Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 55 + 56

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 55

"Bình thường nhìn bộ dạng Mặc ngốc nghếch, làm sao nói ra nhiều lời ngon tiếng ngọt đâu ra đó như vậy...."Triệu Mạt Thương ngọt ngào cười, đánh đánh cái mũi của Thương Mặc cố làm ra vẻ nghiêm túc, "Nói, trước đó đã từng luyện tập qua với bao nhiêu người rồi!'
"Không có không có. . ." Thương Mặc lập tức lắc đầu, "Trước kia tôi mới không nói những lời này đâu. . ."
"Thật sao?" Không tín nhiệm nhìn nàng, Triệu Mạt Thương bởi vì lời này, trong lòng bỗng nhiên có một chút cảm giác không thoải mái.
Cô nghĩ đến người tên Phó Quân kia, hơn nữa vừa nghĩ tới Thương Mặc cũng từng đối với Phó Quân nói qua những lời này, càng không thoải mái.
" Thật sự !" Thương Mặc gấp gáp giải thích, "Trước kia tôi rất đầu gỗ. . . Thật sự, chưa bao giờ nói những lời này. . ."
"Trước kia rất đầu gỗ?" Triệu Mạt Thương tự tiếu phi tiếu nhìn nàng, đưa ngón tay điểm lên trán nàng, "Bây giờ cũng không phải là ngu ngốc."
"Em. . . Ai nha, dù sao tôi không đối với bất kỳ người nào khác nói qua những lời này." Thương Mặc không thuận theo đem Triệu Mạt Thương ôm vào trong ngực, "Chỉ đối với em nói, cũng chỉ vì em học. . ."
"Còn chỉ vì em học đây, cũng không cần học nói tới nói lui cứ như vậy trôi chảy. . ." Giọng Triệu Mạt Thương vẫn ê ẩm như cũ, hiếm thấy một lần giống như cố tình gây sự với Thương Mặc.
Chuyện Phó Quân, cô có bình tĩnh như thế nào đi nữa,vẫn sẽ có chút để ý, để ý Thương Mặc có phải trong lòng còn có người kia hay không, để ý trong lòng Thương Mặc có phải bị cô chiếm hết hay không.
"Đó chính là tôi bị em ảnh hưởng ! ! !" Thương Mặc rất có khí thế nói.
"Tạm thời, em kia.....Ngô....." Lời mới vừa nói một nửa miệng Triệu Mạt Thương liền bị phong bế, cánh môi bị nhẹ nhàng mút lấy, hàm răng cũng bị đẩy ra, lưỡi bị dây dưa làm sao cũng không thoát được.
"Tiểu. . . Đản. . ." Thật vất vả mới từ trong sự bá đạo của Thương Mặc đi ra, hơi thở của Triệu Mạt Thương bất ổn oán trách, "Mặc làm sao. . .Bá đạo như vậy. . ."
Có lúc cô thật sự sẽ hoài nghi Thương Mặc có phải có hai tính cách hay không, nhưng sự bá đạo kia thậm chí có chút âm lãnh một mặt vẻn vẹn xuất hiện mấy lần, sẽ để cho cô khắc sâu ấn tượng.
Bất quá, không phải đều nói phù sinh mặt nạ ba ngàn, người nào cùng ta cộng trường ca sao?
Cô kết luận Thương Mặc ở trước mặt cô, mới là chân thật nhất, không chút nào ngụy trang Thương Mặc.
"Em chán ghét sao?" Thương Mặc bị những lời này chạm đến đáy lòng chôn giấu bí mật tối trọng yếu, lúc này rất là thấp thỏm nhìn Triệu Mạt Thương, ở Triệu Mạt Thương không nhìn thấy góc độ, tay kéo ra trải giường, trắng nõn gân xanh trên mu bàn tay bại lộ.
"Ừm? Như thế nào lại hỏi vấn đề ngu ngốc như vậy ?" Triệu Mạt Thương nhe răng cười, trong tròng mắt tràn đầy cưng chìu, "Mặc là người em yêu, em đương nhiên là yêu tất cả của Mặc. . ."
"Huống chi, Mặc bá đạo là đối với em bá đạo, cũng không phải là làm chuyện xấu, em làm sao có thể sẽ chán ghét." Triệu Mạt Thương vừa mới dứt lời, rõ ràng cảm giác được Thương Mặc cảm xúc biến hóa, không khỏi có nhè nhẹ kinh ngạc, ngẩng đầu nghi ngờ nhìn Thương Mặc, đang định mở miệng, Thương Mặc bỗng nhiên nói, " Ừ. . . Chúng ta. . . Không phải là đang nói em sao. . . Tại sao lại bắt đầu. . . Như vậy chán ghét. . ."
"Mặc còn dám nói, còn chưa phải là tại Mặc!" Sự chú ý lập tức bị dời đi, Triệu Mạt Thương trợn trắng mắt liếc nàng một cái, "Vậy còn muốn nghe em nói chuyện đứng đắn hay không?"
"Nghe. . ." Thương Mặc cường nặn ra một nụ cười, "Tôi còn phải chắc chắn có hay không người cùng tôi cướp em đâu."
Vẫn là không nói đi.
Khẽ cắn môi đem sắp xuất khẩu thẳng thắn lại nuốt trở về, Thương Mặc cố làm ra vẻ bình tĩnh kéo Triệu Mạt Thương nằm xuống, ôm Triệu Mạt Thương, một bộ dáng vẻ chờ đợi cô nói chuyện, đầu chôn ở Triệu Mạt Thương trong ngực, cố gắng khống chế mình không để cho người run rẩy.
" Ừ." Đối với lời nói của Thương Mặc không có chút nào hoài nghi, còn tưởng rằng Thương Mặc hành động kỳ quái là bởi vì lo lắng cô sẽ rời đi, Triệu Mạt Thương đưa tay khẽ vuốt ve lưng của Thương Mặc , "Em không phải nói thời điểm trung học đệ nhất cấp ba em liền cho phép em đi thăm chú sao? Chú mặc dù ở thị trấn nhỏ làm kiểm sát trưởng, vẫn không có buông tha cho lý tưởng của mình, nhưng là. . . Cho dù là thị trấn nhỏ cũng tồn tại trong quan trường minh tranh ám đấu, chú cuối cùng vẫn là bởi vì mệt nhọc quá độ, thất bại uất ức mà chết."
Thanh âm như cũ ôn nhu, Triệu Mạt Thương phảng phất đối với hết thảy những thứ này đã phai nhạt vậy, Thương Mặc lại có thể cảm giác được an ủi thân người giống mình như vậy khẽ run, liền đưa tay cầm tay cô xiết chặt, muốn nói cho cô biết còn có mình.
"A. . ." Triệu Mạt Thương thần giao cách cảm biết Thương Mặc ý tưởng, hồi cầm nàng tay tiếp tục nói, "Sau khi thi vào trường đại học , thời điểm điền nguyện vọng em cùng ba em cãi nhau, em muốn báo danh là Đại học luật X , nhưng là ba muốn em báo danh là đại học nổi tiếng cả nước ở thành phố B, ngay cả chuyên ngành cũng là ông ấy an bài. Chú mới qua đời không bao lâu, lý tưởng của em cùng chú không có bất kỳ bất đồng. Lúc ấy em nghĩ, vô luận như thế nào em đều phải tới nơi này đi học, giống như chú vậy làm một kiểm sát trưởng tốt. . . Em ghét những thứ kia cái gọi là gia tộc lợi ích cùng khuôn mặt dối trá . . . Tiểu Đản, Mặc biết không, lúc ông nội em qua đời không bao lâu, ba em vì ổn định xuống hỗn loạn gia tộc, liền bắt em đính hôn, nhưng là em mỗi lần thấy cái đó cái gọi là vị hôn phu, em cũng. . . Thật là muốn ói."
"Tôi biết. . . Tôi biết. . ." Thương Mặc lại bắt đầu đau lòng, ôm Triệu Mạt Thương thì thào một lần lại một lần tái diễn, "Tôi biết. . ."
Triệu Mạt Thương là người như vậy kiêu ngạo mà độc lập ,như thế nào để cuộc đời mình bị gia tộc điều khiển.
"Ba đối với lý tưởng của em rất khinh thường, ông nói em chẳng qua là ngu ngốc, để cho em ở bên ngoài đợi một thời gian ngắn em tuyệt đối sẽ khóc về nhà." Nói tới chỗ này, Triệu Mạt Thương bỗng nhiên cười khẽ, "Em vốn là đối với lời của ba rất tức giận, thay đổi ý nghĩ suy nghĩ một chút, dứt khoát làm theo lời nói của ông ấy, trong lúc học đại học, không muốn ba không muốn mẹ chu cấp một phân một hào nào, học phí, tiền sinh hoạt do em tự lo lấy, nếu như em có thể làm được, từ nay về sau không cho phép ai can thiệp vào cuộc đời mình. Em sẽ không vì cái gọi là gia tộc lợi ích hy sinh bất kỳ cái gì , bao gồm lý tưởng, tình yêu, hôn nhân."
"Sau đó em làm được, đại học là em trước thời hạn tốt nghiệp, dùng ba năm học xong tất cả học phần, cử đi học nghiên cứu sinh, học nghiên cứu sinh hai năm, trong thời gian năm năm, em không có cùng bọn họ muốn một phân tiền, tất cả tiền đều là chính mình đi làm đi làm thêm kiếm được." Triệu Mạt Thương kiêu ngạo nói, kia khóe môi nhếch lên mặt đầy tự tin hình dáng, để cho Thương Mặc vừa đau lòng lại vừa tự hào
Khó trách Triệu Mạt Thương luôn là thay nàng suy nghĩ không phô trương lãng phí, khó trách Triệu Mạt Thương không để ý cái gọi là tư tưởng lãng mạn....
Thương Mặc hít sâu một hơi, hôn hôn Triệu Mạt Thương ngạch, "Quả nhiên, người tôi yêu cũng là người giỏi nhất trên thế giới."
" Tốt nghiệp nghiên cứu sinh một năm em liền thi đậu nhân viên công vụ."Triệu Mạt Thương đối với nàng khẽ mỉm cười, nói tiếp, "Sau đó ở trong Viện kiểm sát làm việc một năm mới chính thức làm kiểm sát trưởng.....Tiếp theo bọn họ tới. . . Ba em rốt cuộc minh bạch quyết tâm của em, cho nên rất cứng rắn một mực ép em trở về Triệu gia, không cho phép hồ nháo nữa. . . Mẹ em. . . A, ngược lại là bà ngăn cản ba em,mua cho em căn nhà này, hơn nữa nói rõ sẽ không đối với cuộc sống hoặc là công việc của em có bất kỳ quấy nhiễu. Em nhớ bà lúc ấy nói là, chờ em thấy rõ ràng thực tế, tự nhiên sẽ trở về làm Triệu gia Đại tiểu thư,hoặc là Trường Vĩnh tập đoàn tổng tài."
"Kia. . . Em cùng bọn họ bây giờ có liên lạc không?" Thương Mặc nhìn nàng cẩn thận hỏi.
"Không có." Triệu Mạt Thương lắc đầu một cái, "Em biết ý nghĩ của mẹ, bà nhận định một ngày nào đó em sẽ bởi vì trong quan trường những chuyện kia không còn đối với lý tưởng ôm nhiệt tình, bà nghĩ là chờ em chân chính bị thất bại tự nhiên sẽ ảo não trở về. . . Cho nên, Tiểu Đản, cám ơn Mặc."
"Ừ ?" Thương Mặc không hiểu nhìn cô, "Cám ơn tôi?"
"Đúng vậy." Triệu Mạt Thương lộ ra vẻ chua sót cười, "Lúc trước khi Mặc xuất hiện , em một mực bị chèn ép, Vạn Quyền những người đó luôn luôn không chịu nổi em luôn làm chuyện tổn lợi ích của bọn họ . Vụ án trên tay em, vĩnh viễn đều là ở trong mắt bọn họ vụ án tầm thường nhất ,đương nhiên, đối với em mà nói vụ án tầm thường cũng rất trọng yếu. Nếu không phải còn có thầy cùng Kiều Kiểm che chở em, sợ rằng em đã sớm bị điều đi huyện thành. . . Không nghĩ tới bọn họ một lần sơ sót, lại đem vụ án Hồ Vĩ giao tới nơi này cho em. . . Sau đó, Tiểu Đản, Mặc bỗng nhiên xuất hiện ở trong cuộc sống của em. Sau đó cuộc sống của em thay đổi."
"Ngô, có lợi hại như vậy sao?" Thương Mặc buồn bực thanh âm, "Cuộc sống của tôi cũng thay đổi a. . ."
Nàng từ chưa từng nghĩ có một ngày nàng sẽ còn có thể như vậy yêu một người, càng chưa từng nghĩ nàng sẽ ôm người kia nũng nịu cười ngây ngô.
"Có. . ." Triệu Mạt Thương kéo ra khoảng cách giữa mình cùng Thương Mặc, trong tròng mắt tràn đầy cảm động, "Trước em không có nghĩ lại. . . Bây giờ nhớ lại, nếu như khoảng thời gian này phát sinh tất cả mọi chuyện, từ trước hắn và Vạn Quyền phát sinh chuyện tình , em nhất định không thể nào như vậy thuận lợi, Tiểu Đản, nhất định là Mặc, có đúng hay không?"
"Tôi. . . Tôi làm không nhiều lắm a." Thương Mặc rất ngượng ngùng quay mặt gãi đầu một cái, "Là em kiên trì giữ vững a, hơn nữa em như vậy lợi hại. . ."
"Còn giả bộ. . ." Triệu Mạt Thương cưng chìu nhìn nàng, tay khẽ vuốt ve mặt Thương Mặc, , "Giống như lần này, phản tham cục vụ án, còn đang điều tra ở giai đoạn đầu, Đàm Kiểm làm sao có thể sẽ biết. . . Cao kiểm biết còn có thể giải thích là Lương Kiểm nói cho bà, Đàm Kiểm là nổi danh cái gì người khác quan hệ đều không quản, coi như Lương Kiểm gọi điện thoại cho hắn hắn cũng không khả năng tới đánh gãy quá trình điều tra. . . Nhất định là Mặc ra tay."
Đều đã nói trắng ra như vậy rồi, Thương Mặc cũng không có ý định tái phủ nhận mà là chống thân mình, nhìn Triệu Mạt Thương, vẻ mặt thành thật, "Quang minh cũng là cần lực lượng mới có thể cùng bóng tối đối kháng, chỉ cần là vì em,tôi bất kể vận dụng tất cả lực lượng tới giúp em thực hiện lý tưởng. Cho nên, muốn khuếch trương chính nghĩa, liền khuếch trương chính nghĩa, tôi sẽ một mực phụng bồi em, bảo vệ em, ủng hộ em. Vô luận là về tinh thần, hay là những thứ khác bất kỳ phương diện nào."
Cho dù dùng hắc đạo lực lượng trợ giúp một kiểm sát trưởng khuếch trương chính nghĩa tựa hồ rất không tưởng tượng nổi, nhưng là nàng chính là muốn như vậy, bất kể là có phải hay không sẽ khó khăn gian nan.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Canh 2 đúng hạn đến rồi, ngoan ngoãn bản thân cầu hoa hoa. . . Sau đó, hảo tâm đau Thương tỷ tỷ mà nói, bất quá tiểu Mặc mực cũng rất bi thảm a. . .
Bi thảm trong lộ ra ngọt ngào, ngọt ngào còn không quên bi thảm, ta quả nhiên trước sau như một lâu không bị ăn đòn. . .

Chương 56

"A. . ." Triệu Mạt Thương hai cánh tay câu lấy cổ Thương Mặc, mặt đầy ôn nhu, "Tại sao Mặc ngay cả cùng em nói  lời đứng đắn như vậy em nghe đều cảm thấy rất ngọt ngào."
"Hắc hắc. . ." Thương Mặc thuận thế cúi đầu xuống hôn trán cô, "Bởi vì là lời từ tâm nói ra a."
" Ừ. . ." Triệu Mạt Thương nín cười, trong con ngươi nhưng không che giấu được vui vẻ, "Vậy em sau này phải cẩn thận Mặc, như vậy lời ngon tiếng ngọt nói năng ngọt xớt, sẽ bị Mặc lừa."
Lo lắng nhất địa phương bị những lời này hung hăng đâm vào, Thương Mặc trên mặt cười lập tức giấu đi, nhìn Triệu Mạt Thương không nói.
"Làm sao vậy?" Khó hiểu nhìn thiên hạ bỗng nhiên sắc mặt biến hóa , Triệu Mạt Thương sờ mặt nàng, "Như thế nào bỗng nhiên không vui?"
"Tôi. . ." Thương Mặc ánh mắt lóe lên nhìn Triệu Mạt Thương,lo lắng muốn mở miệng nói như thế nào mới thích hợp.
"Ừ ?"
"Tôi. . . Tôi còn có chuyện không cùng em nói." Giãy giụa hồi lâu nặn ra một câu nói, Thương Mặc sau khi nói ra liền rất là lo lắng nhìn Triệu Mạt Thương, mặt đầy thấp thỏm.
"Em biết a." Ngữ khí chuyển thành lãnh đạm, Triệu Mạt Thương vẻ mặt đầy bình tĩnh, "Em không phải đã nói rồi sao, chờ Mặc chính mình muốn cùng em nói ra thì lại tiếp tục nói, em không ép Mặc."
"Tôi.....Tôi...." Thương Mặc do dự hơn nửa ngày, trên mặt thần sắc một mực biến ảo, cuối cùng vẫn thở dài, im tiếng ngồi yên, trực tiếp trầm mặc.
Triệu Mạt Thương vào thời khắc này bỗng nhiên cũng có chút lo lắng.
Rốt cuộc là dạng gì chuyện sẽ để cho Thương Mặc như vậy quấn quít không biết có nên hay không nói cho mình?
Là chuyện tình cảm sao?
Hay là cái gì?
"Tiểu Đản?" Triệu Mạt Thương thử tính kêu một tiếng, đưa tay xoa bên tai của nàng, "Là chuyện gì. . . Tại sao không thể nói cho em biết chứ?"
"Tôi sợ em biết cũng không cần tôi nữa." Thương Mặc buồn bực thanh âm mặt đầy rối rắm, "Thật vất vả mới lại yêu một người, tôi không muốn lại bị vứt bỏ, hơn nữa tôi không muốn em không cần tôi. . ."
"Như thế nào lại nghĩ như vậy chứ?" Triệu Mạt Thương đau lòng ôm nàng, "Tiểu Đản, em sẽ không không muốn Mặc."
"Thật sự?" Thương Mặc mở to mắt tràn đầy mong đợi nhìn Triệu Mạt Thương, "Nhất định sẽ không nga?"
"Thật sự. . ." Bất đắc dĩ quát quát cái mũi của nàng, Triệu Mạt Thương rất là đau lòng nói, "Mặc làm sao sẽ không có lòng tin như vậy a?"
"Nhưng là. . . Chuyện kia tôi cảm thấy rất nghiêm trọng a. . ." Thương Mặc ở trên người cô cọ cọ, cuối cùng dứt khoát chui vào  trong ngực Triệu Mạt Thương, "Tôi sợ em biết liền. . ."
"Được rồi được rồi, em biết Mặc có chuyện gạt em, chờ thời điểm em biết được cũng sẽ không trách Mặc." Triệu Mạt Thương khẽ vuốt ve đầu Thương Mặc , "Em chờ ngày nào đó Mặc nói cho em biết, hử ?"
" Được, chờ tôi nghĩ xong làm sao cùng em nói, liền toàn bộ nói cho em." Thương Mặc ở trong lòng cô lại cọ cọ vài cái nói.
"Ha ha. . ." Triệu Mạt Thương khẽ cười hai tiếng, bỗng nhiên liễm khởi mi, "Mặc có phải hay không còn chưa tắm, nhanh đi tắm!"
"Ngạch. . . Tốt. . ." Trong miệng như vậy đáp lời, Thương Mặc nhưng vẫn là dựa vào trên người Triệu Mạt Thương không nhúc nhích.
"Đi nhanh lên. . ." Triệu Mạt Thương nắm cái mũi của nàng, "Hồi đó em còn tưởng rằng Mặc là một người thành thục, kết quả quả nhiên vẫn là cái tiểu thí hài, để cho Mặc giả bộ trưởng thành!!!"
Còn dám làm kia bộ dáng duệ duệ đối với cô, thật là......
"Hắc hắc. . . Hắc hắc. . ." Thương Mặc cười mỉa hai tiếng, tiếp theo bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn cô, "Em sẽ ghét sao?"
" Không biết, Mặc Mặc hình dáng gì em đều thích, nhanh đi tắm." Triệu Mạt Thương bất mãn nói, "Trên người Mặc dính dính, em ôm không thoải mái."
"Ngạch, thật sự a?" Thương Mặc lập tức ngồi dậy, kéo quần áo cổ áo của mình ngửi một cái, suy sụp hạ mặt, "Tôi đi tắm!"
Vừa nói lập tức xuống giường, từ trong tủ treo quần áo cầm quần áo bỏ chạy.
"Phốc. . ." Triệu Mạt Thương nhìn bóng lưng quen thuộc chật vật của Thương Mặc , một lần nữa nở nụ cười.
Chẳng qua là nụ cười kia, ở sau khi Thương Mặc vào phòng tắm liền thu lại.
Mới vừa rồi thời điểm nói đoạn chuyện cũ kia , cô đã tận lực thả lỏng ngữ khí để nói, nhưng là. . .
Trên thực tế cũng không được ung dung như vậy.
Cô không biết ba mẹ cô sau khi biết Thương Mặc sẽ lấy thái độ như thế nào xuất hiện ở trước mặt cô cùng Thương Mặc, huống hồ, sợ rằng ba mẹ hai người lấy lợi ích gia tộc làm trọng sẽ không cho phép cô cả đời làm một cái tiểu kiểm sát trưởng đi.
Nếu như có một ngày bọn họ ý thức được cô không thể nào trở về nữa, sẽ dùng thủ đoạn gì tới bức bách cô?  
Còn có vị kia cái gọi là vị hôn phu của cô, sẽ cam nguyện để cho cô cứ như vậy chạy mất sao?
Triệu Mạt Thương ôm đầu gối ngồi ở trên giường, suy tư hồi lâu, cuối cùng thở dài.
Những vấn đề này, tạm thời thật sự là khó giải quyết.
Còn có Thương Mặc vẫn không chịu nói cho cô chuyện của nàng, cô cũng không lo lắng.
Cô hiểu biết Thương Mặc, Thương Mặc là không thể nào làm ra chuyện gì có lỗi với cô, chỉ sợ là đang cùng cô chung một chỗ trước đó phát sinh qua cái gì để cho Thương Mặc không muốn nhớ lại chăng.
Khúc mắc linh tinh gì đó, muốn cởi bỏ là không thể nóng vội.
Thương Mặc vào phòng tắm sau, tùy ý để nước nóng tự đỉnh đầu đổ xuống, trong đầu đồng dạng tự hỏi các loại bất đồng vấn đề.
Triệu Mạt Thương ba mẹ là không thể nào để mặc cho Triệu Mạt Thương như vậy tiếp tục làm kiểm sát trưởng, nàng biết những thứ kia cái gọi là đại gia tộc thủ đoạn có bao nhiêu người vô liêm sỉ, cũng biết những đại gia tộc kia là cỡ nào vô tình.
Huống chi, nếu ban đầu Triệu Đình Vĩ cấp Triệu Mạt Thương đặt hôn sự là vì ổn định địa vị của Triệu gia, như vậy bên kia gia tộc nhất định cũng là một gia tộc rất có địa vị, vô luận là Triệu Đình Vĩ hay là Đan Trác, cũng hoặc là gia tộc kia, sợ rằng cũng sẽ cực lực chia rẽ mình cùng Triệu Mạt Thương đi.
Tay nắm thành quyền, Thương Mặc mở mắt ra, trong tròng mắt một mảnh thâm trầm, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Ngày kế, Triệu Mạt Thương dậy thật sớm, hôn người nằm bên tựa hồ vẫn còn ngủ say, ngồi dậy thay quần áo.
Thương Mặc ở lúc cô tỉnh lại liền cũng đi theo tỉnh lại, bị cô hôn một cái, âm thầm hưng phấn, mở mắt ra nhìn thân ảnh Triệu Mạt Thương thay quần áo, đeo lên máy trợ thính đêm qua bị Triệu Mạt Thương lấy xuống , ngồi dậy từ phía sau ôm lấy cô, "Tại sao không gọi tôi?"
Nửa người trên không mặc gì đột nhiên bị người ôm lấy, Triệu Mạt Thương không nhịn được cứng đờ thân thể, hô hấp cũng hơi dồn dập, chẳng qua là một khắc sau, lại mềm nhũn ra, "Sao không ngủ thêm một chút?"
"Muốn thực tập a. . ." Liếm liếm vành tai gần trong gang tấc, Thương Mặc tầm mắt lướt qua bả vai Triệu Mạt Thương rơi vào hai ngọn núi hoàn toàn bại lộ trong không khí , nuốt ngụm nước miếng.
Vành tai rất nhạy cảm bị tập kích, tiếp lại nghe đến kia rõ ràng tiếng nuốt nước miếng, Triệu Mạt Thương mặt soạt một cái liền đỏ, từ Thương Mặc trong ngực tránh ra, mặc vào bra cầm trong tay, "Không cho phép nháo!"
Cô coi như là đã nhìn ra,Tiểu Đản nhà cô là không thể nào chú ý trường hợp, cô sau này phải xem lại nàng mới được.
Ngượng ngùng gãi đầu một cái, Thương Mặc từ trên giường xuống dưới, vào phòng tắm rửa mặt, lúc trở ra Triệu Mạt Thương đã sớm đổi xong quần áo.
Hoàn toàn không có chút nào xấu hổ trực tiếp cởi quần áo ngủ thay quần jean cùng T-shirt, Thương Mặc tự nhiên hào phóng hành động ngược lại để cho Triệu Mạt Thương trên mặt mới vừa cởi ra không lâu đỏ lần nữa xông tới, vội vội vàng vàng vào phòng tắm rửa mặt, trong đầu nhưng không nhịn được nghĩ đến Thương Mặc mới vừa bại lộ ở trước mắt cô trắng nõn thân thể.
Sờ sờ cái mũi, Thương Mặc sau khi đổi lại quần áo xong ngồi ở mép giường chờ Triệu Mạt Thương rửa mặt xong, điện thoại di động ở trong tay tùy ý chuyển, vẻ mặt không chút để ý.
"Tôi buổi trưa. . . Có thể phải trở về cùng ba tôi ăn một bữa cơm." Đợi Triệu Mạt Thương sau khi đi ra, Thương Mặc trầm ngâm một lúc lâu bỗng nhiên mở miệng nói.
"Ừ , được." Mặc dù không biết nàng muốn làm gì, nhưng vẫn mơ hồ cảm thấy hẳn là chuyện cùng mình có liên quan, Triệu Mạt Thương nhu hòa kéo qua tay nàng , "Vậy Mặc buổi sáng còn muốn đi thực tập không? Có muốn hay không. . ."
"Dĩ nhiên muốn thực tập." Thương Mặc cắt đứt lời cô, "Tôi muốn cùng em ở cùng một phòng làm việc."
"Ha ha....."
Viện kiểm sát thành phố X một lần nữa oanh động.
Lúc Triệu Mạt Thương bị viện kiểm sát thành phố Z bắt mang đi, tất cả mọi người liền đối với chuyện này nghị luận ầm ĩ, thậm chí có người kết luận con đường làm quan của Triệu Mạt Thương đến đây liền kết thúc.
Nhưng là Triệu Mạt Thương buổi sáng mới bị mang đi, lúc xế chiều viện kiểm sát thành phố Z người liền lại tới, còn hướng về phía tất cả mọi người công khai nói rõ Triệu Mạt Thương là bị oan uổng, tới đây là đối với cô tiến hành nói xin lỗi cùng với công khai khôi phục danh dự của cô.
Mà Triệu Mạt Thương cũng không ở.
Nghe nói người của viện kiểm sát thành phố Z muốn đích thân đưa cô trở lại nhưng bị cự tuyệt, sau khi trở về thành phố X cũng không có tới viện kiểm sát.
Đối với lần này, trong viện kiểm sát những kiểm sát trưởng ngày hôm qua nhàn rỗi pha trà bắt chuyện tán dóc , lại lớn nhỏ bàn luận, trong nháy mắt tin vịt bay đầy trời.
Vì vậy, buổi sáng sau khi Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc xuất hiện ở viện kiểm sát, liền cảm giác viện kiểm sát mỗi người nhìn Triệu Mạt Thương ánh mắt đều có chút kỳ lạ .
Đối với cái này căn bản không thèm để ý chút nào, Triệu Mạt Thương một đường mắt nhìn thẳng đến phòng làm việc của mình, mở cửa đi vào, tự mình đi tới vị trí của mình bắt đầu làm việc, mà Thương Mặc cũng ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh đợi lệnh.
Còn chưa tới giờ làm việc, trong phòng làm việc hai người kia còn chưa tới, Phó Quân cũng còn chưa tới, Triệu Mạt Thương lật xem trong tay hồ sơ, Thương Mặc ngồi một bên, tầm mắt một mực định ở trên người cô luyến tiếc dời đi, bầu không khí có vẻ bình tĩnh ấm áp.
Phó Quân đến phòng làm việc sau, vừa đẩy cửa ra liền thấy cảnh tượng như vậy , không khỏi ngốc lăng ở cửa, cho đến Triệu Mạt Thương nghi hoặc ngẩng đầu nhìn đến cô,  hơn nữa lên tiếng đặt câu hỏi thời điểm, lúc này mới có chút khó chịu đi vào.
Nhận được Triệu Mạt Thương trong mắt cảnh cáo, Thương Mặc rất vô tội quay đầu, liếc Phó Quân một cái, liền như không có chuyện gì xảy ra lấy điện thoại di động ra bấm.
Mà hai người kiểm sát trưởng cùng phòng sau khi đến, thấy Triệu Mạt Thương, cũng hơi kinh ngạc một chút, hai mắt nhìn nhau một cái, lại rất mau trấn định lại, tựa như hết thảy cũng không có phát sinh tựa như không có việc gì cũng bắt đầu làm việc.
Cho tới trưa cứ như vậy bình tĩnh đi qua, trong thời gian đó Lương Kiểm sát trưởng đến đây xem Triệu Mạt Thương, an ủi cô mấy câu sau lại rời đi, trước khi đi nhìn Thương Mặc vẻ mặt lạnh nhạt , trong lòng hơi có chút nghi ngờ.
Hắn không hiểu tại sao Kiều kiểm vừa nghe đến Triệu Mạt Thương bên người còn có Thương Mặc cứ như vậy yên tâm, chẳng lẽ Thương Mặc còn có thân phận gì không muốn người biết sao?

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna