Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 99 + 100

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 99

"Vậy sao?" Vốn trong đôi mắt bởi vì nghĩ đến Thương Mặc ngốc nghếch mà có chút vui vẻ đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, Triệu Mạt Thương lạnh lùng nhìn ba người, trực tiếp lấy chìa khóa ra, đi đến trước nhà mở cửa, "Tôi nhớ là lúc trước chúng ta đã nói rồi, ba mẹ sẽ không quấy nhiễu cuộc sống của tôi nữa."
Mở cửa, đi vào đổi dép, Triệu Mạt Thương nhìn ba người tự nhiên cùng tiến vào, giọng có chút giễu cợt, "Mấy vị đều là đại nhân vật, lúc nào thì cũng không nói chữ tín như vậy?"
"Con......." Người đàn ông trung niên rõ ràng nổi giận, trợn mắt nhìn cô, giọng hết sức kém, "Cái giọng điệu này của con là sao, có đứa con nào cùng cha mẹ nói chuyện như vậy sao?"
Đi tới trong phòng khách ngồi xuống, Triệu Mạt Thương giọng nhàn nhạt nói, "Có chuyện gì nói thẳng đi, nếu như muốn gọi tôi trở về, vậy thì không cần nói nữa."
"Mạt Thương. . ." Người đàn ông trẻ tuổi tới cùng ba mẹ Triệu Mạt Thương trơ mặt đi tới, rất nịnh hót nói, "Chúng ta cũng nên kết hôn rồi."
Chân mày xinh đẹp của Triệu Mạt Thương khẽ nhíu mày, nhìn người đàn ông trẻ tuổi ánh mắt hết sức lạnh băng, "Tôi nhớ thời điểm tôi 18 tuổi đã cùng anh giải trừ hôn ước."
Nụ cười trên mặt người đàn ông trẻ tuổi hơi khựng lại, vừa muốn nói tiếp nói gì đó, Triệu Mạt Thương trực tiếp đứng lên, ôm ngực nhìn ba mẹ mình, "Tôi nghĩ hai người cũng không có nhiều thời gian cùng tôi nói nhảm, Triệu uỷ viên, chủ tịch Đan, có chuyện nói thẳng, đừng lãng phí thời gian của hai bên, buổi chiều tôi còn phải đi làm."
Người bất ngờ tới chính là ba mẹ Triệu Mạt Thương, ba Triệu Đình Vĩ, mẹ Đan Trác, cùng với vị hôn phu trên danh nghĩa của cô, Cận Phi Hàn.
Đan Trác khẽ mỉm cười, nhìn con gái nói, "Mạt Thương, nhớ kỹ ước định của chúng ta năm đó chứ."
"Nhớ rõ." Triệu Mạt Thương đối mặt cha mẹ, không có nửa điểm tôn kính, "Tôi ở bên ngoài đi học đến công tác, không phải dựa vào các người một phân một hào nào, nửa điểm thế lực cũng không."
"Đúng vậy." Đan Trác vẫn duy trì mỉm cười, đáy mắt nhưng không có chút ý cười nào, "Mạt Thương, con cảm thấy mình làm được sao?"
"Tôi không có làm được?" Triệu Mạt Thương cười nhạo nói, "Tôi lúc nào dùng qua tiền và thế lực của các người rồi hả?"
Đan Trác ngồi vào đối diện Triệu Mạt Thương, rất ưu nhã nhìn con gái, "Con không dùng tiền cùng thế lực của chúng ta, nhưng còn Thương Mặc thì sao?"
Triệu Mạt Thương sững sờ, nhìn Đan Trác không nói lời nào.
Xác thực....... Từ khi cô biết Thương Mặc tới nay, vẫn luôn là Thương Mặc bảo vệ cô, giúp cô.
Triệu Đình Vĩ nhíu mày lại, rất bất mãn nói, "Bà cùng nó nói chuyện này để làm gì?"
Quay đầu, Triệu Đình Vĩ nghiêm nghị nói với Triệu Mạt Thương, "Hôm nay con đồng ý, vậy thì tốt, chúng ta trở về, nếu con không đồng ý, ta cũng sẽ đem con mang về."
"Thu hồi tính khí của ông lại đi." Đan Trác hướng về phía Triệu Đình Vĩ nói, hồi phục lại nhìn Triệu Mạt Thương như cũ trầm tư, "Ta lúc đầu đáp ứng con cho con ở tại chỗ này, cũng là bởi vì con nói con phải dựa vào chính mình cố gắng để cho chúng ta biết chính nghĩa và công lý vẫn tồn tại. Nhưng bây giờ thì sao? Con nhìn mình đi, nếu như không phải là có Thương Mặc, con có thể thoát khỏi những thứ nguy hiểm kia không? Con có thể leo đến vị trí này sao?"
Đúng vậy, nếu như không phải có Thương Mặc, cô thật sự có thể thực hiện giấc mơ của mình sao?
Cho dù đã nghĩ muốn từ chức làm luật sư, trong lòng Triệu Mạt Thương vẫn đối với thân phận của Thương Mặc có chút nghi kị, dù sao Thương Mặc làm rất nhiều chuyện đều là phạm pháp.
Nhưng hôm nay, ba mẹ cô công khai đến bức bách cô trở về, thậm chí nói cho cô biết không có Thương Mặc cô leo không tới vị trí như ngày hôm nay, cô bỗng nhiên ý thức được một số chuyện.
Thương Mặc. . . Thật ra thì cùng những người có địa cao rất giống nhau, rất giống đi.
Ba mẹ cô, vì đạt được mục đích, trên tay oan uổng bao nhiêu mạng người, mà Thương Mặc giết người, cô không biết cụ thể, lại biết đối phương cho tới bây giờ không phải người bình thường.
So với ba mẹ cô, Thương Mặc đáng yêu nhiều hơn a. ^^
Nghĩ tới đây, Triệu Mạt Thương bỗng nhiên cười.
Thương Mặc chưa bao giờ gây nguy hiểm đến tính mạng của người bình thường, mà cô là người bình thường vì chính nghĩa mà phấn đấu, cần gì phải bởi vì Thương Mặc mà từ bỏ công việc Kiểm sát trưởng đi làm luật sư.
Triệu Đình Vĩ và Đan Trác thấy Triệu Mạt Thương bỗng nhiên lộ ra nụ cười ấm áp, hai mắt nhìn nhau một cái, đều có chút không hiểu.
"Em ấy là người yêu của tôi, tôi dựa vào em ấy có vấn đề gì sao?" Triệu Mạt Thương thu hồi nụ cười, mang theo một chút tự hào, "Em ấy giúp đỡ tôi không được sao?"
Gương mặt tuấn tú của Cận Phi Hàn lập tức thay đổi sắc mặt, ban đầu hồng nhuận phơn phớt trở nên tái nhợt.
"Nói hươu nói vượn!" Triệu Đình Vĩ vỗ mạnh xuống bàn, "Người yêu cái gì? Hai nữ nhân nói cái gì người yêu, nói bậy."
Nhìn thẳng ba mình có vẻ như giận dữ, giọng nói của Triệu Mạt Thương như cũ, trong trẻo lạnh lùng, "Chuyện của tôi, các người không cần xen vào."
"Mạt Thương, nhưng cô ta là người của xã hội đen a." Đan Trác ngăn Triệu Đình Vĩ lại muốn tiếp tục nổi giận, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi, "Không phải con muốn làm Kiểm sát trưởng vì chính nghĩa sao? Cùng một phần tử xã hội đen cùng một chỗ thật sự tốt sao?"
Khóe môi mỉm cười, Triệu Mạt Thương nhìn thấy ý đồ của mẹ minh muốn gây chia rẽ quan hệ của cô và Thương Mặc, giọng dửng dưng nói, "Uỷ viên Quốc hội có thể trợ giúp tập đoàn trốn thuế lâu dài, tại sao Kiểm sát trưởng lại không thể cùng phần tử xã hội đen yêu đương?"
"Con......." Đan Trác bị nói như vậy cũng có chút đổi sắc mặt, hít một hơi sâu khống chế cảm xúc, lại tiếp tục nói, "Ta và ba ba con đó là liên minh chính trị về buôn bán, hai người vậy coi như cái gì?"
"Người yêu giúp đỡ lẫn nhau." Triệu Mạt Thương không có phân nửa do dự nói tiếp.
". . ." Đan Trác nhất thời trầm mặc.
Cận Phi Hàn cầm ra một phần tài liệu, đưa cho Triệu Mạt Thương nói, "Mạt Thương, Thương Mặc không phải người tốt lành gì, em cho rằng cô ta là thật tâm yêu em sao? Chẳng qua là. . ."
Dừng một chút, Cận Phi Hàn thở dài, ra vẻ khó xử, "Anh cũng không muốn em thương tâm, bất quá anh vẫn phải nói thẳng, Thương Mặc cô ta...... Cô ta là thứ bụi hoa lão luyện đó, chẳng qua là chơi đùa với em mà thôi."
Không có lập tức trả lời, Triệu Mạt Thương nhìn chằm chằm Cận Phi Hàn, ánh mắt càng trở nên lạnh như băng.
Bị cô nhìn có chút chột dạ, Cận Phi Hàn nhịn xuống xung động muốn quay đầu đi, nói với Triệu Mạt Thương, "Nhìn một chút tài liệu bên trong đi, xem xong em sẽ biết Thương Mặc là người như thế nào."
Lại nhìn chằm chằm hắn vài giây, Triệu Mạt Thương lạnh lùng cười cười, mở ra phần tài liệu kia, bên trong để một số ảnh chụp Thương Mặc và nữ nhân khác thân mật, kể cả Linh Lung, Lệnh Hồ Huyên, và với..... Phó Quân.
"Anh muốn nói rõ cái gì?" Trong những tấm ảnh kia lại còn có Thương Mặc và Phó Quân hôn nhau, cùng với tư thế cùng Lệnh Hồ Huyên hết sức mập mờ, trong lòng Triệu Mạt Thương nổi lên ghen tuông, nhưng trên mặt vẫn là lạnh lùng như cũ.
"Thương Mặc trước kia đã từng cùng một cô gái tên là Phó Quân kết giao qua." Ngữ khí của Cận Phi Hàn có chút ác độc, "Sau đó bị Phó Quân bỏ rơi, cũng là bởi vì cô ta cùng người tên Lệnh Hồ Huyên quá mức mập mờ, bị Phó Quân biết được."
"Tiếp tục." Triệu Mạt Thương từ chối cho ý kiến, giọng nói trong trẻo lạnh lùng.
"Sau đó vẫn luôn cùng cô gái tên Linh Lung ở chung, nói là quan hệ Thiếu chủ và thủ hạ, trên thực tế. . ." Cận Phi Hàn nhìn Triệu Mạt Thương một cái, vừa tiếp tục nói, "Sau đó quen biết em, liền bắt đầu theo đuổi em, thế nhưng vẫn là đang cùng những nữ nhân khác mập mờ, ví dụ như Lệnh Hồ Huyên và Phó Quân. Đúng rồi, vụ án của Hồ Vĩ, cô ta giúp em không ít việc đi? Thật ra thì đây là mưu kế nhất tiễn song điêu* của cô ta, lúc ấy công ty nhà Phó Quân cũng bởi vì Hồ Vĩ xảy ra vấn đề lớn."
*nhất tiễn song điêu: một mũi tên trúng hai đích
"Ừ." Gật đầu một cái, trên mặt Triệu Mạt Thương thần sắc vẫn như cũ không một gợn sóng, để cho người không nhìn ra cảm xúc, ngay cả Triệu Đình Vĩ và Đan Trác một bên cũng như vậy.
"Còn gì nữa không?" Từ trên bàn cầm ly lên rót chén nước uống, Triệu Mạt Thương liếc nhìn ba mẹ, cũng rót một ly thả vào trước mặt bọn họ, lúc này mới ngồi vào trên ghế sa lon, nói với Cận Phi Hàn.
"Không có. . ." Lần không rõ ý tưởng của Triệu Mạt Thương, nhưng tự tin cho rằng Triệu Mạt Thương hẳn sẽ tin tưởng mình, Cận Phi Hàn nâng lên mi, "Loại người như Thương Mặc không đáng giá để em yêu mến, Mạt Thương, cùng anh trở về đi, gả cho anh, anh sẽ đối tốt với em cả đời."
"Như vậy. . ." Triệu Mạt Thương như có điều suy nghĩ gật đầu một cái, cầm điện thoại di động lên gọi điện thoại, " A lô? 110 sao? Nhà tôi bên này có người đối với người yêu tôi tiến hành phỉ báng, tôi muốn báo án. . ."
"Cạch....." một tiếng, điện thoại trong tay Triệu Mạt Thương bị đánh rơi trên đất, Triệu Mạt Thương thở dài, ngẩng đầu nhìn ba mình, "Triệu ủy viên, cái điện thoại Iphone này là Tiểu Đản nhà tôi mua cho tôi, giá cả cụ thể tôi không biết, bất quá khẳng định ít nhất năm ngàn tệ. Căn cứ quy định tại điều 275 Luật Hình sự, cố ý hủy hoại hoặc làm hư hại tài sản công và tư nhân, có giá trị khá lớn hoặc là có tình tiết nghiêm trọng, thời hạn phạt tù ba năm, tạm giam hoặc là phạt tiền. Hành động của ngài đã đạt đến mức lớn hơn tiêu chuẩn, dựa theo chế tài của nước ta, là có thể lập án khởi tố đấy."
"Cô. . . Cô. . ." Triệu Đình Vĩ bị Triệu Mạt Thương làm cho giận đến mặt đỏ bừng, chỉ vào Triệu Mạt Thương thật lâu, một câu nói cũng không nói nên lời.
Trên mặt Đan Trác đã sớm không có ý cười cố làm ra vẻ yêu thương, mặt không biểu tình nhìn Triệu Mạt Thương nói, "Mạt Thương, con thật sự không theo chúng ta về sao?"
"Còn cần lặp lại lần nữa sao?" Triệu Mạt Thương đứng lên, đi tới bên cạnh nhặt điện thoại, xác định không hỏng sau đó chậm rãi nói, "Tôi sẽ không cùng các người trở về, cũng sẽ không theo như ý hai người, cùng người hai người chỉ định kết hôn."
"Con không sợ người trong lòng của con gặp nguy hiểm sao?" Đan Trác mặt đầy âm lãnh, "Đừng tưởng rằng một cái hắc bang có thể nhấc lên sóng gió gì, con không theo chúng ta trở về, khó bảo toàn cho cô ta. . ."
Triệu Mạt Thương nhíu mày lại, nhếch môi nhìn xem mẹ của mình, trong mắt tức giận làm sao cũng đều không thể che giấu được.
"Theo quy định tại Điều 42 về Quy chế xử phạt vi phạm hành chính, có tình tiết dưới đây, tạm giam 5 ngày hoặc là phạt tiền không quá 500 nhân dân tệ. Trong trường hợp nghiêm trọng thì phải tạm giam từ 5 ngày đến 10 ngày đối với hành vi viết thư đe dọa hoặc là lấy những phương pháp khác uy hiếp an toàn của người khác." Giọng nói trong trẻo từ phía sau mọi người vang lên, Triệu Mạt Thương nghe thấy giọng nói và nội dung kia, lộ ra một nụ cười ấm áp.
Thương Mặc từ cửa đi vào, không để ý tới những người khác trong phòng, trực tiếp đi thẳng tới bên người Triệu Mạt Thương một tay ôm eo cô, sau đó cười mỉm cười nói với Đan Trác, "Mẹ vợ đại nhân, lời nói đe dọa, là hành vi trái pháp luật, sẽ bị chú cảnh sát bắt đó."
*****************
A, hai vợ chồng thật là phúc hắc a… 
Đây chính là ‘Thuận vợ thuận chồng tát bể đông cũng cạn’ nha, ngưỡng mộ vợ chồng nhà người ta quá.

Chương 100

"Cô......"  người vừa nhìn thấy Thương Mặc, sắc mặt đại biến, Cận Phi Hàn càng giống như gặp quỷ chỉ vào nàng, "Làm sao cô đi lên được?"
Hắn rõ ràng dẫn theo rất nhiều bảo tiêu kia mà, những người hộ vệ kia số lượng rõ ràng so với người Thương Mặc phái tới bảo vệ Triệu Mạt Thương nhiều hơn rất nhiều.....
"Anh cho rằng đây là đang ở phương Bắc?"  Vẻ mặt Thương Mặc châm chọc nhìn Cận Phi Hàn, sau đó bỗng nhiên nhe răng cười, "Được rồi, thương thế của anh ra sao? Nghe nói ngày đó Uông Minh có mấy súng bắn không đúng chỗ? Thật ngại quá, thủ hạ kĩ thuật bắn súng không giỏi, lỗi của tôi, lỗi của tôi. . ."
"Cô....." Sắc mặt Cận Phi Hàn tái xanh, bị Thương Mặc làm cho tức giận đến thở phì phò, nửa ngày nói không nên lời.
"Cô buông tay cho tôi." Triệu Đình Vĩ trừng mắt nhìn Thương Mặc, "Ôm ôm ấp ấp như vậy thành cái dạng gì?"
"Cha vợ đại nhân, tôi ôm vợ của mình có vấn đề gì sao?" Thương Mặc nắm thật chặt cánh tay của mình, nghiêng đầu đối với Triệu Mạt Thương lộ ra một nụ cười, Triệu Mạt Thương oán trách mà nhìn nàng một cái, lại không có tránh ra.
"Vợ cái gì, cô buông tay ra cho tôi!" Triệu Đình Vĩ rất nóng nảy mà nhìn hai người đối diện ngọt ngào, "Mạt Thương, hôm nay con phải theo ta trở về."
"Tôi sẽ không trở về." Triệu Mạt Thương dựa vào trong lòng Thương Mặc, nhìn ba mẹ mình, "Các người không cần nói, vô luận như thế nào, tôi cũng sẽ không trở về."
Đan Trác đánh giá Thương Mặc hồi lâu, đối với Thương Mặc nói, "Cô dám tới nơi này, nhất định là đã làm xong chuẩn bị vẹn toàn?"
Nhẹ nhàng cười cười, Thương Mặc liếc nhìn Triệu Mạt Thương bên cạnh nghe vậy nhìn nàng, tay trấn an mà ma sa lấy phần eo của cô, nói với Đan Trác, "Không dám nói vẹn toàn, 9999 điểm cũng nên có."
"Cô không sợ Thanh Long Bang sẽ bởi vì hành vi của cô xuất hiện nguy cơ sao?" Đan Trác đi tới trước mặt hai người, giọng nói như trước mang theo uy hiếp, "Cần gì phải làm vậy chứ?"
"Mẹ vợ đại nhân muốn thử một chút sao?" Thương Mặc mỉm cười, không có chút nào e sợ.
Không phải không có lo lắng bởi vì hành vi của mình mang đến nguy cơ cho Thanh Long Bang, có thể là mới vừa rồi nàng nhận được tin tức trước khi ra cửa, ba ba của nàng, Bang chủ Thanh Long Bang nói với nàng một câu, Mặc Nhi, không cần lo lắng bất cứ chuyện gì, buông tay đi làm. Chúng ta có vốn liếng cùng chống lại bọn họ."
Vẫn không biết Thương Thần Nho không có để cho nàng tiếp nhận một bộ phận cơ mật trọng yếu kia là cái gì, lại đối với lời nói của Thương Thần Nho tuyệt đối tín nhiệm, lúc này Thương Mặc không có bất cứ sầu lo gì, đối mặt hai nhân vật đều được cho là trưởng bối ở kinh đô, Thương Mặc không có chút nào sợ hãi.
Đan Trác híp mắt nhìn nàng vài giây, hừ lạnh một tiếng, xoay người rời khỏi.
Vẻ mặt Triệu Đình Vĩ âm ngoan, "Thương Mặc, người trẻ tuổi đừng kiêu ngạo như vậy."
Một câu tất, cũng hừ lạnh một tiếng rời khỏi,
Cận Phi Hàn vốn muốn đối với Thương Mặc bỏ lại lời độc ác, chỉ là vừa nhìn Thương Mặc lại không tự chủ được có chút sợ, miệng giật giật, cuối cùng vẫn không nói gì, cũng đi theo rời khỏi.
Nhìn ba người rời khỏi, Thương Mặc thở phào nhẹ nhõm tựa như úp sấp trên người Triệu Mạt Thương, ở trên cổ cô cọ cọ, giọng nói làm nũng, "Lão bà đại nhân, cha vợ mẹ vợ đại nhân rất có khí thế ah, người ta hơi sợ. . ."
Triệu Mạt Thương buồn cười nhẹ xoa lỗ tai của nàng, "Tiểu Đản ngốc. . ."
"Hắc. . ." Thương Mặc ngẩng đầu, ngốc cười một tiếng, ôm Triệu Mạt Thương ngồi vào trên ghế sa lon, ngửi mùi thơm thoang thoảng trên tóc của Triệu Mạt Thương, làm như cảm thán nói, "Thật tốt. . ."
Dựa vào trong ngực của nàng nghe tim của nàng đập, Triệu Mạt Thương an tâm cười cười, "Mặc a, lá gan ghê gớm thật, dám nói như thế cùng ba mẹ em."
"A.... . . Kỳ thật vốn là không dám. . ." Thương Mặc có chút ngượng ngùng nhìn Triệu Mạt Thương, "Bởi vì tôi sợ ngữ khí không tốt em sẽ tức giận, sẽ trách tôi không tôn trọng ba mẹ của em."
"Ah. . . Vậy tại sao còn dám lớn lối như vậy?" Triệu Mạt Thương kéo tay Thương Mặc qua, mười ngón tay khấu chặt, "Không sợ em tức giận sao?"
"Bởi vì. . . Bởi vì. . ." Thương Mặc có chút chột dạ không dám mở mắt ra không dám nhìn Triệu Mạt Thương, có chút thấp thỏm không yên mà nói, "Kỳ thật tôi rất sớm đã tới rồi, đứng ở ngoài cửa nghe ngữ khí của em. . . Khụ. . . Cho nên tôi mới. . ."
"Như vậy a. . ." tay Triệu Mạt Thương không thành thật trượt lên eo Thương Mặc, giọng nói ngọt nị nị, đầu ngón tay lại dùng sức nắm bắt thịt mềm chuyển động, "Nghe em xấu mặt?"
"Không phải. . . Không phải. . ." Thương Mặc vội vã phủ nhận, không để ý bên hông truyền tới cảm giác đau đớn, một ngụm hôn ở trên mặt Triệu Mạt Thương, âm thanh thật thấp, mang theo cảm động, "Nghe em nói tôi là người yêu của em. . . Nghe em nói em sẽ không cùng tôi xa nhau. . . Nghe em nói Cận Phi Hàn phỉ báng tôi. . . Nghe em. . . Ư. . ."
Đau đớn bên hông chợt tăng lên, Thương Mặc đáng thương nhìn Triệu Mạt Thương, không rõ tại sao cô muốn véo chính mình.
Vốn là nghe vô cùng ấm áp, tay Triệu Mạt Thương cũng bắt đầu buông lỏng, nhưng khi nghe được câu kia cùng phỉ báng có liên quan, chợt nhớ tới những hình kia, tay cũng liền không tự chủ được bỏ thêm lực đạo.
Từ trên bàn trà cầm lên phần tài liệu kia, Triệu Mạt Thương rút ra những tấm ảnh kia, cười híp mắt nhìn Thương Mặc, "Tiểu Đản không cần giải thích một chút gì đó sao?"
Nhìn mấy tấm hình kia, nháy mắt mấy cái, Thương Mặc rút ra mấy tấm trong đó, "Bịa đặt, tôi và Huyên tỷ Linh Lung rất trong sạch."
Tiếp theo, lại rút ra mấy tấm còn dư lại trên tay Triệu Mạt Thương, "Chuyện đã qua, tôi sẽ không lại để ý tới, hiện tại tôi chỉ yêu em."
Triệu Mạt Thương nhìn nàng một lúc lâu, bỗng nhiên thở dài, hai tay vòng trên cổ của nàng, giọng nói sâu kín, "Tiểu Đản, Mặc nghe không hiểu sao? Ban đầu Phó Quân là bởi vì hiểu lầm Mặc và Lệnh Hồ Huyên mới. . ."
Mỉm cười, Thương Mặc hôn lên môi Triệu Mạt Thương, lại không hôn sâu, chỉ kề sát, lẩm bẩm, "Nếu quả như thật yêu, vô luận tận mắt thấy cái gì, chung quy vẫn sẽ cho người yêu một cơ hội giải thích, tựa như em, Cận Phi Hàn cầm những thứ này cái gọi chứng cứ hướng em phỉ báng tôi, không phải em cũng không có tin tưởng sao?"
"Thế nhưng mà. . ." Trong mắt Triệu Mạt Thương hiện lên sầu lo, mở miệng lại muốn nói cái gì, Thương Mặc vẫn lẩm bẩm như vậy, "Không có thế nhưng, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, Phó Quân là quá khứ, em là hiện tại và tương lai."
Sững sờ nhìn xem nàng hồi lâu, Triệu Mạt Thương tự nhiên cười nói, ‘ừ’ một tiếng, bắt đầu chủ động hôn sâu Thương Mặc.
Phối hợp bắt đầu nghênh hợp Triệu Mạt Thương, trong lòng Thương Mặc tràn đầy đều là vui mừng và hạnh phúc.
Dù cho các nàng đối mặt rất nhiều mối nguy không biết, nàng cũng sẽ không lựa chọn buông tay cô gái này.
Chỉ là rất nhanh, Thương Mặc lại bị đẩy ra, Triệu Mạt Thương mặt lạnh nói, "Không đúng, Cận Phi Hàn vừa mới nói vụ án Hồ Vĩ trước đây, kỳ thực là Mặc muốn giúp Phó Quân?"
Bởi vì trước đây quả thật có tâm tư như vậy, nhưng lại để cho người vụng trộm bảo vệ Phó Quân một đoạn thời gian, Thương Mặc nhìn sắc mặt Triệu Mạt Thương, có chút chột dạ ho khan vài tiếng, "Khụ.., quá khứ quá khứ. . ."
"Thương Mặc!" Giọng nói của Triệu Mạt Thương càng phát ra bất thiện, "Mặc cảm thấy thật sự đã là quá khứ?"
"Thực sự." Thương Mặc không hề trêu đùa, mà nghiêm túc nhìn Triệu Mạt Thương, ánh mắt chuyên chú, "Có lẽ trước khi gặp em vẫn còn có chút không cách nào bình tĩnh, nhưng hiện tại. . . Tin tưởng tôi, được không?"  
"Được..... Miễn cưỡng tin Mặc một lần." Triệu Mạt Thương đáng yêu nghiêng đầu quan sát Thương Mặc, "Nếu Mặc dám có lỗi với em, hừ hừ. . ."
"Vậy thì dùng tội lưu manh khởi tố tôi." Thương Mặc hôn gò má cô một ngụm, thật ấm áp nói.
"Ha ha ha ha. . .  Tiểu Đản ngốc. . ." Triệu Mạt Thương bật cười, tiếp đó làm như nhớ tới cái gì, lời nói xoay chuyển, "Tiểu Đản, trước kia Mặc và Cận Phi Hàn đã gặp mặt? Còn bị hắn đả thương?"
Cận gia mặc dù không có thực lực như Triệu gia, nhưng cũng không thể coi thường a.
"Ừ...." Thương Mặc đặt cằm ở trên vai cô, cọ xát, "Còn nhớ rõ lúc trước tôi đã nói với em đi E quốc là bởi vì vấn đề một lô quân hỏa không?"
"Ừm." Triệu Mạt Thương đưa tay nhẹ vỗ về cái ót của Thương Mặc, thanh âm nhu nhu, "Đúng rồi, xin lỗi."
"Sao?" Kéo ra khoảng cách, khó hiểu nhìn cô, vẻ mặt Thương Mặc không rõ vì sao, trong con ngươi tràn ngập nghi hoặc và sợ hãi.
Xin lỗi cái gì, thật sự rất ám ảnh mà.
Nhìn ra ý tứ trong ánh mắt của nàng, Triệu Mạt Thương buồn cười đánh đánh cái mũi của nàng, "Em là muốn nói trước kia không có nghe Mặc nói rõ ràng tất cả mọi chuyện liền đối với Mặc như vậy, xin lỗi."
Thương Mặc lập tức nở nụ cười, hôn lên môi Triệu Mạt Thương, một hồi triền miên, sau đó mới buông ra, "Đừng nói xin lỗi, tôi không thích, sẽ có bóng ma."  
“Được rồi. . ." Triệu Mạt Thương sờ sờ đầu của nàng, "Tiểu Đản ngoan, nói tiếp."
Tiểu Đản ngoan?
Khuôn mặt Thương Mặc lập tức đỏ bừng lên, ngốc hề hề cười ôm chặt Triệu Mạt Thương, "Chuyện quân hỏa từ đầu tới đuôi đều là âm mưu của Cận Phi Hàn, làm như vậy là để cho cậu của tôi đem tôi vây ở E quốc, về sau âm mưu không thành, lại ở bên ngoài ngoại ô thành phố N phục kích tôi. . ." 
Tâm tê rần, vốn tay Triệu Mạt Thương vòng quanh bên hông Thương Mặc từ dưới vạt áo của nàng đi vào trong, cho đến khi sờ thấy vết thương nào đó giữa tấm lưng của nàng, mới run rẩy nói, "Cho nên, Mặc phải chịu vết thương nghiêm trọng như vậy, đều là Cận Phi Hàn làm?"
"A.... . ." Thương Mặc gãi đầu, cười khúc khích nói, "Cận Phi Hàn so với tôi còn thảm hơn nhiều."
"Mặc kệ." Triệu Mạt Thương bĩu môi, vùi đầu vào cổ Thương Mặc, giọng nói rầu rĩ,  "Đều là bởi vì em Mặc mới có thể bị thương, lúc nãy nên tiếp tục báo nguy để cho cảnh sát bắt Cận Phi Hàn lại."
"Ah. . ." Thương Mặc cười khẽ một tiếng, bỗng nhiên ôm ngang Triệu Mạt Thương lên, đi về phía phòng ngủ, "Lão bà đại nhân, em thật là đáng yêu."
Triệu Mạt Thương bao che khuyết điểm, thật sự rất dễ khiến cho người tâm động.
Bỗng nhiên bị ôm lấy nhấc bổng lên, Triệu Mạt Thương hét lên một tiếng, vội vã ôm chặt cổ Thương Mặc, oán trách nói, "Làm gì vậy....A...."
"Haha. . ." Thương Mặc đối với Triệu Mạt Thương lộ ra một nụ cười rất ý vị thâm trường, "Ba giờ mới đi làm..... Bây giờ là một giờ rưỡi, còn không ngủ trưa sao ! Honey. . ."
"Mặc....." Khuôn mặt trướng trở thành màu đỏ sậm, Triệu Mạt Thương bất mãn mà đấm nhẹ xuống bờ vai của nàng, "Không cho phép làm bậy!"
"Khó khăn lắm rốt cục cái tiểu quỷ bóng đèn kia mới không trở ngại chúng ta." Thương Mặc đem Triệu Mạt Thương thả lên giường, vẻ mặt cười xấu xa, "Hơn nữa chúng ta dường như thật lâu không có. . ."
"Không cho nói!" Triệu Mạt Thương duỗi tay bịt kín miệng Thương Mặc lại, liếc nàng một cái, "Không cho phép Mặc làm xằng bậy, nếu không... Mặc trở về nhà mình ở đi, hừ!"
Ồ?
Thương Mặc nghe xong lời này, lập tức có chút ngây ngẩn cả người.
Triệu Mạt Thương lại liếc nàng một cái, kéo chăn qua đắp lại thân thể của chính mình, nỗ lực bảo trì bình tĩnh, "Hay là, Mặc không muốn trở về nơi này ở sao?"
Mừng rỡ như điên gật đầu, bỗng nhiên lại nhớ tới hình như không đúng dốc sức liều mạng lắc đầu, Thương Mặc trở mình đến trên giường, cởi giày chui vào trong chăn ôm chặt Triệu Mạt Thương, hôn cô một ngụm, "Buổi trưa bình yên, thân ái.
************* 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna