Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 131 (H) + 132 (H)

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 131 (H)

"Tiểu Đản.... Không được...." Trong xe Maserati màu đen, trên ghế lái phụ, Triệu Mạt Thương bị Thương Mặc ép tới bên cạnh tựa vào trên cửa, ngửa đầu, tay ôm lấy thiên hạ đang hôn cổ mình tàn sát bừa bãi, thở phì phò, "Trước. . . Đi vào trong phòng. . ."
Tuy cửa sổ xe đang đóng, hiệu quả cách âm của xe cũng rất tốt, vô luận ở trong xe làm cái gì, người bên ngoài xe đều không nghe được cũng không nhìn thấy.
Thế nhưng mà, hai người đều có bảo tiêu âm thầm đi theo bảo vệ, ở trong xe hồi lâu không đi ra, chắc chắn bị bảo tiêu biết được các nàng ở trong xe đã làm chuyện gì đó.
Suy nghĩ đến Triệu Mạt Thương bây giờ đang ở kinh đô địa vị cùng với tần suất xuất hiện ở trong mắt đại chúng, Thương Mặc mạnh mẽ ngăn chặn dục vọng của mình, tại trên xương quai xanh của Triệu Mạt Thương mút vài cái lưu lại hồng ấn, lúc này mới ngồi thẳng thân thể, nhưng tay vẫn chặt chẽ nắm lấy tay Triệu Mạt Thương không nỡ buông ra.
"Trước tiên trở lại trong phòng ..... " Có lẽ là nửa năm qua tương tư cũng làm cho Triệu Mạt Thương khó có thể chịu đựng, ngày trước bộ dạng bảo thủ giờ cũng không để ý rụt rè, mị nhãn như tơ mà nhìn Thương Mặc, mười ngón tay đan vào nhau, nhiệt độ thân thể từng chút một lên cao.
Thủ hạ nằm vùng ở kinh đô hiển nhiên đã an bài chỗ ở cho Thương Mặc, chỉ là Thương Mặc ngại như vậy quá mức dễ dàng bại lộ, dứt khoát trực tiếp ở tại khách sạn xa hoa dưới cờ Tập đoàn Chu thị.
Khách sạn dù sao cũng là nơi người đến người đi, từ trên xe bước xuống, Thương Mặc cũng không nắm tay Triệu Mạt Thương nữa, thậm chí cố ý ở trước mặt người khác gọi Triệu Mạt Thương là học tỷ.
Cùng cảm giác lúc ở thành phố X hoàn toàn khác nhau, Triệu Mạt Thương chỉ cảm thấy Thương Mặc gọi mình là học tỷ nghe hết sức chói tai, trong lòng một hồi khó chịu, nhưng nét mặt vẫn trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Ở trong khách sạn gặp phải một số quan chức phú hào của tập đoàn Trường Vĩnh có lui tới đây, Triệu Mạt Thương hết thảy nhàn nhạt mà gật đầu, ngược lại là Thương Mặc đối mặt những người kia xem ánh mắt của mình, đều không ngoại lệ, lấy các loại nguyên nhân bất đồng gọi Triệu Mạt Thương là học tỷ.
Hai người cũng không ngờ tới chính là, cư nhiên ở trong hành lang khách sạn gặp Cận Phi Hàn.
Cận Phi Hàn tựa hồ là đã biết Thương Mặc tới đây, nhìn Thương Mặc ánh mắt có vẻ hết sức âm lãnh, chỉ là lúc nhìn thấy Triệu Mạt Thương, lập tức thay đổi khuôn mặt tươi cười nghênh đón, "Mạt Thương. "
Mắt nhìn phía trước, Triệu Mạt Thương ngay cả liếc hắn một cái cũng không muốn.
Thương Mặc có chút hăng hái mà liếc nhìn Cận Phi Hàn, đuổi kịp bước chân của Triệu Mạt Thương, tay như có như không mà đụng đụng tay của Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương nghiêng đầu nhìn nàng, thấy bộ dáng cùng vẻ mặt cười ngây ngô của nàng, lộ ra dáng vẻ sủng nịch tươi cười.
Nắm chặt nắm đấm, Cận Phi Hàn tức giận mà nhìn xem một màn này, hận không thể đi lên đánh cho Thương Mặc một trận.
Hai người không nhìn thẳng Cận Phi Hàn từ bên cạnh hắn đi qua, Cận Phi Hàn tự nhiên không cam lòng, ngăn cản ở trước mặt hai người, hướng về phía Triệu Mạt Thương nở nụ cười, "Mạt Thương, chờ một chút, tôi đưa em về nhà nhé. "
Thu lại nụ cười ôn nhu mà chỉ khi đối mặt với Thương Mặc mới có lại, Triệu Mạt Thương vẻ mặt lạnh lùng không gợn sóng, nhàn nhạt nói, "Không cần. "
"Tai sao lại không cần chứ, em một cô gái nhà...." Cận Phi Hàn há mồm còn muốn nói gì nữa, Triệu Mạt Thương nhướng mày, giọng nói băng lãnh, "Không liên quan gì đến anh. "
Nghiêng đầu, liếc nhìn Thương Mặc đang nín cười, Triệu Mạt Thương tức giận kéo tay nàng qua, trực tiếp lần nữa từ bên người Cận Phi Hàn đi qua.
Tay Thương Mặc nhẹ nhàng khẽ run một cái, do dự vài giây, cùng Triệu Mạt Thương mười ngón tay đan vào nhau.
Kỳ thực nguyên bản ý của nàng là ở trong kinh đô cũng không cần quá lộ liễu, khiến người ta cảm thấy nàng và Triệu Mạt Thương là học tỷ niên muội quan hệ tốt, nhưng mà hình như Triệu Mạt Thương hoàn toàn không thèm để ý những thứ này.
Thấy tình cảnh này, Cận Phi Hàn càng tức giận khó nhịn, đang muốn ngăn lại hai người, chợt nghe một nam tử tuổi còn trẻ nói, "Ồ, đây không phải là Cận gia công tử sao?"
Cận Phi Hàn xoay người nhìn lại, một nam tử tuổi còn trẻ đối diện hắn cười, "Lúc trước ở hộp đêm Hoàng thành đã gặp qua anh, các vị tiểu thư đều nói anh là khách quen a, tôi là lần đầu tiên, vẫn muốn tìm anh hỏi một chút một sự tình. "
"Phốc...." Vốn đã bởi vì Triệu Mạt Thương phân biệt đối xử nhịn cười hồi lâu, nghe được nam tử trẻ tuổi nói như vậy, Thương Mặc lập tức bật cười, sờ sờ mũi, ho khan vài tiếng, đang muốn nói gì đó, thấy Triệu Mạt Thương ném qua một cái liếc mắt, lập tức rất tự giác ngậm miệng lại.
Vẻ mặt Cận Phi Hàn thoáng cái xanh rồi lại trắng, vội vội vàng vàng hướng về phía Triệu Mạt Thương giải thích, "Mạt Thương, tôi. . ."
"Tiểu Đản, đần độn đứng ở trong đó làm cái gì?" Đối với Cận Phi Hàn đang muốn giải thích càng không muốn để ý tới, Triệu Mạt Thương xoay người, giơ tay lên nắm mũi Thương Mặc, "Thích ở nơi này xem cuộc vui?"
"Không có. . . Không phải. . ." Thương Mặc vội vã ngoan ngoãn đáp, tiếp đó cười híp mắt vẻ mặt lấy lòng, "Học tỷ đại nhân, chúng ta đi thôi. "
"Gọi tôi một câu học tỷ nữa thử xem?" Nheo lại mắt, lời nói của Triệu Mạt Thương mang theo uy hiếp, "Nghe nói phòng cho tổng thống sô pha rất mềm. " (ha ha uy hiếp)
"Ách. . ." Biểu hiện trên mặt cứng đờ, Thương Mặc cười mỉa vài tiếng, liếc mắt nhìn nam tử trẻ tuổi kia cùng Cận Phi Hàn, dựa vào Triệu Mạt Thương gần một chút, hạ giọng nói, "Lão bà đại nhân. . ."
"Ngoan, đi thôi. " Triệu Mạt Thương lúc này mới giơ tay sờ sờ đầu Thương Mặc, như trước vẫn duy trì vẻ mặt không chút thay đổi, tự mình đi về phía trước.
Xoay người đối với nam tử trẻ tuổi kia gật đầu, Thương Mặc đuổi kịp bước chân của Triệu Mạt Thương, theo cô cùng nhau vào thang máy.
Nam tử kia. . . Là cố ý đối với Cận Phi Hàn nói như vậy, nhưng mà, tại sao vậy chứ?
"Tiểu Đản rất đắc ý sao?" Trong thang máy, Triệu Mạt Thương ôm ngực, nhìn tầng lầu từ từ lên cao, giọng nói nghe không ra vui giận, "Gọi học tỷ gọi được rất thuận miệng?"
"A, trước không phải chị...." Thương Mặc gãi đầu, không dám cùng Triệu Mạt Thương nói mình là vì ở chỗ này muốn tận lực giúp cô tránh hiềm nghi sao, "Em nhớ trước kia chị nghe được em gọi chị là học tỷ cũng không có gì a...."
"Khi đó em hay nói giỡn mà gọi tôi như vậy." Ngữ khí của Triệu Mạt Thương nhàn nhạt, "Vừa mới đó là nói đùa sao?"
"Đinh" một tiếng, cửa thang máy mở ra, Thương Mặc không có nói tiếp, mà lôi kéo tay Triệu Mạt Thương đến trước phòng của mình, cầm thẻ mở cửa phòng, đợi sau khi đi vào lập tức ôm lấy cô nói, "Không thích em gọi chị như vậy sao?"
"Không thích. " Triệu Mạt Thương mặc nàng ôm, tay cũng ôm lấy eo của nàng nói, "Giống như em ở thành phố X không một chút nào tránh hiềm nghi, ở trước mặt thủ hạ không một chút nào lo lắng cái nhìn của bọn hắn, tôi và em là giống nhau. "
Ngẩn người, tiếp theo lộ ra dáng tươi cười, Thương Mặc nhẹ nhàng hôn lên trên mặt Triệu Mạt Thương,"Đứa ngốc. . ."
Tuy là cảm động, vì Triệu Mạt Thương trong lòng lo nghĩ vẫn như cũ chưa từng cải biến, dù sao Triệu Mạt Thương ở kinh đô, mới bắt đầu đánh căn cơ.
"Tiểu Đản, ở chỗ này, tôi không muốn em vì tôi suy nghĩ nhiều như vậy. " Triệu Mạt Thương khó có được một lần bá đạo, kéo ra khoảng cách cùng Thương Mặc, tay vỗ vỗ gò má Thương Mặc nói tiếp, "Tôi nói rồi ở chỗ này tôi muốn bảo vệ em. "
"Ah, em cũng đã nói 'được' " Mặc cùng Triệu Mạt Thương nhìn nhau, ánh mắt ôn nhu, Triệu Mạt Thương hơi hơi cong môi, nhìn thần sắc của Thương Mặc, bàn tay từ gò má trượt đến bờ môi của Thương Mặc, đầu ngón tay ở phía trên nhẹ nhàng vuốt ve, giọng nói nghe có chút mê hoặc, "Tiểu Đản, có nhớ tôi hay không?"
Trong tròng mắt xẹt qua một tia tà ác, Thương Mặc trực tiếp khẽ cắn chặt ngón tay trắng nõn của Triệu Mạt Thương, lưỡi ở phía trên nhẹ nhàng liếm láp, ánh mắt ám muội, hàm hồ nói, "Chị đoán xem....."
Hít vào ngụm khí lạnh, cảm giác hơi tê tê từ đầu ngón tay truyền khắp toàn thân, thân thể Triệu Mạt Thương mềm nhũn, tựa vào trên người Thương Mặc, "Tiểu Đản. . ."
Âm thanh mềm nhũn làm cho trong lòng Thương Mặc một hồi lửa nóng, trước đó ở trong bãi đỗ xe bị cưỡng chế đè xuống dục vọng lần nữa lại dấy lên, Thương Mặc buông ngón tay của Triệu Mạt Thương ra, đem Triệu Mạt Thương đặt ở trên tường, đem nút áo sơ mi từng viên cắn ra, lưỡi từ nơi cổ từng chút một bắt đầu liếm láp, lúc đến bộ ngực liền ngậm ngọn núi cao ngất bên phải nhẹ mút lấy, giống như trước liếm láp ngón tay của cô.
Áo khoác tây trang còn mặc trên người, áo sơmi lại bị từ bên trong kéo ra như vậy, Triệu Mạt Thương ôm lấy đầu Thương Mặc, ngửa đầu, vẻ mặt hốt hoảng, "Mặc. . . Trên giường. . ."
"Không muốn. " Thương Mặc buông điểm nhô ra cao ngất bị liếm láp có chút sưng lên kia ra, không chút do dự nói, "Em muốn ở chỗ này. "
Tiếng nói vừa dứt, trực tiếp ôm ngang Triệu Mạt Thương lên đặt ở trên một cái bàn lớn ở phía trước không xa, Thương Mặc cười đến mức dị thường tà ác, "Trước đó em đã nói cái gì, phải trừng phạt chị đúng không?"
"Tiểu Đản. . ." Triệu Mạt Thương khẽ run rẩy gọi tên Thương Mặc, "Tôi không muốn. . . Cảm giác thật là kỳ quái. . ."
Lúc này mới vào cửa, liền trực tiếp tại trên mặt bàn cách cửa ra vào không xa , dùng như vậy. . . Tư thế nằm phóng đãng như vậy, Triệu Mạt Thương ngay cả trên cổ đều nổi lên một mạt ửng hồng, tay cầm lấy mặt bàn thật chặt, "Tôi không muốn. . ."
"Hắc hắc hắc hắc. . ." Tiếng cười càng phát ra tà mị, Thương Mặc cũng không thoát quần bó của Triệu Mạt Thương, đơn giản trực tiếp khom người xuống, bàn tay từ trên đùi chậm rãi trượt vào, chờ khi đến nơi có hai tầng vải vóc, rất không có hảo ý ở phía trên chuyển động vài cái, rước lấy vài tiếng ngâm khẽ của Triệu Mạt Thương.
"Kỳ thực. . . Em dù sao cũng có đi qua hộp đêm...." Một tay của Thương Mặc đặt tại trên mặt bàn bên cạnh Triệu Mạt Thương chống đỡ thân thể của chính mình, một tay kia vẫn như trước tại nơi nào đó dần dần ướt át của Triệu Mạt Thương mà hoạt động, có chút hưng phấn mà nhìn dáng vẻ Triệu Mạt Thương vốn đã không thể làm gì khác mà nhắm mắt lại mặc em ấy tàn sát bừa bãi nhưng nghe được em ấy nói những lời này chợt mở mắt ra, "Cho nên. . ."
Đầu ngón tay cầm lấy cái tất chân gãi gãi từng chút một mà dùng sức, môi Thương Mặc dán lên môi Triệu Mạt Thương, cảm thụ được cảm giác tất chân thật mỏng bị chính mình lôi kéo đang từng bước rạn nứt, ngữ khí lại càng làm cho Triệu Mạt Thương cảm thấy toàn thân vô lực, "Học tỷ đại nhân của em. . . Chị sẽ thích. . ."
"Em.... Đi hộp đêm làm cái gì?" Cho dù ở dưới tình huống như vậy, Triệu Mạt Thương vẫn như trước nghĩ về chuyện này, cố gắng bảo trì lý trí, không cho dục vọng làm choáng váng đầu óc, "Không nói. . . Không cho phép lộn xộn. . ."
"Ha ha...." Thương Mặc nhẹ giọng cười, ngón tay càng thêm dùng sức, chỉ nghe "Xoẹt" một tiếng, tất chân cứ như vậy bị xé rách ra, Triệu Mạt Thương nhẹ kêu một tiếng, tay vội vội vàng vàng bắt được tay Thương Mặc, âm thanh run rẩy, "Tiểu Đản. . ."
Loại cảm giác này. . . Quá. . . Thật sự là làm cho người ta thẹn thùng mà.
"Em chỉ là muốn đi học tập kiến thức. " Đầu lưỡi Thương Mặc nhẹ nhàng liếm láp cánh môi sưng đỏ của Triệu Mạt Thương, ngón tay từ vị trí tất chân bị xé ra thăm dò vào, trực tiếp vén lên quần lót, từ bên cạnh che lên nơi bí mật đã ướt át, lại thở hổn hển nói tiếp, "Hơn nữa. . . Lý luận tinh khiết . . ."
"A. . ." Triệu Mạt Thương lấy tay về nắm lấy quần áo trên lưng Thương Mặc, cảm giác ngón tay kia không tốn sức chút nào mà trực tiếp tiến vào thân thể của mình, nghĩ đến quần áo trên người mình trên cơ bản cũng không bị cởi hết, cái loại cảm giác mãnh liệt trùng kích này làm cho cô một hồi đầu váng mắt hoa, "Không muốn. . ."
"Em cam đoan...." Ngón tay Thương Mặc tại nơi ướt át mà có cảm giác áp bách ở chỗ đó phác hoạ, âm thanh khàn khàn, đôi mắt hừng hực, "Nó chỉ ở chỗ đó của chị hư hỏng như vậy qua. . ."
Ánh sáng đèn trên trần nhà có vẻ vô cùng chói mắt, Triệu Mạt Thương không dám lại mở mắt ra, bởi vì ánh sáng kia, càng bởi vì lời nói của Thương Mặc mắc cỡ chết người, gắt gao cắn môi, không để cho mình kêu ra thành tiếng.
"Đừng cắn.... " Thương Mặc hôn môi của cô, lưỡi câu quấn quít lấy lưỡi của cô, trao đổi với nhau nướt bọt của nhau, ngón tay từng chút một cái nhẹ một cái nặng ra vào nơi mẫn cảm trong vườn hoa, Triệu Mạt Thương ở dưới sự kích thích như vậy, nơi nào còn nhịn được, hai mắt hàm chứa lệ, thân ngâm lại cũng không khống chế được từ trong miệng tràn ra.
"Ngoan, gọi to hơn một tí. . ." Thương Mặc tại bên tai Triệu Mạt Thương mê hoặc hai mắt mê ly nhìn thiên hạ của mình, "Em thích nghe. . ."
"Không. . . Không muốn. . . Đừng. . ." Triệu Mạt Thương lắc đầu, trong giọng nói đã tràn đầy khóc nức nở, "Tiểu Đản, không cần. . . Tôi không muốn trừng phạt. . ."
"Năm phút đồng hồ. . . Ngoan. . ." Thương Mặc lại thăm dò vào một ngón tay tại nơi đó ra vào, quần lót của Triệu Mạt Thương cùng tất chân sớm bị dịch thể trơn nhẵn thấm ướt, mà chỗ kia cũng từng bước bắt đầu buộc chặt, mà từ trong miệng mỹ nhân tràn ra tiếng rên yêu kiều cũng càng ngày càng vang dội, "Quá phận. . . Không muốn. . ."
Cảm giác được ngón tay ra vào gian nan, Thương Mặc cúi đầu ngậm lấy ngọn núi cao vút bên kia của Triệu Mạt Thương dùng sức mút vài cái, đầu ngón tay càng dùng sức ra vào nơi mẫn cảm nhất trong cơ thể Triệu Mạt Thương, cho đến khi trên lưng bỗng nhiên tê rần, ngón tay bị dùng sức đè ép, mà Triệu Mạt Thương cũng lớn tiếng mà khóc kêu thành tiếng, lúc này mới một lần nữa hôn hôn trên trán Triệu Mạt Thương, trấn an mà thấp giọng dỗ dành cô.
"Tiểu Đản, quá phận. . ." Xụi lơ ở trên bàn hồi lâu mới hồi phục tinh thần lại, tròng mắt Triệu Mạt Thương như trước ướt át, thoạt nhìn hết sức mê người, trong giọng nói tràn đầy ủy khuất, "Em khi dễ tôi. . ."
"Em đã nói phải trừng phạt rồi. " Thương Mặc đắc ý cười cười, đem Triệu Mạt Thương từ trên bàn ôm lấy, "Kế tiếp như bảo bối chị mong muốn, chúng ta trở về trên giường đi thôi. . ."
"Không muốn!" Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng giùng giằng, bỉu môi, "Tôi cũng muốn phạt em, em khi dễ tôi!"
"Em nghiêm phạt vẫn chưa xong. " Thương Mặc ý vị thâm trường nói, "Năm phút đồng hồ của em... Là năm phút đồng hồ của chị.... Gấp 10 lần..."
Hình như đêm nay nàng đợi Triệu Mạt Thương hơn một giờ rồi nha....
Gấp 10 lần mà nói... đến hừng đông cũng không khác nhau lắm.
***********

Chương 132 (H)

"Thương Mặc, Mặc thật đáng ghét!" Đêm qua nghiêm phạt quả nhiên duy trì liên tục đến lúc Triệu Mạt Thương ngất đi mới kết thúc, ngủ một giấc tỉnh dậy liền nhìn thấy Thương Mặc đang mỉm cười, sâu trong thân thể lại còn chôn ngón tay nào đó, lại tưởng tượng đến tà ác đêm qua của nàng, Triệu Mạt Thương nũng nịu trách cứ, "Em khi dễ tôi!"
"Ok!" Thương Mặc giơ lên bộ dáng tươi cười, ngón tay còn chôn ở trong cơ thể Triệu Mạt Thương bắt đầu chậm rãi ra vào, "Em sẽ khi dễ chị. "
"A. . . Ách. . ." Triệu Mạt Thương vốn đã toàn thân vô lực, lần này càng thêm mềm yếu hơn, tay chợt nắm chặt sàng đan, "Tiểu Đản. . . Không muốn. . ."
"Ồ? Không phải chị bảo em khi dễ chị sao?" Thương Mặc làm bộ rất vô tội nhìn cô, ngón tay không nhanh không chậm lại một lần nữa ra vào ở nơi ẩm ướt kia của Triệu Mạt Thương, nhìn đôi mắt của tiểu mỹ nhân giống như dần dần ướt át, chỉ cảm thấy muốn như thế nào đều không đủ.
"Không muốn. . ." Đêm qua điên cuồng sớm đã đã tiêu hao hết thể lực, khuôn mặt Triệu Mạt Thương tràn đầy nước mắt cầu xin, run rẩy, "Tiểu Đản, lấy ra có được không. . ."
"A...." Nghiêng đầu thoáng suy nghĩ vài giây, gật đầu, Thương Mặc dùng tốc độ rất chậm rãi đem ngón tay chậm rãi rời khỏi, chỉ làm cho thân thể Triệu Mạt Thương càng thêm run rẩy kịch liệt, đến khi sắp hoàn toàn rời khỏi, rồi lại rất nhanh lại một lần nữa tiến vào chỗ sâu nhất.
"A...." Một tiếng la to, Triệu Mạt Thương cầm lấy ga giường đầu ngón tay hiện ra trắng bệch, thân thể trắng nõn lại trở nên hồng hào khiến người khác tâm động, "Mặc... Rất quá phận...."
"Ah.... Thực xin lỗi!" Thương Mặc lập tức xin lỗi, vốn là vẻ mặt vô tội lúc này có vẻ càng thêm thuần lương, "Quá trơn rồi, em không nghĩ qua lại trơn trượt tiến vào....."
"Thương Mặc...." Triệu Mạt Thương hận chết Thương Mặc ý đồ xấu kia, ngay cả tên gọi yêu thương cũng không gọi, cảm giác được ngón tay kia lại đang chậm rãi rời khỏi, thân thể bắt đầu càng ngày càng khó nhịn, "Em.... Em...."
"Bảo bối kẹp chặt quá, thật là khó nha...." Thương Mặc cau mày, thối lui đến lối ra lúc lần nữa rất nhanh tiến vào, "YAA.A.A.., vừa trơn tiến vào. . ."
"Em, đáng ghét ! ! !" Cánh tay Triệu Mạt Thương chợt ôm chặt lấy Thương Mặc, mang theo tiếng khóc nức nở mà yêu kiều, "Mặc. . . Nhanh lên một chút. . . Ách. . ."
"A..., nhanh lên hở?" Thương Mặc nháy mắt mấy cái, nhìn xem người nào đó sắp khóc lên, khẩu khí rất không xác định, "Bảo bối không phải chị bảo em lấy ra sao?"
"Em...." Bị nàng một mực mở miệng nói lời cảm thấy khó xử khiến cho không dám lại trợn mắt, Triệu Mạt Thương gắt gao cắn môi, không muốn nói lời để cho Thương Mặc đắc ý.
"Bảo bối ngoan, nói muốn em đi." Thương Mặc ôm Triệu Mạt Thương đưa lưng về mình ngồi xuống, từ phía sau ôm lấy cô, ngón tay vẫn ở chỗ cũ nơi đó chậm rãi ra vào, ôn nhu dụ dỗ Triệu Mạt Thương, "Nói muốn em em cũng nhanh chút. . ."
"Tiểu Đản. . . Không. . ." Triệu Mạt Thương tựa ở trong lòng Thương Mặc, chợt nghiêng đầu cắn cổ Thương Mặc, nhưng ở tình huống khiến người ta mất lý trí này như trước không nỡ dùng lực đi cắn, mà là dùng sức ở cổ nàng mút ra hồng ấn, "Không muốn. . . Đừng lại khi dễ tôi nữa. . ."
"Ngoan, nói muốn em...." Thương Mặc thở phì phò, thái dương sớm đã tràn đầy mồ hôi, "Nói muốn em, em sẽ không khi dễ chị nữa. . ."
"Ô. . ." Triệu Mạt Thương gần như sắp khóc lên, ngửa đầu, nhìn ánh mắt Thương Mặc tràn ngập đối với mình muốn chiếm làm của riêng, "Tiểu Đản. . . Tôi muốn em. . . Tôi muốn. . . Ô. . ."
"Ngoan. . ." Thương Mặc khắc chế thật lâu động tác rốt cục trên diện rộng mà hoạt động, trong lúc ra vào mang ra rất nhiều dịch thể nhiễm ướt sàng đan, đêm hôm qua đã bị giằng co cả đêm Triệu Mạt Thương không chịu nổi mà khẽ khóc, "Tiểu Đản. . . Đừng. . . Thật là khó. . . Khó chịu. . . Ô ô. . ."
"Rất nhanh. . . Rất nhanh thì tốt rồi. " Thương Mặc ôm chặt cô, động tác trên tay nhanh hơn, "Ngoan, không khóc không khóc. . ."
"Tiểu Đản. . . A. . ." Chỗ sâu nhất địa phương chợt bị dùng sức đâm vào, toàn thân Triệu Mạt Thương cứng đờ, gào thét một tiếng mềm nhũn xụi lơ tại trong lòng Thương Mặc, chỉ cảm thấy ngay cả hô hấp đều có chút cố sức.
Ôm cô một lần nữa nằm xuống, Thương Mặc ôn tồn mà hôn gò má của cô, "Bảo bối bảo bối. . ."
Triệu Mạt Thương vô lực dựa vào nàng, hữu khí vô lực nghe nàng tự mình dỗ dành, trong bụng một hồi phẫn hận.
Rõ ràng tất cả mọi người là nữ nhân, vì cái gì mỗi lần đều chỉ có cô bị giày vò chứ?
Cái người ôm cô dụ dỗ này, trong ngày thường luôn là một bộ dáng dấp rất vô hại đối mặt cô, thực chất bên trong căn bản là một con sói tà ác!
"Em gọi người đến thu thập giường nhé, chúng ta đi tắm có được hay không?" Biết Triệu Mạt Thương lần này chỉ sợ là bị chính mình giày vò thảm rồi, giọng nói Thương Mặc mềm mỏng hỏi thăm, "Tắm xong sẽ thoải mái hơn. "
Mệt mỏi nhắm mắt lại, đã sắp ngủ say nhân nhi bị nàng vừa nói như vậy cũng hiểu được toàn thân dính khó chịu, lười biếng ừ một tiếng, bỗng mở mắt ra phòng bị mà nhìn nàng, "Không cho phép. . . Không cho phép em lại. . ."
"Yên tâm. " Thương Mặc khóe môi hơi vểnh, sủng nịch mà hôn một chút trán của cô, "Em cam đoan không làm chuyện xấu. "
"Thực sự?" Hoài nghi nhìn nàng, Triệu Mạt Thương ở phương diện này đã không dám tin tưởng nàng nữa rồi.
"Thực sự. " Thương Mặc ôm ngang cô lên, rung chuông để cho người thu thập giường chiếu, mình thì ôm Triệu Mạt Thương vào phòng tắm xả nước tắm rửa.
Bồn tắm rất nhanh liền bị nước ấm tràn ngập, Triệu Mạt Thương hưởng thụ mà nhắm mắt lại, Thương Mặc còn lại thật biết điều mà giúp nàng xoa bả vai cùng lưng.
Cùng mỹ nhân cùng tắm gì gì đó, thật ra thì vẫn thích hợp nhất làm chút chuyện tốt đẹp, chỉ là hiện tại Triệu Mạt Thương đã mệt thảm rồi, cho dù Thương Mặc không phải lo lắng đây là đang ở kinh đô, cũng đều vì thân thể Triệu Mạt Thương suy nghĩ mà khắc chế dục vọng của mình.
Đợi sau khi buồn chán tắm rửa xong, Triệu Mạt Thương sớm đã ở trong lòng Thương Mặc lại một lần nữa ngủ say.
Giúp Triệu Mạt Thương lau khô thân thể mặc vào áo choàng tắm, Thương Mặc ôm cô ra khỏi phòng tắm, giường chiếu đã thu thập sạch sẽ.
Đem Triệu Mạt Thương thả lên giường đắp kín mền, Thương Mặc cũng đang mặc áo choàng tắm rung chuông gọi thức ăn, cúi đầu nhìn Triệu Mạt Thương đang ngủ say, ánh mắt ôn nhu.
Trở mình, tay chạm vào chỗ nằm bên cạnh trống trơn, trong lúc ngủ mơ Triệu Mạt Thương chợt mở mắt ra, khi nhìn đến Thương Mặc đang ngồi bên cạnh, mới lại yên lòng nhắm mắt lại, chui vào trong lòng Thương Mặc, siết chặt lấy, giữ lấy hông của nàng lần nữa ngủ say.
Bởi vì một loạt động tác giống như cô gái nhỏ của Triệu Mạt Thương trong bụng một mảnh mềm mại, Thương Mặc phối hợp ôm chặt cô để cho cô có thể ngủ cho thoải mái chút.
Điện thoại di động bỗng nhiên vang lên, Thương Mặc tiếp thông điện thoại, đang nghe bên đầu điện thoại kia báo cáo, sau đó giọng nói nhàn nhạt, "Không cần để ý tới. "
Cúp điện thoại, chuông cửa vang lên, Thương Mặc đem Triệu Mạt Thương thả lại trên giường, đứng dậy đi mở cửa, ngoài cửa phục vụ viên đẩy xe, trên xe bày đặt một ít đồ ăn.
Đợi người phục vụ đem mấy thứ cất xong sau đó gật đầu ý bảo nàng đi ra ngoài, Thương Mặc đang muốn đóng cửa, cửa bỗng nhiên bị đẩy ra.
Nhún nhún vai, Thương Mặc để tay thả lỏng, đẩy người ở cửa một cái lảo đảo suýt chút nữa ngã sấp xuống.
"Xin chào, nhạc phụ đại nhân, nhạc mẫu đại nhân. " không nhìn thẳng suýt chút nữa ngã nhào Cận Phi Hàn, Thương Mặc hướng về phía Triệu Đình Vĩ và Đan Trác, cười híp mắt chỉ chỉ đồ trên bàn, "Muốn cùng nhau ăn cơm sao?"
Triệu Đình Vĩ sắc mặt tái xanh, trầm giọng nói, "Mạt Thương ở nơi nào?"
"Ngủ. " Thương Mặc hết sức thành thật mà đáp, cầm chén nhỏ múc chén cháo, dự định đi vào lay tỉnh Triệu Mạt Thương uy chút cháo lại để cho cô ngủ tiếp.
Lại nói tiếp, này cũng chạng vạng tối, nếu để Triệu Mạt Thương của như thế mà ngủ, đói bụng một ngày, đối với thân thể không tốt.
Ánh mắt Đan Trác vẫn không rời một cái ấn ký màu đỏ sậm trên cổ Thương Mặc, nghe được nữ nhi mình đang ngủ, âm thầm hiểu được không nói gì, trên mặt lại bất động thanh sắc.
"Ta muốn mang nó về nhà. " Triệu Đình Vĩ mặt lạnh nhìn xem Thương Mặc, "Giống như gì đó nói."
"Ngày mai chị ấy có lẽ sẽ trở về. " Thương Mặc rất bình tĩnh nói, tiếp lời lấy đối với Đan Trác giơ lên dáng tươi cười, "Đi trở về có thể phiền toái nhạc mẫu đại nhân giúp một chuyện không?"
"Chuyện gì?" Buồn cười nhìn bộ dạng của Thương Mặc, Đan Trác mở miệng hỏi.
"A, có thể để cho chị ấy nghỉ thêm một ngày nữa được không?" Thương Mặc gãi đầu, "Nếu không, chị ấy lại muốn điên cuồng làm việc . "
"Được." Đan Trác gật đầu, nhìn tiếp Triệu Đình Vĩ, "Đã như vậy, chúng ta đi thôi. "
"Đi?" Triệu Đình Vĩ liễm khởi lông mi, khẩu khí hết sức kém, "Phi Hàn, đi vào đem Mạt Thương mang ra ngoài. "
"Tốt. " Cận Phi Hàn rất hưng phấn muốn đi tới phòng ngủ, Thương Mặc hừ lạnh một tiếng, trực tiếp nhấc chân hướng hắn đá tới.
Cận Phi Hàn chỉ mải hưng phấn bị bất thình lình đạp một cái ngã trên mặt đất như chó gặm bùn, lập tức đứng lên tức giận nhìn Thương Mặc, Thương Mặc mặt không chút thay đổi, "Phòng ngủ của con gái, Cận công tử chớ coi như cái hộp đêm Hoàng thành nha."
"Thương Mặc!" Cận Phi Hàn mới hô một câu, Triệu Đình Vĩ đã giành trước, "Cô không nên quá càn rỡ!"
Thương Mặc chỉ vững vàng bưng trong tay chén cháo, cười lạnh một tiếng không nói lời nào.
"Thương Mặc nói rất có đạo lý. " Đan Trác bỗng nhiên mở miệng nói, "Dù sao nam nữ có khác biệt, Phi Hàn chớ nên đi vào. "
"A di. . ." Cận Phi Hàn không nghĩ tới Đan Trác sẽ nói như vậy, ngẩn người, đã thấy Đan Trác đối với Thương Mặc nói, "Ta đây đi vào có thể chứ?"
Nhíu mày lại, Thương Mặc thực sự không phân rõ Đan Trác muốn làm cái gì, suy nghĩ một chút, lại cảm thấy bát cháo trong tay sắp nguội mất, gật đầu, "Được. "
Cùng Đan Trác cùng nhau vào trong phòng, Thương Mặc đem bát để ở bàn trên đầu giường, đi tới bên giường ôm lấy Triệu Mạt Thương, thân mật dùng trán kề sát Triệu Mạt Thương, "Bảo bối. . ."
Miễn cưỡng mở mắt ra, thấy là Thương Mặc, Triệu Mạt Thương chu chu mỏ tiến vào trong lòng Thương Mặc, nhắm mắt lại, âm thanh nho nhỏ miễn cưỡng, "Ưm...."
"Ngoan, trước ăn một chút rồi ngủ tiếp. " Thương Mặc đỡ lấy cô, cầm qua chén cháo, múc một thìa cháo thổi nguội một chút, dụ dỗ Triệu Mạt Thương, "Mở miệng, tới, a. . ."
Triệu Mạt Thương lần nữa bĩu môi, mắt ra, nhìn bộ dáng Thương Mặc vẻ mặt cưng chiều, lại một lần nữa nhắm mắt lại, miệng lại ngoan ngoãn mở ra, nuốt xuống thìa cháo kia.
Đan Trác ôm ngực, có chút hăng hái mà nhìn bộ dạng hai người này ngọt ngào ấm áp, trong mắt tràn đầy tiếu ý.
Cẩn thận từng li từng tí mà đem chén cháo đút hết, Thương Mặc đem bát để qua một bên, ôn nhu nói, "Còn muốn hay không?"
Tuy là cái bụng vẫn còn có chút đói, nhưng mà buồn ngủ trước mắt, đói bụng tựa hồ cũng không coi vào đâu, Triệu Mạt Thương từ đầu tới đuôi đều từ từ nhắm hai mắt, tay siết chặt lấy, giữ lấy eo của Thương Mặc, rất là lười biếng, "Không muốn...."
"Vậy chị ngủ đi. " Thương Mặc cũng biết chị ấy mệt mỏi, đem cô thả lại trên giường, mới chịu đứng dậy, Triệu Mạt Thương hai tay quấn lên cổ Thương Mặc, "Tiểu Đản, ôm ~~ "
Nụ cười trên mặt Đan Trác càng tăng lên.
Khó có được a, lại có thể chứng kiến nữ nhi nhà mình lạnh như băng một mặt tiểu nữ nhân khả ái như thế, hôm nay theo Triệu Đình Vĩ và Cận Phi Hàn tới xem náo nhiệt, quả nhiên không đến nhầm.
***************** 
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna