Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 137 + 138

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 137

Thương Mặc cũng không có ngủ bao lâu, mà là nằm trên giường một hồi, liền đứng lên rửa mặt.
Cũng may Triệu Mạt Thương hôm qua mua cho nàng hai bộ quần áo đã mang tới đặt ở trong phòng Triệu Mạt Thương rồi, nếu không... Sợ rằng nàng phải nhờ người tạm thời mua quần áo qua đây cho nàng rồi.
Lúc thay quần áo được một nửa, Chu Nghiễn gọi điện thoại tới hẹn nàng đi ra ngoài ăn điểm tâm sáng thuận tiện nói chuyện phiếm đợi đến buổi trưa cùng nhau ăn bữa trưa.
Đối với yêu cầu chí khí hùng hồn như vậy của Chu Nghiễn, Thương Mặc một trận nâng trán biểu thị bất đắc dĩ, sống nhiều năm như vậy, làm Thiếu chủ Thanh Long Bang cũng làm đã lâu, nàng tự cho là các loại các dạng người nàng đều đã gặp qua, không nghĩ tới thế giới to lớn, vô kì bất hữu, lại có thể sẽ có loại người như Chu Nghiễn thần kỳ tồn tại như vậy.
Thương Mặc do dự một chút nói, "Buổi trưa. . ."
"Cùng Triệu Mạt Thương cùng nhau qua đây nha. " Chu Nghiễn giống như chuyện rất đương nhiên nói, "Tôi biết em và cô ấy rất ngọt ngào. "
Lần nữa nâng trán hồi lâu, Thương Mặc sờ sờ cái mũi, "Đến lúc đó rồi nói sau. "
Hẹn thời gian địa điểm, Thương Mặc mặc quần áo xong sau đó liền đi ra cửa.
Lái xe một đường đến quán trà đã hẹn trước, bãi đỗ xe dừng xe lại, thẳng đến khi Chu Nghiễn ở trong điện thoại nói chỗ bao sương*, lúc mở cửa, quả nhiên thấy Chu Nghiễn ngồi ở bên trong, bên cạnh còn có một nam tử thoạt nhìn cùng hắn rất giống nhau tương đối thành thục hơn.
*(ghế ngồi thiết kế đặc biệt trong kịch trường, một gian có vài chỗ ngồi)
"Tiểu Mặc. " Vừa thấy Thương Mặc tiến đến, Chu Nghiễn lập tức đứng lên, rất hưng phấn mà kéo ra cái ghế bên cạnh, "Ngồi đi."
Sờ mũi một cái, Thương Mặc hướng về phía nam tử thành thục kia nhẹ gật đầu, sau đó có chút quỷ dị mà liếc nhìn vị trí Chu Nghiễn kéo ghế ra, không có đi qua đó ngồi, mà tùy tiện ở đối diện hai người ngồi xuống.
Thật không rõ cái tên Chu Nghiễn này là bị làm sao, cư nhiên để cho nàng ngồi ở giữa hai người nam nhân bọn họ, quả thực là. . . Hết chỗ nói rồi.
Chu Nghiễn còn đang đứng cũng không cảm thấy xấu hổ, ngược lại là cười hì hì đi tới bên cạnh Thương Mặc, cầm ấm trà rót chén trà đặt vào trước mặt Thương Mặc, "Khát nước không, uống đi. "
Đối với Chu Nghiễn ân cần như vậy thật sự là cảm thấy rất bất đắc dĩ, Thương Mặc không có chạm vào chén trà kia, trái lại thở dài, "Như vậy, vị này Chu tiên sinh , có thể nói cho tôi vì sao anh lại ba lần bốn lượt như vậy khiến người ta. . ."
"Nguyên nhân a, bởi vì tôi thích em nha." Chu Nghiễn cười híp mắt nói, bộ dạng mặt không đỏ tim không đập, làm cho Thương Mặc lần đầu tiên có loại xúc động muốn giơ tay đánh hắn một trận.
"A Nghiễn!" Một nam tử khác đã trưởng thành mở miệng kêu một tiếng, tiếp đó đối với Thương Mặc lộ ra mỉm cười, "Tiểu Mặc chớ để ý, A Nghiễn chính là nhất định muốn ăn đòn."
Nhíu mày lại, Thương Mặc cùng nam tử kia nhìn nhau, bởi vì câu "Tiểu Mặc" kia trong miệng hắn, càng cảm thấy bất đắc dĩ.
"Được rồi, tôi tên Chu Hào. " Nam tử đã thành thục cười đến càng phát ra sáng lạn, vốn là cùng Chu Nghiễn tướng mạo tương tự, lúc này cười, càng cảm thấy giống nhau như đúc.
"Tôi không rõ các người vì cái gì kỳ quái như thế. " Thương Mặc cau mày, thật sự khó có thể bình tĩnh, "Trước kia tôi và hai người hoàn toàn không biết?" 
"Em không biết chúng tôi, nhưng chúng tôi quen biết em nha." Chu Nghiễn ngồi vào trên ghế, hai chân vắt chéo, một bộ dáng vẻ nhị thế tổ*, "Chúng tôi thế nhưng lại rất quan tâm Tiểu Mặc nha. "
Đôi mắt trầm xuống, Thương Mặc nhìn chằm chằm Chu Nghiễn hồi lâu, môi mỏng hé mở, âm thanh nghe có chút trầm thấp, "Quan tâm?"
"Đúng vậy. " Chu Nghiễn không nhìn thẳng Thương Mặc trong mắt lấp lánh âm trầm, rất là vui vẻ nói, "Tiểu Mặc khi còn bé thật là đáng yêu a. "
"Bụp!" Tay Thương Mặc trực tiếp đập xuống bàn, chậm rãi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống quan sát hai người, khí thế trên người càng thêm là áp người, "Các ngươi rốt cuộc là ai?"
"Chúng tôi là. . ." Chu Nghiễn mới vừa muốn nói gì đó, Chu Hào bỗng nhiên cũng đứng dậy theo, hướng về phía Thương Mặc lộ ra một nụ cười ý vị thâm trường, "Chúng tôi là vị hôn phu của em, em tin không?"
Lưng phát lạnh, Thương Mặc thiêu mi, nhìn Chu Hào, "Vậy sao?"
"Ca. . ." Chu Nghiễn rõ ràng ngẩn ra, sau đó cũng theo cười cười, đứng lên, "Đúng vậy đúng vậy, tiểu Mặc Mặc, thế nào, đối với hai huynh đệ chúng tôi thoả mãn chứ. "
"Ha hả. . ." Không có chút nào tiếu ý mà nở nụ cười hai tiếng, Thương Mặc trực tiếp xoay người, không chút do dự đi tới cửa bao sương bên cạnh mở cửa, động tác dừng một chút nói, "Trước không nói các người có phải là vị hôn phu của tôi hay không, coi như là thật, vậy cũng không liên quan với tôi. "
Chỉ là mới đi ra khỏi cửa bao sương, liền có mấy người nam tử ngăn nàng lại, Thương Mặc nhướng mày, xoay người nhìn Chu Nghiễn cùng Chu Hào, "Muốn giữ tôi lại sao?"
"Ôi chao, Tiểu Mặc Mặc đừng nóng giận nha. . ." Chu Nghiễn lấy lòng chạy tới, "Nữ hài tử thường xuyên tức giận rất dễ dàng có nếp nhăn. "
Lạnh lùng ôm ngực nhìn hắn, Thương Mặc nhếch môi không nói một lời.
Rõ ràng Liên Ám Thúc bọn họ ở trong bóng tối bảo vệ nàng, vì sao vẫn không có xuất hiện?
"Thủ hạ của em không có việc gì, yên tâm đi. " Chu Hào cũng đi theo qua đây, cười nói, "Chúng tôi chỉ là muốn cùng em nói chuyện. "
"Được rồi. " Thương Mặc một lần nữa đi trở về trong bao sương, ngồi vào trên ghế, cầm chén trà uống một ngụm trà, "Có chuyện gì, xin nói thẳng. ""Tiểu Mặc Mặc, đừng lạnh lùng như thế mà, em cũng không phải Triệu Mạt Thương. " Chu Nghiễn lôi kéo cái ghế ngồi vào bên cạnh Thương Mặc, cầm đôi đũa gắp một miếng thịt gà thả vào trong bát Thương Mặc, "Nơi này bạch trảm kê* ăn ngon lắm, em ăn một miếng thử xem. "
*một món ăn chế biến từ gà [mình cũng không rõ là món gì =))
"Có việc nói thẳng. " Thương Mặc nhìn cũng không nhìn miếng thịt gà trong bát kia, giọng nói vẫn như trước có vẻ vô cùng băng lãnh, "Không cần nói nhảm. "
Từ sau khi làm Thiếu chủ Thanh Long Bang, nàng vẫn là lần đầu tiên bị động như vậy.
"Tiểu Mặc Mặc. . ." Chu Nghiễn đáng thương mà nhìn nàng, còn muốn nói gì nữa, Chu Hào ngắt lời hắn, "A Nghiễn, trước nghiêm chỉnh mà nói đi."
"Được rồi, ca, anh nói đi." Chu Nghiễn thở dài, cầm đũa lên tự nhiên ăn đồ ăn, còn thỉnh thoảng châm trà uống.
"Kỳ thực hôm nay hẹn em tới đây, thật ra là muốn gặp em một lần." Chu Hào vẻ mặt nghiêm nghị nói làm cho Thương Mặc rất muốn hất bàn,mắt thấy Thương Mặc sắc mặt thay đổi, mới tiếp tục nói, "Chuyện đứng đắn nha, cũng, chính là muốn hỏi em một vấn đề. "
"Nói đi. " Thương Mặc cũng không thèm nhìn hắn một cái, nhìn chằm chằm mặt bàn nói.
"Người tên Tống Giang này, em thấy thế nào?" Lôi kéo cái ghế ngồi vào bên kia của Thương Mặc, Chu Hào trầm ngâm vài giây, mở miệng nói.
". . ." Thương Mặc nhất thời trầm mặc.
Hai người kia như vậy lải nhải giằng co hơn nửa ngày, chính là vì hỏi nàng cái vấn đề rất không đâu vào đâu này sao.
Nhìn vẻ mặt Thương Mặc không thể tin nổi, Chu Hào lại bổ sung một câu, "Đừng làm ra biểu tình này, vấn đề này, rất trọng yếu. "
Ngón tay xinh đẹp gõ nhẹ mặt bàn, Thương Mặc híp mắt nhìn Chu Hào vài giây, dời ánh mắt đi chỗ khác, vẫn còn đang suy nghĩ vấn đề này.
Tại sao muốn như thế chính thức hỏi nàng vấn đề như vậy?
Tống Giang. . . Tống Giang. . .
Nàng tự nhiên biết Tống Giang là ai, trong truyện Thủy Hử, trước đây rất lâu nàng đã xem qua rồi, thế nhưng mà đối với Tống Giang người này, nàng gần đây rất chán ghét nha.
Nếu không phải Tống Giang vẫn muốn chấp nhận chiêu an, còn ngu ngốc không biết nắm bắt thời cơ mà bị triều đình lợi dụng, một trăm lẻ tám hảo hán sao lại thế bị chết trọng thương xuất gia?
Tống Giang loại người này, nàng vẫn luôn cảm thấy hết sức chán ghét.
Nghĩ như vậy, ngón tay Thương Mặc đang gõ mặt bàn bỗng nhiên ngừng lại, rất có tiết tấu tiếng đánh im bặt mà dừng.
Chiêu an?
Bị triều đình lợi dụng?
Chợt ngẩng đầu nhìn Chu Hào, ánh mắt Thương Mặc lóe lên, giọng nói so với trước kia càng thêm lạnh như băng, "Lời này, là ai bảo ngươi hỏi?"
"Cái này em tạm thời không cần biết. " Chu Hào không chút nào né tránh ánh mắt của nàng, vẻ mặt như trước nghiêm nghị, "Tôi hy vọng em tốt nhất nên suy nghĩ một phen, lại trả lời. " 
Giật giật miệng, Thương Mặc đang muốn mở miệng, điện thoại di động bỗng nhiên vang lên, điện báo biểu hiện tên người gọi nơi đó rõ ràng viết Triệu Mạt Thương, Thương Mặc chần chờ vài giây, nhận, thần tình cũng nhu hòa một ít, "Alo. . ."
"Tiểu Đản, nên ăn cơm trưa rồi. " Triệu Mạt Thương ngồi ở trong phòng làm việc của mình, nhìn thời gian, rất ôn nhu nói, "Quản gia nói em đã đi ra ngoài rồi hả?"
"Ừ." Thương Mặc lên tiếng, nhìn một chút Chu Hào cùng Chu Nghiễn, vẫn trung thực mà đáp, "Tại nhà hàng XX, cùng vị Chu tiên sinh ngày hôm qua gặp và ca ca hắn cùng một chỗ."
Triệu Mạt Thương sửng sốt vài giây, "Như vậy, vậy em ăn cơm đi, tôi. . ."
"Triệu tiểu thư cùng nhau tới dùng cơm đi." Chu Hào bỗng nhiên mở miệng, âm thanh vang dội đến ngay cả bên đầu điện thoại kia Triệu Mạt Thương đều có thể nghe được nhất thanh nhị sở (rõ ràng rành mạch), Thương Mặc nhíu mày lại, "Chị và a di ăn cơm đi, em còn có chút chuyện."
Trong giọng nói mang theo nghiêm túc khó có được, làm cho Triệu Mạt Thương có chút kinh hãi, lại có chút bận tâm, chần chờ một chút, "Tốt, vậy em chú ý an toàn, có chuyện gì gọi điện thoại cho tôi. "
"Được." cúp điện thoại, Thương Mặc khó có được tức giận hiện ra bên ngoài, đứng lên, "Chuyện của tôi, không cần liên lụy đến chị ấy. "
"Ai nha, ca, anh xem anh, làm cho Tiểu Mặc Mặc không vui. " Chu Nghiễn dừng lại đôi đũa, rất là bất mãn nhìn Chu Hào, "Hơi quá đáng. "
"Tiểu Mặc, tôi không có ý đó. " Chu Hào cũng lập tức đối với Thương Mặc giải thích, "Ta chẳng qua là muốn cùng một chỗ ăn một bữa cơm mà thôi, không có muốn bắt cô ấy uy hiếp em."
"Vậy sao?" Tay Thương Mặc theo thói quen sờ sờ máy trợ thính bên tai trái, động tác này làm cho Chu Hào cùng Chu Nghiễn cùng nhau nhíu mày, nhất tề mở miệng, "Tiểu Mặc, chúng tôi quen biết bác sĩ rất giỏi, tìm thời gian thích hợp đi làm giải phẫu đi."
Động tác trên tay bị kiềm hãm, Thương Mặc nhìn hai người này, nặng nề mà thở dài.
Không biết chuyện gì xảy ra, rõ ràng hai người này hành vi hôm nay đã làm cho nàng rất không thoải mái, thậm chí cảm thấy có uy hiếp đến an toàn nhân sinh của nàng cùng với Triệu Mạt Thương, mà nhắc tới cái kia cái gọi là vấn đề đứng đắn, càng làm cho nàng nhất thời sinh lòng cảm giác nguy cơ, thế nhưng mà đúng là không có biện pháp bắt đầu sinh sát ý.
Cái cảm giác mơ hồ quen thuộc, làm cho nàng cảm thấy có chút bất an.

Chương 138

Triệu Mạt Thương có chút tâm thần không yên mà ở trong phòng làm việc đi tới đi lui vài chuyến, ngay cả tiếng gõ cửa của Đan Trác đều không nghe thấy.
Không có nghe được âm thanh, Đan Trác trực tiếp đẩy cửa mà vào, vừa vào mắt nhìn thấy chính là bộ dạng bất an của Triệu Mạt Thương, không khỏi nhăn lại lông mày, "Thân là một người lãnh đạo, bộ dáng này nếu để cho cấp dưới thấy được, sẽ dẫn tới một số chuyện chuyện cần thiết. "
Dừng lại động tác, Triệu Mạt Thương nhíu mày, tuy có bất an, nhưng giọng nói vẫn như trước nhàn nhạt, "Không có cấp dưới nào dám trực tiếp dám đẩy ra cửa phòng lãnh đạo như vậy."
Không nghĩ tới cô sẽ nói như vậy, Đan Trác hơi ngẩn ra, tiếp theo cười lắc đầu, "Cũng có chút đạo lý. "
Mạt Thương vẫn còn có chút khí phách của cấp trên, điểm ấy cũng coi như để cho bà thoả mãn.
"Cái người tên Chu Nghiễn rốt cuộc là làm gì?" Triệu Mạt Thương không để ý đến lời nói của bà, nhíu mày "Vì cái gì ngày hôm qua mẹ nói hắn làm sao tới rồi hả?"
"Muốn biết?" Đan Trác giống như cười mà không phải cười, thấy Triệu Mạt Thương gật đầu, chậm rãi nói, "Muốn biết thì tự mình điều tra đi, con là Đại tiểu thư của Đan gia, còn không hiểu được làm sao lợi dụng quyền lực trong tay?"
Nhìn thẳng Đan Trác vài giây, Triệu Mạt Thương động tác bén nhọn trở lại bàn làm việc của mình, sau đó cầm điện thoại lên, không chần chờ chút nào mà lợi dụng tất cả tài nguyên trong tay có thể lợi dụng, bắt đầu điều tra các loại tư liệu có liên quan đến Chu Nghiễn.
Hài lòng nhìn động tác của Triệu Mạt Thương, trong mắt Đan Trác xẹt qua một tia tán thưởng, lén lút thối lui ra khỏi phòng làm việc của cô.
Chỉ là sau khi trở về phòng làm việc của mình, Đan Trác thoáng suy tư vài giây, cũng để cho người điều tra hoạt động gần đây của Chu Nghiễn.
Trong kinh đô được khen là nhất ngạo khí công tử Chu gia Thiếu gia ăn nói khép nép đối đãi Thương Mặc như vậy, thực sự khiến người ta không thể không lưu ý.
Nửa giờ sau, tư liệu về Chu Nghiễn được đưa đến trên bàn làm việc của Triệu Mạt Thương.
Đem những sợi tóc rủ xuống nhét vào sau tai, Triệu Mạt Thương mở ra phần tài liệu kia, ánh mắt rơi vào Chu Nghiễn trong hình, chợt có loại cảm giác kỳ diệu.
Hai tay cắm túi quần, khóe miệng mang theo nụ cười nhàn nhạt, đáy mắt lại không có bất kỳ ý cười nào, khí chất như vậy, để cho cô cảm thấy có chút quen thuộc.
Thương Mặc. . . Chu Nghiễn. . . Tập đoàn Chu thị . . .
Ở trong miệng lẩm nhẩm mấy cái tên này, chân mày xinh đẹp của Triệu Mạt Thương nhíu lại chặt chẽ, trong đầu thiên đầu vạn tự, luôn cảm thấy là lạ ở chỗ nào.
Cha hắn là Chu Thần Đạo, hiện tại là Ủy viên Quốc vụ viện, ông nội tên Chu Chiến Quốc, hiện nay là Tư lệnh quân khu ở kinh đô, cấp bậc Thượng tướng, mà Chu Nghiễn và huynh trưởng của hắn Chu Hào cũng đều ở trong quân đội đảm nhiệm chức vụ.
Bối cảnh như vậy, vô luận là Triệu gia hay là Đan gia, đều không thể trêu vào, nhưng mà. . . Tại sao phải tìm tới Thương Mặc.
Nghĩ như thế nào đều không nghĩ ra, Triệu Mạt Thương tựa lưng vào ghế ngồi, mệt mỏi xoa huyệt thái dương, trong lòng một hồi vô lực.
Còn nghĩ phải bảo vệ Thương Mặc, nhưng mà dù ở nơi đây, vẫn là Thương Mặc che chở cô cưng chiều cô.
-----
Mà lúc này, Thương Mặc tại trong bao sương, ngồi bên cạnh hai huynh đệ Chu gia, bầu không khí một lần nữa rơi vào trong xấu hổ.
"Tiểu Mặc, tôi hỏi em vấn đề kia, em nên biết rõ cũng không phải là nói chuyện không đâu, vấn đề không giải thích được. " Chu Hào đối với bầu không khí quỷ dị này không thèm để ý chút nào, đứng lên, đi tới trước mặt Thương Mặc ngồi xổm xuống, ánh mắt tuy là nghiêm túc nhưng không mất nhu hòa, "Tôi biết em rất thông minh. "
"Bây giờ không phải là trong thời kỳ Tống triều bình yên, người lãnh đạo cao nhất cũng không phải hôn quân Tống Huy Tông kia." Thương Mặc cùng hắn nhìn nhau hồi lâu rốt cục mở miệng, hơi thở dài tựa như nói, "Các nơi hắc bang không phải phương tịch, Thanh Long Bang cũng không phải Lương Sơn Bạc, tôi càng không phải là Tống Giang. "
Chu Hào nghe nàng nói như vậy, biến sắc, một bên vốn là một bộ điềm nhiên như không có việc gì Chu Nghiễn lại thêm lỡ lời kêu thành tiếng, "Tiểu Mặc!"
Thương Mặc đứng lên, nhìn hai người, "Tôi chán ghét Tống Giang. Thủ hạ, huynh đệ, ta nên bảo vệ tốt bọn họ. . . Hơn nữa, Tống Giang cần đánh phương tịch, Thanh Long Bang chỉ cần khống chế tốt cục diện không phải sao?"
Chu hào cùng Chu Nghiễn sững sờ, lại nghe Thương Mặc lại tiếp tục nói, "Nếu như triều đình cần Tống Giang vững vàng ngăn chặn các lộ anh hùng hảo hán, tôi không ngại làm Tống Giang. Bất quá. . ."
Trong tròng mắt hiện lên giảo hoạt, Thương Mặc có chút ý vị thâm trường nói, "Thiên hạ này cũng không phải là chỉ có một hài hòa bản Tống Giang, còn có một cái. . . Ah, ai biết hắn nghĩ như thế nào đâu. "
"Bốp bốp bốp...." Âm thanh vỗ tay truyền đến, tiếp theo là một cái cửa ngầm từ bên cạnh bị đẩy ra, Thương Mặc xoay người, nhìn một lão nhân từ sau cửa chậm rãi đi tới, mỉm cười đánh giá nàng hồi lâu không nói một lời.
"Ông nội. " Chu Hào cùng Chu Nghiễn vừa thấy lão nhân, trên mặt càng là đứng đắn nghiêm túc, cung kính mà hô một tiếng đứng ngay ngắn liền không nói gì nữa.
Ông nội?
Thương Mặc thiêu mi, cùng lão nhân kia nhìn nhau, không có chút nào né tránh.
"Được lắm Thương Mặc. . ." Lão nhân cười ha ha, mặc dù thoạt nhìn niên kỷ đã là không nhỏ, bộ pháp lại thập phần vững vàng, đi đến một cái ghế bên cạnh ngồi xuống, Chu Nghiễn lập tức rót chén trà động tác rất là cung kính mà bưng cho lão nhân, lão nhân sau khi nhận lấy uống một ngụm, cười nói, "Giựt giây Cận Phi Hàn cùng Tào Minh Nghĩa trở mặt còn chưa tính, hiện tại lại muốn mượn tay quốc gia trừ Thương Lang Bang?"
Thương Mặc sờ sờ cái mũi, mặc dù không biết lão nhân kia là thế nào, nhưng cũng biết nhất định cùng vấn đề kia có liên quan, càng biết mình không phải là đối thủ, dứt khoát cũng không nhượng bộ, mà là lẽ thẳng khí hùng mà nói, "Thương Lang Bang tuyệt đối không phải Lương Sơn Bạc. "
"Có phải Lương Sơn Bạc hay không đó cũng không phải là cô nói là được." lão nhân vẻ mặt thâm ý, "Mặc Nhi, vẫn là một chút tuổi trẻ."
Cực lực chịu đựng chấn động trong nội tâm, Thương Mặc hai tay xuôi ở bên người, suối tóc che mắt, mày nhíu lại rất chặt chẽ.
"Bất quá, so với hai tên tiểu tử thúi này chính là tốt hơn nhiều. " lão nhân vẫy tay ý bảo Thương Mặc đi qua, Thương Mặc chần chờ vài giây, chậm rãi đi tới, vốn muốn lấy ra dao găm, lại ở thấy ánh mắt lão nhân buông tha.
Luôn cảm thấy. . . Những người này đối với nàng sẽ không tạo thành nguy hiểm.
"Triệu gia nữ oa oa ngược lại không tệ. " ở lúc Thương Mặc đi tới trước mặt, lão nhân bỗng nhiên thở dài một cái, "Hai người con gái các con cùng một chỗ. . ."
Thương Mặc nheo lại mắt, nhìn xem lão nhân, "Tôi là cùng chị ấy cùng một chỗ. "
"Cũng được. . ." Lão nhân thở dài, từ trong túi áo trang phục thời Đường móc ra một cái vòng ngọc, cầm lấy tay Thương Mặc thả vào trong tay nàng, "Sau khi trở về đưa cái này cho Triệu gia nữ oa oa kia."
Kinh ngạc nhìn xem lão nhân, lại cúi đầu nhìn vòng ngọc rõ ràng có giá trị không nhỏ trong tay mình, Thương Mặc vào thời khắc này rốt cục không nhịn được, "Các ngươi rốt cuộc là ai, vì sao. . ."
Lão nhân đứng lên, vỗ vỗ bả vai Thương Mặc, bình tĩnh nói, "Hảo hài tử, về sau con sẽ biết. "
Ho hai tiếng, lão nhân tiếp tục nói, "Ta đây lão đầu tử này sẽ không quấy rầy người tuổi trẻ các con, Nghiễn Nhi, Hào Nhi, đừng mãi không đứng đắn mà trêu chọc Mặc Nhi. "
"Dạ, ông nội." Chu Hào cùng Chu Nghiễn liếc nhau, thật biết điều mà đáp lời, trong tay Thương Mặc còn cầm cái vòng ngọc kia, nhìn lão nhân đi tới cửa bao sương mở ra cửa phòng, ngoài cửa là vài nam tử cao lớn mà có khí thế tử đang chờ, không khỏi gấp gáp đi hai bước, "Cái kia. . ."
"Cô bé Triệu gia kia chắc đang rất sốt ruột, con để con bé đến đây đi. " lão nhân dừng bước lại, mang theo tiếu ý nói, "Khó có được cô bé như vậy chính trực quật cường chịu vì con mà trở về. "
Tâm vì sợ mà rung động, Thương Mặc kinh ngạc mà nhìn xem lão nhân sau khi nói xong liền rời đi bóng lưng càng lúc càng xa, đôi mắt lóe sáng.
"Xem đi xem đi, bảo anh đừng đùa tiểu Mặc, bị ông nội cảnh cáo rồi." Chu Nghiễn ở một bên lấy cùi chỏ thọc Chu Hào một cái, oán giận nói.
Chu Hào liếc hắn, vẻ mặt bình tĩnh, "Em là heo a, không biết tìm tiểu Mặc cầu tình sao?"
Xoay người nhìn xem hai người, Thương Mặc nhếch môi, "Các anh cũng sẽ không nói cho tôi biết tại sao, đúng không?"
Nhún nhún vai, Chu Hào như không có chuyện gì xảy ra nói, "Yên tâm đi tiểu Mặc, một ngày nào đó em sẽ biết. "
"Đúng vậy tiểu Mặc, em cũng đừng xoắn xuýt nữa." Chu Nghiễn cười híp mắt nói, "Được rồi, em nhanh gọi điện thoại cho Triệu gia nữ oa oa kia đi, chúng tôi mời hai người ăn cơm. "
Thời điểm nói đến mấy chữ "Triệu gia nữ oa oa" này, Chu Nghiễn còn đặc biệt nhấn mạnh, cười đến càng phát bất cần đời rồi.
Thở dài, Thương Mặc đi tới một bên lấy điện thoại đi động ra gọi điện thoại cho Triệu Mạt Thương.
Lúc này Triệu Mạt Thương đã bắt đầu điều động nhân thủ muốn bố trí xong tất cả bảo vệ Thương Mặc, cho dù những thứ này có lẽ có chút ít phí công.
Điện thoại di động reo, lúc nhìn thấy điện báo biểu hiện là tên của Thương Mặc lập tức nhấn nghe, tư thái lạnh nhạt của Triệu Mạt Thương sớm đã không còn, "Tiểu Đản!"
"Em không sao. " Thương Mặc vừa lên tiếng giọng nói liền mềm mỏng, "Yên tâm. "
"Em bây giờ còn đang ở nhà hàng XX không?" Kỳ thực trong tay sớm có báo cáo đưa tới, không biết tại sao, Triệu Mạt Thương vẫn lo lắng không yên mở miệng hỏi thăm.
Đan gia mặc dù không thể so với Chu gia, có thể tại kinh đô coi như là không kém rồi, muốn đi điều tra tình huống trong nhà hàng cũng là có thể.
Chỉ là thủ hạ trở lại đến báo cáo, rõ ràng có một điểm lại để cho cô khó chịu được suýt nữa ngất đi.
Cái gì gọi là "Chúng tôi là vị hôn phu của em" ?
Chu Hào cư nhiên đối với Thương Mặc nói ra giọng điệu như vậy, để cho cô khó tiếp nhận.
"Ừ,chị muốn tới sao?" Thương Mặc nhìn xem thời gian, giọng nói càng thêm ôn nhu, "Có phải còn chưa ăn cơm trưa hay không?"
"Tôi..." Trong lòng Triệu Mạt Thương thất thượng bát hạ*, từ vị trí của mình đứng lên, một tay cầm điện thoại di động, một tay kia ôm cánh tay kia, do dự một lúc lâu, "Có được hay không?"
*bất ổn
"Hả?" ngữ điệu của Thương Mặc lập tức thay đổi, vốn là tùy ý ở trong phòng ăn đi thong thả, bước chân cũng dừng lại, "Cái gì?"

"Tôi..." Cổ họng chỗ giống như bị cái gì chắn ngang, ê ẩm, đắng chát, Triệu Mạt Thương cầm điện thoại di động, hơn nửa ngày nói một câu cũng không nên lời.
"Cái khác trước không nói, chị chưa ăn cơm trưa sao?" Mặc dù không biết Triệu Mạt Thương làm sao vậy, Thương Mặc vẫn quyết định trước tiên đơn giản mặc kệ, rất đau lòng hỏi, "Còn chưa ăn đúng không?"
"Ừ..." Thật thấp trả lời một câu, Triệu Mạt Thương ngồi xuống ghế, có chút suy sụp mà nắm bút trên giấy vẽ linh tinh.
"Ngoan ngoãn ở trong phòng làm việc chờ em." Thương Mặc nhíu lại lông mày, bỏ xuống một câu sau liền cúp điện thoại, quay người nhìn Chu Hào cùng Chu Nghiễn, "Tôi có thể đi không?"
"Có thể có thể. " hai huynh đệ ngượng ngùng cười, còn rất ân cần giúp Thương Mặc mở cửa, Thương Mặc nói cám ơn liền vội vội vàng rời đi.
Trở lại trong xe sau đó gọi điện thoại cho Liên Ám, biết được người bảo vệ mình chỉ là bị ngăn lại vẫn chưa gặp chuyện không may, Thương Mặc lúc này mới yên lòng lại, một đường lái xe thẳng đến tập đoàn Trường Vĩnh, dự định mang Triệu Mạt Thương đi ăn cơm.
Đến trước đại sảnh lầu một tập đoàn Trường Vĩnh, Thương Mặc trực tiếp gọi điện thoại cho Triệu Mạt Thương, vốn muốn bảo Triệu Mạt Thương nói cho lễ tân có thể cho chính mình đi vào, nhưng không ngờ cô cư nhiên trực tiếp cúp điện thoại, xem ra tựa hồ là tự mình chạy xuống rồi.

Ngâm cười, Thương Mặc đứng ở cửa thang máy, nhìn chữ số màu đỏ từng chút một mà nhỏ đi, thẳng đến "Đinh" một âm thanh vang lên, cửa mở ra, cái người chính mình lo lắng nhất vội vã bước ra, Thương Mặc bước lên nghênh đón, cố nén xúc động muốn ôm cô, "Học tỷ. "

Triệu Mạt Thương thoáng một cái liền thay đổi sắc mặt.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna