Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 97 + 98

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 97

Triệu Mạt Thương đem ảnh chụp đính vào lại trong dây chuyền, lúc này mới đem dây chuyền và phần tài liệu kia cùng nhau đặt vào tủ trên đầu giường, đứng dậy cầm quần áo và đồ dùng hàng ngày đi tắm.
Nước ấm phun lên người, Triệu Mạt Thương ngửa đầu từ từ nhắm hai mắt, mặc cho nước ấm rơi thẳng vào mặt mình, thân thể của mình, trong đầu nghĩ đến quan hệ của mình và Thương Mặc.
Thời điểm mới vừa biết Thương Mặc lại là Thiếu chủ Hắc bang, cô còn nghĩ không thể cùng một chỗ với Thương Mặc cùng một chỗ, như vậy là một loại khinh nhờn là đối với chức nghiệp của mình.
Nhưng một thời gian dài trôi qua như vậy, mỗi ngày bị tương tư xâm nhập, đối mặt Thương Mặc ân cần theo đuổi còn phải làm bộ như không nhìn thấy, Triệu Mạt Thương thực sự cảm giác mình không chịu nổi, mới xảy ra tất cả mọi chuyện tối nay cùng Thương Mặc.
Thì ra Thương Mặc đã trọng yếu đến loại trình độ này rồi sao?
Dời vòi phun xuống, mở mắt ra, nhìn cái gương đã bị hơi nước phủ một mảnh mịt mờ, Triệu Mạt Thương bất đắc dĩ thở dài.
Đêm nay như vậy, cô thực sự muốn thỏa hiệp rồi.
Thế nhưng mà....... công việc Kiểm sát trưởng này.......
Tắm xong, lau khô thân thể mặc vào áo choàng tắm đi ra ngoài, Triệu Mạt Thương bỗng nhiên có một cái ý niệm trong đầu.
Hoặc là........ Không làm Kiểm sát trưởng nữa, làm luật sư giống như Lệnh Hồ Huyên vậy, tựa hồ cũng không tệ?
Nữ nhân Lệnh Hồ Huyên kia, mặc dù là một luật sư rất nổi danh, nhưng xưa nay sẽ không thực sự biện hộ cho người phạm tội.
Tựa hồ làm luật sư cũng có thể mở rộng chính nghĩa.
Cầm máy sấy thổi khô tóc, Triệu Mạt Thương ngồi trở lại trên giường, vừa cân nhắc ý nghĩ này của mình có khả thi hay không, vừa đưa tay cầm tư liệu Thương Mặc đưa cho xé túi mở ra.
Lúc lấy tài liệu bên trong túi tư liệu ra, nhất thời Triệu Mạt Thương lại có chút bất đắc dĩ.
Thế lực của Thương Mặc quả thực lớn như vậy sao, lại có thể tra được tài liệu của Triệu Nam.
Ở trong nhận thức của cô, Hắc bang, cũng chính là xã hội đen, phải là loại một đống côn đồ tụ họp chung một chỗ, hút thuốc uống rượu chửi bậy, đánh người đòi tiền dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, cảnh sát lập án thì lập tức có thể bắt được một đoàn, nhưng khi Thương Mặc xuất hiện, làm cho cô hiểu thì ra Hắc bang không phải là như thế, Thương Mặc, Lệnh Hồ Huyên, Linh Lung, ba người này rõ ràng đều ở trong Hắc bang mà trưởng thành, hơn nữa, hiệu suất làm việc của Hắc bang này, mỗi một lần đều làm cho cô cảm thấy nhanh hơn nhiều so với cục cảnh sát.
Lắc đầu, tựa ở đầu giường nghiêm túc lật xem phần tài liệu kia.
Triệu Niệm Chiêu? Đại đội trưởng Hình cảnh Cục Công an huyện Thanh Thủy.
Huyện Thanh Thủy, đó không phải chỗ làm việc của chú của cô sao? Đồng thời, cũng là nơi chôn cất chú của cô.
Triệu Niệm Chiêu này là chuyện gì xảy ra, tại sao phải chụp lén cô ở trước mộ phần chú của cô, lại làm sao sẽ biết chuyện của chú?
Triệu Mạt Thương nhìn qua tư liệu một lần, để qua một bên, từ từ nhắm hai mắt suy tư hồi lâu, thủy chung nghĩ không ra bất kỳ manh mối nào, lúc lại một lần nữa mở mắt, quyết định cuối tuần này đến huyện Thanh Thủy nhìn xem.
Còn có HBAB 32 lại là có ý gì?
Hơn nữa, Triệu Niệm Chiêu này tại sao phải nói với Triệu Nam mình là mẹ của cô bé, là vì để cho cô hỗ trợ rửa sạch tội danh sao? Hay là có mục đích khác?
Nguyên một đám vấn đề, ngay cả một điểm manh mối cũng không có, Triệu Mạt Thương nhức đầu xoa huyệt Thái Dương, thở dài nằm xuống đắp chăn, rồi lại chợt nhớ tới Thương Mặc đêm nay bởi vì tấm hình kia mà lộ ra dáng dấp trẻ con, trong lòng ngọt ngào.
Càng nghĩ càng ngọt ngào, Triệu Mạt Thương đơn giản ngồi dậy, cầm điện thoại di động chụp hình của mình, gửi đi cho Thương Mặc.
Bên này, Thương Mặc mới về tới nhà không bao lâu, đem điện thoại di động vứt trên giường, đang muốn đi tắm, nghe thấy chuông điện thoại di động vang lên, liền đi tới cầm lên mở tin nhắn ra.
Đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo bật cười, Thương Mặc nhìn dáng dấp mê người của Triệu Mạt Thương trong tin nhắn, mím môi cười ngây ngô, cũng học cô tự chụp một tấm gửi lại cho cô.
Tự chụp cái gì đó, từ khi nàng ra đời tới nay hai mươi mấy năm, thật sự là chưa từng có a.
Khẽ cười đem tấm hình kia cài làm hình đại diện của điện thoại, Thương Mặc lần nữa để điện thoại di động lại trên giường, cầm quần áo đi tắm.
Triệu Mạt Thương gửi xong tin nhắn thì nằm dài trên giường, sau khi nhận được tin nhắn của Thương Mặc, nhẹ giọng cười, đem điện thoại di động để qua một bên, tắt đèn dần dần thiếp đi.
Có thể, không làm Kiểm sát trưởng, làm một luật sư mở rộng chính nghĩa, cũng là một lựa chọn tốt.
Sáng sớm ngày hôm sau, Triệu Mạt Thương rửa mặt thay quần áo dự định ra cửa đi làm, suy nghĩ một chút, cầm sợi dây chuyền kia vào khách phòng, đem sợi dây chuyền đặt ở đầu giường của Triệu Nam.
Tuy rất bất mãn Triệu Niệm Chiêu chụp lén mình còn cùng Triệu Nam nói mình là mẹ của cô bé, nhưng đối với đứa bé này, đúng là vẫn còn có chút thương tiếc, đặc biệt, khi thấy bộ dạng Triệu Nam muốn gọi mình là mẹ, chịu đựng không dám gọi, thỉnh thoảng, cư nhiên sẽ làm cô nghĩ đến cái tên Thương Mặc quật cường kia.
Biểu hiện ra ngoài mặt, vĩnh viễn cũng sẽ không nói ở thời điểm mười tuổi lúc mẹ nàng qua đời, lại sẽ ở ngày giỗ mẹ lén lút mua hoa cẩm chướng đặt ở trước mộ của mẹ mình.
Chuyện này, Thương Mặc cũng chưa từng nói cho Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương tự nhiên cũng sẽ không nói cho Thương Mặc, chuyện này là thủ hạ của nàng ở lúc nàng không ở đây nói với cô.
Cầm túi đi ra ngoài, thoáng một cái Triệu Mạt Thương liền nhìn thấy xe của Thương Mặc đậu ở cách đó không xa, bất đắc dĩ lắc đầu, đi tới, gõ gõ cửa sổ xe nàng, cửa sổ lập tức hạ xuống, mặt Thương Mặc treo nụ cười sáng lạn, "Hi, Kiểm sát trưởng đại nhân."
Oán trách mà liếc nàng một cái, Triệu Mạt Thương cố ý nghiêm mặt, "Ngày hôm qua không phải nói cho em chút thời gian sao?"
"Ừm, đúng vậy." Thương Mặc rất nghiêm túc gật đầu, "Cho em thời gian a, em xem, nếu như em bước đi, tôi lái xe theo, như vậy thời gian hai chúng ta ở chung với nhau, thì tương đương với  thời gian em từ nơi này đi bộ đến Viện kiểm sát, đại khái tốn khoảng hai mươi phút. Nếu như em đi lên, tôi lái xe đưa em đi, từ nơi này đến Viện kiểm sát, chỉ cần năm phút đồng hồ, đúng vậy, lập tức có mười lăm phút em không phải nhìn đến tôi a."
"Phốc......" Nghe nàng nói đến lý luận quái dị này, Triệu Mạt Thương bật cười, đi tới chỗ kế bên tài xế, mở cửa ngồi vào, "Vô lại."
"Hắc hắc hắc. . ." Đắc ý cười, Thương Mặc đem xe chạy ra khỏi tiểu khu, "Tôi thế nhưng là trải qua tính toán tinh vi nha."
Đối với quan hệ giữa mình và Thương Mặc nghĩ thoáng thông suốt một chút, lại ở trong lòng suy nghĩ vấn đề từ chức làm luật sư, Triệu Mạt Thương cũng không muốn lại đi trốn tránh, nghiêng đầu trắng mắt liếc Thương Mặc, dựa vào cửa sổ xe nhắm mắt lại dưỡng thần.
Xe quả nhiên chỉ tốn năm phút đồng hồ đã dừng ở cửa Viện kiểm sát, thế nhưng còn đến hai mươi phút mới đến tám giờ, cửa lớn Viện kiểm sát còn đóng kín.
Biết rõ còn có một cửa hông đặc biệt tạo điều kiện cho nhân viên công tác xuất nhập, Thương Mặc chính là không đem xe lái tới nơi đó, mà quay đầu nhìn Triệu Mạt Thương đã mở mắt ra nhìn mình, lộ ra mỉm cười, "Này, còn chưa mở cửa, làm sao bây giờ?"
"Mặc đừng nói với em không biết cửa hông có mở nha." Triệu Mạt Thương một tay chống cằm, giọng nói nghe nhàn nhạt khiến người ta không phân rõ tâm tình, "Thực tập nhiều ngày như vậy là trắng thực tập sao?"
Thương Mặc ngượng ngùng cười, đưa tay kéo cánh tay Triệu Mạt Thương qua, "Em thực sự cam lòng đi từ cửa hông sao?"
"Mặc....." Triệu Mạt Thương cũng không quay đầu nhìn nàng, vẫn duy trì bộ dạng chống cằm như trước, cái tay kia bị Thương Mặc lôi kéo cũng không rút về, giọng nói vẫn hời hợt, "Vô lại."
Thỏa mãn nắm tay Triệu Mạt Thương cảm thụ được giờ khắc này ấm áp, Thương Mặc dựa lưng vào ghế dựa, nghiêng đầu nhìn Triệu Mạt Thương ngẩn người.
"Được rồi, mau trở về đi thôi, Mặc cũng không phải là người bận rộn sao?" Triệu Mạt Thương bỗng nhiên rút tay ra, ngồi thẳng thân thể nói.
Có chút bất mãn mà chu chu mỏ, nhìn thoáng qua bên ngoài, lúc này mới phát hiện Viện kiểm sát mở cửa, Thương Mặc cũng theo ngồi thẳng thân thể, "Vậy. . . Buổi trưa tôi trở lại đón em?"
Đang muốn mở cửa xe đi ra Triệu Mạt Thương động tác bị kiềm hãm, ngữ điệu bình thản, "Thực sự bộn rộn, cũng không cần tới."
"Không bận, không bận." Thương Mặc lập tức đáp, nửa người đã ra khỏi cửa Triệu Mạt Thương tiếp tục động tác xuống xe, cho đến lúc ra khỏi xe, lúc này mới xoay người lại nhìn Thương Mặc.
Thương Mặc nháy mắt mấy cái, lộ ra một nụ cười ngốc nghếch với cô.
Triệu Mạt Thương tự nhiên cười nói, giọng nói cưng chiều, "Em nói thật, quá bận rộn cũng đừng tới, mệt nhọc lái xe rất nguy hiểm, ngày hôm qua Mặc có nói nghĩ qua là dựa vào cái ghế lại ngủ thiếp đi sao, nhất định là mệt nhọc."
Bỗng dưng trừng lớn mắt, Thương Mặc nhìn Triệu Mạt Thương nói hết lời sau đó đóng cửa xe rời đi, vội vã mở ra cửa xe bên mình, hướng về phía Triệu Mạt Thương hô, "Vậy buổi trưa có thể ăn cơm cùng nhau hay không?"
Bước chân Triệu Mạt Thương dừng lại, âm thầm ở trong lòng mắng Thương Mặc lại bắt đầu "được một tấc lại muốn tiến thêm một thước". Không quay đầu lại nhìn nàng, mà tiếp tục đi vào trong Viện kiểm sát.
Đứng bên cạnh xe mình, Thương Mặc nhìn thân ảnh Triệu Mạt Thương ưu nhã cất bước, đang muốn xoay người lại tiến vào trong xe, thì một chiếc xe dừng ở bên cạnh, Phó Quân sau khi mở cửa ra thấy nàng, nhất thời ngây dại.
"Hi......" Bởi vì thái độ của Triệu Mạt Thương tâm tình thật tốt Thương Mặc khó có được một lần hướng về phía Phó Quân lên tiếng chào.
"Hi......" Phó Quân nhìn Thương Mặc một chút, lại nhìn chiếc xe bên cạnh nàng một chút, trong con ngươi hiện lên một tia kinh ngạc, trên mặt như trước bất động thanh sắc, "Cậu gần đây. . . không có tới thực tập?"
"À....." Thương Mặc nhún nhún vai, vẻ mặt hờ hững, "Trong nhà có một số việc, cho nên không tới."
"Như vậy. . ." Phó Quân gật đầu, nhìn Thương Mặc với ánh mắt phức tạp.
Từ lớp mười ngay từ đầu cô và Thương Mặc gặp gỡ, đến lúc tốt nghiệp cấp ba mới chia tay, thời gian hơn hai năm, nhưng vẫn không biết trong nhà Thương Mặc làm gì.
Nhìn quần áo Thương Mặc mặc trên người, bình thường tự mình đi về nhà, cô nàng vẫn cho là trong nhà Thương Mặc chỉ là gia đình bình thường bậc trung, hôm nay vừa thấy Thương Mặc lái xe, mới biết ý tưởng của cô lúc trước có bao nhiêu sai lầm.
"K-Í-T-T-T......" một âm thanh chói tai vang lên, một chiếc xe thể thao ở phụ cận hai người chợt phanh lại, Khương Cẩm Hoàng từ trên xe bước xuống, nổi giận đùng đùng đi tới trước mặt hai người, hướng về phía Thương Mặc nói, "Tại sao lại gặp lại cô?"
Thương Mặc từ chối cho ý kiến cười cười, nói với Phó Quân, "Tôi còn có việc, đi trước."
"Cô....." Bị trực tiếp coi thường như vậy, Khương Cẩm Hoàng nhất thời phát hỏa, đang định tiếp tục ngăn cản Thương Mặc, Thương Mặc đã mở cửa xe chui vào trong xe.
Xe nhanh chóng đi xa, Khương Cẩm Hoàng bị khói xe làm sặc liều mạng ho khan, Phó Quân lại một chút việc cũng không có liên quan.
Nhìn chiếc xe kia càng lúc càng xa, Phó Quân bỗng nhiên đối với gia thế của Thương Mặc có nồng hậu dày đặc hứng thú.
===============
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Thương tỷ tỷ ah, khục khục, không làm Kiểm sát trưởng làm luật sư thần mã, hi sinh thật lớn. . . Ngươi là có bao nhiêu yêu tiểu Mặc Mặc a, ước ao tiểu Mặc Mặc. . .
Bất tri bất giác ta lại bắt đầu phong cách ngọt ngào, không phải chân thành....... 
Lược bỏ 100 chữ không có liên quan :v

Chương 98

Triệu Nam ngủ một giấc tỉnh dậy thì phát hiện sợi dây chuyền đã được đặt ở đầu giường, lập tức cười vui vẻ.
Đeo sợi dây chuyền vào cổ, nhu thuận chạy vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, sau khi rửa mặt xong, Triệu Nam chạy đến trong phòng khách mở ti vi xem phim hoạt hình buổi sáng, lại chợt nghe nơi cánh cửa lại truyền tới tiếng mở cửa.
Lập tức tắt ti vi, nhẹ nhàng chạy vào phòng ngủ của Triệu Mạt Thương, Triệu Nam chui vào gầm giường, sợ hãi che lỗ tai, toàn thân đều đang phát run lên.
Thương Mặc lái xe một đường hướng nhà lớn lái đi, điện thoại di động reo, nàng cầm điện thoại di động lên nhấn nghe, lúc đang nghe bên đầu điện thoại kia báo cáo, hàng lông mày nhíu lên.
Hơi chút suy nghĩ, Thương Mặc vừa quay đầu xe vừa hạ mệnh lệnh cho người bên đầu điện thoại kia, vội vàng hướng nhà Triệu Mạt Thương chạy đi.
Xe dừng ở dưới lầu nhà Triệu Mạt Thương, Thương Mặc chạy lên, cửa nhà mở rộng, mấy người đàn ông cường tráng mặc tây trang màu đen vừa thấy nàng lập tức khom lưng chào, cùng hô Thiếu chủ.
Khoát tay, Thương Mặc nhìn hai nam nhân bị bọn họ trói lại, ngồi chồm hổm xuống, trong tròng mắt hiện lên một tia ngoan lệ, "Nói, là ai phái các ngươi tới?"
Nam nhân bị nàng ép hỏi hừ một tiếng quay đầu ra không để ý tới nàng, Thương Mặc giương lông mi lên, cười lạnh một tiếng, "Đem bọn họ mang về trong Bang, để cho huynh đệ chuyên môn phụ trách việc này phải hỏi rõ tất cả mọi chuyện."
"Dạ!" Mấy người nam tử áo đen chỉnh tề mà lên tiếng, đem hai người đàn ông kia mang ra ngoài.
Thương Mặc nhìn quanh phòng khách, lại đi tới trong khách phòng xem qua một lần, cuối cùng đến phòng Triệu Mạt Thương, nhìn ga giường bị kéo loạn, lười biếng nói, "Uy, tiểu quỷ, đem ga giường Thương tỷ kéo thành như vậy, ngươi là muốn bị đánh sao?"
Đang núp ở dưới giường run lẩy bẩy, Triệu Nam vừa nghe thấy giọng nói của Thương Mặc, lập tức chui ra, nhào tới trong lòng Thương Mặc khóc lớn lên.
Trên trán một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống, Thương Mặc chân tay luống cuống mặc cho Triệu Nam ôm mình khóc lớn, thẳng đến cuối cùng thực sự chịu không nổi cái loại ồn ào này, lúc này mới nói, "Ngươi được rồi a, lại khóc cẩn thận ta đem ngươi ném cho người xấu."
Triệu Nam lập tức ngừng nước mắt, lau lau nước mắt, nghẹn ngào, "Nam Nam sợ."
"Ta nói. . . Ngày hôm qua có phải ngay tại cửa ra vào, hai người kia ý muốn thử qua có mở cửa hay không, làm sao ngươi ngày hôm qua một điểm dáng vẻ sợ hãi cũng không có?"
Thương Mặc đem cô bé ôm ra phòng khách thả xuống trên ghế, mình cũng theo ngồi vào một bên, "Tới, nói cho ta biết tất cả mọi chuyện."
Nhìn người hôm qua mới làm hư dây chuyền ba ba cho mình, ngày hôm nay lại bỗng nhiên xuất hiện, Triệu Nam chu chu mỏ, gương mặt quấn quýt.
"Tiểu hài tử xấu xa nghĩ nhiều như vậy làm cái gì, nói mau!" Thương Mặc nâng cổ tay nhìn xuống đồng hồ đeo tay, rất bất mãn nói, "Ta rất bận rộn."
"Hừ!" Vừa mới có một chút hảo cảm, bởi vì thái độ của Thương Mặc quét một cái sạch, Triệu Nam phồng lên miệng hừ một tiếng, chống lại Thương Mặc nheo mắt lại, vẫn là ngoan ngoãn nói,  "Ngày hôm qua ta cũng trốn dưới giường, thế nhưng mà người xấu không có vào được, hôm nay bọn họ vào được. . ."
"Được rồi." Thương Mặc nhún nhún vai, duỗi người, tức giận nói, "Thật không biết nữ nhân ngu ngốc kia làm sao phải luôn thiện lương như vậy, tùy tùy tiện tiện nhặt một đứa bé sự tình còn nhiều như vậy."
"Không cho phép ngươi nói mẹ ngu ngốc." Tuy còn nhỏ, nhưng vẫn rất dễ dàng mà đoán được ý tứ trong lời của Thương Mặc nữ nhân ngốc là chỉ người nào, Triệu Nam rất tức giận nói, "Ngươi cái tên xấu xa này, không cho phép ngươi nói xấu mẹ ta!"
"Chậc chậc, ngươi tiểu hài tử xấu xa biết cái gì, đó là tên gọi thân mật, tên gọi thân mật ngươi hiểu không?" Thương Mặc thò tay vò rối tóc Triệu Nam, nói tiếp, "Ta nói ngươi cái bình tương này, đến cùng lúc nào mới chịu đi a, ngươi xem ngươi làm cho cô ấy rước lấy bao nhiêu phiền phức, còn có a, không được gọi cô ấy là mẹ."
Vành mắt lập tức đỏ, Triệu Nam lúc này không có khóc lớn thành tiếng, mà quật cường không để cho mình khóc lên, trừng mắt nhìn Thương Mặc không nói lời nào.
"Khụ..... Khụ......." Bị cô bé trừng có chút ngượng ngùng, Thương Mặc ho khan một tiếng, nhức đầu, "Vậy ngươi cũng có thể nói cho ta biết, trước khi bị bắt ba ba ngươi có từng nói qua cái gì không, ta nhanh chóng đem ba ba của ngươi cứu ra, ngươi tranh thủ thời gian về nhà a, đừng chiếm lấy cô ấy như vậy nữa."
Nước mắt soạt một cái rớt xuống, Triệu Nam tự tay lau nước mắt, lại có nước mắt rơi xuống, Thương Mặc nhìn bộ dạng cô bé như vậy, càng thêm ngượng ngùng, "Ngươi làm gì thế luôn là dáng vẻ bị ta khi dễ, ta nói, ngươi chiếm lão bà của ta, ôi chao, ta không thu thập ngươi cũng là không tệ rồi."
Triệu Nam vẫn là bộ dáng quật cường kia, lau nước mắt không nói lời nào.
"Được rồi, được rồi, ta không nói." Thương Mặc xoa xoa huyệt Thái Dương, thầm mắng mình động kinh, cùng một đứa bé nói chuyện này để làm gì, nói tiếp, "Vậy, ngươi cũng muốn cứu ba ba ngươi a ! Tới, nói cho ta biết ba ba ngươi vì sao bảo ngươi tìm cô ấy."
"Ba ba nói mẹ là kiểm sát trưởng rất lợi hại, chuyên môn bắt người xấu, có thể cứu ba ba." Triệu Nam lau lau nước mắt, "Sau đó ba ba mang Nam Nam tìm đến mẹ, người xấu đến đây, ba ba để cho Nam Nam tự mình tìm mẹ, sau đó ba ba bị bắt đi."
"Vậy tại sao những người đó muốn bắt ba ba ngươi biết không?"
"Ba ba nói, bởi vì ba muốn nói cho mọi người một người xấu là người rất xấu!" Triệu Nam nghiêng đầu nói.
"Ách. . ." Thương Mặc không nói lau một chút mồ hôi trên trán, cảm thấy bất đắc dĩ, nhìn tiếp đứa bé kia nói, "Tiểu quỷ, ngươi ở nơi này không an toàn, hơn nữa sẽ hại cô ấy cũng không an toàn."
Triệu Nam ngửa đầu nhìn nàng, nháy mắt mấy cái, "Người xấu sẽ bởi vì Nam Nam tìm đến mẹ, phải không?"
"Đúng vậy." Thương Mặc thở dài, ngồi xổm trước mặt Triệu Nam, "Tiểu quỷ, ta biết ngươi rất thông minh, cho nên bây giờ là đem ngươi coi như đại nhân mà thương lượng với ngươi sự tình."
"Ừm!" Triệu Nam dùng sức gật đầu.
"Ngươi ở nơi này, cô ấy muốn tra một ít chuyện không có phương tiện, hơn nữa sẽ có người gây phiền phức cho các ngươi." Thương Mặc nghiêm túc nói, "Cho nên, ta muốn ngươi đi một chỗ, nơi đó sẽ có người bảo hộ ngươi."
Đôi mắt to xoay tròn nhìn chằm chằm vào Thương Mặc, Triệu Nam bĩu môi, cố gắng muốn ưỡn ngực làm ra tư thế chính mình đã là người lớn, mà Thương Mặc cũng nhìn thẳng cô bé chờ cô bé trả lời.
". . . Tốt." Mặc dù không bỏ được Triệu Mạt Thương, Triệu Nam vẫn gật đầu đáp ứng yêu cầu của Thương Mặc, "Nam Nam nghe lời."
Thương Mặc lộ ra mỉm cười, sờ sờ đầu của cô bé, ôm lấy cô bé, "Tiểu quỷ, muốn hấp dẫn lực chú ý của người lớn, chỉ biết khóc là không có ích lợi gì." 
Đôi tay Triệu Nam ôm lấy Thương Mặc cổ, bĩu môi không nói lời nào.
"Khóc đâu, người lớn sẽ chú ý ngươi, thế nhưng sẽ cảm thấy phiền. Hiểu chuyện chút, nghe lời một chút, đem sự thông minh của ngươi dùng ở địa phương khác, người lớn dĩ nhiên là sẽ thích ngươi, chú ý ngươi." Ôm Triệu Nam đi ra cửa, xoay người lại khóa cửa lại, vừa xuống lầu vừa nói.
Một đường trầm mặc nghe Thương Mặc nói, thẳng đến xuống lầu dưới, Triệu Nam mới mở miệng, "Ngươi là người tốt."
"Ah. . ." Thương Mặc mở cửa xe, đem cô bé thả vào chỗ cạnh tài xế, giúp cô bé cột chắc dây an toàn, mới đi trở về chỗ tài xế ngồi xuống, khởi động xe chạy đi, "Buổi trưa cùng cô ấy ăn chung bữa cơm, ăn xong rồi ta sẽ đưa ngươi đi chỗ đó."
"Ừm." Triệu Nam tò mò nhìn đồ trong xe, tay lại không có sờ loạn, mà là khéo léo đáp.
Mắt thấy cách lúc Triệu Mạt Thương tan tầm còn có một đoạn thời gian, Thương Mặc lái xe ở trên đường tùy ý lái đi, lại phát hiện sau xe mình cư nhiên có chiếc xe khác theo phía sau.
Khinh thường cười cười, Thương Mặc cầm lấy điện thoại gọi điện thoại cho ám vệ bảo vệ mình,  "Xử lý sạch những người kia."
Rất nhanh, hai chiếc xe nguyên bản theo sau xe Thương Mặc bao kẹp lấy chiếc xe bám theo kia, Thương Mặc xuyên qua kính chiếu hậu nhìn thoáng qua, tay lái vừa chuyển quẹo đi, nhìn thời gian một chút, hướng phương hướng viện kiểm sát đi đến.
Mà chiếc xe bám theo kia sớm bị bao bọc, ngừng lại, do ám vệ xử lý.
Triệu Mạt Thương sau khi tan việc, mang theo túi xách đi ra cửa lớn viện kiểm sát, liếc mắt liền thấy xe Thương Mặc xe đậu ở chỗ đó, trên mặt vẫn một mảnh trong trẻo nhưng lạnh lùng, trong con ngươi lại khó nén tiếu ý mà đi tới, đập đập cửa sổ xe.
Thương Mặc hạ cửa sổ xe xuống, hướng về phía Triệu Mạt Thương cười hắc hắc, mở cửa xe muốn xuống xe đi qua mở cửa xe bên kia.
Lắc đầu, giọng nói Triệu Mạt Thương nhàn nhạt, "Em có nói buổi trưa cùng Mặc ăn cơm sao?"
"Ồ?" Thương Mặc nháy mắt mấy cái vẻ mặt vô tội, "Học tỷ, em là tới đón chị tan ca nha."
"Thương Mặc!" Bị câu học tỷ kia làm cho sửng sốt, tiếp theo xanh mặt, giọng nói của Triệu Mạt Thương nghe vô cùng nguy hiểm, lại cố ý mang theo có chút mị hoặc, "Mặc gọi em là cái gì a?"
"Khụ khụ......." Thương Mặc xuống xe, chào một cái, "Lão bà đại nhân!"
Khuôn mặt lập tức đỏ lên, Triệu Mạt Thương liếc nàng một cái, đi vòng qua bên kia mở cửa xe ra, lại nhìn thấy Triệu Nam ngồi ở chỗ kia, không khỏi sửng sốt.
Thương Mặc vội vã chạy tới, hướng về phía Triệu Nam nói, "Uy, tiểu quỷ, đến phía sau ngồi đi!"
Triệu Nam phồng miệng lên đối với nàng hừ một tiếng, chỉ chỉ dây an toàn trên người, "Cái này ta sẽ không cởi ra!"
Sờ sờ cái mũi, Thương Mặc liếc nhìn bên cạnh vẻ mặt Triệu Mạt Thương không rõ ràng cho lắm, ngượng ngùng giúp Triệu Nam tháo dây an toàn ra, ôm cô bé xuống xe, sau khi mở cửa sau xe bỏ vào, "Ở đâu, vị trí lớn như vậy cho ngươi chơi."
Đóng cửa xe, Thương Mặc cười hắc hắc, rất lịch sự mà cúi mình vái chào, "Lão bà đại nhân, lên xe a !"
Liếc nàng một cái, Triệu Mạt Thương thấp giọng nói, "Mặc hảo hảo giải thích cho em."
Dứt lời, lên xe, cột chắc dây an toàn, Thương Mặc chạy về chô ngồi của chính mình bên kia lái xe đi, vừa lái xe vừa nói, "Tôi muốn để cho cô bé đến chỗ tôi ở."
Hơi kinh ngạc mà nghiêng đầu nhìn nàng, Triệu Mạt Thương rất là khó hiểu, "Quan hệ của hai người từ lúc nào trở nên tốt như vậy?"
"Không có a." Giọng nói của Thương Mặc rất là coi thường, "Người nào cùng nó thay đổi tốt hơn, chẳng qua là tôi cảm thấy em mang theo cái bình tương để làm gì, đều không thuận tiện mà thôi."
"Mới không bằng ngươi." Ngồi phía sau nơi đó đem lời nói của Thương Mặc nghe được nhất thanh nhị sở Triệu Nam non nớt kêu lên, "Đại phôi đản!" (đại bại hoại)
"Hai người các ngươi. . ." Triệu Mạt Thương biết vậy nên bất đắc dĩ, thở dài muốn nói gì, tay bị Thương Mặc cầm, "Ừm, đi chỗ của tôi mới có thể bảo vệ được tốt tên tiểu quỷ này, nó cũng đồng ý."
Triệu Mạt Thương hơi chút suy nghĩ, gật đầu, "Cũng tốt."
Mắt thấy ngày kia chính là cuối tuần, cô dự định đi Huyện Thanh Thủy, mang theo Triệu Nam quả thực bất tiện, dù sao nơi đó có một số người quen biết cô, nếu như không mang theo, để ở nhà tựa hồ cũng không được tốt lắm.
Ăn cơm trưa xong, Thương Mặc đem Triệu Mạt Thương đưa đến dưới lầu, hướng về phía cô lăng ngốc cười hề hề, đổi về ánh mắt oán trách lại sủng nịch của cô, lúc này mới quay đầu xe mang Triệu Nam trở về nhà lớn.
Đối với tính trẻ con của Thương Mặc vừa tức giận vừa buồn cười, Triệu Mạt Thương từng bước đi lên lầu, nhưng lúc nhìn thấy ba người ở cửa nhà mình lập tức ngây dại.
"Mạt Thương, con ở bên ngoài chơi đùa cũng không ít, nên về nhà." Nữ nhân trung niên cách cô gần nhất, vẻ mặt từ ái cười nói.
************
Editor: Mình đã trở lại rồi đây, sorry mọi người vì sự mất tích của mình bấy lâu nay.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna