Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 155 + 156

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 155

Ở thành phố X thêm vài ngày nữa, Triệu Mạt Thương đã lại phải trở lại kinh đô.
Kỳ thực cô nhiều lần đều muốn nói mình ở thành phố là được, thế nhưng trong điện thoại Chu lão gia tử mỗi lần đều ngôn từ úp mở, làm cho cô không còn cách nào nói ra khỏi miệng, cuối cùng cũng có chút bất đắc dĩ. Lại nghĩ tới cha mẹ mình ở nơi đó chưa nói rõ ràng, mà lúc gặp chú của cô cũng cho rằng cô nên ở kinh đô thêm một đoạn thời gian nữa thì tốt hơn, cho nên, Triệu Mạt Thương vẫn quyết định trở về kinh đô, đợi tất cả mọi chuyện xử lý xong, rồi trở về cùng Thương Mặc cùng nhau trải qua cuộc sống yên tĩnh.
Lệnh Hồ Huyên cùng Uông Minh vẫn còn ở trong bệnh viện, Thương Mặc tạm thời không có cách nào cùng Triệu Mạt Thương hồi kinh, rồi lại không cam lòng, sau một hồi làm nũng chơi xấu, mới dưới sự trấn an kiêm cưỡng bức đe doạ của Triệu Mạt Thương ngoan ngoãn ở lại thành phố X, bĩu môi rất không tình nguyện tiễn Triệu Mạt Thương đến sân bay.
"Nghe lời... " Triệu Mạt Thương hôn một ngụm lên sườn mặt của nàng, tay muốn từ trong tay nàng lấy ra, nhưng lại bị nắm thật chặt, làm thế nào cũng không rút ra được, không khỏi vừa tức giận vừa buồn cười, "Tiểu Đản... "
Ánh mắt từ khi bước vào sân bay đến giờ chưa từng rời khỏi trên người Triệu Mạt Thương, thẳng đến thời gian tựa hồ có hơi không còn kịp rồi, Thương Mặc mới buông tay ra, chỉ là vẫn còn không vui nói, "Nhất định phải đi sao?"
Trước đó đã đáp ứng sẽ để cho Triệu Mạt Thương ở lại kinh đô, còn đặc biệt gọi điện thoại cùng Chu Nghiễn nói hy vọng Triệu Mạt Thương có thể làm kiểm sát trưởng, chỉ là vì làm cho Triệu Mạt Thương một lần nữa khôi phục tự tin. Nhưng là bây giờ, Triệu Mạt Thương khôi phục tự tin rồi, tại trước mặt nàng thường xuyên một hồi nữ vương một hồi tiểu nữ nhân, lại phải rời đi, đi kinh đô làm kiểm sát trưởng.
Quả thật là người tính không bằng trời tính.
"Tôi... Dù sao... Chu lão gia tử cũng kiếm đã lâu rồi, Tiểu Đản, ông ấy... " Triệu Mạt Thương ôn nhu dụ dỗ Thương Mặc, chỉ là khi Thương Mặc nghe được mấy chữ Chu gia lão gia tử, 
Ngày ấy ở trước mộ mẹ nàng nghe Triệu Mạt Thương kể lại những chuyện đã qua, rốt cục tiếp nhận một số chuyện mà nàng vẫn không muốn thừa nhận.
Chu Mặc.... Chu Mạt?
Thực sự là cái tên rất dở mà.
"Em hiểu." Thương Mặc yên lặng nhìn Triệu Mạt Thương, "Em đều hiểu được. "
Nếu như lần này là Triệu Đình Vĩ buộc Triệu Mạt Thương trở về, Triệu Mạt Thương nhất định sẽ không trở về. Chu Chiến Quốc là ông nội của Thương Mặc, Triệu Mạt Thương vô luận làm cái gì, đều sẽ lo lắng đến tầng quan hệ này.
Thương Mặc bỗng nhiên có loại cảm giác nâng tảng đá đập trúng tại chân mình, nếu như không phải trước đó nàng tìm Chu Nghiễn yêu cầu nghĩ biện pháp làm cho Triệu Mạt Thương ở kinh đô làm kiểm sát trưởng, cũng sẽ không xuất hiện tình huống như bây giờ.
"Được rồi, tôi thực sự phải đi vào. " Triệu Mạt Thương bóp bóp hai má mềm mại của nàng, "Gần đây cuối cùng đem em nuôi cho béo chút ít, không cho phép em lại gầy trở lại. "
"Ăn không vô... " Thương Mặc lưu luyến mà chằm chằm vào Triệu Mạt Thương, nghe thấy chị ấy nói như thế nhất thời bất đắc dĩ, thở dài, "Mau vào đi thôi... "
Trước kia nàng không có dính Triệu Mạt Thương như vậy, mỗi lần đến sân bay tiễn biệt, nàng đều có thể nhìn Triệu Mạt Thương vào phòng chờ máy bay, sau đó quyết đoán xoay người rời đi. Hôm nay không biết sao, chết sống không muốn lại để cho Triệu Mạt Thương đi.
"Được rồi, không phải ủy khuất.... Tôi rất nhanh sẽ trở lại." Trấn an sờ sờ đầu của nàng, Triệu Mạt Thương lại để sát vào hôn nàng một cái, lúc này mới xoay người đi tới chỗ kiểm tra an ninh. Thương Mặc đứng tại chỗ nhìn, thẳng đến Triệu Mạt Thương lại xoay người liếc nhìn nàng một cái, giơ tay lên ý bảo nàng trở về, lúc này mới ngoan ngoãn xoay người, cẩn thận mỗi bước đi mà thẳng bước đi.
Lên máy bay, lúc ngồi vào vị trí của mình, Triệu Mạt Thương nhớ tới vẻ mặt cún con đáng thương như bị người vứt bỏ của Thương Mặc, nhịn không được cười khẽ một tiếng. Cứ như vậy nghĩ đến Thương Mặc, thẳng đến máy bay tại kinh đô đáp xuống. Lần nữa bước trên mảnh đất này, tâm tình rất không giống nhau. Đó là một loại cảm giác thản nhiên lại mong đợi.
Đan Trác thật xa liền thấy thân ảnh Triệu Mạt Thương đi ra, vẻ mặt vân đạm phong khinh, làm cho bà cảm thấy Triệu Mạt Thương tựa hồ có chỗ nào đó không giống với lúc trước.
"Mạt Thương... " Đi tới, nhìn Triệu Mạt Thương mang trên mặt nụ cười thản nhiên, Đan Trác có chút kinh ngạc quan sát vài lần, tiếp theo cũng cười, "Không giống với lúc trước. "
"Mẹ. " Triệu Mạt Thương đối với Đan Trác gật đầu, không có chút gì do dự mà kêu một tiếng, thấy dáng vẻ hơi có chút kinh ngạc của bà, cười nhạt, "Đi thôi. "
"Mạt Thương, con có biết con trở về là đi nơi nào công tác không?" Lên xe, nhìn xem con gái ngồi ở một bên cùng lần trước hoàn toàn bất đồng, Đan Trác ngầm thở dài, mở miệng hỏi.
"Không phải viện kiểm sát kinh đôs ao?" Nghe ra khác thường trong lời nói của bà, Triệu Mạt Thương có chút kỳ quái quay đầu nhìn bà.
"Không phải. " Đan Trác nhíu lại lông mi, tình thế hôm nay để cho bà có chút bận tâm, "Viện kiểm sát Tối cao. "
"Cái này... " Triệu Mạt Thương nhíu mày, "Không thể a !. "
Kiểm sát trưởng có quy tắc của kiểm sát trưởng, để cho một người đã lâu không có làm kiểm sát trưởng như cô, không có thông qua bất luận sát hạch gì liền tiến vào viện kiểm sát kinh đô, vốn là không nên. Hiện tại rõ ràng trực tiếp lại để cho cô vào viện kiểm sát tối cao, điều này sao có thể, làm sao có thể?
"Chu gia có Chu gia phương thức. " Đan Trác hít một hơi, nhìn thẳng phía trước, "Con phải suy nghĩ kỹ, có đi hay là không. "
"Dạ." Triệu Mạt Thương dựa vào lưng ghế dựa, như trước vẻ mặt đạm nhiên.
Trở lại nhà của Đan Trác, Triệu Mạt Thương lập tức trở về gian phòng của mình gọi điện thoại cho Thương Mặc, bên Thương Mặc bên này sớm đã chờ đến sắp phát điên lập tức nghe máy, "Đến rồi?"
"Ừ." ngồi vào trên giường, Triệu Mạt Thương sâu kín nói, "Nhớ em."
Dù lãnh đạm như thế nào đi nữa, về vấn đề tương tư, rất hiển nhiên, Triệu Mạt Thương không có biện pháp khống chế.
"Em... Em cũng vậy." Thương Mặc vốn ngồi ở trên ghế sa lon chợt đứng lên, "Em bảo người đặt vé máy bay đi đến đó. "
"Không cho phép. " Triệu Mạt Thương bị nàng chọc cho cười, tiếp theo giọng nói chuyển thành nghiêm túc, lại không mất ôn nhu, "Nghe lời. "
"Ô... " Kỳ thực đã sớm biết Triệu Mạt Thương nhất định sẽ không cho phép, Thương Mặc mềm nhũn ngồi trở lại trên ghế sa lon, một tay chống đỡ đầu một tay cầm điện thoại di động, "Chị lại không cho phép... "
"Em đó, càng ngày càng không có dáng vẻ của Bang chủ." lắc đầu, giọng nói vẫn trầm ổn như cũ, bất quá cũng không dám lại để cho Thương Mặc tiếp tục làm nũng như vậy nữa, rất sợ nhất thời mềm lòng để Thương Mặc qua đây, "Được rồi, mẹ nói an bài công tác cho tôi lại là phòng công tố Viện kiểm sát tối cao."
Bên này Thương Mặc vừa nghe chuyện này, rốt cục nghiêm chỉnh, ngồi thẳng thân thể, chân mày liễm khởi, "Viện kiểm sát Tối cao ?"
"Ừ." Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng lên tiếng, nói tiếp, "Chút nữa tôi gọi điện thoại cho Chu Nghiễn hỏi một chút. "
"A...." Biết rõ Chu Nghiễn kỳ thực là anh họ của mình, nghĩ đến Triệu Mạt Thương cùng động vật giống đực tiếp xúc, vẫn còn có chút khó chịu, hơn nửa ngày, Thương Mặc mới tâm bất cam tình bất nguyện nói, "Nha... "
"Ừ, em ngươi ăn cơm chưa?" Đối với nàng lòng dạ hẹp hòi thấy nhưng không thể trách, Triệu Mạt Thương nói sang chuyện khác, "Có phải tôi đi em liền chưa ăn cơm hay không hả ?"
"Ăn rồi... " Thương Mặc vừa mềm trở về, cả người ngồi phịch ở trên ghế sa lon, "Người nấu cơm nói trước khi đi chị phân phó... "
Vì sao hiện tại người của nàng cũng không nghe lời của nàng ngược lại giúp Triệu Mạt Thương "Khi dễ" mình?
Thương Mặc rất là ai oán.
"Ngoan. " Triệu Mạt Thương đứng lên, có chút mệt mỏi ngáp một cái, "Tôi đi tắm, em ngoan chút, hiểu không?"
"Biết rõ... " Thương Mặc tiếp tục ai oán. Có thể không ngoan sao? Liên Ám giúp đỡ Triệu Mạt Thương, mấy người bình thường bảo vệ nàng giúp đỡ Triệu Mạt Thương, hiện tại ngay cả người của phòng bếp cũng giúp đỡ Triệu Mạt Thương rồi. Nàng dám không ngoan sao?
Tắm xong, bị Đan Trác gọi đi ra ăn cơm, sau khi Triệu Mạt Thương trở về phòng gọi điện thoại cho Chu Nghiễn.
Sớm đã biết rõ Triệu Mạt Thương đã trở lại kinh đô, vẫn luôn một mực chờ đợi điện thoại của cô, Chu Nghiễn nhìn thấy điện báo biểu hiện sau lập tức nghe điện thoại, "Triệu kiểm sát trưởng. "
"Tôi muốn biết, vì sao tôi lại đến viện kiểm sát tối cao." Triệu Mạt Thương đi thẳng vào vấn đề mà nói, "Trước đó không phải nói là viện kiểm sát kinh đô sao?"
Nhíu lại lông mi, Triệu Mạt Thương lạnh lùng, trên người tản ra áp lực cường đại, "Tôi hy vọng anh có thể cho tôi một lời giải thích. "
"Đây là ông nội quyết định. " đối với Triệu Mạt Thương lạnh như băng như vậy biểu thị trong lòng vẫn là có chút sợ, Chu Nghiễn âm thầm đồng tình với Thương Mặc, nét mặt vẫn trấn định như cũ, "Ông nội để cho tôi chuyển lời với em, muốn di chuyển một ít người, liền phải có đầy đủ lực lượng. "
Triệu Mạt Thương trầm mặc, bên đầu điện thoại kia Chu Nghiễn tiếp tục nói, "Em bây giờ có đầy đủ lực lượng rồi. "
Hít sâu một hơi, trong đầu trong nháy mắt hiện lên là trưởng làng của làng Tỉnh Loan kia, Triệu Mạt Thương trong mắt lóe ra hàn quang, âm thanh càng thêm băng lãnh, "Ai cũng động được?"
"Đúng, ai cũng động được. " Chu Nghiễn vô cùng bình tĩnh đáp.
"Tốt, ngày mai tôi đi làm. " lạnh lùng ném câu nói tiếp theo, Triệu Mạt Thương vốn định trực tiếp cúp điện thoại, nghĩ đến đối phương là anh họ của Thương Mặc, ngữ điệu hòa hoãn lại, "Cảm tạ. "
"Không cần cảm tạ với không cảm tạ...." Thông minh như Chu Nghiễn tự nhiên biết Triệu Mạt Thương trước sau ngữ khí khác biệt, mang theo một chút cười mỉa, "Phải...."

"Ừm. " Triệu Mạt Thương cũng không nói gì, tiếng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, "Như vậy, cứ như vậy, gặp lại sau. "
"Gặp lại sau." Chu Nghiễn ngồi vàobên trên ghế sa lon, rót chén rượu đỏ uống một ngụm, chau mày, "Anh, ông nội bọn họ làm như vậy.... Thật sự rất tốt sao?"
"Không biết. " Chu Hào lại hít một hơi thuốc lá, phun ra vài vòng vòng khói, đồng dạn nhíu chặt chân mày, khiến người ta có thể biết rất rõ hắn cũng cùng Chu Nghiễn giống nhau đang phiền não, "Bọn họ đều là cáo già, đang suy nghĩ gì chúng ta làm sao có thể đón được. "

"Cũng đúng... " Chu Nghiễn uống một hơi cạn sạch chén rượu đỏ, "Hy vọng tiểu Mặc cùng Triệu Mạt Thương không cần có nguy hiểm. "
Chu Hào dập tắt tàn thuốc, đứng lên, liếc hắn, đi tới cửa, lại dừng lại, Chú không có khả năng làm cho các nàng có chuyện, đương nhiên, anh cũng vậy."
Nhìn anh của mình đi ra ngoài, Chu Nghiễn lại rót một ly rượu, lui về phía sau dựa vào ghế sa lon, ngữ khí khinh thường, "Cắt.... Em cũng vậy. "
*************
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình Lại nói, cuối cùng một việc, giải quyết xong rồi liền không sai biệt lắm kết thúc văn rồi. . . Bất quá. . . Hiện tại ta rất hoài nghi ta có thể hay không ở sinh nhật ta ngày đó kết thúc văn a. . . ╭(╯^╰)╮ hết thứ ba. . .


Chương 156

Bước từ trên xe xuống, ngẩng đầu nhìn dòng chữ "Viện kiểm sát tối cao", Triệu Mạt Thương bỗng cảm thấy có chút mê muội.
Không nhớ đã bao lâu rồi chưa nhìn thấy ba chữ "Viện kiểm sát", càng đừng nói tới "Viện kiểm sát tối cao". Mà nay cô lại muốn tới đây, một lần nữa bắt đầu giấc mơ của mình.
Triệu Mạt Thương cúi đầu, nhìn tay mình, lại nắm thành quyền, hít sâu một hơi rồi bước vào.
Cho đến khi đi tới văn phòng của cục trưởng cục công tố, Triệu Mạt Thương mới ngừng lại, do dự vài giây, nâng tay gõ cửa.
"Mời vào." Cửa không đóng chặt, trong phòng rất nhanh truyền tới giọng của một người đàn ông, Triệu Mạt Thương đẩy cửa đi vào, một người đàn ông mặc tây trang đang ngồi ở bàn làm việc, trên bàn hình như là...... Tiểu thuyết võ hiệp Kim Dung?
Nhìn rõ ba chữ "Lộc Đỉnh Ký" trên bìa sách, Triệu Mạt Thương hơi nhíu mày, ông ta không bỏ sót cái nhíu mày này của cô, có chút xấu hổ đem quyển sách dẹp vô, vội ho khan hai tiếng, "Cô là Triệu Mạt Thương đi."
"Vâng." Triệu Mạt Thương đứng ở nơi đó, mặt không chút thay đổi, khí thế trên người lại làm cho ông ta âm thầm ngạc nhiên, nghĩ đến thân phận của cô, cũng liền bình thường trở lại, "Là như vậy, tôi là cục trưởng cục công tố, Lưu Thư Trình, cô có thể gọi tôi là Cục trưởng Lưu."
Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu, trong lòng vẫn bất mãn đối với việc ông ta xem tiểu thuyết võ hiệp trong giờ làm việc, lại thấy ông ta yêu cầu mình gọi ông là Cục trưởng Lưu, không khỏi bất mãn hơn, trên mặt vẫn như trước bình tĩnh, "Cục trưởng Lưu, vụ án công trình OW lúc trước có thể cho tôi mượn tài liệu xem không?"
Vừa mới đến, Triệu Mạt Thương đã muốn tiếp xúc với tài liệu, Lưu Thư Trình ngẩn người, tiện đà lắc đầu, đứng dậy, đi đến một ngăn tủ lấy ra phần tài liệu, "Không hổ là cháu gái của Triệu Đình Hành."
"Ông biết chú của tôi?" Triệu Mạt Thương nhíu mày, nghĩ lại, tuổi tác của Lưu Trình Thư với chú của cô cũng không sai biệt lắm, làm cộng sự cũng coi như có thể.
"Đúng, năm đó ở Viện kiểm sát Kinh đô đã từng là cộng sự, sau đó ông ta bị điều đến đây, đúng lúc tôi cũng vậy." Lưu Thư Trình đưa tập tài liệu cho Triệu Mạt Thương, "Đây chính là tài liệu cô muốn ."
"Cám ơn." Triệu Mạt Thương tiếp nhận tài liệu, nói tiếng cảm ơn, do dự vài giây, vẫn là nghiêm túc mở miệng hỏi, "Lúc trước tại sao lại phán quyết như vậy?"
Lưu Thư Trình vẫn thản nhiên cười, nhìn Triệu Mạt Thương, "Khả năng là đang chờ cô đi."
Triệu Mạt Thương như trước duy trì vẻ mặt lạnh lùng, cùng Lưu Thư Trình nhìn nhau vài giây, gật gật đầu, "Tôi không quấy rầy nữa, xin hỏi văn phòng ở đâu?"
"Ra khỏi phòng này, đi thẳng về phía trước, căn thứ tư." Lưu Thư Trình đối với thái độ của cô không chút bất mãn, rất hòa ái cười với cô, "Có vấn đề gì cứ hỏi tôi, hay là hỏi những người khác cũng được, tầng này đều là phòng làm việc của cục công tố."
"Tốt, cám ơn." Triệu Mạt Thương lễ phép nói cám ơn, cầm tài liệu gật gật đầu, "Tôi đây về phòng trước."
"Đi đi." Lưu Thư Trình gật đầu, nhìn Triệu Mạt Thương đi ra ngoài, lúc này mới ngồi xuống, hai chân bắt chéo cầm cuốn tiểu thuyết lên, khóe môi nhếch lên, có chút không đứng đắn cười, trong mắt xẹt qua một chút chờ mong.
Triệu Mạt Thương...... Có phải hay không sẽ kéo dài huyền thoại năm đó của Triệu Đình Hành? Hắn chờ xem.
Vào văn phòng của chính mình, Triệu Mạt Thương mới thở phào nhẹ nhõm.
Vừa nãy bình tĩnh đối diện với Lưu Thư Trình như vậy, cũng không thể hiện cô thật sự bình tĩnh. Dù sao đây cũng là lần đầu cô đến Viện kiểm sát tối cao nhậm chức, cô cũng không biết nên lấy tâm trạng gì đối mặt với họ, dù sao các kiểm sát trưởng ở Viện kiểm sát tối cao cũng rất ít người đi bằng con đường như cô, sợ là sẽ bị nói đi cửa sau.
Nghĩ đến đây, Triệu Mạt Thương nhịn không được thở dài, nhìn quanh văn phòng, cũng coi như vừa lòng. Văn phòng đã được dọn qua một lần, thoạt nhìn thập phần sạch sẽ gọn gàng, Triệu Mạt Thương trực tiếp ngồi vào ghế công tác, vừa muốn mở tài liệu, nghĩ nghĩ, cầm di động nhìn thời gian, gọi điện thoại cho Thương Mặc.
Hắc đạo phía Nam lắng xuống, Thương Mặc ngược lại nhàm chán. Bởi vì việc cần chính nàng đến giải quyết quá ít, đa số chỉ cần nàng ra quyết định, để cho bên dưới đi làm là được, dù sao Thanh Long Bang cũng khá hoàn thiện. Huống hồ Uông Minh và Lệnh Hồ Huyên còn đang nằm viện, Thương Mặc thật ngại nếu lúc này chạy đến Kinh Đô với Triệu Mạt Thương, vì thế chỉ có thể chán đến chết, ở biệt thự ngẩn người.
Cuộc gọi này của Triệu Mạt Thương, vừa lúc làm cho Thương Mặc đã muốn nhàm chán đến buồn ngủ lấy lại tinh thần.
"Bảo bối......" Cười tủm tỉm nhận điện thoại, Thương Mặc làm nũng với Triệu Mạt Thương, "Đã đến Viện kiểm sát rồi sao?"
"Ừ." Vừa nghe đến âm thanh của Thương Mặc, cảm giác không biết làm sao liền biến mất, Triệu Mạt Thương thả lỏng thân mình, ôn nhu hỏi, "Em đang làm gì?"
"Ô a......" Thương Mặc vốn đã ngồi lên giường tính đi ngủ do dự, ngoan ngoãn trả lời, "Vừa tính đi ngủ."
Triệu Mạt Thương nhất thời hết chỗ nói, một hồi lâu mới nói, "Hiện tại là mười giờ sáng đó Tiểu Đản, buồn ngủ chờ lát ăn cơm trưa rồi ngủ tiếp."
"Nhàm chán thôi......" Thương Mặc nằm ngã lên giường, hữu khí vô lực oán giận, "Cũng không có việc gì làm, năng lực bọn họ đều rất tốt, em nhàm chán quá......"
Lắc đầu, đối với Thương Mặc rảnh rỗi liền kiếm mình làm nũng rất bất đắc dĩ, âm thanh của Triệu Mạt Thương ôn nhu lại một ít, "Vậy em cũng không thể cả ngày ngủ nha."
"A, chờ Uông Minh và Huyên tỷ xuất viện, em đi thăm chị được không?" Thương Mặc ngồi dậy, hai mắt sáng lên, "Đến Viện kiểm sát làm thực tập sinh được không?"
"Phốc......" Triệu Mạt Thương bị nàng chọc cười ra tiếng, thể xác và tinh thần càng thả lỏng, không nói gì, trong lòng lại đầy ý cười, cười đủ, mới mở miệng, "Chờ chị quen thuộc với nơi đây, liền nghiên cứu nha."
Cái người này đường đường là Bang chủ Thanh Long Bang lại muốn lại đây làm tiểu thực tập sinh, thật sự là đáng yêu. 
"Hắc hắc......" Thương Mặc sờ sờ đầu, nghe được lời nói cố tình hống mình của Triệu Mạt Thương, tâm tình vốn cảm thấy nhàm chán đến buồn bực nhất thời trở thành hư không, kéo cái chăn qua, chân để trên giường lắc lư, "Vậy chờ bọn họ xuất viện, em sẽ đến thăm chị."
"Ừ." Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu, "Chị chờ em."
"Hắc hắc, tốt." Thương Mặc lại cười một trận cười ngây ngô, Triệu Mạt Thương lẳng lặng nghe tiếng cười của nàng, khóe môi hơi gợi lên, ngọt ngào thõa mãn. 
"A, vậy hiện tại chị đang làm gì?" Hơn nửa ngày cũng không nghe động tĩnh của Triệu Mạt Thương, Thương Mặc có chút ngượng ngùng nói, "Đang bận?"
Thở dài, Triệu Mạt Thương ngồi thẳng thân mình, lắc đầu, "Tính xem tài liệu của vụ án công trình OW."
"Nga nga......" Thương Mặc gật gật đầu, nghĩ nghĩ lại nói, "Vậy chị gặp qua cục trưởng rồi? Có khi dễ chị không?"
Nghe vậy lại cười khẽ ra tiếng, Triệu Mạt Thương nghĩ đến vẻ mặt lúc này của Thương Mặc, đáy lòng một trận ôn nhu, "Ngốc, Tiểu Đản, thế giới này trừ em ra không ai có thể khi dễ chị."
"Ô, em mới không có khi dễ chị." Thương Mặc than thở nói, "Đều là chị khi dễ em."
Hiện tại ngay cả thủ hạ của nàng đều thay đổi, một đám đều giúp đỡ Triệu Mạt Thương giám sát nàng, cái này muốn bẩm báo cho Bang chủ phu nhân, cái kia cũng muốn bẩm báo cho Bang chủ phu nhân, thật sự là quá xấu rồi! 
"Hử?" Triệu Mạt Thương lên tiếng nói, "Chị khi dễ em?". 
"A, không có." Thương Mặc lập tức phủ nhận, lảng sang chuyện khác, "Chị muốn mở lại vụ án đó?"
"Đúng vậy." Triệu Mạt Thương lên tiếng, nghĩ đến chính mình không nên trong thời gian làm việc cùng người yêu nói chuyện điện thoại lâu như vậy, đầu ngón tay sờ tập tài liệu kia, "Chị xem tài liệu trước nha, tan tầm gọi điện cho em."
"Được." Thương Mặc thực ngoan lên tiếng, "Chị làm việc đi."
Tắt điện thoại, Thương Mặc nằm trên giường hồi lâu, đứng dậy đến bệnh viện làm phiền Linh Lung và Lệnh Hồ Huyên. 
Sau sự kiện lần này của Khúc Lưu Thông, Linh Lung và Lệnh Hồ Huyên càng ngày càng ngọt ngào, cả ngày lẫn đêm đều tay trong tay, trừ phi có việc nhất định chứ tuyệt không buông ra, làm cho Thương Mặc - người tạm thời được tính là người cô đơn, đang rất là hâm mộ và ghen tị. Lúc này đi vào, liền nhìn thấy Linh Lung đang cẩn thận cầm chén nước đút Lệnh Hồ Huyên uống, bộ dáng chuyên chú kia, làm cho Lệnh Hồ Huyên một trận ấm áp, cũng làm cho Thương Mặc hâm mộ. 
Nếu là Triệu Mạt Thương ở đây, nàng tội gì phải hâm mộ họ như thế. 
"Thiếu chủ......" Linh Lung buông chén, thấy Thương Mặc tiến vào, hô một tiếng, tay như trước vẫn nắm lấy tay Lệnh Hồ Huyên, không chút phật lòng. Thương Mặc gật gật đầu, tràn đầy ý cười nói với Lệnh Hồ Huyên, "Hôm nay khá hơn chút nào không?"
"Khá hơn nhiều." Lệnh Hồ Huyên cảm thấy kinh ngạc với câu hỏi này của Thương Mặc, sau đó rất nhanh sáng tỏ, nhìn Thương Mặc cười, "Thiếu chủ muốn đi Kinh đô?". 
"Ngạch...... Khụ......" Tâm tư lại dễ dàng bị nhìn thấu như vậy, Thương Mặc có chút xấu hổ ho khan hai tiếng, sờ sờ đầu, "Em chỉ là quan tâm chị thôi."
"Ha ha......" Lệnh Hồ Huyên nhẹ nhàng cười, từ chối cho ý kiến, "Kỳ thật Thiếu chủ có thể đi Kinh đô, dù sao phía Nam đã yên ổn. Thiếu chủ đi phương Bắc, còn có thể điều tra tình huống của Lang Thương Bang."
Mắt liền sáng lên, Thương Mặc nhìn Lệnh Hồ Huyên, "Có đạo lý!"
Nàng như thế nào không nghĩ tới có thể lấy cớ này để đi Kinh đô, hơn nữa đi Kinh đô còn có thể chơi Cận Phi Hàn cùng Tào Minh Nghĩa, như vậy sẽ không còn chuyện không thú vị nữa. 
"Thiếu chủ là bị thương thế của tôi và Uông Minh dọa đến đi." Ánh mắt Lệnh Hồ Huyên ôn nhu nhìn Thương Mặc, "Kỳ thật thật sự không có gì, không phải lỗi của em."
"Ừm...... Ừ." Thương Mặc ngượng ngùng sờ đầu, "Em đây...... Em đây qua một thời gian sẽ đi Kinh đô."
Mà lúc này, Lệ bí thư đang ở thành phố X, cũng vừa nhận được tin Triệu Mạt Thương nhậm chức kiểm sát trưởng ở Viện kiểm sát tối cao, chân mày liền siết chặt lại, đôi mắt xẹt qua một tia tàn nhẫn. 
Triệu Mạt Thương tốt nhất không nên làm việc gì ngu ngốc, bằng không đừng trách hắn không khách khí. Trước đó là nể mặt mũi của Triệu Đình Vĩ mới không hạ độc thủ, nếu là lúc này Triệu Mạt Thương lại không thức thời như vậy thì...... 
Nghĩ đến đây, Lệ bí thư thả cái ly trên tay xuống, xoay người rời khỏi phòng. 
***************************

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna