Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Phiên Ngoại 3 + 4

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Phiên ngoại 3

Một phen bị dằn vặt lăn qua lăn lại nhiều lần, Triệu Mạt Thương trắng mắt liếc nhìn Thương Mặc một cái, mặc quần áo tử tế, mà Thương Mặc còn hai mắt sáng lên nhìn Triệu Mạt Thương, hận không thể nhào tới một lần nữa.
“Không cho phép náo loạn.” Đối với tâm tư của nàng rất rõ ràng, Triệu Mạt Thương cảnh cáo nhìn nàng một cái, “Gây nữa cẩn thận chị cho em đi phòng khách ngủ.”
“Hả…” Như vậy bị cảnh cáo vẫn là lần đầu tiên nghe được, Thương Mặc lập tức lộ ra vẻ mặt thật biết điều, gật đầu, “Em không nháo.”
Kỳ thật, nếu như Triệu Mạt Thương kiên trì cự tuyệt, nàng nhất định sẽ không miễn cưỡng cô ở chỗ này hoan ái, nhưng là… Thương Mặc suy nghĩ nhìn về ánh mắt Triệu Mạt Thương lại có chút nhu hòa. Cô ấy quá mức cưng chiều mình, cho nên mới không có cự tuyệt mình.
“Em hư lắm, đều đã trễ thế này…” Mặc quần áo tử tế, thân thể có chút như nhũn ra Triệu Mạt Thương nhìn đồng hồ, hờn dỗi nói, Thương Mặc cười cười, đi qua cầm tay Triệu Mạt Thương, “Chúng ta đi ăn cơm đi.”
Viện kiểm sát sớm đã không có một bóng người, hai người một đường đi ra, gặp phải bảo vệ, bảo vệ gác cửa cũng không có chút gì hoài nghi, Mạt Thương đúng là con người điên cuồng công việc, chuyện này toàn bộ Viện kiểm soát đều biết.
Hai người vừa bước ra khỏi cửa Viện kiểm sát, liền thấy cách đó không xa có ba thân ảnh, đồng thời còn nghe được một trận cãi vã.
“Tôi nói, tiểu Mặc sẽ không muốn gặp cô đâu.” Linh Lung một tay nhanh nhẹn nắm tay Lệnh Hồ Huyên, tay kia chống nạnh vẻ mặt phẫn nộ, “Các người một câu hiểu lầm đã nghĩ có thể xóa bỏ tất cả mọi lỗi lầm sao?”
Lệnh Hồ Huyên cũng lạnh lùng nhìn người đối diện, trong mắt lóe ra ánh sáng khác thường.
Lại nhắc tới, Phó Quân cái loại người này, nàng mặc dù không có căm thù chán ghét, nhưng là đồng dạng không thoải mái. Năm đó Thương Mặc sở dĩ gặp chuyện không may, phần lớn nguyên nhân cũng là bởi vì Phó Quân đi.
Đôi mắt Phó Quân rơi vào đôi tay hoạt bát của Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung, bình tình nhìn hồi lâu, “Các cô … là một đôi?” 
“Mắc mớ gì đến cô!” Linh Lung tức giận nói, “Cô đi nhanh đi… Tiểu Mặc không muốn nhìn thấy cô!”
Thương Mặc nghe cãi vã, lắc đầu một cái, muốn đi xuống ngăn cản, tay lại bị Triệu Mạt Thương kéo lại, ngoảnh lại hơi kinh ngạc, đã thấy nữ nhân mình yêu thần sắc lạnh lùng đối với mình lắc đầu, không cho phép tự mình đi tới.
Là ghen sao? Thương Mặc nghĩ như vậy, trở lại lắc lắc cánh tay của cô biểu hiện chính mình thật biết điều, ánh mắt Mặt Thương dần dần nhu hòa lại, đối với nàng làm động tác chớ lên tiếng, ý bảo không cho phép hành động thiếu suy nghĩ.
Có mấy lời, cô vẫn muốn nói với Phó Quân. Thương Mặc đã từng bị thương, nên khiến cho Phó Quân cũng đau một lần mới đúng. Lệnh Hồ Huyên cũng có ý nghĩ như vậy đi.
“Các cô là một đôi có phải hay không?” Phó Quân không có được lời đáp, lại dĩ nhiên xác định đáp án này, thân thể càng run rẩy lợi hại, quay người hướng về cửa Viện kiểm sát, “Tôi muốn gặp cô ấy.”
Cô thật sự hiểu lầm Thương Mặc rồi… Cô cư nhiên đơn giản như vậy mà tin tưởng lời nói của Khương Cẩm Hoàng… Thương Mặc trước đây lúc nào cũng đối với mình ôn nhu cười… Bị mình đả thương… Bản thân lại không tự biết… Còn tự cho là… Tự cho là…
Phó Quân chưa từng bối rối như bây giờ, bước chân có chút rối loạn, Lệnh Hồ Huyên bước lên kéo tay nàng, khẽ mở miệng, mặt không chút biểu tình, “Không cần, từ buổi tối hôm đó, sau này cũng không cần…”
Buổi tối hôm đó,… Phó Quân hai vai run rẩy lợi hại, hồi tưởng lại một màn đó làm nàng thương tâm muốn chết, chợt ý thức được một vấn đề.
Thương Mặc một đêm kia tại sao lại xuất hiện ở nơi đó. Tại sao không có ô? Rồi tại sao lại cùng Linh Lung ôm nhau?
Cô năm đó bị tức giận cùng đố kị làm đầu óc mê muội, nhưng lại không ý thức được nhiều vấn đề, mà nay mới nhớ tới, có phải quá trễ rồi hay không?
“Vì sao?” Phó Quân vội xoay người một cái, nhìn Linh Lung, giọng nói khẩn thiết, “Vì sao đêm đó các cô lại biết?”
Linh Lung nhìn nàng, ngực tức giận đến phập phồng liên tiếp, hay tay nắm thành quyền, mím môi không nói một lời.
“Cô thật sự muốn biết?” Lệnh Hồ Huyên giễu cợt nói, “Hay là thôi đi.”
“Không. Tôi muốn biết.” Phó Quân đi đến trước mặt các nàng, “Nói cho tôi biết.”
“Rất đơn giản, chẳng qua là để cho cô một cái cam kết, đối với ba nàng nói chuyện của hai người, sau đó bị đuổi ra khỏi nhà, một đường gặp mưa đến tìm cô.” Lệnh Hồ Huyên giọng nói bình tĩnh, dường như chỉ là trần thuật một chuyện bình thường, lời nói ra lại làm cho nhiều người ở đây đều cảm giác khác thường.
Linh Lung tức giận càng tăng lên, Triệu Mạt Thương nắm chặt tay Thương Mặc, vẻ mặt đau lòng, Thương Mặc thở dài, nghiêng đầu chống lại đôi mắt của Triệu Mạt Thương, mỉm cười, cố tình làm mặt quỷ, Mạt Thương bị nàng chọc suýt nữa bật cười, thò bay bóp cái mũi của nàng.
Thân thể trong nháy mắt bị rút hết khí lực, hai chân Phó Quân như nhũn ra, rất không hình tượng mà ngã quỵ xuống dưới đất, đã không có cách nào để tâm cảm giác đau đớn bây giờ. Nàng… cư nhiên lại nhận ra trễ… Đối đãi như vậy với Thương Mặc không chút nào phòng bị mà yêu mình…
Không tưởng tượng được thời điểm Thương Mặc bị chính mình đối xử như vậy có bao nhiêu đau đớn, Phó Quân cắn môi thật chặt, nước mắt từng giọt rơi xuống, hối hận gặm nhấm lấy lòng của nàng.
Dưới ánh đèn đường, sắc mặt của Phó Quân trắng bệch, đầu tóc rối bời, thoạt nhìn vô cùng thảm hại. Lệnh Hồ Huyên cùng Linh Lung liếc nhau, đều thấy trong mắt nhau sự bất đắc dĩ cùng không đành lòng, âm thầm thở dài một tiếng, mới nói, “Cô vẫn nên thôi đi, em ấy hiện tại có hạnh phúc của em ấy, cô không nên đến quấy rầy em ấy nữa.”
“Không được, tôi muốn thấy cô ấy.” Phó Quân chật vật từ dưới đất đứng dậy, xiêu xiêu vẹo vẹo mà hướng Viện kiểm sát đi tới, Thương Mặc liếc nhìn Triệu Mạt Thương hỏi ý, có chút không đành lòng. Suy cho cùng, nàng và Phó Quân cũng đã từng yêu nhau.
Thở dài, Triệu Mạt Thương buông tay nàng ra, sờ gò má nàng, “Đi đi.”
Thương Mặc nhẹ gật đầu, đi xuống bậc thang, Phó Quân thấy nàng, bước nhanh tới, yên lặng nhìn nàng, nước mắt như mưa rơi không ngừng. Sờ mũi một cái, Thương Mặc có chút lúng túng không được tự nhiên mà quay đầu lại nhìn Triệu Mạt Thương một cái, vừa quay đầu thấy trong mắt Phó Quân đầy ân hận, “Đã là quá khứ rồi… Ừ… Cô không cần cảm thấy có lỗi gì.”
“Xin lỗi…” Phó Quân khóc sụt sùi, “Mặc, thật xin lỗi…”
“Ngạch… Không quan trọng.” Thương Mặc chần chờ một chút, lại nói, “Cô… Vẫn là để cho Thương Mặc tôi a!”
Nàng sợ Triệu Mạt Thương nổi máu ghen.
Triệu Mạt Thương ở phía sau đối với lời nói của nàng nghe được nhất thanh sở thị, khóe môi khẽ câu lên, hướng Thương Mặc đi đến, đứng ở bên cạnh nàng, nhàn nhạt nhìn Phó Quân một cái, chợt cảm thấy cô ấy rất đáng thương.
Cùng Triệu Mạt Thương đối mặt hồi lâu, nhớ tới thái độ của Thương Mặc cho đến nay, Phó Quân trong lòng đều hiện lên khổ sở. Có lẽ là quả báo của mình đi, cô còn có thể nói gì nữa?
Tình yêu không giữ lại được chút nào, cưng chiều của Thương Mặc, là chính cô tự tay đẩy ra.
Hít một hơi thật sâu, Phó Quân nhìn thẳng Thương Mặc, hồi lâu kéo ra một nụ cười, nước mắt vẫn không ngừng chảy xuống, “Thương Mặc, cám ơn, xin lỗi, chúc hai người hạnh phúc.”
Thân thể Thương Mặc hơi run lên, lăng lăng nhìn Phó Quân, một lúc lâu cố sức gật đầu, “Cậu cũng vậy”
Phó Quân lại nhìn Triệu Mạt Thương một cái, môi giật giật tựa như muốn nói điều gì, cuối cùng chỉ là cười khổ một tiếng, “Tôi không quấy rầy hai người, đi trước.”
“Ừ…” Thương Mặc không nói được cảm nhận của mình bây giờ, hai tay xuôi bên người, trong đầu nhớ lại lúc đầu ở cùng Phó Quân, đến khi tay bỗng nhiên bị một bàn tay ấm áp cầm, lấy lại tinh thần, nghiêng đầu nhìn Triệu Mạt Thương trong mắt đầy nhu tình như nước, quay lại cầm tay cô, mười ngón tay đan xen, lúc này mới quay đầu đối với Phó Quân nói, “Tạm biệt.”
“Tạm biệt.” Phó Quân quẹt một chút nước mắt trên mặt, có chút lung lay mà đi mấy bước, cầm điện thoại di động gọi tài xế đến đón mình, trước khi đi nhìn thật sâu Thương Mặc một cái, lên xe.
“Đột nhiên cảm thấy cô ta thật đáng thương…” Linh Lung nhìn bộ dáng Phó Quân chật vật, nói lẩm bẩm, “Nhưng mà năm đó Thiếu chủ bị cô ta làm hại thảm đến như vậy…”
“Được rồi…” Lệnh Hồ Huyên ôm lấy cánh tay của nàng, thanh âm nũng nịu, “Nên ăn cơm.”
Các nàng vốn là định tới tìm Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương ăn cơm, không nghĩ tới lại ở chỗ này gặp Phó Quân, còn xảy ra những chuyện này.
“Đau lòng sao?” Triệu Mạt Thương nhìn Thương Mặc ngây ngốc nhìn theo bóng dáng chiếc xe đã đi xa, thanh âm nhàn nhạt, “Em có thể theo đuổi quay trở lại.”
“Ngạch… Mới không có đâu!” Thương Mặc phồng miệng lên bác bỏ, “Em chỉ là…”
“Chỉ là cái gì?” Triệu Mạt Thương trắng mắt liếc nàng một cái, tức giận, “Em không phải vẫn không đành lòng nặng lời với cô ấy sao?”
“Em…” Nhìn rõ vợ mình đang nổi cơn ghen, Thương Mặc đáng thương nói, “Em rất biết điều, em chỉ yêu chị.”
“Ừ.” Thấy Lệnh Hồ Huyên cùng Linh Lung đến, giọng điệu Triệu Mạt Thương bình tĩnh lên tiếng, “Đi thôi, ăn cơm.”
“A…” Thương Mặc ngoan ngoãn đáp, kế tiếp cả một buổi tối đều quan sát xem Triệu Mạt Thương có tức giận hay không. Tận đến đêm khuya, sau khi tắm rửa xong ôm nhau nằm trên giường cũng y như vậy.
“Làm gì mà nhìn chị như vậy?” Triệu Mạt Thương bị nàng nhìn có chút không chịu nổi, giơ tay lên bóp bóp cái mũi của nàng, “Chị không có tức giận, em không cần phải làm ra vẻ vô tội như vậy.”
“Em… Em thật sự chỉ thích chị.” Thương Mặc ôm lấy cô, khéo léo nói, “Em chỉ là nhớ lại chuyện trước đây, cảm thấy Phó Quân rất đáng thương đi.”
“Chị biết.” Tay Triệu Mạt Thương xoa lỗ tai của nàng, “Đã trải qua nhiều chuyện như vậy, làm sao có thể hoài nghi em, em, đồ ngốc…”
“Ngô…” Thương Mặc đang muốn nói điều gì, điện thoại di động bất chợt vang lên, cắt đứt lời nói của nàng. Tiếp điện thoại, chỉ có nghe mấy câu, sắc mặt liền âm trầm xuống, “Tốt, chuyện này dễ xử lý, tra người đứng phía sau.”
Cúp điện thoại, cả người Thương Mặc lộ ra thần sắc hung ác, Triệu Mạt Thương đã lâu không nhìn thấy Thương Mặc như vậy, nhíu lại lông mày, ôm lấy nàng, ôn nhu hỏi, “Làm sao vậy?”
“Có người chụp lén hình của chúng ta, cầm đến tòa soạn báo cho viết bài.” Thanh âm Thương Mặc lạnh lùng, “Tòa soạn có người của chúng ta, kịp thời phát hiện.”
“Ừ.” Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng đáp một tiếng, “Không biết là ai.”
“Phó Quân?” Thương Mặc ánh mắt lóe lên, lạnh lùng bén nhọn.
“Hẳn là không phải.” Triệu Mạt Thương lắc đầu một cái, “Chị đoán… Có thể là…”
“Khương Cẩm Hoàng.” Không chờ cô nói ra, Thương Mặc liền nói trước, quả nhiên, sau một khắc, lại một cuộc gọi đến, Thương Mặc tiếp, sau khi nghe xong, lập tức đứng dậy mặc quần áo.
“Em muốn đi ra ngoài?”
“Ừ, nên dọn dẹp người, chung quy muốn thu thập đi. Em sẽ rất mau trở về.” Thương Mặc mặc áo trong tùy tiện khoác lên mình áo T-shirt, lại mặc quần jean vừa muốn đi ra, Triệu Mạt Thương liền kéo nàng lại, đem áo khoác đưa cho nàng, “Không cho phép giết người.”
“Được.” Nhận lấy áo khoác, Thương Mặc vội vàng đi ra ngoài, đã có xe chờ sẵn.
Khương gia, Khương Cẩm Hoàng ở trong phòng của mình, hưng phấn mà chờ đợi trời sáng. Mà của cha nàng đã muốn ngất đi.
“Alo? Lưu tổng, ngài khỏe…Cái gì? Đình chỉ hợp tác? Vì sao? Lưu tổng… Lưu tổng?”
“A, chào ngài, đã lâu không gặp… Chấm dứt hợp tác? Vì sao…”
“Trương bí thư, chào ngài, Trần tổng vừa mới… Ngừng hợp tác? Cái gì…”

Chỉ trong vòng nửa giờ, tất cả đối tác cùng Khương thị hợp tác đồng loạt gọi điện đến yêu cầu chấm dứt hợp tác, việc đó khiến cho nam nhân đã 50 tuổi muốn hoảng loạn, cuối cùng, rốt cuộc cũng có đáp án.
Con gái mình đã đắc tội người không nên đắc tội.
Sắc mặt tái xanh bỏ lại điện thoại di động, giận dữ bừng bừng mà lên lầu hung hăng đập vào cửa phòng Khương Cẩm Hoàng, thậm chí giận đến nỗi đạp thẳng cửa. Một nữ nhân vội vội vàng vàng từ một căn phòng khác chạy đến, “Trời ơi, ông đây là làm cái gì?”
“Ngươi, súc sinh, lăn ra đây cho ta!” Nam nhân không để ý tới, nhấc chân tiếp tục đạp cửa, một hồi lâu, cánh cửa rốt cuộc cũng được mở ra, Khương Cẩm Hoàng tóc ướt dầm dề, tức tối nói, “Làm gì a.”
“Bốp.” Một tiếng vang lên, nam nhân tát lên mặt Khương Cẩm Hoàng, “Mày đã làm chuyện tốt gì!”
“Ông làm gì vậy?” Nữ nhân hơn bốn mươi tuổi vội vàng đến ôm chặt chồng, người chồng vung tay đẩy bà qua một bên, nhấc chân muốn đạp Khương Cẩm Hoàng, lại không xuống chân được, cuối cùng thở hồng hộc, “Mày! Mày đến cùng chọc giận người nào!”
Khương Cẩm Hoàng vẻ mặt không hiểu gì, tóc tai rối bời, một bên mặt vừa bị tát đến đỏ hồng, “Cái gì người nào?”
“Mày không trêu chọc người nào, người khác sẽ đối với chúng ta ra tay thủ đoạn như vậy?” Nam nhân rất tức giận nói, “Hiện tại, tất cả mọi người muốn cùng công ty chúng ta chấm dứt hợp tác, mày, tên nghiệp chướng này!”
“Con…” Khương Cẩm Hoàng bụm mặt suy tính, mãi cho đến sau đó bỗng nhiên bừng tỉnh, “Chẳng lẽ là… Nhưng là… không có khả năng…”
Dưới lầu, tại cửa chính bỗng nhiên truyền đến một tiếng vang thật lớn, tiếp theo là cửa bị đá văng, ước chừng khoảng mười mấy người mặc âu phục màu đen đi vào, trong tay còn cầm súng, một nhà ba người còn đứng ở trên lầu nhất thời ngây dại. Một lúc sau, nam nhân phản ứng lại, sắc mặt khó coi mà đi xuống, “Các người là…”
Thương Mặc không có bất kỳ biểu tình nào mà tiến vào, trong tay theo thói quen lúc nào cũng nắm chuôi chủy thủ mà đùa bỡn, người đứng ở hai bên cửa khom lưng, “Thiếu chủ!”
Vừa mới xuống lầu, Khương Cẩm Hoàng giương mắt nhìn thays Thương Mặc, ngẩn người, thật lâu không thể phục hồi tinh thần lại.
Chủy thủ trong tay hàn quang lấp lánh, Thương Mặc ở trong tay vuốt vuốt, thấy Khương Cẩm Hoàng xuống tới, không nhìn thẳng nam nhân, đi tới nhíu mày, “Lại gặp mặt.”
“Cô… Thật là cô…” Khương Cẩm Hoàng chưa bao giờ biết Thương Mặc lại có năng lực lớn đến như vậy, có chút vô thần mà nhìn nàng, “Cô rốt cuộc là ai?”
“Xã hội đen.” Nâng lên nụ cười xán lạn, trong con mắt Thương Mặc một chút tiếu ý cũng không có, “Khương Cẩm Hoàng, cô vì sao nhất định phải đến trêu chọc tôi đây?”
“Vị này… vị này…” Nam nhân lúc này cũng biết sự tình không ổn, đi đến bên cạnh Thương Mặc, run sợ trong lòng, lại không biết xưng hô nàng như thế nào, “Con gái của ta tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, cô xem…”
Thương Mặc quay đầu lại, vẻ mặt bình tĩnh, “Ông có thể trước tiên lại kia ngồi một lúc, tôi xử lý xong chuyện tình sẽ lại hàn huyên với ông.”
“Cái này…” Nam nhân khẽ cắn răng, liếc nhìn sắc mặt trắng bệnh của con gái, “Con gái của ta còn nhỏ, lại từ nhỏ nuông chiều, nếu như đắc tội với ngài, hy vọng ngài…”
“Tiểu Tề.” Thương Mặc bất ngờ lên tiếng, cắt đứt lời nam nhân nói, “Ta không muốn nói nhảm với hắn, làm cho hắn đi vào trong đó ngồi một lát.”
“Vâng.” Một gã đàn ông to con đi đến, như diều hâu bắt gà con, đem nam nhân kia xốc lên bỏ qua một bên trên ghế salon, tay đè nặng trên bờ vai của hắn, “Thiếu chủ nói cái gì liền nghe theo, nếu không…, hừ…”
Đối với tình huống bên đó không để ý chút nào, Thương Mặc nhíu lông mày nhìn Khương Cẩm Hoàng đã toàn thân phát run, thở dài, “Tôi vẫn luôn nhường cô đúng không?”  
Đối với dạng phú nhị đại vô dụng, nàng vẫn lười quan tâm đến, lúc này nếu không phải liên quan đến Triệu Mạt Thương, chạm vào nghịch lân (điểm giới hạn) của nàng, nàng thật đúng là sẽ không hành động lớn đến như vậy.
“Tôi… tôi…” Khương Cẩm Hoàng đã hoảng sợ đến nỗi không nói được một câu hoàn chỉnh, đặc biệt là chủy thủ trong tay Thương Mặc sắc bén dưới đèn lóe lên, làm cho cô cảm thấy sợ hãi. Từ trên lầu đi xuống xem xét tình huống, nữ nhân nhìn thấy một màn này, hét lên một tiếng liền muốn tới đây, Thương Mặc chẳng qua nhìn một cái, lại một gã mặc áo đen đi qua đem người phụ nữ xốc lên vứt xuống ghế salon.
“Thương Mặc… Thương Mặc… Tôi biết lỗi rồi…” Khương Cẩm Hoàng chưa từng nhìn thấy những chuyện như vậy trong cuộc sống, những người áo đen trên tay cầm súng, Thương Mặc thì cầm chủy thủ trên tay vẫn còn lóe lên hàn quang, cô thật sự rất sợ hãi.
“Thương Mặc… Tôi cầu cô… Bỏ qua cho tôi đi…” Khương Cẩm Hoàng thấy Thương Mặc không nói lời nào, lại tiếp tục nói, “Tôi về sau… về sau tuyệt đối sẽ không lại xuất hiện trước mặt cô… Thương Mặc…”
Trải qua Tào Minh Nghĩa, trải qua Cận Phi Hàn, Thương Mặc vẫn là lần đầu tiên đối mặt với địch thủ sợ phiền phức như vậy, lạnh lùng nhìn cô ta một hồi lâu, thu hồi chủy thủ, “Tấm ảnh làm sao có?"
“Là… Là tôi được một người bên trong Viện kiểm sát cho tôi…” Khương Cẩm Hoàng không dám nói dối, ngoan ngoãn mà nói, cuối cùng hai chân như nhũn ra, té quỵ xuống đất, “Thương Mặc, tôi cầu xin cô bỏ qua cho tôi, bỏ qua cho tôi đi…”
Trong không khí bỗng tràn ngập một mùi khai nước tiểu, Thương Mặc nhất thời hết ý kiến, hai tay cắm túi quần cúi đầu kéo ống quần của chính mình, đã lười tính toán. Dứt khoát trực tiếp đá văng Khương Cẩm Hoàng đang ôm ống quần mình, đi đến ghế salon trước mặt hai vợ chồng đang run lẩy bẩy, “Quản tốt con gái của các người, nếu còn có lần sau nữa, đừng trách tôi không khách khí.”
Thương Mặc lại nhìn sắc mặt trắng bệch, hai con mắt vô thần của Khương Cẩm Hoàng, “Đừng nghĩ thủ đoạn gì, hắc đạo phía Nam là do Thanh Long bang thống trị.”
Bỏ lại một câu nói như vậy, Thương Mặc cũng không quay đầu lại, rời khỏi Khương gia. Vốn là hạ quyết tâm phải giáo huấn thật tốt Khương Cẩm Hoàng, nhưng là Khương Cẩm Hoàng không khống chế được làm cho mình một chút hứng thú cũng không có. Đối phó với người như vậy còn muốn nàng gây chiến, đúng là lãng phí.
Về đến nhà, Triệu Mạt Thương còn chưa ngủ, một mực ngồi trong phòng ngủ chờ Thương Mặc, thấy nàng trở về, đứng dậy giúp nàng thay quần áo, “Sao rồi?”
“Ngô, em không có hạ thủ.” Thương Mặc gãi đầu một cái, buồn bực nói, “Lúc đầu muốn giáo huấn cô ta một bữa, nhưng cô ta nhìn đến em mang mang người cùng súng liền tè ra quần…”
“Hả?” Không nghĩ tới thường ngày lúc nào cũng hừng hực khí thế, Khương Cẩm Hoàng lại như thế, Triệu Mạt Thương cũng có chút sững sờ, một lúc lâu khẽ cười, “Quên đi, giáo huấn như vậy cũng đủ khiến cô ta nhớ cả đời.” 
“Ừ, vậy cũng được.” Thương Mặc gật đầu một cái, nhìn Triệu Mạt Thương trên mặt cười ôn nhu, đưa cô ôm vào trong ngực, “Vợ...”
“Làm sao bỗng nhiên lại gọi như vậy a?” Triệu Mạt Thương giơ tay lên, nhẹ vỗ về lưng của nàng, “Không vui?”
“Không có.” Thương Mặc một tay đem cô ôm ngang tới, “Vợ đại nhân.”
“Haha...” Bị thả trên giường, hai cánh tay Triệu Mạt Thương ôm trọn trên cổ Thương Mặc, ánh mắt quyến rũ, “Lại muốn?”
“Hì hì...”
“Ngốc Tiểu Đản...”
“Ừ...”
“Tiểu Đản, chờ kỳ nghỉ Tết Âm lịch, chúng ta đi Úc làm phẫu thuật đi.” Dựa vào trong đầu còn một chút thanh tỉnh, Triệu Mạt Thương ôm đầu Thương Mặc, thở hổn hển nói, “Chị muốn hài tử của em.”
Thương Mặc ngừng tất cả các động tác, cúi đầu nhìn thẳng Triệu Mạt Thương, thanh âm ám muội, “Xác định?”
“Xác định.” Triệu Mạt Thương chủ động hôn lên môi của nàng, vừa hôn xong mới nói, “Thật muốn sinh con...”
“Được.”
Trong phòng ngủ sáng như ban ngày, hai cỗ thân thể lả lướt ở trên giường triền miên, nhiệt tình như lửa, lại tràn đầy ấm áp.
Cuộc sống là như thế.
Sau này, Thiếu chủ hắc đạo và Kiểm sát trưởng đại nhân trải qua cuộc sống hạnh phúc tốt đẹp.
*****

Phiên ngoại 4: Nhà Kiểm sát trưởng đại nhân có hai cục cưng

Phiên ngoại 4: Nhà Kiểm sát trưởng đại nhân có hai cục cưng.
Thương Mặc gần đây rất hoang mang, ngày sinh theo dự tính của Triệu Mạt Thương càng ngày càng gần, mắt thấy Triệu Mạt Thương thỉnh thoảng đau đến mồ hôi đầm đìa, nàng lại không có biện pháp nào, cái loại cảm giác này thật sự rất kém cỏi.
"Tiểu Đản..." Triệu Mạt Thương ôm cái bụng ngồi trên ghế, nhìn bộ dáng Thương Mặc ở đó đi tới đi lui, nhịn không được cười khẽ, "Qua đây..."
Thương Mặc lập tức đến, ngồi xổm trước người Triệu Mạt Thương, "Làm sao vậy?"
Giơ tay nhẹ xoa tóc nàng, Triệu Mạt Thương trong mắt đầy ôn nhu, "Ngốc tiểu Đản, chỉ là sinh đứa bé, đừng khẩn trương lo lắng nha."
"Em có thể không lo lắng sao?" Thương Mặc cau mày, cầm tay cô ở bên môi hôn một cái, rất lo lắng nói, "Chị không sinh mổ, sinh tự nhiên rất đau nha."
"Không quan trọng." Triệu Mạt Thương nhẹ tay lôi kéo, thanh âm nhu mì, "Ngoan, đừng sợ."
"Nhưng là..." Thương Mặc còn muốn nói gì nữa, tay bỗng nhiên bị Triệu Mạt Thương nắm thật chặt, tiếp theo lại thấy Triệu Mạt Thương lông mày nhíu chặt đứng dậy, vẻ mặt thống khổ, một tay ôm bụng, không khỏi lần nữa luống cuống, vội vàng ôm lấy cô, "Làm sao? Lại đau có phải không? Làm sao..."
Nàng chưa kịp nói cho hết lời, Triệu Mạt Thương sắc mặt đã tái nhợt, đầu đầy mồ hôi, Thương Mặc nhất thời căng thẳng, "Người đâu! Nhanh kêu bác sĩ đến đây. Nhanh!"
Triệu Mạt Thương mang thai là ở Úc hoàn thành, vì để đảm bảo hài tử có thể an toàn, Thương Mặc cách ngày dự sinh còn ba tháng liền nghĩ hết biện pháp xin nghỉ mang theo Triệu Mạt Thương chạy tới Úc chờ sinh, làm cho Viện kiểm sát cùng các Kiểm sát trưởng một trận bất đắc dĩ.
Bác sĩ gia đình rất nhanh liền chạy tới, kiểm tra cẩn thận, sắc mặt đại biến, "Mau gọi xe cấp cứu, đứa bé muốn ra sớm."
"Cái... cái gì..." Thương Mặc luống cuống tay chân, thiếu chủ Thanh Long bang lãnh đạm bình tĩnh dù một chút hình dáng cũng không thấy, vẫn là nghe tin, Lệnh Hồ Huyên chạy đến trấn định, sắp xếp tình huống lúc đó. Thật vất vả Triệu Mạt Thương được đưa lên xe cấp cứu, Thương Mặc cũng đi theo, ngồi ở một bên nhìn Triệu Mạt Thương từ từ nhắm hai mắt lại, vẻ mặt thống khổ, một hồi tự trách mình.
Biết rõ sinh con thống khổ như vậy, tại sao phải nhường Triệu Mạt Thương mang thai... Hiện tại... Hiện tại Triệu Mạt Thương như vậy thật sự để nàng không nỡ...
"A..." Một tiếng kêu truyền tới, Triệu Mạt Thương nắm chặt tay Thương Mặc, "Tiểu Đản... đau quá..."
Thương Mặc càng mất hồn mất vía, tay bị Triệu Mạt Thương nắm thật chặt, nhìn khuôn mặt cô đau đến có chút vặn vẹo, toàn thân run rẩy, nắm lấy làm như nhớ tới điều gì, chợt đem tay đưa đến bên miệng Triệu Mạt Thương, "Bảo bối, cắn em."
Có chút miễn cưỡng mở mắt ra, nhìn Thương Mặc bộ dạng lo lắng, Triệu Mạt Thương rõ ràng đau đớn cực kỳ, vẫn cố gắng muốn kéo ra nụ cười thoải mái an ủi nàng, thế nhưng không biết bản thân cười so với khóc còn khó coi hơn, ngược lại càng làm Thương Mặc rơi lệ, "Ngoan, nhanh, cắn em..."
Trong TV muốn sinh con phụ nữ không phải cũng muốn cắn chút gì sao?
Nước mắt rơi không ngừng, đau bụng từng cơn, Triệu Mạt Thương trong lòng tê rần, muốn đưa tay sờ mặt Thương Mặc giúp nàng lau đi nước mắt, nhưng không còn khí lực, bụng lại một trận đau nhức kịch liệt, rõ ràng cô đã cố gắng khắc chế, tiếng kêu từ trong miệng tràn ra.
"A... Tiểu Đản... Tiểu Đản... Đau quá..." Triệu Mạt Thương hai tay nắm chặt khăn trải giường, bụng nơi đó đau nhức làm cho cô từ từ mất đi lý trí, mãi cho đến tận cùng thời điểm đến bệnh viện cuối cùng cắn cánh tay Thương Mặc đưa đến miệng mình. Thương Mặc cắn chặt hàm răng, mặc cho Triệu Mạt Thương cắn lấy cánh tay mình, đau lòng khó khống chế.
Nàng không muốn Triệu Mạt Thương chịu khổ nhiều như vậy, mang thai chín tháng rồi, có thai bị nghén còn chưa đủ sao, bây giờ còn phải kinh qua loại đau khổ này... tưởng tượng đến đây, Thương Mặc rất hối hận.
Muốn bé con, có thể là nàng mang hài tử Triệu Mạt Thương, trước đây nên dùng trứng Triệu Mạt Thương và tinh trùng của nam nhân mà thụ tinh, mà nàng đến mang thai, nàng làm sao có thể ngu như vậy, không nghĩ đến điểm ấy.
Xe cuối cùng cũng ngừng lại, Triệu Mạt Thương bị đẩy tới phòng sinh, ở phòng chờ sinh trải qua một đợt giám sát, rất nhanh liền bị đưa vào phòng sinh, vết thương trên cánh tay Thương Mặc đã máu thịt be bét rồi, cùng bác sĩ mói mấy câu, liền không để ý đến vết thương, thay đổi quần áo cũng vào phòng sinh.
Bệnh viện ở Úc cùng bệnh viện trong nước khác biệt, là cho người chồng cùng vào phòng sinh cùng phụng bồi vợ mình sinh con. Thương Mặc mặc dù là nữ, những ngay từ lúc đầu liền cùng bệnh viện và bác sĩ thảo luận qua chuyện này, bác sĩ cũng đồng ý.
Từ đầu đến đuôi, Thương Mặc vẫn một mực khẩn trương nhìn người sinh nở, hai tay sớm nắm thành quyền, hô hấp nặng nề dị thường. Mạt Thương lựa chọn đúng là sinh thường, không phải sinh mổ, bác sĩ đứng ở một bên, nhìn không ra bất kỳ tâm tình nào mà nhìn các y tá làm việc, vạn nhất xảy ra tình huông gì trước tiên cấp cứu thật tốt.
May mà Triệu Mạt Thương vẫn luôn kiên cường, vào lúc này cũng không có biện pháp chịu đựng cái loại cảm giác đau đớn này, tiếng kêu thê lương khiến Thương Mặc nhiều lần đều muốn tiến lên ôm lấy cô. Bác sĩ với tình huống như vậy đã thấy nhiều lần, mỗi lần đều khắc chế Thương Mặc, ý bảo nàng không nên đi qua quấy rầy, Thương Mặc cái gì cũng không làm được, chỉ có thể nhìn Triệu Mạt Thương ở nơi này đau đến như vậy gào khóc.
Ba giờ cứ như vậy trôi qua, theo một tiếng khóc lóc vang lên, bé con cuối cùng cũng toàn thân hiện ra.
Thương Mặc bị bác sĩ dẫn qua, run rẩy cắt dây rún của bé con với mẹ, đôi môi đã muốn cắn nát, nhìn bé con, lại nhìn xem một chút vẻ mặt mệt mỏi của Triệu Mạt Thương, nước mắt rơi như mưa.
"Đứa ngốc... khóc cái gì..." Triệu Mạt Thương thanh âm yếu ớt, không thể nghe thấy nổi, Thương Mặc lại có thể nghe rõ mồn một, giơ tay lên lau nước mắt, "Ừ..."
Như thế, bé con của Thiếu chủ Thương gia và Kiểm sát trưởng Triệu Mạt Thương rốt cuộc ra đời, Triệu Mạt Thương vẫn còn trong phòng sinh làm các kiểm tra, Thương Mặc bị mời ra phòng sinh, thay đổi y phục, sau đó xử lý vết cắn trên tay kia, lo lắng ở ngoài phòng sinh đi tới đi lui.
Đợi đến khi Triệu Mạt Thương tỉnh lại lần nữa, thì đã nằm ở phòng bệnh bình thường, Thương Mặc vẫn ngồi ở một bên, vẫn yên lặng trông coi cô, thấy cô tỉnh lại, một hồi hài lòng.
Nở nụ cười, ngón tay Triệu Mạt Thương giật giật, Thương Mặc lập tức duỗi tay nắm chặt lấy tay cô, rất thương yêu, "Khó chịu không?"
Lắc đầu một cái, ngón tay Triệu Mạt Thương ở trên tay Thương Mặc nhẹ vuốt ve, một lúc lâu, "Tiểu Nhạc đâu?"
"Làm kiểm tra, chờ xong sẽ ôm tới bú sữa." Thương Mặc hôn tay Triệu Mạt Thương một cái, "Em không muốn gặp con."
"Phốc..." Đối với nàng hết sức hiểu rõ, Triệu Mạt Thương bật cười, oán trách mà liếc nàng một cái, "Em a, lại ra vẻ hài tử..."
"Hừ! Con làm cho chị đau đớn..." Thương Mặc bĩu môi, "Cả ngày lẫn đêm lăn qua lăn lại dằn vặt chị."
"Ngốc tiểu Đản..." đôi mắt Triệu Mạt Thương ôn nhu đến mức muốn chảy nước ra, ngoắc ngoắc ngón tay, "Lại đây..."
"Hử?" Thương Mặc chớp mắt, nghe lời tiến tới, "Làm sao..."
Lời còn chưa dứt, Triệu Mạt Thương đã cố sức ngẩng đầu lên hôn môi nàng một cái, "Ngốc chết..."
"Chị câu dẫn em nha..." Thương Mặc trong mắt hiện lên chút nhiệt tình, thanh âm thật thấp, Triệu Mạt Thương trong mắt nhanh chóng đảo qua một tia giảo hoạt, "Phải thì thế nào?"
"Em..." Thương Mặc nhất thời cứng họng, một lúc lâu lên tiếng, "Chờ ba tháng sau, em sẽ khiến chị nằm trên giường ba ngày."
"Em..." Triệu Mạt Thương hết chỗ nói, trắng mắt liếc nhìn nàng một cái, miệng chuẩn bị nói gì, cửa bị đẩy ra, bác sĩ ôm em bé tiến vào, phía sau còn thêm một nữ nhân tóc dài với vẻ mặt buồn bực.
"Bác sĩ Ninh." Thương Mặc thẳng người lên, không hề nghênh đón, tay vẫn còn nắm tay Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương liếc mắt một cái liền thấy bé con, vẻ mặt có chút kích động. Bác sĩ Ninh ôm đứa nhỏ đi tới, thả vào bên cạnh người Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương nghiêng người trêu đùa với bé con, tay liền buông lỏng tay Thương Mặc ra. Thương Mặc hướng đầu về phía bác sĩ gật đầu một cái, đứng ở một bên nhìn Triệu Mạt Thương cùng bé con chơi đùa, ánh mắt dịu dàng.
"Hì hì..." Cô gái tóc dài đi theo phía sau lắc lắc tay bác sĩ Ninh, "Chúng ta ra ngoài thôi..."
Bác sĩ Ninh tặng nàng một cái liếc mắt, đem sợi tóc trên vai đẩy ra phía sau, "Em cũng đi vào làm gì?"
"Em..." Cô gái liếc nhìn Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương, bất mãn nói, "Sợ chị bị người chọc ghẹo."
"Em..." Bác sĩ Ninh bất đắc dĩ nhìn nàng một cái, hướng về phía Thương Mặc xin lỗi, liền theo cô gái đi ra ngoài. Thương Mặc có chút quái dị nhìn hành động của hai người, đang muốn đứng dậy đi đóng cửa, lại nghe được bác sĩ Ninh ở trong hành lang giáo huấn cô gái tóc dài kia, "Họ Thủy, em không cần không có tiền đồ bnhư thế này được không? Chẳng qua là ôm một đứa bé thôi mà!"
Thương Mặc ngẩn người, theo bản năng đứng ở cửa, theo khe cửa nhìn ra ngoài, chỉ thấy cô gái tóc dài phe phẩy cánh tay của bác sĩ Ninh, trong giọng tràn đầy ủy khuất, "Nhưng là nàng muốn vén y phục của chị..."
Nhếch miệng lên nở một nụ cười yếu ớt, Thương Mặc quay đầu liếc nhìn hai mẹ con trên giường, lắc đầu một cái đang muốn đóng cửa, lại nghe được giọng nói lạnh nhạt của bác sĩ Ninh có chút tức giận, "Đứa nhỏ chẳng qua là đói bụng muốn ăn sữa, em cuối cùng đang suy nghĩ gì đấy, trong đầu đều là ý niệm không đàng hoàng."
"Hì hì..." Cô gái có tên hình như là Thủy, cùng bác sĩ Ninh giống nhau, đều là nói tiếng Trung, lúc này cúi đầu nói nhỏ, "Nhưng mà em cũng chưa từng ăn sữa của chị nha..."
"Thủy Thủy!!!" Khuôn mặt bác sĩ Ninh đỏ lên, giơ tay lên hung hăng vặn chặt lỗ tai của nàng, "Về nhà thu thập em!"
"Phốc..." Đứng ở cửa rất không tử tế nghe lén, Thương Mặc bật cười, không tiện lại tiếp tục nhìn cặp đôi thú vị kia nữa, đóng cửa phòng xoay người nhìn Triệu Mạt Thương, đã thấy đứa nhỏ mới sinh không bao lâu, Thương Nhạc vui vẻ nằm ở trên ngực Triệu Mạt Thương mút vào, lông mi nhíu chặt, bỗng nhiên có phần minh bạch tâm tình của người con gái tên Thủy ở ngoài cửa rồi.
Khó ưa... Nàng cũng chưa từng ăn đi...
Tiệc đầy tháng đứa nhỏ được tổ chức tại Úc, kể cả Triệu Đình Vĩ ở trong nước cũng kéo trưởng bối rối rít qua Úc cho Thương Nhạc một cái đầy tháng náo nhiệt. Mà chờ Thương Nhạc một trăm ngày túổi thì cuối cùng cũng trở về X thị.
Thương Mặc chẳng qua là cảm thấy một trăm ngày đến nay thật sự là một loại ủy khuất, mỗi ngày nhìn Triệu Mạt Thương ôm Thương Nhạc vui vẻ bú sữa, sau đó chính mình cái gì cũng không được làm. Nhưng mà, bác sĩ Ninh đã nói, sinh hài tử xong một trăm ngày sau việc phòng the tuyệt đối sẽ không có bất kì ảnh hưởng gì. Thương Mặc ôm ngực, đứng ở sảnh nhìn mọi người vì bé con làm tiệc một trăm ngày mà bận rộn, nghĩ đến Triệu Mạt Thương ngày hôm qua buồn cười mà nhìn dáng vẻ mình, trong lòng một trận quyết liệt.
Từ lúc Thương Nhạc vui vẻ sinh ra đời xong, toàn bộ chú ý của Triệu Mạt Thương tựa hồ chuyển đến Thương Nhạc, để cho nàng vừa nổi máu ghen lại bất đắc dĩ, đặc biệt mỗi lần Triệu Mạt Thương đều chế nhạo nàng cùng bé con ghen tuông, lại càng không thể làm gì.
Đang nghĩ đến Triệu Mạt Thương, liền thấy Triệu Mạt Thương ôm bé con qua đây, vội vã nghênh đón, tự tay từ trong tay cô tiếp nhận Thương Nhạc, tiểu Nhạc mở to con ngươi đen nhánh nhìn Thương Mặc, cười khúc khích, vươn tay trắng nõn mập mạp nắm chắt lấy một ngón tay của Thương Mặc, "Daddy..."
Vốn còn chút ai oán, Thương Mặc thoáng cái bị chọc cười, đưa tay chạm chạm gương mặt mềm nhũn của tiểu Nhạc, tiểu Nhạc vui vẻ chớp mắt, lại muốn cầm ngón tay Thương Mặc, "Daddy..."
Ôm tiểu Thương Nhạc, Triệu Mạt Thương nhìn Thương Mặc thần tình nghiêm túc, cười ôn nhu dị thường.
Cô đột nhiên cảm giác được nhà mình có hai cái tiểu bảo bảo đi, một cái là đại bảo Thương Mặc, một cái là tiểu bảo Thương Nhạc.
"Daddy..." Thương Mặc học thanh âm tiểu Nhạc, ngón tay ôm lấy bàn tay nhỏ bé của tiểu bảo bối, tiểu Nhạc cười đến con mắt cũng híp lại, buông ngón tay của Thương Mặc, hai tay giơ giơ, quay đầu nhìn Triệu Mạt Thương, hi hi cười một tiếng, lại quay đầu hướng về Thương Mặc đưa hai tay ra, "Lộc cộc..."
"Ha ha..." Thương Mặc cùng Triệu Mạt Thương liếc nhìn nhau, từ trong tay nàng tiếp nhận lấy tiểu Nhạc, tiểu Nhạc lập tức ôm cổ Thương Mặc, đôi mắt to xinh đẹp chuyển động, "Bẹp" một tiếng hôn ở trên mặt Thương Mặc, sau đó lại nhìn Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương ôn nhu tiến tới, tiểu Nhạc lập tức cũng ở trên mặt Triệu Mạt Thương hôn một cái.
"Oa, tiểu Nhạc thật ngoan..." Vẫn đứng ở một bên thấy một màn như vậy, Lệnh Hồ Huyên rất là hâm mộ đi đến, "Tiểu Nhạc, cũng hôn nhẹ a di có được hay không?"
"Hì hì..." Tiểu Nhạc vui vẻ chớp mắt, cũng không biết có hiểu lời nói của Lệnh Hồ Huyên hay không, lấy hai tay đang ôm trên cổ Thương Mặc vỗ vỗ, Lệnh Hồ Huyên cố tình mang vẻ mặt đau khổ, lại tiến tới, "Tiểu Nhạc, hôn nhẹ a di sao..."
Con mắt linh động, tiểu Nhạc nhìn Lệnh Hồ Huyên, lại quay đầu nhìn Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương lấy ngón tay chỉ chỉ vào gò má của mình, thông minh như tiểu Nhạc lập tức cười khanh khách quay lại, cũng hôn Lệnh Hồ Huyên một ngụm.
"Thật đáng yêu..." Lệnh Hồ Huyên chưa từng thấy đứa trẻ vừa biết điều vừa thông minh như vậy, khen một tiếng, đôi tay nắm lấy tay tiểu Nhạc, tiểu Nhạc cùng cô chơi, đợi Linh Lung đi tới, rút tay ra lại hướng phía Linh Lung vươn tới, Linh Lung sờ sờ khuôn mặt mềm mại của bé con một cái, trên mặt đúng là nụ cười khó gặp, chỉ mới lại gần một chút, liền cũng bị hôn một cái.
Bốn người lớn vây quanh một đứa bé chỉ có một trăm ngày, bị bé con trêu chọc hài lòng đến mức dị thường.
Chỉ là không bao lâu, tiểu Nhạc liền chu miệng lên, nước mắt lưng tròng nhìn Triệu Mạt Thương, bắt đầu ở trong lòng Thương Mặc giằng co, tay hướng bên Triệu Mạt Thương với tới. Thương Mặc rất sợ đứa bé rơi xuống đất, Triệu Mạt Thương sờ sờ đầu tiểu Nhạc, thanh âm mềm mại, "Đói bụng có phải không?"
Tiểu Nhạc nghe không hiểu lời nàng, trong mắt đầy nước, nhưng cũng không khóc rống, chỉ là cố chấp đưa tay hướng Triệu Mạt Thương bên kia mà duỗi thân tới, Triệu Mạt Thương dịu dàng cười một tiếng, từ trong lòng Thương Mặc tiếp nhận lấy tiểu Nhạc, "Chị ôm con trở về phòng bú sữa."
Bị bé con chọc cho rất vui vẻ khuôn mặt Thương Mặc lập tức suy sụp, Triệu Mạt Thương buồn cười nhìn nàng một cái, liền ôm bé con trở về phòng.
Ngô, lại bú sữa a...
Thương Mặc dường như cùng tiểu Nhạc một dạng, miệng méo xệch, nhanh chóng bắt kịp bước chân của Triệu Mạt Thương trở về phòng, Lệnh Hồ Huyên nhìn dáng vẻ ủy khuất của nàng cười đến mức sán lạn dị thường.
"Chúng ta cũng sinh một đứa đi." Vẫn giữ yên lặng Linh Lung đột nhiên nói, làm cho Lệnh Hồ Huyên có chút giật mình, càng nhiều hơn là vui vẻ, quay đầu lại, ngưng mắt chăm chú nhìn đôi gò má đỏ ửng của Linh Lung, nhẹ nhàng gật đầu, "Được."
Trước đây nàng luôn cảm thấy tiểu hài tử rất ồn ào, nhưng từ khi Thương Nhạc sinh ra đời, nàng mới biết hóa ra cũng sẽ có hài tử giống như Thương Nhạc khả ái, đơn giản là mới sinh đáng yêu chết đi được, Thanh Long Bang từ trên xuống dưới nhắc đến tiểu công chúa này sẽ cười đến nheo mắt lại.
Theo Triệu Mạt Thương trở về phòng, xoay người đóng cửa phòng, Thương Mặc quay người lại, liền thấy Triệu Mặc Thương vén áo, mà thấy tiểu Nhạc đang chôn ở ngực cô, thở dài ngồi ở đối diện Triệu Mạt Thương, tay chống cằm, rất là hâm mộ tiểu Nhạc, Mạt Thương bị nàng nhìn đến xấu hổ, gắt giọng, "Em làm gì thế hả..."
"Hâm mộ và ghen tị nha..." Thương Mặc rất là ngoan ngoãn, thở dài mà nói, "Em cũng chưa từng ăn..."
Dở khóc dở cười liếc nàng một cái, Triệu Mạt Thương tiếp tục nghiêm túc đút tiểu Nhạc bú sữa mẹ. Có điều, tiểu Nhạc dạ dày không lớn lắm, uống một bên liền no rồi, đôi mắt long lanh mà nhìn mẹ, tràn ra một nụ cười, "Daddy..."
Biết rõ tiểu Nhạc mỗi lẫn uống xong sữa đều sẽ muốn ngủ, Triệu Mạt Thương êm ái đung đưa con, trong miệng khẽ ngâm nga bài hát, rất nhanh, tiểu Nhạc liền hai mắt nhắm nghiền, co rúc ở trong lòng Triệu Mạt Thương ngủ thiếp đi. Thương Mặc lúc này mới đi tới, theo thói quen đưa ngón tay ra chọc chọc má lúm đồng tiền tiểu Nhạc, bị Triệu Mạt Thương vỗ tay xuống, "Nào có ai như em vậy..."
"Hì hì, tiểu Nhạc thật đáng yêu." Thương Mặc một tay ôm lấy bờ vai Triệu Mạt Thương, trông tiểu Nhạc đang ngủ say, vẻ mặt hạnh phúc. 
"Bởi vì là tiểu nữ nhi của chúng ta." Triệu Mạt Thương ngọt ngào mà cười, "Chị mỗi lần thấy tiểu Nhạc vui vẻ đáng yêu như vậy, liền nghĩ tiểu Đản khi còn bé khẳng định cũng đáng yêu như vậy."
"Đó là..." Thương Mặc cười rất hả hê cười cười, tiếp theo đó có phần ai oán, "Nhưng thật là em rất ghen tị..."
"Lại nữa..." Triệu Mạt Thương thấy tiểu Nhạc ngủ say, đứng dậy ôm tiểu Nhạc đặt vào trong nôi, lúc này Triệu Mạt Thương mới đi tới bên cạnh, tự tay nhéo nhéo cái mũi Thương Mặc, "Cùng con gái của mình ghen tuông, Thương thiếu chủ thật mất mặt..."
"Ngô..." Thương Mặc đem Triệu Mạt Thương kéo vào trong lòng, cằm ở trên vai cô nhẹ cọ xát, "Chị cũng không quan tâm em..."
"Chị nào có..."
"Vậy..." Thương Mặc cọ cọ cái mũi, lưỡi ở trên cổ Triệu Mạt Thương khẽ liếm, thanh âm có chút hơi khàn khàn, "Em đều sắp nghẹn rồi..."
Trên mặt đỏ ửng, Triệu Mạt Thương cùng Thương Mặc kéo ra khoảng cách, đành nói vài tiếng êm tai lại cười kiều mị, "Buổi tối cho em, có được hay không?"
"Ân..." Thương Mặc quẹo cổ, lại chợt phát hiện tay chạm đến một điểm ướt át, lúc này mới phát hiện trên ngực Triệu Mạt Thương còn lưu lại chút vết tích, đôi mắt nhất thời nóng lên, nâng lên một nụ cười, "Bảo bối, vừa rồi tiểu Nhạc chỉ bú một bên sao?"
Triệu Mạt Thương khuôn mặt lập tức đỏ, ấp úng, lại có chút khó tin, "Em... muốn... làm gì..."
"Hì hì..." Bởi vì vừa mới đút bé con ăn, Triệu Mạt Thương nội y cũng chưa có mặc xong, Thương Mặc cách lớp áo mỏng ngậm đỉnh kiều nhô ra, nhẹ nhàng mút một cái, áo liền bị ướt. Vốn mẫn cảm, lại đã nhịn trong một thời gian rất dài, Triệu Mạt Thương trực tiếp ngã vào lòng Thương Mặc, ôm đầu Thương Mặc, "Tiểu Đản, không muốn..."
Tại sao lại có người như vậy... Cư nhiên cùng con mình tranh cướp... Triệu Mạt Thương trong lòng nghĩ như vậy, trên mặt đỏ hơn, thế nhưng Thương Mặc càng ngày càng quá phận, đem cô thả lên giường, trực tiếp kéo áo lên, ngậm đầu nhũ đã sưng lên cao ngất mút vào, Triệu Mạt Thương khẽ kêu thành tiếng, nhưng không cách nào ngăn trở được.
"Em không chờ được đến ban đêm." tay Thương Mặc lại trên người Triệu Mạt Thương mà đốt lên lửa, rất nhanh quần cũng bị cởi ra, Triệu Mạt Thương cơ hồ không có bất kỳ kháng cự nào, liền bị Thương Mặc chiếm cứ lấy nơi trọng yếu nhất.
"Em thật sự là..." Tùy ý để cho Thương Mặc ở trên người mình muốn làm gì thì làm, Triệu Mạt Thương thở gấp cười, trong thanh âm mang theo đầy cưng chìu, "Đại bảo..."
Nhưng mà, Thương Mặc đã hoàn toàn không nghe lọt, nghiêm túc tiến hành động tác trong tay, cho đến khi đưa Triệu Mạt Thương lên đến đỉnh, cuối cùng chỉ có nằm qua một bên ôm chặt thân thể Triệu Mạt Thương, vẻ mặt thỏa mãn.
"Đại bảo..." Bởi vì buổi tối vẫn còn muốn đi ra ngoài, Thương Mặc cũng không có nhiều lần lăn qua lăn lại Triệu Mạt Thương, vì vậy Triệu Mạt Thương vẫn còn chút sức lực, nằm nghỉ ngơi trong chốc lát, liền khôi phục một chút tinh thần, nắm lấy gò má Thương Mặc, "Tiểu Đản nhà chúng ta đúng là đại bảo..."
"Đừng..."
"Đại bảo..."
"Ngạch..."
"Đại bảo và tiểu bảo phải sống chung với nhau thật tốt..."
Nhà kiểm sát trưởng đại nhân Triệu Mạt Thương có hai cục cưng, đại bảo gọi là Thương Mặc, tiểu bảo gọi là Thương Nhạc, một nhà ba người rất hạnh phúc.
********

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna