Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 85 + 86

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 85

"Ngủ đi." Lệnh Hồ Huyên mỉm cười buông Linh Lung ra, đem khăn giấy ném vào bên trong thùng rác, đưa tay khẽ vuốt gò má Linh Lung, "Gần hai giờ sáng rồi."
" Ừ." Trong đầu bỗng dưng thoáng qua hình ảnh bao nhiêu lần mình bị bệnh mà Lệnh Hồ Huyên thức trắng đêm chiếu cố mình, trên mặt Linh Lung ửng đỏ, cúi đầu đi tới mép giường, cũng không thay quần áo liền nằm lên.
"Không thay quần áo sao?" Lệnh Hồ Huyên từ trong tủ quần áo cầm ra một cái áo ngủ khác của mình, "Đổi một chút đi, ngủ như vậy thoải mái hơn."
Do dự mấy giây, Linh Lung ngồi dậy, nhận lấy áo ngủ vào phòng tắm thay xong, nghĩ tới cái áo ngủ này bình thường đều là Lệnh Hồ Huyên mặc, lại nghĩ đến mình vừa mới thấy cỗ thân thể trắng nõn hoàn mỹ kia, Linh Lung hít thở sâu mấy cái, lúc này mới đẩy cửa đi ra ngoài.
Lệnh Hồ Huyên đã tắt toàn bộ đèn trong phòng, chỉ để lại hai ngọn đèn mờ nhạt ở đầu giường, lúc này đang nghiêng người nằm đối mặt với phòng tắm, thấy Linh Lung đi ra, khẽ mỉm cười, hướng bên cạnh nằm, "Lên đây đi."
Linh Lung thấp giọng đáp một tiếng ừ, đi đến bên giường Lệnh Hồ Huyên, nằm lên, sau khi cô nằm lên Lệnh Hồ Huyên lập tức vươn tay ôm lấy eo của cô.
Người lại một lần nữa cứng lại, cảm thụ cảm giác thân thể mềm mại kia ôm mình, Linh Lung động một cái cũng không dám động.
Rõ ràng có thể cảm nhận được thân thể Linh Lung cứng ngắc, Lệnh Hồ Huyên vẫn cười trộm đem cô ôm càng chặt hơn, nhắm hai mắt lại, rất nhanh liền ngủ.
Linh Lung bị ôm liền cương cứng người nhìn trần nhà, đợi đến lúc nghe được tiếng hít thở đều đều của Lệnh Hồ Huyên, bỗng nhiên có chút giận dữ.
Dựa vào cái gì Lệnh Hồ Huyên có thể ngủ như vậy, mà cô cứ mở to mắt làm sao cũng không ngủ được?
Cúi đầu nhìn đầu Lệnh Hồ Huyên tựa vào cánh tay mình, người này bình thường gò má luôn treo trên mặt nụ cười, làm cho cô không biết được yêu thích hay là chán ghét nụ cười này, vẻ mặt lúc này hết sức bình tĩnh.
Tim vốn đập với tần suất cao đột nhiên chuyển thành ổn định, Linh Lung nhìn vẻ mặt ôn nhu của Lệnh Hồ Huyên khi ngủ, không hiểu sao có một sự an tâm vô hình.

Người phụ nữ này, lúc ngủ so với lúc bình thường dễ nhìn hơn, cũng tương đối không làm cho cô cảm thấy chán ghét như vậy.
Mang theo ý tưởng như vậy, Linh Lung nghe tiếng hít thở của Lệnh Hồ Huyên, dần dần cũng ngủ.
"Loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng..............."
"Loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng...........Loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng................."
Một trận âm thanh huyên náo truyền tới, Linh Lung cau mày, kéo chăn qua đỉnh đầu, định ngăn cách những âm thanh ồn ào kia.
Chẳng qua là trong chốc lát, chăn liền bị kéo xuống, Linh Lung mở mắt ra, thấy vẻ mặt Lệnh Hồ Huyên ôn nhu vui vẻ, nhất thời có chút ngây dại.
"Đừng đem chăn đắp lên trên đầu, như vậy không tốt." Lệnh Hồ Huyên giúp cô đắp kín chăn, cúi đầu hôn một cái lên gò má của cô, ngồi dậy, đang định xuống giường, đêm qua cũng không có buộc chặt đai lưng bỗng nhiên buông lỏng, áo ngủ mở rộng, tất cả cảnh đẹp bại lộ ở trước mắt Linh Lung.
Vẻ mặt Linh Lung càng thêm dại ra, khoảng cách gần nhìn chằm chằm đỉnh núi cao đầy đặn kia hồi lâu, nhiệt độ trên mặt từ từ nóng lên.
Đai lưng vốn không buộc chặt chính là vì muốn dụ hoặc Linh Lung, nhưng lại ở đêm qua tạm thời thay đổi chủ ý, Lệnh Hồ Huyên không ngờ tới lại sẽ xuất hiện tình huống như vậy, theo bản năng liền muốn kéo áo ngủ lên, nhưng sau khi nhìn thấy bộ dạng ngơ ngác nhìn của Linh Lung, lộ ra một nụ cười mị nhân, cũng không đi kéo áo ngủ, mà cúi xuống phủ ở bên tai Linh Lung, âm thanh lộ vẻ hết sức mê người, "Em thích xem sao?"
Soạt một cái, mặt Linh Lung lập tức đỏ bừng, kéo chăn trùm qua đầu, Lệnh Hồ Huyên lại nắm lấy tay cô, "Đã nói với em không được đắp chăn qua đầu, như vậy đối với thân thể không tốt."
Linh Lung mắc cỡ đỏ mặt oán giận liếc nàng một cái, "Chị đem quần áo kéo lên cho tôi!"
"Ồ? Em không thích nhìn sao?" Lệnh Hồ Huyên cố làm ra vẻ không hiểu, "Tôi thấy em vừa rồi nhìn rất nghiêm túc, mới không kéo quần áo lên a."
"Chị....." Linh Lung thẹn thùng bực bội định rút tay về, nhưng không ngờ động tác kéo tay của cô cũng làm Lệnh Hồ Huyên bị kéo qua, mà Lệnh Hồ Huyên nửa ngồi nửa cúi người cũng vì vậy bị kéo đến trong ngực cô, hai ngọn núi đầy đặn mê người kia cũng trực tiếp đụng vào ngực Linh Lung, lúc này ngay cả mặt Lệnh Hồ Huyên cũng đỏ.
Nhìn đỉnh núi gần trong gang tấc, Linh Lung khó hiểu, chỉ muốn biết hai khối đầy đặn kia có mềm mại hay không, đang muốn đưa tay chạm đến, bỗng nhiên ý thức được không đúng, vội vàng nhắm mắt, "Chị mau đứng lên đi......."
Nhìn thấy rõ ràng dáng vẻ và hành động của cô, Lệnh Hồ Huyên mặc dù ngượng ngùng, nhưng trong tròng mắt lại xẹt qua một nụ cười, cúi đầu tiếp tục ở bên tai Linh Lung nói, "Tiểu Linh Lung, muốn sờ sao?"
Linh Lung bỗng nhiên đem nàng đẩy ra, ngồi dậy, suy nghĩ một chút, lại dứt khoát xuống giường trực tiếp chạy vọt vào phòng tắm.
Lệnh Hồ Huyên nhìn bóng lưng hoảng hốt cùng đêm qua giống nhau như đúc, nụ cười dị thường quyến rũ, lúc này mới kéo áo ngủ lên buộc lại đai lưng, đứng dậy đi mở cửa.
Nàng cũng không tin mỗi ngày đều như vậy Linh Lung vẫn giống như đầu gỗ không hiểu gì.
Ngoài cửa Triệu Nam cố gắng đập cửa, sau khi cửa được mở ra liền chống eo ngửa mặt lên nhìn Lệnh Hồ Huyên, "Tôi phải về nhà! ! !"
Nụ cười trên mặt cùng ôn nhu thu hồi, Lệnh Hồ Huyên cúi đầu nhìn đứa bé không hiểu chuyện này, thở dài, bắt đầu suy tính Thương Mặc sẽ đối đãi cô bé này như thế nào.
Nhìn điệu bộ đêm qua của cô bé này, nhất định là hết sức bám dính Triệu Mạt Thương.
Nhưng là, so với lòng dạ hẹp hòi của Thương Mặc, sao có thể để cho cô bé dính lấy Triệu Mạt Thương, hơn nữa, còn làm trở ngại thế giới hai người như vậy.
Hơi suy tính, Lệnh Hồ Huyên kéo ra một nụ cười, "Mẹ cháu bây giờ còn đang ngủ, tối nay lại đi, được không?"
Mặc dù đã trưa rồi, bất quá nhìn bộ dáng Thương Mặc kia, đêm qua phỏng chừng hành hạ Triệu Mạt Thương không ít, nàng mới không tin Triệu Mạt Thương lúc này sẽ tỉnh.
"Tôi muốn tìm mẹ!" Triệu Nam cố chấp kêu, "Tôi phải về nhà!"
Có chút khổ não vuốt trán, Lệnh Hồ Huyên liếc nhìn cửa phòng tắm vẫn đóng như cũ, nghĩ đến Thương Mặc đêm qua vui vẻ như vậy còn mình lại khổ cực chiếu cố đứa bé cố tình gây sự này, nhất thời có chút khó chịu.
Bất quá, nếu không phải có đứa bé này, sợ rằng đêm qua tiểu Linh Lung sẽ không thất thố như vậy.
Hơn nữa, nếu không phải có đứa bé này ở đây, nàng lại làm sao có thể có cơ hội cùng tiểu Linh Lung ngủ ở cùng trên một cái giường.
Nghĩ như vậy, Lệnh Hồ Huyên liền thoải mái hơn, ngồi xuống tiếp tục dỗ Triệu Nam, "Vậy cháu đi phòng khách ngồi một hồi, dì thay quần áo xong liền mang cháu trở về."
Triệu Nam lúc này mới gật đầu, xoay người đi tới ghế sa lon trong phòng khách.
Trở lại phòng ngủ, Lệnh Hồ Huyên không nhịn được ngáp một cái, vừa vặn thấy Linh Lung đã khôi phục bình tĩnh đi ra phòng tắm, không khỏi nhướng mi, "Tiểu quỷ kia làm sao vậy?"
Lệnh Hồ Huyên thấy cô như vậy, đi tới đưa tay xoa gò má cô, "Làm ầm lên đòi tìm mẹ."
Đối với hành động thân mật của Lệnh Hồ Huyên, Linh Lung đã sớm trở thành thói quen, không chút nào né tránh, chân mày nhíu chặt hơn, "Thiếu chủ sẽ nổi giận."
"A, vậy cũng phải để cho Thiếu chủ xử lý a." Lệnh Hồ Huyên hai cánh tay dây dưa trên cổ Linh Lung, hôn gò má cô một chút, tiến đến bên tai Linh Lung, "Huống chi, đứa bé kia rất quấy rầy thế giới hai người của chúng ta nha."
Khuôn mặt đã muốn hạ nhiệt lại bắt đầu ấm lên, Linh Lung từ bên Lệnh Hồ Huyên tránh ra, cắn cắn môi, vẻ mặt ngạo kiều, "Ai cùng với chị thế giới hai người!"
Dứt lời, bước chân mất trật tự ra khởi phòng ngủ của Lệnh Hồ Huyên, lúc tới phòng khách, liếc mắt nhìn Triệu Nam đang ôm nệm ngồi trên ghế sa lon.
Thật không biết Triệu Mạt Thương bị làm sao, như thế nào kiếm ra tiểu quỷ đáng ghét như vậy.
Hơn nữa, bây giờ trên người Thiếu chủ khắp nơi đều là vết thương, nếu như tiểu quỷ bướng bỉnh này đem vết thương trên người Thiếu chủ làm nứt ra thì làm thế nào?
Càng nghĩ càng không đúng, Linh Lung dứt khoát đi tới bên cạnh Triệu Nam, cúi đầu nhìn Triệu Nam hồi lâu, suy tính có nên trực tiếp để cho huynh đệ trong bang đem Triệu Nam dẫn đi.
"Triệu Mạt Thương sẽ nổi giận." Từ trong phòng đi ra, Lệnh Hồ Huyên nhìn bộ dạng Linh Lung một cái, liền biết Linh Lung đang suy nghĩ gì, có chút bất đắc dĩ nói, "Triệu Mạt Thương nếu là tức giận, cách Thiếu chủ sinh khí cũng không xa."
Linh Lung nhìn nàng một cái, suy tư một chút, cũng cảm thấy có đạo lý, lúc này mới liếc đứa bé đang sợ hãi nhìn mình, trực tiếp đi trở về phòng thay quần áo.
-------------
Thương Mặc thật ra đã dậy từ sớm, chẳng qua là nhìn thấy bộ dạng Triệu Mạt Thương ở trong ngực mình ngủ say, lại có chút ngây dại.
Nhớ tới ngày hôm qua mình điên cuồng, mơ hồ cảm thấy mình lại muốn Triệu Mạt Thương, chẳng qua là nhìn bộ dạng Triệu Mạt Thương bĩu môi khi ngủ say, lại không nỡ đánh thức cô, chỉ có thể đem ôm chặt hơn, hôn hôn mặt cô, tiếp tục nhìn cô ngẩn người.
"Leng keng.........leng keng, leng keng.........." chuông cửa vang lên, Triệu Mạt Thương đang ngủ say có chút khó khăn mở mắt ra, chống lại ánh mắt thâm tình của Thương Mặc, nháy mắt mấy cái, nghĩ đến đêm qua mình nghênh hợp cùng kiều ngâm, đỏ mặt, bĩu môi, "Tiểu Đản hư hỏng. . ."
Cô cũng không biết Tiểu Đản nhà mình lại như vậy. . . Như vậy. . . Muốn tìm bất mãn.
Thương Mặc nhẹ nhàng cười một tiếng, cúi đầu hôn chóp mũi của cô một cái, "Ngủ tiếp đi, tôi đi mở cửa."
"Ừm?" Triệu Mạt Thương lúc này mới phục hồi tinh thần lại, ý thức được âm thanh đánh thức mình là cái gì, nũng nịu cọ cọ vào ngực Thương Mặc, "Tiểu Đản, chúng ta không để ý tới người bên ngoài kia có được hay không?"
Bình thường sẽ không có người tới nhà cô tìm Thương Mặc, nếu là có người nhấn chuông cửa, nhất định là tìm cô.
Nhưng bây giờ cô toàn thân vô lực, chỉ muốn ôm Thương Mặc ngủ tiếp, quả thực không nghĩ tới thức dậy.
Nếu là chuyện công việc, sẽ không cứ như vậy trực tiếp tới nhà cô tìm cô, bình thường đều là dùng điện thoại thông báo.
"Được." Thương Mặc cưng chiều ôm cô, "Vậy em tiếp tục ngủ đi."
"Ừm." Ngoan ngoãn nhắm mắt, Triệu Mạt Thương ở trong ngực Thương Mặc tìm một vị trí thoải mái, lại tiếp tục ngủ.
Lệnh Hồ Huyên cùng Linh Lung ở ngoài cửa nhấn chuông cửa thật lâu còn không thấy có người ra mở cửa, nhất thời cảm thấy hết chỗ nói rồi.
"Em nói, hai người kia liền ngủ ngon như vậy sao?" Quay đầu hướng về phía Linh Lung vừa nói, Lệnh Hồ Huyên có chút tà ác suy nghĩ không biết vết thương của Thương Mặc có nứt ra không.
"Thiếu chủ luôn luôn ngủ rất tỉnh." Linh Lung cau mày lại, rất không hiểu, chẳng qua là một giây kế tiếp linh quang chợt lóe, có chút lo âu nhìn Lệnh Hồ Huyên, "Thiếu chủ sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"
"Không có, không có." Lệnh Hồ Huyên khoát khoát tay, tiếp tục cúi đầu nói với Triệu Nam, "Mẹ cháu không có ở đây, chúng ta trước xuống lầu chờ mẹ cháu đi."
Triệu Nam sợ hãi nhìn Linh Lung đứng bên cạnh, gật đầu một cái, không dám phản đối.
Lệnh Hồ Huyên có chút buồn cười nhìn một màn này, rồi xoay người liếc nhìn cửa phòng, nghĩ đến Thương Mặc đối với trẻ con luôn luôn không thích, nhất thời có chút mong đợi khi Thương Mặc cùng Triệu Nam va chạm sẽ là một màn như thế nào.
======================
Tiết mục tự biên tự diễn.
Tiểu Phong (editor) : Huyên tỷ cho ta sờ một cái nào.
Huyên tỷ : *tung mị nhãn* Lại đây nào tiểu Phong Phong.
Tiểu Phong : *ánh mắt sáng như sao, nước miếng lênh láng đi tới* 
Tiểu Linh Lung : *rút võ sĩ đao* dám chạm tới vợ ta thử xem. Cầm đao rượt tiểu Phong.
Tiểu Phong: Huyên tỷ cứu ta........Bốp.......Chát.......Rầm.......
Mọi người: Đáng đời ngươi a.

Chương 86

Cho đến lúc chạng vạng tối, Lệnh Hồ Huyên cùng Linh Lung mới lại mang Triệu Nam trở lại cửa nhà Triệu Mạt Thương lần nữa, nhấn chuông cửa.
Lần này Triệu Mạt Thương rốt cuộc thanh tỉnh, chẳng qua là ở trong ngực Thương Mặc, có chút lười biếng nói, "Tiểu Đản, chúng ta phải mở cửa sao?"
"Phốc. . ." Thương Mặc bật cười, cúi đầu nhìn vẻ mặt của cô gái ở trong ngực mình tựa như đứa trẻ giận dỗi, "Em muốn mở cửa thì mở, khống muốn mở thì chúng ta sẽ không quan tâm đến nó." 
"Ô......." Khôi phục thanh tỉnh, Kiểm sát trưởng đại nhân suy tư một hồi, nghe tiếng chuông cửa không dứt bên tai, cuối cùng thở dài một hơi, "Vẫn là mở cửa đi."
"A , được." Thương Mặc hôn cô một chút, "Em cũng đói bụng rồi đi, chúng ta đợi đi ăn cơm."
Bị Thương Mặc nhắc đến, Triệu Mạt Thương lúc này mới chú ý tới bụng mình tựa hồ đang kháng nghị, liếc Thương Mặc một cái, tức giận nói, "Còn không phải là tại Mặc......"
Người này, cư nhiên ban ngày ban mặt lại ở trong phòng bếp muốn cô, quả nhiên như cô suy nghĩ khi đó, người này không phải là người sẽ chú ý tới địa điểm và tình huống.
"Tôi lúc ấy rất, rất đói mà.........." Thương Mặc ngây ngốc cười, thân thủ kéo tay Triệu Mạt Thương lắc lắc, "Tôi sai rồi. . ."
Nghe nàng nói như vậy, đột nhiên cảm giác được cái từ "đói" này có chút... tràn đầy những ý tứ khác, gò má trắng nõn của Triệu Mạt Thương ửng đỏ, quở trách nói, "Mau đi mở cửa."
"Được." Thương Mặc ngồi dậy, chỉnh quần áo ngủ trên người ngay ngắn, xuống giường ra mở cửa.
Triệu Mạt Thương khẽ mỉm cười, nhìn Thương Mặc đi ra ngoài, cũng ngồi dậy theo, lúc này mới phát hiện mình lại ngủ ở trong khách phòng.
Trên mặt đỏ càng thêm xinh đẹp, người như cũ có chút vô lực, Triệu Mạt Thương rất miễn cưỡng xuống giường, định đắp chăn, tầm mắt bỗng nhiên bị một khối hồng ấn trên ga giường trắng tinh hấp dẫn.
Nhíu mày lại, quỳ xuống trên giường nhìn kỹ vết màu hồng kia, Triệu Mạt Thương bỗng nhiên ý thức được đó là cái gì.
Máu?
Đầu ngón tay đặt lên vết máu, Triệu Mạt Thương cố gắng nhớ lại tối hôm qua cùng Thương Mặc ý loạn tình mê, làm thế nào cũng không nhớ nổi mình có muốn Thương Mặc hay không.
Chẳng lẽ là thân thích* của Tiểu Đản nhà cô tới? 
(thân thích* : là đến kỳ của con gái đó mà, ở Trung Quốc hay hay gọi con gái khi đến tháng là "dì cả" nên Mạt Thương mới nói là Thương Mặc có thân thích tới thăm.)
Chẳng qua là. . . Vị trí này tựa hồ không đúng lắm.
Nằm dài trên giường, Triệu Mạt Thương so sánh vị trí vết máu, rất là khó hiểu.
Tại sao lại là ở trên lưng?
Trên.......lưng?
Trong mắt xẹt qua một đạo tinh quang, nhớ tới Thương Mặc trước khi trở về đã từng nói với cô, nàng bị giam lỏng, mơ hồ ý thức được cái gì, Triệu Mạt Thương rất bình tĩnh đứng dậy xếp chăn xong, đem chăn đắp lên vết máu kia, cầm lấy quần áo Thương Mặc để ở một bên mặc vào, lúc này mới đứng dậy đi ra phòng khách.
Trong phòng khách, Thương Mặc cùng Triệu Nam đứng mắt lớn trừng mắt nhỏ, Lệnh Hồ Huyên ở một bên rõ ràng đang xem kịch, cùng với vẻ mặt lo âu Linh Lung nhìn Thương Mặc.
Toàn thân rã rời cảm giác vô lực làm cho Triệu Mạt Thương ngay cả đi bộ cũng có chút tốn sức, rất miễn cưỡng đi mấy bước, nghe được thanh âm Thương Mặc liền lập tức xoay người lại tới đỡ cô, "Sao em không nằm thêm chút nữa?"
Triệu Mạt Thương yên lặng nhìn nàng mấy giây, bỗng nhiên dựa đầu vào trong ngực nàng, tay ôm lấy eo Thương Mặc.
Lệnh Hồ Huyên ở một bên trợn to mắt, nhìn Triệu Mạt Thương cho tới bây giờ đều tĩnh táo bình tĩnh lại lộ ra bộ dáng cô vợ nhỏ, vẻ mặt kinh ngạc.
Linh Lung giống vậy ngơ ngác nhìn một màn này, hoàn toàn không biết nội tình.
"Làm sao vậy." Thương Mặc khẽ vuốt ve sợi tóc mềm mại của Triệu Mạt Thương, ôn nhu ở bên tai cô hỏi.
Bàn tay nhỏ bé của Triệu Mạt Thương như vô tình xoa phần eo Thương Mặc, tại thời điểm Thương Mặc không phòng bị chút nào, từ vạt áo Thương Mặc chui vào, thuận thế xoa phần lưng Thương Mặc.
Vốn nên là phần lưng bóng loáng lại quấn quanh vòng vải, dựa vào chức nghiệp nhạy cảm, Triệu Mạt Thương rất dễ dàng liền hiểu được những mảnh vải là thứ gì, trong lòng đau nhói, nhưng lại có chút tức giận.
Người này không biết nặng nhẹ, ngu ngốc.
Cảm thụ được động tác trên tay Triệu Mạt Thương, Thương Mặc nhất thời cương cứng ở nơi đó, cúi đầu yên lặng nhìn Triệu Mạt Thương đã lạnh mặt xuống, miễn cưỡng cười một tiếng, không dám nói câu nào.
"Mặc không có gì muốn nói với em sao?" Triệu Mạt Thương từ trong ngực nàng giãy ra, giọng có chút lạnh như băng, "Cởi quần áo ra."
"Ngạch. . ." Thương Mặc trên trán thấm ra một mảnh mồ hôi lạnh, lén lén lút lút liếc nhìn Lệnh Hồ Huyên cùng Linh Lung đứng ở một bên, thậm chí là Triệu Nam đang trợn mắt tò mò nhìn mình cùng Triệu Mạt Thương, hồi phục lại quay đầu nhìn Triệu Mạt Thương, thật cẩn thận nói, "Ở chỗ này sao? Không tốt đi........"
Bản thân bên trong cũng không có mặc nội y đi..........
"Cùng em trở về phòng." Triệu Mạt Thương lạnh lùng bỏ lại một câu nói, bước chân có chút không yên hướng thẳng phòng ngủ của mình.
Thương Mặc suy sụp cúi đầu, ánh mắt dư quang liếc nhìn vẻ mặt Lệnh Hồ Huyên có chút sáng tỏ lại có chút cười trên sự đau khổ của người khác, nhất thời trầm mặt xuống, quay đầu rất có khí thế Thiếu chủ nói, "Giúp tôi nhìn đứa nhỏ xấu xa kia!"
"Ngươi mới là đứa nhỏ xấu xa!!!" Triệu Nam tức giận trợn mắt nhìn nàng, Thương Mặc nhẹ giọng cắt ngang một chút, vội vàng trở vào phòng ngủ.
Trong phòng ngủ một mảnh hỗn độn, ga trải giường ướt nhẹp, vài chỗ nhăn nhúm, một số chỗ đã rơi ra khỏi mặt giường, mà chăn cũng rơi xuống đất, gối cũng vậy.
Triệu Mạt Thương sau khi đi vào, thấy một màn này, trên mặt lập tức trở nên nóng bỏng, như muốn thiêu cháy vậy.
Bước chân bất ổn đi tới mép giường, tìm một chỗ tương đối sạch sẽ ngồi xuống, Triệu Mạt Thương nhìn Thương Mặc mặt xám mày tro theo vào, giọng nói lạnh lùng như cũ, "Cởi quần áo ra."
Thương Mặc làm bộ tội nghiệp nhìn cô, "Tôi........thật sự phải cởi sao?"
Ngoài dự tính, Triệu Mạt Thương làm sao lại biết được?
"Nhanh lên một chút." Triệu Mạt Thương thấy nàng còn dám bày ra bộ dạng đáng thương kia, trong đôi mắt xinh đẹp mơ hồ hiện lên vẻ tức giận.
"Ô. . ." Thương Mặc còn muốn giả bộ đáng thương, thấy con ngươi Triệu Mạt Thương lạnh như băng, nhất thời ngẩn ra, tiếp đó ngoan ngoãn bắt đầu cởi quần áo ra.
Trên người băng vải qua loa quấn vòng quanh lập tức bại lộ ở trước mặt Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương trong mắt thoáng qua một tia đau lòng, từ mép giường đứng lên, có chút khó khăn đi tới sau lưng Thương Mặc, nhìn băng vải toàn vết máu trên lưng Thương Mặc, che miệng lại, sợ mình không nhịn được thét lên thành tiếng.
Chẳng qua là trong ngực cảm giác đau nhức không ngừng kéo đến, Triệu Mạt Thương trên người khẽ vuốt ve những băng vải nhuốm máu kia, cố gắng khắc chế không để cho nước mắt chảy xuống, nhưng vẫn có âm thanh nghẹn ngào, "Mặc......Đã xảy ra chuyện gì?"
Người này, nói với mình phải đi làm một chuyện, đi một lần là gần một tháng, sau khi trở về lại mang vết thương khắp người.
"Cái này. . ." Thương Mặc cúi đầu, hoảng hốt không biết giải thích thế nào.
"Đi bệnh viện." Triệu Mạt Thương nhắm mắt, cố gắng để cho mình tỉnh táo lại, hít thở sâu mấy cái nói, "Vết thương của Mặc lại nứt ra."
Cái gì? Nứt ra?
Còn ngờ vực cho nên, Thương Mặc đưa tay sờ sờ sau lưng, nhíu mày lại mặt đầy quái dị, "Lại nứt ra?"
Chẳng qua là đụng vào một mảnh khô ráo, không có nửa điểm ẩm ướt, Thương Mặc kỳ quái nhìn Triệu Mạt Thương, "Không rách ra a."
Tối hôm qua không phải xử lý tốt vết thương mới ngủ sao, làm sao sẽ lại nứt ra?
"Nhưng là. . ." Tay Triệu Mạt Thương xoa phiến vết máu, ngực từng trận đau rút, "Dù sao cũng nên đi bệnh viện xem một chút, đều đã chảy máu."
"Ngạch. . ." Trong đầu linh quang chợt lóe, Thương Mặc chợt xoay người nhìn Triệu Mạt Thương, "Trên giường có máu?"
Khó trách Triệu Mạt Thương biết mình bị thương.
Cái gọi là lưới trời tuy thưa, nhưng khó lọt, nguyên lai lại là tình huống như vậy sao?
Tối hôm qua nàng cố gắng loại bỏ tất cả chứng cứ, nhưng bởi vì sai lầm nhất thời, không có ý thức được trên người máu còn không có ngừng rỉ liền nằm dài trên giường, kết quả máu một lần nữa thấm vào áo ngủ màu đen của nàng, cũng dính lên ga trải giường trắng noãn kia.
Suy tư một chút liền biết chuyện gì xảy ra, Thương Mặc âm thầm trách mình tối hôm qua không đủ kín đáo.
"Ừ." Triệu Mạt Thương khẽ gật đầu, đi tới trước tủ cầm quần áo thay, "Chúng ta đi bệnh viện."
"Không cần a, đã tốt lắm." Thương Mặc thấy cô ngay cả động tác mặc quần áo đều hết sức hốt hoảng, tay cũng một mực run rẩy, đau lòng, đi tới ôm lấy cô, "Đã không còn chảy máu, tôi bôi thuốc nước băng bó lần nữa là được rồi."
"Không được, vạn nhất Mặc bị nhiễm trùng thì làm sao?" Triệu Mạt Thương giãy giụa ra khỏi cái ôm của nàng tiếp tục động tác mặc quần áo, mất một đoạn thời gian thật lâu mới mặc quần áo tử tế, thấy nửa người trên của Thương Mặc vẫn không mặc gì, nhất thời có chút giận, "Mặc còn không mau mặc quần áo vào!"
"Ừ.......Ừ........" Thương Mặc vội vàng ngoan ngoãn mở ra tủ cầm quần áo của mình nhanh chóng mặc vào, một bên thay quần áo còn không quên lộ ra nụ cười lấy lòng Triệu Mạt Thương.
Triệu Mạt Thương lạnh lùng trợn mắt nhìn nàng một cái, "Mặc không cần một mực đối với em cười nịnh hót như vậy, suy nghĩ thật kỹ sau khi đi bệnh viện trở về giải thích thế nào với em đi."
Một giọt mồ hôi lạnh trên trán rơi xuống, Thương Mặc cúi đầu xuống im lặng không lên tiếng tiếp tục thay quần áo.
Nàng quả thật nên suy nghĩ thật kỹ làm sao đối với Triệu Mạt Thương nói ra những chuyện này.
Thừa dịp Thương Mặc thay quần áo, Triệu Mạt Thương quét mắt nhìn đống hỗn độn trên giường, rất bất mãn lén liếc Thương Mặc một cái.
Biết rõ bị thương tối hôm qua còn dám như vậy, quả thực là tội càng thêm tội.
Nghĩ đến Thương Mặc không chỉ gạt mình chuyện bị thương, sau khi trở về lại còn dám không để ý thân thể cùng mình như vậy, Triệu Mạt Thương càng nghĩ càng giận, ngầm suy tính nên trừng phạt Thương Mặc như thế nào, lại không chú ý tới vẻ mặt Thương Mặc có chút trầm xuống.
Mở ra ngăn kéo phía dưới tủ quần áo, Mạt Thương lấy ga trải giường mới ra, rất gian nan trở về mép giường tháo ga trải giường căn bản không thể để cho người ngủ, đang muốn thay, thân mình bỗng nhiên bị ôm chặt.
"Để tôi tự làm." Thương Mặc ôn nhu ở bên tai cô nói, "Em chớ lộn xộn."
"Mặc........." Vừa nghe giọng điệu này của nàng, Triệu Mạt Thương có chút mềm lòng thở dài, "Cũng không phải em tức giận, chính là trách Mặc không thương tiếc mình, lại dám gạt em."
"Ừm, sau này tôi sẽ không như vậy nữa." Thương Mặc ở trên cổ cô khẽ cọ cọ, thanh âm thật thấp, "Tôi yêu em."
"Tiểu Đản ngốc......" Triệu Mạt Thương tựa vào trong ngực Thương Mặc, ngẩng đầu nhìn đôi mắt ôn nhu của Thương Mặc, hôn hôn cằm của nàng,  "Đi bệnh viện đi, trở về làm sau."
" Ừ." Thương Mặc đáp lại hôn lên môi của cô một chút, "Sau khi trở về, tôi sẽ nói tất cả cho em."
" Được."
===================
Các bạn đoán xem chương sau sẽ là như thế nào?

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna