Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 109 + 110 (H)

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 109

Cũng giống như những năm trước, bữa cơm tất niên tối nay tụ tập rất nhiều người, bao gồm thanh niên, cũng bao gồm cả những người già. Thương gia có một phòng ăn rất lớn, trong ngày thường đều để trống, vừa đến loại thời điểm tụ họp này, sẽ bày ra hơn mười cái bàn tròn lớn, một đám người uống chút rượu tán gẫu với nhau.
"Có phải em không quen không khí ở nơi này phải không?" Tay Thương Mặc nhẹ nhàng mà lôi kéo tay Triệu Mạt Thương, hạ giọng hỏi.
Nàng biết Triệu Mạt Thương từ trước đến nay yêu thích yên tĩnh, ngày hôm nay ở đây quả thật có chút ồn ào.
Mỉm cười, Triệu Mạt Thương gắp đồ ăn vào trong bát Thương Mặc, "Không đâu."
Hắc bang tụ hội ăn uống so với ngày thường xã giao kỳ thực cũng không khác nhau nhiều lắm, đơn giản chính là vây quanh cái bàn lớn ăn một bữa cơm uống một chút rượu.
Chỉ là so với loại xã giao tiệc tùng này, cô càng thích ở chỗ này hơn, nhìn xem vô luận là người già hay người trẻ tuổi, trên mặt của mỗi người đều không có một tia giả tạo nào, chân chính coi nhau là hảo huynh đệ, người một nhà.
"Hắc, vậy là tốt rồi." Cầm đôi đũa gắp đồ ăn vào chén của Triệu Mạt Thương, ánh mắt Thương Mặc liếc thấy đã có người cầm rượu cùng chén rượu qua đây, để đũa xuống cầm chén rót rượu cùng người nọ cạn một ly.
Triệu Mạt Thương hơi hơi nhíu mày lại, suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng trong lòng sâu kín hít một hơi, đôi mắt nhìn xem Thương Mặc vừa có không nỡ vừa có sủng ái.
Thân là Thiếu chủ, đối với mấy những người tới mời rượu mình luôn khó có thể khước từ a!.
Mắt thấy Thương Mặc ai đến mời rượu cũng không có cự tuyệt uống cạn một ly lại một ly rượu, Triệu Mạt Thương vẫn còn có chút không nhịn được.
Nhẹ nhàng giật giật ống tay áo Thương Mặc, tại thời điểm người kia quay đầu nhìn mình cười ngốc nghếch, mang theo nhè nhẹ mị hoặc, "Tiểu Đản, đừng uống nữa ~~"
"Hử?" Hai má Thương Mặc đỏ rực nháy mắt mấy cái, nhìn xem dáng vẻ quyến rũ của Triệu Mạt Thương, có chút ngây người hỏi lại, "Cái gì?"
"Mặc lại uống hết...." Trên mặt Triệu Mạt Thương có một chút ửng đỏ bay lên, "Buổi tối vừa trở về lập tức nằm xuống đi ngủ, sẽ không còn phần thưởng cho Mặc nữa nhé."
Đột nhiên mở to mắt nhìn xem Triệu Mạt Thương vài giây, Thương Mặc thật biết điều mà đem chén rượu đẩy qua một bên, bắt đầu từ chối những người tới mời rượu mình.
Thương Thần Nho mặc dù cũng đang uống rượu, nhãn thần lại thường rơi vào trên người Thương Mặc và Triệu Mạt Thương, nhìn thấy Triệu Mạt Thương mới nói nói mấy câu Thương Mặc liền không uống rượu nữa, đôi mắt bỗng nhiên có chút hoảng hốt.
Lúc trước, khi Sở Chiêu còn chưa qua đời, cũng giống như Triệu Mạt Thương ngăn Thương Mặc uống rượu như vậy, sẽ ngăn lại ông uống quá nhiều rượu.
Mà nay......
Ánh mắt dần dần rõ ràng, nhìn xem vẻ mặt  Thương Mặc cười ngây ngô như vậy, Thương Thần Nho cười nhạt, cầm chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch rượu trong chén.
Linh Lung cũng không uống rượu, mỗi lần vào dịp này đều sẽ cầm Cocacola ở một bên yên lặng uống.
Lệnh Hồ Huyên tự nhiên cũng nhìn thấy Triệu Mạt Thương đối với Thương Mặc nói gì đó sau Thương Mặc liền không hề uống rượu nữa, tâm niệm vừa động, tay trái không cầm gì nhẹ nhàng kéo bàn tay nhỏ bé của Linh Lung, âm thanh thật thấp, "Ngày hôm nay tại sao không nói gì với tôi? Không phải em không thích tôi uống rượu sao?"
Trắng mắt liếc nàng, tay lại không có từ trong tay nàng rút ra, giọng nói của Linh Lung nghe không ra bất kỳ cảm xúc nào, "Hôm nay ở chỗ này đều là huynh đệ, chị uống say cũng sẽ không xảy ra chuyện."
Sững sờ, tiếp theo hiểu được, tuy nhiên vẫn biết Linh Lung cũng thích mình, nhưng vẫn vì những lời này mà vui mừng, trong lời nói cũng mang theo một chút điểm khiêu khích, "Tiểu Linh Lung quả nhiên là quan tâm tôi ~~ "
"Chớ tự mình đa tình." Linh Lung tức giận nói, ánh mắt rơi vào trên mặt Lệnh Hồ Huyên, có chút ngây ngẩn cả người.
Nữ nhân kia bình thường luôn treo lên nụ cười quyến rũ lúc này đang ôn nhu mà nhìn mình, trên mặt hiện lên ửng đỏ, đôi mắt thoạt nhìn hơi có chút ướt át.
Cuối cùng ánh mắt rơi vào trên đôi môi đỏ tươi ướt át của Lệnh Hồ Huyên, chăm chú nhìn đôi môi xinh đẹp kia, Linh Lung đột nhiên cảm giác được có chút khát nước, vội vã quay mặt đi chỗ khác cầm ly uống một ngụm Cocacola.
Đem phản ứng của cô nhìn ở trong mắt, khóe môi Lệnh Hồ Huyên hơi hơi cong lên, cầm chén rượu lên che giấu ý cười trên mặt mình.
Bữa cơm này, bắt đầu từ 7 giờ tối đến 11 giờ đêm vẫn còn chưa kết thúc, Thương Mặc quan tâm nhìn Triệu Mạt Thương, tay cùng tay cô mười ngón tay đan xen, "Mệt không? Nếu mệt có thể trở phòng nghỉ một chút?"
"Có thể không?" Triệu Mạt Thương quả thật có chút mệt mỏi, huống chi, cô cũng muốn cùng Thương Mặc một chỗ, muốn ôm lấy nàng hôn hôn nàng.
"Có thể, hiện tại là thời điểm bọn họ bắt đầu liều mạng uống rượu." Thương Mặc quét mắt nhìn xung quanh, sớm đã có mấy người uống đến say khướt rồi, đứng dậy đi đến bên cạnh nói với ba mình, sau đó liền dẫn Triệu Mạt Thương trở về trong phòng mình.
Lệnh Hồ Huyên thấy hai người đi rồi, cũng đứng dậy đối với Thương Thần Nho nói mấy câu, lôi kéo Linh Lung trở về gian phòng của nàng ở đây.
"Chị kéo tôi tới chỗ này làm cái gì?" Không rõ có chút khẩn trương, Linh Lung nhíu lại lông mi, "Tôi muốn trở về phòng của mình."
Không biết vì sao, từ sau cái ngày cô nói muốn Lệnh Hồ Huyên chứng minh, mỗi lần cô và Lệnh Hồ Huyên có một chút thân mật, liền luôn cảm thấy trong cơ thể có cái gì đang kêu gào.
"Tôi nhớ em~~" Lệnh Hồ Huyên yêu kiều mà ôm lấy Linh Lung, giọng nói vô cùng dụ dỗ rồi lại mang theo nhè nhẹ cảm giác như làm nũng, chìa tay ôm lấy Linh Lung, nghe hương khí trên người Linh Lung, "Tiểu Linh Lung....."
Tay rũ xuống hai bên hông, do dự một chút, Linh Lung đưa tay ôm lấy vòng eo tinh tế của Lệnh Hồ Huyên, lại không biết nên nói cái gì cho phải.
"Tiểu Linh Lung ~~" Lệnh Hồ Huyên vòng tay ôm lấy cổ Linh Lung, ở bên tai cô thở khẽ nhiệt khí, "Hôm nay tôi có thể ôm em ngủ được không?"
Lông mày run rẩy vài cái, thân thể Linh Lung hơi cứng lại, âm thầm bởi vì lời nói trắng trợn của Lệnh Hồ Huyên mà mặt đỏ lên, lời nói lại không lưu tình chút nào, "Lời nói mất mặt như vậy chị làm sao lại nói ra được đây...."
Lệnh Hồ Huyên kiều mỵ cười cười, môi cách lỗ tai Linh Lung ngày càng gần, nhiệt khí làm cho vành tai nhạy cảm dần dần nổi lên ửng đỏ, "Bởi vì đối tượng là tiểu Linh Lung a ~~ nếu là người khác, tôi mới không nói ra miệng đâu....."
Vốn là bởi vì nhiệt khí kia mà càng ngày càng nóng, nghe Lệnh Hồ Huyên nói như vậy, thân thể Linh Lung mềm nhũn, trên mặt càng ngày càng đỏ, cũng càng ngày càng nóng, "Chị....Chị...."
"Có được hay không vậy ~~" Nhẹ nhàng cọ xát với thân thể Linh Lung, thân thể có lồi có lõm của Lệnh Hồ Huyên, đặc biệt đầy đặn dán lên ngực của Linh Lung, Lệnh Hồ Huyên vốn đã hạ quyết tâm ở đêm nay nhất định phải cùng Linh Lung xác định quan hệ, vào thời khắc này cũng có chút xấu hổ, nét mặt lại vẫn như cũ vậy mềm mại đáng yêu.
Hô hấp không khỏi dồn dập, thân thể Linh Lung cứng ngắc lại, cảm thụ được khối đầy đặn dán trước ngực mình, tay ôm thật chặt vòng quanh eo Lệnh Hồ Huyên, rồi lại sau đó một khắc như bị hỏa thiêu lùi về, thân mình cũng từ trong lòng Lệnh Hồ Huyên giãy giụa tránh ra.
Kinh ngạc nhìn Linh Lung, tâm Lệnh Hồ Huyên vốn hừng hực lửa nóng lập tức lạnh xuống, mặt mày thất lạc.
"Tôi.... Tôi trở về phòng lấy đồ ngủ...." Sắc mặt Linh Lung đỏ bừng lên, ấp úng nói, "Chị một thân....Mùi rượu.....Đi tắm rửa đi...Tôi.... Chờ tôi tới...."
Dứt lời, giống như chạy trốn ra khỏi phòng Lệnh Hồ Huyên.
Đứng ở tại chỗ hồi lâu, lúc này Lệnh Hồ Huyên mới hiểu ra cười khẽ một tiếng, mở ra tủ quần áo cầm ra áo ngủ và đồ lót tiến phòng tắm tắm rửa.
Thương Mặc nắm tay Triệu Mạt Thương trở về trong phòng, bỗng nhíu mày lại, lôi kéo áo ngửi một cái, khuôn mặt suy sụp xuống.
Đầy người mùi rượu, thật là khó ngửi.
Buồn cười mà nhìn xem động tác của nàng, Triệu Mạt Thương xoay người đi đến tủ quần áo cầm quần áo, từ sau lưng ôm lấy nàng, thở dài giống như nhẹ giọng nỉ non, "Tiểu Đản....."
"A......Rất khó ngửi...." Bỗng nhiên bị ôm lấy, Thương Mặc có chút vô phương ứng đối mà giật giật, Triệu Mạt Thương lại lại đem nàng ôm càng chặt hơn, "Đó cũng là Tiểu Đản của em....."
Trong lòng mềm nhũn, Thương Mặc xoay người, mặc dù nét mặt cũng bởi vì mùi rượu mà hồng hồng, con ngươi lại có vẻ vô cùng trong suốt, "Có phải ba tôi nói cái gì với em phải không? Hôm nay thấy em là lạ...."
Triệu Mạt Thương của nàng hảo dính người, thật đáng yêu.
"Mặc không vui sao?" Mềm nhũn hướng về phía nàng làm nũng, Triệu Mạt Thương bĩu môi, "Rất quái lạ sao?"
"Rất thích." Môi Thương Mặc sờ nhẹ dưới môi của nàng, nói tiếp, "Tôi đi tắm trước có được hay không? Thúi như vậy, ôm em, em sẽ không thoải mái."
Rất đáng yêu mà nghiêng đầu xem nàng vài giây, Triệu Mạt Thương bỗng nhiên lộ ra một nụ cười, "Tiểu Đản, chúng ta cùng tắm a!"
Hô hấp bị kiềm hãm, vẻ mặt Thương Mặc không thể tưởng tượng nổi mà nhìn xem Triệu Mạt Thương, tim đập bắt đầu gia tăng tốc độ.
"Biểu tình như vậy của Mặc là sao đây...." Bĩu môi bất mãn nhìn nàng, Triệu Mạt Thương lấy tay véo má nàng, "Không muốn thì quên đi......"
"Muốn, ai nói không muốn!" Thương Mặc chặn ngang Triệu Mạt Thương đang muốn từ trong ngực nàng cựa ra ôm ngang lên, ôm cô thẳng đến phòng tắm.
"Lấy quần áo đã, Tiểu Đản....." Triệu Mạt Thương nào biết đâu rằng Thương Mặc có thể trực tiếp ôm cô đi vào như vậy, khuôn mặt đỏ lên, tay vòng quanh cổ của nàng nói.
Thương Mặc xấu xa cười, đến sau đó buông cô ra, tay bắt đầu cởi quần áo trên người Triệu Mạt Thương, "Dù sao đến trên giường vẫn phải cởi ra, không mặc cũng được...."
"Mặc..." Triệu Mạt Thương lập tức nghẹn lời, sau nửa ngày, tức giận trắng mắt liếc nàng, "Hoang. Dâm. Vô đạo."
"Haha...." Thương Mặc lơ đễnh cười, động tác trên tay không ngừng, quần áo trên người Triệu Mạt Thương bởi vì động tác của nàng toàn bộ rơi xuống đất, chỉ chừa lại nội y bao quanh khối đầy đặn và cái quần lót nhỏ thật mỏng.
Mặc dù đã cùng Thương Mặc làm qua rất nhiều lần loại chuyện như vậy, nhưng vẫn là lần đầu tiên ở trong phòng tắm cùng Thương Mặc như vậy "suy nghĩ thẳng thắn thành khẩn", Triệu Mạt Thương lấy tay ngăn lại động tác cởi đồ lót trên người của Thương Mặc, đỏ mặt, giọng nói thật thấp, "Em tự mình tới, Mặc cởi của Mặc đi....."
"Hở..." Không nỡ lấy tay ra, Thương Mặc vừa gật đầu, vừa cởi quần áo của mình, ánh mắt cũng không rời khỏi thân thể của Triệu Mạt Thương, nhìn cô cởi đồ lót ra, mà khối đầy đặn kia như một bức tranh phong cảnh xinh đẹp bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt mình, động tác trên tay Thương Mặc ngừng lại.
Cảm giác được ánh mắt nóng rực kia, Triệu Mạt Thương ngước mắt nhìn người ngốc ngơ ngác nhìn chằm chằm bộ ngực của mình, ngượng ngùng bảo vệ hai khối đầy đặn kia, xấu hổ nói, "Nhìn cái gì vậy, nhanh cởi!"
"Ah nha...." Thương Mặc vội vàng gật đầu, lại bắt đầu động tác cởi quần áo, ánh mắt lại như bình thường dính vào Triệu Mạt Thương không dời ra.
Cho đến khi Triệu Mạt Thương cởi ra cái quần lót nhỏ thật mỏng  kia, Thương Mặc rốt cục nhịn không được tiến lên một bước, ôm Triệu Mạt Thương, "Tôi thật biết điều, em nói thưởng cho tôi, bắt đầu từ bây giờ được rồi. "
**********
Ahihi, hố nè nhảy đi các bạn trẻ đảm bảo nhảy xong không muốn lên luôn =))
Các bạn nghĩ đầu chương sau couple nào sẽ lăn sàng trước =)))

Chương 110 (H)

Linh Lung tắm xong mặc đồ ngủ, ở trong phòng mình đi tới đi lui mấy bước, do dự có nên tới phòng Lệnh Hồ Huyên hay không.
Vừa nghĩ tới đêm nay phải ôm Lệnh Hồ Huyên ngủ, cô liền không nhịn được tim đập rộn lên, cũng không phân rõ ý nghĩ của chính mình lúc này.
Tựa hồ.... Không chỉ không có chán ghét, còn có chút chút mong đợi.... Huống chi, lúc mình tránh ra, trên mặt người kia chợt lóe lên thất lạc và bi thương, cô có thể nhìn thấy rõ ràng.
Dừng lại động tác đi tới đi lui, Linh Lung chần chờ một chút, vẫn mở cửa phòng đi về phía căn phòng của Lệnh Hồ Huyên.
Trong phòng tắm, hơi nước lượn lờ, thân thể trắng nõn hoàn mỹ của Triệu Mạt Thương bị Thương Mặc ép tới dán vào tường.
Hai cánh tay của Triệu Mạt Thương ôm lấy đầu Thương Mặc, mặc nàng mút đỉnh ngực đầy đặn đã sưng lên nhô ra của mình, từng tiếng yêu kiều ở trong phòng tắm có vẻ càng thêm mị nhân.
Thở hổn hển, buông cái hạt đậu bị chơi đùa sưng đỏ nhô ra của Triệu Mạt Thương, môi Thương Mặc đi xuống một chút, đến rốn duỗi lưỡi khẽ liếm, Triệu Mạt Thương ngửa đầu, tay đã vô lực mà rũ xuống đặt trên vai Thương Mặc, cảm thụ được khu vực mẫn cảm của mình từng đợt một bị tập kích, khí lực giống như bị rút hết.
"Tiểu.... Tiểu Đản....." Khó khăn gọi ra tên người đang ở trên người mình phóng hỏa, Triệu Mạt Thương cảm giác chỗ tư mật nhất của mình sớm đã ướt át, có chút ngượng ngùng quay đầu đi chỗ khác, không dám cúi đầu nhìn cái người vẫn còn đang liếm bụng mình, "Không có...... Không còn khí lực rồi......."
Trước đó Thương Mặc đã sớm mở vòi nước trong bồn tắm ra, trong thời gian này nước nóng đã lên cao tới phân nửa, Thương Mặc đang muốn tiếp tục hướng dưới bụng thăm dò nghe được Triệu Mạt Thương nói như vậy, ngẩng đầu, trong mắt lộ ra dục vọng nóng rực, trên tay vừa dùng lực, đem Triệu Mạt Thương ôm lấy, thả vào trong bồn tắm, lại đem hai chân của cô gác ở bên cạnh bồn tắm.
"A......" Nhẹ kêu thành tiếng, tư thế phóng đãng như vậy làm cho khuôn mặt Triệu Mạt Thương sung huyết, hai chân thon dài khép lại muốn rút vào trong bồn tắm, lại bị thân thể cũng trần truồng của Thương Mặc lôi kéo xa nhau gác ở trên hai vai của mình, thở phì phò nhìn chằm chằm nơi kiều diễm ướt át nào đó.
"Tiểu.... Tiểu Đản...." Giọng nói của Triệu Mạt Thương trở nên ôn nhu, nghe thật là vô tội, "Đừng như vậy...."
Thương Mặc nơi nào chịu nghe lời, hai mắt lộ ra lang quang nhìn chằm chằm vào nơi ướt át đang co rút lại, cúi đầu, môi dán lên.
"Ách...." Tay Triệu Mạt Thương lập tức nắm vào hai bên thành bồn tắm, ngửa đầu, cảm thụ được cái lưỡi ấm áp khẽ liếm ma sát tại chỗ tư mật của mình cảm thấy xấu hổ muốn chết, thân thể từng đợt mà run rẩy.
Lưỡi Thương Mặc ở trong hoa viên bí mật kia càn quét, mặc cho chất lỏng bên trong không ngừng tuôn ra, đầu ngón trỏ tay phải xoa điểm mẫn cảm phía trên hoa viên, lại chậm rãi trợt xuống, thay thế lưỡi thăm dò vào địa phương đang không ngừng co rút lại kia.
"A.... Ách...." Khoái ý theo ngón tay thon dài không ngừng mà ra vào càng ngày càng nhiều, Triệu Mạt Thương từ từ nhắm hai mắt, trong miệng không ngừng phát ra âm thanh làm cho Thương Mặc càng thêm hưng phấn, "Tiểu Đản. . . A. . ."
Sau khi cho ngón trỏ vào, sau đó ngón giữa cũng theo vào thăm dò, đôi mắt Thương Mặc thâm thúy mà nhìn địa phương gần trong gang tấc đang không ngừng tuôn ra chất lỏng, cúi đầu, phối hợp cùng ngón tay liếm lên.
"Đừng. . . Đừng. . ." Thân thể run rẩy càng ngày càng kịch liệt, Triệu Mạt Thương ngửa đầu phe phẩy, đầu ngón tay bởi vì động tác cầm lấy hai bên thành bồn tắm vô cùng dùng sức mà hiện lên trắng bệch, âm thanh yêu kiều theo thân thể rung động từ trong miệng tràn ra, thẳng đến cuối cùng càng ngày càng cao lên, "Tiểu Đản. . . Không muốn. . . Đến rồi. . . Không muốn. . ."
Thân thể chợt ưỡn một cái cùng môi lưỡi Thương Mặc tiếp xúc, Triệu Mạt Thương thét lên đạt đến được đỉnh núi.
Trong miệng lập tức bị chất lỏng trơn nhẵn rót đầy, Thương Mặc nuốt xuống toàn bộ, dục vọng trong lòng lại không có chút nào giảm xuống.
********
Lệnh Hồ Huyên sau khi tắm xong liền nghiêng người dựa vào trên giường, thuận tay cầm lấy cuốn sách phương diện pháp lý học lật xem.
Nàng không có chút nào lo lắng Linh Lung sẽ không tới, Linh Lung nói sẽ tới, thì chính là nhất định sẽ tới.
Cửa bị gõ vang, tiếp theo bị mở ra, Linh Lung từ ngoài cửa tiến đến, đóng cửa phòng, đôi mắt vừa chống lại đôi mắt vừa giương mắt nhìn mình của Lệnh Hồ Huyên.
Ôn nhu cười cười, giọng nói của Lệnh Hồ Huyên trở nên ôn nhu, "Tắm rửa xong rồi sao?"
"Ừ." Linh Lung gật đầu, đi tới, liếc nhìn chỗ trống bên cạnh Lệnh Hồ Huyên, do dự một chút, vẫn nên đứng tại chỗ.
Để sách qua một bên, Lệnh Hồ Huyên ngồi xuống chút, lôi kéo tay Linh Lung làm cho cô ngồi vào bên cạnh mình, ngưng mắt nhìn cô không nói được một lời.
"Chị.... Làm gì vậy?" Linh Lung bị nhìn chằm chằm vô cùng không được tự nhiên, nhiệt độ trên mặt bắt đầu chậm rãi dâng cao, nhịn không được mở miệng nói.
"Không có." Lệnh Hồ Huyên lắc đầu, đưa tay nhẹ nhàng đem một lọn tóc trên trán Linh Lung đẩy ra, con ngươi ôn nhu có thể chảy ra nước nói, "Ngủ đi."
Tuy cảm thấy có chút kỳ quái, Linh Lung vẫn cùng Lệnh Hồ Huyên song song nằm ở trên giường, chỉ là mới nằm xuống, Lệnh Hồ Huyên liền nghiêng người ôm eo của cô.
Thân thể lập tức cứng đờ, xuyên thấu qua áo ngủ thật mỏng, cảm thụ được nhiệt độ xuyên thấu qua, thân thể Linh Lung cứng ngắc không dám lộn xộn.
Chỉ là Lệnh Hồ Huyên tựa hồ không có buông tha cho quyết định của cô, hướng về phía cô nhích lại gần, hai bầu ngực đầy đặn chèn ép cánh tay Linh Lung, khuôn mặt của Linh Lung căng cứng lại càng phát đỏ, cánh tay thẳng tắp đặt lên giường, rất sợ hơi chút di chuyển liền sẽ đụng phải hai khỏa mềm mại của Lệnh Hồ Huyên.
"Tiểu Linh Lung ~~" Dùng ngữ điệu độc hữu của mình gọi tên Linh Lung, Lệnh Hồ Huyên ở bên tai cô nhẹ giọng nỉ non nói, "Có phải cảm thấy hơi nóng phải không?"
Bị nàng vừa nói như vậy, Linh Lung cũng hiểu được quả thực rất nóng, tựa hồ không chỉ khuôn mặt, toàn thân đều giống như đang bốc hơi nóng, vì vậy liền xê dịch về phía bên kia giường, lắp bắp nói, "Nóng.... Còn ôm chặt như vậy...."
Lệnh Hồ Huyên duỗi lưỡi khẽ liếm dưới vành tai Linh Lung, cảm giác được người nọ trong lòng mình sợ run, lúc này mới mang theo mỉm cười nói, "Bởi vì tôi đang ôm tiểu Linh Lung của tôi..."
"Chị... Đừng...." Tai đã đỏ bừng, Linh Lung nỗ lực dịch chuyển vị trí sang bên kia một chút, phần eo lại bị Lệnh Hồ Huyên gắt gao siết chặt lấy, giữ lấy.
Nhẹ giọng cười, Lệnh Hồ Huyên như trước vẫn duy trì tư thế kề cận Linh Lung, ở bên tai cô thở khẽ nhiệt khí, "Tiểu Linh Lung, Thiếu chủ lần trước đi chỗ của Trần mụ mụ học một số chuyện gì đó."
"Cái.... Cái gì?" Một trận cảm giác khủng hoảng không rõ ở trong lòng hiện lên, Linh Lung nhíu lông mi lại, vẫn cố gắng từ trong lòng Lệnh Hồ Huyên tránh ra, Lệnh Hồ Huyên dứt khoát xoay người nằm lên trên người Linh Lung, cúi đầu nhìn xem Linh Lung, dáng tươi cười lộ ra thập phần quyến rũ, "Sau đó tôi cũng đi học một chút...."
"Đâu.... Đâu có chuyện gì liên quan tới tôi...." Khuôn mặt Linh Lung đỏ lên trừng nàng, "Chị. . . Xuống phía dưới. . ."
"Nhưng tôi là vì em mới đi học nha." Lệnh Hồ Huyên cười híp mắt nói, "Bây giờ tôi dạy em chuyện Thiếu chủ đã học nha."
Mặc dù không biết Lệnh Hồ Huyên học cái gì, nhưng nghe thấy là Thiếu chủ học, Linh Lung vẫn theo thói quen muốn học, nhưng lại cảm thấy nụ cười trên mặt Lệnh Hồ Huyên có chút kỳ quái, trong lòng cảm giác nguy cơ mạnh hơn, "Trước tiên chị. . . leo xuống đi đã."
"Không muốn." Lệnh Hồ Huyên không chút do dự cự tuyệt yêu cầu này, lại tiến đến gần rồi một ít, môi dán lên môi Linh Lung nỉ non nói, "Em cũng nên học đấy...."
"Tôi.... Tôi không học nữa...." Chợt nhớ tới câu lạc bộ đêm đó, Linh Lung bỗng dưng trợn to mắt, mở miệng cự tuyệt, môi lại bị Lệnh Hồ Huyên phong bế, đầu lưỡi mềm mại cũng tham tiến vào, quấn quít câu lấy lưỡi của cô.
"Ô...." Lời còn muốn tiếp tục nói chưa ra khỏi miệng đã bị chặn lại, mắt Linh Lung như trước trừng thật to, vốn muốn giãy dụa, sau lại nhìn đến thâm tình trong tròng mắt Lệnh Hồ Huyên lại buông bỏ động tác này, chậm rãi nhắm nghiền hai mắt lại.
Khóe môi Lệnh Hồ Huyên hơi câu lên, mang theo nhè nhẹ âm mưu được như ý thích thú cười, tay cách áo ngủ thật mỏng nhẹ nhàng nắm lấy khỏa không tính là đầy đặn trước ngực Linh Lung khó khăn lắm mới đủ một nắm tay của nàng, môi cũng rời khỏi đôi môi bị hôn có chút sưng đỏ trượt xuống cằm, ôn nhu lưu lại một nụ hôn, lại tiếp tục trượt xuống, thẳng đến đến cần cổ, ý đồ xấu mà ở nơi đó lưu một cái ấn ký hồng hồng.
Linh Lung chỉ cảm thấy thân thể bị một cảm giác xâm nhập chưa từng có, muốn đẩy Lệnh Hồ Huyên ra lại vô lực, hai tay vốn bất tri bất giác ôm cổ Lệnh Hồ Huyên sau đó vô lực trượt đến trên giường.
Mị nhãn như tơ mà nhìn vẻ mặt vô tội của Linh Lung, động tác Lệnh Hồ Huyên trên tay vô cùng mềm mại, không nhanh không chậm cởi ra một hàng nút thắt ngay ngắn trên quần áo ngủ của Linh Lung, lại nhẹ nhàng đẩy ra, nhìn xem hai con thỏ ngọc bật ra, hít sâu một hơi, đôi mắt càng phát thâm trầm.
"Lệnh.... Lệnh Hồ Huyên....." Linh Lung bởi vì động tác của nàng giật mình tỉnh lại, động tác kịch liệt muốn giãy dụa, Lệnh Hồ Huyên cúi đầu lập tức ngậm một điểm phía trên bộ ngực vào miệng, nhẹ nhàng mút một cái.
"A. . ." Linh Lung kêu lên sợ hãi, thân thể mềm nhũn, không giãy dụa nữa.
Phát ra vài tiếng cười dễ nghe như chuông bạc, Lệnh Hồ Huyên ngồi xuống, ngay trước mặt Linh Lung, nhẹ nhàng kéo ra dây lưng bên hông áo ngủ của chính mình, từ từ, giống như đang bày ra một phẩm nghệ thuật, cởi ra bộ áo ngủ màu trắng,
Da thịt trắng nõn bóng loáng đẹp mắt cứ như vậy hiện ra ở ngay trước mặt Linh Lung, Linh Lung mắc cỡ nhắm mắt lại, nhưng sau khi nhắm mắt lại có chút muốn nhìn, len lén mở một ít, nhìn xem đường cong hoàn mỹ bại lộ trong không khí, không rõ nuốt ngụm nước miếng, tiếng nói bắt đầu trở nên khàn khàn.
"Hài lòng không? Tiểu Linh Lung ~~" Lệnh Hồ Huyên cúi đầu nhìn xem Linh Lung đang nhìn mình đến ngây người, chịu đựng xấu hổ nói, tay xoa ngực Linh Lung, bắt lấy hai khỏa mềm mại.
"A..." Linh Lung lại kêu một tiếng, thân thể run rẩy, trong giọng nói cũng mang theo âm thanh run rẩy, "Lệnh Hồ Huyên. . . Đừng. . ."
Đến tình trạng như vậy, nếu cô còn không biết Lệnh Hồ Huyên muốn làm cái gì, thì thật là ngu ngốc.
Thế nhưng mà. . . Thế nhưng mà. . .
"Gọi tôi là Huyên...." Lại một lần nữa hôn lên môi Linh Lung, sau một hồi dây dưa, Lệnh Hồ Huyên thở khẽ nói, một tay vẫn duy trì động tác xoa khỏa mềm mại của Linh Lung, một tay kia lôi kéo tay Linh Lung, cầm lấy tay cô nắm lấy khỏa đầy đặn đã sưng lên của mình.
Tay bị lôi kéo chạm đến khỏa đầy dặn mà tay của mình căn bản là không có cách nắm giữ được kia, Linh Lung lại nuốt ngụm nước miếng, học động tác nắn bóp của Lệnh Hồ Huyên, nhẹ nhàng bắt đầu xoa xoa, rất nhanh, một tay trống không kia cũng theo nắm lấy khỏa đầy đặn còn lại.
Đôi mắt dần dần ướt át, Lệnh Hồ Huyên cúi đầu, hôn lên môi Linh Lung, lúc này Linh Lung rất tự giác bắt đầu đáp lại nụ hôn của nàng, lưỡi ở trong miệng cả hai quấn vòng quanh.
Vừa hôn xong, Lệnh Hồ Huyên thoáng rời đi một chút, đem sợi tóc rơi xuống trước người đẩy đến sau vai, ánh mắt rơi vào trên quần ngủ của Linh Lung, lấy tay chậm rãi tuột đến đầu gối của Linh Lung, ánh mắt nóng rực mà nhìn chằm chằm cái quần lót mỏng manh còn sót lại.
"Lệnh Hồ. . ." Linh Lung run rẩy gọi tên Lệnh Hồ Huyên, có chút không biết làm sao, "Đừng như vậy. . ."
"Gọi tôi là Huyên." Bất mãn nhíu mày, Lệnh Hồ Huyên một lần nữa cùng Linh Lung mặt đối mặt, một tay lại đặt ở sát quần lót của Linh Lung, mà một tay kia, lôi kéo tay Linh Lung đến mảnh vải cuối cùng trên người mình, ánh mắt kiều mị, "Tiểu Linh Lung, cùng nhau...."
Nhìn xem ánh mắt giống như đang đầu độc mình kia, Linh Lung lại từng đợt miệng đắng lưỡi khô, tay tiếp xúc da thịt bóng loáng, đầu ngón tay câu trên miếng vải nhỏ kia, làm theo động tác của Lệnh Hồ Huyên, chậm rãi kéo xuống....
Chỗ kia của Linh Lung sớm đã ướt đẫm rồi, ngón tay của Lệnh Hồ Huyên ở phía trên gảy nhẹ vài cái, cảm giác đầu ngón tay nhiễm đến ướt át, thở hổn hển, duy trì động tác đùa bỡn liên tục mà tăng nhanh tốc độ.
Mới đem tầng vải vóc kia cởi ra, địa phương tư mật nhất của chính mình đã bị Lệnh Hồ Huyên nắm trong tay, Linh Lung yêu kiều rên vài tiếng, ngón tay tính trả thù cũng làm theo động tác của Lệnh Hồ Huyên thăm dò vào nơi ướt át của Lệnh Hồ Huyên, cảm giác được động tác của Lệnh Hồ Huyên, có chút vụng về đùa bỡn.
"Tiểu..... Tiểu Linh Lung.... Ưm...." Lệnh Hồ Huyên mê loạn gọi tên Linh Lung, cả người mềm nhũn ngồi phịch xuống trên người Linh Lung, động tác trên tay lại không có chút nào đình chỉ, "Tiểu Linh Lung. . ."
"Huyên. . ." Linh Lung từ từ nhắm hai mắt gọi tên Lệnh Hồ Huyên, động tác trên tay có chút mất trật tự, nhưng không chịu rời khỏi chỗ kia, giọng nói lộ ra hết sức mê người.
"Linh Lung. . ." Thở gấp, Lệnh Hồ Huyên cúi đầu, gọi tên Linh Lung, "Mở mắt. . ."
Nghe lời mở mắt ra, ánh mắt Linh Lung có vẻ hết sức mê loạn, nhưng sau động tác kế tiếp của Lệnh Hồ Huyên kêu thành tiếng, "Huyên. . . Huyên. . . A. . ."
Ngón tay có chút dùng sức, tiến vào địa phương ấm áp kia, một giọt mồ hôi trên trán Lệnh Hồ Huyên chảy xuống, nhìn bộ dạng cau mày của Linh Lung, một hồi không nỡ, dứt khoát cầm tay Linh Lung còn đặt ở chỗ kia của chính mình, dùng sức, cảm giác xé rách lập tức đem khoái ý lúc trước đánh đuổi, Lệnh Hồ Huyên cúi đầu hôn Linh Lung, tay không hề di chuyển, thẳng đến khi cảm giác đau đớn trên người rút đi, mà Linh Lung ở dưới thân cũng bắt đầu vặn vẹo, ngón tay mới lại bắt đầu chậm rãi ra vào, "Linh Lung. . . Học theo tôi. . . Học theo tôi. . . Ách. . ."
Ngón tay chôn ở trong người bắt đầu chuyển động, Linh Lung nhìn thẳng vào mắt Lệnh Hồ Huyên, nhìn xem bộ dạng mê loạn cũng giống mình của thiên hạ, bỗng nhiên hiểu ra, chủ động hôn lên môi Lệnh Hồ Huyên, cái tay trống không cũng bắt đầu nhào nặn khỏa đầy đặn của Lệnh Hồ Huyên.
"Ách. . . A. . . Linh Lung. . ."
"Huyên. . . Huyên. . . A. . ."
Cảm giác được ngón tay trong cơ thể mình ra vào càng lúc càng nhanh, động tác trên tay của mình cũng bắt đầu gia tăng tốc độ, Lệnh Hồ Huyên yêu kiều khẽ ngâm, Linh Lung cũng theo khẽ ngâm, thẳng đến cuối cùng, hai người nhất tề đạt đến tới được đỉnh phong.
Thân thể vô lực trợt sang một bên, Lệnh Hồ Huyên ôm Linh Lung, sợi tóc dính vào trên tấm lưng trắng nõn, mà Linh Lung là vô lực mặc nàng ôm, tay còn đặt ở phía trên khỏa đầy đặn.
"Tiểu Linh Lung, tôi yêu em." Lần đầu tiên, Lệnh Hồ Huyên không chút nào che giấu mà đối với Linh Lung thổ lộ tình yêu.
Linh Lung từ trong mê loạn dần dần tỉnh hồn lại, nghe lời này, trầm mặc hồi lâu, xoay người tựa đầu chôn vào trong lòng Lệnh Hồ Huyên, "Ừm."
Không có được đáp án mình muốn, Lệnh Hồ Huyên có chút thất vọng, nhưng vẫn là không nói gì, chỉ là nhẹ nhàng ở sườn mặt Linh Lung hạ xuống một nụ hôn, "Ngủ đi."
"Ừ." Nhàn nhạt lên tiếng, tay Linh Lung vẫn để trên eo Lệnh Hồ Huyên, nhắm mắt lại, Lệnh Hồ Huyên mỉm cười, chuyển động thân thể thò tay tắt đèn ngủ, chỉ là mới đóng lại, muốn thu hồi lại cánh tay liền đình trệ trên không trung.
"Được rồi, em cũng yêu chị, em đang ngủ." Nàng nghe được giọng nói quen thuộc không được tự nhiên như thế nói.
Cười khẽ một tiếng, quay người lại ôm chặt Linh Lung, "Ừm, ngủ ngon, tiểu Linh Lung."
********
Đọc xong mà mất cả lít máu =))

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna