Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 129 + 130

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 129

Đi theo Đan Trác tới tập đoàn Trường Vĩnh, nhìn những người đó hoặc ước ao hoặc cung kính hay là ánh mắt khinh thường, trong lòng Triệu Mạt Thương vẫn một mảnh yên tĩnh.
Đối với cô mà nói, cô quen thuộc về lĩnh vực để làm một kiểm sát trưởng, sở dĩ cô sẽ bởi vì cố sự phía sau của người phạm tội mà động dung, hay hoặc là bởi vì người bị hại gặp thảm thương mà đồng tình, càng có thể thật sự vì nước mắt của thân nhân đương sự mà cũng có dục vọng lã chã rơi lệ, mà ở nơi này trong tập đoàn tràn đầy những kẻ ngươi lừa ta gạt, đối mặt hơn mấy ngàn người bày ra các loại gương mặt bất đồng, cô cũng không có một chút cảm giác nào.
"Con có muốn đi phòng tư pháp hay một số bộ phận khác không?" Mang theo Triệu Mạt Thương ở trong công ty tuần tra một vòng, Đan Trác thản nhiên mở miệng nói, "Đối với những bộ phận này có lẽ con sẽ tương đối quen thuộc đó."
"Mẹ có thể trực tiếp khiến con không cần xuất hiện ở trước mặt mọi người." Triệu Mạt Thương đối với lời nói của mẹ mình không thèm để ý chút nào, chỉ đứng ở bên cạnh tủ sách trong phòng làm việc của Đan Trác, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, "Trực tiếp làm tạp vụ cũng được, con gần đây không có thói quen cùng người bình thường giao tiếp. "
"Ha ha....." Đan Trác cười cười, ngồi ở sau bàn làm việc lên tiếng, "Muốn từ tầng dưới chót nhất bắt đầu đi lên sao?"
Khiêu mi, Triệu Mạt Thương không có quay người, hai tay ôm ngực, trên người lộ ra khí tức lạnh như băng, "Mẹ đánh giá cao con rồi. "
"Được rồi. " Đan Trác nhún nhún vai, nói tiếp, "Con gái của ta không cần mệt mỏi như vậy, trước tiên đi tới phòng tư pháp đi."
"Không cần. " Triệu Mạt Thương xoay người, nhìn thẳng vào mẹ mình, "Sở trường của con là phương diện về hình pháp cùng với hình sự, cho dù mẹ để cho con giúp mẹ thiết kế hợp đồng, cũng sẽ học chậm hơn so với người tốt nghiệp chuyên môn về luật thương mại. Chẳng bằng để cho con từ chỗ cao nhất làm lên. "
Huống chi, tại phòng pháp vụ, đối mặt với lĩnh vực quen thuộc nhất, sợ rằng tốc độ phát triển của cô sẽ rất chậm.
"Như vậy...." Đan Trác gật đầu, hai tay chống cằm, "Vậy.... Con làm thư ký của ta đi. "
Nheo lại mắt, dáng vẻ suy tư của Triệu Mạt Thương lúc này cùng với dáng vẻ suy tư của Thương Mặc giống nhau như đúc, sau nửa ngày mới nói, "Được. "
Làm thư ký của Đan Trác, có thể tiếp xúc với những người khác nhau, cũng tốt.
"Được rồi, đến giờ cơm trưa rồi, đi thôi, ăn cơm trưa. " vỗ vỗ tay, đứng lên, Đan Trác từ sau bàn làm việc đi tới bên cạnh Triệu Mạt Thương, "Mạt Thương, vẻ mặt vừa rồi của con...."
Giơ lên lông mày, như trước bảo trì nét mặt thản nhiên, Triệu Mạt Thương mím mím môi nhìn mẹ mình vẫn không nói một lời.
"Ah, cùng Thương Mặc có điểm giống. " Đan Trác mỉm cười, "Giống như vợ chồng?"
Không nghĩ tới mẹ của mình sẽ bỗng nhiên nói ra lời như vậy, vẻ mặt của Triệu Mạt Thương biến đổi, trên mặt từ từ nổi lên sắc hồng, nhưng lại rất nhanh bị cô khống chế xuống, "Không phải mẹ muốn đi ăn cơm sao?
"Ừ, đi thôi. " Từ sau khi Mạt Thương trở về bà liền đối với biểu hiện của cô hết sức hài lòng, Đan Trác xoay người mở cửa ra khỏi phòng làm việc, Triệu Mạt Thương cùng đi theo qua, cùng bà đi song song với nhau, chỉ là ở dưới đáy lòng vẫn còn có chút ngượng ngùng vì câu bà vừa nói kia.
Giống như vợ chồng?
Nếu như Tiểu Đản ở đây, nghe được mẹ của cô nói như vậy, nhất định sẽ rất vui vẻ.
------
Thương Mặc ở trong thư phòng, ngày bình thường luôn bề bộn nhiều việc, nhưng Thương Mặc lúc này lại gục xuống bàn, rất buồn rầu mà cầm lấy tóc, điện thoại trên bàn bỗng nhiên vang lên, Thương Mặc lập tức ngồi thẳng, cầm điện thoại lên, "Alo?"
"Thiếu chủ, dựa theo phân phó của ngài, đã đem nhân thủ phái đến nơi rồi ạ." bên đầu điện thoại kia giọng nói khiêm cung của một người đàn ông vang lên, "Cam đoan sẽ không để cho Thiếu chủ phu nhân xảy ra bất cứ vấn đề gì. "
"Ừ.... Tốt. " Thương Mặc trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng lên tiếng, nói tiếp, "Vậy... Có chuyện gì lập tức báo cáo cho tôi... Còn có, không được vì vậy mà làm bại lộ thân phận của các ngươi cho tới nay... Mạt Thương chị ấy... Dù sao tại đó cũng có rất nhiều người bảo hộ. "
"Vâng, Thiếu chủ xin yên tâm. "
"Ừm, vậy cứ như thế. " Thương Mặc nhàn nhạt đáp, đang muốn cúp điện thoại, người bên đầu điện thoại kia do dự một chút nói, "Thiếu chủ, Thiếu chủ phu nhân buổi trưa hôm nay hình như muốn cùng Cận Phi Hàn ăn cơm, xử lý như thế nào bây giờ ạ?"
Thân thể cứng đờ, Thương Mặc nắm điện thoại trầm mặc hồi lâu, trên mặt âm tình bất định, hơn nửa ngày chậm rãi nói, "Mặc kệ hắn, các ngươi không được bại lộ, Cận Phi Hàn tuy là có chút ngu xuẩn nhưng mà người bên cạnh hắn không nhất định cũng ngu xuẩn. "
"Dạ."
Cúp điện thoại, Thương Mặc cầm lấy điện thoại di động ở bên cạnh, nhìn xem ảnh chụp Triệu Mạt Thương trên màn hình điện thoại di động hồi lâu, lại đem điện thoại di động thả trở về.
Sau khi trở về, thấy Cận Phi Hàn, là khó mà tránh khỏi.
Triệu Mạt Thương trước khi đi nói qua, nếu người yêu bị cướp đi, thì không phải là người yêu chân chính.
Nàng và Triệu Mạt Thương, đều là hai bên thật sự yêu nhau.
Nghĩ như vậy, lo lắng trên mặt Thương Mặc rốt cục tản đi đôi chút, thở ra một hơi, bắt đầu chính thức mà bận rộn.
-----
Triệu Mạt Thương và Đan Trác đến một khách sạn lớn, sau đó tiến thẳng vào một phòng ăn đã đặt trước, liền thấy được Cận Phi Hàn vốn đang ngồi nhìn thấy cô lập tức đi tới, mày nhăn lại, lập tức xoay người, mới vừa bước ra phòng ăn, giọng nói mang theo tức giận của Triệu Đình Vĩ ở phía sau vang lên, "Thái độ con như vậy là sao?"
Không có dừng bước lại, Triệu Mạt Thương giống như trào phúng nhếch khóe miệng một cái, tự nhiên đi ra ngoài, Đan Trác liếc nhìn hai nam nhân trong phòng ăn, xoay người rời đi thần sắc trên mặt cùng Triệu Mạt Thương không có khác nhau chút nào, chỉ lạnh lùng mà ném câu nói tiếp theo, "Triệu Đình Vĩ, ông càng sống càng thụt lùi."
Dứt lời, cũng giống như Triệu Mạt Thương xoay người rời đi, mà trong phòng ăn chỉ truyền tới tiếng hô tức giận của Triệu Đình Vĩ, âm thanh chén trà bị ném xuống mặt đất vỡ tan, cùng với âm thanh Cận Phi Hàn giả mù sa mưa khuyên bảo ông ta.
Đuổi kịp bước chân của Triệu Mạt Thương, Đan Trác cùng cô vai kề vai đi tới, "Chúng ta đi ăn cơm đi. "
"Được." không hoài nghi chút nào có phải là Đan Trác không có đem lời của mình nói với Triệu Đình Vĩ hay không, Triệu Mạt Thương chỉ là thuận miệng đáp một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc nhìn thẳng về phía trước.
"Mạt Thương, bộ dáng như vậy của con, vẫn thích hợp làm kiểm sát trưởng hơn." Đan Trác bỗng nhiên giống như là cảm khái cái gì bình thường nói xong, "Bộ dạng vừa rồi của con, bỗng nhiên làm cho ta cảm thấy ba ba con và Cận Phi Hàn đều giống như tội phạm. "
Quay đầu liếc mắt nhìn Đan Trác, thần tình trên mặt Triệu Mạt Thương nhìn không ra vui giận, "Mẹ trước sau như một làm cho con xem không hiểu. "
"Chậc, con gái đối với ta nói như vậy, ta nên cao hứng hay là nên thương tâm đây?" Đan Trác như cười mà không phải cười nói, sau đó giống như hai mẹ con nhà người thường vẫn làm khoác tay Triệu Mạt Thương nói, "Ăn cơm xong đi dạo phố đi."
Nhíu lên lông mi, Triệu Mạt Thương không hiểu nhìn bà, "Vì sao?"
"Cái kia, vài năm con đã dưỡng thành thói quen ta biết, Thương Mặc nhân nhượng con ta cũng biết. " Đan Trác nhìn thẳng vào cô trong mắt mang ý cười, giọng nói lại hết sức đứng đắn, "Nhưng mà bây giờ con không phải Triệu kiểm sát trưởng, con là người thừa kế tập đoàn Trường Vĩnh, không thể để cho người khác khinh thường. "
Suy tư trong chốc lát, giống như là cảm thấy có đạo lý, Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu, không nói gì nữa.
"Thiếu chủ, Thiếu chủ phu nhân ngay cả cửa phòng ăn cũng không vào rồi rời đi. " Thương Mặc đang ăn cơm trưa bỗng nhiên nhận được điện thoại, vừa cầm microphone liền nghe được người đầu bên kia điện thoại hưng phấn mà nói, suýt chút nữa bị nghẹn cơm, ho khan hơn nửa ngày uống vài hớp nước mới đem cơm nuốt xuống được, "A. . . Ừ. . . Tốt. . ."
Nói không rõ là cảm giác gì, trong đầu tưởng tượng thấy vẻ mặt và động tác của Triệu Mạt Thương, trên mặt lộ ra nụ cười ngốc nghếch, ánh mắt liếc qua liếc đến Lệnh Hồ Huyên và Linh Lung đang nghi ngờ xem chính mình, vội vã làm ra vẻ mặt nghiêm túc, "Ừ... Tốt.... A, không phải..... Cái kia, kỳ thực các cậu không cần mỗi thời mỗi khắc đều cùng tôi báo cáo...."
"Vâng, Thiếu chủ!" Điện thoại lần nữa cắt đứt, Thương Mặc gãi đầu, liếc mắt nhìn hai người đang nhìn mình chằm chằm, ra vẻ mặt nghiêm túc, cầm đũa lên, rất nghiêm túc nói, "Ăn cơm. "
Chỉ là lúc vùi đầu ăn cơm, trên mặt lại không ngừng được mà cười ngây ngô.
Buổi tối trước khi ngủ, không đợi Thương Mặc gọi điện thoại tới, Triệu Mạt Thương liền gọi lại, biểu hiện là số điện thoại lạ.
"Tiểu Đản, tôi mới đổi số điện thoại ở kinh đô." Trái với vẻ ngoài lạnh như băng lúc ban ngày kia đây là một mặt hoàn toàn trái lại, giọng nói của Triệu Mạt Thương ôn nhu, trong giọng nói tràn đầy cưng chiều, "Về sau gọi vào số này nha."
"Được." Thương Mặc ngồi ở trong thư phòng, nghe thấy giọng nói ôn nhu của Triệu Mạt Thương, cười ngây ngô vài tiếng lại không nói lời nào.
"Làm gì mà cười ngu ngốc như vậy?" Triệu Mạt Thương tắm rửa xong ngồi ở trên giường thổi tóc, trên đầu gối còn bày đặt một phần tư liệu, nghe được âm thanh Thương Mặc cười ngây ngô trong lòng ngòn ngọt, sủng nịch mà nói, "Đụng phải chuyện gì sao?"
"Không có...." Thương Mặc do dự một chút, không biết có nên nói cho Triệu Mạt Thương chính mình vẫn phái người ngầm bảo vệ chị ấy hay không, ấp úng nửa ngày một câu nói cũng nói không nên lời.
"Hử?" Vừa nghe giọng nói này của nàng liền biết chắc có việc gì đó lừa gạt mình, âm điệu của Triệu Mạt Thương kéo cao lên mang theo một chút mùi vị uy hiếp, "Ngày hôm qua người nào nói với tôi chính mình sẽ thành thật ngoan ngoãn nghe lời vậy?"
"A.... A...." Gãi đầu, một hồi lâu, Thương Mặc chần chờ vài giây, trung thực mà nói, "Em sợ nói ra chị sẽ tức giận."
"Nói. " chỉ một chữ, tuy nhiên giọng nói của Triệu Mạt Thương không băng lãnh như ban ngày, nhưng cũng tràn đầy uy nghiêm, Thương Mặc sờ mũi một cái, "Em... Ừm, cái kia... Tào Minh Nghĩa sẽ ở phía nam ẩn náu, em cũng sẽ phái người ở phương bắc ẩn náu. "
"Cho nên. " lần này đổi thành hai chữ, trong lòng Triệu Mạt Thương mơ hồ biết Thương Mặc muốn nói gì, có chút bất đắc dĩ, rồi lại có chút vui mừng.
Thương Mặc quả nhiên vẫn sẽ để ý đến cô như vậy, cho dù nam bắc chia lìa, vẫn sẽ phái người ngầm bảo vệ an toàn cho cô.
"Em an bài nhân thủ ngầm bảo vệ chị." đối với Triệu Mạt Thương hiểu rõ quá sâu Thương Mặc tự nhiên biết rõ Triệu Mạt Thương đoán được sự thật, tiếp tục thẳng thắn sẽ được khoan hồng, "Em chỉ là vẫn không yên lòng. "
"Được rồi, tôi không trách em. . ." Triệu Mạt Thương nhẹ giọng cười, vẻ mặt tràn đầy ngọt ngào, một lúc lâu mới đè xuống vui mừng, "Ngược lại là. . . Như vậy có thể hại bọn họ bại lộ hay không, dù sao. . ."
"Yên tâm đi. " Thương Mặc giơ lên một nụ cười tự tin, "Thanh Long Bang và Thương Lang Bang là không cùng một dạng. "
"Ừ, vậy là tốt rồi. " Triệu Mạt Thương gật đầu, tâm niệm vừa động, chợt cười đến mười phần quyến rũ, "Nói cách khác, Tiểu Đản biết chuyện tôi ăn cơm buổi trưa?"
"Ách.... Đúng vậy."
"Tiểu Đản ngốc, vậy thì có cái gì mà cao hứng, vốn chính là nên như vậy." Triệu Mạt Thương rất tự nhiên nói, giọng nói tràn đầy đương nhiên.
Vốn chính là nên như vậy....
Một tay Thương Mặc đặt lên bàn, cằm gối trên cánh tay, nghe giọng nói của Triệu Mạt Thương, vốn bởi vì Triệu Mạt Thương rời đi mà tâm tình tối tăm phiền muộn triệt để quét hết sạch sẽ.
Có lẽ, xa cách một thời gian ngắn, cũng không phải là một chuyện xấu.
*****************
Quà Noel 🎁🎁🎁🎁🎁
Chúc mọi người giáng sinh an lành, ấm áp và vui vẻ nha.

Chương 130

Trong nháy mắt, Triệu Mạt Thương trở lại kinh đô đã qua nửa năm.
Mắt thấy ngày xuân trôi qua, mùa hạ lại đến, ngày hạ trôi qua, trời thu tới, Triệu Mạt Thương lại chưa từng tới thăm chính mình, Thương Mặc có chút đợi không nổi.
Vô luận là mỗi đêm gọi điện thoại, hay là báo cáo của thủ hạ, Thương Mặc đều biết Triệu Mạt Thương rất cố gắng học tập khắp các phương diện năng lực cùng tri thức, cho nên không có thời gian trở về gặp nàng cũng là bình thường thôi, thế nhưng.... Cảm giác tương tư khó nhịn, hành hạ làm nàng mỗi đêm đều phải lật qua lật lại hồi lâu mới ngủ được.
Hắc đạo ở phía Bắc đã khôi phục yên bình như lúc trước có Thương Thần Nho xuất hiện, thậm chí bởi vì Thương Mặc một lần hành động đem người của Thương Lang Bang ẩn náu ở đây diệt trừ mà càng thêm ổn định.
Ngoại trừ Triệu Mạt Thương không ở bên cạnh làm cho Thương Mặc cảm thấy không thoải mái, để cho nàng không thoải mái nhất chính là vụ án của làng Tỉnh Loan kia.
Viện Kiểm Sát tỉnh khi nhận được thư khởi tố của phòng cảnh sát liền đem vụ án này khởi tố lên pháp viện, chỉ là pháp viện bên kia, không biết là xuất phát từ trạng huống như thế nào, lại có thể chỉ phán xử công trình nhà xưởng OW đình chỉ sản xuất, giới hạn chỉnh đốn, bồi thường tổn thất cho dân làng, đối với Lệ bí thư lại không có thực hiện xử lý gì.
Cùng Kiều Lâm Cử thương lượng mấy lần, biết rõ lấy vụ án này lật đổ Lệ bí thư có chút trắc trở, mà những người trong thôn này ngược lại nguyên do bởi vì phán quyết mà mừng rỡ như điên, Thương Mặc thấy tình cảnh này, cũng không thể làm gì.
"Thiếu chủ, tập đoàn Trường Vĩnh mở yến tiệc chiêu đãi người trong giới kinh doanh thượng lưu, có đi hay là không?" Ngày hôm đó, Thương Mặc đã thanh nhàn hơn rất nhiều một thân một mình đang luyện công trong phòng luyện quyền, ngoài cửa, Liên Ám tiến đến, nhìn thấy bộ dáng chăm chỉ của Thương Mặc rất tán thưởng.
Tập đoàn Trường Vĩnh?
Thương Mặc dừng động tác lại, quay đầu nhìn Liên Ám, "Đi. . . Kinh đô?"
"Đúng vậy." Liên Ám mỉm cười nhìn Thương Mặc, "Lấy danh nghĩa tập đoàn Chu thị đi. "
Tập đoàn Chu thị là một tập đoàn lớn tại 'ngoài sáng' Thanh Long Bang nắm trong tay, Bang chủ Thanh Long Bang chính là chủ tịch tập đoàn Chu thị.
Tuy rất buồn bực ba của mình tại sao lại muốn đặt tên tập đoàn này là Chu thị, Thương Mặc lại không có nghĩ qua muốn đi cải biến, dù sao cũng là do ba nàng định danh.
"Đương nhiên đi!" Thương Mặc không chút do dự nói, "Lúc nào?"
"Ngày kia, bất quá nếu như Thiếu chủ thu dọn xong, đại khái khoảng chừng buổi chiều có thể ngồi máy bay đi qua đó." đối với câu trả lời của Thương Mặc sớm đã hiểu rõ, Liên Ám cười cười nói, "Vé máy bay đã đặt xong. "
"Tốt. " Thương Mặc gật đầu, nhìn bộ dáng Liên Ám ý vị thâm trường, có chút ngượng ngùng muốn vò đầu, mạnh mẽ ngừng cử động như vậy của chính mình, Thương Mặc vẫn ra phòng luyện công, tắm rửa qua thay đổi bộ quần áo khác, lại thu thập mấy bộ quần áo bỏ vào rương hành lý, nhìn thời gian một chút thấy vẫn còn sớm, liền ngồi ở trên giường ngẩn người.
Không biết Triệu Mạt Thương có tức giận hay không đây.
Nhưng mà nàng là bởi vì Tập đoàn Chu thị cũng ở hàng ngũ được mời mới đi nha....
Nói đi nói lại, Triệu Mạt Thương nhất định là không biết Tập đoàn Chu thị là của nàng, dù sao ở bên ngoài tổng tài kinh doanh là người họ Chu được đặc biệt tuyển ra đối với Thanh Long Bang rất trung thành và tận tâm, mà Triệu Mạt Thương lại rất ít tham dự vào chuyện của Thanh Long Bang.
Huống chi, căn cứ tình báo, Triệu Mạt Thương tuy là đi theo bên người Đan Trác, nhưng người mời chắc là do Đan Trác quyết định.
"Thiếu chủ muốn dẫn người nào đi?" Liên Ám ám đứng ở cửa ra vào gõ cửa, đối với Thương Mặc nói, "Có muốn mang nhiều thêm một chút người bảo hộ hay không?"
"Ừ.... " Thương Mặc suy nghĩ một chút, lắc đầu, "Uông Minh và Huyên tỷ Linh Lung liền không cần đi với tôi, Liên Ám Thúc chú theo tôi cùng nhau đi là được, lại mang theo mấy người đi nữa.
"Vâng!"
Lúc chạng vạng tối, máy bay hạ cánh ở sân bay kinh đô, Thương Mặc từ trên máy bay xuống tới, nhìn chung quanh một chút, quả nhiên một ít thủ hạ vẫn nằm vùng ở kinh đô đang bí mật bảo hộ mình.
"Dưới chân thiên tử, cũng không tin những người đó có thể làm gì tôi. " Thương Mặc tự tin cong khóe miệng, đi tới nơi thủ hạ công ty bên ngoài của nàng tới đón, để cho tài xế từ trên xe xuống phía dưới, tự ngồi xuống vị trí lái xe, thò đầu ra nói, "Liên Ám thúc, tôi đi tìm chị ấy, lưu một chiếc xe là được. "
Ở nơi này vẫn là không nên quá khoa trương sẽ tốt hơn.
"Vâng. " Liên Ám minh bạch ý của nàng, gật đầu, không có lên chiếc xe kia, mà lên một chiếc xe khác chỉ chừa ba người ở trên xe, để cho những người khác trở về, lúc này mới lái xe đi theo phía sau xe Thương Mặc.
Thương Mặc nhìn đồng hồ, cân nhắc vài giây, cầm lấy điện thoại bấm số điện thoại của Triệu Mạt Thương.
Triệu Mạt Thương lúc này đang ở phòng làm việc của mình xử lý công việc trong tay, điện thoại di động bỗng nhiên vang lên, liếc nhìn số điện thoại gọi đến, vô cùng kinh ngạc.
Thời gian này, Thương Mặc cũng sẽ không gọi điện thoại cho cô.
"Tiểu Đản?" Nhấn nghe, cảm thấy rất nghi ngờ gọi tên của đối phương, tuy ở trong công ty, bất quá phòng làm việc chỉ có một mình, Triệu Mạt Thương không che giấu chút nào ôn nhu của mình.
"Ừ." Ánh mắt Thương Mặc nhu hòa, giọng nói nhàn nhạt, "Còn đang làm việc?"
"Đúng vậy..." Triệu Mạt Thương nhìn thời gian một chút, phảng phất dường như đã hiểu cái gì đó, vừa tức giận vừa buồn cười, "Em ở đây điều tra tôi có đúng giờ ăn cơm hay không sao?"
Mấy ngày hôm trước thời điểm gọi điện thoại, Thương Mặc quả thực đối với hành vi cô không đúng giờ ăn cơm biểu thị ra mãnh liệt bất mãn.
"Đúng vậy, chị chừng nào thì muốn đi ăn cơm, hửm?" Thương Mặc lên cao giọng, mang theo nhè nhẹ ý uy hiếp, "Nếu không đúng giờ ăn cơm, coi chừng thời điểm em gặp được chị sẽ trừng phạt chị đó."
"Được rồi...." Biết rõ Thương Mặc là đang quan tâm chính mình, thế nhưng mà công việc trong tay quả thực còn chưa có làm xong, Triệu Mạt Thương dụ dỗ Thương Mặc nói, "Thêm một lúc nữa có được hay không?"
"Thêm một lúc nữa là bao lâu?" Thương Mặc lúc này đã dừng xe ở dưới cao ốc của tập đoàn Trường Vĩnh, cách cửa sổ xe híp mắt nhìn tòa cao ốc cao ngất kia, trong giọng nói đè nén kích động, "Năm phút đồng hồ?"
"Ừ...." Triệu Mạt Thương nhìn nhìn tập văn kiện trong tay mình, do dự vài giây, có chút chột dạ nói, "Vậy. . . Được rồi. . ."
Chỉ là trong lòng lại quyết định chủ ý khác, muốn đem công việc xử lý xong toàn bộ mới đi ăn cơm.
Dù sao. . . Cho dù muốn trừng phạt, cũng là chuyện rất lâu về sau đi, Thương Mặc cũng sẽ không nhớ.
"Ừ, năm phút đồng hồ, sau năm phút phải tan tầm đi ăn cơm nha. " Thương Mặc nào biết đâu ý nghĩ của Triệu Mạt Thương, vì vậy rất vui vẻ mà ngồi ở vị trí lái xe chờ sau năm phút Triệu Mạt Thương xuống lầu lúc nhìn thấy mình sẽ có bộ dáng ngạc nhiên mừng rỡ.
Mắt thấy thời gian từng phút từng giây mà đi qua, Thương Mặc nhíu lại lông mày, nhìn xem thời gian từ 6h30 đến 7h, từ 7h lại đến 7h30, thẳng đến gần 8h, Triệu Mạt Thương mới từ trong cao ốc đi tới một chiếc ô tô đỗ ở cách chỗ nàng không xa.
Căn cứ báo cáo của thủ hạ, biết chiếc xe kia là do Đan Trác phái tới đưa đón Triệu Mạt Thương, Thương Mặc nhíu nhíu mày, từ trên xe bước xuống, cất bước hướng phía Triệu Mạt Thương đi tới.
Gần tới 8 giờ, sắc trời đã tối đen toàn bộ, mặc dù có ánh sáng đèn Triệu Mạt Thương lại cũng chỉ là mơ hồ cảm thấy thân ảnh đang đi về phía mình rất quen thuộc, thẳng đến Thương Mặc đến gần chút, lúc này mới trừng lớn mắt, nhìn bảo bối đang bĩu môi, vẻ mặt bất khả tư nghị.
"Tiểu. . . Tiểu Đản?"
Thương Mặc đi tới trước mặt cô, nhìn đồng hồ trên tay một chút, nhướng mày, "Là ai nói với em năm phút đồng hồ vậy?"
"Tại sao em lại ở chỗ này?" Chân mày nhíu chặt, Triệu Mạt Thương nhìn chung quanh một chút, có chút bận tâm đi qua lôi kéo tay nàng, "Không phải em nói. . ."
"Hừ hừ, là chị để cho em tới đó." Thương Mặc nắm tay cô đi về phía xe của mình, người Đan Trác phái tới bảo vệ Triệu Mạt thấy tình hình không đúng, vội vã đi qua đây muốn bảo vệ Triệu Mạt Thương, Triệu Mạt Thương đối với bọn hắn khoát khoát tay, tay một cách tự nhiên từ trong tay Thương Mặc cựa ra, chủ động khoác cánh tay Thương Mặc.
Những người đó lập tức hiểu ý tứ của Triệu Mạt Thương, lại trở về trong xe.
Lên xe của Thương Mặc, mới đóng cửa xe, Thương Mặc liền đem hai bên cửa sổ kéo lên, ôm lấy Triệu Mạt Thương trực tiếp hôn môi của cô, một hồi dây dưa, về sau, lúc này mới buông Triệu Mạt Thương ra, thở phì phò, "Chị gạt em. "
"Trước không nói chuyện này...." Triệu Mạt Thương nắm cái mũi của nàng, vẻ mặt nghiêm túc, "Tôi từ lúc nào để cho em qua đây? Không phải tôi nói, chỉ cho phép tôi trở về, không cho phép em qua đây sao?. "
"A.... " Thương Mặc ôm cô và trong lòng mình, đầu ở trên vai cô cọ cọ hồi lâu, "Vậy chị không có trở về thăm em nha, đều đã nửa năm rồi, thật sự rất ngoan tâm. . ."
"Tôi..." Triệu Mạt Thương trong lúc nhất thời có chút không có lời chống đỡ, hơn nửa ngày mói thở dài nói, "Tiểu Đản, xin lỗi. "
Thấy chị ấy áy náy, Thương Mặc không khỏi có chút nóng nảy, vội vàng nói, "Em không có ý tứ trách chị, chính là. . . Chính là thuận miệng nói, em biết chị rất bận rộn, chị xem chị đi, lại gầy rồi. . ."
Dựa ở trong lòng Thương Mặc, Triệu Mạt Thương nhẹ tay kéo nhẹ lấy góc áo Thương Mặc, "Lúc đầu tôi muốn qua một đoạn thời gian nữa sẽ đi trở về thăm em, gần đây thật sự. . ."
"Em biết em biết...." Thương Mặc đau lòng mà hôn lên sườn mặt của cô, "Em thật sự không có trách chị, lần này tới là bởi vì tập đoàn của chị không phải muốn mở tiệc chiêu đãi các công ty lớn trong thương giới sao? Em lại là chủ tịch Tập đoàn Chu thị nha."
Thân thể cứng đờ, Triệu Mạt Thương ngẩng đầu nhìn nàng hồi lâu, chân mày nhíu chặt hơn, "Em là chủ tịch Chu thị ?"
"Đúng vậy, Tập đoàn Chu thị thật ra là của Thanh Long Bang." Thương Mặc gật đầu, đem cô để qua bên cạnh ghế lái, "Em cũng rất nhớ chị, lại tới đây, hơn nữa, em cũng không thể bởi vì sợ Thương Lang Bang, cả đời không Bắc thượng a, quá xấu hổ quá mất mặt rồi. "
Cho xe chạy, Thương Mặc đem xe chậm rãi lái xe ra ngoài, vừa lái xe vừa nói, "Kỳ thực tới nơi đây, bọn họ ngược lại không dám làm gì em, dù sao cũng là ở kinh đô, bọn họ cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. "
"Tiểu Đản. " Tay Triệu Mạt Thương bỗng nhiên cầm lấy tay của Thương Mặc bên trên cần số, ngữ khí kiên định, "Tôi sẽ bảo vệ em. "
Thương Mặc sững sờ, tiếp theo nhịn không được cười lên, "Được. "
Ăn cơm xong, Triệu Mạt Thương nhìn xem Thương Mặc đang nhìn mình chằm chằm, sủng nịch cười cười, cầm lấy điện thoại gọi điện, ngữ khí trái ngược với sự ôn nhu khi cùng Thương Mặc nói chuyện, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, "Buổi tối con không trở về. "
Bên đầu điện thoại kia, giọng nói của Đan Trác ý vị thâm trường, "Ngày mai con nghỉ một ngày đi."
Trên mặt hơi đỏ lên, biết mẹ mình đã biết Thương Mặc tới, càng minh bạch ý tứ trong lời nói của bà, Triệu Mạt Thương có chút ngượng ngùng, nhưng cũng không cự tuyệt, "Được."
***********

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna