanh tay đứng nhìn, phía bạch đạo rối ren rất nhanh bị đè ép xuống lại.
(*quan nhị đại, quan tam đại: thế hệ làm quan thứ hai, thứ ba
Phú nhị đại, phú tam đại: thế hệ giàu có thứ hai, thứ ba)
"Em ấy…. lại đi chỗ nào rồi?" Trong biệt thự, Triệu Mạt Thương ngồi trên ghế salon ở phòng khách, vẻ mặt có vẻ có chút mờ mịt.
Lệnh Hồ Huyên thở dài, ngồi vào bên cạnh Triệu Mạt Thương, "Tôi sẽ không gọi cô là Triệu kiểm."
"Ừ." Triệu Mạt Thương gật đầu, tay vuốt nhẹ cái cốc, giọng nói sâu kín, "Em ấy sẽ gặp nguy hiểm sao?"
"Nói nguy hiểm….. Tôi không dám bảo đảm hoàn toàn không có, dù sao….." Lệnh Hồ Huyên dựa sát vào ghế salon, hết sức bất đắc dĩ nói, "Ở trên giang hồ sao có thể không bị đao kề cổ…. Em ấy là Thiếu chủ, vào lúc này nhất định phải lập uy danh." 
"Tôi hiểu rõ." Triệu Mạt Thương khẽ gật đầu, giọng nói khổ sở, "Mỗi lần em ấy ra ngoài, tôi đều cảm thấy vô cùng sợ hãi."
"Đó cũng là chuyện không thể tránh khỏi, không nghĩ tới lại có thể có tình trạng như ngày hôm nay." Lệnh Hồ Huyên đứng thẳng dậy, nhìn Triệu Mạt Thương một lúc lâu, nghiêm nét mặt nói, "Cô sẽ để ý…. Em ấy là đi ra ngoài giết người sao?"
Lắc đầu, Triệu Mạt Thương vén vén sợi tóc bị rơi, "Cho tới tình cảnh bây giờ, làm sao còn có thể đi để ý những thứ này…. Em ấy không giết người…. Người ta sẽ giết em ấy….. Tôi là một Kiểm sát trưởng, nhưng cũng là một người vợ hi vọng chồng mình an toàn."
"Vậy là tốt rồi." Lệnh Hồ Huyên khẽ gật đầu, lại lần nữa buông lỏng cơ thể mình, thở dài một hơi, giọng nói bình thường, "Cô cũng đã nhìn ra rồi đi?"
"Hả?" Triệu Mạt Thương sửng sốt, quay đầu nhìn Lệnh Hồ Huyên, chống lại đôi mắt của cô ấy, lập tức hiểu được, "Đúng." 

Thương Mặc chính là mạnh mẽ chống cự mà thôi, liều mạng muốn áp chế toàn bộ bố cục hỗn loạn, một khi tình cảm xảy ra điều gì, chỉ sợ rất nhanh sẽ sụp đổ.
"Cho nên…. Nếu như cô xảy ra chuyện gì, em ấy thực sự phát điên mất." Lệnh Hồ Huyên nói trắng ra, "Cô là chỗ dựa tinh thần của em ấy."
"Tôi biết rõ." Triệu Mạt Thương nhớ tới Thương Mặc mỗi lần từ bên ngoài về, đều ôm chính mình hồi lâu cũng không nói chuyện, mỗi lần đều cảm thấy người trong ngực rầu rĩ, hận không thể cứ như vậy ôm Thương Mặc, làm cho nàng cái gì cũng không muốn quản, cả ngày đợi ở nhà chờ chăm sóc nàng.
"Yên tâm đi, thân thủ của Thiếu chủ, so với mấy người chúng ta cũng mạnh mẽ hơn rất nhiều." Lệnh Hồ Huyên nhìn ra Triệu Mạt Thương còn đang lo lắng không yên, liền an ủi, "Hơn nữa có Uông Minh đi theo, Liên Ám thúc cũng âm thầm bảo hộ em ấy."
"Ừ." Nhẹ nhàng gật đầu, nhưng vẫn cảm thấy lo lắng, Triệu Mạt Thương bất đắc dĩ nói, "Tuy rằng biết rõ như vậy, thế nhưng nhịn không được chính là lại không yên tâm."
Có lẽ, đây là cảm giác giữa những người yêu nhau.
-----
"Ngươi….. Người là Thương Mặc." Lúc này, trong một biệt thự nào đó, một người đàn ông trung niên bị ép quỳ gối trước mặt Thương Mặc, khóe miệng đầy máu, vẻ mặt hoảng sợ mà nhìn Thương Mặc.
Trên tay cầm dao găm mang theo người từ khi còn bé mà chơi đùa, Thương Mặc ngồi thấp xuống, vung vung dao găm, mang theo nét mặt làm cho người ta cảm thấy nguy hiểm mà cười, "Đổng Đường chủ, là cảm thấy tôi vẫn còn trẻ dễ bắt nạt phải không?"
"Không….. Không phải….." Ánh sáng sắc bén của dao găm phản xạ với ánh sáng ở dưới bóng đèn khiến cho Đổng Đường chủ nhìn mà chủ kinh hồn bạt vía, chỉ sợ Thương Mặc tuột tay, đem dao găm quăng đến mặt của hắn.
Thương Mặc híp mắt cười mà nhìn hắn, "Như vậy, thủ hạ của ngài là xảy ra chuyện gì đây. Nghe nói khách sạn của cháu quản lý bị thủ hạ của ngài quăng vài bàn tay phải không?" 
"Này…. Này chẳng qua chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm….." Đổng Đường chủ toàn thân mồ hôi đầm đìa mà giải thích, "Đứa bé kia mới đến, không hiểu chuyện, không biết đó là khách sạn của Ngài…"
Kỳ thật hành động này vốn là muốn thăm dò thử cô gái trẻ mới lên làm Bang chủ Thanh Long bang sẽ phản ứng như thế nào, lại mượn phản ứng này để lên kế hoạch ứng phó Thanh Long Bang, là tiếp tục dựa vào, hay là làm như người đến giật giây người của hắn nói, nhân cơ hội liên kết với những bang phái khác, đem mười mấy năm qua hợp tác với Thanh Long bang mà đạp đổ.

Lại không đoán được, tốc độ của Thương Mặc cư nhiên lại nhanh như vậy, ban ngày mới thăm dò, ban đêm nàng liền mang người trực tiếp đến tổng bộ của hắn.
----------------------
Xin lỗi mọi người vì sự chẫm trễ của mình, vì thời gian này mình đang bận một số việc nên edit sẽ khá chậm, nên mong mọi người thông cảm nhé. *cúi đầu*



Chương 116

Dao găm ở trong tay Thương Mặc đổi tới đổi lui, hàn quang ở trước mặt Đổng đường chủ không ngừng lóng lánh, Thương Mặc vẫn duy trì tư thế ngồi, khóe miệng hơi hơi treo lên một nụ cười nhạt, "Không biết khách sạn đó là của Thanh Long Bang? Vậy thì thật là xin lỗi a Đổng đường chủ, cháu đêm nay mạo phạm."
"Không phải mạo phạm. . . Không phải mạo phạm. . ." Đổng đường chủ muốn giơ tay lên lau mồ hôi, rồi lại e sợ Thương Mặc cho là hắn muốn làm cái gì, trực tiếp dùng dao găm cắt cổ của hắn, con mắt nhìn chằm chặp dao găm lạnh lẽo, run rẩy nói, "Thương thiếu chủ. . . Không phải, Thương bang chủ tuổi trẻ tài cao, có thể gặp ngài một lần, là vinh hạnh của tôi. . ."
"A. . . Đổng đường chủ khen ngợi." Thương Mặc trong miệng nói xong lời nói khiêm tốn, trên mặt lại nhìn không thấy một điểm khiêm tốn, thủy chung treo nụ cười để cho người ta cảm thấy ý tứ hàm xúc khó hiểu. Đem dao găm cắm lại vào bên hông, Thương Mặc vỗ vỗ bả vai Đổng đường chủ, "Không biết Đổng đường chủ có biết gần nhất có người nào truyền bá một ít. . ."
Nghiêng đầu, Thương Mặc nhíu lại lông mi, giọng nói hết sức vân đạm phong khinh, "Phá hư một số quan hệ của huynh đệ chúng ta trong bang phái...."
"Cái này. . . Cái này. . ." Đổng đường chủ lúc này rốt cục dám giơ tay lên lau mồ hôi rồi, trong miệng lắp ba lắp bắp hỏi, nhìn xem dáng vẻ mỉm cười của Thương Mặc, lưng một mảnh lạnh lẽo.
Cái này Thương Mặc. . . Tại sao cùng ba của nàng giống nhau như vậy, khiến người ta khó có thể dự liệu, quả thực là một tiểu hồ ly.
"Lẽ nào không có?" Thương Mặc ra vẻ rất vô tội mà nhìn xem hắn, "Chẳng lẽ là tôi đã hiểu lầm?"
"Dạ.... Dạ.... Thương bang chủ, ngài nhất định là hiểu lầm, tại sao có thể có người dám nói ra phá hoại quan hệ của hai chúng ta.... " Nghe được Thương Mặc nói như vậy, Đổng đường chủ vội vã nói tiếp, động tác lau mồ hôi càng ngày càng gấp gáp hơn.
"Như vậy a. . ." Thương Mặc híp híp mắt, giọng nói tràn đầy hiểu rõ, "Đã như vậy.... Người kia khả năng còn chưa tới nơi này của Đổng đường chủ đi, nghe nói người nọ rất nguy hiểm đấy. . . Như vậy đi, cháu lưu lại thủ hạ tới bảo vệ sự an toàn của Đổng đường chủ."
"Thương. . . Thương bang chủ. . ." Khuôn mặt Đổng đường chủ lập tức trở nên trắng bệch, Thương Mặc nhẹ nhàng khiêu mi, đứng lên nhìn xuống Đổng đường chủ, "Chẳng lẽ Đổng đường chủ cảm thấy cháu là phái người tới giám thị ngài sao?"
"Không phải. . . Không phải. . ." Đổng đường chủ gượng cười, lấy lòng nói, "Thương bang chủ có thể quan tâm tôi như vậy, tôi rất cảm tạ, chỉ là. . . làm sao dám làm phiền các vị huynh đệ."
"Ah? Phiền toái sao?" Thương Mặc ý vị thâm trường mà quét chung quanh thủ hạ của mình liếc, mọi người vừa thấy Thương Mặc hỏi như vậy, lập tức rất nhanh chóng đáp, "Không phiền toái."
"Xem đi, Đổng đường chủ, các huynh đệ của ta đều muốn lưu lại bảo hộ ngài." Thương Mặc lại vỗ vỗ bả vai Đổng đường chủ, giống như cười mà không cười nhìn Đổng đường chủ, "Hay là Đổng đường chủ muốn cô phụ hảo ý của những huynh đệ này của ta?"
"Đương nhiên không phải!" Đổng đường chủ vội vàng phản bác, nhìn xem những người cầm súng lục chung quanh hồi lâu, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt, ngôn ngữ nghe cũng hết sức ủ rũ, "Có thể làm cho các vị huynh đệ bảo hộ, tôi rất cảm kích, vậy thì phiền toái các vị rồi."
"Vũ Đồng, nếu Đổng đường chủ cảm kích các cậu như thế, các cậu nhất định phải ra sức một chút nha." Thương Mặc nhàn nhạt nói với Lâm Vũ Đồng đứng ở bên cạnh nàng.
"Vâng, Thiếu chủ!" Đôi mắt sắc bén như chim ưng của Lâm Vũ Đồng liếc mắt nhìn Đổng đường chủ, giọng nói lạnh lùng, "Đổng đường chủ yên tâm, có chúng tôi ở đây, không có ai có thể gây tổn thương cho ngài được."
"Đúng... Đúng...."  Đổng đường chủ lại giơ tay lên lau mồ hôi, Thương Mặc đi tới bên cạnh bàn rút một tấm khăn giấy đưa tới trước mặt hắn, "Giữa mùa đông Đổng đường chủ còn có thể đổ nhiều mồ hôi như vậy, sức khoẻ thực sự là rất tốt ha ha."
"Thương bang chủ nói đùa. . . nói đùa. . ." Đổng đường chủ tiếp nhận khăn giấy, không ngừng lau mồ hôi, "Đa tạ Thương bang chủ."
"A, việc rất nhỏ." Thương Mặc một tay đút túi quần, một tay kia giơ cổ tay nhìn đồng hồ, "Nha, đã trễ thế này, cháu không chậm trễ Đổng đường chủ nghỉ ngơi, đi trước một bước."
Đổng đường chủ nghe xong, tinh thần lập tức phấn chấn lên, nhưng thấy đám người lưu lại Lâm Vũ Đồng, giống như quả cầu da bị xì hơi thông thường, "Thương bang chủ đi thong thả."
"Ừm, Đổng đường chủ nghỉ ngơi thật tốt nhé, tối nay thực sự là quấy rầy." Thương Mặc gật đầu, đi mấy bước, bỗng nhiên dừng lại, "Đúng rồi, mặc dù chiêu nạp nhiều người mới là không tệ, bất quá. . . Đổng đường chủ vẫn nên chọn lựa thật tốt…."
Nói đến đây, Thương Mặc giọng nói trở nên lạnh, "Không có nhãn lực gì gì đó, thực sự không được."
Dứt lời, cũng không nói thêm nữa, mang người rời khỏi nhà Đổng đường chủ.
Sau lưng, lúc Đổng đường chủ nghe thấy câu nói lạnh như băng kia, chân mềm nhũn, lại một lần nữa ngã ngồi trên mặt đất.
Từ Đổng gia đi ra, Thương Mặc cố nén ý muốn xúc động đưa tay lên day day huyệt Thái Dương, che giấu đi mệt mỏi của mình, thẳng ra xe, sau khi nàng lên xe lập tức lập tức lái đi về hướng thành phố X.
Lúc xế chiều, vốn dĩ nàng đang họp ở thành phố X, nhận được tin tức nói một cái bang phái nhỏ ở thành phố D có người dám đánh quản lý khách sạn là sản nghiệp dưới cờ của Thanh Long Bang, nhất thời liền nổi giận.
Là mỗi người đều khi dễ nàng còn trẻ sao?
Cơ hồ không có suy nghĩ liền quyết định lập uy, Thương Mặc họp xong liền dẫn theo Uông Minh, Lâm Vũ Đồng cùng mấy người khác rời đi, lại mang theo hai phân tổ thành viên, thẳng đến thành phố D, sau khi đến đi thẳng đến tổng bộ của bang phái nhỏ, ngay cả súng cũng không dùng, chỉ dùng dao găm liền trực tiếp tấn công vào tới cốt địa phương quan trọng nhất.
Công việc tương tự như vậy đã giằng co hơn một tháng, nàng kỳ thực đã rất mệt mỏi a rất mệt mỏi, nhưng là. . . Không dám để người ta biết nàng đang mệt mỏi, chỉ có mỗi lần ở trong lòng Triệu Mạt Thương, mới có thể cảm giác được ấm áp và an tâm.
Sau khi trải qua hơn ba giờ ngồi xe đến thành phố X, Thương Mặc hiện về đến biệt thự, đã là nửa đêm hơn một giờ sáng.
Thương Mặc đầu tiên là ở trong phòng khách tắm thay đổi áo ngủ, lúc này mới rón rén trở về phòng, cẩn thận từng li từng tí mà bò lên giường, rất sợ đánh thức Triệu Mạt Thương.
"Trở về rồi hả?" Trong bóng tối, nữ nhân vốn nên ngủ bỗng nhiên mở miệng hỏi, Thương Mặc lại càng hoảng sợ, tiếp theo ôm lấy cô, có chút đau lòng, "Tôi đánh thức em hả?"
"Không có. . ." Triệu Mạt Thương ở trong ngực nàng lắc đầu, lôi kéo nàng nằm xuống, giọng nói ôn nhu, "Mặc chưa trở về, em không ngủ được."
"Lần sau tôi sẽ về sớm hơn một chút." Thương Mặc nằm xuống sau đó ôm cô vào trong lòng, cúi đầu hôn một cái lên trán cô, "Nhanh ngủ đi, sáng mai em còn phải đi làm."
"Ừ." Triệu Mạt Thương duỗi tay ra tay ôm chặt eo của nàng, "Mặc cũng thế."
"Tốt." Thương Mặc đem chỉnh chăn lại, ôn nhu nói, "Ngủ ngon."
Duỗi tay sờ xoạng lấy máy trợ thính bên tai trái của Thương Mặc, Triệu Mạt Thương trong bóng đêm nhẹ nhàng hôn hôn môi Thương Mặc, "Em yêu Mặc, Tiểu Đản ngốc."
Trong bóng tối, Thương Mặc lộ ra một nụ cười ngây ngô, đem Triệu Mạt Thương ôm chặt hơn nữa.
Bây giờ, cái nữ nhân này hằng đêm đều sẽ lấy máy trợ thính bên tai trái của nàng xuống, sau đó nói một câu 'Em yêu Mặc', đã là chỗ dựa cuối cùng của nàng rồi.
Sáng sớm hôm sau, Triệu Mạt Thương vừa thức dậy, Thương Mặc cũng lập tức tỉnh dậy.
Nhìn xem Thương Mặc đeo lên máy trợ thính, Triệu Mạt Thương thò tay khẽ vuốt gương mặt của nàng, "Ngủ tiếp một lát."
Lắc đầu, ngồi dậy, Thương Mặc ôm eo Triệu Mạt Thương, "Hôm nay tôi đưa em đi làm nha."
"Không cần đâu, Mặc ngủ thêm một lát nữa đi, còn có tài xế...." Triệu Mạt Thương vuốt ve gò má của nàng tay chậm rãi di chuyển, cho đến phía dưới đôi mắt của Thương Mặc thì ngừng lại, trong giọng nói tràn đầy thương tiếc, "Đôi mắt đều có quần thâm rồi này."
"Tôi muốn đưa em đi làm." Thương Mặc cố chấp nói, "Đã lâu rồi tôi không có đưa em đi làm."
Thở dài, nhìn vẻ mặt cố chấp của nàng, Triệu Mạt Thương sủng nịch mà nói, "Được rồi, nhưng không cho phép Mặc lái xe."
"Được." Thương Mặc gật đầu, đứng dậy đi thay quần áo rửa mặt.
Đợi tất cả chuẩn bị xong, hai người cùng ra ngoài, ngồi xe đi tới Viện kiểm sát thành phố.
Kỳ thực Thương Mặc một mực phòng bị Lệ bí thư đối với Triệu Mạt Thương tiến hành trả đũa, thế nhưng mà đối phương vẫn một mực không có bất cứ động tĩnh gì.
Là bị động tác của Tử Tinh Đường hù dọa đến sao?
Những người ngày đó công kích Biệt thự lớn, Thương Mặc vẫn chưa tra rõ được rốt cuộc là nhóm người nào làm, điều tra hơn một tháng, chẳng qua là đại khái suy đoán ra có thể là người của Thương Lang Bang làm.
Nhưng người của Thương Lang Bang, tại sao lại có thể vượt qua rất nhiều cơ sở ngầm công kích mà làm cho ba ba của nàng không hề phát hiện ra như vậy đây?
Thương Mặc trăm mối vẫn không có cách giải, rồi lại không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Dù sao lúc này Thanh Long Bang tuy là bởi vì thủ đoạn mãnh liệt của nàng một tháng này, mà ở vào trạng thái bình tĩnh, trên thực tế quả thực là sóng ngầm mãnh liệt.
Xe dừng ở của Viện kiểm sát thành phố, trước khi Triệu Mạt Thương xuống xe, hôn một cái lên gò má Thương Mặc, "Tiểu Đản ngoan, trở về, có thời gian thì ngủ thêm một chút, được không?"
"Tốt." Thương Mặc nhẹ gật đầu, nhìn Triệu Mạt Thương xuống xe, đôi mắt cảnh giới mà nhìn chung quanh một chút, xác định không có bất kỳ tình trạng gì, sau đó, lúc này mới phân phó tài xế lái xe đem nàng đưa trở về.
Xe mới khởi động, một chiếc xe con cũng vừa dừng ở cửa Viện kiểm sát, Phó Quân từ trên xe bước xuống, nhìn thấy xe Thương Mặc thì ngẩn người.
Tuy không nhìn thấy người bên trong là ai, nhưng là trực giác nói cho cô biết người ở bên trong có lẽ là Thương Mặc.
Do dự có nên đi lên chào hỏi hay không, vừa mới bước một bước, chiếc xe kia liền chạy đi thật xa, Phó Quân có chút chán nản ngừng lại, thở dài, xoay người hướng Viện kiểm sát đi vào trong.
Kỳ thực qua Tết Âm lịch, cô căn bản có thể không cần trở lại thực tập, nhưng trong lòng mơ hồ còn ôm một chút hy vọng có thể nhìn thấy Thương Mặc, cho nên cô vẫn lựa chọn tới đây.
Không nghĩ tới vẫn là không có nhìn thấy Thương Mặc, hơn nữa tựa hồ ánh mắt Triệu Mạt Thương mỗi lần nhìn cô, cũng làm cho cô cảm thấy toàn thân phát lạnh.
Lúc Triệu Mạt Thương làm việc luôn luôn lạnh lùng là không sai, đối xử với mọi người cũng hầu như là vậy nhàn nhạt không có bất kỳ nhiệt tình không sai, nhưng là lúc trước cô chưa từng thấy qua Triệu Mạt Thương lấy ánh mắt lạnh như băng nhìn mình như vậy, cô thậm chí mẫn cảm mà cảm thấy trong ánh mắt của Triệu Mạt Thương có một chút chán ghét.
Nhưng tại sao muốn chán ghét cô đây?
Là bởi vì Thương Mặc nói gì đó? Hay là..... cô đem nàng cho rằng là tình địch sao?
Đối với thái độ của Triệu Mạt Thương trăm mối vẫn không có cách giải, rồi lại không tiện mở miệng hỏi thăm, Phó Quân mỗi lần nhìn thấy Triệu Mạt Thương, trừ bỏ bị ánh mắt lạnh như băng kia đông lạnh đến toàn thân, đúng là không có biện pháp nói ra dù chỉ là một câu.
Nhưng là. . . nghĩ đến Triệu Mạt Thương đối với cô như vậy, có thể là bởi vì xem cô như tình địch, đáy lòng của cô lại mơ hồ. . . có nhè nhẹ vui mừng. 
***********


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna