Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 83 (H) + 84

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 83 (H)

"Ưm........Ưm..........A.........." Triệu Mạt Thương đã không biết mình bị muốn bao nhiêu lần, cánh tay trắng nõn mảnh khảnh nắm thật chặt ga trải giường, hoa viên bị hai ngón tay Thương Mặc ra vào dày xéo đã muốn sưng đỏ, mấy sợi tóc trước trán đã sớm bị mồ hôi thấm ướt dán vào trán.
"Tiểu Đản, không cần. . . Xin Mặc . ." Thoải mái dường như muốn đem chính mình nuốt mất vậy, Triệu Mạt Thương vô lực kêu Thương Mặc, trong thanh âm tràn đầy nức nở, "Xin Mặc. . ."
"Một lần cuối cùng. . . Một lần cuối cùng. . ." Môi Thương Mặc ở trên mặt Triệu Mạt Thương cuồng hôn, động tác trên tay càng ngày càng gấp rút, lại chen vào một ngón tay, ở chỗ kia tùy ý càn quét.
"A. . . Tiểu Đản. . . Không. . ." Triệu Mạt Thương buông tay đang nắm ga trải giường ra, ôm thật chặt lưng Thương Mặc, toàn thân căng thẳng, âm thanh kêu khóc càng ngày càng lên cao, "Đủ rồi. . . Đủ rồi. . ."
Đầu ngón tay tìm được nơi nào đó mềm mại nhô lên, Thương Mặc nhìn bộ dạng triệt để thở gấp của Triệu Mạt Thương, cảm giác trên tay mình chất lỏng càng ngày càng nhiều, lúc này mới đưa ngón tay thối lui ra, ôm lấy Triệu Mạt Thương nhàn nhạt hôn.
Triệu Mạt Thương đã không có biện pháp nói ra một lời nào, cuộn tròn thân thể nằm ở trong ngực Thương Mặc, toàn thân đều là mồ hôi, rất nhanh liền ngủ mất.
Ga trải giường cơ hồ toàn bộ ướt đẫm, Thương Mặc nhìn Mạt Thương gần như mệt mỏi ngất đi, trong con ngươi xẹt qua một tia đau lòng, hôn hôn trán cô, kéo drap trải giường qua đắp lên người Triệu Mạt Thương, lúc này mới đem cô ôm lấy, một đường đến khách phòng, đặt lên trên giường sạch sẽ, giúp cô đắp kín chăn.
Thở ra một hơi, cánh tay đồng dạng đau nhức dị thường, Thương Mặc cúi đầu hôn xuống đôi môi đã sưng đỏ của Triệu Mạt Thương, lúc này mới đứng dậy, trở lại phòng ngủ cầm quần áo sạch sẽ, thuận tiện lấy vải cùng nước khử trùng trong hộp thuốc cấp cứu ra, đi vào phòng tắm xử lý vết thương.
Cởi áo lông màu đen mặc trên người xuống, trên lưng mấy chỗ vết thương bị băng vải che đã sớm nứt ra, vốn là băng vải trắng tinh cơ hồ toàn bộ đã nhiễm đỏ máu.
Đem áo lông vứt xuống một bên trong giỏ, Thương Mặc nhíu mày cởi băng vải mang máu trên người ra, sau đó vứt qua một bên.
Lần này bắn nhau, cánh tay trái trúng hai phát súng, trên lưng ba phát, trong đó hai phát là trên bả vai đi xuống một chút, Thương Mặc cởi bra xuống, miễn cưỡng cầm nước khử trùng lau miệng vết thương, lại lấy nước thuốc đổ lên miệng vết thương, cũng lười xử lý nhiều, tùy ý đem băng vải quấn lên trên người, toàn bộ chuẩn bị xong sau mới thay quần áo sạch sẽ.
Cầm một chậu nước rửa mặt đổ nước ấm, đem áo lông màu đen nhuốm máu cho vào trong chậu ngâm, tiếp theo đem băng vải mang máu nhặt lên, mang chìa khóa ra cửa, cho đến khi đem băng vải vứt xuống thùng rác dưới lầu, mới thở phào nhẹ nhõm trở về trên lầu giặt áo lông.
Thật may thời điểm Triệu Mạt Thương cùng nàng làm chuyện đó, không có thói quen đưa tay vào trong quần áo nàng.
Làm xong hết thảy mọi chuyện để loại bỏ chứng cứ, Thương Mặc trở về khách phòng, Triệu Mạt Thương ôm chăn, bĩu môi, vẻ mặt ngủ đáng yêu.
Đem cái chăn đang chiếm lấy vị trí của mình ra, Thương Mặc vừa mới nằm dài trên giường, Triệu Mạt Thương liền chui vào trong ngực nàng, ở ngực nàng cọ cọ, vẻ mặt thỏa mãn tiếp tục ngủ.
"A. . ." Nhẹ nhàng cười một tiếng, ôm chặt cô, Thương Mặc cũng nhắm mắt ngủ theo.
Bây giờ đã rạng sáng hơn một giờ, thể lực Thương Mặc đã sớm hao tổn không còn gì, mới nhắm mắt, liền lập tức ngủ, tay vẫn như cũ duy trì tư thế ôm Triệu Mạt Thương .
------------------------------

Mà lúc này, Lệnh Hồ Huyên nhìn Triệu Nam khóc lớn, vẻ mặt bất đắc dĩ.
"Mẹ. . . Tôi muốn mẹ. . ." Triệu Nam ngồi dưới đất, hai tay không ngừng lau nước mắt mãnh liệt chảy ra, Linh Lung ở một bên nhíu mày, khoanh tay nhìn đứa nhỏ trên đất, trong mắt lóe lên tia sáng khác thường.
"Nam Nam, bây giờ đã trễ lắm rồi, mẹ cháu cũng ngủ, cháu nhẫn tâm đánh thức mẹ cháu sao?" Lệnh Hồ Huyên thanh âm ôn nhu dụ dỗ Triệu Nam, "Cháu ngoan ngoãn ngủ, dì ngày mai sẽ mang cháu đi tìm mẹ có được hay không?"
"Không cần không cần, tôi bây giờ muốn mẹ. . ." Triệu Nam lại tựa như đá chân, vừa khóc lóc vừa hét muốn Triệu Mạt Thương, "Tôi muốn mẹ, các người cũng là người xấu. . ."
"Nam Nam. . ." Lệnh Hồ Huyên đưa tay giúp cô bé lau nước mắt, "Mẹ đã ngủ nha, chúng ta ngày mai đi tìm mẹ cháu, cháu khóc như vậy, ngày mai mẹ sẽ nổi giận đó."
Triệu Nam ngưng khóc, trợn mắt nhìn Lệnh Hồ Huyên mấy giây, Lệnh Hồ Huyên cố gắng lộ ra một nụ cười rất ôn nhu, "Dì mang cháu đi ngủ có được hay không?"
Trong lòng thầm mắng Thương Mặc khốn kiếp giao cho mình chuyện rắc rối như vậy, Lệnh Hồ Huyên đưa tay muốn kéo tay Triệu Nam, nhưng không ngờ Triệu Nam bỗng nhiên hung hãn cắn nàng một cái, "Ngươi là người xấu! ! !"
"A A..........."Trẻ con cắn người luôn nhằm vào cổ tay, Lệnh Hồ Huyên lại không phòng bị, bị cô bé cắn hít một hơi lãnh khí.
Linh Lung sắc mặt lập tức thay đổi, đi tới bên người Lệnh Hồ Huyên ngồi xuống, kéo tay Lệnh Hồ Huyên qua, trên mu bàn tay trắng nõn xinh đẹp lại nhiều thêm một dấu răng hồng hồng, mơ hồ còn có chút máu ứ đọng.
Bởi vì động tác của Linh Lung sững sốt một chút, Lệnh Hồ Huyên nhìn cái người đang cau mày, mềm nhẹ cười một tiếng, "Không có gì. . ."
Lời còn chưa dứt, Linh Lung bỗng nhiên trầm mặt đứng lên, đưa tay nắm Triệu Nam, trực tiếp đem thân thể nho nhỏ kia xách lên.
"Oa. . ." Đã muốn ngừng nước mắt, Nam Nam kinh hãi khóc lần nữa, Lệnh Hồ Huyên vội vàng đúng lên đi theo tới, "Linh Lung. . ."
Cũng không thèm nhìn tới nàng một cái, Linh Lung trực tiếp xách Triệu Nam đến phòng mình, đóng cửa phòng.
Lệnh Hồ Huyên giật mình, đang muốn đuổi theo, cửa phòng nơi đó lại truyền tới âm thanh bị khóa từ bên trong.
Đem Triệu Nam vứt xuống trên giường, Linh Lung mặt lạnh, "Ngươi rốt cuộc có ngủ hay không?"
"Oa. . . Ngươi khi dễ tôi. . ." Triệu Nam ô ô khóc, chân ở trên giường đá lung tung, "Tôi muốn tìm mẹ, tôi muốn mẹ. . ."
Khóc khàn cả giọng, Triệu Nam mặt đầy nước mắt nước mũi, chóp mũi và gương mặt cũng hồng hồng.
Linh Lung vẻ mặt chán ghét liếc cô bé một cái, "Ngày mai sẽ đem ngươi đưa đi, ngươi tốt nhất yên tĩnh một chút cho ta, nếu không ta bây giờ liền đem ngươi ném ra ngoài!"
Triệu Nam lập tức ngừng khóc, sợ hãi nhìn cô, lỗ mũi vẫn còn hấp hấp.
"Hừ!" Hừ lạnh một tiếng, Linh Lung lại liếc cô bé một cái, lúc này mới cầm thanh đao định đi ra ngoài.
"Ngươi là người xấu, ba nói mẹ là kiểm sát trưởng, đặc biệt bắt người xấu, ta bảo mẹ ta bắt ngươi!" Triệu Nam tức giận chống eo, bĩu môi la lớn.
"Tùy tiện." Lạnh lùng bỏ lại một câu, Linh Lung mở cửa phòng đi ra, sau đó đóng lại.
Lệnh Hồ Huyên có chút sợ hãi nhìn Linh Lung hiếm thấy một lần nổi bão, nhưng vẫn là có chút lo âu nhìn xuống cửa phòng kia, "Đứa trẻ còn nhỏ, em. . ."
"Trễ lắm rồi, đi ngủ." Linh Lung tức giận liếc nàng một cái, cầm thanh đao ngồi vào trên ghế salon, nhắm mắt định ở nơi đó tùy tiện ngủ một đêm.
Liếc nhìn cửa phòng bị đóng lại, lại chuyển ánh mắt nhìn người đang ngủ, Lệnh Hồ Huyên trong mắt thoáng qua một nụ cười, đi tới ngồi xuống bên người Linh Lung.
Cảm giác ghế salon bên cạnh bị lõm xuống làm cho Linh Lung mở mắt ra, quay đầu thấy bộ dạng Lệnh Hồ Huyên ngồi ở một bên nhịn cười nhìn mình, rất mất tự nhiên nói, "Nhìn cái gì vậy!"
"Tiểu Linh Lung, em sinh khí là bởi vì cô bé cắn tôi sao?" Lệnh Hồ Huyên nhìn thẳng vào mắt Linh Lung, nở một nụ cười tuyệt sắc, tay lượn quanh trên cổ Linh Lung, người cũng đi qua dựa vào.
Thân mình lập tức trở nên cứng ngắc dị thường, Linh Lung khóe miệng giật giật, liếc nàng một cái, "Tôi chẳng qua là ngại cô bé quá ồn ào."
"Phải không?" Lệnh Hồ Huyên lại đến gần Linh Lung một ít, môi cơ hồ muốn dán lên môi của cô, thanh âm êm dịu ở khóe môi nỉ non, "Tôi còn tưởng rằng em đau lòng tôi. . ."
"Chị.......Chị......" Bị cử động thân mật như vậy làm cho tâm một mảnh hoảng loạn, Linh Lung rất mất tự nhiên muốn quay đầu ra, thế nhưng môi lại lướt qua môi Lệnh Hồ Huyên, khuôn mặt vốn ửng hồng lập tức đỏ.
Trên mặt một chút hồng thoáng một cái đã qua, Lệnh Hồ Huyên nhưng vẫn duy trì tư thế thân mật như vậy, kiều mỵ thanh âm."Tiểu Linh Lung ~~~ "
Soạt, lập tức đứng lên, Linh Lung mặt đỏ bừng, "Trễ lắm rồi, chị không đi ngủ ở chỗ này làm gì?"
Mím môi nhẹ khẽ cười, Lệnh Hồ Huyên đi theo tới, từ đằng sau ôm lấy eo Linh Lung, "Phòng em bị đứa nhỏ kia chiếm rồi, đi qua phòng tôi ngủ đi."
"Không cần!" Linh Lung lập tức nói, "Tôi ngủ phòng khách là được rồi!"
"Tiểu Linh Lung ~~~" Lệnh Hồ Huyên dán vào vành tai Linh Lung, tựa như phảng phất nũng nịu, nơi nào đó đầy đặn cao thẳng còn cọ vào lưng Linh Lung, "Có được hay không vậy ~~~ "
Toàn thân tóc gáy cũng dựng lên, Linh Lung thân mình cứng ngắc, cảm giác hai khỏa mềm mại trên lưng làm cho cô vô hình cảm thấy trong cơ thể có cái gì ở xung động, muốn xông đến đến đi trói buộc vậy.
"Chị........" Linh Lung vội vã muốn từ trong ngực Lệnh Hồ Huyên tránh thoát, Lệnh Hồ Huyên không biết làm thế nào đem cô ôm thật chặt, động tác giãy giụa càng gia tăng va chạm phần lưng cùng chỗ mềm mại, Linh Lung mặt đỏ tới mang tai nói, "Chị buông tôi ra."
"Không thả, trừ phi em cùng tôi trở về phòng ngủ, nếu không tối nay chỉ như vậy." Âm thanh Lệnh Hồ Huyên hồ mị ở bên tai cô vang lên, lời nói ra làm cho cô hận đến nghiến răng, Linh Lung hung hãn nói, "Vừa rồi nên để cho tiểu quỷ kia cắn chết chị đi!"
"Tiểu Linh Lung ~~~ em bỏ được sao?" Lệnh Hồ Huyên khẽ liếm vành tai Linh Lung, ngậm vào miệng, nhẹ nhàng gặm cắn.
Thân thể lập tức xụi lơ ở trong ngực Lệnh Hồ Huyên, Linh Lung sắc mặt vẫn như cũ phồng thành màu đỏ thẫm, "Chị.......lên cơn cái gì......."
"Tiểu Linh Lung, cùng tôi trở về phòng ngủ đi. . ." Lệnh Hồ Huyên buông vành tai cô ra, giọng nói ngọt mị, "Có được hay không vậy. . ."
"Chị buông tôi ra trước." Linh Lung cố gắng duy trì tỉnh táo trong đầu, rất khó khăn nói.
"Em trước cùng tôi trở về phòng." Lệnh Hồ Huyên phát ra mấy tiếng cười mị hoặc dễ nghe, "Trở về phòng tôi sẽ buông em ra."
". . ." Linh Lung trầm mặc mấy giây, hướng về phòng Lệnh Hồ Huyên bước đi, "Như vậy rất khó đi."
"Sẽ không nha." Lệnh Hồ Huyên duy trì tư thế ôm Linh Lung, mang cô hướng phòng của mình đi tới, vừa đi vừa nói, "Chỉ cần có lòng, là có thể."
Lời này tựa hồ có chút ngôn ngoại chi ý*, nhưng Linh Lung không có biện pháp đi tự hỏi, chỉ mặc cho Lệnh Hồ Huyên mang cô trở về trong phòng, đóng cửa lại, lúc Lệnh Hồ Huyên buông cô ra đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm.
*ngôn ngoại chi ý: ý trong lời nói, ý LHH là LL có lòng thì sẽ thấy đi dễ dàng thôi =))
Chẳng qua là lập tức lại khẩn trương, "Chị. . . Làm gì?"
Lệnh Hồ Huyên đứng ở cách đó không xa, đang quyến rũ cởi quần áo, nhìn dáng điệu tựa hồ đang muốn cởi quần xuống. Nghe được Linh Lung mở miệng hỏi mình, Lệnh Hồ Huyên nghiêng đầu đối với cô nở một nụ cười ái muội, "Cởi quần áo a, nếu không làm sao ngủ?" 

Chương 84

Linh Lung mặt đỏ tới tận mang tai nhìn thân thể Lệnh Hồ Huyên trắng nõn dần dần bại lộ ở trong không khí, cũng bại lộ ở trước mặt mình, hô hấp càng ngày càng nặng, cho đến cuối cùng dường như muốn nghẹt thở vậy.
Đem quần jean có phần hết sức riêng tư cởi ra, cuộn lại bỏ xuống, Lệnh Hồ Huyên quyến rũ nhìn Linh Lung, trong mắt thoáng qua một chút ngượng ngùng, trên mặt như cũ treo nụ cười hồ mị, thướt tha đi mấy bước đến chỗ Linh Lung.
Đứng ở nơi đó mấy giây, Linh Lung mặt càng ngày càng đỏ, hô hấp càng ngày càng gấp rút, thấy Lệnh Hồ Huyên hướng mình đi tới, theo bản năng lui lại phía sau mấy bước.
Che miệng khẽ cười, Lệnh Hồ Huyên mở ra tủ quần áo cầm ra áo ngủ của mình, lại nhìn Linh Lung một cái, đưa tay ra sau lưng cởi móc áo bra ra.
"Tôi. . . Tôi đi rửa mặt." Linh Lung lắp bắp thốt ra một câu, chạy như bay vào phòng tắm trong phòng Lệnh Hồ Huyên.
"Phốc ha ha......." Lệnh Hồ Huyên bật cười, nhìn bóng lưng hoảng hốt của Linh Lung, vẻ mặt hài lòng, lúc này mới đem áo ngủ mặc vào, nhưng không đem đai lưng cột chắc, mà là thả lỏng lơ lửng, tựa như tiện tay kéo một cái liền có thể cởi ra vậy.
Sau khi chạy vào phòng tắm, Linh Lung nhìn mặt mình trong gương đã phồng thành màu gan heo, dùng sức lắc lắc đầu, mở vòi nước, không để ý mùa đông nước lạnh như băng, vốc một bụm nước vẩy ở trên mặt, hai tay chống trên bồn rửa tay, muốn làm cho mình tỉnh táo lại.
Cô không hiểu Lệnh Hồ Huyên làm sao vậy, càng không hiểu chính mình bị làm sao.
Từ sau lần đó Lệnh Hồ Huyên xuất hiện, thái độ đối với mình liền cùng trước kia không giống nhau, thái độ giống như ngày hôm nay cũng chưa từng xuất hiện qua, nhưng khiêu khích như vậy vẫn là có.
Ví như bỗng nhiên ôm lấy cô, hoặc là bỗng nhiên hôn mặt cô một chút, các loại chuyện linh tinh như vậy mỗi ngày đều phát sinh.
Mà chính mình, tựa hồ cho tới bây giờ cũng không chán ghét.
Không nên a, cô rõ ràng, từ thời điểm được Bang chủ bắt đầu nhận nuôi, liền quyết định muốn cả đời đi theo Thiếu chủ, thì tại sao. . . lại đối với hành động thân thiết của Lệnh Hồ Huyên một chút cũng không bài xích?
Trong phòng ngủ, Lệnh Hồ Huyên ngồi ở mép giường, chống cằm nhìn cửa phòng tắm ngẩn người.
Nàng và Linh Lung, là ở cùng một cái cô nhi viện lớn lên.
Cô nhi viện phúc lợi cũng không nhiều, mỗi ngày cho bọn trẻ cũng không nhiều đồ ăn, mà những đứa nhỏ lớn hơn thường ỷ vào mình cao lớn hơn, liền đoạt đồ ăn của đứa trẻ nhỏ hơn mình.
Lúc nàng 8 tuổi, đối với những thứ này đã sớm có thể nhắm mắt bàng quan, ai cũng đều từ nhỏ bị cướp đoạt như vậy mà lớn lên, không có gì công bằng hay không công bằng hết.
Những đứa nhỏ cướp đồ ăn này, ở hai ba năm trước, cũng thường bị cướp đồ ăn khi còn nhỏ.
Mà nàng, tám tuổi rốt cuộc không cần lo lắng cơm của mình bị đoạt, chợt đối với cô bé bốn tuổi  luôn yên lặng đứng ở một bên nhìn sinh ra hứng thú.
"Muốn ăn sao?" Thường ngày như nhau lui tới lấy phần đồ ăn của chính mình, Lệnh Hồ Huyên nhìn Linh Lung ở một bên chịu đựng cơm của mình bị lấy đi, lộ ra một nụ cười thiện ý, "Tại sao không đi đoạt?"
"Lãng phí khí lực." Linh Lung bốn tuổi nhìn nàng một cái, tự mình đi qua một bên ngồi xuống, ôm đầu gối định dùng tư thế này để quên đi cảm giác đói bụng.
Đúng vậy, đứa trẻ bốn tuổi, đi cùng đứa trẻ bảy tám tuổi cướp cơm ăn, căn bản là lãng phí khí lực.
Nhưng trừ Linh Lung ra những đứa trẻ khác vẫn chém giết, tại khoảnh khắc này Lệnh Hồ Huyên, bởi vì sự khôn ngoan của Linh Lung cảm thấy kinh ngạc, dứt khoát ngồi xổm trước mặt cô, đem cơm của mình đưa cho Linh Lung, "Cho ngươi."
Nếu như nàng nhớ không lầm, Linh Lung kỳ thật đã hai ngày chưa ăn bất cứ cái gì, chỉ uống nước.
Linh Lung xanh xao vàng vọt chẳng qua là ngước mắt nhìn nàng mấy giây, lại cúi đầu nhìn một chút đồ ăn không tính là phong phú, nuốt một ngụm nước miếng, rất nhanh chóng nhận lấy, cúi đầu ngồi ăn.
Nhàn nhạt cười một tiếng, Lệnh Hồ Huyên sờ đầu Linh Lung một cái, "Sau này, ăn chung đi."
Cho đến ngày nay, đã lớn lên thành một nữ nhân yêu nghiệt có tri thức, luật sư có tiếng ở thành phố X Lệnh Hồ Huyên, từ đầu đến cuối không biết tại sao mình lúc trước vì sao lại đối với Linh Lung sinh ra nồng đậm hứng thú như vậy, thuận tiện còn phát thiện tâm đem thức ăn nhường cho Linh Lung.
Nhưng là, không phải như vậy, chỉ sợ cũng không có nàng hôm nay đi.
Ở tám tuổi Lệnh Hồ Huyên lần đầu tiên đem cơm nhường cho Linh Lung sau mấy ngày, cửa cô nhi viện bỗng nhiên tới mấy chiếc ô tô, trên xe bước xuống là một đôi vợ chồng còn có một cô bé đáng yêu mặc váy công chúa.
"Mặc Nhi, muốn em gái hay là em trai?" Cô gái trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp hướng về phía con gái bị chồng ôm cười hỏi.
"Em gái!" Mặc váy công chúa đáng yêu, buộc hai tóc hai bên, gương mặt tròn trịa trắng trắng, con mắt thật to đen bóng, giọng nói của cô bé giòn tan đối với cô gái nói.
"A, vậy thì em gái đi." Vị phu nhân cũng tính như vậy, nghe con gái nói vậy, liền đối với chồng mình gật gật đầu nói.
Một nhóm ba người, phía sau còn đi theo mấy người đàn ông mặc quần áo đen đeo kính, đi vào cô nhi viện nhìn có chút lụi bại.
Mà lúc ấy, Linh Lung đang mặc quần áo cũ người hảo tâm quyên góp tới, ngồi ở trong một đống bùn chơi.
Cô bé vừa vào cô nhi viện, liền thấy được trong sân một đám con nít chạy tới chạy lui, mở hai mắt thật to nhìn hồi lâu, chán ghét cau mày, "Ba mẹ, thối thối."
Người đàn ông ôm nàng ha ha cười to, đem con gái để xuống, "Mặc Nhi không thích chơi trò chơi sao?"
"Nhưng là thối thôi." Sau khi bị thả xuống lập tức bám lấy gấu quần ba, cô bé bĩu môi, đôi mắt to xinh đẹp tò mò nhìn hình ảnh đám hài tử kia chạy tới chạy lui, bỗng nhiên chú ý tới Linh Lung ngồi một mình ở trong góc chơi bùn, buông gấu quần ba mình, lảo đảo lắc lư đi tới, "Ngươi đang làm gì?"
"Chơi bùn." Linh Lung rất ngắn gọn đáp, lại tiếp tục tập trung tinh thần xây lâu đài.
"Đây là cái gì?" Cô bé chỉ chỉ một đống bùn tựa hồ có hình có dạng, tò mò hỏi Linh Lung, "Lâu đài?"
" Ừ." Linh Lung nghiêm túc đắp bùn, thuận miệng trả lời.
"Ồ......." Cô bé gật đầu một cái, tiếp lộ ra nụ cười đáng yêu, “Trong nhà ta cũng có lâu đài, bất quá đá rất đẹp, ngươi có muốn đi xem hay không?"
Ngẩng đầu lên nhìn cô bé hồi lâu, đột nhiên cảm giác được nụ cười trên mặt cô bé thật ấm áp rất khả ái, Linh Lung bốn tuổi cũng nở nụ cười, "Muốn!"
"Ư! Mẹ, em gái!" Cô bé bỗng nhiên xoay người đối với ba mẹ đứng ở một bên mỉm cười hô.
Người đàn ông liếc nhìn Linh Lung, đi tới trước mặt cô bé, ngồi xuống, "Con tên gọi là gì?"
"Viện trưởng nói, con kêu Linh Lung." Linh Lung duy trì tư thế ngồi ở trong bùn, ngước đầu nhìn người đàn ông anh tuấn, khéo léo đáp.
"Sau này, con đi theo Mặc Nhi họ Thương, được không?" Vị phu nhân xinh đẹp như hoa lấy ra một cái khăn tay giúp Linh Lung lau đi bùn trên mặt, vừa ôn nhu vừa nói, "Mặc Nhi vẫn muốn một em gái."
Nháy mắt mấy cái, Linh Lung cái hiểu cái không nhìn cô bé cười hì hì một bên, gật đầu một cái.
Thủ tục rất nhanh liền làm xong, Linh Lung bị người nhà này nhận nuôi.
Cô không hiểu được nhận nuôi là ý gì, chẳng qua là lúc sắp bị mang đi, chợt nhớ tới tỷ tỷ luôn chia đồ ăn cho mình, vì vậy kéo tay áo bé gái, "Ta không đi xem lâu đài nữa."
"Tại sao?" Bỗng nhiên xuất hiện biến cố như vậy, người đàn ông trẻ tuổi cùng vợ mình có chút trố mắt nhìn nhau, mà cô bé cũng bỉu môi mặt đầy bất mãn.
Cố chấp lắc đầu một cái, buông tay áo bé gái, Linh Lung chạy trở về trong sân.
Khi đó, Lệnh Hồ Huyên đã tám tuổi, đang học viết chữ, chợt nghe các thầy giáo đang nghị luận có người muốn nhận nuôi Linh Lung, nhất thời có chút ngây ngẩn.
Nàng biết cái gì gọi là nhận nuôi.
Ngơ ngẩn nhìn giấy và bút mấy giây, Lệnh Hồ Huyên không phân rõ cảm giác mất mát trong tim mình là chuyện gì xảy ra, cúi đầu xuống tiếp tục viết chữ.
Linh Lung một đường chạy đến nơi Lệnh Hồ Huyên học viết chữ, ở nét mặt thầy giáo kinh ngạc chạy vào, ôm tay tay áo Lệnh Hồ Huyên không thả.
"Linh Lung. . ." Để bút xuống, kinh ngạc nhìn Linh Lung gắt gao nắm tay áo mình không buông, Lệnh Hồ Huyên bỗng nhiên muốn khóc lên.
Cô bé đi cùng Linh Lung cũng chạy vào đứng ở cửa nhìn hồi lâu, ngửa đầu nhìn ba mình, "Ba, Mặc Nhi còn muốn một người tỷ tỷ."
"Được." Người đàn ông sờ đầu nàng, mỉm cười, "Vậy thì một người tỷ tỷ."
Vị phu nhân trẻ tuổi đứng một bên nhìn cô bé, trong mắt tràn đầy cưng chìu.
Như vậy, Linh Lung cùng Lệnh Hồ Huyên được nhà họ Thương nhận nuôi, từ nay về sau liền chuyển sang cuộc sống hoàn toàn khác với cuộc sống ở cô nhi viện.
Mọi việc có nhân tất có quả.
Lệnh Hồ Huyên biết mình tính tình không dễ tin tưởng bất kỳ người nào, càng không dễ dàng đối với bất kỳ người nào lấy lòng, mà năm đó trong cô nhi viện một lần vô tình lấy lòng, lại để cho nàng có thể được Bang chủ nhận nuôi, hơn nữa tạo điều kiện cho nàng học tập, luyện võ, cho đến hôm nay trở thành Ám Nguyệt Đường Đường chủ, bên ngoài lại là đại luật sư được mọi người ngưỡng mộ.
Không rõ cảm tình đối với Linh Lung từ lúc nào thay đổi mùi vị, chẳng qua là từ sau ngày ấy, liền đối với Linh Lung mang lòng cảm kích, mà cảm kích như vậy, về sau trong cuộc sống lại dần dần hóa thành yêu.
Một đoạn chuyện cũ kia, Linh Lung sợ rằng đã sớm quên mất đi, Linh Lung nhớ, chẳng qua là Thiếu chủ lúc ấy không để ý những đứa trẻ ở sân sau chơi đùa, duy chỉ lựa chọn nàng thôi.
Cửa phòng tắm bị mở ra, Lệnh Hồ Huyên thu hồi cảm xúc, nhìn sắc mặt Linh Lung nước đọng chưa khô, trong tròng mắt xẹt qua vẻ cưng chìu, đứng dậy rút ra một cái khăn giấy, dời bước đến trước mặt Linh Lung, giúp Linh Lung lau khô nước trên mặt.
Linh Lung tùy ý mặc cho động tác của Lệnh Hồ Huyên, lúc khăn giấy quét qua môi cảm giác vô hình đến một tia run rẩy.
"Linh Lung. . ." Nghiêm túc ngưng mắt nhìn Linh Lung, Lệnh Hồ Huyên đem khăn giấy cầm ở trong lòng bàn tay, nỉ non gọi tên Linh Lung, đưa tay ôm lấy Linh Lung, "Vô luận như thế nào, chúng ta cũng không xa rời nhau."
Kinh ngạc nghe nói của Lệnh Hồ Huyên, bỗng chốc chỗ nào đó trong lòng triệt để bị khuấy động, Linh Lung tuy không biết Lệnh Hồ Huyên tại sao lại như vậy, chợt có một tia cảm động.
"Ừ."

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna