Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 163 + 164

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 163

Quan toà mới tuyên bố toà án nghỉ, Triệu Mạt Thương hoàn toàn không để ý hình tượng, vội vã mà chạy đến bên cạnh Thương Mặc, Thương Mặc đã toàn thân vô lực. Kỳ thực đã không còn chảy máu nữa, nhưng dù sao cũng chảy rất nhiều, viên đạn lại còn chưa lấy ra, choáng váng đầu vô lực cũng coi như bình thường. Một bên tài xế vừa thấy Triệu Mạt Thương qua đây, lập tức gấp gáp nói, "Bang.... Triệu kiểm sát trưởng, Bang chủ nàng....."
Triệu Mạt Thương không đợi hắn nói xong, liền tiến lên đỡ Thương Mặc, vừa nhìn lưng của nàng, nhất thời hít vào ngụm khí lạnh. bộ áo phông POLO màu trắng đã bị nhiễm đỏ, lấy tay chạm vào cũng không có cảm giác ướt át, hiển nhiên đã không còn chảy máu hồi lâu. Sắc mặt Thương Mặc trắng bệch phờ phạc, vừa nhìn biểu tình của Triệu Mạt Thương đã biết phải gặp xê dịch thân thể, muốn mở miệng, lại bị Triệu Mạt Thương trừng mắt không dám nói nữa.
Xoay người cùng Lưu Thư Trình kỳ quái mà tới nói nói mấy câu, Triệu Mạt Thương lại quay đầu lại lúc trong giọng nói mang theo run rẩy, "Đi, đi bệnh viện. " 
Trận này toà án thẩm vấn giằng co cũng hai giờ rồi, Thương Mặc cứ như vậy quyết liều chết ở đó ngay cả chuyển cũng không chịu chuyển một bước, chỉ là vì nhìn cô mở xong trận toà án thẩm vấn này.
Triệu Mạt Thương đã không biết nên trách cứ Thương Mặc hay là nên nói những thứ khác rồi.
Cô biết Thương Mặc rất yêu cô, có thể là như thế như vậy không để ý thân thể không để ý tính mệnh, cô thực sự nên dung túng sao?
Đỡ Thương Mặc một lộ ra pháp viện, lại phát hiện Thương Thần Nho đã ở cửa, bên cạnh còn đậu một chiếc xe cứu thương, Triệu Mạt Thương ngẩn người. Sau đó chính là mấy người tới ba chân bốn cẳng đỡ Thương Mặc lên xe cứu thương, Triệu Mạt Thương vội vàng đuổi theo, ngồi vào trên xe cứu thương, trên xe đã có bác sĩ cùng hộ sĩ rồi, vội vội vàng vàng giúp Thương Mặc làm các loại kiểm tra.
Ngồi ở một bên nhìn xem, Triệu Mạt Thương ánh mắt hoảng hốt.
"Em.... Không có việc gì....." Thương Mặc vừa nhìn vẻ mặt của Triệu Mạt Thương biết là cô đang suy nghĩ gì, trong lòng biết lần này mình sai rồi, nhưng lại cảm thấy nếu được chọn lại một lần nữa nàng vẫn sẽ làm như vậy, hướng về phía Triệu Mạt Thương nhếch miệng ngây ngốc cười, "Thật sự không sao mà. "
Bất đắc dĩ nhìn nàng, Triệu Mạt Thương cũng không biết nói cái gì cho phải, nhẹ tay nắm lấy tay nàng, mũi đau xót, nước mắt chảy xuống, "Ngu ngốc!"
"Như thế nào..... Không phải Tiểu Đản ngốc nha....." Ngón tay Thương Mặc nhẹ nhàng ở trong lòng bàn tay cô phác họa, lại ngây ngốc cười, muốn đi giúp Triệu Mạt Thương lau sạch nước mắt, lại với không tới, "Thương tỷ tỷ..... Không khóc....."
Giơ tay lên nhẹ nhàng xóa đi nước mắt, Triệu Mạt Thương không để ý tới nàng nữa, nhìn bác sĩ, "Bác sĩ, em ấy thế nào rồi?"
"Viên đạn không có thương tổn đến vị trí quan trọng, máu đại khái nửa giờ sau đã không còn chảy nữa, không có nguy hiểm đến tính mạng, yên tâm đi. " bác sĩ thu dọn dụng cụ khám bệnh, thở phào nhẹ nhõm nói, "Tuyệt đối không thành vấn đề. "
"Cảm ơn bác sĩ. " Triệu Mạt Thương gật đầu, lúc này mới lần nữa quay đầu lại xem Thương Mặc, đôi mắt lấp lánh, dần dần kiên định.
Thương Mặc nhìn ánh mắt chuyển biến của cô, nhịn không được nuốt ngụm nước miếng, luôn cảm thấy có chút nguy hiểm. Dè dặt kéo tay Triệu Mạt Thương, Thương Mặc lấy lòng nhìn cô, "Em đã nói không sao mà."
Mặc nàng dắt tay của mình, Triệu Mạt Thương ngưng mắt nhìn nàng, đôi môi khẽ mở, "Chờ vết thương của em khỏi rồi, sẽ cùng em tính sổ. "
"Ách...." Thương Mặc nhìn Triệu Mạt Thương bộ dáng nghiêm túc, sửng sốt hồi lâu, lần nữa cười ngây ngô, "Tốt. "
Nàng biết Triệu Mạt Thương Thương đều là vì tốt cho nàng, cho nên nàng cam tâm tình nguyện tiếp nhận bất kỳ trừng phạt nào.
Lúc Thương Mặc một lần nữa tỉnh lại, sau khi thuốc tê hết hiệu lực viên đạn đã bị lấy ra ngoài, trong phòng bệnh không có bất kỳ ai, làm nàng có chút thất vọng. Nàng cho rằng tỉnh lại liền sẽ thấy Triệu Mạt Thương an vị ở bên người của nàng, không nghĩ tới cư nhiên chỉ có một mình nàng.
Bĩu bĩu môi, chống đỡ thân thể còn có chút vô lực, Thương Mặc chân trần mặc đồng phục bệnh nhân từng bước đi tới cửa, còn chưa đạt tới mục đích, cửa chợt bị đẩy ra, trong tay Triệu Mạt Thương mang theo một cái bình giữ nhiệt đi tới, thấy nàng bộ dáng như vậy, biến sắc, "Ai cho phép em xuống giường!"
"Em....." Thương Mặc nháy mắt mấy cái, rất vô tội mà cúi thấp đầu, "Em nhớ chị."
Bị câu nói vừa vô tội vừa đáng thương như vậy khiến cho trong lòng mềm nhũn, nhưng nghĩ đến lời của Thương Thần Nho lại cảm thấy không thể khinh xuất tha thứ cho Thương Mặc, Triệu Mạt Thương liếc nàng, đem bình giữ nhiệt để sang bên cạnh, đỡ nàng để cho nàng nằm lại trên giường, một câu cũng không nói.
"Hắc hắc, chị đã đi đâu nha?" Thương Mặc liếc nhìn cái bình giữ nhiệt kia, tay muốn đi kéo tay Triệu Mạt Thương, lại bị cô né tránh, nhất thời có chút ngốc trệ, chu miệng lên nhìn Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương nhàn nhạt nói, "Làm sai chuyện gì, hảo hảo tự kiểm điểm lại mình. "
"Em...." Thương Mặc to miệng, nhìn xem vẻ mặt lãnh đạm của Triệu Mạt Thương, ngoan ngoãn cúi đầu, "Em sai rồi, em không nên xuống giường. "
"Còn có. " xoay người lại đem bình giữ nhiệt mở ra bỏ qua một bên chờ canh bên trong nguội một chút, Triệu Mạt Thương vẫn là vẻ mặt gợn sóng không sợ hãi kia.
"Em không nên ở bên trong toà án đợi lâu như vậy...." Thương Mặc biết nguyên nhân chân chính làm cho Triệu Mạt Thương tức giận là cái gì, trung thực nói, suy nghĩ một chút, lại bổ sung, "Em biết không nên, nhưng mà em nói rồi muốn xem chị đứng ở vị trí này, thì nhất định phải làm được. "
Động tác đang chuẩn bị rót nước hơi chậm lại, ánh mắt Triệu Mạt Thương nhu hòa chút ít, trên mặt như trước không có bất kỳ biểu lộ gì, "Còn có. "
"Hả?" Lúc này Thương Mặc có chút hôn mê, ánh mắt vẫn theo Triệu Mạt Thương, hai mắt đen nhánh, sáng chói giống như bầu trời đêm đầy sao. Triệu Mạt Thương xoay người lại một cái thấy nàng ngửa đầu xem mình dáng vẻ khả ái, nhất thời bị nảy sinh ý nghĩ, giơ tay lên liền hướng trên đầu nàng sờ soạng vuốt vuốt, "Tiếp tục suy nghĩ. "
"Em..... Em....." Thương Mặc xoắn xuýt mà nhăn lại lông mày, tiếp theo thật biết điều nói, "Chị cho chút gợi ý được không?"
Nàng không dám chọc Triệu Mạt Thương tức giận, tuy chưa thấy qua dáng vẻ Triệu Mạt Thương tức giận, thế nhưng mà trực giác nói cho nàng biết, sẽ rất đáng sợ.
Vẫn là mặt không chút thay đổi liếc nàng, Triệu Mạt Thương lấy tay ở trên đầu xuống, ngữ khí lạnh nhạt, "Lần trước em đi làm cái gì súng ống đạn dược, sau đó có phạm sai lầm gì hay không?"
Súng ống đạn được lần kia?
Thương Mặc nháy mắt mấy cái, cẩn thận nhớ lại chuyện lần đó, thật lâu, bừng tỉnh đại ngộ, "Em không nên gạt chị chuyện em bị thương. " 
"Thật thông minh. " Triệu Mạt Thương vỗ vỗ đầu của nàng, "Như vậy, lúc này sai ở đâu?"
"Em không nên lại gạt chị chuyện em bị thương..... " Thương Mặc rụt đầu rụt cổ lôi kéo chăn, nhỏ giọng nói, "Em biết lỗi rồi....."
"Lần trước em cũng nói biết lỗi rồi. " Triệu Mạt Thương lôi kéo cái ghế ngồi vào một bên, đem chén nước đưa cho Thương Mặc, "Uống nước. "
Không có đưa tay đón, vẻ mặt Thương Mặc nhìn Triệu Mạt Thương, trong mắt ý tứ hết sức rõ ràng, Triệu Mạt Thương vung lên lông mày, "Không uống?"
Bẹp bẹp miệng vẻ mặt ủy khuất, Thương Mặc nhẹ tay kéo nhẹ ga trải giường, giọng nói sợ hãi, "Theo như chị nói chị sẽ không để cho em đi theo pháp viện rồi...."
"Cho nên, chị cũng không có yêu cầu em nhất định phải đi có đúng không?" Triệu Mạt Thương rất nghiêm túc nhìn nàng, "Với chị mà nói, thân thể của em là quan trọng nhất, nếu như chị biết em bị thương, chị nhất định sẽ bảo người đưa em đi bệnh viện. Như vậy, yêu cầu của chị là, em bị thương, em phải đi bệnh viện, em làm được sao?"
"Em......" Thương Mặc lập tức không phản bác được, bộ dáng ủ rũ cúi đầu làm cho Triệu Mạt Thương một hồi đau lòng, thả mềm ngữ khí, "Không phải chị trách em, chỉ là, em phải hiểu được thân thể của em rất quan trọng..... Nếu như em xảy ra chuyện gì đó, chị đây làm sao bây giờ?"
"Em biết lỗi rồi....." Thương Mặc vẫn câu này, miễn cưỡng ngồi dậy, "Em cam đoan, về sau sẽ không. "
"Thực sự?"
"Thực sự. "
Nghe được nàng cam đoan kiên định như vậy, lúc này Triệu Mạt Thương mới lộ ra một nụ cười, một lần nữa cầm ly lên, "Uy em uống nước?"
"Ừm ừm!!!" Dùng sức gật đầu, Thương Mặc không giống lúc trước mà rạng rỡ lên nhìn Triệu Mạt Thương, một bộ dáng vẻ đáng yêu chờ uống nước, Triệu Mạt Thương đem chén nước đưa tới miệng nàng, nhìn dáng vẻ kia của nàng, nhịn không được đem chén nước lui về phía sau một tí, Thương Mặc hoàn toàn không có chú ý tới trong mắt Triệu Mạt Thương chợt lóe lên giảo hoạt, cũng theo đi qua muốn uống nước, ai biết Triệu Mạt Thương lại đem cái chén lui về phía sau một chút, Thương Mặc lại tiến tới, chợt bừng tỉnh đại ngộ, ngẩng đầu vẻ mặt lên án mà nhìn Triệu Mạt Thương. Triệu Mạt Thương ôn nhu cười, đưa qua cái chén uống một ngụm, ở trong ánh mắt ai oán của Thương Mặc tiến tới, nhẹ nhàng hôn môi của nàng, đem nước đưa qua cho nàng.
Mặt của Thương Mặc tức đỏ lên, con mắt mở thật to nhìn Triệu Mạt Thương, trong miệng nuốt nước xuống, đợi sau khi uống xong toàn bộ, lại muốn tiếp tục động tác hôn môi, lại bị Triệu Mạt Thương đẩy ra, "Không cho phép náo, hảo hảo dưỡng thương. "
Tiếng nói vừa dứt, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Triệu Mạt Thương buông chén xuống, quay đầu nhìn lại, thình lình nhìn thấy người cùng Thương Thần Nho đi tới cư nhiên là chú của mình, như trước trước sau như một mà mặc Đường trang, trên người khí chất nho nhã.
"Ba....." Thương Mặc nhìn thấy Thương Thần Nho, vẫn không nhịn được hưng phấn, hô một câu, nhìn thấy một người đàn ông cho tới bây giờ chưa từng thấy qua, có chút không hiểu. Lại không nghĩ rằng Triệu Mạt Thương cư nhiên hướng về phía người nọ hô một tiếng "Chú", nhất thời sợ ngây người.

Nàng chẳng qua là cảm thấy ba của nàng không chết mà thôi, nhưng chú của Triệu Mạt Thương..... Không phải đi đã mất vài chục năm rồi sao, vì sao......
Triệu Đình Hành đi thẳng tới trước giường bệnh của Thương Mặc, nhìn đần độn ngồi ở đó nhìn mình chằm chằm, Thương Mặc, lại nhìn Triệu Mạt Thương, cười nhạt, "Mạt Thương, không muốn giới thiệu một chút sao?"

"Thương Mặc, người yêu của con." Triệu Mạt Thương rất bình tĩnh, đỡ Thương Mặc lùi ra sau rồi dựa vào giường, kéo gối đầu cao lên để cho nàng có thể thoải mái một chút, "Đây là chú của chị, chị đã nói với em rồi."
"Ách.... Chào chú." cho tới bây giờ chưa từng nghĩ gặp được trưởng bối đối với Triệu Mạt Thương mà nói có thể nói là trọng yếu nhất, Thương Mặc muốn ngồi xuống lễ phép chút, nhưng bởi vì động tác của Triệu Mạt Thương không có biện pháp nhúc nhích, khuôn mặt trướng đến đỏ bừng, bộ dạng luống cuống tay chân làm cho Thương Thần Nho trùng điệp thở dài.
Toàn bộ Thanh Long Bang trên dưới đều biết Thương Bang chủ trẻ tuổi là 'thụ', tuy ông biết là con gái mình sẽ không như vậy không có tiền đồ, nhưng biểu hiện của Thương Mặc như vậy, thực sự rất giống một cô vợ nhỏ a. Đối lập dáng vẻ Triệu Mạt Thương lần đầu tiên gặp mặt ông, quả thực kém xa.
************
Editor: Thương Mặc là "thụ" trong mắt mọi người rồi a, giờ có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể rửa sạch rồi, haha...... 


Chương 164

Đợi sau khi Thương Thần Nho và Triệu Đình Hành rời khỏi, Thương Mặc bị Triệu Mạt Thương đỡ nằm xuống, con mắt nhìn trần nhà, một lúc lâu, bỗng nhiên sâu kín mở miệng nói, "Bỗng nhiên em có loại cảm giác chúng ta đều bị đùa cợt."
"Hử?" Đang giúp nàng kéo tốt chăn động tác trên tay dừng một chút, "Nói như thế nào?"
"Em luôn cảm thấy, ba ba em và chú của chị hình như đang bí mật làm cái gì đó." Thương Thần Nho và Triệu Đình Hành chỉ là đến xem nàng, nói nói mấy câu liền đi, nhưng Thương Mặc chung quy lại cảm thấy là lạ ở chỗ nào, "Luôn cảm thấy bắt đầu từ lần kia tòa nhà gặp chuyện không may, rất nhiều chuyện chính là do bọn họ bố trí."
Ngồi vào bên giường, kéo qua tay của nàng, Triệu Mạt Thương nhìn xem khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng xoắn xuýt vo thành một nắm, trong mắt hiện lên ôn nhu, "Nghĩ đến những chuyện này để làm gì, đều đã đi qua rồi không phải sao. "
Giương mắt nhìn cô, Thương Mặc suy nghĩ một chút, nở nụ cười, "Ừ. "
Thương Mặc ở trong bệnh viện nửa tháng, trong nửa tháng này, Triệu Mạt Thương chỉ cho phép nàng ngẫu nhiên hôn hôn ôm ôm một cái, muốn làm thêm chút nữa cũng không cho, làm cho Thương Mặc các loại ai oán.
"Bảo bối ~~ ôm thêm cái nữa ôm thêm cái nữa đi mà....." Ngày hôm đó, thời điểm Lệnh Hồ Huyên đẩy cửa vào, đập vào mắt chính là dáng vẻ Thương Mặc đáng thương lay lay cánh tay Triệu Mạt Thương, giọng nói kia ngọt ngào khả ái làm cho cả người nàng nổi da gà.
Tay nắm thật chặt tay Linh Lung, Lệnh Hồ Huyên quay đầu, cùng đồng dạng bị dáng vẻ kia của Thương Mặc dao động đến - Linh Lung liếc nhau, hắng giọng một cái, làm cho hai người trong phòng có thể chú ý tới các nàng.
Thương Mặc ngẩng đầu nhìn đến Lệnh Hồ Huyên vẻ mặt tươi cười ý vị thâm trường, trên mặt nóng lên, thu tay về ngồi xuống, "Huyên tỷ, Linh Lung, hai người sao lại tới đây?"
"Thiếu chủ bị thương, chúng tôi có thể không tới sao?" Lệnh Hồ Huyên cười híp mắt liếc Triệu Mạt Thương ở bên kia, "Thiếu chủ thoạt nhìn tựa hồ khôi phục rất tốt. "
Sờ sờ cái mũi, Thương Mặc lén lút liếc nhìn Triệu Mạt Thương, thấy cô rất bình tĩnh mà cầm cái ghế cho Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung ngồi, lại đi rót nước, bĩu môi, "Cũng đã tốt rồi, bác sĩ rõ ràng nói có thể xuất viện. "
Tuy nàng rất vui vẻ bởi vì Triệu Mạt Thương yêu thương nàng như thế, nhưng mà lần này thật là quá mức rồi, rõ ràng có thể xuất viện rồi, rõ ràng nàng có thể đi lại được rồi, Triệu Mạt Thương còn không cho phép nàng không có sự cho phép của cô không được xuống giường.
"Vốn dĩ em có thể xuất viện sớm một chút." Triệu Mạt Thương đem hai chén nước đưa cho Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung, giọng nói nhàn nhạt, "Ai bảo em muốn ở toà án liều chết chống đỡ hai giờ làm cho tổn thương nặng hơn. "
"Em....." Thương Mặc thật là vô tội mà nhìn Triệu Mạt Thương ngồi vào bên cạnh mình, chống lại đôi mắt lóe hàn quang lạnh như băng của chị ấy, không dám nói nhiều nữa ngoan ngoãn cúi đầu, "Em sẽ ngoan ngoãn dưỡng thương. "
Rõ ràng bác sĩ đã nói ngày đó máu đã ngừng chảy, bị thương không nặng a, nhưng mà Triệu Mạt Thương không nên nói nàng xằng bậy làm cho tổn thương thay đổi nghiêm trọng, rõ ràng chính là phạt nàng mà. Thương Mặc âm thầm ở trong lòng nói thầm, tay kéo ga trải giường, bộ dáng kia cho Lệnh Hồ Huyên cười đến nheo lại mắt.
Đã sớm biết Thương Mặc ở trước mặt Triệu Mạt Thương rất ngoan, không nghĩ tới bây giờ đã ngoan thành như vậy, thực sự là thú vị. Năm đó người kia luôn là ai cũng đều không tin đối với người nào cũng đều nhàn nhạt - Thiếu chủ, cư nhiên biến thành dáng vẻ như hiện tại.
Cửa lần nữa bị đẩy ra, Thương Thần Nho từ bên ngoài đi tới, Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung sớm đã nhận được tin tức ông không chết, cũng không kinh ngạc, đứng lên kêu một tiếng bang chủ. Thương Thần Nho gật đầu, đi tới bên giường, "Đại khái ngày kia có thể làm phẫu thuật. "
"Tốt. " Triệu Mạt Thương gật đầu, mà Thương Mặc ở một bên không hiểu ra sao cả hỏi, "Cái gì phẫu thuật?"
"Bác trai tìm được một bác sĩ tên Bá Khang rất nổi danh, ông ấy đã xem qua bệnh của em, cho rằng có thể chữa được." Triệu Mạt Thương ôn nhu vuốt ve gò má của nàng, nhìn nàng một bộ ngẩn ngơ, cười yếu ớt.
Theo bản năng giơ tay lên sờ sờ máy trợ thính, Thương Mặc mê man mà nhìn Triệu Mạt Thương, một lúc lâu, quay đầu nhìn Thương Thần Nho, mở miệng, tiếng nói khàn khàn, "Thực sự?"
"Thực sự. " Thương Thần Nho từ ái nhìn con gái mình, "Mấy năm nay ta một mực tìm, trước đó vài ngày Triệu thúc thúc của con nói rốt cuộc đã tìm được. "
Thương Mặc như trước ngơ ngác ngây ngốc mà ngồi, tay còn đặt ở trên máy trợ thính khẽ vuốt, Triệu Mạt Thương đau lòng nhìn dáng vẻ xuất thần của nàng, tay nắm chặt bàn tay đặt ở trên lỗ tai của Thương Mặc, nhẹ nhàng nhéo nhéo. Thương Mặc trở lại bình thường, ngẩng đầu nhìn cô, lại nhìn ba ba của mình, dùng sức gật đầu, "Dạ!"
Gật đầu qua đi, tay còn bị Triệu Mạt Thương nắm, Thương Mặc mới cúi đầu, phảng phất tựa như nhớ tới cái gì lại chợt ngẩng đầu, "Cảm ơn Triệu thúc thúc. "
" Tiểu Đản ngốc....." Triệu Mạt Thương nhìn bộ dạng khiêm tốn này của nàng, dáng dấp có chút không quen xoa bóp hai má mềm mềm của nàng.
"Tối nay chính con nói lời cảm tạ với Triệu thúc thúc của con đi." Thương Thần Nho nhìn dáng vẻ thân mật của hai người, lắc đầu, lại quay đầu nhìn Lệnh Hồ Huyên cùng Linh Lung, ánh mắt rơi vào hai bàn tay đan vào nhau của Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung, thở dài, "Đợi mọi chuyện kết thúc, sau khi trở về liền tổ chức hôn lễ cho các con."
Dù Lệnh Hồ Huyên gặp rất nhiều cảnh tượng hoành tráng, đã quen các loại các dạng xã giao, lúc này cũng đỏ mặt, thoáng ngượng ngùng mà liếc nhìn Linh Lung đã mặt đỏ tới mang tai, định thần một chút, thoải mái nói, "Cảm ơn Bang chủ. "
"Ừ." Thương Thần Nho nhàn nhạt gật đầu, "Ngược lại Mặc Nhi và Mạt Thương cũng cần phải lập gia đình, liền tổ chức cùng nhau đi...... Hay các con muốn từng đôi từng đôi một hả?"
Lúc này, khuôn mặt của Thương Mặc và Triệu Mạt Thương cũng đỏ, một phòng bốn cô gái đối diện lẫn nhau, thật lâu, một người cũng đều không nói gì.
"Con và Tiểu Đản đều có thể. " Triệu Mạt Thương liếc nhìn Lệnh Hồ Huyên, giọng nói bình thản.
"Đến lúc đó rồi hãy nói. "
Lúc xế chiều, Lệnh Hồ Huyên cùng Linh Lung đã trở về khách sạn, Thương Thần Nho đem Triệu Mạt Thương gọi đi không biết giao cho cái gì, Thương Mặc tự mình một người nằm ở trên giường ngẩn người. Bỗng nhiên biết lỗ tai của mình có thể chữa khỏi, thực sự làm cho nàng có chút khó có thể tiêu hóa tin tức này. Nàng còn tưởng rằng mình phải mang máy trợ thính cả đời, nhưng mà bây giờ....
Thương Mặc biết mình hẳn nên vui vẻ mới đúng, nhưng lại cảm thấy có loại cảm giác kỳ quái ở trong lòng tràn lan.
Cửa bỗng nhiên bị gõ vang, Thương Mặc sửa sang lại tâm tình, giọng nói bình tĩnh, "Mời vào."
Nếu như là Triệu Mạt Thương hoặc là Thương Thần Nho bọn họ, chắc là sẽ không gõ cửa, nàng sẽ không để cho ngoại trừ mấy người kia ra thấy được vẻ mềm yếu của nàng. Chỉ là.... Người tiến vào, lại là Triệu Đình Hành.
Luống cuống tay chân từ trên giường ngồi xuống, Thương Mặc vừa muốn xuống giường, Triệu Đình Hành ba chân bốn cẳng đi qua, đỡ lấy nàng, "Chớ lộn xộn, chờ lát nữa Mạt Thương sẽ trách người làm chú như ta nha."
"Cháu...." Hai má Thương Mặc ửng đỏ, giọng nói có chút trầm thấp, "Sẽ không.... Chú...."
"Ừ......" Triệu Đình Hành cười cười, vỗ vỗ bả vai của nàng, "Ngồi xuống đi, không cần đứng lên. "
"Cháu.... Cháu giúp ngài rót nước. " Thương Mặc chưa từng có như vậy mà đối diện người nhà của Triệu Mạt Thương, lúc trước là bởi vì thái độ của Triệu Đình Vĩ và Đan Trác, vì vậy chưa từng có nghĩ tới như vậy, nhưng Triệu Đình Hành bất đồng, nàng biết Triệu Đình Hành đối với Triệu Mạt Thương mà nói trọng yếu bao nhiêu, vì vậy, cực lực muốn cho chú ấy có một cái ấn tượng tốt, lại cũng không hiểu lắm nên làm như thế nào.
"Không cần, nhanh ngồi xuống, Mạt Thương nói thương thế của con còn chưa khỏi." Triệu Đình Hành lôi cái ghế ngồi xuống, "Ta chính là muốn cùng con một chút, chớ khẩn trương. "
"Dạ.... Dạ...." Thương Mặc dùng sức gật đầu, thấp thỏm nhìn ông, "Chú cứ hỏi. "
"Ha ha, con cũng gọi ta là chú rồi, ta sẽ không làm khó con." Triệu Đình Hành mỉm cười nói, thật sâu nhìn Thương Mặc, "Hơn nữa....."
Thương Mặc mắt, mũi, môi, đều rất giống Sở Chiêu.
Trái tim đập thình thịch, Thương Mặc vẫn bị vây ở trạng thái khẩn trương, hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt của Triệu Đình Hành, luống cuống sau một lúc lâu, hít vào một hơi, ngẩng đầu, chống lại đôi mắt mỉm cười kia, "Được rồi, ba ba nói bác sĩ Khang là do chú mời đến, cám ơn ngài. "
"Ah, phải. " Triệu Đình Hành nhìn Thương Mặc, chợt thu lại ý cười, "Thương Mặc, lại nói tiếp, chuyện này cũng có trách nhiệm của ta. "
"A?" Thương Mặc không hiểu nhìn Triệu Đình Hành, hai mắt mê hoặc.
"Có một số việc, ta hy vọng ta có thể chính chính miệng nói cho con." vẻ mặt Triệu Đình Hành nghiêm túc, đứng đắn nhìn Thương Mặc, đôi mắt thâm trầm, "Về mẹ của con."
Thương Mặc nhất thời có chút không biết nên làm sao nói tiếp, bởi vì Triệu Mạt Thương nói qua với nàng chuyện Triệu Đình Hành thích mẹ của nàng, lúc này nàng liền cho rằng Triệu Đình Hành chính là muốn cùng nàng nói chuyện này. Muốn nói cho Triệu Đình Hành nàng đã biết chuyện này, nhưng lại cảm thấy tựa hồ không được tốt, vẫn còn đang quấn quýt, Triệu Đình Hành đã mở miệng, "Mẹ của con vì cứu ta nên mới chết."
Chợt ngẩng đầu, vẻ mặt Thương Mặc không thể tin tưởng vào câu nói vừa rồi.
"Khi đó mẹ con là đi Nam Hải giúp con cầu bùa hộ mệnh, trên đường trở về vừa may đã cứu ta, không nghĩ tới cũng có một nhóm người nhắm vào mẹ con, hai nhóm người hợp lại cùng nhau....." Hai tay Triệu Đình Hành nắm thành quyền, biểu tình thoạt nhìn có chút vặn vẹo, "Ba ba con nguyên bản phái người là đủ, cũng bởi vì ta....."
Thương Mặc lẳng lặng nghe, nét mặt xem không ra bất kỳ tâm tình, thẳng đến Triệu Đình Hành đem hết thảy trải qua nói xong, như trước vẫn duy trì tư thế cũ, một tiếng cũng không phát ra.
"Kỳ thực hai nhóm người đều là người của Thương Lang Bang." Triệu Đình Hành nói, mà Thương Mặc khi nghe được câu này, nắm đấm cũng nắm lại, trên mặt thần sắc rốt cục thay đổi, trong mắt xẹt qua một tia ngoan lệ hung quang, cắn chặt hàm răng, vẫn 
không nói lời nào.
"Cái kia Thương Lang đã bị ta và ba con tiêu diệt." Triệu Đình Hành thấy nàng như vậy, liền biết mình vừa mới nói đã khiến cho sát ý của nàng nổi lên, thở dài, "Ta và ba con, từ đó về sau quyết định liên thủ, ta hủy dung nhan ẩn vào Thương Lang, ông ấy khổ tâm gây dựng Thanh Long. "
Nắm đấm chậm rãi buông ra, Thương Mặc ngẩng đầu, nghiêm túc đánh giá đạo vết sẹo dữ tợn trên mặt Triệu Đình Hành, ánh mắt phức tạp.
"Năm đó, Thương Lang phái người giết con, chuyện này ta cũng biết. " Triệu Đình Hành đón lấy ánh mắt của Thương Mặc, thở dài lại nói tiếp, "Sau khi ta biết chuyện này lập tức thông tri cho ba ba của con, không nghĩ tới ba ba con lúc đó đang giận con, không có chú ý tới tin tức ta đưa qua ."
Thì ra là thế.
Thương Mặc nghe được câu này, rốt cuộc minh bạch vì sao mỗi lần Thương Thần Nho đều sẽ áy náy thành như vậy.
**********
Rốt cuộc thì mọi chuyện cũng sắp sáng tỏ hết rồi, cũng sắp hết truyện rồi, huhu...... 


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna