Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 145 + 146

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 145

"Bang chủ, Khúc Lưu Thông có dị động. " ăn xong Thương Mặc như trước canh giữ ở bên cạnh Lệnh Hồ Huyên, cho đến khi sắp đến hừng đông, thủ hạ bỗng nhiên tới báo cáo.
Ngồi ở bên cạnh giường bệnh, Thương Mặc lấy tay đang chống cằm thả tay xuống, chậm rãi quay đầu nhìn người nọ, "Cái gì?"
Thủ hạ thấy vẻ mặt nàng lạnh lùng, vội vã lại cúi thấp đầu, "Khúc Lưu Thông lái xe đến một ngôi biệt thự ngoại ở ô, chúng ta điều tra, ngôi biệt thự kia dường như thủ vệ rất sâm nghiêm. "
"Ừ." Thương Mặc gật đầu, quay đầu lại ngưng mắt nhìn trên giường bệnh như trước nhắm mắt, Lệnh Hồ Huyên, âm thanh nhẹ nhàng khe khẽ, "Các ngươi không có để cho hắn phát hiện chứ?"
"Không có!" Thủ hạ kia rất là tự tin hồi đáp, "Tuyệt đối không có. "
"Tốt. " Thương Mặc lại giống như thở dài nói một câu, sau đó đứng lên, mới chịu xoay người, dừng dừng, khom người giúp Lệnh Hồ Huyên kéo tốt chăn, lúc này mới đi ra khỏi ngoài cửa. Ngoài cửa Uông Minh còn coi chừng, nhìn thấy Thương Mặc đi tới, lập tức khom lưng, "Thiếu chủ. "
"Bảo Vũ Đồng, mang hai phân đội huynh đệ, cùng tôi cùng đi. " Giọng nói của Thương Mặc nhàn nhạt, mặt không chút thay đổi, "Toàn bộ súng trang bị ống hãm thanh. "
"Vâng!" Uông Minh lại khẽ khom người, rất nhanh chóng cầm điện thoại di động lên đi ra ngoài bắt đầu phân phó.
Thương Mặc dựa vào cánh cửa phòng bệnh màu trắng kia, lại liếc mắt nhìn Lệnh Hồ Huyên, gọi điện thoại lại thông báo một số chuyện, cúp máy sau đó do dự vài giây, gọi cho Triệu Mạt Thương.
Triệu Mạt Thương đã nằm ở trên giường, đang đắp chăn, đèn ngủ ở đầu giường đã tắt từ lâu, lại mở to mắt, mượn khe hở ngoài cửa sổ xuyên thấu qua rèm cửa sổ chiếu vào một chút ánh sáng trăng nhìn lên trần nhà ngẩn người.
Từ sau khi trở về từ Chu gia, cô vẫn đang suy nghĩ đến những lời Chu Chiến Quốc nói với cô.
Vừa nghĩ tới Thương Mặc năm đó đã phải chịu đả kích lớn như vậy, lại là từ chỗ của ông nội nàng vui cười tạo thành, Triệu Mạt Thương đã cảm thấy ngực từng đợt đau.
Nếu để cho Thương Mặc biết, cho dù đối với người của Chu gia còn không bất kỳ cảm tình gì, cũng sẽ cảm thấy khó chịu.
Nghĩ đến đây, Triệu Mạt Thương âm thầm quyết định vẫn nên đem chuyện nào giấu ở trong lòng, không cho Thương Mặc biết cho thỏa đáng.
Trong bóng tối, tay vòng ngọc xoa trên cổ tay, Triệu Mạt Thương hơi cắn môi, các loại ý niệm trong đầu thiên hồi bách chuyển, Chu Chiến Quốc ở lúc trước khi cô đi nói với cô lập lại không biết mấy lần, vẫn như cũ không biết nên làm thế nào cho phải.
Viện kiểm sát Kinh đô, nơi chú của cô đã từng làm việc ở đó, cô có nên đi hay không?
Nếu đi, chẳng phải có nghĩa là cô muốn buông tha tất cả khổ tâm kinh doanh ở tập đoàn Trường Vĩnh, buông tha nỗ lực của cô trong thời gian dài như vậy, đồng thời.... Lại chật vật giống như đào binh.
Kỳ thực không chỉ Thương Mặc cảm giác được, ngay cả chính cô cũng đã nhận ra chính mình cùng lúc trước bất đồng.
Lúc trước cô kiêu ngạo như vậy, làm sao có thể sẽ đi cảm thấy mình không xứng với người nào, nhưng bây giờ....
Nhớ tới ánh mắt áy náy của Thương Mặc, ngực Triệu Mạt Thương lại rần, lại càng không biết như thế nào cho phải.
Điện thoại di động vào lúc này vang lên, tiếng chuông ở ban đêm yên tĩnh này có vẻ vô cùng đột ngột, thân thể Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng chấn động, phục hồi tinh thần lại cầm điện thoại di động, nhìn màn hình điện thoại viết hai chữ "Tiểu Đản", không khỏi có chút kinh ngạc.
Thương Mặc cho tới bây giờ cũng sẽ không ở thời gian này gọi điện thoại cho cô, bởi vì khoảng thời gian này, thông thường là lúc cô đang ngủ.
Tiếp thông điện thoại, Triệu Mạt Thương mới mở miệng, lại nghe tiếng hít thở bên đầu điện thoại kia lại có chút trầm trọng, ngẩn người, tiếp theo có chút lo lắng, "Tiểu Đản?"
"Ừ." Thương Mặc không biết phải nói cho Triệu Mạt Thương chuyện này thế nào, đi ra bên ngoài bệnh viện, ngước nhìn ánh trăng trên bầu trời đêm, chợt cảm thấy Triệu Mạt Thương giống như ánh trăng thuần khiết, mà thế gian này còn lại là rất nhiều áng mây dơ bẩn của nàng.
"Làm sao vậy?" Mẫn cảm mà cảm giác được Thương Mặc không thích hợp, Triệu Mạt Thương tay cầm điện thoại di động, cẩn thận từng li từng tí, "Không vui sao?"
" Hiện tại em..... Muốn đi làm một việc. " Tay trái Thương Mặc đút túi quần, tay phải cầm điện thoại di động, ở dưới ánh trăng đi tới đi lui vài chuyến, cân nhắc, hơn nửa ngày, mới nói một câu, rồi lại do dự, "Chuyện kia. . . Chuyện kia. . ."
Nếu như nói cho Triệu Mạt Thương, người ân sư cô vẫn luôn rất tôn kính, lại có thể là ra vẻ đạo mạo ngụy quân tử, là địch nhân của nàng, Triệu Mạt Thương có phải sẽ thương tâm hay không, có phải sẽ càng thêm không biết làm sao hay không?
"Là chuyện làm cho em rất khó xử sao?" Triệu Mạt Thương ngồi xuống, gập đầu gối, một tay ôm đầu gối một tay cầm điện thoại di động, "Vì sao lại khó xử ? Là bởi vì...."
Bây giờ Thương Mặc lợi hại như vậy, đường đường là bang chủ Thanh Long Bang, lại sẽ bởi vì sao khó xử đây? Trừ phi, chuyện làm cho nàng khổ sở, là người nàng để ý nhất, cũng chính là....
Càng nghĩ như vậy, chân mày Triệu Mạt Thương càng nhíu chặt hơn, bởi vì cô tựa hồ lại một lần nữa thành người liên lụy Thương Mặc rồi.
Bỗng nhiên cảm thấy được Triệu Mạt Thương ngữ khí không thích hợp, Thương Mặc liền vội mở miệng, có chút bối rối, "Không đúng không đúng, nguyên nhân không phải là bởi vì chị."
"Đó là bởi vì cái gì?" Thương Mặc giải thích như vậy cô mới không tin, cho tới nay không phải đều là cô liên lụy em ấy sao?
"Bởi vì. . . Bởi vì. . . Nếu như em nói, Khúc lão sư cũng không phải là như chúng ta nhìn thấy, chị sẽ như thế nào?" Thương Mặc điều chỉnh hô hấp của mình, tâm thần bất định khẩn trương nói cho hết lời, bên đầu điện thoại kia nhất thời trầm mặc.
Triệu Mạt Thương nghĩ như thế nào cũng không nghĩ tới Thương Mặc sẽ nói ra như vậy.
Khúc lão sư. . . Cư nhiên cùng Khúc lão sư có quan hệ sao?
Người kia một thân chính khí, người đàn ông trung niên truyền dạy cho cô nhiều kiến thức như vậy, người đàn ông được cô xem như ân sư tôn trọng cả đời, lại có mặt khác....
Cô căn bản chưa từng hoài nghi lời nói của Thương Mặc, nếu Thương Mặc đã nói như vậy, cô liền tin tưởng.
Mâu thuẫn chính là, ấn tượng đối với Khúc Lưu Thông cho tới nay, rồi lại bắt đầu cùng lời nói của Thương Mặc gợi lên.
Từ sau khi nói hết câu kia, Triệu Mạt Thương liền vẫn không có nói gì, Thương Mặc lo lắng mà nhíu lại lông mày, đi tới đi lui bước chân càng thêm cấp bách, thẳng đến cuối cùng rốt cục nhịn không được, "..... Chị...."
"Tôi tin tưởng em." Triệu Mạt Thương mở miệng cắt đứt lời của nàng, nhẹ tay kéo nhẹ lấy chăn, "Tiểu Đản, cho tới bây giờ tôi đều luôn vô điều kiện tin tưởng em. "
"Ừm, em biết." Cái mũi đau xót, Thương Mặc chỉ cảm thấy ngực ấm áp, lại nghe Triệu Mạt Thương nói tiếp, "Tôi không biết như lời em nói.... Khúc lão sư mặt khác là cái gì.... Tôi vẫn rất tôn kính ông ấy, nhưng Tiểu Đản.... Em là người yêu của tôi, tôi.... Tôi không muốn em lo lắng cho tôi nhiều như vậy...."
"Đứa ngốc, không phải chỉ là bởi vì chị." Thương Mặc thở ra một hơi, ngồi trên bậc thang ở bệnh viện, ánh mắt thâm trầm, "Em cũng luôn coi ông ấy là ân sư mà đối đãi, nhưng bây giờ.... Huyên tỷ, có thể cũng là bởi vì ông ấy mới thụ thương, mà Linh Lung cũng có thể còn trong tay ông ấy...."
Bất khả tư nghị trợn to mắt, Triệu Mạt Thương lúc này triệt để rối loạn, "Cái này. . . Tiểu Đản, cái này không. . ."
Vốn muốn nói điều đó không có khả năng, nhưng lại cảm thấy như vậy sẽ làm Thương Mặc tổn thương, Triệu Mạt Thương chung quy không có đem lời nói ra khỏi miệng, mà Thương Mặc, đau khổ cười, "Chị không cần cảm thấy nói không tin sẽ làm tổn thương em, ngay cả em, cũng không muốn tin chuyện này."
"Tiểu Đản. . ."
"Cho nên, em muốn tự mình đi xác nhận, chuyện này, rốt cuộc có phải sự thật hay không." Lâm Vũ Đồng mang người đã lái xe đến chỗ Thương Mặc cách đó không xa, Thương Mặc đứng lên, gọn gàng nhanh chóng phủi bụi trên quần xuống, cất bước hướng Lâm Vũ Đồng mấy người đi tới, "Em không muốn gạt chị. "
Tựa hồ có thể cảm thụ được cảm giác mâu thuẫn của Thương Mặc, đoán được ý tưởng phức tạp kia của Thương Mặc, Triệu Mạt Thương lại trầm mặc hồi lâu, thẳng đến nghe được bên đầu điện thoại kia tựa hồ có âm thanh đóng cửa xe, mới có hơi khó khăn nói, "Em.... Chú ý an toàn. " 
"Được." Thương Mặc lên tiếng, nói tiếp, "Em cúp điện thoại trước. "
"Ừ." cúp điện thoại, Triệu Mạt Thương giống như hư thoát mà lùi ra sau dựa vào đầu giường, ánh mắt lộ ra vẻ hết sức bất lực.
Nếu như Khúc Lưu Thông thật sự không phải giống như bộ dáng biểu hiện ra bên ngoài như vậy...
Trong thời gian nửa năm này, thường thấy trên thương trường ngươi lừa ta gạt, Triệu Mạt Thương sớm đã không phải là người năm đó đối với phương diện này không có cảm giác chút nào rồi. Cho dù rất chán ghét những người ngoài chính nhân quân tử ngầm làm các loại chuyện dơ bẩn, cũng vẫn phải chịu đựng khó chịu đi tiếp xúc.
Thế nhưng, nếu lão sư cô vẫn luôn kính trọng cư nhiên cũng là người như vậy....
Cô cũng không biết phải làm gì cho phải.
Mấy chiếc xe dừng ở phụ cận ngôi biệt thự kia, Thương Mặc từ trên xe bước xuống, trên tay phải nắm lấy một thanh súng lục đen nhánh sáng bóng, trên nòng súng đã gắn ống hãm thanh.
Mấy tên thủ hạ đi ở phía trước, lúc đến cửa, trực tiếp nổ súng phá khóa cửa, vừa bước vào, Uông Minh lập tức giơ súng bắn nổ camera giám sát ở đại môn cách đó không xa.
Sau khi camera theo dõi mới bị hủy hoại không lâu sau, vài cái nam tử mặc áo đen vội vã chạy đến, trong tay còn cầm súng, đoàn người Uông Minh không chút do dự giành trước giơ súng đem những người đó bắn chết.
Thương Mặc từ đầu tới đuôi cũng không có bắn một phát súng nào, khi nhìn đến những nam tử áo đen này trong tay cầm súng lúc, ánh mắt đã vô cùng buồn bã.
Khúc Lưu Thông tới biệt thự này, mà người trong biệt thự lại có súng lục...

Âm thầm an ủi mình những người đó có thể chỉ là bảo tiêu, Thương Mặc đi vào bên trong, nhưng ở lúc bước vào phòng khách, ngừng lại.
Trong đại sảnh sáng trưng giống như ban ngày, trên mặt đất còn phủ lên thảm lông dê hoa lệ, trên trần nhà trang trí đèn lớn xinh đẹp, trên tường đại sảnh còn treo một số danh họa, mà chính giữa trên ghế sa lon ngồi một người, người nọ. . . Bất ngờ chính là Khúc Lưu Thông.

Khúc Lưu Thông ngồi trên ghế sa lon giống như có vẻ vô cùng đắt giá, động tác tự nhiên pha trà, phảng phất giống như không nhìn thấy mấy người Thương Mặc.
Thẳng đến khi Khúc Lưu Thông đem trà rót vào trong chén trà, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Thương Mặc, đối với nàng lộ ra một cái mỉm cười, giống như nụ cười tán thưởng trước đây trong giờ học hình pháp, tiếp theo chậm rãi mở miệng, "Thương Mặc, ta biết là trò sẽ đích thân tới. "
"Tới bái kiến lão sư, đương nhiên phải đích thân tới. " xua tay ý bảo thủ hạ phía sau rục rịch muốn hành động không nên khinh cử vọng động, Thương Mặc nhìn thẳng Khúc Lưu Thông, "Lão sư thế nhưng đem Linh Lung cũng mời tới làm khách sao?"
Cười nhạt, Khúc Lưu Thông nhìn thẳng Thương Mặc, không có bất kỳ giấu giếm, "Đúng vậy. "
*********************

Chương 146

"Con không nghĩ tới có một ngày là dưới tình huống như vậy gặp được sư phụ. " trong lòng mặc dù cảm thấy lại là kinh dị lại là khó chịu, nét mặt bình tĩnh như cũ, giọng nói Thương Mặc trong trẻo, nhãn thần bất đắc dĩ, "Lão sư giấu thật tốt. "
"Con và Mạt Thương đúng là đệ tử ta đắc ý nhất. " Khúc Lưu Thông cười nhạt, ý bảo Thương Mặc ngồi vào trên ghế sa lon đối diện mình, đem một ly trà đưa qua, "Nếu như con không phải Thương Mặc thì tốt biết bao. "
Ánh mắt Thương Mặc ảm đạm, ngồi vào đối diện Khúc Lưu Thông, sau lưng mấy người Uông Minh cau mày, cũng không ngăn cản.
"Lão sư có thể vẫn là lão sư. " Thương Mặc nhấp một ngụm trà, giọng nói chậm rãi, "Còn kịp. "
"Ha ha.... Con ngược lại muốn khuyên ta?" Khúc Lưu Thông lắc đầu, lùi ra sau đến lưng ghế sô pha, "Thương Mặc, biết ta ở chỗ này ẩn núp bao lâu không?"
"Hơn mười năm a. " Vẻ mặt Thương Mặc không thay đổi, đem cái chén không thả lại trên khay trà, không chút nào tránh né mà nhìn thẳng vào mắt Khúc Lưu Thông, "Lão sư ẩn núp rất khá, chỉ bất quá, con không rõ..."
Vì sao lúc này, Khúc Lưu Thông cư nhiên làm ra chuyện vọng động như vậy, vào lúc này bắt Linh Lung làm Lệnh Hồ Huyên bị thương, chỉ có thể là bại lộ thân phận.
Khúc Lưu Thông cười cười, trong mắt lại mang theo một chút thảm đạm, "Nam Thương bắc Tào, đời trước còn không bì kịp, đời này thay thế cư nhiên chênh lệch nhiều như vậy...."
*Nam Thương là Thương Mặc, bắc Tào là Tào Minh Nghĩa.
Thở dài, Khúc Lưu Thông lại rót trà, mắt không nhìn tới Thương Mặc, "Thương Mặc, con khá lắm, Minh Nghĩa bị con chèn ép một chút sức đánh trả cũng không có. "
"Lão sư quá khen." Thương Mặc sờ sờ cái mũi, giống như lúc trước mỗi lần được Khúc Lưu Thông khen ngợi, khóe miệng câu dẫn ra nụ cười nhàn nhạt.
Khúc Lưu Thông nhìn nàng một cái nói, "Hôm nay con tới nơi này, không lo lắng cho mình gặp chuyện không may sao?"
"Đây là phía nam. " Âm điệu của Thương Mặc tuy nhẹ, lại tràn ngập tự tin, "Lão sư, hôm nay người là cố ý bại lộ dẫn con đến đây. "
"Ta biết con nhất định sẽ tự mình qua đây làm roc ràng mọi chuyện."
"Lão sư, thu tay lại đi!." Thương Mặc bỗng nhiên đứng lên, mắt nhìn xuống nam tử vẫn đang ngồi như trước, "Thu tay lại, con vẫn coi người là lão sư mà trước kia con và Mạt Thương kính trọng."
Chỉ là như vậy, tựa hồ có chút thực xin lỗi Lệnh Hồ Huyên vẫn còn vẫn còn đang hôn mê.
"Con đã nói với Mạt Thương chuyện của ta?" Khúc Lưu Thông ngẩng đầu nhìn Thương Mặc, đèn lớn trên trần nhà tỏa ra tia sáng chói mắt làm hắn hơi hơi nheo lại mắt.
"Vâng. " Thương Mặc nhàn nhạt mà đáp.
"Con bé đối với ta rất thất vọng a !. " Khúc Lưu Thông đắng chát cười cười, "Đáng tiếc.... Ta vẫn coi con bé như là con gái mình...."
"Cho nên, thu tay lại đi." Thương Mặc tay cắm túi, che dấu nổi thống khổ của mình, "Lão sư nếu như thu tay lại, con sẽ nói cho chị ấy biết là con hiểu lầm người. "
"Con ngược lại rất thương nàng. " Khúc Lưu Thông cười cười, "Thương Mặc, để cho con bé tiếp tục làm kiểm sát trưởng, đây mới là lĩnh vực con bé có thể nắm trong tay."
"Được." Trong tròng mắt Thương Mặc xẹt qua bất đắc dĩ, điện thoại di động rung động, nàng cầm lên nhìn một chút, càng bất đắc dĩ, "Lão sư, thu tay lại đi, người của người thủ hạ của con đã giải quyết toàn bộ rồi. "
Uông Minh cùng Lâm Vũ Đồng mang những người này, chỉ là để ngụy trang, chân chính có tác dụng, là một đội nhân mã Liên Ám mang theo.
Biến sắc, ánh mắt Khúc Lưu Thông sắc bén nhìn chằm chằm Thương Mặc, lại giống như đang phân biệt lời nói nàng là thật hay giả, đã thấy Thương Mặc sắc mặt như thường, chợt nở nụ cười, "Không hổ là luôn luôn am hiểu dương đông kích tây -Thương Mặc. "
Ngữ âm mới rơi xuống, Khúc Lưu Thông giơ tay vỗ vỗ, vài nam tử áo đen áp giải một cô gái chật vật xuất hiện ở trong đại sảnh, Thương Mặc không khỏi cả kinh.
Rõ ràng vừa rồi thu được tin tức nói Linh Lung đã cứu ra, tại sao....
Chẳng qua là lúc cô gái chật vật kia chậm rãi ngẩng đầu lên, Thương Mặc kinh ngạc.
"Manh Manh!" Uông Minh thất thanh lên tiếng.
Cô gái bị áp giải ra, bất ngờ chính là cô gái ban ngày Thương Mặc mới gặp mặt - Tằng Manh.
Đầy hứng thú mà nhìn Thương Mặc, Khúc Lưu Thông hai tay ôm ngực, "Thương Mặc, không nghĩ tới, phải không?. "
Trầm mặt phân tích tình huống hiện tại, chân mày Thương Mặc hơi hơi nhíu lại, "Như vậy hình như không có đạo nghĩa a lão sư, chuyện giữa chúng ta, hà tất kéo tới trên người cô gái yếu đuối vô tội."
Khúc Lưu Thông lắc đầu, "Ngươi gần đây không phải biết rõ Thương Lang Bang không từ thủ đoạn sao?"
"Ta..."
"Như vậy, ta cũng chẳng phải âm hiểm để cho ngươi cầm mạng của mình để đổi, đoán chừng ngươi cũng sẽ không đổi...." Khúc Lưu Thông bình tĩnh nhìn Thương Mặc, "Làm cho thủ hạ của ngươi thả súng xuống. "
"Lão sư ngày hôm nay dẫn ta tới, là muốn giết ta sao?" Thương Mặc xoay người lại nhìn Uông Minh liếc mắt, cũng không có ra lệnh bọn họ để súng xuống.
Uông Minh thần sắc lạnh lùng, súng trong tay như trước chỉ vào Khúc Lưu Thông, trên trán hơi thấm ra một giọt mồ hôi.
"Đúng vậy." Khúc Lưu Thông đứng lên, liếc nhìn súng lục sáng loáng phía sau Thương Mặc, ánh mắt không có chút rung động nào, "Ngươi muốn để cho cô ta bỏ mạng?"
Thương Mặc trầm mặc vài giây, giơ tay lên, đang muốn mệnh lệnh thủ hạ để súng xuống, đột nhiên xảy ra dị biến, Uông Minh thay đổi đầu súng, nòng súng nhắm ngay Tằng Manh.
Sắc mặt Khúc Lưu Thông đại biến, mà người bị kèm hai bên Tằng Manh, cũng ánh mắt phức tạp nhìn Uông Minh.
"Tôi sẽ tự sát. " Uông Minh ngữ điệu bằng phẳng mà nhìn Tằng Manh, "Yên tâm, kỹ thuật bắn của tôi rất tốt, em sẽ không có nhiều thống khổ. "
"Uông Minh...." Thương Mặc nhíu lại lông mày, "Anh điên rồi, bỏ súng xuống. "
"Thiếu chủ, tôi không cho phép bất kỳ người nào trở thành trở ngại của người." Uông Minh vẻ mặt lãnh đạm, tay chậm rãi giơ lên, nòng súng nhắm ngay trán Tằng Manh, "Manh Manh, em yên tâm, tôi rất nhanh sẽ xuống phía dưới cùng em. "
"Uông Minh! Bỏ súng xuống!" Bên kia Tằng Manh vẫn không nói một lời, Thương Mặc lại giận, "Bỏ súng xuống cho tôi!"
"Xin lỗi, Thiếu chủ, lần này tôi không thể tòng mệnh. " Đầu Uông Minh ngay cả chuyển cũng chưa từng chuyển, ngưng mắt nhìn Tằng Manh, đang muốn nổ súng, chợt nghe "Xuy xuy xuy" vài tiếng, kèm vài nam tử áo đen hai bên Tằng Manh ngã trên mặt đất, mấy người Liên Ám từ cửa sau đột phá vào tới, đem súng nhắm ngay Khúc Lưu Thông, "Khúc Lưu Thông, ông trốn không thoát rồi. "
Người của chính mình vốn kèm hai bên bỗng nhiên toàn bộ ngã xuống đất bỏ mình, hơn nữa trước khi Uông Minh hành động, bị kinh sợ Tằng Manh lung lay sắp đổ như muốn ngã xuống đất, cách nàng gần nhất Thương Mặc ba chân bốn cẳng muốn đi qua đỡ cô, đã thấy Tằng Manh lui về sau một bước, sắc mặt buồn bã, "Cô không nên tới!"
Cước bộ bị kiềm hãm, Thương Mặc không hiểu nhìn cô, một bên Khúc Lưu Thông chợt kích động, "Thương Mặc, ngươi khá lắm, tất cả kế hoạch của ta đều bị ngươi phá hủy!"
"Lão sư. . ." Đối với Khúc Lưu Thông bỗng nhiên dừng lại cảm thấy vô cùng khó hiểu, Thương Mặc sững sờ gọi một tiếng, mà Uông Minh thì thu súng lại đi về phía Tằng Manh, lúc này Tằng Manh ngược lại không tránh không né, thẳng tắp nhìn Uông Minh tới gần, hai mắt đỏ bừng.
"Manh Manh. . ." Đối với chuyện mình vừa mới suýt chút nữa giết Tằng Manh, Uông Minh tự nhiên là vô cùng áy náy, chỉ là ở trong lòng hắn, Thương Mặc so với Tằng Manh trọng yếu hơn rất nhiều.
Trong mắt Tằng Manh nước mắt trượt ra hốc mắt, nhào vào trong lòng Uông Minh, Uông Minh đang muốn mở miệng, chợt biến sắc, cúi đầu bất khả tư nghị nhìn Tằng Manh, mà Tằng Manh còn lại là chậm rãi từ trong ngực hắn thối lui, hai người khoảng cách chậm rãi kéo ra, bụng Uông Minh cắm một thanh dao găm cũng bị chậm rãi rút ra.
"Tằng Manh!" Khúc Lưu Thông sắc mặt trắng bệch, "Cô điên rồi!"
Tất cả mọi người bị một màn này làm cho sợ ngây người, Thương Mặc trước hết phản ứng kịp, nổ súng bắn rơi dao găm Tằng Manh trong tay nhuộm đầy máu tươi, tiến lên đỡ lấy Uông Minh, "Gọi xe cứu thương!"
Tằng Manh quỷ dị cười, bàn tay dính máu tươi hướng Thương Mặc với tới, chỉ nghe "Xuy xuy" hai tiếng, hai viên đạn xuyên thấu thân thể của cô, một viên là của Liên Ám, một viên là của Lâm Vũ Đồng.
"Cô điên rồi.... Cô điên rồi...." Bộ dạng bình tĩnh không còn tồn tại, Khúc Lưu Thông yếu đuối ở trên ghế sa lon, thì thào tự nói, tiếp theo giống như nghĩ đến cái gì đó, chợt rút súng lục ra, mà mấy người nhìn chằm chằm vào hắn cũng vào lúc này đồng thời nổ súng.
Trước sau bất quá vài phút, Thương Mặc ôm che phần bụng máu tươi đầy tay của Uông Minh, Tằng Manh té quỵ dưới đất, ngực cùng phần bụng không ngừng mà chảy ra máu đỏ tươi, cách đó không xa trên người Khúc Lưu Thông đồng dạng sinh ra vài vết thương rướm máu, thảm lông dê trắng tinh bị nhuộm thành màu đỏ.
"Vì. . . Cái gì. . ." Đã sắp mất đi lý trí, Uông Minh giùng giằng quỵ xuống, nhìn Tằng Manh, "Vì sao. . . Sao. . ."
"Người anh yêu... Vẫn luôn... Không phải là em..." Tằng Manh tóc tai rối bời mà khoác lên trên vai, vẻ mặt cho tới bây giờ đều rất ôn nhu không còn tồn tại, trong mắt tràn đầy trào phúng, "Anh vì cô ấy. . . Muốn giết em. . ."
Tằng Manh, vẫn luôn là một quân cờ Khúc Lưu Thông chôn ở Thanh Long Bang.
Mà kế hoạch ban đầu là, nếu Thương Mặc vẫn chưa bởi vì cô bị kèm hai bên để súng xuống, liền giả bộ trong lúc vô tình cựa ra, đợi lúc Thương Mặc tới đỡ, thanh dao găm kia liền cắm vào ngực Thương Mặc khi đối với cô không đề phòng chút nào.
Chỉ là, ai cũng không nghĩ tới, Uông Minh yêu Thương Mặc, sẽ giơ súng ý định giết Tằng Manh.
"Uông Minh.... Em thật sự yêu anh....." Tằng Manh lại buồn bã cười, a..., khóe mắt vài giọt nước mắt chảy xuống, thân thể mềm nhũn, nằm ở trên người Uông Minh.
Thương Mặc sững sờ mà nhìn xem một màn này, mà Uông Minh chợt khóc rống nghẹn ngào.
"Ta cho rằng kế hoạch của ta thiên y vô phùng. " vô lực dựa vào chỗ tựa lưng sô pha, mặc cho máu tươi không ngừng tuôn ra, Khúc Lưu Thông cười khổ nói, "Lại bại bởi một chữ 'tình' "
Thương Mặc không chết, từ nay về sau, ở phía nam, thực sự triệt để không ai động được Thương Mặc rồi.
Xe cứu thương tới, Thương Mặc cau mày, để cho người đem ba người toàn bộ đưa tới xe cứu thương, "Vô luận là người nào, đều toàn lực cứu giúp. "
"Vâng!"
Đứng ở trong đại sảnh, lẳng lặng quét mắt nhìn vết máu trong phòng khách, Thương Mặc đột nhiên cảm giác được toàn thân như nhũn ra, liền ngã ngồi trên ghế sa lon mềm mại, ôm đầu từ từ nhắm hai mắt.
"Bang chủ. . ." Lâm Vũ Đồng lo lắng nhìn Thương Mặc, "Ngài. . ."
"Tôi không sao. " Thương Mặc hít sâu một hơi, ngẩng đầu quét mắt nhìn Lâm Vũ Đồng, đứng lên, "Đi thôi, đi bệnh viện. "
"Dạ." Một đoàn người liền như vậy đến bệnh viện, trong phòng bệnh của Lệnh Hồ Huyên, Linh Lung mới được cứu ra, liền muốn xem Lệnh Hồ Huyên, lúc này đang ngồi ở bên cạnh giường bệnh, nhìn Lệnh Hồ Huyên đang nhắm mắt mà ngẩn người.
"Linh Lung. . ." Thương Mặc từ bên ngoài đi tới, đến bên người Linh Lung, tay xoa đầu Linh Lung, hít một tiếng, lại không biết nên mở miệng như thế nào.
"Thiếu chủ, bọn họ nói từ sau khi chị xuống máy bay vẫn không có nghỉ ngơi. " Ánh mắt Linh Lung không rời Lệnh Hồ Huyên, giọng nói nhẹ nhàng, "Chị đi nghỉ ngơi đi, em sẽ ở cùng chị ấy." 
Lúc rạng sáng Thương Mặc đi đến chỗ của Khúc Lưu Thông, hiện tại trời đã sắp sáng rồi.
Miệng giật giật muốn nói điều gì, nhìn dáng vẻ của Linh Lung, cuối cùng không cách nào nói ra miệng, Thương Mặc khẽ gật đầu, "Cũng tốt, em hảo hảo cùng Huyên tỷ trò chuyện, bác sĩ nói chị ấy có thể nghe được chúng ta nói chuyện. "

"Vâng." 
Đi tới cửa, Thương Mặc xoay người liếc nhìn Linh Lung canh giữ ở cạnh giường bệnh, trực tiếp đi phòng cấp cứu đợi kết quả cấp cứu của Uông Minh.
Uông Minh, Lệnh Hồ Huyên, Linh Lung, ba người này là người từ nhỏ cùng với nàng cùng nhau lớn lên.
Mà nay, cư nhiên thừa lại nàng một người khoẻ mạnh an toàn đứng ở chỗ này như vậy, mà những thứ này đều là bọn họ liều mạng đổi lấy, nàng đột nhiên cảm giác được hơi mệt một chút.
***************

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna