Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 135 + 136

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 135

"Nói xong như thế không thuận miệng." Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc tách ra, liếc nàng một cái, "Tiểu Đản xấu xa. "
"A. . ." Thương Mặc nhẹ nhàng nhợt nhạt cười, theo Triệu Mạt Thương đi ra khỏi sàn nhảy, "Học tỷ, ngày hôm nay chị rất đẹp. "
"Bình thường thì không đẹp sao?" Triệu Mạt Thương nhướng mày, rất là hùng hổ dọa người mà nói.
"Bình thường cũng đã rất đẹp, ngày hôm nay lại càng đẹp hơn." Thương Mặc lập tức rất là chân chó* mà đáp.
*nịnh nọt.
"Ngoan. " Triệu Mạt Thương giơ tay lên xoa xoa đầuThương Mặc, "Tiểu học muội hảo hảo chơi, không cho phép uống nhiều rượu, học tỷ đi qua bên kia đây."
"Dạ." vẻ mặt Thương Mặc tỏ ra ngoan ngoãn, cười híp mắt khoát khoát tay, "Học tỷ đi vui vẻ. "
Oán trách mà nhìn nàng một cái, Triệu Mạt Thương xoay người hướng Đan Trác bên kia đi tới, trên mặt khôi phục thần tình nhàn nhạt, trong mắt lại không che giấu được vui vẻ.
Tào Minh Nghĩa đêm nay cũng tới, chỉ là đứng ở đại sảnh cùng một ít người quen biết nói chuyện, cũng nhìn thấy một màn Thương Mặc và Cận Phi Hàn tựa hồ nổi lên xung đột, lúc này thấy Triệu Mạt Thương tách khỏi Thương Mặc, đôi mắt thâm trầm suy tính một sự tình.
Thuận tay muốn cầm ly rượu đỏ vọt đến bên cạnh, ánh mắt đúng lúc cùng ánh mắt Triệu Mạt Thương lúc quay đầu tựa hồ là lơ đãng quét tới đụng vào, từ trong mắt cô rất rõ ràng thấy ý tứ cảnh cáo, Thương Mặc lập tức buông rượu đỏ, cầm ly nước trái cây. =))
Hài lòng đem ánh mắt thu hồi, Triệu Mạt Thương tiếp tục cùng tổng giám đốc một cái xí nghiệp khác nói gì đó, Đan Trác đem một màn vừa rồi kia nhìn ở trong mắt, âm thầm buồn cười.
Đáng thương mà bưng ly nước trái cây trốn trốn đến nơi hẻo lánh một chút, Thương Mặc uống vào nước trái cây, rất là bất đắc dĩ.
"Thương bang chủ quả nhiên rất nghe lời Triệu tiểu thư nói. " Giọng một nam tử tuổi còn trẻ vang lên, ánh mắt Thương Mặc trầm xuống quay đầu nhìn lại, hơi kinh ngạc mà nhìn người đến, "Là anh?"
"Là tôi." người đến đương nhiên là người ngày ấy ở trong khách sạn Thương Mặc ở làm cho Cận Phi Hàn xấu mặt, mang theo nụ cười nhã nhặn, Thương bang chủ còn nhớ rõ tôi, thực sự là vinh hạnh. "
Thương Mặc nhấp một hớp nước trái cây, ngữ khí nhàn nhạt, "Ngày đó, cảm tạ."
Người đàn ông này, tựa hồ từ vừa mới bắt đầu cũng rất chú ý nàng, lại biết thân phận của nàng, lại biết quan hệ của nàng và Triệu Mạt Thương, không biết cuối cùng muốn làm cái gì.
"Thương bang chủ là đang suy nghĩ tôi muốn làm gì a !?" Nam tử trẻ tuổi mỉm cười, cầm lấy ly rượu trong tay cùng cái ly trong tay Thương Mặc đụng một cái, "Tôi chỉ là muốn cùng cô kết giao bằng hữu. "
"Tôi ngay cả tên của anh cũng không biết. " Thương Mặc mắt lạnh nhìn động tác hắn đụng vào cái ly của chính mình, giọng nói lãnh đạm.
"Chu Nghiễn. " nam tử trẻ tuổi giương cao nụ cười, nhìn Thương Mặc nói, ánh mắt có vẻ hơi ý vị thâm trường.
Khó mà nhận ra nhíu nhíu mày, Thương Mặc nhấp một hớp nước trái cây, gật đầu, "Chào anh. "
"Quá lãnh đạm. " Chu Nghiễn trực tiếp lấn đến trước mặt Thương Mặc, nhìn thẳng vào mắt của nàng, cười đến càng phát ra sáng lạn, "Thương bang chủ không cảm thấy, nói không chừng có thể cùng tôi kết thành minh hữu* sao?"
*đồng minh
Khiêu mi, Thương Mặc chỉ là như trước mặt không biểu tình mà nhìn xem Chu Nghiễn hồi lâu, bỗng nhiên lộ ra bộ dáng tươi cười, "Tốt. "
"Chậc, cô đừng như vậy a. . ." Chu Nghiễn nhìn bộ dạng Thương Mặc tươi cười sáng lạn, đột nhiên cảm giác được lưng có chút phát lạnh, nuốt ngụm nước miếng, "Tôi nói nè, cô cười như vậy, tôi liền sẽ cảm thấy có chút sợ. "
"Vậy sao?" Thương Mặc như trước cười, trong mắt lại không có chút vui vẻ, "Chu tiên sinh đã cùng với tôi kết làm minh hữu, cũng nên nói cho tôi biết vì cái gì, lại như thế nào kết a?"
"Chúng ta ngày mai tìm cái thời gian uống trà đi." Chu Nghiễn vừa nghe nàng nói như vậy, lập tức cười híp mắt nói, bộ dạng cười híp mắt kia, không hiểu sao lại làm cho Thương Mặc có một tia cảm giác quen thuộc.
"Tốt. " Thương Mặc không chút do dự đã đáp ứng, "Khi nào? Ở đâu?"
"Ngày mai tôi sẽ gọi điện thoại cho cô nhé. " Chu Nghiễn vẫn là bộ dạng cười híp mắt, "Đúng rồi, ca ca tôi cũng muốn cùng em kết minh. "
Đối với cái người bỗng nhiên xuất hiện này cùng với ca ca trong miệng hắn nói cảm thấy rất là không giải thích được, Thương Mặc híp mắt nhìn hắn hồi lâu, "Tốt. "
"Tôi đây có thể gọi em là tiểu Mặc được không?" Chu Nghiễn bỗng nhiên hai mắt sáng lên nhìn Thương Mặc, "Hoặc là Mặc Nhi. "
Ánh mắt Thương Mặc tức trở nên cực kỳ băng lãnh, môi mím thật chặc, nửa ngày, thả lỏng biểu tình mở miệng, "Chúng ta tựa hồ còn không quen nha!. "
"Rất nhanh sẽ quen thuộc nha." vẻ mặt Chu Nghiễn vẫn là rất là mong đợi, "Tôi không thích gọi em làThương bang chủ. "
Càng phát ra không giải thích được, Thương Mặc nhíu lại lông mày, đánh giá Chu Nghiễn một lúc lâu, trầm ngâm một lúc lâu, "Anh có thể trực tiếp gọi Thương Mặc. "
"Không được, như vậy quá lạnh nhạt rồi. " Chu Nghiễn một bộ đáng thương nhìn Thương Mặc, "Để tôi gọi em là tiểu Mặc đi mà, dù sao Triệu Mạt Thương cũng em gọi là Tiểu Đản nha...."
Lông mi co quắp vài cái, Thương Mặc nhìn chằm chằm Chu Nghiễn, một loại cảm giác quái dị tự nhiên mà sinh ra.
Hắn. . . Cái tên không hiểu thấu được Chu Nghiễn. . . Đây là đang làm nũng sao?
"Em để cho tôi gọi em là tiểu Mặc, chờ sau khi em trở về, tôi cam đoan Triệu Mạt Thương ở kinh đô tuyệt đối sẽ không có một chút sự tình, thế nào?" Chu Nghiễn thấy dáng vẻ kia của Thương Mặc, đơn giản thu lại bộ dạng đáng thương, rất là tự tin nói.
". . ." Thương Mặc đã triệt để hết chỗ nói rồi, hơn nửa ngày, dời đầu đi chỗ khác, "Tùy anh vậy."
Triệu Mạt Thương thật xa đã thấy Chu Nghiễn từ lúc đó vẫn luôn cùng Thương Mặc nói chuyện, tự nhiên đối với Thương Mặc là cực kỳ yên tâm, chỉ là lại có hoài nghi mục đích người nọ tiếp cận Thương Mặc.
Chẳng lẽ là bằng hữu của Thương Mặc sao?
Khẽ cau mày, Triệu Mạt Thương thấp giọng hỏi Đan Trác, "Người đàn ông bên cạnh Tiểu Đản là ai, tại sao con chưa thấy qua. . ."
"Hả?" Đan Trác theo ánh mắt của cô nhìn lại, nhìn thấy Chu Nghiễn, sau cảm thấy sửng sốt, chân mày cũng theo nhướng lên, "Cậu ta làm sao tới đây...."
"Anh ta là ai vậy?" Từ trong giọng nói của bà nghe ra chỗ không đúng, Triệu Mạt Thương lập tức mở miệng hỏi.
"Ba cậu ta cùng ba ba con giống nhau, đều là Uỷ viên quốc hội. " Đan Trác nhìn người ở bên cạnh Thương Mặc không có cái loại hơi thở ngạo nghễ Chu Nghiễn, càng cảm thấy không hiểu, nét mặt như trước bất động thanh sắc, ngược lại bắt đầu trêu ghẹo Triệu Mạt Thương, "Làm sao, ghen tị?"
Triệu Mạt Thương sửng sốt, tiếp theo khôi phục vẻ mặt lạnh lùng, "Con chỉ là lo lắng có người xấu tiếp cận nàng. "
Lắc đầu, Đan Trác xoay người không hề nhìn Thương Mặc và Chu Nghiễn, hướng về phía Triệu Mạt Thương nói, "Thời điểm con ở thành phố X, Thương Mặc liền cả ngày vui buồn thất thường đem con hộ tống quá chặt chẽ, lúc này Thương Mặc tới kinh đô, con ngược lại cùng Thương Mặc đổi chỗ thân phận. "
"Con đã nói rồi, con sẽ bảo hộ em ấy." bên người không có những người khác, Triệu Mạt Thương cũng lười che giấu, tiếng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng.
"Ta biết. " Đan Trác thở dài, nhìn vẻ mặt cố chấp của con gái mình, càng cảm thấy bất đắc dĩ, "Quên đi, người nên để cho con thấy đều gặp qua một lần rồi, muốn đi tìm Thương Mặc hãy đi đi, đừng quá thân mật, bây giờ còn không thích hợp để người ta biết quan hệ của con và cô ấy. "
"Dạ." Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu, di chuyển bước chân hướng Thương Mặc bên kia đi hai bước, bỗng nhiên ngừng lại, dùng âm lượng chỉ có cô và Đan Trác nghe thấy nói, "Cám ơn người, mẹ. "
Đan Trác sững sờ, tiếp theo lộ ra mỉm cười, lắc đầu, bưng ly rượu đi tới một cái xí nghiệp gia bên cạnh cùng hắn hàn huyên.
"Tiểu Mặc, em muốn ở chỗ này đợi mấy ngày?" Chỉ là lúc Triệu Mạt Thương mới đi đến không xa bên cạnh Thương Mặc và Chu Nghiễn, lại nghe được người nọ lấy giọng điệu vô cùng thân mật gọi tên Thương Mặc, khoảng cách cùng Thương Mặc cũng hết sức gần, không khỏi có chút bất mãn.
Lực chú ý vẫn đặt ở Triệu Mạt Thương bên kia, Thương Mặc rất sớm đã thấy Triệu Mạt Thương hướng chính mình đi tới, đang vô cùng mừng rỡ chờ chị ấy đến bên cạnh mình, lại phát hiện chị ấy bỗng nhiên đổi sắc mặt, ánh mắt có vẻ hơi lãnh, không khỏi ho lên hai tiếng, lập tức từ bên cạnh Chu Nghiễn xê dịc ra mấy bước, hướng Triệu Mạt Thương nghênh đón.
Chu Nghiễn thấy Triệu Mạt Thương qua đây, đối với hành động thoạt nhìn có chút vô lễ của Thương Mặc cũng không để bụng, ngược lại đi tới bên cạnh Thương Mặc, hướng về phía Triệu Mạt Thương mỉm cười, hồi phục lại đối với Thương Mặc nói, " Tiểu Mặc, ngày mai tôi gọi điện thoại cho em nhé, nếu Triệu tiểu thư tới rồi, tôi sẽ không phiền em nữa, ha ha. . ."
"Được, sẽ liên lạc lại. " so với thái độ quen thuộc của Chu Nghiễn, Thương Mặc vẫn là dáng vẻ lãnh đạm, khẽ gật đầu, nhìn dáng vẻ xua tay rời đi của Chu Nghiễn, sờ sờ cái mũi, thấp giọng hỏi Triệu Mạt Thương, "Chu Nghiễn người này, chị có biết không?"
"Em cũng không biết?" Triệu Mạt Thương lập tức nhăn lại lông mày, ánh mắt càng lạnh như băng, "Tôi còn tưởng rằng đó là bằng hữu của em."
"Không phải. " Thương Mặc lắc đầu, nhìn bóng lưng Chu Nghiễn càng lúc càng xa đôi mắt thâm thúy, "Là một người rất kỳ lạ."
Chu Nghiễn người này. . . Tiếp cận nàng nhất định là có mục đích gì đó, thế nhưng mà, rốt cuộc là cái mục đích gì đây?
Hơn nữa, Chu Nghiễn vừa mới lại dám khoe khoang khoác lác cam đoan ở trong kinh đô che chở Triệu Mạt Thương chu toàn, trong nhà lại là bối cảnh dạng gì đây?
"Tiểu Đản, anh ta gọi em là tiểu Mặc. " thấy ly nước trái cây trong tay Thương Mặc đã uống cạn sạch, Triệu Mạt Thương từ trong tay nàng cầm qua ly bỏ lên trên bàn, lại cầm ly nước trái cây khác đưa cho nàng, ý bảo nàng và mình cùng đi đến chỗ tương đối ít người trên sân thượng, nhìn bên ngoài nhà nhà đốt đèn, "Em lại có thể để cho anh ta gọi em như vậy."
Thương Mặc ôn nhu nhìn cô, nhìn chung quanh một chút, cười cười, "Ghen tị?"
"Đâu có đâu. . ." Triệu Mạt Thương nhìn cũng không liếc nhìn nàng, ngữ khí nhàn nhạt, giọng nói lại mang theo một chút làm nũng.
"Ha ha..." Rục rịch mà nghĩ muốn ôm chặt Triệu Mạt Thương, rồi lại bởi vì hoàn cảnh hạn chế không có biện pháp thực hành, không thể làm gì khác hơn là hướng Triệu Mạt Thương bên kia lại đến gần hơn một chút, Thương Mặc cầm ly nước trái cây trong tay bỏ qua một bên, thuận tay cầm qua ly rượu trong tay Triệu Mạt Thương, nhìn chung quanh một chút, trực tiếp uống một ngụm.
"Thương Mặc. " cái này khiến Triệu Mạt Thương triệt để bất mãn, ánh mắt nhìn Thương Mặc có vẻ vô cùng bất thiện.
Cô vừa rồi rõ ràng nói rõ, không cho phép Thương Mặc uống nhiều rượu, Thương Mặc còn cố ý như vậy.
Ôn nhu ngưng mắt nhìn cô hồi lâu, Thương Mặc đem ly kia thả lại vào trong tay Triệu Mạt Thương, âm thanh thật thấp, lại khó nén thâm tình, "Uống rượu, không phải là vì rượu, là vì cái ly."
Mặt của Triệu Mạt Thương soạt một cái lập tức đỏ bừng.
Thông minh như cô, như thế nào lại nghe không hiểu Thương Mặc ý ở ngoài lời đây.
Vì cái ly... Xác thực mà nói, là vì cô vừa mới uống một hớp rượu trong ly.
*****

Chương 136

Dạ tiệc có thể nói là rất thành công, Triệu Mạt Thương nương buổi dạ tiệc này, cùng những xí nghiệp gia cùng Đan gia vốn là quan hệ rất tốt gặp mặt nói chuyện với nhau một phen.
Thẳng đến khi dạ tiệc kết thúc các tân khách đều rời đi lúc này đã qua 0 giờ, Triệu Mạt Thương và Đan Trác ra khách sạn, tay Thương Mặc cắm túi quần xa xa đi theo, Cận Phi Hàn cùng Tào Minh Nghĩa vốn định đưa Triệu Mạt Thương về nhà, rồi lại ngại vì Đan Trác ở đây không có cần thiết, cuối cùng chỉ có thể xám xịt mà thẳng bước rời đi.
Chỉ là mới bước vào bãi đỗ xe, Triệu Mạt Thương liền ngừng bước chân.
"Đợi Thương Mặc sao?" Đan Trác hết sức hiểu rõ mà hỏi một câu, thấy Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu, cười nhạt một tiếng, "Con đêm nay lại muốn không quay về?"
"Con..." Triệu Mạt Thương chần chờ một chút, ánh mắt hoảng hốt vài giây, đang muốn tiếp tục gật đầu, giọng nói của Thương Mặc vang lên, "Em lái xe theo xe của hai người, sau khi đến em sẽ trở về."
"Tiểu Đản. . ." Triệu Mạt Thương sửng sốt, rõ ràng ý thức được ý tứ trong lời nói của Thương Mặc, nhíu lại lông mày, "Không cần như vậy."
Sớm biết Triệu Mạt Thương sẽ như thế, Thương Mặc đi tới bên cạnh cô, khóe miệng chứa đựng nụ cười ấm áp, "Ngoan..."
Biết Thương Mặc là muốn tốt cho mình, cũng biết làm như vậy là đúng, Triệu Mạt Thương mím mím môi, vốn là khí chất trong trẻo lạnh lùng lại càng thêm trong trẻo lạnh lùng, "Được rồi. "
Thương Mặc luôn lo lắng nhiều như vậy, tuy cũng là vì muốn tốt cho cô, nhưng cô thực sự không muốn Thương Mặc nào cũng bình tĩnh tự nhiên như thế, không có nửa điểm không bình tĩnh.
Rõ ràng cảm giác được khí tức băng lãnh của Triệu Mạt Thương, Thương Mặc ngẩn người, nhìn thẳng vào mắt của cô, từ bên trong thấy được sự bất mãn của cô, không khỏi nở nụ cười.
Không biết vì sao, chỉ cần thấy được Triệu Mạt Thương làm nũng phát cáu, nàng đều sẽ có cảm giác rất vui vẻ, rất muốn ôm lấy cô chọc ghẹo, có lẽ là bởi vì thấy được Triệu Mạt Thương trưởng thành sớm lại quá mức lãnh tĩnh, nàng muốn cho cô qua thoải mái một chút.
Đứng ở giữa hai người này, Đan Trác đối với con gai của mình và Thương Mặc dinh dính nhơn nhớt như vậy biểu thị rất im lặng, thế nhưng cũng biết rõ những người mến nhau, có lúc thậm chí hy vọng một ngày không chỉ có hai mươi bốn giờ, mỗi thời mỗi khắc đều có thể dính chung một chỗ.
Lắc đầu, Đan Trác trước tiên mở miệng phá vỡ trầm tĩnh, "Thương Mặc, đêm nay cùng chúng ta cùng nhau trở về đi, bằng không Mạt Thương cũng không an ổn. "
Vẫn còn dùng ánh mắt trao đổi tâm tình với nhau, hai người nghe vậy đều là sửng sốt, nhất tề quay đầu nhìn xem Đan Trác, Đan Trác giống như cười mà không phải cười nói, "Nhìn ta làm gì, là Mạt Thương một mực yêu cầu, nếu ta không đáp ứng, nó lại đi khách sạn, giống như đã nói."
"Mẹ..." Triệu Mạt Thương bị nói đến sắc mặt trở nên đỏ bừng, nhưng lại cảm thấy cảm kích mẹ của mình, mở miệng gọi một câu, lại không biết muốn nói cái gì, Thương Mặc đối với Đan Trác lộ ra bộ dáng tươi cười, "Cảm ơn nhạc mẫu đại nhân. "
Quay người tiếp tục bước đi, Đan Trác cũng không đợi hai người, "Ta về xe trước, các con cũng đi thôi."
Mặc dù không biết tại sao thái độ của Đan Trác lại chuyển biến lớn như vậy, Thương Mặc và Triệu Mạt Thương vào lúc này cũng biết rốt cục bà đứng về phía hai người họ, nhìn nhau, cười đến mức dị thường ngọt ngào.
Một đường lái xe đi theo sau xe Đan Trác, đợi đến Đan gia, Thương Mặc liền theo Triệu Mạt Thương trở về gian phòng của cô, vừa mới đi vào, liền trực tiếp ôm lấy Triệu Mạt Thương đi ở phía trước chính mình một chút hôn lên.
"Tiểu Đản. . ." Hờn dỗi mà kêu một câu, thân thể Triệu Mạt Thương mềm nhũn tựa ở trong lòng Thương Mặc, tay nắm lấy tay Thương Mặc, "Không cho phép. . ."
"Em đã nhịn cả đêm rồi. " nhẹ nhàng gặm cắn vành tai Triệu Mạt Thương, Thương Mặc ở bên tai cô thủ thỉ, "Em muốn chị, vừa mới ở trong khách sạn cũng rất muốn rất muốn rất muốn rồi. . ."
"Không được." cố gắng bảo trì thanh tỉnh từ trong lòng Thương Mặc tránh ra, Triệu Mạt Thương nhẹ thở phì phò, "Mệt mỏi quá, Tiểu Đản. . ."
Lòng mền nhũn, Thương Mặc ôm lấy Triệu Mạt Thương vào phòng tắm, mở nước trong bồn tắm, động tác trên tay rất nhanh cởi ra quần áo trên người của cả hai, trong lúc Triệu Mạt Thương còn hờn dỗi đồng thời ngâm vào trong nước nóng, hưởng thụ mà thở dài một cái, mới nói, "Ngủ đi, đồ ngốc. "
Chỉ là đôi mắt kia, thấy thế nào cũng còn tràn đầy dục vọng.
Triệu Mạt Thương đưa mắt nhìn nàng vài giây, ở trong lòng âm thầm thở dài hai tiếng, hôn lên môi Thương Mặc, lôi kéo tay nàng phủ lên bộ ngực mình, tại bên tai thiên hạ đang ngốc lăng thấp giọng nỉ non, "Chỉ cho phép một lần. . ."
Trong phòng tắm nỉ non nhiệt khí, Thương Mặc cách nhiệt khí nhìn sườn mặt của Triệu Mạt Thương, đầu dùng sức hôn, dục vọng trong mắt lại từng bước tản ra, lại cầm sữa tắm đổ lên tay xoa lên trên thân thể trắng nõn đang nằm trong lòng mình, "Em giống như cái loại người không quan tâm muốn làm lại nhiều lần ngay cả khi đó là chị sao?"
Mắt thấy đôi mắt kia đã khôi phục trấn tĩnh, Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng nhợt nhạt cười, tùy ý Thương Mặc giúp mình tẩy trừ thân thể, ánh mắt từ đầu tới đuôi đều nhìn Thương Mặc chưa từng dời đi chỗ khác .
Dạ tiệc đã kết thúc, Thương Mặc hai ngày nữa phải rời đi.
Nghĩ tới chuyện này, Triệu Mạt Thương liền không nhịn được cảm thấy ngực trướng đau đau khó chịu, ánh mắt cũng càng phát ra ảm đạm.
"Như thế nào bỗng nhiên mất hứng?" Cầm vòi phun đem bong bóng trên người Triệu Mạt Thương tẩy rửa sạch sẽ, Thương Mặc cảm giác được buồn bã của cô, vội vã mở miệng hỏi.
"Tiểu Đản, có phải em phải trở về đúng không?" Triệu Mạt Thương dựa ở trong lòng Thương Mặc, giọng nói êm dịu, lại lộ vẻ thất lạc.
"Ừ... Mấy ngày nữa." rất dễ dàng mà đoán được tâm tư trong lòng thiên hạ, Thương Mặc lại ôm cô ngâm nước trong chốc lát, ôm cô đứng lên, "Ngược lại cũng không có chuyện gì, em muốn ở cùng chị thêm vài ngày."
"Tiểu Đản thật tốt. " vừa nghe nàng nói như vậy, nỗi lòng lo lắng lập tức để xuống, cánh tay Triệu Mạt Thương quấn lên cổ Thương Mặc, mặc nàng cầm khăn tắm giúp mình lau chùi thân thể, lại ngoan ngoãn phối hợp động tác của nàng mặc áo tắm, tròng mắt chuyển động, trực tiếp ôm chặt hai cánh tay Thương Mặc quấn lên cổ của nàng, "Tiểu Đản, buồn ngủ. "
"Vậy ngủ đi. " Thương Mặc vốn định mặc vào áo tắm của mình, nghe được Triệu Mạt Thương nói như vậy, trên tay dùng sức người trần truồng đem cô ôm ra phòng tắm, thả lên giường. 
"Tiểu Đản, ôm. " tay nói cái gì cũng không nguyện ý buông ra, Triệu Mạt Thương nhìn bộ dạng Thương Mặc thân thể trần truồng, trở nên kích động, muốn làm chút gì đó lại cảm thấy trên người vô lực, chỉ có thể tiếp tục quấn quít lấy Thương Mặc.
Sủng nịch nhìn Triệu Mạt Thương, Thương Mặc trực tiếp như thế ôm cô chui vào trong chăn, đắp kín mền, âm thanh êm dịu, "Ngủ đi. "
"Ừm." Triệu Mạt Thương hôn một cái gò má của nàng, "Tiểu Đản, ngủ ngon, tôi yêu em. "
"Em cũng vậy."
Ngày kế tiếp, Thương Mặc lại một lần nữa dậy sớm hơn so với Triệu Mạt Thương.
Cho dù nửa năm trước hai người cách xa nhau nghìn dặm, Thương Mặc như trước đối với Triệu Mạt Thương làm việc và nghỉ ngơi thời gian rõ như lòng bàn tay. Sáng sớm khi tỉnh lại theo thói quen nhìn thiên hạ trong lòng mình ngủ say ngẩn người, thẳng đến nhìn thấy lông mi đen nhánh run rẩy, khi thiên hạ đang ngủ say dần dần tỉnh lại, mới ôn nhu cười cười, hôn một cái xuống trán của co, nhìn cô mở mắt ra mê man mà nhìn chính mình.
"Em lại dậy sớm hơn tôi..." Triệu Mạt Thương hướng trong lòng Thương Mặc chui vào, rất là mê hoặc, "Tiểu Đản, ngươi rõ ràng không có đồng hồ báo thức, vì sao có thể chuẩn như vậy dậy sớm hơn tôi."
"Thói quen mà thôi. " Thương Mặc cười nhạt một tiếng, ôm Triệu Mạt Thương ngồi xuống, "Hôm nay phải đi làm sao?"
"Ừ." lười biếng đáp một tiếng, Triệu Mạt Thương từ trên giường bước xuống, đứng lên vén lên mái tóc dài, xoay người nhìn Thương Mặc đang ngồi trên giường, đôi mắt ôn nhu, động tác trên tay cũng vô cùng ôn nhu đem Thương Mặc đẩy ngã xuống giường, "Em, tiếp tục ngủ. "
Ngắn ngủi một câu nói, âm thanh ôn nhu, giọng nói lại làm cho người cảm thấy không cần phản kháng, môi Thương Mặc cong lên, theo động tác của cô nằm vật xuống, kéo cao chăn, "Tốt. "
"Ngoan. . ." Triệu Mạt Thương thoả mãn nói một câu, cất bước vào phòng tắm rửa mặt, đợi sau khi ra ngoài, liếc mắt nhìn Thương Mặc vẫn mở mắt nhìn mình, nhướng mày nói, "Nhắm mắt ngủ. "
"Phốc. . ." Nhịn không được cười ra tiếng, đã thấy vẻ mặt của Triệu Mạt Thương nghiêm túc, trong mắt còn lóe ra cảnh cáo, Thương Mặc lập tức dừng lại cười ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Trong đôi mắt hiện lên vui vẻ, Triệu Mạt Thương mở ra tủ quần áo bắt đầu thay quần áo, lại không biết con mắt của Thương Mặc lén lút mở một đường nhỏ đang trộm nhìn mình. Mà mắt thấy người bị nhìn lén kia chỉ mặc nội y cùng quần lót đang xoắn xuýt xem mặc bộ quần áo nào thì tốt hơn, không khỏi mở miệng nói, "Tay trái bộ áo sơ mi, em thích. "
Triệu Mạt Thương lập tức xoay người, rất sắc bén nhìn chằm chằm nàng, giọng nói lạnh lùng, "Thương, Mặc. "
"Em đang ngủ, em đang nói mơ. " Thương Mặc vội vã nắm lên chăn đắp qua đầu, giọng nói vô tội vang lên, Triệu Mạt Thương che miệng cười khẽ, cầm bộ áo sơ mi bên tay trái mặc vào, lại mặc vào một cái quần hưu nhàn vải ka-ki, khoác thêm áo len ở bên ngoài, lúc này mới lại vén lên mái tóc dài đi tới bên giường, thò tay xốc lên chút chăn, hướng về phía Thương Mặc đang nhìn chính mình cười ngây ngô sủng nịch cười, "Tiểu Đản ngốc. "
"Hắc. . ." Ánh mắt rơi vào bộ áo sơ mi trên người Triệu Mạt Thương, Thương Mặc cười đến càng phát ra ngu đần rồi, đưa tay cầm chặt lấy tay của Triệu Mạt Thương trên chăn, đôi mắt tỏa sáng lấp lánh, "Bảo bối càng ngày càng biết mặc quần áo nha. "
Thiêu mi, Triệu Mạt Thương nhẹ buông tay, chăn lập tức trùm lên trên mặt Thương Mặc, chọc cho Thương Mặc rên khẽ một tiếng, tiếp lấy lập tức vén chăn lên, đáng thương mà nhìn cô, "Mưu sát chồng..."
"Em chê tôi trước đây quê mùa sao?" Triệu Mạt Thương không chịu thua bộ dạng hí mắt nhìn nàng, trong giọng nói có ý uy hiếp làm cho Thương Mặc lập tức lắc đầu, "Không có. "
"Hừ hừ. . ." Tay niết ở trên gò má Thương Mặc dùng sức nhào nặn, Triệu Mạt Thương khẽ hừ hai tiếng buông tay ra, đứng thẳng người, "Ngoan ngoãn ngủ, buổi trưa ăn cơm tôi gọi điện thoại cho em. "
"Tốt. " Thương Mặc lấy lòng nhìn cô vì mình đắp kín mền, xoay người muốn đi, tâm niệm vừa động giơ tay kéo lại tay cô, thấy cô nghi hoặc mà nhìn mình, chỉ chỉ khuôn mặt, "Hôn một cái rồi đi. "
Tức giận trắng mắt liếc nàng, Triệu Mạt Thương cúi người hôn lên sườn mặt của nàng một cái, chỉ là lúc chuẩn bị thẳng người dậy chợt nở nụ cười, lại hôn xuống một cái trên trán nàng, "Sáng sớm tốt lành, Tiểu Đản ngốc. "
Từ trong phòng ngủ đi ra, Triệu Mạt Thương vừa lúc đụng phải Đan Trác cũng từ trong phòng đi ra, mặc dù không thói quen, vẫn là rất mất tự nhiên hô một tiếng, "Mẹ. "
"Cư nhiên thức dậy sớm như vậy?" Đan Trác vẻ mặt kinh ngạc, đánh giá con gái mình lộ ra vẻ rất giỏi giang, thật là khó hiểu, "Thương Mặc đâu?"
Bởi vì một câu nói của mẹ mình trên mặt nổi lên đỏ bừng, Triệu Mạt Thương rất ngượng ngùng nói, "Còn đang ngủ. "
Sợ...
Thần tình trên mặt Đan Trác lập tức thay đổi, nhìn thẳng Triệu Mạt Thương một lúc lâu, bỗng nhiên rất là vui mừng vỗ vỗ bả vai con gái, "Ừ, rất tốt. "

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna