Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 153 + 154

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 153

Thương Mặc dưới ánh mắt uy hiếp của Triệu Mạt Thương, vẫn là ngoan ngoãn đi thăm Uông Minh. 
"Nghe lời, tự mình đi." Nhìn thấy dáng vẻ nhất định không muốn đi của Thương Mặc, Triệu Mạt Thương không cách nào phải hống cô, "Em là Bang chủ a, đi thăm thuộc hạ của mình có gì đâu, ngoan......"
"Nhưng là......" Thương Mặc bĩu môi, tay kéo Triệu Mạt Thương, cũng không quan tâm Lệnh Hồ Huyên cùng Linh Lung ở ngay bên cạnh, đáng thương nói, "Em sợ Uông Minh hận em......"
"Sẽ không." Triệu Mạt Thương nghiêm túc nhìn Thương Mặc,"Tiểu Đản, anh ta sẽ không hận em."
Uông Minh thích Thương Mặc, chuyện này lúc trước cô đã biết, cũng chỉ có người trì độn này, mới có thể luôn cho rằng Uông Minh thích Tằng Manh. 
"Kia......" Thương Mặc nhìn Triệu Mạt Thương, lại nhìn Lệnh Hồ Huyên cùng Linh Lung, gãi gãi đầu, sau đó lại gật gật đầu, "Giờ em...... đi qua?"
"Đi thôi." Triệu Mạt Thương nhéo nhéo cái mũi của cô, "Chị còn có việc muốn nói với Lệnh Hồ luật sư."
"Ha, được rồi......" Nghi hoặc nhìn Lệnh Hồ Huyên, Thương Mặc ra khỏi phòng bệnh hướng tới khu vực trung tâm, một đường không yên. Đợi đến khi đến trước cửa, tay đặt ở trên cửa, một phen rối rắm, mới đẩy cửa ra. 
"Thiếu chủ......" Uông Minh nghe nói Lệnh Hồ Huyên tỉnh, vừa muốn đến thăm, lại thấy Thương Mặc đứng trước cửa phòng bệnh, nhất thời hô hấp có chút đình trệ. 
Thương Mặc như trước áy náy, gặp Uông Minh như vậy, vội vàng bước đến dìu anh ta nằm xuống, "Bác sĩ nói anh chưa xuống giường được."
Lòng cảm thấy ấm áp, Uông Minh nhìn Thương Mặc mỉm cười, "Không có việc gì, vết thương nhỏ mà thôi."
Thấy sắc mặt anh ta bình thường, tâm trạng căng thẳng của Thương Mặc cũng buông xuống, kéo ghế ngồi cạnh giường, lo lắng hồi lâu, thanh âm trầm thấp nói, "Thực xin lỗi."
Đây chính là lần đầu tiên kể từ khi nàng làm Thiếu Chủ mà lại xin lỗi thuộc hạ mình như vậy, vừa nãy vốn cũng muốn nói vậy với Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung, nhưng lại đối với đôi mắt hiểu thấu lòng người của Lệnh Hồ Huyên, liền biết không cần nhiều lời. Lệnh Hồ Huyên luôn hiểu ý người như thế, làm người ta cảm động. 
"Này...... Không dám......" Uông Minh kinh ngạc nhìn Thương Mặc, có chút khó hiểu. Kỳ thật anh ta có chút chột dạ, lúc ấy Tằng Manh dù chưa nói ra người anh ta thích là ai, nhưng cũng đã vô cùng rõ ràng. Khi anh ta phẫu thuật tỉnh lại không thấy Thương Mặc, còn tưởng Thương Mặc đã biết tâm ý của anh ta mà cố ý tránh đi. Hiện nay...... tựa hồ không phải như vậy? 
"Ân......" Thương Mặc vẻ mặt đầy áy náy, "Tôi không phải người độc đoán, lúc ấy, nếu không phải tôi ở Kinh Đô không có chú ý đến tình huống bên này, Huyên tỷ và Linh Lung sẽ không xảy ra chuyện. Sau đó, nếu kế hoạch của tôi có thể chu đáo hơn nữa, cậu sẽ không bị thương, Tằng Manh cũng sẽ không chết."
Lời nói lúc ấy của Tằng Manh nàng đã nghe được, nhưng cho tới nay nàng vốn là nhận định người Uông Minh thích là Tằng Manh, nên vẫn không nghĩ ra Uông Minh thích người nào khác. Mà theo tình huống hôm đó mà nói, nếu nàng bố trí chu đáo hơn nữa, có lẽ Uông Minh sẽ không bị buộc lựa chọn giết chết Tằng Manh hay tự sát, mà Tằng Manh cũng có khả năng sẽ theo phe bọn họ bên này. 
Lắc đầu, xác định Thương Mặc không biết tâm tư của bản thân, Uông Minh nhẹ nhàng thở ra, lại cảm thấy có chút mất mát. Trầm ngâm thật lâu, thấy vẻ mặt áy náy của Thương Mặc, ánh mắt Uông Minh ngày càng nhu hòa, "Thiếu Chủ khi nào lại bắt đầu tự trách như vậy, những chuyện đó đều đã qua, Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung cũng không có trách người mà?". 
"Nhưng mà Tằng Manh......" Thương Mặc ngẩng đầu, vừa lúc đối mặt với ánh mắt Uông Minh, đột nhiên giật mình, cái khó nói cũng nói xong rồi lại sững sờ hồi lâu. 
"Đối với nàng...... Là tôi nên áy náy......" Uông Minh cười khổ một trận, tránh đi ánh mắt hiếu kỳ của Thương Mặc, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, không thèm nhắc lại. 
Lời nói cũng chỉ nói đến đây, có một số việc, có chút cảm tình, anh ta không nghĩ nói ra hết, liền như vậy chôn xuống. 
Ngay từ đầu, anh ta với Thương Mặc vốn không có khả năng ở cùng một chỗ. 
Hai người cứ như vậy ngồi trong phòng bệnh, mãi cho đến khi Thương Mặc mở lời trước, "Được...... Anh cứ nghỉ ngơi đi, chuyện trong Bang một tháng tới sẽ không cần anh xử lý, Huyên tỷ cũng vậy."
"Ừ." Uông Minh gật đầu, nhìn Thương Mặc đứng dậy, đi đến mở cửa, bỗng nhiên mở miệng, "Thiếu chủ!" 
"A...... Hả?" Đột nhiên bị kêu một tiếng Thương Mặc dừng bước, đang định xoay người, lại nghe Uông Minh nói một câu, không khỏi giật mình. 
"Thiếu chủ, tôi còn có thể giống như khi bé, gọi cô là Tiểu Mặc sao?"
Tay vẫn đặt trên cửa, Thương Mặc trầm mặc vài giây, "Được."
"Vậy cô còn như trước đây gọi tôi là Minh ca không?" Uông Minh nhìn bóng lưng của Thương Mặc, hé ra một chút tươi cười, "Tôi vẫn tiếp tục coi Thiếu chủ như em gái."
Ánh mắt buông xuống, Thương Mặc nhìn tay mình, thật lâu sau, cười nhẹ, "Vậy anh còn gọi tôi là Thiếu chủ?"
"A...... Tiểu Mặc." Uông Minh thân mình khẽ run hô lên một tiếng, Thương Mặc gật gật đầu, mở cửa rồi đi ra ngoài. 
Cho tới hôm nay nàng mới hiểu được tình cảm của anh ta, may mắn là Uông Minh tự hồ muốn đem phần tình cảm này từ bỏ. Chỉ là đáng tiếc cho Tằng Manh... 
Thương Mặc thở dài, không có quay về phòng bệnh của Lệnh Hồ Huyên ngay, mà lại dừng lại khi đi ngang qua khung cửa sổ trống trải, nhìn sắc trời đã dần tối mà ngẩn người. 
---
"Em ấy...... Làm sao vậy?" Trong phòng bệnh của Lệnh Hồ Huyên, ngay lúc Thương Mặc vừa đi thăm Uông Minh, Triệu Mạt Thương liền có chút khó hiểu hỏi Lệnh Hồ Huyên, "Đã xảy ra chuyện gì sao?" 
Uống một ngụm nước Linh Lung vừa rót, ánh mắt Lệnh Hồ Huyên lưu chuyển, "Cô thông minh như vậy, chẳng lẽ đoán không ra tâm tư của Uông Minh."
Nhắc tới việc này, Triệu Mạt Thương liền không vội, nhìn Lệnh Hồ Huyên, "Uông Minh...... Là vì cứu em ấy mới bị trọng thương?"
"Cũng không chỉ có vậy." Lệnh Hồ Huyên cười khổ, "Nếu là như thế, lại quá đơn giản đi."
Linh Lung ở một bên để ly xuống, nhíu mi lại nhìn cô vài giây, muốn đỡ cô nằm xuống, Lệnh Hồ Huyên không khỏi ngẩn ngơ, đang muốn cự tuyệt, đã thấy ánh mắt Linh Lung nhìn ngày càng lạnh, trong lòng âm thầm bất đắc dĩ, nhưng vẫn ngoan ngoãn nằm xuống. 
Triệu Mạt Thương lúc này có chút buồn cười, khó có được một lần trêu tức nói, "Thật khó có thể nhìn đến một mặt như vậy của Lệnh Hồ luật sư."
Đối với lời nói trêu chọc của Triệu Mạt Thương, Lệnh Hồ Huyên nhướng mi, cầm tay Linh Lung, "Không biết là ai, lúc ở bên Thiếu chủ, cũng luôn có bộ dạng dịu dàng như vậy."
Nhẹ nhàng cười, từ chối cho ý kiến, Triệu Mạt Thương khoanh tay trước ngực, mắt chuyển qua Linh Lung, "Kia...... Ngày đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Hiểu được ý nghĩa cái liếc mắt của Mạt Thương, cùng ý tưởng của nàng vừa lúc giống nhau, Linh Lung đắp chăn cho Lệnh Hồ Huyên, thanh âm bình tĩnh, "Uông Minh vẫn đang hẹn hò với Tằng Manh, chuyện này rất nhiều người biết, Thiếu chủ từng nói là sẽ giúp họ tổ chức hôn lễ. Ngày đó...... Thiếu chủ dẫn người đến cứu tôi, không nghĩ tới Tằng Manh lại bị bắt làm con tin, lúc ấy Uông Minh vì không muốn Thiếu Chủ bị uy hiếp, trực tiếp đem súng về phía Tằng Manh mà nổ súng."
Sắc mặt trắng bệch, không nghĩ tới Uông Minh sẽ như thế, Triệu Mạt Thương không thể tin nhìn Linh Lung, "Sau đó thì sao?"
"Sau đó......" Linh Lung vẻ mặt trấn định, nắm tay Lệnh Hồ Huyên run lên, Lệnh Hồ Huyên khẽ thở dài, nói tiếp lời của nàng, "Sau đó Liên Ám thúc đúng lúc đuổi tới, bắn chết hai kẻ bắt giữ Tằng Manh, Uông Minh không có thành công. Chính là không nghĩ tới, Tằng Manh lại là quân cờ mà đối phương giấu ở bên cạnh chúng ta, Thiếu chủ vốn muốn đi đỡ cô ta dậy, Uông Minh cũng đến giúp đỡ...... Hai người ôm nhau, lúc tách ra, bụng Uông Minh cũng đã bị một con dao đâm vào."
"Này......" Dù Triệu Mạt Thương đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn sợ ngây người. 
"Sau đó Tằng Manh cố tình tự tìm cái chết." Lệnh Hồ Huyên thở dài, "Tằng Manh này tôi cũng đã găp qua vài lần, vẫn tưởng là một nữ tử nhu thuận như nước, không nghĩ tới lại như vậy."
Phòng bệnh nhất thời yên lặng, ánh mắt Triệu Mạt Thương mờ mịt, một khắc này, bỗng nhiên rất muốn nhìn thấy Thương Mặc, gắt gao ôm lấy em ấy. 
Tâm ý chuyển động mạnh mẽ, Triệu Mạt Thương cũng không kiềm chế được xúc động đột ngột mà đến, đối với hai người gật gật đầu, liền vội vàng xoay người bước đi gấp rút nhưng nhẹ nhàng tìm kiếm Thương Mặc. 
Lệnh Hồ Huyên cười cười, chuyển ánh mắt nhìn Linh Lung, Linh Lung đồng dạng cũng đang nhìn cô, không nói lời nào. 
"Tiểu Linh Lung, lên giường nằm với chị được không?" Thanh âm nhu mì, con ngươi như ánh sao đêm sáng như ngọc, Lệnh Hồ Huyên khẽ mở đôi môi đỏ, chỉ câu dẫn Linh Lung thiếu chút nữa lại hôn xuống. 
Chần chờ trong chốc lát, thấy con người đen bóng của cô nhìn chằm chằm mình, Linh Lung không đành lòng từ chối, cởi giày, cẩn thận nằm lên giường, sợ đụng tới vết thương của Lệnh Hồ Huyên. 
Dời thân mình đến bên cạnh và ôm nàng vào lòng, Lệnh Hồ Huyên thoả mãn rên một tiếng, vòng tay ôm lấy thắt lưng Linh Lung, rất nhanh liền cảm thấy mệt mỏi. 
"Mệt thì ngủ đi." Mắt Linh Lung xẹt qua một chút đau lòng cùng sủng nịch, thanh âm nhẹ nhàng, do dự một lát, hôn lên trán Lệnh Hồ Huyên, "Em yêu chị."
Lệnh Hồ Huyên vốn sắp ngủ nhất thời mở to mắt nhìn Linh Lung, hai má Linh Lung nóng lên, lại không tránh đi ánh mắt của cô, "Ngủ đi."
"Em...... Vừa mới nói cái gì?" Thanh âm khẽ run, mắt Lệnh Hồ Huyên như loé lên chút trong suốt, làm cho Linh Lung cũng đi theo cảm thấy cái mũi hơi phồng lên, chính là vẫn làm ra vẻ lãnh đạm, "Chị lo mà dưỡng bệnh cho tốt đi, ngay cả nói đều nghe không rõ, chờ chị khoẻ lại rồi nói."
Lệnh Hồ Huyên nhìn đôi mắt tĩnh mịch Linh Lung hồi lâu, cho đến khi hai má kia chuyển sang đỏ hồng, lúc này mới cười, "Tốt, dưỡng thương xong, chị nhất định nghe được rõ ràng."
"Ừ." Âm thanh của Linh Lung nhỏ đến không thể nhỏ hơn, chính là vẻ mặt vẫn có chút rối rắm, siết chặt thân thể Lệnh Hồ Huyên, cuối cùng vẫn còn tiếp tục mở lời, "Ừm...... Em...... Cái kia chị.". 
Mặc dù Lệnh Hồ Huyên không tiếp tục mở mắt, nhưng mà ý cười, thế nào cũng không giấu được. 

Chương 154

Triệu Mạt Thương mới đi ra khỏi phòng bệnh, liền nhìn thấy một gã nam tử áo đen đi về phía mình, đi theo nàng đến rồi hãy còn đứng ở phía sau Thương Mặc ngẩn người, lại không hề phát ra tiếng động lui ra.
Đứng ở phía sau Thương Mặc, nhìn thân ảnh có chút gầy còm, trong lòng bị một hồi cảm giác kỳ lạ lắp đầy, Triệu Mạt Thương nhìn chung quanh một chút, ý thức được thời gian này vị trí này sẽ không có người nào, đánh bạo đi tới, từ phía sao ôm lấy Thương Mặc. Thương Mặc sớm đã nghe được tiếng bước chân của cô, chợt bị ôm, cũng không vô cùng kinh ngạc, chỉ là đưa tay đặt ở trên bàn tay đang ôm lấy eo của mình, cảm giác được ấm áp từ bàn tay kia mang lại, mỉm cười, kéo ra tay cô, đem cô đi vòng qua trước người mình ôm lấy, cằm đặt tại trên vai của cô, "Em vẫn quen như vậy hơn..."
" Tiểu Đản ngốc..." Triệu Mạt Thương ôn nhu nghiêng mặt, gương mặt nhẹ nhàng ma sát gò má Thương Mặc, "Chúng ta về nhà được không?"
Về nhà, mới có thể không chút kiêng kỵ làm ra động tác ngọt ngào vô cùng thân thiết như thế này.
"Tốt..." Thương Mặc buông cô ra, nhìn cô ngây ngốc cười, tiếp theo có chút đáng thương nói, "Đói bụng..."
Trên mặt nóng lên, Triệu Mạt Thương oán trách mà liếc nàng một cái, xoay người đi hai bước, thấy Thương Mặc không rõ vì sao mà đứng tại chỗ, nhịn không được hờn dỗi, "Còn không mau đi..."
Đói cái gì, thật là rất dễ dàng khiến người ta hiểu sai a. Đều là Thương Mặc làm hại, nếu không phải là Thương Mặc, cô như thế nào sẽ không thuần khiết mà lập tức hiểu sai như vậy.... Tức giận nhất chính là, đầu sỏ làm cho cô dễ dàng hiểu sai như vậy lại còn làm ra vẻ mặt buồn bực vô tội như vậy.
"A, em muốn ăn đồ ăn mà chị làm." đuổi kịp bước chân của Triệu Mạt Thương, Thương Mặc một tay nắm chặt tay cô, vẻ mặt ước ao mà nhìn cô, "Đã lâu chưa ăn. "
"Được." nhẹ nhàng gật đầu, một tay Triệu Mạt Thương khoác trên cánh tay của nàng, "Muốn ăn món gì?"
"Hử..." Hai người một đường như vậy ấm áp đi ra khỏi bệnh viện, Thương Mặc nghiêng đầu suy nghĩ hồi lâu, cái tay kia khoa tay múa chân đi hồi lâu, chu miệng lên, "Thiệt là nhiều món muốn ăn..."
"Vậy... Mấy ngày kế tiếp tôi đều nấu cơm cho em ăn có được hay không?" Triệu Mạt Thương nắm thật chặt cánh tay bị nàng ôm, nhíu lại lông mi, "Cảm giác em gầy đi một tí. "
"Mấy ngày kế tiếp... " Lầm bầm lập lại một lần những lời này, tâm tình của Thương Mặc thật vất vả lên cao lập tức sa sút xuống, không nói gì nữa.
Triệu Mạt Thương thấy nàng như vậy, có chút ngây người, tiếp theo hơi chút suy nghĩ vài giây, cười khẽ một tiếng, ở trong lòng âm thầm niệm vài câu đứa ngốc, cũng theo không nói, trong con ngươi lóe lên ôn nhu.
Ngày thứ hai, hai người lo liệu hậu sự cho Khúc Lưu Thông, đứng ở trước mộ phần của Khúc Lưu Thông, có chút thở dài.
"Ừm, chị có cảm thấy.... rất thất vọng hay không?" Thương Mặc lén lút liếc nhìn khuôn mặt không chút biểu tình của Triệu Mạt Thương, do dự hồi lâu, dè dặt mở miệng hỏi.
Khúc Lưu Thông ở trong lòng Triệu Mạt Thương cũng chiếm cứ vị trí rất quan trọng, người mà Triệu Mạt Thương vẫn luôn cho rằng là lão sư tôn kính, cũng giống như chú của cô, đại biểu cho lý tưởng chính nghĩa của cô.
Nhẹ nhàng lắc đầu, Triệu Mạt Thương kéo tay Thương Mặc, nghiêng người, nghiêm túc nhìn nàng, "Tôi có chuyện còn chưa nói với em. "
"Hử?" Thương Mặc nháy mắt mấy cái, nhìn biểu tình nhu hòa lúc này của thiên hạ, có chút ngây dại.
"Chú của tôi chưa chết." Triệu Mạt Thương hít sâu một hơi, nhớ tới người đàn ông mấy ngày trước nhìn thấy, trong lòng vẫn có hơi chút cảm giác giống như nằm mơ, "Hơn nữa..."
Dừng một chút, Triệu Mạt Thương nhìn chung quanh một chút, có lẽ là cảm thấy hoàn cảnh như vậy không thích hợp nói cho Thương Mặc những chuyện kia, do dự vài giây, không nói nữa.
"Nơi đây rất an toàn. " Thương Mặc quét mắt bốn phía, kéo tay Triệu Mạt Thương, hướng phía chỗ cao nhất đi tới, "Mang chị.... Đi gặp mẹ của em !. "
Lại là sửng sốt, Triệu Mạt Thương không nghĩ tới mẹ của Thương Mặc cũng chôn cất ở chỗ này, theo bước chân của Thương Mặc đi tới, một đường nghiêng đầu nhìn sắc mặt của Thương Mặc. Thương Mặc giống như có chỗ xem xét, quay đầu chống lại ánh mắt của Triệu Mạt Thương, kéo ra một nụ cười, "Em vẫn muốn mang chị tới, nhưng vẫn chưa cơ hội. "
Phía nam rốt cục triệt để bình tĩnh lại, nàng rốt cục có thể không cần vì công việc bề bộn ngay cả thời gian ngủ cũng không có. Đáng tiếc, Triệu Mạt Thương lại không thể lưu lại cùng nàng.
Cuối cùng đi tới một phần mộ được tu sửa vô cùng tốt dừng lại, cùng phần mộ nhà khác bất đồng, không có cỏ dại, cũng không có bao phủ một tầng bụi, có vẻ có người thường xuyên tới chăm sóc, phía trước bia mộ còn đặt một bó hoa cẩm chướng chưa khô héo.
Thương Mặc yên lặng nhìn ảnh chụp trên bia mộ của Sở Chiêu, nụ cười của Sở Chiêu trong hình giống hệt như trong trí nhớ của nàng ôn nhu và rực rỡ, tay nắm thật chặt tay Triệu Mạt Thương, cổ họng nhấp nhô hồi lâu, phun ra một câu nói, "Mẹ, con mang... Người con yêu tới thăm người."
Ngực tê rần, Triệu Mạt Thương nắm chặt bàn tay Thương Mặc, lại không biết nên nói cái gì cho phải, chung quy chỉ là nhìn ảnh chụp trên bia mộ, nhẹ giọng nói, "Con sẽ chiếu cố tốt Thương Mặc. "
Hai người lẳng lặng đứng đó, cũng không biết trải qua bao lâu, Thương Mặc sờ sờ mũi, nhẹ nhàng đụng một cái vào tay Triệu Mạt Thương, "Mộ viên này, kỳ thực coi như là Thanh Long Bang... Ừm, nói như thế nào đây.....Tóm lại sẽ không có nguy hiểm....."
Nơi này là nơi mẹ của nàng nghỉ ngơi, nàng sẽ không để cho chính mình xảy ra bất kỳ sai lầm nào.
Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu, nhìn Thương Mặc một lúc lâu, nhu hòa cười, "Tiểu Đản, em có biết rõ chuyện xưa của ba mẹ mình không?"
"Hả?" Thương Mặc ngẩn ra, sau đó lập tức nghĩ tới Triệu Mạt Thương mới vừa muốn nói lại thôi, lắc đầu, "Không biết. "
Rất nhiều chuyện, Thương Thần Nho căn bản không có nói cho nàng biết, tỷ như chuyện của Chu gia.
"A...." Nhìn chung quanh một chút, Triệu Mạt Thương đơn giản lôi kéo Thương Mặc ngồi vào trên bậc thang trước mặt, tay như trước nắm tay Thương Mặc, đem những chuyện biết từ chú của cô nói toàn bộ cho Thương Mặc.
"Này... Như vậy...." Mang theo tâm tình rất quái dị nghe Triệu Mạt Thương nói toàn bộ xong, Thương Mặc xoay người, liếc nhìn bia mộ của mẹ mình, người kia trong ấn tượng của nàng luôn mang theo nụ cười yếu ớt ôn nhu của nữ tử Giang Nam, càng ngày càng rõ ràng hơn.
Mẹ của nàng.... Thì ra cũng là một kiểm sát trưởng rất chính nghĩa, mà ba ba của nàng, cũng giống như nàng yêu Triệu Mạt Thương, yêu mẹ của nàng, thậm chí không tiếc buông tha tất cả.
Cho nên.... Nàng quả nhiên là con gái của ba mẹ nàng, cùng ba mẹ của nàng đơn giản là một cái khuôn mẫu dẫn ra nha. Mà Triệu Mạt Thương, tựa hồ từ vừa mới bắt đầu chính là quyết định làm vợ của nàng, thảo nào ba ba thoả mãn như vậy....
Nghĩ tới đây, Thương Mặc nghiêng đầu nhìn Triệu Mạt Thương, bỗng nhiên nở nụ cười, cười đến mức dị thường xán lạn, dị thường tự hào. Vì Thương Thần Nho cùng Sở Chiêu, cũng vì mình cùng Triệu Mạt Thương.
*****************
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Nước mắt giàn giụa, số lượng từ thiếu, đừng đánh ta. . .

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna