Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 9 + 10

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 9

Hội nghị thứ nhất ở tòa án bắt chước chấm dứt, Triệu Mạt Thương liền chạy nhanh tới trước mặt một lão bác tóc trắng xóa “Sư phụ”
Lão bác nhìn đến Triệu Mạt Thương đang đi tới, lộ ra một nụ cười hài lòng, “Mạt Thương, sư phụ đã lâu không thấy con.”
“Thực xin lỗi, sư phụ” Triệu Mạt Thương hơi hơi có chút áy náy cúi đầu
Kỳ thực cô ngẫu nhiên vẫn có trở về, chẳng qua mỗi lần đều là bởi vì gặp một chút chuyện cần có thời gian bình tĩnh lại cho nên mới trở về, đi tới phòng học nơi lưu trữ những ký ức quan trọng nhất của cô.
“Khụ khụ khụ….” Lão bác kho khan vài tiếng, vỗ vỗ bả vai của cô “Sư phụ biết con bận rộn, không có việc gì.”
Triệu Mạt Thương vội vội vàng vàng đỡ lấy lão bác, “Sư phụ gần đây sức khỏe như thế nào?”
Lão bác lắc đầu, ý bảo Triệu Mạt Thương cùng với mình đi ra tòa án bắt chước, “Vẫn là già rồi, thỉnh thoảng ho khan vài tiếng, không có việc gì.”
Ở bên ngoài dẫn theo một đám người, Thương Mặc nhìn thấy Triệu Mạt Thương cùng lão bác đi ra, nhức đầu, vẫn là không có đi qua, nhưng lại không dự đoán được lão bác nhìn thấy bóng dáng của mình lại hướng mình đi tới “Thương Mặc”
“Khúc giáo sư” Thương Mặc vội vàng đi qua, thực lễ phép hô một tiếng, lại nhìn đến Triệu Mạt Thương “Học tỷ”
Lão bác vỗ vỗ bả vai của Triệu Mạt Thương, đối với Triệu Mạt Thương nói, “Đứa nhỏ này, rất giống con.”
Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc đều thực sửng sốt, đối với lẫn nhau liếc mắt một cái, chuyển khai tầm mắt, Triệu Mạt Thương mỉm cười gật đầu, Thương Mặc có chút không biết làm sao.
“Thương Mặc, nếu có nhiều thời gian, cùng Mạt Thương học tỷ nói chuyện, cũng có thể đi vào chỗ của Mạt Thương thực tập.” Lão bác nhìn hai người trước mặt, là hai người mà bản thân mình cho rằng là hai đồ đệ xuất sắc nhất, có chút cảm khái nói “Đứa nhỏ này, cư nhiên ngay cả nghiên cứu sinh cũng không thi.”
Thương Mặc xấu hổ cười cười, không nói tiếp.
“Không tham gia kỳ thi?” Triệu Mạt Thương có chút kinh ngạc lặp lại một lần, Lão bác cảm khái gật đầu “Đứa nhỏ này, nói phải nhanh một chút đi ra ngoài làm việc.”
“Phải không?” Triệu Mạt Thương lại nhìn Thương Mặc liếc mắt một cái, trong lòng lại nổi lên một cảm giác kỳ dị.
Từ ngày tại gian phòng học gặp lại, cô cùng Thương Mặc tựa hồ như duyên phận đã bắt đầu.
Thương Mặc nháy mắt mấy cái, có chút ngốc ngốc nhức đầu, “Em cảm thấy em không thích hợp đọc sách.”
“Nói bậy!” Lão bác dường như trách cứ nhìn nàng một cái, “Con nếu học nghiên cứu sinh, sư phụ sẽ giúp con.”
Nói xong, lại thở dài, “Bất quá quên đi, thầy cũng biết con và Triệu Mạt Thương như cùng một cái khuôn mẫu đi ra, đều muốn làm công tác vì người dân phục vụ.”
Ngạch
Vẫn đang tỏ ra vô tội, Thương Mặc ở trong lòng có chút buồn bực.
Làm vì người dân phục vụ?
Cái kia, làm lớn mạnh hắc bang cũng xem như vì người dân phục vụ hay sao?
Tuy rằng trong lòng đối với lão nhân có chút bất đắc dĩ, Thương Mặc ở trên mặt vẫn là bộ dáng có chút e lệ “Sư phụ lại nói đùa”
“Mạt Thương, con cũng thấy đấy, đứa nhỏ này chính là như vậy, con về sau nhớ chiếu cố tốt sư muội này nha!”
Triệu Mạt Thương con người chợt tắt, nhìn Thương Mặc, nhẹ nhàng gật đầu.
Sư phụ nói là sư muội, chứ không phải học muội.
Thương Mặc trong lòng âm thầm hít một tiếng, đối với sư phụ này càng có thêm kính trọng.
Cái gì làm vì người dân phục vụ, hiện tại có bao nhiêu quan viên thực tâm làm vì người dân phục vụ, cũng chỉ có người này cả đời đắm chìm trong nghiên cứu học thuật cứu người như giáo sư mới có thể nói như thế, mà cũng chỉ có sư phụ như vậy mới dạy dỗ ra được một đệ tử như Triệu Mạt Thương, mới có thể thực thực chính chính làm vì người dân phục vụ.
Thương Mặc bỗng nhiên lại cảm thấy, dù sao giúp một lần cũng là giúp, giúp hai lần cũng là giúp, về sau có sự giúp đỡ của học tỷ này cũng tốt lắm.
“Thương Mặc, lại đây giúp tớ một chút” Chủ tịch hội sinh viên của trường đứng từ xa hô Thương Mặc một tiếng, Thương Mặc lên tiếng, vội vàng quay qua nói với giáo sư cùng Triệu Mạt Thương “Khúc giáo sư, học tỷ, em có việc đi trước”
“Ừ. Đi đi” Khúc giáo sư gật đầu, lại quay đầu nói với Triệu Mạt Thương, “Mạt Thương, chúng ta cũng đi thôi, lâu lâu thật vất vả Trường đại học mới mời chúng ta dùng cơm một bữa, cũng không thể không đi được.”
Triệu Mạt Thương mỉm cười, “Dạ”
Cùng với Khúc giáo sư đi theo một nhóm các học muội dẫn đường đi ra khỏi trường, tầm mắt của Triệu Mạt Thương nhịn không được quay lại nhìn Thương Mặc cùng với một nữ sinh đang thảo luận cái gì đó.
Cùng lúc đó, Lệnh Hồ Huyên đang cùng với vài vị giáo sư hàn huyên, từ học viện đi ra, đồng dạng đang nhìn nhìn xung quanh để tìm kiếm, sau đó nhìn thấy Linh Lung, lại nhìn theo tầm mắt của Linh Lung nhìn thấy Thương Mặc, lại không dự đoán được lại nhìn thấy tầm mắt của Triệu Mạt Thương đang nhìn về phía Thương Mặc, khóe miệng nhếch lên, nở một nụ cười quỷ dị.
Đi về phía của Linh Lung đang đứng, nhẹ tay mơn trớn hai má của Linh Lung, nhìn ánh mắt phẫn nộ của Linh Lung nhìn mình thì nhẹ nhàng cười, Lệnh Hồ Huyên đi theo đoàn người đi từ Trường đại học ra khách sạn đã đặt trước.
Lão bác bởi vì là giáo sư, vào khách sạn liền ngồi vào bàn của các giáo sư ở bên trong, mà Triệu Mạt Thương lại tùy tiện tìm một cái bàn nào đó mà ngồi xuống.
“Hi!….” Lệnh Hồ Huyên có chút khiêu khích ngồi vào bên cạnh Triệu Mạt Thương, “Triệu Kiểm, lại gặp nhau nữa rồi.”
Triệu Mạt Thương lạnh lùng nhìn cô một cái, uống ngụm trà “Ừm.”
Lệnh Hồ Huyên cầm lấy một lý trà, uống một ngụm, cười đến dụ dỗ “Triệu kiểm tựa hồ đối với Tiểu Mặc Mặc nhà chúng ta rất có hứng thú?”
Tiểu Mặc Mặc nhà chúng ta…..
Triệu Mạt Thương nhăn lại mi, nghe thấy xưng hô thân mật của Lệnh Hồ Huyên trong lòng có chút không thoải mái.
Thương Mặc cùng với nữ nhân xảo quyệt này thực thân mật?
Nghĩ đến phía trước chính mình ở Trường đại học nhìn thấy Lệnh Hồ Huyên đối với Thương Mặc có những động tác thân mật, có thể nói là ái muội động tác, Triệu Mạt Thương mày lại nhăn hơn.
“Cô cùng với Thương Mặc là quan hệ gì?”
Sư phụ dặn cô chiếu cố Thương Mặc, cô đã hứa thì sẽ làm được.
Huống chi sư phụ nói Thương Mặc rất giống mình, đều là những người có lòng chính nghĩa rất mạnh, về sau đương nhiên là muốn công tác ở viện kiểm sát, làm sao có thể cùng Lệnh Hồ Huyên có đại danh là luật sư giảo họat đa đoan,có nhiều thủ đoạn cùng nhau một chỗ được.
Lệnh Hồ Huyên lộ ra một chút tươi cười, “Tôi đã thầm mến Tiểu Mặc Mặc nhà chúng ta đã lâu rồi a~~”
Triệu Mạt Thương chớp mắt một cái, sau đó nhìn thẳng vào mắt của Lệnh Hồ Huyên, với ý đồ muốn nhìn ra điểm gì bất thường, lại chỉ nhìn thấy ánh mắt cười của cô.
Cầm lên ấm trà rót ra một chén, Triệu Mạt Thương nhìn ra nơi khác không nhìn đến Lệnh Hồ Huyên.
Nữ nhân Lệnh Hồ Huyên này, cô luốn hết sức cố gắng tránh không đi tiếp xúc với cô ta, tuy rằng cô với các luật sư khác luôn có thái độ hòa hảo.
Thương Mặc nguyên bản là muốn tiếp tục ở trong trường thu thập, dọn dẹp ở trong hội trường, nhưng là thành viên của hội sinh viên kính nhờ nàng cùng nhau đi đến khách sạn, cô chỉ có thể bất đắc dĩ cùng đi.
“Từ từ đi đến khách sạn có thể hưởng một chút tốt” Thành viên hội sinh viên vừa đi vừa nói “Thương Mặc, mấy ngày nay thật sự là phiền toái cậu”
“Kỳ thực cậu không cần làm như vậy.” Thương Mặc hai tay đút vô túi quần, thở dài “Tớ cùng với các học muội cùng nhau làm là được rồi, làm như vậy phức tạp thì được gì?”
Linh Lung đi theo bên cạnh Thương Mặc, nhắm mắt theo đuôi, thường thường nhìn xem ở chung quanh, thần kinh vẫn căng thẳng.
Thành viên hội sinh viên lắc đầu “Thương Mặc, cậu gần nhất đã làm rất là nhiều chuyện rồi, so với hai cái tên Phó Chủ Tịch nhàn hạ kia thì cậu vất vả hơn nhiều, tớ như thế nào có thể bạc đãi cậu.”
Thương Mặc nhún nhún vai, không thèm nhắc lại.
“Tùy tiện đến tìm vị trí ngồi chờ ăn cơm đi” Vào khách sạn, thành viên hội chủ tịch nhìn nhìn xung quanh liếc mắt một cái, tựa hồ đã nhìn thấy cái gì nhẹ nhàng cười, đối với Thương Mặc nói một câu, sau đó hướng tới cái bàn kia đi tới.
Thương Mặc vỗ vỗ hai má, nghiêng đầu nhìn Linh Lung mỉm cười, “Linh Lung, nếu không thích nơi này, chúng ta có thể đi chỗ khác.”
Linh Lung hơi hơi cắn môi dưới, “Linh Lung không phải không thích, chính là cảm thấy người ở đây nhiều lắm, lo lắng Thiếu chủ sẽ có nguy hiểm.”
“Ha ha…” Thương Mặc theo thói quen vỗ vỗ đầu của Linh Lung, “Linh Lung, em luôn khẩn trương như vậy, kỳ thật chị thật sự không có gì, toàn bộ người ở trong này có thể làm thương tổn đến chị thật sự không nhiều lắm.”
Linh Lung cố chấp lắc đầu, tiếp theo do dự vài giây, “Thiếu chủ, vẫn là ở trong này ăn cơm đi.”
“Sao?” Thương Mặc hơi có chút tò mò nhìn cô “Như thế nào bỗng nhiên đổi ý?”
Linh Lung ngượng ngùng nói, “Thiếu chủ mấy ngày nay ăn không ngon, ngủ cũng không đủ giấc, vẫn là ở trong này ăn một chút gì đi, dù sao chúng ta đi chỗ khác ăn cơm, người cũng rất nhiều.”
“Ha ha…”
“Tiểu Mặc Mặc….” Lệnh Hồ Huyên kỳ thực đã sớm nhìn thấy Thương Mặc cùng Linh Lung, nhưng vẫn không kêu hai người, thẳng đến nhìn thấy Thương Mặc quay đầu nhìn chung quanh thì mới hô lên một tiếng, trong thanh âm mang theo vẻ kiều mỵ, rước lấy ánh nhìn chăm chú của mấy nam nhân ở chung quanh.
Kỳ thật bàn đang ngồi, có Triệu Mạt Thương, lại có Lệnh Hồ Huyên, đã sớm thu hút ánh nhìn của mọi người, lúc này Lệnh Hồ Huyên càng lớn tiếng la, càng thu hút sự chú ý.
Thương Mặc nhẹ nhàng gật đầu, tiện tay nắm tay Linh Lung kéo qua, hướng tới bàn của Triệu Mạt Thương cùng Lệnh Hồ Huyên đi đến.
“Huyên tỷ, học tỷ…” Thương Mặc đi đến hai người trước mặt, rất lễ phép kêu lên một tiếng.
“Tiểu Mặc Mặc là tới nơi này ăn cơm?” Lệnh Hồ Huyên liếc mắt nhìn thấy Thương Mặc đang nắm tay của Linh Lung, thanh âm như trước kiều mỵ, “Đến tỷ tỷ bên này ngồi đi.”
Thương Mặc cũng không từ chối, buông ra tay đang lôi kéo Linh Lung, đi đến chỗ trống bên cạnh Triệu Mạt Thương ngồi xuống, “Linh Lung, ngồi bên cạnh Huyên tỷ đi.”
Bàn đang ngồi trống hai chỗ, bên cạnh Triệu Mạt Thương một chỗ, bên cạnh Lệnh Hồ Huyên một chỗ, cơ mà khí tràng của hai vị nữ nhân này quá lớn, người chung quanh không ai dám đi vào ngồi bên cạnh.
Linh Lung nhăn lại mi “Mặc….”
“Ngoan.” Thương Mặc thản nhiên nói một câu, nhìn Linh Lung không để cho cô nói gì nữa.
Linh Lung chu chu cái miệng, ngồi vào bên cạnh Lệnh Hồ Huyên, cúi đầu vẻ mặt căm giận.
Thiếu chủ chán ghét, rõ ràng biết cô ghét nhất là nữ nhân Lệnh Hồ Huyên này, còn làm cho cô cũng nữ nhân này ngồi cùng nhau.
Triệu Mạt Thương nhìn Lệnh Hồ Huyên, sau đó nhìn sang Linh Lung, cuối cùng quay đầu nhìn thẳng vào Thương Mặc, ngữ khí bình thản như không có gì “Sư muội cùng với nhiều người có quan hệ thật tốt.”
Phía trước còn có Phó Quân, mối quan hệ của hai người coi chừng là rất sâu sắc đi.

Chương 10

Trong lúc ăn cơm, Linh Lung thỉnh thoảng gắp vài miếng rau để vào trong bát của Thương Mặc, mà Triệu Mạt Thương cùng Lệnh Hồ Huyên như cũ vẫn không nói gì.
“Tiểu Linh Lung vẫn như trước đối với Tiểu Mặc Mặc nhà chúng ta thật tốt.” Lệnh Hồ Huyên bày ra vẻ mặt mị hoặc nói “Không hổ là thanh mai trúc mã của Tiểu Mặc Mặc”
Triệu Mạt Thương nghe vậy mi nhíu lại, cầm cái ly uống chút rượu, không hề để ý tới chuyện của ba người đó.
Thương Mặc khóe miệng hơi hơi gợi lên, nhìn Lệnh Hồ Huyên, “Huyên tỷ, chị với em cũng là thanh mai trúc mã mà…..”
Linh Lung tự nhiên hiểu được ý tứ trong lời nói của Thương Mặc, nhìn cô vài giây, căm giận đem khối thịt phóng tới trong bát của Lệnh Hồ Huyên “Cho chị mập chết”
“Ha ha….” Triệu Mạt Thương vốn là không chút thay đổi để ba người nói chuyện với nhau, nghe được lời nói của Linh Lung, lại nhìn đến Lệnh Hồ Huyên nguyên bản quyến rũ lại trên mặt cười gượng, nhịn không được cười ra tiếng, có chút vui vẻ khi người khác gặp họa.
Thương Mặt sờ sờ cái mũi, cầm lấy bên cạnh ly nước lọc uống một ngụm, làm như cố gắng nhịn xuống cười, “Linh Lung, như thế nào nói như vậy với Huyên tỷ?”
“Mặc……” Linh Lung nhăn mũi lại, “Em đã muốn đem đĩa rau đưa cho chị ta rồi.”
Thương Mặc lắc đầu, dời đi tầm mắt nhìn Lệnh Hồ Huyên, “Huyên tỷ, kỳ thực Linh Lung đối với chị cũng không sai, chị xem phía trước em ấy đem đĩa rau cho chị, phỏng chừng là lo lắng chị sẽ bị béo phì.”
Lệnh Hồ Huyên nhìn vẻ mặt bình tĩnh nhưng trong con mắt lại tràn ngập ý cười của Thương Mặc, có chút kinh ngạc cúi đầu cố ăn khối thịt gà kia.
“Thương Mặc.” Triệu Mạt Thương bỗng nhiên có chút đăm chiêu muốn mở miệng, nhẹ nhàng kêu lên một tiếng.
“Dạ” Thương Mặc nghiêng đầu nhìn cô, không hiểu cô muốn nói gì.
“Từ từ ăn cơm nước xong chúng ta cũng đi một chút.” Triệu Mạt Thương quét mắt nhìn Linh Lung cùng Lệnh Hồ Huyên bên cạnh liếc mắt một cái “Theo chị đi một chút, chỉ hai người thôi, chị có chuyện muốn nói với em.”
“Được” Thương Mặc tuy rằng không biết cô có chuyện gì muốn nói, nhưng vẫn do dự đồng ý.
“Mặc!” Vẫn đang khẩn trương nhìn Thương Mặc, Linh Lung vội vàng kêu lên một tiếng, giống như là muốn nói gì đó, lại bị ánh mắt của Thương Mặc ngăn lại.
Lệnh Hồ Huyên nhìn Thương Mặc và Triệu Mạt Thương, dùng tay vỗ nhẹ nhẹ vai của Linh Lung “Yên tâm đi.”
Triệu Mạt Thương nhìn tình trạng như vậy, càng có thêm nghi hoặc.
Linh Lung này, vì cái nhìn nhìn thực khẩn trương cô với Thương Mặc đi cùng nhau?
Chẳng lẽ là ghen?
Trong đầu bỗng nhiên hiện lên ý nghĩ này, Triệu Mạt Thương nhất thời tròng mắt có chút quỷ dị, ánh mắt lại nhìn sang bên cạnh, Thương Mặc dường như không có việc gì vẫn đang ngồi ăn cơm, hơi hơi có chút mất tự nhiên.
Việc nữ nhân thích nữ nhân, cô cũng biết là chuyện gì.
Khi cô còn học đại học, trong lớp có một cặp sinh viên, đều là nữ sinh, cũng là người yêu, hơn nữa cũng không che dấu.
Với tính tình của cô tự nhiên sẽ không cùng người khác nói ra nói vào, nhưng là hai nữ sinh kia, lại bị lời đồn đãi chuyện nhảm làm cho nghỉ học.
Cũng không biết hai nữ sinh kia hiện tại như thế nào?
Trong lòng thở dài một tiếng, Triệu Mạt Thương lại bắt đầu cân nhắc đến sự tình nếu Thương Mặc thật sự thích nữ sinh, thì sẽ có ảnh hưởng gì?
Kiểm sát trưởng cũng được, quan tòa cũng được, phương diện công tác hoặc là cuộc sống đều là cần thực cẩn thận.
Nếu là ở chỗ người khác nắm nhược điểm của mình, như vậy càng có khả năng vì nhược điểm đó mà làm ra một số chuyện tình bất công.
Triệu Mạt Thương là tuyệt đối không muốn Thương Mặc bị một người nào đó nắm lấy nhược điểm, bắt buộc Thương Mặc làm ra một số chuyện trái pháp luật.
Ăn cơm xong, ở Linh Lung không tình nguyện trong ánh mắt, Thương Mặc theo Triệu Mạt Thương đi ra khách sạn, bước chậm ở trên đường.
“Thương Mặc, nghỉ hè đến viện kiểm sát thực tập, có thể chứ?” Triệu Mạt Thương mặt không có chút thay đổi nhìn trước mặt, thanh âm nghe không có chút độ ấm, chính là một câu trưng cầu ý kiến bình thường, lại bị nói ra giống như một câu mệnh lệnh.
Thương Mặc nhún nhún vai, vẻ mặt vô tội “Được”
Ôn lại kiến thức cũng tốt, bất quá…
“Ừ.” Triệu Mạt Thương gật gật đầu, tiếp theo nghiêng đầu, nhìn đến bộ dáng thanh thản của Thương Mặc, “Chị muốn hỏi em vấn đề riêng tư, nếu em không muốn trả lời, chị cũng không bắt buộc em.”
“Sao?” Thương Mặc quay đầu nhìn cô “Được thôi.”
“Em cùng với Linh Lung, là quan hệ yêu đương hay sao?” Triệu Mạt Thương trong lòng hơi có chút không yên hỏi.
“Ha ha…” Thương Mặc lập tức nở nụ cười, “Học tỷ, em cùng với Linh Lung đúng là thanh mai trúc mã, nhưng em chỉ xem em ấy là em gái mà thôi.”
“Ừ. Vậy không có việc gì.” Triệu Mạt Thương nhìn nàng con ngươi trong suốt, không có chút chần chờ liền tiếp nhận cách nói của Thương Mặc, nhưng không có ý thức được những lời này của Thương Mặc không giống bình thường.
Nếu là một người thích nam nhân nghe một câu hỏi như thế, thì sẽ trả lời là “Em và em ấy đều là nữ, sao hai đứa em có quan hệ người yêu được?” chứ không phải sẽ nói như vậy.
Mà trong lời nói của Thương Mặc cũng như thế.
Lấy Triệu Mạt Thương cho đến bây giờ đều rất là nhạy cảm trong lời nói, cô vốn sẽ là nghe ra được trong lời nói của Thương Mặc có chút không bình thường, nhưng vì chuyện tình mà làm cho cô mấy ngày nay phiền lòng nên bỏ qua nó.
Thương Mặc cười cười, cũng không biết xuất phát từ ý tưởng gì, cư nhiên ngữ khí thản nhiên đi giải thích “Linh Lung cùng em cùng nhau lớn lên, chúng ta quan hệ tốt lắm, bất quá từ ba năm trước đây……Ta bị một cơn bệnh nặng, em ấy rất là khẩn trương em, lo lắng em không qua khỏi.”
Tuy rằng nói xong lời cuối cùng, cũng chỉ dùng ngữ khí hay nói giỡn để nói, Triệu Mạt Thương vẫn là thực mẫn cảm liền nắm chặt lời nói của Thương Mặc “Ba năm trước đây….” Khi nói ra mấy chữ đó, có chút trầm trọng trong lời nói.
Ba năm trước đây………..
Triệu Mạt Thương tuy rằng trong lòng đối với chuyện đã xảy ra ba năm trước đây có một tia tò mò, nhưng mặt vẫn không có chút thay đổi, nhẹ nhàng gật đầu.
Thương Mặt tay nắm ở thắt lưng, híp mắt lại tựa hồ là đang hưởng thụ hoàng hôn buổi chiều bình thường, thanh âm có vẻ thập phần dày “Học tỷ, chị luôn như vậy u buồn sao?”
Nàng có chút không thích nhìn vị học tỷ này dùng biểu tình lạnh lùng như băng che dấu đi sự u buồn, thực không xong, cư nhiên lại muốn xen vào chuyện của người khác.
Triệu Mạt Thương nghe vậy cước bộ dừng lại, thanh âm như trước lạnh lùng, “Phải không?”
“Đúng vậy.” Thương Mặc cước bộ có vẻ thực nhẹ nhàng, hai tay đút vào túi quần, “Cũng không biết vì cái gì, chính là có cảm giác như vậy.”
“ Cảm giác của em sai rồi.” Triệu Mạt Thương cũng không thèm nhìn đến nàng liếc mắt một cái, thanh âm không có nửa điểm thay đổi “Chị luôn luôn như vậy.”
“A………” Thương Mặc từ chối cho ý kiến nhún nhún vai, không hề tiếp tục muốn nói cái gì.
Hai người cứ như vậy tùy ý trên đường tản bộ, Thương Mặc từ đầu tới đuôi đều là bộ dáng hai tay đút túi quần, lại đi qua một hồi lâu, một tay lấy ra khỏi túi quần, mi hơi nhăn lại, lôi kéo tay Triệu Mạt Thương đi vào một con hẻm nhỏ.
“Em làm gì vậy?” Triệu Mạt Thương bỗng nhiên bị nàng kéo đi vào trong hẻm, thoáng sửng sốt một chút, nhưng không có gì bị dọa đến cảm xúc, chính là cau mày lại nhìn nàng.
“Có người theo dõi chúng ta.” Thương Mặc thản nhiên nói những lời này, cước bộ lại tiếp tục đi về phía trước không hề có ý dừng lại, cho đến khi đến con hẻm nhỏ ở phía sâu bên trong, mới dừng lại, buông tay Triệu Mạt Thương ra, hai tay đút túi quần chờ đám người đi theo hai người.
“Vì cái gì lại đứng ở đây?” Triệu Mạt Thương một chút kinh hoảng đều không có, sửa sang lại áo khoác trên người, đem tóc rơi ở trước mắt ra đằng sau tai.
“Ừm, để dễ dàng bắt người xấu đó mà.” Thương Mặc lộ ra nụ cười sáng lạn, nhìn vài cái người nam nhân đi ra.
Người nam nhân đi đầu trực tiếp không nhìn nàng, mà là nhìn Triệu Mạt Thương “Cô là Triệu Mạt Thương?”
Triệu Mạt Thương vẻ mặt bình tĩnh “Là tôi.”
“Ông chủ của chúng tôi hy vọng cô không xen vào việc của người khác.” Nam nhân cầm đầu ngữ khí kiêu ngạo nói, “Bằng không cô sẽ không còn là kiểm sát trưởng mỹ nữ.”
Nghe được người nam nhân nói như vậy, Triệu Mạt Thương có chút bất mãn nhăn lại mi, lạnh như băng nói, “Tôi không phải là cái gì kiểm sát trưởng mỹ nữ.”
Thương Mặc dựa vách tường, quét mắt nhìn mấy người nam nhân kia, ngồi chồm hổm kiếm mấy khối đá nhỏ.
“Cô đang làm cái gì?” Người nam nhân đang đứng ở gần nàng, nhìn thấy hành động của nàng, hô to một tiếng, Thương Mặc nhẹ nhàng nhíu mi lại, trên tay không biết từ lúc nào cầm một khối đá cứng, ném một phát thật mạnh trúng ngay giữa chỗ đũng quần của hắn.
“A!” Khối đá kia ném một cái vừa nhanh vừa chính xác, khiến cho người nam nhân kia không có chút phòng bị nào bị trúng đòn, lập tức quỳ rạp xuống đất kêu đau.
Triệu Mạt Thương nhìn mắt Thương Mặc, vẻ mặt bình tĩnh, “Giao cho em đó, Thương Mặc.”
Nếu lúc đó Thương Mặc lựa chọn đem cô kéo vào con hẻm nhỏ này, thì chắc chắn là em ấy có biện pháp giải quyết.
Không biết vì cái gì, chính là Triệu Mạt Thương tin tưởng Thương Mặc, cảm thấy Thương Mặc nhất định là có thể đem mấy nam nhân này giải quyết được.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna