Google.com.vn Đọc truyện Online

02/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 79 + 80

Đăng bởi Ngân Giang | 02/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 79

Cúp điện thoại, Triệu Mạt Thương đưa điện thoại di động buông xuống, rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.
Thương Mặc rốt cuộc gọi điện thoại tới, vẫn dùng số điện thoại di động trong nước.
Chẳng qua là. . . Mơ hồ, vẫn cảm thấy có cái gì không đúng.
Tại sao tiếng hít thở so với bình thường nặng hơn nhiều như vậy? Tại sao thanh âm nói chuyện như vậy kỳ quái, giảm thấp xuống nhiều như vậy?
Triệu Mạt Thương càng nghĩ càng kỳ quái, muốn lần nữa gọi lại hỏi Thương Mặc, do dự một chút, vẫn là không có, quay lại gọi điện thoại cho Lệnh Hồ Huyên, không ngờ đầu điện thoại kia lại là một giọng nữ nói nàng đã tắt máy.
Lệnh Hồ Huyên lúc này vẫn còn ở trên máy bay trực thăng, sốt ruột nhìn đồng hồ, "Thiếu chủ bên kia có tin tức gì không?"
Uông Minh lắc đầu một cái, "Không có."
Linh Lung ngồi một bên, bàn tay nhỏ bé nắm thành quyền, người khẽ run, ánh mắt đỏ bừng.
Lúc ấy cô nên kiên trì cùng Thiếu chủ cùng đi thành phố N.
Thương Mặc núp ở chỗ khuất, người bao vây nàng dần dần bắt đầu không nhịn được, từng chút đến gần.
Bóp cò bắn ngã người đi đằng trước nhất, nhưng lại bỏ quên một hướng khác, Thương Mặc vai trái lại trúng một phát đạn, nửa người trên cơ hồ đã bị máu tươi nhuộm đỏ.
"đoàng đoàng đoàng đoàng!" Hợp với bốn phát súng, một hướng khác mấy người bỗng nhiên ngã xuống đất, sau khi Liên Tề giải quyết mấy chục người bên kia xong liền chạy tới một hướng khác Thương Mặc trong phế tích, mang súng bắn chết người bao vây ở chung quanh Thương Mặc.
"Còn có một người!" Cận Phi Hàn lạnh mặt  "Phái một nhóm người khác đi qua giữ chân người kia, Thương Mặc đã bị trọng thương, chống đỡ không được bao lâu."
Máu chảy ra đồng thời thể lực cũng dần dần bị rút sạch, Thương Mặc vô lực ngồi dưới đất, dựa vào một mặt tường, tay như cũ cầm súng.
Cận Phi Hàn phất tay một cái, mấy người từng chút đến gần, thận trọng, hết sức không phát ra âm thanh, Thương Mặc như cũ nhắm hai mắt, cho đến thời điểm mấy người kia đến gần nàng, mơ hồ cảm thấy có chút không đúng, chợt mở mắt ra, giơ súng chỉa về phía bên ngoài bắn mấy súng, trong mắt xẹt qua dục vọng thị huyết, kéo khóe miệng đứng lên, dời đến một bên tường khác, cởi áo khoác xuống ném ra ngoài,  thân mình cũng lăn đi theo, ở thời điểm sự chú ý của tất cả mọi người đều bị dời đi vọt đến bên kia cùng Liên Tề hội hợp.
"Thiếu chủ." Liên Tề trên người cũng bị thương, cũng không chật vật như Thương Mặc, hướng về phía bên ngoài bắn mấy súng, rất lo lắng gọi một tiếng.
" Ầm! Bịch bịch! Đoàng đoàng đoàng. . ."
"Tạch tạch tạch cạch cạch. . ."
Một trận hổn loạn tiếng súng truyền tới, tiếp theo là âm thanh lái xe vào, Thương Mặc trong lòng vui mừng, biết cứu binh tới, trên mặt vẫn như cũ không buông lỏng, hướng về phía người định đến gần lại là một phát súng.
"Người của Thanh Long Bang tới!" Không biết là ai trước hô một tiếng, bên ngoài loạn thành một đoàn.
Cận Phi Hàn thấy tình thế không đúng, không cam lòng mắt nhìn chỗ Thương Mặc trốn, muốn đi giết Thương Mặc vừa sợ kỹ thuật bắn súng của Thương Mặc, cuối cùng oán hận mắng một câu, ở dưới sự bảo vệ của thủ hạ phá vòng vây ra.
"Thiếu chủ, có thể đi ra ngoài." Liên Tề hướng về Thương Mặc kêu một tiếng, Thương Mặc nhưng một chút động tĩnh cũng không có.
"Thiếu chủ?" Liên Tề đi tới, đụng một cái cánh tay Thương Mặc, thân mình Thương Mặc đổ về phía sau, Liên Tề vội vàng tiếp lấy, lúc này mới phát hiện Thương Mặc đã hôn mê bất tỉnh.
Ôm Thương Mặc chạy ra ngoài, nhưng bởi vì chân bị thương, mới chạy mấy bước, Liên Tề liền ngã xuống đất, mọi người nghe tiếng đi đến, lại thấy Thương Mặc hôn mê bất tỉnh, dưới sự kinh hãi lập tức ba chân bốn cẳng đem Thương Mặc nâng lên thả vào trên xe, tài xế nhấn ga nhanh chóng chạy về thành phố.
-----------------------
Chờ đến lúc mấy người Lệnh Hồ Huyên chạy đến, Thương Mặc sắp bị đẩy vào phòng cấp cứu, lại mơ mơ màng màng tỉnh lại.
"Thiếu chủ!" Linh Lung nhào tới, nước mắt rơi như mưa.
Thương Mặc kéo khóe miệng cười một tiếng, tiếp quay đầu nhìn Lệnh Hồ Huyên, thanh âm khàn khàn, "Huyên tỷ, đừng nói cho cô ấy biết."
Lệnh Hồ Huyên tự nhiên biết Thương Mặc nói ai, ngậm lệ gật đầu một cái, nhìn Thương Mặc bị đưa vào phòng cấp cứu, hấp hấp cái mũi, hướng về phía thủ hạ của mình nói,  "Phong tỏa tin tức, đừng để cho bất kỳ người nào biết Thiếu chủ bị thương."
"Dạ !"

Khởi động lại điện thoại di động đang định phân phó người phía dưới làm tốt công việc, nhưng phát hiện trên điện thoại di động tên người liên tiếp điện, rõ ràng chính là Triệu Mạt Thương.
Do dự một chút, Lệnh Hồ Huyên vẫn là lựa chọn gọi điện lại cho số điện thoại kia.
Mí mắt nhảy một đêm, Triệu Mạt Thương sau khi xác định Triệu Nam đã ngủ say, đứng dậy trở về phòng mình, mà lúc này, điện thoại của Lệnh Hồ Huyên cũng tới.
"Triệu trưởng phòng đã trễ thế này gọi điện thoại cho tôi, chẳng lẽ lại muốn hẹn tôi?" Khi nghe thấy giọng kiều mị của Lệnh Hồ Huyên, Triệu Mạt Thương hoàn toàn yên lòng.
"Ồ, không có gì, gọi điện thoại chơi." Triệu Mạt Thương nhàn nhạt tùy tiện tìm một lý do, "Cô có thể tiếp tục tắt máy."
Cố ý nũng nịu nói chuyện Lệnh Hồ Huyên bất đắc dĩ cười khổ, tiếp tục dùng giọng ngọt phải phát ngấy nói, "Triệu trưởng phòng thiệt là, muốn người ta liền muốn người ta, cần gì phải che giấu ~~ "
Liếc mắt xem thường, Triệu Mạt Thương tức giận nói, " Cô vẫn là đừng đùa giỡn quá mức , cẩn thận tiểu muội muội bên người cô tức giận."
Thật không biết Lệnh Hồ Huyên nghĩ như thế nào, chung quy ở trước mặt cô gái gọi là Linh Lung một bộ dáng phóng đãng, rõ ràng là người lúc học đại học một lần yêu đều chưa nói qua.
Liếc nhìn Linh Lung mặt đầy nước mắt cố chấp đứng ở cửa phòng cấp cứu, Lệnh Hồ Huyên ngầm thở dài, giọng vẫn mềm mại đáng yêu như vậy, "Cám ơn Triệu trưởng phòng nhắc nhở, vậy tôi đi dỗ tiểu bảo bối nhà tôi, Triệu trưởng phòng, mộng đẹp."
" Ừm, tạm biệt." Triệu Mạt Thương bình tĩnh trả lời một câu, mặt nhưng không nhịn được đỏ lên.
Thương Mặc mỗi lần sau khi cùng cô làm chuyện kia xong, cũng đều thỏa mãn mang giọng cưng chiều gọi cô là bảo bối.
"Tiểu Đản. . ." Lầm bầm gọi một tiếng, Triệu Mạt Thương nghiêng người ôm chăn, tựa như ôm Thương Mặc vậy, an tâm ngủ.
Cấp cứu đến tận rạng sáng 4 giờ, sau khi Lệnh Hồ Huyên cúp điện thoại không lâu, Thương Thần Nho cũng tới.
Tất cả mọi người đều lẳng lặng ở ngoài cửa chờ đợi, Thương Thần Nho lẳng lặng nhìn phòng đèn trên cửa phòng cấp cứu, khuôn mặt có vẻ có chút già nua. 
Cùng ba năm trước đây cũng giống như vậy.
Bắn nhau, cấp cứu.
Chẳng qua là lần này, Thương Mặc từ đứa trẻ bị đuổi giết vô lực phản kháng năm đó, thành Thiếu chủ trưởng thành cầm súng giết mấy chục người.
Mặc Nhi của ông, đã thật sự trưởng thành.
Rạng sáng bốn giờ, bóng đèn đỏ rốt cuộc tắt đi, Thương Mặc được đẩy ra, Linh Lung lần nữa xông tới, Lệnh Hồ Huyên thở dài một tiếng, đi tới hỏi bác sĩ tình hình.
"Mất máu quá nhiều tương đối nghiêm trọng, những vấn đề khác không lớn, hảo hảo dưỡng một thời gian thì tốt rồi." Bắc sĩ bình tĩnh nói xong đẩy một cái mắt kiếng, "Tôi nói các người là cảnh sát phải không? Làm sao nhiều viên đạn như vậy ở trong thân thể cô ấy?"
Lệnh Hồ Huyên từ chối cho ý kiến, chuyển đề tài nói, "Vậy cô ấy lúc nào mới có thể tỉnh lại?"
"Hứ, hết thuốc mê thì có thể tỉnh." Bác sĩ thấy nàng không đáp, cũng không hỏi thêm nữa, vừa đi vừa nói, "Bất quá coi như hết thuốc mê, cũng không nhất định sẽ tỉnh, mệt mỏi ngủ nhiều một hồi rất bình thường."
囧. (tự gg nha ta lười :))
Lệnh Hồ Huyên không nói liếc bác sĩ một cái, tầm mắt lần nữa rơi vào trên người Thương Mặc,  trong đôi mắt tràn đầy đau lòng.
Cho dù ở dưới tình huống bị trọng thương cũng còn nhớ giao phó nàng đừng để cho Triệu Mạt Thương biết, kia. . . Cần gì phải mạo hiểm như vậy?
Uông Minh đứng một bên nhìn Thương Mặc còn đang ngủ say , hít một hơi thật sâu, trong mắt hàn quang chợt lóe rời đi.
Thương Thần Nho đi theo xe đẩy mãi cho đến phòng bệnh, ngồi ở giường nhìn Thương Mặc nhắm hai mắt sắc mặt tái nhợt, giúp Thương Mặc kéo tốt chăn, lúc này mới xoay người, đối với Lệnh Hồ Huyên cùng Linh Lung nói, "Chiếu cố thật tốt Mặc Nhi."
"Dạ !"
Ra bệnh viện một đường đến phân đà của Thanh Long Bang ở thành phố N, Uông Minh đang cầm dây thắt lưng quất Cận Phi Hàn.
"Mày dám đánh tao..... A ——" Cận Phi Hàn bị còng ở trên thành lan can, dây thắt lưng trong tay Uông Minh không ngừng rơi vào trên người hắn, làm cho hắn kêu la thảm thiết không ngừng.
Thương Thần Nho cũng không có ngăn cản Uông Minh hành động nhìn như có chút điên cuồng,  đứng ở một bên, mặt không chút thay đổi.
"Bang chủ." Quất mạnh một chút, dây thắt lưng đứt, Uông Minh thở hổn hển, định để cho người cầm roi ngựa tới, không ngờ vừa quay người lại thấy Thương Thần Nho, lập tức khom người xuống nói.
Thương Thần Nho khoát khoát tay, bước chân chậm rãi đi tới  trước mặt Cận Phi Hàn, trong mắt xẹt qua tàn nhẫn, "Lần này là ngươi thiết kế?"
Cận Phi Hàn hoảng sợ nhìn Thương Thần Nho, lắp bắp lắc đầu, "Không. . . Không phải. . ."
"Phải không ?" Thương Thần Nho híp mắt, lạnh giọng nói, "Cận gia ở trong mắt ta không tính là cái gì."
"Bang chủ, bên ngoài có người muốn gặp ngài." Liên Ám từ bên ngoài đi vào, hướng về phía Thương Thần Nho cung kính nói.
Thương Thần Nho tầm mắt chuyển tới trên người Liên Ám, vừa thấy ánh mắt Liên Ám, lập tức hiểu được, khinh miệt cười cười, "Không rãnh."
"Dạ !" Liên Ám lui xuống.
Quay lại nhìn Cận Phi Hàn tựa hồ toàn thân đều run rẩy, Thương Thần Nho từ trên bàn cầm lên một khẩu súng, "Mặc Nhi nhà chúng ta là nữ nhân, thương hương tiếc ngọc những lời này, Cận công tử chưa từng nghe qua sao?"
"Ta. . . Ta. . ." Cận Phi Hàn thật là muốn khóc, nhìn mặt Thương Thần Nho không chút thay đổi, hai chân trực run rẩy.
Đem súng lục đưa cho Uông Minh, Thương Thần Nho nhàn nhạt nói, "Mặc Nhi nơi nào có vết thương đạn bắn, khiến cho hắn cũng bị giống như vậy."
"Dạ !" Uông Minh cầm súng lục, khóe miệng câu khởi mặt đầy tà ác, súng lục để ở trên cánh tay phải Cận Phi Hàn, bóp cò.
Bên trên súng là ống giảm thanh, cho nên không có tiếng súng truyền tới, Cận Phi Hàn lại kêu la thảm thiết.
"A, bang chủ, Thiếu chủ là cánh tay trái bị thương, tôi bắn nhầm cánh tay phải." Uông Minh bỗng nhiên rất vô tội hô một câu.
"Cánh tay trái bắn lại một phát súng, phải cùng vị trí vết thương của Mặc Nhi giống nhau như đúc, không giống nhau lại bắn lại lần nữa."
"Dạ !"
---------------------
Là Lá La bắn đi bắn mạnh zô, bắn cho hắn thành lỗ châu mai luôn đi :) . Dám khi dễ tiểu Mặc Mặc của ta đáng đời. 😠😠😠

Chương 80

Lúc Thương Mặc tỉnh lại, ánh mặt trời chiếu vào trong phòng bệnh, có vẻ dị thường ấm áp.
Mở mắt ra, khắp nơi đều là màu trắng, trần nhà màu trắng, tường màu trắng, cửa màu trắng, rèm cửa sổ màu trắng, giường màu trắng , chăn màu trắng, ra trải giường, gối.
Đối với hết thảy các thứ này cũng không xa lạ gì, Thương Mặc miễn cưỡng muốn ngồi dậy, nhưng phát hiện thân thể đau đớn như nhũn ra, một chút khí lực cũng không có.
"Thiếu chủ!" Linh Lung cùng Lệnh Hồ Huyên một đêm chưa ngủ, thấy Thương Mặc tỉnh lại, lập tức tiến tới.
Thương Mặc chỉ thấy miệng của hai người hé ra hợp lại, nhưng cái gì cũng không nghe được.
Kéo ra một nụ cười, Thương Mặc miễn cưỡng xê dịch vươn tay phải ra khỏi chăn, thanh âm khàn khàn, "Máy trợ thính ."
Lệnh Hồ Huyên thần sắc đọng lại, lúc này mới nhớ tới, móc ra máy trợ thính bác sĩ cho nàng, đưa cho Thương Mặc.
Thương Mặc nhận lấy máy trợ thính, đeo tốt, người rốt cuộc có chút khí lực, nhìn Linh Lung bên cạnh mắt đỏ một bộ như sắp khóc, nhàn nhạt cười một tiếng, "Làm gì bộ dáng này, tôi lại chưa chết."
Linh Lung nước mắt chảy xuống, đứng ở mép giường nghẹn ngào, "Thiếu chủ, sau này không nên đuổi Linh Lung đi."
"A. . ." Thương Mặc vẫn cười, lời nói chậm chạp, "Chị khi nào thì đuổi em, chính là........Chúng ta cũng không cần làm bóng đèn của nhau có phải hay không?"
Thương Mặc vừa nói vừa có ý ám chỉ nhìn Lệnh Hồ Huyên, trên mặt là nụ cười bướng bỉnh.
"Thiếu chủ." Lệnh Hồ Huyên cũng không có tiếp lời nàng, mà là vẻ mặt nghiêm túc nhìn nàng, "Lần sau em làm tiếp loại chuyện này, tôi sẽ không giúp em lừa gạt Triệu Mạt Thương."
Bọn họ cái này Thiếu chủ, có lúc mềm yếu, có lúc cương quyết, thậm chí cố chấp, cũng chỉ có Triệu Mạt Thương trị được nàng.
Lè lưỡi, Thương Mặc rất ngượng ngùng nói,  "Bọn họ quá nhiều người, tôi tính toán sai lầm."
"Em là Thiếu chủ, làm gương như vậy cho mọi người làm cái gì?" Lệnh Hồ Huyên nhíu mi,  "Em còn để cho hai người anh em khác đi trước,cái đầu này của em rốt cuộc đang suy nghĩ gì a?"
Kéo chăn đắp qua đầu giả  bộ thi thể, Thương Mặc bị mắng rất ngượng ngùng, nhưng vẫn mạnh miệng nói, "Huyên tỷ, tôi là Thiếu chủ, chị cũng không cho tôi chút mặt mũi."
"Huyên Huyên chửi giỏi lắm." Giọng nam bình tĩnh ở cửa vang lên, Thương Mặc vén chăn lên, có chút kinh ngạc, "Ba, ba làm sao tới?"
"Xem Mặc Nhi nhà chúng ta có bao nhiêu đắc ý."  Thương Thần Nho bước chân vững vàng đi vào, "Nhìn con bị Huyên Huyên mắng bao thê thảm."
"Ba ~~" Thương Mặc nắm chăn, làm bộ tội nghiệp nhìn mấy người trong phòng bệnh, con ngươi vòng vo chuyển, bỗng nhiên nói, "Bây giờ là mấy giờ?"
"Bảy giờ rưỡi a, làm sao?" Lệnh Hồ Huyên tiếp lời nói.
"Điện thoại di động tôi đâu?" Thương Mặc còn nằm ở trên giường, đang muốn xoay mình đứng lên, Linh Lung đã giành trước một bước cầm điện thoại di động đưa cho nàng, Thương Mặc hướng nàng cười cười trấn an, bấm ra số điện nhớ kỹ trong lòng, đang muốn ấn xuống gọi đi,  bỗng nhiên để điện thoại di động xuống, có chút ngượng nghịu nói,  "Mọi người...... Có thể đi ra ngoài hay không......"
Thương Thần Nho lắc đầu một cái, vừa đi ra khỏi cửa vừa thở dài, " Đúng là con gái đã gả ra ngoài như hắt nước đổ đi."
Lệnh Hồ Huyên che miệng cười khẽ, kéo Linh Lung cùng đi ra phòng bệnh.
Mặt lúc xanh lúc trắng, Thương Mặc nhìn cửa một cái, chắc chắn bọn họ không ở cửa nghe lén, lúc này mới ấn xuống nút gọi đi.
Triệu Mạt Thương vừa mới rời giường không bao lâu, bởi vì là chủ nhật, cho nên còn nằm ở trên giường, ôm chăn ngẩn người.
Thời điểm điện thoại di động reo, Triệu Mạt Thương cơ hồ lại sắp ngủ, nhưng khi nhìn đến tên người gọi tinh thần lập tức vực dậy.
"Hi, kiểm sát trưởng đại nhân, sớm." Cố gắng làm cho âm thanh của mình nghe  hết sức ung dung, Thương Mặc trên mặt lộ vẻ cười, trải qua một lần sinh tử, cả người buông lỏng nằm ở trên giường.
"Tiểu Đản. . ." Triệu Mạt Thương thì thào gọi Thương Mặc, thanh âm nghe hết sức lười biếng, truyền tới trong tai Thương Mặc, để cho cái người nằm ở trên giường không khỏi trong lòng cảm giác ngứa ngáy.
"Còn đang ngủ?" Khắc chế trong lòng xung động, Thương Mặc thanh âm ôn nhu hỏi, "Có phải hay không taôi đánh thức em?"
"Không phải, vừa ngủ dậy." Triệu Mạt Thương dĩ nhiên sẽ không nói cho Thương Mặc mình thiếu chút nữa ngủ, thanh âm ngọt ngào, "Tiểu Đản, Mặc vừa rời giường sao?"
" Ừ. . ." Thuốc mê đã qua, Thương Mặc vài chỗ vết thương bắt đầu đau nhức, cau mày ừ một tiếng, Thương Mặc nhịn đau nói, "Vẫn còn nằm ở trên giường."
"Lười Đản........" Triệu Mạt Thương khẽ cười nói, trở mình, thanh âm nhẹ nhàng, nhu nhu, "Tiểu Đản, nhớ Mặc, làm thế nào bây giờ?"
"Ta rất nhanh rất nhanh rất nhanh sẽ trở về." Thương Mặc rất là kiên định nói, " Chờ tôi nhé."
" Ừ, chờ Mặc, tối hôm qua nói qua." Triệu Mạt Thương nghe giọng Thương Mặc,  ngoài cửa sổ một luồng ánh mặt trời xuyên thấu qua khe hở chiếu vào, hết thảy cũng tỏ ra an nhàn tốt đẹp như vậy.
"Mẹ. . ." Cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy ra, Triệu Nam thanh âm non nớt truyền tới phá vỡ yên lặng lúc sáng sớm.
Thương Mặc vốn là nằm ngửa, chỉ nghe âm thanh Triệu Mạt Thương tinh tế mềm mại liền cảm giác thật hạnh phúc, nhưng nghe được tiếng "Mẹ" kia sau mãnh bật ngồi dậy, lại đau đến hít một hơi hơi lạnh ngược trở lại, vết thương trên lưng cùng giường va chạm, làm Thương Mặc nhe răng trợn mắt, "Đau........"
Bị Triệu Nam gọi như vậy một tiếng, Triệu Mạt Thương theo tiếng kêu nhìn lại, đang định mở miệng, liền nghe được bên đầu điện thoại kia truyền tới liên tiếp chuỗi thanh âm, không khỏi lo lắng nói, "Tiểu Đản, làm sao vậy?"
"A........" Thương Mặc nhất thời có chút luống cuống, há hốc mồm cứng lưỡi mấy giây, hốt hoảng tùy tiện tìm một cái cớ, "Không cẩn thận rơi xuống giường........."
"Phốc ha ha. . ." Triệu Mạt Thương bật cười, "Tiểu Đản ngốc."
Bao lớn người còn rơi xuống giường, đồ ngốc.
Thương Mặc sờ mũi một cái, ngốc hề hề cười một tiếng, hồi phục lại trề môi, " Đứa nhỏ kia tại sao còn ở đó?"
Không phải đều nói vứt bỏ sao? Tại sao còn tại đó?
"Bằng không làm thế nào?" Triệu Mạt Thương cưng chiều nói, liếc nhìn Triệu Nam đã đi tới mép giường cô làm bộ đáng thương nhìn mình, thu hồi lời muốn nói, thay đổi lại,  "Mặc a, nhỏ mọn."
"Chính là nhỏ mọn."  Mấy cái miệng vết thương trên người mơ hồ đau, Thương Mặc nhiều lần muốn hút hơi lạnh, lại lo lắng Triệu Mạt Thương nhận ra được không đúng, không thể làm gì khác hơn là cưỡng ép chịu đựng, nghĩ đến đứa nhỏ kia lại còn dám ở bên người Triệu Mạt Thương, một trận nổi giận.
"Tiểu Đản lòng dạ hẹp hòi." Triệu Mạt Thương như cũ mặt đầy cưng chìu, nụ cười trên mặt ôn nhu dị thường, "Em đã nói rồi Mặc là người quan trọng nhất."
Triệu Nam  mở lớn đôi mắt đen lúng liếng, từng bước thoáng một cái đi tới mép giường Triệu Mạt Thương, nhìn vẻ mặt Triệu Mạt Thương ý cười ấm áp, bỗng nhiên có chút ủy khuất, "Mẹ. . ."
Thở dài, Triệu Mạt Thương rất bất đắc dĩ nhìn về Triệu Nam, "Nam Nam, ta đã nói qua, ta không phải là mẹ của cháu, cháu nên gọi ta là dì."
Bên đầu điện thoại kia còn có một người nhỏ mọn đòi mạng, hơn nữa không so với đứa bé trước mặt này đại nhân bao nhiêu Thương Mặc đâu.
"Mẹ. . ." Triệu Nam bĩu môi, "Nam Nam từ nhỏ cũng chưa có mẹ. . ."
Triệu Mạt Thương nhất thời mềm lòng, nhìn đứa nhỏ đang ngước đầu nhìn mình, ầm thầm thở dài hai tiếng, "Cháu tới có chuyện gì không?"
"Mẹ, đói bụng." Triệu Nam sờ bụng một cái, một bộ dạng đáng yêu chờ đút đồ ăn, "Đói bụng. . ."
Triệu Mạt Thương vốn định ỷ lại ở trên giường cùng Thương Mặc ngọt nị một hồi, thấy Triệu Nam nói đói bụng, không thể làm gì khác hơn là đối với Thương Mặc nói,  "Tiểu Đản, em trước đứng lên đi làm điểm tâm nhé, Mặc ngoan."
Thương Mặc nhất thời hết ý kiến, bỉu môi một cái, mặt đầy bất mãn, "Đứa nhỏ kia nhanh chóng ném đi, một cái bóng đèn."
"Phốc. . ." Triệu Mạt Thương lần nữa cười, quở trách nói, "Mặc a, nói hươu nói vượn."
"Mới không có, tôi trở về nếu còn phát hiện nóvẫn còn ở, liền đem nó bán đi vùng núi hẻo lánh." Thương Mặc tức giận nói, "Xem nó làm sao làm bóng đèn."
"Hửm?"  Triệu Mạt Thương đã xuống giường mang dép, nghe được lời nói tức giận của Thương Mặc, nhất thời giọng nói cất cao, tiếp lạnh xuống thanh âm, " Điều thứ 240 luật pháp Nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa quy định."
"Ngạch. . ." Thương Mặc nhất thời liền một đầu mồ hôi, nhưng vẫn là ngoan ngoãn nói, "lừa bán phụ nữ, trẻ em, năm năm trở lên mười năm trở xuống tù có thời hạn, cùng phạt tiền; Có một trong hành vi dưới đây, tù có thời hạn mười năm trở lên hoặc là tù chung thân, cùng phạt tiền hoặc là tịch thu tài sản; tình tiết đặc biệt nghiêm trọng, xử tử hình, tịch thu tài sản: (một) Lừa bán phụ nữ, trẻ em tập hợp phần tử hàng đầu; hai) gạt bán phụ nữ, nhi đồng ba người trở lên;(ba) phụ nữ bị lừa bán; ;(bốn) dụ dỗ, ép buộc phụ nữ bị lừa bán bán dâm hoặc đem phụ nữ bị lừa bán bán cho người khác buộc phải bán dâm; (năm) nhằm mục đích buôn bán, sử dụng bạo lực, uy hiếp hoặc phương pháp gây mê bắt cóc phụ nữ, trẻ em; (sáu) nhằm mục đích buôn bán, ăn trộm trẻ sơ sinh; (bảy) Làm bị thương phụ nữ, trẻ em bị lừa bán, chết hoặc là những thứ khác hậu quả nghiêm trọng;(tám) đem phụ nữ, trẻ em bán qua biên giới." [sao dài dữ vậy :(( ]
"Ngoan." Triệu Mạt Thương không khống chế được nụ cười bên khóe miệng, tiếng cười thanh thúy từ trong miệng truyền ra, "Tiểu Đản, học rất tốt đã thuộc hết."
"Ha ha......" Thương Mặc ngốc ngốc cười, "Bởi vì em thích a."
"Em thích?" Triệu Mạt Thương lập lại một lần, trong tròng mắt tràn đầy ôn nhu, "Mặc nha, lời ngon tiếng ngọt."
"Bởi vì em thích a."Thương Mặc một lần nữa nói.
"Ngốc chết, không để ý tới Mặc, em đi rửa mặt."
"Ừm Ừm, chờ tôi trở về nhé." Thương Mặc ngoan ngoãn đáp, hồi phục lại tăng thêm một câu, "A, mặc dù luật pháp điều thứ 240 có quy định, nhưng tôi vẫn sẽ đem đứa bé kia gạt bán đi."
"Phốc, Tiểu Đản xấu xa, cúp." Triệu Mạt Thương đối mặt lúc Thương Mặc đùa bỡn vô lại thật là không có biện pháp nào, chỉ nhẹ nhàng nhàn nhạt cười một tiếng, sau khi cúp điện thoại tâm tình thật tốt đứng lên đi rửa mặt làm bữa ăn sáng.
Triệu Nam từ đầu tới đuôi cũng đi theo Triệu Mạt Thương, nhìn Triệu Mạt Thương mặt cười lộ ra lúm đồng tiền, luôn bĩu môi, cho đến khi Triệu Mạt Thương làm xong bữa ăn sáng để vào trước mặt cô bé, mặt đầy ủy khuất như cũ.
"Không phải nói đói bụng rồi sao? Làm sao không ăn?" Triệu Mạt Thương kỳ quái nhìn cô bé nói.
"Mẹ, người mới vừa cùng người gọi điện thoại là ai ?" Triệu Nam bĩu môi, rất ủy khuất hỏi, "Mẹ cười thật vui vẻ."
"A. . ." Triệu Mạt Thương bị cô bé hỏi đến sửng sốt một chút, tiếp đó lần nữa lộ ra mỉm cười, " Ừ, là một người làm cho ta mỗi ngày đều rất vui vẻ."

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna