Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 29 + 30

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 29

Triệu Mạt Thương lôi kéo Thương Mặc đến một nhà hàng mà mình thường xuyên tới, từ đầu tới đuôi đều mỉm cười nhìn Thương Mặc uống nước, Thương Mặc tự hỏi chính mình lúc nào cũng thực bình tĩnh, hôm nay thế nào hai lỗ tai đều đỏ bừng.
Vội vàng đem ly nước kia đưa lên miệng uống, đầu Thương Mặc vẫn thủy chung cúi xuống, Triệu Mạt Thương tay chống cằm có chút hứng thú nhìn bộ dáng mặt đỏ bừng của Thương Mặc, cười khẽ một tiếng, “Thương Mặc, em thẹn thùng sao?”
“Nào có!” Thương Mặc trong miệng có đồ ăn vẫn cố gắng phản biện, nuốt xuống sau lại tiếp tục lấy thức ăn bỏ vào miệng.
“Vậy em làm gì ăn nhanh như vậy.” Triệu Mạt Thương hưng trí dạt dào nói, “Ăn quá nhanh dạ dày rất dễ bị đau.”
“Mới sẽ không.” Lại hàm hồ nói chuyện, Thương Mặc đánh chết cũng không thừa nhận mình quả thật có chút ngượng ngùng, tốc độ ăn uống nhanh hơn.
Nàng đường đường là Thiếu chủ của hắc bang, như thế nào khả năng ở trước mặt của Triệu Mạt Thương thẹn thùng, nói bậy a!
“Ha ha……” Triệu Mạt Thương cũng không vạch trần nàng, chính là như trước mỉm cười nhìn nàng ăn, cười đến dị thường vui vẻ.
Hơn một tháng không gặp, Thương Mặc không chỉ không có quên nàng, ngược lại ở trước mặt nàng càng ngày càng đáng yêu.
Như vậy……..Làm cho nàng rất yên tâm.
“Ah, Chị thăng chức phó phòng công tố đúng không?” Đem một ly nước uống hết, Thương Mặc cầm khăn tay lau miệng, chống lại ánh mắt ôn nhu của Triệu Mạt Thương, có chút không tự nhiên quay đầu, cố gắng bảo trì ngữ khí bình tĩnh nói.
“Đúng vậy.” Triệu Mạt Thương nghe nàng nói như vậy, ánh mắt càng phát ra ôn nhu, khóe môi nhếch lên nở nụ cười, “Em tin tức rất nhanh nha!”
Hôm nay cô mới vừa thăng chưa phó phòng công tố, Thương Mặc như thế nào nhanh như vậy đã biết.
Có lẽ………em ấy từ Kiều kiểm sát trưởng mà biết……….
Như vậy, hơn một tháng qua, Thương Mặc kỳ thực vẫn quan tâm chú ý cô, phải không?
“Em………” Thương Mặc nhức đầu, rất nhanh nói sang chuyện khác, “Em ăn no, đi thôi.”
Nàng như thế nào phạm phải sai lầm đơn giản như vậy?
Rõ ràng buổi sáng hôm nay Triệu Mạt Thương mới thăng chức, nàng như thế nào có khả năng biết được?
Triệu Mạt Thương cầm lấy ví tiền tính tiền, Thương Mặc lập tức ngăn cản, “Chị đâu có ăn.”
“Nhưng là lần trước em mời chị ăn cơm a.” Triệu Mạt Thương có chút không để ý tới hành động của Thương Mặc ngăn cản chính mình, giành trước đem tiền mặt đưa cho người bán hàng, “Em vẫn còn đang đi học.”
=.= lần trước mời….
Thương Mặc suy nghĩ vài giây, chớp mắt.
Kỳ thật là không nói gì là tốt nhất, lần trước của hai người, chính là ngày Thương Mặc cưỡng hôn Triệu Mạt Thương, bởi vì không khí quá mức xấu hổ, hai người đều không giành giật trả tiền.
Mà lần trước……….Nàng mời Triệu Mạt Thương đi ăn…………Chính là căn tin mà………..
Thời điểm rời khỏi nhà hàng, phía trên ánh trăng đã sớm treo trên bầu trời đêm, Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương cùng sóng vai đi trên đường bước chậm, không có mục đích gì, ai cũng không đề cập đến chuyện trở về.
“Gần đây có phải hay không thực khẩn trương?” Hai người trầm mặc một hồi lâu, Triệu Mạt Thương mở miệng trước, “Truyện thi cử rất là trọng yếu đúng không?”
“Hoàn hảo.” Thương Mặc hai tay đút vô túi quần như trước đi thẳng vè phía trước, bước đi rất nhẹ nhàng, “Có thể qua được.”
“Em tự tin đến thế sao?” Triệu Mạt Thương không thèm để ý nàng lại một bộ dáng giả bộ, đôi mắt thản nhiên liếc nàng một cái, “Chờ em thi đậu rồi chị mời em ăn cơm.”
“Sao? Chị lại mời nữa?” Thương Mặc cái này giả bộ không được nữa, nghiêng đầu nhìn Triệu Mạt Thương, “Kỳ thật em vẫn còn là sinh viên, nhưng là………”
“Chị biết nhà em khẳng định là rất thế lực, khẳng định cũng có rất nhiều tiền.” Triệu Mạt Thương thản nhiên nói, “Nhưng là em vẫn còn là sinh viên, có thể không cần phô trương thì tận lực không phô trương đi.”
Thương Mặc dừng lại cước bộ, nhăn lại mi, “Chị cảm thấy em là loại người dựa vào trong nhà mà lãng phí tiền bạc sao?”
“Đương nhiên không phải!” Triệu Mạt Thương cũng dừng lại, xem nàng bỗng nhiên nghiêm túc như thế, không khỏi buồn cười nói, “Chị chỉ là tận lực giúp em tiết kiệm tiền nha, bất quá em cũng rất ngoan, lần trước đi căn tin ăn cơm, động tác rất là thành thục quen thuộc nha.”
Triệu Mạt Thương che miệng cười khẽ, Thương Mặc bĩu môi, khinh thường nói, “Không dám…….”
Chính là, lỗ tai không dễ dàng lắm mới khôi phục lại bình thường giờ lại bắt đầu đỏ.
Triệu Mạt Thương đang định tiếp tục trêu ghẹo Thương Mặc, lại bị tiếng khóc loáng thoáng vang lên đánh gãy lời cô.
Sắc mặt trầm xuống, cẩn thận nghe nơi phát ra thanh âm, Triệu Mạt Thương hướng tới cái hẻm cách đó không xa, Thương Mặc cũng tự nhiên nghe được tiếng khóc, vội vàng đi theo Triệu Mạt Thương.
“Khóc cái gì mà khóc!!!” Hai người vừa mới đi đến đầu hẻm liền nghe thấy một giọng nam thanh âm thô lỗ, Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc liếc nhìn nhau, hướng đằng trước đi đến.
“Mày……….Mày không phải là người.” Thanh âm của người phụ nữ nghẹn ngào mắng vang lên, Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc cước bộ càng thêm vội vàng, thẳng cho đến khi tới một cái góc kia, thì nhìn thấy thân ảnh của hai người.
Hẻm nhỏ ngọn đèn yếu ớt, Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc đem bộ dạng của hai người trong ngõ nhìn rõ.
Một nam một nữ, nam tử có vẻ rất to lớn, mà nữ tử có vẻ yếu ớt, khuôn mặt xinh đẹp.
Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương mày nhíu chặt lại, cô gái kia quần áo không chỉnh tề, tóc tai hỗn độn, trên mặt nước mặt giàn giụa.
“Anh đang làm gì cô ấy?” Triệu Mạt Thương liền mắt một cái liền nhìn thấy có cái gì đó không đúng, thanh âm vang lên lạnh lùng nói với người đàn ông cao lớn kia.
“Không phải chuyện của mày!” Nam nhân khinh thường nhìn Triệu Mạt Thương liếc mắt một cái, lúc sau nhìn thấy bộ dạng của Triệu Mạt Thương hai mắt tỏa sáng, miệng càng phát ra thanh âm đáng khinh, “Lão tử đây cùng vợ của tao đánh dã chiến ở đây, mỹ nữ có muốn cùng chơi chung không?”
Vợ sao?
Triệu Mạt Thương kinh ngạc nhìn về phía nữ tử kia, người kia cuối đầu không nói lời nào.
Thương Mặc cả người lập tức âm trầm xuống, nheo mắt lại đánh giá nam tử, “Anh vừa nói cái gì?”
Nam tử không chút nào yếu thế nhìn Thương Mặc, phát ra thanh âm càng đáng khinh cùng nụ cười dâm đãng, “Xem nào, ở đây còn một người nữa, cùng nhau đến đây đi, 4 người thì càng sướng, đủ kích thích hơn.”
“Phải không?” Thương Mặc thản nhiên nói, nhìn thẳng nam tử, khóe môi nhếch lên vẻ mặt trào phúng.
Nam tử không hiểu sao có cảm giác lành lạnh phía sau lưng, lại vẫn tiếp tục cậy mạnh, “Đó là…….”
“Ngày mai buổi sáng lúc chín giờ mời đến văn phòng công tố của viện kiểm sát, viện kiểm sát sẽ lập án. Lấy tội danh quấy rối tình dục khởi tố anh, đến lúc đó sẽ có người thẩm án.” Triệu Mạt Thương vẻ mặt không gợn sóng không sợ hãi, giống như bình thường người bị dùng những ngôn ngữ vũ nhục không phải là cô, chung một vẻ mặt đang giải quyết chuyện tình.
Nam tử giật mình, có chút bối rối lui xuống từng bước, “Nói bậy bạ gì đó!”
“Xin mời giao ra chứng minh nhân dân cùng giấy xác nhận kết hôn, tôi sẽ trở về lập án.” Triệu Mạt Thương hướng về phía trước đi lên, trên người tràn ngập khí thế làm cho Thương Mặc đứng ở một chỗ ngốc ra.
“Bệnh thần kinh……..” Nam tử tựa hồ là bị dọa đến, mắng một tiếng sau rời đi, Thương Mặc hướng một bên ngăn cản lại nam tử kia, nam tử thân thủ muốn đẩy nàng ra, nàng nâng tay thực tùy ý liền bắt lấy tay của hắn, làm cho nam tử kia muốn thu hồi tay trở về cũng không được.
“Để cho anh ta đi đi.” Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng nói ra một câu, Thương Mặc khó hiểu nhìn cô, chống lại ánh mắt của cô, nhìn đến nơi đó mặt ôn nhu, ngẩn người, buông tay ra.
“Bệnh thần kinh!” Nam tử liền mắng một tiếng liền vội vàng rời đi, căn bản không thèm để ý tới nữ nhân đang dựa tường ở bên kia.
Triệu Mạt Thương thân thủ cầm lấy tay của Thương Mặc, nắm thật chặt tay tính trấn an, lúc sau mới buông ra, đi đến trước mặt nữ nhân kia ngồi xổm xuống, “Vị tiểu thư này, tôi là kiểm sát trưởng của văn phòng công tố viện kiểm sát, nếu nam nhân kia vừa rồi có hành vi gì trái pháp luật, tôi có thể giúp cô.”
Nữ nhân kia kinh ngạc nhìn cô một cái, nắm thật chặt quần áo tính đứng lên bỏ chạy, Thương Mặc vội vàng ngăn lại cô, “Tiểu thư, chúng ta thật sự muốn giúp cô.”
“Không có gì.” Nữ nhân bối rối nói một câu, sau nói tiếp, “Có thể cho tôi đi qua không?”
Thương Mặc đứng lên nhìn Triệu Mạt Thương liếc một cái, thấy cô gật đầu một cái, không cam tâm tình nguyện để cho nữ nhân kia rời đi.
Triệu Mạt Thương thở dài, đi đến bên người Thương Mặc, “Quên đi.”
“Ừ.” Triệu Mạt Thương nhìn địa phương phía trước, Thương Mặc nắm chặt quyền, miệng tuy rằng ừ một tiếng, ánh mắt lại có vẻ không tốt.
“Tức giận?” Triệu Mạt Thương tự nhiên nhìn ra cảm xúc của Thương Mặc, tâm tình hỏi.
“Ừ.” Thương Mặc cũng không che giấu, ừ một tiếng.
Nàng là lười che giấu, dù sao cũng đã thổ lộ qua, có cái gì tốt mà che giấu đâu.
“A………” Triệu Mạt Thương thật tự nhiên nắm lấy tay nàng, hướng tới lối ra của hẻm đi tới. vừa đi vừa nói, “Trên đời này luôn có một số người luôn như vậy không có tố chất, nếu dễ dàng như vậy tức giận, liền sẽ rất nhanh già đi.”
Nói là nói như vậy, Triệu Mạt Thương trong lòng vẫn là có chút không thoải mái, dù sao nam nhân kia cũng vũ nhục Thương Mặc.
Nếu không nhìn đến Thương Mặc bởi vì chuyện này mà tức giận, chỉ sợ nàng cũng khó chịu một hồi.
“Không quan tâm………..” Thương Mặc quay đầu nói, “Sách viết, lấy ơn báo oán, lấy gì trả ơn? Lấy trực báo oán, lấy đức trả ơn.”
(Editor: Câu nói của Thương Mặc, có nghĩa như vậy, Câu “Lấy ơn báo oán, lấy gì trả ơn? Lấy trực báo oán, lấy đức trả ơn” là của Khổng Minh nói, Liền ngay cả một đời thánh nhân Khổng phu tử đều cho rằng người khác lấy đức đến đợi ngươi thời điểm, ngươi mới cần lấy đức qua lại báo người khác, huống chi chính mình chỉ là phàm nhân?)
“Sách viết?” Triệu Mạt Thương khó nén ý cười, “Thương Mặc, em rất đáng yêu nha!”
“Sao………?” Thương Mặc sinh khí quay đầu lại, ngữ khí thập phần kém, “Cái tên kia nói chuyện như vậy với chị, chị còn cười được sao?”
“Nhưng là em tức giận nha….” Triệu Mạt Thương cười không nhị lại được, “Em tức giận chị sẽ rất vui.”
“Chị………” Bình thường là Thiếu chủ hắc bang có thể giữ được bình tĩnh, hôm nay thập phần không kiềm được, trừng mắt nhìn Triệu Mạt Thương thập phần khó thở.
“Tốt lắm, không tức giận.” Triệu Mạt Thương kéo lấy cánh tay của nàng có chút làm nũng nói, “Chị chính là vui vẻ bởi vì em vì chị nên mới tức giận thôi.”
Thương Mặc một trận im lặng, nhìn Triệu Mạt Thương vài giây, quay đầu, “Mới không phải bởi vì chị, em bởi vì hắn ngay cả em cũng dám nói.”
Nữ nhân này, để làm chi như vậy giống đứa nhỏ?
Thật là, hại nàng cảm thấy lạ lạ, rất muốn ôm một cái.
“Được rồi, không phải vì chị.” Triệu Mạt Thương nhìn Thương Mặc bộ dạng không được tự nhiên, càng phát ra tia đắc ý, theo ngữ khí của nàng nói, “Chị lần sau thấy người kia, nhất định đem hắn vào ngục giam được không?”
Thương Mặc lại biểu môi, trên đôi mắt hiện lên một tia sáng.
Lần sau gặp người kia?
Nàng sẽ không có khả năng chờ lâu đến vậy.
“Đã khuya, chúng ta trở về đi.” Triệu Mạt Thương mắt nhìn đồng hồ, thản nhiên nói một câu.
“Được.” Thương Mặc đồng dạng cảm xúc có chút hạ, ngẩng đầu nhìn Triệu Mạt Thương, “Vậy………….Chị đón một chiếc taxi, em đón một chiếc taxi?”
Lại là phương hướng tương phản.
“Được.” Triệu Mạt Thương buông tay ra, nhìn Thương Mặc, “Chúng ta đêm nay………Tính phá hủy ước định kia của chúng ta sao?”
Cô bỗng nhiên cảm thấy, còn mấy tháng nữa, còn rất lâu đi.
Thương Mặc trầm mặc vài giây, lắc đầu, “Không tính, đây chỉ là ngẫu nhiên thôi.”
Nàng………..mới không có chờ mong thật sự cùng Triệu Mạt Thương cùng một chỗ, sẽ bị thương.
Nhưng là……..Vì cái gì không thể buông………..

Chương 30

Thương Mặc căn bản không có trở về ký túc xá, trực tiếp nói cho tài xế thay đổi phương hướng đi tới trung tâm tập thể hình.
“Thiếu chủ!” Thương Mặc đi vào Uông Minh liền ra nghênh đón, vẻ mặt nịnh nọt cười.
Thương Mặc phiêu mắt liếc hắn một cái, “Ở đây có phải có người căn cứ ngôn ngữ miêu tả có thể vẽ ra được diện mạo đúng không?”
Uông Minh mặc dù không biết Thương Mặc muốn làm cái gì, vẫn là gật đầu thực nhanh chóng gọi người kia tới.
Thương Mẵ híp mắt nhớ lại bộ dáng của người nam nhân to lớn kia,lên tiếng ít ỏi nói đến đặc thù của người nam nhân rõ ràng, người bị gọi tới lập tức cúi đầu vẽ vẽ, sau khi bức vẽ hoàn thành cung kính đưa lên cho Thương Mặc, “Thiếu chủ, người đó có phải giống như vậy không?”
Tiếp nhận bức tranh, nhìn thoáng qua, Thương Mặc cười cười, “Ừ.Nhìn rất giống.”
Tán thưởng vỗ bả vai của người nọ, “Không sai.”
Đôi mắt của người nọ hiện lên tia vui mừng, lại vẫn là cúi đầu, “Cảm ơn Thiếu chủ đã khích lệ.”
Thương Mặc nhìn hắn một cái, đối với Uông Minh liếc mắt, Uông Minh gật đầu, đối với người nọ nói, “Anh đi xuống trước đi, lúc sau đến văn phòng của tôi.”
“Dạ.” Người nọ hơi hơi cúi đầu, lui ra.
Đem bức vẽ kia đưa cho Uông Minh, Thương Mặc ngữ khí lạnh như băng, “Tìm được người này nhanh.”
“Dạ!” Uông Minh lên tiếng, đi ra ngoài kêu thủ hạ vô, phân phó những chuyện này xuống, lúc sau mới nhớ tới người kia còn đang ở trong phòng luyện công.
Thương Mặc nắm di động của chính mình không biết là đang suy nghĩ cái gì, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu, nhìn thấy Uông Minh, có chút đăm chiêu nói, “Người lúc nãy tên là gì?”
“Tôn Ngộ Sắc.” Uông Minh nói đến tên này, vẻ mặt có chút quỷ dị.
Thương Mặc cười, “Tôn Ngộ Sắc, sắc tức là không, đó không phải là Tôn Ngộ Không sao?”
“Dạ.” Uông Minh thấy Thương Mặc nở nụ cười, thế này mới yên lòng.
Vừa mới nãy mặc dù Thương Mặc đối với Tôn Ngộ Sắc cười, nhưng mà sắc mặt cũng rất khó coi.
Hiện tại tựa hồ đỡ hơn.
“Uông Minh, tôi có ý tưởng này.” Thương Mặc chắp tay sau lưng đi thong thả vài bước, bỗng nhiên nói.
“Ý tưởng của Thiếu chủ lúc nào cũng tốt.” Uông Minh nịnh nọt nói, trong mắt lộ ra tia sáng cuồng nhiệt.
Từ lúc hai năm về trước Thương Mặc bắt đầu nắm trong tay Thanh Long Bang, mỗi một cái quyết định đều làm cho Thanh Long Bang ngày một cường đại hơn.
“Vuốt mông ngựa sao?” Thương Mặc cười như không cười nói, “Muốn tôi giúp anh nói Trần mụ mụ cấp thẻ thành viên siêu cấp cho anh sao?”
“Hắc hắc, không dám, không dám.” Uông Minh xấu hổ cười hai tiếng, hai mắt tỏa sáng.
Thương Mặc lắc đầu, kéo ghế dựa ngồi xuống, vắt chéo chân lại, “Uông Minh, nghe qua điển cố gà bay chó sủa, gà chó không yên chưa?”
“………….” Uông Minh đầu tiên là sửng sốt, tiện đà phản ứng lại, “Ý của Thiếu chủ là…….?”
“Tôn Ngộ Sắc người này như thế nào?” Thương Mặc chuyển mình, quay đầu nhìn Uông Minh bằng ánh mắt sắc bén.
“Tôn Ngộ Sắc nguyên bản là người của hội Thần Thuyền.” Uông Minh vẻ mặt bình tĩnh nhìn Thương Mặc, “Bất quá tôi cam đoan hắn tuyệt đối trung thành.”
“Phải không?” Thương Mặc hưng trí chắp tay lại với nhau, “Tiếp tục nói.”
“Tôn Ngộ Sắc người này, không cha, không mẹ, không vợ con, là người cô độc. Ở hội Thần Thuyền cũng chỉ là một lũ chó nhỏ không cơm ăn, một người có tài hội họa căn bản cũng không được coi trọng.” Uông Minh nói xong tạm dừng, Thương Mặc ánh mắt sắc bán.
“Nói cách khác, có tài nhưng không gặp thời, nếu có chủ tốt thì sẽ làm nên chuyện?” Thương Mặc thản nhiên nói.
“Dạ.” Uông Minh cúi đầu nói.
“Vậy anh chính là người chủ tốt đó đúng không?” Thương Mặc đứng lên đi đến trước mặt Uông Minh, “Anh là chủ tốt cho nên hắn sẽ làm nên chuyện?”
Uông Minh cúi đầu, kinh sợ nói, “Thuộc hạ không dám!”
Thiếu chủ của bọn họ, đôi khi làm những chuyện không ai đoán trước được.
Thương Mặc không nói, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Uông Minh, cuối cùng chuyển tầm mắt, thản nhiên nói, “Kêu Tôn Ngộ Sắc tới đây gặp tôi.”
“Dạ.” Uông Minh khom lưng nói, cúi người rời khỏi phòng luyện công, thế này mới thở ra một hơi, sau lưng từ lâu mồ hôi đã ướt đẫm.
Kêu Tôn Ngộ Sắc đi vào, Uông Minh đứng ở bên ngoài phòng luyện công, chắp tay sau lưng nhìn bầu trời đầy sao, đôi mắt hiện lên một tia khổ sở, Thiếu chủ như thế nào mới có thể trở về giống như trước đây………….
Tôn Ngộ Sắc vừa nghe nói Thương Mặc gọi hắn đi vào, trong lòng có chút bất ổn, vừa có chút vui vẻ, lại có chút lo lắng.
Vui vẻ là Thiếu chủ đã biết đến hắn, có lẽ sẽ trọng dụng hắn, lo lắng là chắc có lẽ Thiếu chủ sẽ nghi ngờ hắn, dù gì hắn cũng là người của hội Thần Thuyền.
Thương Mặc nhìn thấy Tôn Ngộ Sắc tiến vào, sờ sờ mũi, “Ở nơi này của chúng ta cảm thấy thế nào?”
Tôn Ngộ Sắc vội vàng nói, “Tốt lắm!”
“Ừ…………” Thương Mặc chậm rãi gật đầu, vẻ mặt lạnh nhạt, “Uông đường chủ đối đãi với các huynh đệ luôn luôn rất tốt.”
“Đúng vậy.” Tôn Ngộ Sắc vẻ mặt tôn trọng, “Uông đường chủ đối đãi với thuộc hạ thật sự là rất tốt.”
“Ừ, vậy là tốt rồi.” Thương Mặc cũng không nói cái gì, mặt lộ ra nụ cười, “Cho anh một cơ hội đứng đầu một nhóm, anh có năng lực để nắm chắc không?”
Tôn Ngộ Sắc đầu tiên là kinh ngạc, tiếp theo bình tĩnh nói, “Có năng lực.”
“Nhưng là……………Không phải anh chỉ biết mỗi hội họa hay sao?” Thương Mặc trầm ngâm trong chốc lát hỏi.
“Chỉ cần Thiếu chủ cho tôi cơ hội, tôi sẽ làm cho Thiếu chủ nhìn thấy năng lực của tôi.” Tôn Ngộ Sắc không vui không buồn nói, thấy Thương Mặc vẫn không có biểu tình gì, cũng không nói nữa, cúi đầu đứng chờ quyết định của Thương Mặc.
Thương Mặc hai tay đút túi quần nhìn hắn một hồi lâu, bỗng nhiên vẻ mặt lạnh lùng, ” gà bay chó sủa, gà chó không yên chưa”
Tôn Ngộ Sắc vừa nghe, sắc mặt trắng lại.
“Anh trở về ngẫm lại ý của tôi.” Thương Mặc nâng tay sờ sờ máy trợ thính bên tai trái, “Nếu hiểu rõ, thì quay trở về tìm tôi.”
“Dạ.” Tôn Ngộ Sắc lên tiếng, sau đó lập tức lui về sau.
Sau khi hắn rời đi khỏi, Thương Mặc thở ra một hơi, thân hình dường như không khí ngồi ở trên ghế ngẩn người.
Mệt mỏi quá.
Nhắm mắt lại, hình ảnh Triệu Mạt Thương ôn nhu tươi cười lập tức hiện ra trong đầu, Thương Mặc trên miệng lộ ra một nụ cười thản nhiên nhưng ấm áp. Dựa vào ghế ngồi hồi lâu, bỗng nhiên nhớ tới cái gì liền mở mắt ra, đứng dậy đi ra khỏi phòng luyện công.
Uông Minh luôn đứng trước cửa phòng chờ, thấy Thương Mặc mở cửa đi ra,vội vàng gọi nàng một tiếng.
Thương Mặc ừ một tiếng xong nói, “Đã khuya, tôi trở về ngủ đây, anh cũng trở về đi……….Ah, nếu muốn đi câu lạc bộ đêm , nói với Trần mụ mụ tôi nói anh tới hôm nay không cần trả tiền.”
“Cảm ơn Thiếu chủ.” Uông Minh sắc mặt vui mừng nói cảm ơn, nhìn thấy Thương Mặc đi khỏi, nét tươi cười trên mặt biến thành chua sót.
Thương Mặc đi ra trung tâm thể hình xong, ngăn một chiếc taxi, lên xe, “Đi đến trước siêu thị 24/24 giờ ở gần đây, sau đó đi đại học X.”
Lái xe khởi động xe, chạy đến cách đó không xa một cái siêu thị, Thương Mặc xuống xe chạy đi vào, nhìn hồi lâu, rốt cuộc tìm được kẹo que lần trước Triệu Mạt Thương đưa cho nàng, lấy tiền ra mua mấy cây, sau đó mới trở lại xe đi về ký túc xá.
Trở lại ký túc xá sau liền lấy một cây kẹo ra, bỏ đi vỏ, còn lại mấy cây kia đem để trên bàn, lộ ra một cái nụ cười  si ngốc, ngậm trong miệng cây kẹo mút.
Ở bên kia, Triệu Mạt Thương đã sớm tắm rửa xong, sấy cho khô tóc, đang nằm ở trên giường, nghĩ đến hôm nay cùng một chỗ với Thương Mặc, trên mặt đồng dạng lộ ra một chút tươi cười.
Sớm biết như vậy sẽ không đặt ra cái ước định đó.
Lâu ngày nảy sinh tình cảm cũng rất tốt.
Triệu Mạt Thương lần đầu tiên trong đầu có ý nghĩ hối hận, ôm ôm cái chăn, lại nghĩ tới bộ dáng không được tự nhiên của Thương Mặc, mày nhíu lại.
Vì cái gì Thương Mặc lại có tâm phòng bị rất mạnh mẽ như vậy?
Thà chịu mình mẩy đầy thương tích cũng muốn cùng mình duy trì khoảng cách.
Nghĩ đến những lời Thương Mặc đã từng nói với cô, Triệu Mạt Thương ngồi dậy, đôi mắt kia luôn tràn ngập ánh sáng của trí tuệ thì giờ lại tràn đầy sự nghi hoặc.
Vì cái gì sẽ có ý nghĩa như vậy?
Triệu Mạt Thương trong đầu có rất nhiều suy đoán, từ lúc nhận thức Thương Mặc đến nay hiện ra một màn, cuối cùng tập trung lại nữ nhân Linh Lung bên cạnh của Thương Mặc, làm cho Linh Lung có chút thất thố.
Phó Quân………Là người này đi?
Triệu Mạt Thương đôi mắt lóe ra sự không tưởng tượng được, chậm rãi nằm xuống, hai tay để sau cổ để gối đầu, mắt nhìn lên trần nhà hồi lâu, bỗng dưa lộ ra một nụ cười tự tin.
Mặc kệ nó đi, thuận theo tự nhiên là được.
“Linh Lung, cả ngày hôm nay em chưa ăn gì hết.” Lệnh Hồ Huyên vẻ mặt bất đắc dĩ bưng chén đồ ăn để trước mặt Linh Lung, “Em không ăn cái gì hết sao có thể bảo vệ tôi đây?”
Linh Lung liếc mắt cô một cái, “Chị căn bản không có gì nguy hiểm.”
Lệnh Hồ Huyên rộ ra mặt tươi cười bất đắc dĩ, “Đúng là không lừa được em.”
Linh Lung cũng không nói gì nữa, chính là từ trước cho đến giờ đều đem những lời nói của Thương Mặc như mệnh lệnh tuyệt đối mà tuân theo, cũng không hoài nghi, cho nên lúc đầu mới tin tưởng Lệnh Hồ Huyên gặp nguy hiểm.
Mà hiện tại, mọi chuyện đã như vậy, Linh Lung lại không thể tưởng tượng được mọi chuyện tại sao lại như thế.
“Tôi ăn không vô.” Tuy rằng bất mãn Lệnh Hồ Huyên hùa theo Thương Mặc lừa dối mình, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của Lệnh Hồ Huyên nồng đậm ủ rũ cho nên vẫn có chút áy náy, “Không phải tôi cố ý không ăn, mà thực sự là tôi không có khẩu vị.”
Lệnh Hồ Huyên tiện tay lấy sợi tóc trước trán của Linh Lung vén ra đằng sau, “Linh Lung, em nên hiểu được rằng tình trạng bệnh của em là gì, tôi cùng với Thiếu chủ chỉ là muốn tốt cho em.”
Linh Lung nắm chặt quyền, cắn răng nửa ngày, vẫn là nhịn không được phát giận với Lệnh Hồ Huyên, “Ai cần chị lo, tôi cả đời sẽ mãi ở bên cạnh của Thiếu chủ, chỉ cần luôn luôn ở bên cạnh của Thiếu chủ, thì sẽ không có việc gì, đúng không?”
“Em…………” Lệnh Hồ Huyên nhất thời nghẹn lời, ngực đau khó chịu, mắt nhìn Linh Lung hồi lâu, cuối cùng vuốt tóc, “Trong tủ lạnh còn một ít đồ ăn, bánh bao sữa, còn có một ít thịt cùng rau xanh, nếu em đói bụng thì hâm nóng lại bánh bao sữa, hoặc là tự mình nấu bát mỳ cũng được.”
Linh Lung kinh ngạc nhìn Lệnh Hồ Huyên, cuối cùng cũng ừ một tiếng.
“Tôi đi ngủ trước, sáng mai tôi có phiên tòa.” Lệnh Hồ Huyên đứng lên, đi về phía phòng ngủ.
“Ừ.” Linh Lung lại lên tiếng, nhưng không có nhận thấy trong lời nói của Lệnh Hồ Huyên thanh âm rung động.
Lệnh Hồ Huyên trở lại phòng của mình, đem cửa phòng đóng lại, dựa lưng vào cửa phòng, lòng ngực run rẩy, cô đã rất cố gắng để nhịn làm cho nước mắt không chảy ra?
Khó thì có cái gì tốt đâu?
Linh Lung trong lòng chỉ có một mình Thiếu chủ, chuyện này không phải từ nhỏ đã biết được rồi sao?

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna