Google.com.vn Đọc truyện Online

22/07/2018

Ngự Tỷ Phách Ái Chi Bao Dưỡng (Miêu Tổng Tài) - Chương 96 - 100

Đăng bởi Ngân Giang | 22/07/2018 | 0 nhận xét
Chương 96: Cam đoan
Trương Tử Mộng lạnh lùng nhìn hai người kia giả vờ giả vịt, trong lòng rõ ràng chính là không quen, còn muốn làm bộ thiên thiên tướng tích, nhưng nàng là "quan ngoại giao" của Vu thị, làm sao không biết đây chỉ là giao tế, nàng như vậy chính là bởi vì bị hỉ nộ trong lòng ảnh hưởng thôi.
Chờ hai người kia "gặp lại hận vãn" xong, Trương Tử Mộng mới lạnh lùng nói với Đan Lam Phong: "Đan quản lí, nếu không có gì khác, phiền anh về cho, tôi có chút chuyện cần nói với Tô quản lí."
Đan Lam Phong không có biểu tình gì, trong lòng thở dài, lại thêm một lần thất bại, hắn thật sự thích Trương Tử Mộng, tuy rằng Trương Tử Mộng luôn tỏ thái độ lãnh đạm với hắn, nhưng hắn cảm thấy ngẫu nhiên đùa giỡn Trương Tử Mộng cũng vui lắm. Hắn vẫn không hiểu vì sao Trương Tử Mộng không thích hắn, trong lòng có một chút mất mát, nhưng vẫn rất phong độ gật đầu, đi ra ngoài, đóng cửa lại.
Tô Lâm gặp Trương Tử Mộng đối Đan Lam Phong tỏ rõ thái độ, chỉ biết nàng không thích người kia, nhưng cô không hiểu, người Trương Tử Hề tín nhiệm và trọng dụng, vì sao Trương Tử Mộng lại không thích, chẳng lẽ là bởi vì đố kỵ? Cẩn thận ngẫm lại tựa hồ có khả năng đó, bởi vì Trương Tử Mộng dùng bao nhiêu thời gian mới được Trương Tử Hề tín nhiệm, hơn nữa còn là muội muội Trương Tử Hề, tự dưng có một người không biết từ đâu đến, đột nhiên mạc danh kỳ diệu xông ra.
Đan Lam Phong đi rồi, Trương Tử Mộng lại trầm mặc xuống, tuy rằng nàng nói là có chuyện cần bàn với Tô Lâm, nhưng đó cũng chỉ là lấy cớ mà thôi, nàng không biết mình còn có cái gì cùng Tô Lâm đàm, những gì nàng muốn nói tối qua đã nói hết rồi, kế tiếp chỉ là chờ Tô Lâm nghĩ thông suốt, cấp nàng một chút thời gian bình tĩnh. Mà Tô Lâm lại không có đi theo dự đoán, không quá mấy tiếng, lại đến đây cấp mình ngột ngạt.
Nghĩ đến đây, Trương Tử Mộng vốn không muốn nói chuyện lại đột nhiên nhớ tới, mình có một số việc phải cùng Tô Lâm thanh minh một chút, ít nhất trước khi mình hoàn toàn quên sự kiện kia, nàng hy vọng Tô Lâm có thể tuân thủ một thứ gì đó. Vì thế nàng liền nhìn về phía Tô Lâm, ánh mắt thế nhưng có chút lợi hại.
Tô Lâm nguyên bản liền im lặng chờ đợi Trương Tử Mộng nói chuyện, lúc này bị Trương Tử Mộng trừng, kinh ngạc một chút, sau đó chợt nghe gặp Trương Tử Mộng hỏi: "Tô tỷ, rốt cuộc là cái tay nào...... Cái tay nào đã chạm qua tôi?"
Vấn đề này rất ngượng ngùng, Trương Tử Mộng không thể hỏi thẳng, đành phải tránh nặng tìm nhẹ, nàng hy vọng Tô Lâm có thể lĩnh hội, bằng không nếu phải cẩn thận giải thích một phen, liền càng thêm xấu hổ.
Cái tay nào chạm qua? Vấn đề này có điểm mạc danh kỳ diệu, Tô Lâm cùng Trương Tử Mộng quen biết nhiều năm như vậy, ở chung giống như tỷ muội lại giống như bằng hữu, cô bình thường đều cùng Trương Tử Mộng thân mật, tự nhiên là không chỉ có một bàn tay chạm qua Trương Tử Mộng, nhưng hiện tại là thời kì phi thường mẫn cảm, nếu Tô Lâm còn không rõ Trương Tử Mộng muốn hỏi cái gì, cô chính là ngu ngốc 100%.
Tô Lâm không biết mục đích Trương Tử Mộng hỏi cái này là gì, có phải lại là một lần nữa khởi binh vấn tội, cô cũng không dám giấu giếm, thành thành thật thật giơ lên tay phải, hồi đáp: "Tay phải, chính nó."

Thời điểm phát sinh sự kiện kia, Tô Lâm cũng là vựng vựng hồ hồ, một chút đều nhớ không rõ tình cảnh lúc đó, nhưng tay phải có một ngón dính máu, khiến cô khắc sâu ấn tượng, khắc sâu đến mức cả đời đều không thể quên đi.
Quả nhiên! Trương Tử Mộng trong lòng nổi điên, quả nhiên là cái tay vừa mới cùng Đan Lam Phong nắm cùng một chỗ, điều này làm cho nàng không tiếp thụ được, bởi vì cái tay kia từng chạm qua nơi tư mật nhất của nàng, còn tiến vào thân thể nàng, điều này làm cho Trương Tử Mộng đột nhiên có điểm ghê tởm, cảm giác ghê tởm hệt như quần lót của nàng bị một tên nam nhân dâm loạn trộm đi vậy. (liên tưởng ghê vậy chế =]])
"Vậy chị còn dùng nó để bắt tay với Đan Lam Phong!?" Trương Tử Mộng chất vấn Tô Lâm.
Cái này...... Chất vấn như vậy làm cho Tô Lâm đờ ra, không biết trả lời thế nào, bắt tay phải thì phải dùng tay phải a, đây là một lễ nghi tỏ vẻ lễ phép và tôn trọng, tay phải của cô ai nấy cũng khen là hoàn hảo vô khuyết, cô không có khả năng dùng tay trái đi nắm, trừ phi cô không sợ người khác nghĩ mình không tôn trọng đối phương, hoặc là cho rằng Tô Lâm cô một chút quy củ đều không hiểu. Tô Lâm có kinh nghiệm ở chung với Trương Tử Hề, vì sao Trương Tử Mộng chất vấn mình, nguyên nhân cô có thể sáng tỏ, trong lòng cảm thán Trương Tử Mộng quả nhiên không hổ là muội muội Trương Tử Hề, tương tự vờ lờ, đồng thời áy náy trong lòng cũng càng thêm thâm, rốt cuộc mình đã làm chuyện vô liêm sỉ gì, thế nhưng dám vấy bẩn nữ nhân giống như Trương Tử Hề kia.
Tô Lâm đã sớm nghĩ đến cái giá phải trả, cũng quyết định xin nàng tha lỗi, tuy rằng Trương Tử Mộng yêu cầu rất vô lý, cô là CFO của Tô thị thì rất khó làm được, nhưng cô vẫn nhìn thẳng vào Trương Tử Mộng, sắt son cam đoan: "Mộng Mộng, lần sau tôi sẽ không dùng cái tay này đi bắt tay người khác."
Trương Tử Mộng thật sâu nhìn Tô Lâm, nàng cùng cô quen biết nhiều năm, nàng rất hiểu Tô Lâm, Tô Lâm là người hết lòng tuân thủ lời hứa, chỉ cần nàng nói, thì cô sẽ cố gắng làm được. Tô Lâm đáp ứng nhanh như vậy, khiến Trương Tử Mộng bình tĩnh một chút, cũng hiểu được mình hơi quá phận, yêu cầu như vậy ngay cả mình đều không làm được, nhưng trong lòng nàng lại mâu thuẫn hy vọng Tô Lâm có thể tuân thủ lời hứa vô lý này, ít nhất...... Khi nàng đã quên sự kiện kia, lần sau nhìn đến Tô Lâm dùng cái tay kia tiếp xúc người khác thì sẽ không cảm thấy ghê tởm nữa.
Tiếp theo hai người trầm mặc một hồi, Trương Tử Mộng đã ý thức được mình có cảm giác, tự nhiên cũng sẽ không khống chế được càng thêm xâm nhập suy tư, nghĩ đến Tô Lâm khiến cho nàng không thể tiếp nhận sinh hoạt cá nhân của cô, nghĩ đến Tô Lâm dùng cái tay kia đi vuốt ve thân thể đàn ông, nàng càng cảm thấy ghê tởm hơn. Vì thế sự cảm thông vừa mới sinh ra lại biến mất, ánh mắt càng thêm lợi hại, cảnh cáo: "Còn có...... Cuối cùng đừng để cho tôi biết, chị lại cùng dã nam nhân nào đó...... Tôi...... Tôi thật sự sẽ giết chị!"
Tức giận cùng xấu hổ làm cho Trương Tử Mộng khẩu không trạch ngôn, lời nói tựa như một cây thứ đâm xuyên trái tim Tô Lâm, cũng làm cho nỗi tự ti vốn có của cô liền hiện ra, càng thêm chân thật. Sex không phải thứ cô hy vọng, không phải thứ cô muốn, cô cũng từng nghĩ tới việc cai, nhưng vẫn không thể khống chế được bản thân......
Tô Lâm thầm nói với bản thân, cũng tốt, liền mượn cơ hội này cai nghiện đi, vì mình, cũng vì Trương Tử Mộng, cô lại đối Trương Tử Mộng kiên quyết hứa hẹn: "Mộng Mộng, em yên tâm, tôi sẽ không."
Trương Tử Mộng không tin, nghi hoặc đánh giá Tô Lâm, chuyện bắt tay nàng còn có thể tin tưởng, nhưng chuyện này, nàng thật sự không tin Tô Lâm, bởi vì Trương Tử Mộng cùng Trương Tử Hề cũng không phải là lần đầu tiên khuyên Tô Lâm, ngay cả Trương Tử Hề đều không thể làm cho Tô Lâm thay đổi, Trương Tử Mộng không có một chút tin tưởng Tô Lâm sẽ vì mình yêu cầu mà thay đổi.
Đả thương người nhất là khi mình thiệt tình hứa hẹn nhưng đối phương lại tuyệt không tin tưởng. Ánh mắt hoài nghi của Trương Tử Mộng làm tâm Tô Lâm bị tổn thương, Tô Lâm tự hiểu là rất đau xót, cô lại một lần nữa đối Trương Tử Mộng cam đoan, nhưng lại mang theo điểm cầu xin, tựa hồ là cầu xin Trương Tử Mộng có thể cho mình một chút tín nhiệm: "Mộng Mộng, tin tưởng tôi, tôi nhất định sẽ làm được."
Thái độ của Tô Lâm khiến Trương Tử Mộng cảm thấy, nếu còn tiếp tục truy cứu thì thật sự không có ý tứ, về phần Tô Lâm có thể thật sự làm được hay không, mặc kệ chị ta là nói thật hay là lừa mình, chỉ cần đừng quá tự tin là tốt rồi. Vì thế Trương Tử Mộng không nhắc tới nữa, trực tiếp chuyển đề tài: "Tô tỷ lại đây tìm chị tôi sao?"
Tô Lâm lúc này mới nhớ tới mục đích chân chính, Trương Tử Mộng tối hôm qua không phải muốn cô học tập Trương Tử Hề sao? Cô suy nghĩ cả đêm, nghĩ đến cách Trương Tử Hề chiếu cố Chu Tư Y, mình cũng nên chiếu cố Trương Tử Mộng giống như vậy. Cho nên bây giờ cô mới mang theo cơm trưa xuất hiện ở trong này, Tô Lâm dẫn theo hạp cơm, vừa đến gần bàn công tác của Trương Tử Mộng vừa nói: "À, không phải, tôi là tới tìm em, Mộng Mộng."
Trương Tử Mộng cau mày nhìn Tô Lâm, nàng có thể đoán được Tô Lâm là tới tìm mình, lại không biết chị ta tìm mình cụ thể là vì cái gì. Nàng thấy Tô Lâm lấy ra một hạp cơm từ trong túi, cái hạp có năm tầng, Tô Lâm lấy ra rồi giới thiệu, đây là sâm đương quy, đây là đầu cá hầm táo đỏ, đây là ích mẫu nấu vây cá, đây là gà ác tiềm thuốc bắc. Bốn món canh, cộng thêm cơm, Trương Tử Mộng nhìn nhìn liền đầu đầy hắc tuyến, tất cả thực vật đều có công hiệu bổ máu. (bổ khí hoạt huyết!?)
"Tô tỷ, chị đây là?" Trương Tử Mộng cau mày hỏi, trong lòng hy vọng đáp án của Tô Lâm đừng giống như điều mình suy nghĩ. Nhưng quả nhiên là làm cho nàng thất vọng rồi, chỉ nghe thấy Tô Lâm đáp: "À, đây là cơm trưa tôi mang đến cho em, tất cả đều là......"
Trương Tử Mộng đột nhiên không muốn nghe Tô Lâm nói tiếp, nói thêm gì đi nữa thì chỉ khiến nàng càng xấu hổ thôi, vì thế nàng ngắt lời, nói: "Tô tỷ, chị tôi có kêu Miracle đưa cơm cho tôi."
Tô Lâm sửng sốt, tiếp tục nói: "Mộng Mộng, em vẫn là ăn cái này thì tốt hơn, em hiện tại...... Cái này tốt cho em."
Tô Lâm khẳng định, tối hôm qua cô suy nghĩ cả đêm, sau đó sáng sớm tìm một đầu bếp nổi danh, cẩn thận hỏi qua, rồi nhờ vị kia nấu giùm.
Trương Tử Mộng không nói gì, chỉ thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói: "Tô tỷ...... Kỳ thật chị không cần như vậy, chuyện đó cũng không phải toàn bộ đều là trách nhiệm của chị, chúng ta đều có sai. Kỳ thật...... Chúng ta chỉ là cần thời gian quên đi chuyện này mà thôi, sau đó chúng ta còn có thể giống như trước đây."
Tô Lâm ngừng động tác trong tay, lẳng lặng nhìn Trương Tử Mộng, kỳ thật cô cũng không tin những lời vừa rồi Trương Tử Mộng nói, ý tưởng của cô đã đi vào ngõ cụt, cô cho rằng những lời Trương Tử Mộng nói tối hôm qua khi tức giận mới là ước nguyện chân chính của Trương Tử Mộng, khi một người tức giận, lời nói ra mới là lời mà tiềm thức muốn nói, không phải sao? Cô cho rằng Trương Tử Mộng chính là bởi vì thông cảm cho mình, nhân nhượng mình nên mới nói như vậy, đây không phải kết quả cô muốn, hoạ là do Tô Lâm cô gây ra, cô sẽ thừa nhận hậu quả.
Nhưng là Tô Lâm cũng không tưởng chỉ ra, cô suy nghĩ một chút, nhẹ nhàng nói: "Mộng Mộng, em cứ coi đây là một chút tâm ý của tôi đi, có được không?"
Cô đã nói như vậy, Trương Tử Mộng còn có thể nói cái gì, chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài một hơi, nhìn thoáng qua phần cơm Miracle mang đến cho nàng, cầm lấy hạp cơm Tô Lâm chuẩn bị "tỉ mỉ".
Văn phòng của Trương Tử Hề cách âm khá tốt, cô cùng Chu Tư Y nị ở bên trong, một chút cũng không biết bên ngoài phát sinh hết thảy, bọn họ đang cùng nhau ăn cơm trưa.
Ăn đến một nửa, di động của Trương Tử Hề đột nhiên vang lên, cô nghi hoặc chần chờ một chút, xuất ra nhìn, sau đó biểu tình đột nhiên trở nên nghiêm túc, tránh đi Chu Tư Y rồi bắt máy, Chu Tư Y chỉ nghe thấy Trương Tử Hề nói:
"Alô...... Đúng, là tôi."
"Ừ, tôi đã biết."
"Không, vẫn là...... Tôi tự mình đi qua đi."
"Tôi ngày mai sẽ đi qua."
"Tốt, đến lúc đó tái kiến."
Treo điện thoại, Trương Tử Hề diện vô biểu tình, cái gì cũng chưa nói, chỉ tiếp tục ăn cơm. Chu Tư Y cũng không hỏi, nhất thời không khí im lặng xuống, hình ảnh hữu thuyết hữu tiếu biến mất.
Mãi cho đến khi ăn cơm xong, Trương Tử Hề vừa cầm khăn tay vì Chu Tư Y chà lau khóe miệng, vừa nói: "Y nhi, tôi có việc phải rời khỏi đây hai ngày, em có cái gì không hiểu thì hỏi Tử Mộng nha, em ấy biết sẽ không so với tôi thiếu bao nhiêu."
Chu Tư Y cũng không tưởng bị Trương Tử Hề chiếu cố như tiểu hài tử hoặc là phế nhân, ngay cả ăn cơm sát miệng đều phải thay nàng làm, nàng phản đối vài lần cũng chưa thu được hiệu quả, hơn nữa nàng cũng đã thích ứng sự bá đạo của Trương Tử Hề rồi, cho nên rất tự nhiên hưởng thụ Trương Tử Hề cẩn thận chiếu cố, nàng vốn nghĩ đến Trương Tử Hề nói xong câu đó, sẽ cùng nàng thuyết minh là đi đâu, vì chuyện gì, đợi chờ lại thủy chung không đợi đến câu dưới của Trương Tử Hề, vì thế nàng cũng không có tiếp tục hỏi nữa, chỉ cúi đầu xuống, miệng chu lên.
Mộng Mộng: "Tôi muốn chặt bỏ tay phải của chị."
Lâm Lâm: "Đừng, cuộc sống về sau của em có hạnh phúc hay không, đều phụ thuộc vào nó đó."
====================
Chương 97: Hèn mọn
Kế tiếp, Trương Tử Hề và Chu Tư Y ai cũng không có nhắc lại chuyện này, thật giống như chưa từng xảy ra. Hai người ăn xong cơm chiều, Chu Tư Y mới đột nhiên hỏi: "Là ngày mai sao? Khi nào?"
Hai người cũng đủ ăn ý, Chu Tư Y không hề dự triệu, vô tình hỏi ra, Trương Tử Hề trong nháy mắt kịp phản ứng, nhưng vẫn là sửng sốt một chút, cẩn thận quan sát biểu tình của Chu Tư Y mới trả lời: "Ừ, đúng vậy, chuyến bay 10h sáng mai."
"À......" Chu Tư Y chỉ đơn giản "à" một tiếng tỏ vẻ đã biết, không có câu dưới, nàng nghe Trương Tử Hề nói, nắm được hai tin tức, là "chuyến bay" cùng "10h", nếu Trương Tử Hề không muốn nói nhiều, nàng cũng sẽ không hỏi, hai tin tức này đối với nàng là đủ rồi. Cho dù hai người lại thân lại mật, ngẫu nhiên vẫn là có bí mật đi...... Nàng tưởng.
Chu Tư Y yên lặng đứng dậy, sau đó đi đến tủ quần áo. Trương Tử Hề nhìn Chu Tư Y muốn làm cái gì, cho nên không có hỏi. Giống hệt lần trước, một lát sau cô mới đi qua, sau đó ỷ ở cửa, im lặng nhìn Chu Tư Y giúp mình thu thập hành lý, không ngăn cản cũng không hỗ trợ, cô thích cảm giác này, thời điểm chuẩn bị đi xa, có người yên lặng giúp bạn thu thập hành lý, cảm giác này thật sự rất hạnh phúc.
Ngày hôm sau, Trương Tử Mộng lái xe đưa hai người xuất môn, trước tiên đưa Chu Tư Y đến học viện tài chính Thế Khải, xuống xe, Chu Tư Y nói: "Chị nhớ chăm sóc bản thân."
Trương Tử Hề trả lời: "Ừ, tôi rất nhanh sẽ trở lại, chỉ có hai ngày."
Hai người tựa như tiểu vợ chồng đã sớm qua thời kỳ tân hôn, tiến nhập giai đoạn bình thản, lại tựa như lão phu lão thê đã cùng nhau sinh hoạt qua vài thập niên, chỉ cần một câu đơn giản, đều có thể cảm nhận đối phương rõ ràng quan tâm. Không có kích tình như lúc ban đầu, nhưng khắp nơi lại tràn đầy hạnh phúc.
Khoé miệng Trương Tử Hề không tự giác cong lên, sau đó nhìn Trương Tử Mộng nói: "Tử Mộng, giúp tôi chiếu cố......"
"Haha, chị, em sẽ." Trương Tử Mộng cười khẽ, Trương Tử Mộng còn chưa nói xong thì nàng đã biết cô muốn nói cái gì.
Trương Tử Hề gật gật đầu, cũng khẽ cười nói: "Ừ, em cũng giữ gìn sức khoẻ."
"Chị, em sẽ."
Trương Tử Hề không thèm nhắc lại, vẫn duy trì mỉm cười, hai người cùng cô rất ăn ý, khiến cô cảm thấy, bọn họ chính là...... Người một nhà.
Trương Tử Hề không ở, Chu Tư Y tổng cảm thấy một người đứng trong văn phòng không được tự nhiên, nàng ngay cả là viên công chính thức của Vu thị cũng không tính, lại một mình đứng trong văn phòng tổng giám đốc, điều này khiến nàng không tự tin.
Cầm bút ký bản đi ra văn phòng, nhìn Trương Tử Mộng đang cúi đầu xử lý văn kiện, nhẹ nhàng kêu một tiếng: "Mộng tỷ."
Trương Tử Mộng ngẩng đầu, thấy Chu Tư Y, nghi hoặc hỏi: "Hả? Tư Y, sao em đi ra đây?"
Chu Tư Y có cảm giác tính cách của Trương Tử Mộng hẳn là gần giống Trương Tử Hề, muốn thuyết phục nàng, nhất định phải nói ra lý do hợp lý, suy nghĩ một chút, nói: "Mộng tỷ, em nghĩ em nên ngồi ở đây thì tốt hơn, hơn nữa...... Có chuyện gì thỉnh giáo chị cũng có vẻ thuận tiện."
Trương Tử Mộng nhìn Chu Tư Y một chút, cảm thấy Chu Tư Y nói cũng đúng, mình cũng có thể mượn cơ hội này, cùng Chu Tư Y đánh hảo quan hệ, vì thế gật gật đầu nói: "Ừ, vậy được rồi, em chờ một chút."
Trương Tử Mộng nói xong liền đứng lên, sau đó đi về phía Chu Tư Y. Chu Tư Y lăng lăng nhìn, trừ bỏ Trương Tử Hề, không còn ai khác có thể làm cho nàng hoàn toàn buông xuống phòng bị, nhưng nàng vẫn là nhịn xuống dục vọng muốn lui ra phía sau, tay cũng không tự giác xiết chặt bút ký bản. Chờ Trương Tử Mộng lướt qua nàng, mở ra cửa sau, Chu Tư Y mới thả lỏng thân thể. Sau đó nhìn Trương Tử Mộng đẩy ghế của Trương Tử Hề ra, đặt bên cạnh chỗ nàng ngồi, mới nói với Chu Tư Y: "Tư Y, em ngồi ở đây đi."
"A?" Chu Tư Y sửng sốt, nhìn hai chiếc ghế có điểm khó xử, hai người dùng chung bàn công tác, tựa hồ rất thân mật, mà quan hệ giữa nàng và Trương Tử Mộng còn chưa tới mức đó. Nhưng nàng lại nghĩ, đây là muội muội Trương Tử Hề, nàng cùng Trương Tử Mộng hẳn là...... Hẳn là......
Ý tưởng của Chu Tư Y bị chặn lại tại đây, sau đó mặt càng nhăn càng chặt rối rắm lên, hẳn là quan hệ gì? Sau đó suy nghĩ hồi lâu, Chu Tư Y trong đầu bính ra hai chữ "cô tẩu", tiếp theo liền không khống chế được, mặt đỏ lên, nàng thế nhưng tính...... Chị dâu của Trương Tử Mộng, cái này......
Trong ba người Trương Tử Hề, Chu Tư Y, Trương Tử Mộng, Chu Tư Y là người thứ hai phát hiện xưng hô không thích hợp, nhưng nàng cũng giống như Trương Tử Mộng, nghĩ không ra, trong lúc nhất thời lâm vào hoang mang.
Trương Tử Mộng nhìn Chu Tư Y không nói lời nào, cũng không có động tác gì, hỏi: "Tư Y, làm sao vậy?"
Chu Tư Y phục hồi tinh thần lại, nhìn đến Trương Tử Mộng, trong óc lại nhảy ra hai chữ "cô tẩu", điều này làm cho ánh mắt nàng nhìn Trương Tử Mộng có điểm trốn tránh, lại cố trang trấn định nói: "À, không có gì."
Lại liếc hai chiếc ghế kia một cái, do dự một chút vẫn là đi qua, được rồi, vậy làm cho nàng mượn cơ hội này, bồi dưỡng một chút tình cảm "cô tẩu" đi.
Kỳ thật Chu Tư Y cũng không có được an bài công tác cụ thể, việc nàng làm mỗi ngày đều do Trương Tử Hề an bài, hiện tại Trương Tử Hề không ở, nàng cũng không biết mình nên làm cái gì, nhưng ngồi không thì lại cảm thấy không tốt, vì thế nàng liền mở ra bút ký bản, tính ôn tập một chút kiến thức Trương Tử Hề đã dạy nàng gần đây.
Trương Tử Mộng đọc văn kiện trên màn hình máy tính, cũng không có phòng bị Chu Tư Y, chờ xem xong văn kiện, thông qua hòm thư phê chỉ thị vài câu rồi gửi đi, Trương Tử Mộng nhịn không được nghiêng đầu nhìn Chu Tư Y một cái, hỏi: "Tư Y, em cùng chị tôi là như thế nào nhận thức?"
Những lời này thoáng chốc làm cho Chu Tư Y cảm thấy quẫn bách, vấn đề này là nàng vẫn cố gắng bỏ qua, nhưng lại thật sâu trát dưới đáy lòng, nàng không dám ngẩng đầu lên đối mặt Trương Tử Mộng, nếu có thể...... Nàng có thể không trả lời vấn đề này sao? Nhưng người này là muội muội duy nhất của Trương Tử Hề, giấy chung quy là gói không được lửa, qua đã lâu, chờ Trương Tử Mộng nghĩ đến Chu Tư Y không có nghe thấy câu hỏi, tưởng lặp lại một lần, nàng mới ngẩng đầu lên, rất là quẫn bách nói: "Hề...... Bao dưỡng em."
"Hả?" Trương Tử Mộng nhíu mày một chút, nàng không xác định có phải mình nghe lầm không, vì thế nàng lại hỏi: "Em vừa nói cái gì cơ?"
Vốn nói một lần cũng đã đủ, khó chịu tưởng lập tức chết đi, Chu Tư Y lại càng thêm quẫn bách, đều đã nói ra, che giấu cũng vô dụng, vì thế nàng lặp lại: "Hề, chị ấy bao dưỡng em."
Chu Tư Y nói xong, đầu có điểm trống rỗng nhìn Trương Tử Mộng, cảm giác kia tựa như một phạm nhân đang chờ quyết định của thẩm phán.
Trương Tử Mộng hy vọng mình là nghe lầm, nhưng nàng lại nghe một câu giống nhau đến hai lần, nàng cau mày, nhìn Chu Tư Y.
Chu Tư Y bị săm soi, có điểm sợ hãi. Kỳ thật nàng cho tới bây giờ cũng không để ý người khác đối đãi mình thế nào, không cần người khác phán xét quan hệ giữa mình và Trương Tử Hề, lần đó vườn trường truyền ra tin nàng bị bao dưỡng, nàng đều bỏ ngoài tai, nhưng người trước mắt bất đồng, người nọ là muội muội Trương Tử Hề, thật giống như một tử tù muốn truy cầu cơ hội được sống cuối cùng, Chu Tư Y nhỏ giọng bổ sung nói: "Em là cô nhi."
Nhưng mà sau khi nói ra lời này, Chu Tư Y lại càng thêm sợ hãi, ngay cả mình đều không thể kể ra lý do bị bao dưỡng, thì làm sao có thể thuyết phục Trương Tử Mộng, nàng cảm thấy ấn tượng mình cho Trương Tử Mộng hẳn là càng ngày càng kém. Quả nhiên, nàng xem thấy Trương Tử Mộng lắc lắc đầu, nàng thật sự tuyệt vọng, tuyệt vọng muốn khóc......
Nguyên nhân thật sự khiến Trương Tử Mộng lắc đầu không phải bởi vì phủ định Chu Tư Y, nàng chỉ là biểu đạt thứ mình muốn nghe không phải lý do này mà thôi.
"Bao dưỡng", hai chữ này làm cho Trương Tử Mộng phi thường kinh ngạc, nàng tuyệt đối không thể tưởng được Trương Tử Hề cũng sẽ làm ra chuyện như vậy, càng làm cho nàng nghi hoặc là, chẳng lẽ tình cảm giữa Trương Tử Hề và Chu Tư Y mà nàng nhìn thấy lúc trước đều là giả sao? Chẳng lẽ hết thảy đều là hai người liên thủ diễn xuất?
Sắc mặt Trương Tử Mộng trở nên nghiêm túc, lại hỏi Chu Tư Y: "Vậy...... Em yêu chị tôi không?"
"Yêu", chữ này ở Chu Tư Y xem ra, thật sự quá mức ngại ngùng, cho dù đối mặt Trương Tử Hề, nàng đều không có chủ động nói ra, nếu có nói thì cơ bản đều là bị Trương Tử Hề " áp bức", nhưng mà lúc này cũng không phải lúc thẹn thùng rụt rè, nàng chưa bao giờ kiên định đến vậy: "Yêu!"
Trương Tử Mộng nhìn thấy sự kiên định trong ánh mắt Chu Tư Y, cùng lời nói khẳng định vừa rồi, tâm liền buông lỏng, nàng xem ra, bao dưỡng cái gì đều không sao cả, chỉ cần là yêu thật lòng, vậy là đủ rồi. Sắc mặt dịu đi rất nhiều, Trương Tử Mộng lại hỏi: "Em sẽ theo chị tôi cả đời sao?"
Cả đời cùng Hề cùng một chỗ, nàng đương nhiên nguyện ý, nàng luôn luôn kỳ vọng, cố gắng, nàng cảm thấy trên thế giới này, hẳn là không còn ai giống như Trương Tử Hề có thể yêu mình như vậy, cũng không còn ai có thể làm cho mình để ý đến thế, nàng đương nhiên muốn, nhưng là...... Hết thảy thật sự có thể do mình quyết định sao? Nàng không có mười phần tin tưởng, đành phải hồi đáp: "Nếu Hề...... Nguyện ý, em sẽ."
Trương Tử Mộng nghe nói như thế, không khỏi sâu kín nhìn Chu Tư Y, mặt ngoài thoạt nhìn là Trương Tử Hề yêu nhiều lắm, yêu sâu đậm, lại không nghĩ rằng Chu Tư Y cũng không có cảm giác an toàn, yêu bị động, yêu...... Hèn mọn. Trương Tử Mộng không tự chủ được cầm một bàn tay của Chu Tư Y, nói: "Kỳ thật tình yêu cho tới bây giờ đều là chuyện của hai người, những người khác...... Mặc kệ là ai đều không có tư cách nhúng tay."
Chu Tư Y nghe Trương Tử Mộng nói, tâm rốt cuộc thả xuống dưới, thành khẩn nói: "Mộng tỷ, cám ơn chị."
Mộng: "Mình nên gọi Tư Y là chị dâu hay anh rể đây?"
Y: "Anh rể anh rể, đả đảo đại gia!"
Hề: "Chị dâu, bởi vì Y nhi của tôi là vạn niên thụ ~"
Lâm: "Nếu tôi nhớ không lầm thì Mộng Mộng nhà tôi cũng là vạn niên thụ..."
=))))
======================
Chương 98: Phủ định
Quan hệ giữa hai người càng tiến thêm một bước, lực đẩy mạnh nhất, chính là thổ lộ tình cảm. Chu Tư Y bất đắc dĩ nói ra bí mật nàng vẫn gắt gao giữ trong tiềm thức, Trương Tử Mộng tiếp nhận bí mật, còn cổ vũ Chu Tư Y, cho nên cả hai coi như là đã trải qua một lần trau dồi tình cảm.
Trải qua một đoạn thời gian ngắn ngủi và xấu hổ, hai người càng thêm thân quen, ai cũng không nhắc tới cái đề tài kia, thật không thú vị, chuyển qua thỉnh giáo cùng chỉ đạo công tác, hai người ở chung lại thêm một phần hài hòa tự nhiên.
Rất nhanh liền đến giờ cơm trưa, quản gia Miracle đúng hạn mang cơm trưa đến, nhưng hai người không nghĩ tới, Miracle mới vừa đi, Tô Lâm lại mang cơm đến, hơn nữa câu đầu tiên khiến Trương Tử Mộng nhịn không được nhíu mày, toàn thân còn nổi da gà, chỉ nghe thấy Tô Lâm ôn nhu nói: "Mộng Mộng, đói bụng chưa, tới giờ ăn cơm rồi."
Chu Tư Y cũng có chút phản ứng không kịp, nhất thời đơ ra ở đó, tầm mắt nghiên cứu bồi hồi qua lại Trương Tử Mộng cùng Tô Lâm.
"Khụ khụ......" Tô Lâm khác thường cùng Chu Tư Y săm soi làm cho Trương Tử Mộng rất là xấu hổ, nàng cắn chặt răng oán hận nghĩ, nữ nhân này rốt cuộc muốn làm gì? Nàng cố ý ho khan hai tiếng, tận lực bỏ qua ánh mắt của Chu Tư Y, nhìn Tô Lâm nói: "Tô tỷ, quản gia Miracle đã đem cơm lại đây cho chúng tôi."
Tô Lâm sửng sốt một chút, sau đó khẽ nhíu mày hỏi: "Em quên à? Hôm qua không phải đã nói về sau tôi sẽ phụ trách đưa cơm cho em sao?"
Chân mày Trương Tử Mộng so với Tô Lâm càng nhíu chặt hơn: "Tô tỷ cũng quên? Hôm qua tôi không phải đã nói không cần phiền toái chị sao?"
Tô Lâm vẫn nhăn mặt, tiếp tục cường điệu nói: "Tôi nhớ rõ hôm qua lúc đi có nói, em không cần khách khí như vậy."
Trương Tử Mộng mày cũng không tùng, cũng cường điệu nói: "Tôi nhớ rõ hôm qua lúc chị đi, tôi cũng có nói, chị thật sự không cần khách khí."
Cứ đối thoại như vậy một hồi, Chu Tư Y khó hiểu, hai người kia rốt cuộc đang làm cái gì, bọn họ phân cao thấp cũng bởi vì quá mức đầu nhập, trong lúc nhất thời bỏ qua Chu Tư Y tồn tại, điều này làm cho nàng có điểm xấu hổ, đành phải chủ động chào hỏi nói: "Tô tỷ hảo."
Kỳ thật lúc Tô Lâm vừa tiến đến có nhìn thấy Chu Tư Y, chỉ là cô nhất thời cùng Trương Tử Mộng phân cao thấp rất đầu nhập mà quên chào hỏi Chu Tư Y, lúc này Chu Tư Y chủ động chào hỏi cô, cô cảm thấy có điểm băn khoăn, vội vàng giải thích: "Tư Y, ngượng ngùng, tôi vừa mới cùng Mộng Mộng...... Cho nên nhất thời...... Thật có lỗi."
Tô Lâm giải thích xong mới biết được, mặc kệ là nguyên nhân gì, cô bỏ qua Chu Tư Y là sự thật, mặc kệ giải thích thế nào cũng cảm thấy khó khăn, là cô thất lễ.
Chu Tư Y biết giữa Tô Lâm và Trương Tử Mộng đã xảy ra chuyện gì, cũng có thể thông cảm cho Tô Lâm, nghe Tô Lâm giải thích, nàng lắc đầu nói: "Haha, không có việc gì, em có thể lý giải."
Trương Tử Mộng cùng Tô Lâm, ai cũng không trực tiếp nói ra, vì thế cục diện hai người xấu hổ liền biến thành ba người xấu hổ. Trương Tử Mộng thầm oán nhìn Tô Lâm, Tô Lâm cũng lập tức chú ý tới, vội vàng nói sang chuyện khác: "Làm sao chỉ có hai người ở đây, Hề Hề đâu?"
Trương Tử Mộng còn đang sinh khí, căn bản không để ý tới câu hỏi của Tô Lâm, vấn đề này Chu Tư Y đành phải tiếp nhận, hồi đáp: "Hề đi công tác rồi, hai ngày sau mới trở về."
"Công tác, đi nơi nào?" Tô Lâm nghi hoặc hỏi, cô một chút cũng không biết việc Trương Tử Hề đã đi công tác.
"Không biết, Hề không có nói." Chu Tư Y lắc lắc đầu, ngữ khí trầm thấp.
"À, không có việc gì, hai ngày mà thôi, rất nhanh liền trôi qua." Tô Lâm biết quan hệ giữa Chu Tư Y và Trương Tử Hề, nghe ngữ khí Chu Tư Y trầm xuống, an ủi. Sau đó cô giơ cao hạp cơm trong tay lên, nói: "Hề Hề không ở, vậy làm sao bây giờ? Tôi cũng có đem theo phần của em và Hề Hề."
Vấn đề này khiến Chu Tư Y khó xử, quản gia Miracle đã mang cơm tới, nói cách khác nơi này có sáu phần ăn, nhưng lại chỉ có ba người, phải làm sao bây giờ?
Trương Tử Mộng không kiên nhẫn, Tô Lâm đây là muốn làm gì, gần nhất luôn cấp mình nhạ phiền toái, vì thế khẩu khí của nàng cũng mang theo bất mãn nói: "Tô tỷ, chị vẫn là đem cơm về đi, tôi cùng Tư Y ăn phần của Miracle đưa tới là được."
Mấy phần cơm này là kết quả bận bịu sáng sớm của Tô Lâm, tuy rằng không phải do cô động thủ, nhưng tất cả nguyện liệu đều là cô tỉ mỉ chọn lựa. Hảo ý bị đối đãi như thế, gặp ai thì cũng đều sinh khí, nhưng Tô Lâm vẫn cố gắng học tập Trương Tử Hề, kiên trì dỗ ngọt Trương Tử Mộng, trong lòng nghĩ bao dung, sủng nịch...... Chớp mắt vài cái, không chút nào sinh khí, phong khinh vân đạm cố trang đáng tiếc nói: "Haizzz, vậy được rồi, mang về khẳng định là ăn không vô, đành phải ném thôi."
Trương Tử Mộng cười lạnh nhìn Tô Lâm, nàng sẽ không tiếc rẻ, nàng sẽ không đồng tình Tô Lâm. Nhưng nàng lại quên nơi này còn có Chu Tư Y.
Chu Tư Y vừa nghe đến lời này, liền kìm lòng không đậu nói: "Ném? Vậy rất đáng tiếc......"
Nghe nói như thế, Tô Lâm thêm mắm thêm muối phụ họa nói: "Đúng vậy, rất đáng tiếc a, nhưng...... Xử lý sao mới tốt?" Nói xong ánh mắt liếc về phía Trương Tử Mộng.
Trương Tử Mộng âm thầm cắn răng, nàng nghĩ Tô Lâm nhất định là biết Chu Tư Y từng sống trong cảnh cơ hàn, cố ý lợi dụng Chu Tư Y làm cho mình khuất phục. Nhưng có phải thật hay không, Trương Tử Mộng cũng không thể xác định, thầm hận nói: Nữ nhân đáng giận này, nếu đó là thật, vậy thì chờ chết đi, Trương Tử Hề tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho chị.
Trương Tử Mộng có thể không quan tâm cảm thụ của Tô Lâm, nhưng cũng không thể không để ý Chu Tư Y, nàng nhíu mày suy tư cách giải quyết sáu phần cơm, còn phải khiến Chu Tư Y hài lòng. Trương Tử Mộng đột nhiên nghĩ đến, nếu muốn thu phục một người, có thể "ra tay" với bằng hữu của người đó, nàng biết mối quan hệ của Trương Tử Hề và Chu Tư Y, biết cách hai người nhận thức nhau, Trương Tử Mộng đối Chu Tư Y hảo cảm cũng càng ngày càng tăng, cũng có thể "lấy lòng" Chu Tư Y, vì thế nàng nói với Chu Tư Y: "Tư Y, rất nhiều bạn học của em đều ở đây thực tập, không bằng em kêu bọn họ lên đây ăn chung đi, ba người chúng ta khẳng định là ăn không hết nhiều phần cơm như vậy đâu."
Lời này Chu Tư Y không dám lập tức đáp ứng, dù sao cơm là Tô Lâm mang đến, vì thế liền đem ánh mắt nhìn về phía Tô Lâm, hỏi ý kiến của cô.
Tô Lâm chung quy không phải người tốt, cô rất ích kỷ, cơm trưa đều là cô tỉ mỉ chuẩn bị cho Trương Tử Mộng cùng Trương Tử Hề, còn có Chu Tư Y, những người này đáng giá cô làm vậy, bạn học của Chu Tư Y thì có quan hệ gì. Nhưng cô nghĩ lại, làm thế cũng không sai, coi như là đối Chu Tư Y "giải thích" cùng "lấy lòng" đi. Về phần là giải thích cái gì, lấy lòng cái gì, chỉ có trong lòng cô rõ ràng.
Tô Lâm nói: "Ừ, Mộng Mộng nói đúng, ăn không hết cũng tiếc lắm, vẫn là gọi bằng hữu của em lên ăn chung đi."
Trương Tử Mộng khinh bỉ, trong lòng thầm nghĩ, Tô Lâm cảm thấy đáng tiếc mới là lạ, bình thường Tô Lâm tiêu tiền như nước, lãng phí gì đó đâu chỉ có cơm trưa, cho tới bây giờ chưa thấy qua chị ta tiếc rẻ a.
Kêu bằng hữu đi lên cùng nhau ăn, Chu Tư Y cảm thấy có điểm ngượng ngùng, cảm giác kia tựa như người khác mời bạn ăn cơm, bạn lại mang theo cả nhà, cuối cùng Chu Tư Y nhìn cơm của Miracle và Tô Lâm, tính tiết kiệm nhiều năm dưỡng thành vẫn là chiếm thượng phong, cùng hai người nói lời cảm tạ, lấy điện thoại ra.
Có thể được Chu Tư Y xem là bằng hữu, rất ít, nhiều năm qua, cũng chỉ có ba người Thái Trác Nghiên, Thái Trác Hân, Khâu Khả Nhi. Chu Tư Y vẫn đều ở trong văn phòng của Trương Tử Hề, cho nên nàng không biết viên công bình thường của Vu thị tan tầm trễ hơn nàng mười lăm phút, khi nàng gọi điện thoại còn lo lắng ba người kia đã ăn rồi.
Không lâu sau, Thái Trác Hân nắm tay Thái Trác Nghiên đi ở phía trước, Khâu Khả Nhi đi theo sau. Chu Tư Y tiếp đãi hảo bằng hữu, giới thiệu năm người với nhau.
Tính cách của Trương Tử Mộng khá giống Trương Tử Hề, nói không nhiều lắm, chỉ mỉm cười vừa phải: "Xin chào."
Tô Lâm tiêu sái tùy ý, tuổi cũng lớn nhất, cô tươi cười thật hiền hoà, so với Trương Tử Mộng thì có độ ấm hơn, càng có vẻ nhiệt tình dào dạt.
Thái Trác Nghiên bình tĩnh thản nhiên, thái độ cùng Trương Tử Mộng xấp xỉ. Thái Trác Hân hướng ngoại hào phóng, thái độ cùng Tô Lâm xấp xỉ. Khâu Khả Nhi là đặc biệt nhất, nàng ngượng ngùng, lại thẳng ngoắc ngoắc nhìn chằm chằm Trương Tử Mộng vẻ mặt đỏ bừng. Trước hết phát giác, khẳng định là đương sự Trương Tử Mộng, nàng sửng sốt, sau đó mỉm cười nói: "Haha, xin chào, tôi nhớ rõ em."
Lời này làm cho tất cả mọi người kinh ngạc nhìn Trương Tử Mộng cùng Khâu Khả Nhi, hoài nghi lại mang theo tìm tòi. Khâu Khả Nhi cảm giác càng thêm mãnh liệt, tâm đập bịch bịch, nàng liều mạng nhịn xuống dục vọng muốn chạy trốn, cố gắng khiến lời nói có thể thông thuận: "Chị...... Xin chào, Trương tiểu thư."
Tô Lâm ngồi ở sô pha, mặt mang mỉm cười, cũng là âm thầm quan sát bằng hữu của Chu Tư Y, cô có thể tưởng tượng, những người này giống Chu Tư Y, đều thảo nhân thích, nhưng chỉ có Khâu Khả Nhi, tựa hồ quá mức hướng nội, hơn nữa...... Tô Lâm nhịn không được nhíu nhíu mày, Trương Tử Mộng nhận thức Khâu Khả Nhi, ánh mắt Khâu Khả Nhi xem Trương Tử Mộng còn có điểm bất thường.
Cô cũng không biết có phải do lòng nghi ngờ quấy phá, thế nhưng cảm giác được Khâu Khả Nhi nhìn Trương Tử Mộng, mang theo cảm xúc "ái mộ", mà Trương Tử Mộng cũng không chán ghét nữ tử thẹn thùng đáng yêu này. Nghĩ đến đây, Tô Lâm không tự giác đem ánh mắt lia qua lia lại Trương Tử Mộng cùng Khâu Khả Nhi mấy lần, trong lòng suy tư, Trương Tử Mộng và Khâu Khả Nhi, có khả năng sao? Nếu có khả năng, Trương Tử Mộng sẽ hạnh phúc sao?
Suy tư hồi lâu, Tô Lâm cau mày âm thầm lắc đầu phủ định, Trương Tử Mộng và Khâu Khả Nhi không có khả năng, bởi vì Khâu Khả Nhi thoạt nhìn không đủ cường đại, nàng không bảo hộ được Trương Tử Mộng, cũng tuyệt đối không có khả năng sủng Trương Tử Mộng như Trương Tử Hề sủng Chu Tư Y.
Không ngờ Mộng Mộng cũng quá đào hoa :3
=============================
Chương 99: Kinh hỉ
Trương Tử Hề không ở, tất cả sự vụ của Vu thị đều do Trương Tử Mộng giải quyết, những dự án cần phê chỉ thị, Trương Tử Mộng tận lực chờ Trương Tử Hề trở về, những dự án cần xử lý ngay, nàng tự mình lo hết. Một công ty lớn như Vu thị, sự vụ tự nhiên là rất nhiều. Bình thường đều là hai tỷ muội chia sẻ cho nhau, lúc này lại muốn Trương Tử Mộng một người đến hoàn thành, nếu tan tầm mà chưa xong, nàng đành phải mang về nhà Trương Tử Hề làm tiếp.
Trương Tử Mộng xử lý công sự, Chu Tư Y cũng không không biết xấu hổ đi quấy rầy, sớm quay về phòng, mở ra máy tính, nghiên cứu biến hoá hôm nay của thị trường chứng khoán, đây là thói quen gần đây của nàng, trước kia có Trương Tử Hề, hai người còn có thể cùng nhau thảo luận, nhưng hiện tại chỉ có nàng, làm cho Chu Tư Y bình thường đều hứng thú dạt dào cảm thấy có chút vô vị.
Nhưng Chu Tư Y biết, nàng hiện tại cố gắng, cũng không chỉ là vì hứng thú, mà còn là vì tiến bộ, vì câu nói kia của Trương Tử Hề: Y nhi, em hãy mau trưởng thành đi...... Vì thế cho dù nàng cảm thấy vô vị, cũng kiên trì phân tích từng hàng số liệu. Ngay cả chính nàng cũng không ý thức được, mục đích mãnh liệt ban đầu, cường đại chỉ là vì báo thù, tựa hồ đã thay đổi. Là quên thật, hay vẫn là đặt dưới đáy lòng, cùng chờ đợi thời khắc bùng nổ.
Chu Tư Y đóng máy tính, cũng không thèm nhìn đồng hồ, tựa hồ thời gian đã biến thành cái gì đó có cũng được mà không có cũng không sao, vô sự khả làm, liền nằm ngã trên giường, lại phát hiện như thế nào cũng ngủ không được. Một cảm giác bất an cùng cô độc thật lâu đã không có, bắt đầu tràn ngập trái tim Chu Tư Y, nàng dùng chăn gắt gao quấn lấy cơ thể, sau đó cuộn mình lại, nàng nghĩ nàng đã sớm không còn sợ hãi mỗi lần nằm xuống, cực độ thiển miên, nhưng mà lúc này mọi thứ đều đang xảy ra.
Bất an làm cho nàng nhớ tới những tháng ngày cô độc và hoảng loạn năm xưa, điều này làm cho nàng càng thêm bất an, trước kia cảm thấy không có gì, nhưng sau khi hưởng thụ Trương Tử Hề cấp nàng mang đến an nhàn cùng ấm áp, nàng mới cảm thấy quá khứ thật sự là quá mức thống khổ, nàng không muốn quay lại dĩ vãng nữa.
Cái cảm giác này bao phủ Chu Tư Y, làm cho nàng ngay cả ánh mắt cũng không dám nhắm lại, nàng sợ nếu nàng không chú ý, cảm giác bất an sẽ cắn nuốt nàng, vì thế cuộn mình càng chặt. Giờ phút này Chu Tư Y phát hiện, chỉ có nữ nhân kêu Trương Tử Hề kia, mới là chúa cứu thế của nàng, có thể cứu vớt nàng từ trong địa ngục. Nàng mang theo cầu xin, thấp giọng lẩm bẩm: "Hề, chị hãy mau trở lại đi."
Mãi cho đến buổi sáng, Chu Tư Y cơ hồ đều chưa từng đi vào giấc ngủ, nàng mới ý thức được, mình rốt cuộc không thể ly khai Trương Tử Hề, nữ nhân kia đối mình hảo, Trương Tử Hề giống như là một loại thuốc phiện, nàng cứ như vậy mà nhiễm độc, còn cai không xong...... Nàng lại một lần nhịn không được lẩm bẩm: "Hề, chị hãy mau trở lại đi."
Ở công ty, Trương Tử Mộng thật dễ dàng nhìn ra Chu Tư Y tinh thần không phấn chấn, dáng vẻ như ngủ không đủ, nàng không hỏi nguyên nhân, bởi vì không cần hỏi cũng có thể đoán ra là vì sao, nàng chỉ quan tâm nói: "Tư Y, nếu không em vào phòng ngủ nghỉ ngơi một chút đi."
Nhưng lời quan tâm này, đặc biệt là hai chữ "nghỉ ngơi", làm cho Chu Tư Y bị kinh hách, phản ứng có điểm mãnh liệt nói: "Không...... Không cần, em tốt lắm." Nàng mới không cần ngủ, bởi vì chỉ cần nằm xuống, an tĩnh lại, nàng sẽ nhịn không được nhớ tới Trương Tử Hề, sau đó nhịn không được sinh ra cảm giác bất an.
Bất an không phải bởi vì miên man suy nghĩ Trương Tử Hề sẽ xảy ra cái gì ngoài ý muốn, mà là bởi vì nàng thật sự quá mẫn cảm, tựa như một người thần kinh suy nhược, nàng sợ hãi cuộc sống sẽ có một tia biến hóa, mỗi lần đều phải cần thời gian rất dài đi thích ứng, mặc kệ là biến hóa tốt hay xấu, đều làm cho nàng nảy lên bất an.
Sau đó Chu Tư Y cố gắng biểu hiện ra bộ dáng rất có tinh thần, không nói gì cự tuyệt Trương Tử Mộng hảo tâm đề nghị. Trương Tử Mộng cũng không có nói cái gì nữa, nàng xem Chu Tư Y, không rõ nghĩ, chẳng lẽ khi yêu sẽ xâm nhập cốt tủy? Trương Tử Hề mới ly khai có một ngày mà thôi, Chu Tư Y liền là loại trạng thái này.
Nguyên bản Trương Tử Hề là ngày mai mới trở về, nhưng buổi chiều Chu Tư Y lại nhận được Trương Tử Hề điện thoại, vừa thấy màn hình hiện lên chữ "Hề", Chu Tư Y liền nhịn không được kích động, cả người không tự giác tản mát ra hơi thở vui sướng, Trương Tử Mộng không cần hỏi là ai gọi tới, chỉ cần xem Chu Tư Y che giấu không được, liền đoán được nhất định là tỷ tỷ Trương Tử Hề.
Quả nhiên, Chu Tư Y bắt máy, câu đầu tiên cũng rất ôn nhu, tựa hồ còn mang theo một chút làm nũng kêu lên: "Hề."
Trương Tử Mộng im lặng nhìn Chu Tư Y hoàn toàn quên hết xung quanh, không coi ai ra gì cùng Trương Tử Hề nói chuyện.
"Thật sự? A...... Tốt."
"Vâng."
Chu Tư Y treo điện thoại, sau đó nhìn Trương Tử Mộng nói: "Mộng tỷ, Hề trở lại rồi."
Trương Tử Mộng nhìn Chu Tư Y trên mặt dào dạt vui sướng, mỉm cười đáp: "À? Phải không?"
Chu Tư Y dùng sức gật đầu, dùng ngữ khí khẳng định nói: "Vâng, chị ấy đã trở lại. Mộng tỷ, em có thể đi về trước không?"
Yêu cầu đơn giản như vậy Trương Tử Mộng tự nhiên sẽ không ngăn cản, nàng suy nghĩ một chút rồi nói: "Có thể a. Vừa lúc tôi hiện tại cũng không có gì làm, tôi đưa em trở về."
"Không cần, Mộng tỷ, vậy rất phiền toái chị." Chu Tư Y cảm kích lắc đầu nói, nàng biết Trương Tử Mộng là vì quan tâm mình.
Trương Tử Mộng vừa định nói không phiền toái, lại nghe Chu Tư Y đỏ mặt, mang theo một tia ngọt ngào tiếp tục nói: "Hề hiện tại đang chờ em dưới bãi đỗ xe."
"À, tốt." Trương Tử Mộng ngỡ ngàng, nàng nhớ rõ xe Trương Tử Hề vẫn còn ở trong nhà, không cần nghĩ cũng biết, khẳng định là Trương Tử Hề trước tiên về nhà, sau đó lái xe lại đây tiếp Chu Tư Y, điều này làm cho nàng cảm thấy bất khả tư nghị, rõ ràng mới không gặp một ngày mà thôi, có cần khẩn cấp giống như đã ly biệt vài thập niên vậy không? Nhìn bóng dáng Chu Tư Y tràn đầy vui sướng, Trương Tử Mộng lăng lăng xuất thần, chẳng lẽ tình yêu thần kỳ vậy sao, vừa rồi Chu Tư Y cho nàng cảm giác bất đồng với dĩ vãng, Trương Tử Hề cũng sẽ có biểu hiện ngoài dự đoán của mọi người, nàng không thể không thừa nhận, tình yêu thật sự là quá thần kỳ.
Trương Tử Mộng từng nghe qua nhiều người ca tụng tình yêu thần kỳ cơ nào, vĩ đại ra sao, nàng luôn khinh thường cười lạnh, nàng cho rằng tất cả đều là hư cấu, đều là dùng để hồ lộng những ai không biết, nhưng hiện tại người không biết có vẻ là mình, mình chưa bao giờ yêu qua. Có phải có một ngày, mình cũng sẽ gặp được một người, một tình yêu, làm cho mình trở nên không hề giống mình hay không?
Trương Tử Mộng không chiếm được đáp án, cuối cùng tự giễu lắc lắc đầu, hiện nay trước mặt nàng còn có một cửa ải khó khăn cũng không biết vượt qua thế nào, vẫn là đừng nghĩ đến vấn đề xa xôi đó thì tốt hơn.
Trương Tử Hề ngày đó đột nhiên nhận được điện thoại, là vị kỹ sư phụ trách hạng mục "kim cương nhân tạo" của công ty Hằng Xương Thông ở M thị, cũng chính là người mà cô hẹn gặp ở khách sạn hai năm về trước. Vị kỹ sư hưng phấn nói với cô, khối "kim cương" mà cô đặt hàng, rốt cuộc thành công rồi.
Sở dĩ hưng phấn như vậy, là bởi vì "kim cương" nhìn như đơn giản lại dùng hết hai năm, vết máu trên miếng vải Trương Tử Hề giao cho kỹ sư thật sự quá ít, cho nên vừa mới bắt đầu các nàng cũng không dám trực tiếp lấy ra sử dụng, mà là dùng chất lỏng khác thay thế, khảm chất lỏng vào trong là các nàng chưa có thử qua, hơn nữa kỹ thuật cũng là khuyết thiếu, các nàng đã trải qua một lần lại một lần nghiên cứu, Trương Tử Hề cũng một lần lại một lần gia tăng viện trợ tài chính, không nói khoả "kim cương" đặc biệt kia được chế tạo thành công, đối Hằng Xương Thông và Trương Tử Hề có ý nghĩa lớn bao nhiêu, chỉ nói tiền tài, cũng không biết vượt qua số tiền dùng để chế tạo một viên kim cương thật bao nhiêu lần.
Nguyên bản vị kỹ sư đề nghị để bọn họ "hộ tống" lại đây, thậm chí còn cam đoan sẽ mời công ty vận chuyển tốt nhất quản lý toàn bộ hành trình, nhưng ý nghĩa của "kim cương" đối Trương Tử Hề thật sự quá lớn, đó là thứ trân quý nhất Chu Tư Y đã cấp cho cô, lúc ấy đi công tác cũng không có lúc nào là quên mang theo bên người, giao cho vị kỹ sư kia cũng là bất đắc dĩ, cô vốn có khiết phích, làm sao sẽ để nhiều người đi "làm bẩn" nó, vì thế mặc kệ như thế nào, cô vẫn là bỏ xuống hết thảy, một mình đi đến M thị nhận hàng.
Chu Tư Y dùng tốc độ nhanh nhất chạy xuống bãi đỗ xe, liếc mắt một cái liền thấy xe Ferrari đứng ở cách đó không xa, quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, lần này Trương Tử Hề đột nhiên trở về sớm, thật sự là cấp nàng một kinh hỉ lớn, nàng âm thầm quyết định, lần này nhìn thấy Trương Tử Hề, nhất định phải phao đi ngượng ngùng, còn phải chủ động nói với chị ấy: Hề, em yêu chị!
Nhưng mà...... Nàng không nghĩ tới là, ngồi vào trong xe, lời hàm ở miệng còn chưa kịp nói ra, Trương Tử Hề đã cho nàng một cái đại "kinh hỉ". Chỉ thấy Trương Tử Hề mỉm cười giơ tay phải lên, trên ngón áp út thon dài đeo một chiếc nhẫn kim cương trong suốt lóe sáng, ở giữa còn có một chút đỏ bừng, hỏi Chu Tư Y: "Y nhi, chiếc nhẫn này có đẹp không?"
Khoảnh khắc đó, kích động cùng vui sướng bởi vì Trương Tử Hề trở về đều biến mất vô tung, nàng cảm thấy trái tim bị hung hăng đâm một nhát, đau đớn xé rách lan tràn toàn thân, trong đầu cũng là một mảnh trống không cùng khủng hoảng, sắc mặt trong lúc nhất thời tái nhợt không có huyết sắc. Nàng ý thức được, nỗi bất an tối qua, tựa hồ sẽ trở thành sự thật.
Có thím nào còn nhớ miếng vải dính lạc hồng năm đó không, đại gia làm thành nhẫn đeo luôn =))
===========================
Chương 100: "Em muốn ăn chị"
Thời đại tin tức lưu thông cực nhanh, cơ hồ không ai không biết ý nghĩa của việc đeo nhẫn ở ngón áp út, cho dù là tiểu hài tử, cũng biết dùng chewing gum làm nhẫn kết hôn, muốn đối phương đeo vào ngón áp út. Chu Tư Y cảm thấy chiếc nhẫn kim cương kia quá mức chói mắt, sắp chọc mù hai mắt của nàng. Nàng thật không ngờ, kỳ vọng cả đời lại yếu ớt như vậy, mới chỉ qua hai ngày, cũng đã hoàn toàn thay đổi, long trời lỡ đất.
Chu Tư Y cảm thấy toàn thân đều đau, cũng không kiên nhẫn xem tiếp, vì thế vội vàng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt hồng hồng, nước mắt bừng lên. Bởi vì rất để ý, cho nên mới chịu không nổi một chút kích thích; bởi vì cực độ không có cảm giác an toàn, cho nên một chút kích thích đều khiến nàng cảm thấy giống như tận thế, mọi hình ảnh trong đầu đều dừng lại.
Trương Tử Hề thật sự là yêu chết chiếc nhẫn bạch kim này rồi, thiết kế dựa theo kích cỡ ngón áp út của cô, màu đỏ giữa khỏa kim cương vô cùng mỹ lệ, bất luận xem bao lâu cũng không cảm thấy chán ghét. Chỉ có cô mới xứng đáng đeo chiếc nhẫn này, trừ bỏ cô hẳn là không còn ai có thể mang đến hiệu quả tốt như vậy...... Trương Tử Hề thật tự kỷ thưởng thức chiếc nhẫn kia, đã lâu không chờ đến Chu Tư Y khẳng định, ngẩng đầu lại thấy Chu Tư Y xoay người đi, cô nhíu mày, chẳng lẽ Y nhi không thích chiếc nhẫn này, hỏi: "Y nhi, khó coi sao?"
Đủ! Nàng cảm thấy mình đau lòng sắp chết, vì sao còn thương tổn mình như thế? Vì sao còn làm nhục mình như thế? Chu Tư Y bây giờ muốn lập tức thoát đi địa phương làm cho nàng cảm giác như là địa ngục này, vì thế nàng mở ra cửa xe, chịu đựng đau lòng nói một câu: "Tái kiến."
Ngay cả Chu Tư Y cũng không hiểu được, khi đó lòng nàng phi thường đau, lại kiên trì muốn nói hai chữ "tái kiến", có lẽ chính là bởi vì nàng vẫn còn tham luyến sự ấm áp và ngọt ngào của Trương Tử Hề đi.
Trương Tử Hề tuyệt đối tin tưởng, trên thế giới này không có người nào hiểu biết Chu Tư Y hơn cô, Chu Tư Y vừa nói xong, cô liền nghe ra Chu Tư Y cảm xúc không đúng, vì thế động tác nhanh hơn lời nói, hoàn toàn theo bản năng cúi người kéo tay Chu Tư Y lại, hỏi: "Y nhi, làm sao vậy?"
Chu Tư Y không trả lời, nàng cũng không biết trả lời thế nào, nàng thầm nghĩ thoát đi địa phương này, vì thế nàng dùng sức giãy ra. Trương Tử Hề cũng tuyệt đối không có khả năng làm cho Chu Tư Y không minh bạch rời đi, cô cũng dùng sức giữ chặt Chu Tư Y, hai người cứ như vậy, một muốn chạy trốn, một muốn níu kéo.
Có lẽ là vì Chu Tư Y không kiên quyết rời đi Trương Tử Hề, có lẽ là vì Trương Tử Hề kiên quyết muốn lưu lại Chu Tư Y, cũng có khả năng có cả hai nguyên do trên, dù sao cuối cùng Chu Tư Y vẫn là bị Trương Tử Hề kéo vào xe, Trương Tử Hề còn lập tức khóa cứng của xe.
Chờ xác định Chu Tư Y rốt cuộc không thể dễ dàng rời đi, Trương Tử Hề mới trầm tĩnh lại, nhìn Chu Tư Y không chịu đối mặt mình, ôn nhu hỏi: "Y nhi, em rốt cuộc làm sao vậy? Nói cho tôi biết, đến tột cùng là tôi sai ở nơi nào được không?"
Trương Tử Hề trong điện thoại có thể nghe ra Chu Tư Y vui vẻ, lúc em ấy ngồi vào trong xe, biểu tình vẫn còn là vui sướng a, hơn nữa Trương Tử Hề luôn sủng ái Chu Tư Y, cô lập tức liền đem sai lầm đặt lên người mình, chỉ là cô không biết đến tột cùng mình sai ở nơi nào mà thôi.
Nghe nói như thế, Chu Tư Y trong lòng đột nhiên đối Trương Tử Hề phát lên một cỗ oán hận, đã rành rành như vậy, vì sao còn hỏi mình, vì sao còn muốn mình nói ra, đến tột cùng là chị ấy sai ở nơi nào? Chu Tư Y đột nhiên quay đầu, nhìn thoáng qua nhẫn kim cương trên tay Trương Tử Hề, sau đó hung hăng nhìn chằm chằm Trương Tử Hề.
Mắt Chu Tư Y đỏ lên còn mang theo lệ dọa Trương Tử Hề nhảy dựng, cô ngây người, chuyện gì đang xảy ra? Vì sao Chu Tư Y sẽ thương tâm rơi lệ, vì sao ánh mắt em ấy nhìn mình lại mang theo...... Hận ý? Trương Tử Hề thông minh, hơn nữa còn rất mẫn cảm, cô chú ý Chu Tư Y vừa nhìn thoáng qua chiếc nhẫn, lúc này mới hậu tri hậu giác biết mình rốt cuộc là sai ở nơi nào.
Trương Tử Hề có thể thề với trời, cô tuyệt đối không phải cố ý, cô cũng không có ác thú tới nỗi dùng nó đi đùa giỡn Chu Tư Y, cô có tinh thần khiết phích, cái gì cũng có thể giỡn chơi, nhưng tuyệt đối sẽ không lấy tình yêu ra làm trò đùa, cô xem ra, cho dù là vui đùa, cũng sẽ làm bẩn tình cảm giữa hai người.
Cô cũng không biết có phải đã bị "viên kim cương xinh đẹp nhất thế giới" mê hoặc, hay là đã quá tự tin vào cảm tình giữa mình và Chu Tư Y, thế nhưng hoàn toàn không nghĩ đến việc Chu Tư Y hiểu lầm, cô chỉ nghĩ đây là nhẫn Chu Tư Y đưa cho mình, mang ở ngón áp út sẽ rất đẹp, cô nghĩ như vậy, cũng liền làm như vậy. Lại không nghĩ rằng kinh hỉ mình tưởng cấp cho Chu Tư Y, lại biến thành "kinh hách".
Nhìn ánh mắt Chu Tư Y đỏ lên lại ầng ậng nước mắt, Trương Tử Hề trong lòng tràn đầy tự trách, cô kìm lòng không đậu vươn tay, ôn nhu lau đi nước mắt Chu Tư Y chảy ra, mềm nhẹ nói: "Y nhi, em phải tin tưởng tôi, sự tình không phải như em nghĩ đâu."
Chu Tư Y đã muốn chết lặng, không né không tránh tùy ý Trương Tử Hề vuốt ve mặt mình, nàng lạnh lùng nhìn Trương Tử Hề, nghe xong lời của cô thì thầm nghĩ: Sự thật đều xảy ra trước mắt, không phải như mình nghĩ thì còn có thể thế nào? Nàng biết Trương Tử Hề không phải loại người đeo nhẫn vào ngón áp út chỉ để trêu đùa.
Trương Tử Hề biết mình còn chưa thuyết phục được Chu Tư Y, lời nói trở nên ôn nhu, tiếp tục nói: "Y nhi, em xem, chiếc nhẫn này, là em tặng cho tôi đó."
Chu Tư Y đầu tiên là nghi hoặc một chút, sau đó ánh mắt lại trở nên lạnh hơn, nàng cũng không phải tinh thần phân liệt, có đưa Trương Tử Hề nhẫn hay không, không lẽ nàng không biết sao?
Trương Tử Hề đem tay phải phóng tới trước mắt Chu Tư Y, hỏi: "Y nhi, em xem, trong viên kim cương có một màu đỏ chói loá, em biết đó là cái gì không?"
Viên kim cương này xác thực rất kỳ lạ, Chu Tư Y cho tới bây giờ chưa từng thấy qua viên kim cương nào như vậy cả, giờ phút này nàng một chút hứng thú cũng không có, vẫn không nói lời nào lạnh lùng nhìn Trương Tử Hề, muốn nhìn chị ấy rốt cuộc còn có thể nói cái gì để lừa gạt mình nữa.
Trương Tử Hề biết Chu Tư Y sẽ không phối hợp với mình, cô cũng không dám đi chọc Chu Tư Y, thành thành thật thật công đạo lai lịch của chiếc nhẫn: "Y nhi, tôi nói cho em biết nha, điểm màu đỏ bên trong viên kim cương này, kỳ thật là......"
Bởi vì Chu Tư Y đang nổi nóng, Trương Tử Hề hiện tại sắm vai là người đi dỗ ngọt, cho nên khi Trương Tử Hề tự thuật, ngữ khí đặc biệt ôn nhu, chưa đủ đô, cô còn dùng rất nhiều rất nhiều trợ từ, tận lực làm cho mình càng thêm ôn nhu.
Chờ Trương Tử Hề công đạo đầy đủ lai lịch, Chu Tư Y nói không cảm động vì Trương Tử Hề đối mình dụng tâm, tuyệt đối là gạt người, nhưng cho dù cảm động, trong lòng vẫn là tức giận, nàng cảm thấy Trương Tử Hề biết rõ mình sợ hãi chị ấy không cần mình, lại còn lấy loại chuyện này ra vui đùa, cho dù hận ý trong mắt biến mất không còn một mảnh, lại vẫn là không muốn quan tâm Trương Tử Hề.
Trương Tử Hề gặp hận ý cùng lãnh ý trong mắt Chu Tư Y tiêu thất, khối cự thạch trong lòng rốt cuộc rơi xuống đất, thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng Chu Tư Y vẫn không thèm quan tâm mình, cô cảm thấy mình hảo oan uổng. Mà thôi, ai kêu mình yêu em ấy, cũng chỉ có thể yêu em ấy đâu, hơn nữa cô cũng thừa nhận mình sai lầm, nếu không vì cấp Chu Tư Y kinh hỉ mà tỏ vẻ thần bí, hiểu lầm cũng sẽ không sinh ra, cô vẫn là nên hảo hảo hống Chu Tư Y thôi.
Bất quá hoàn cảnh tựa hồ có điểm không thích hợp, Trương Tử Hề quyết định đem tiểu thiên hạ về nhà trước rồi chậm rãi dỗ dành sau, cô giống ngày thường sờ sờ mặt Chu Tư Y, nói: "Y nhi, chúng ta về nhà đi."
Thời điểm Chu Tư Y cùng Trương Tử Hề giận dỗi, tuyệt đối sẽ không theo Trương Tử Hề sảo cái gì, nhưng nàng lại luôn dùng "lãnh bạo lực", mặc kệ Trương Tử Hề nói cái gì, làm cái gì đều hảo, nàng không phản kháng nhưng cũng không tuân theo. Trương Tử Hề hận nhất mà cũng sợ nhất, chính là lãnh bạo lực!
Chu Tư Y một khi nháo khởi, cũng không phải là dễ hống, Trương Tử Mộng tan tầm về nhà, không thấy thân ảnh Trương Tử Hề và Chu Tư Y, mãi cho đến giờ cơm chiều, mới gặp Trương Tử Hề từ trong phòng đi ra, lại không phát hiện Chu Tư Y.
"Chị." Trương Tử Mộng nhìn Trương Tử Hề đi ra, đánh thanh tiếp đón, nhìn phía sau Trương Tử Hề, không thấy Chu Tư Y, vì thế hỏi tiếp: "Ủa? Tư Y đâu?"
Trương Tử Hề trên mặt bình tĩnh, Trương Tử Mộng căn bản nhìn không ra một chút đoan nghi, chỉ nghe thấy Trương Tử Hề nói: "Tử Mộng, em cũng không cần chờ chúng tôi, ăn trước đi. Em ấy có điểm không thoải mái, tôi đi lấy cơm cho em ấy ăn."
"À...... Vậy được rồi." Trương Tử Mộng bán tín bán nghi đáp, lúc ở công ty rõ ràng thấy Chu Tư Y tốt lắm, vì sao đột nhiên thân thể lại không khoẻ, nhưng nàng cũng không dám hỏi nhiều. Nàng xem Trương Tử Hề bưng đồ ăn lên lầu, không khống chế được đỏ mặt, ở trong đầu YY nguyên nhân chân chính Chu Tư Y không xuống ăn cơm.
Chu Tư Y đứng ở trong phòng, lẳng lặng suy tư chuyện của mình và Trương Tử Hề. Nàng biết đó không phải là lỗi của Trương Tử Hề, chị ấy đối mình dụng tâm khiến mình vô cùng cảm động, nhưng nàng lại không hiểu vì sao còn muốn cùng Trương Tử Hề giận dỗi.
Không có lúc nào là không tưởng đãi ở bên cạnh chị ấy, biết mình không thể ly khai chị ấy, biết không còn người khác đối mình tốt như chị ấy, biết chị ấy sẽ không yêu ai khác ngoài mình, biết mình muốn cùng chị ấy cùng nhau già đi, biết mình rất muốn cả đời đều là người của chị ấy......
Có lẽ là bởi vì mình rất để ý, cho nên mới lo được lo mất? Cho nên mới sinh ra cơn tức căn bản không nên có? Cho nên mới càng thêm lãnh đạm, thông qua bao dung vô hạn của chị ấy...... Để chứng minh nữ nhân này là thật sự yêu mình?
Chu Tư Y cũng không biết đầu óc mình hiện tại là hỗn loạn hay là rõ ràng, nàng nghĩ rất nhiều rất nhiều, hơn nữa mỗi một điểm đều chứng minh mình yêu Trương Tử Hề cỡ nào, nàng nghĩ mình không nên cùng Trương Tử Hề giận dỗi, tình yêu hẳn là hai người bao dung nhau, mình không nên chỉ để Trương Tử Hề đơn phương đi bao dung mình......
Lúc này Trương Tử Hề vừa vặn bưng đồ ăn vào phòng, đặt đồ ăn lên đầu tủ, ngồi ở bên giường nhìn Chu Tư Y đưa lưng về phía mình, nhẹ hống: "Y nhi, chúng ta ăn cơm chiều được không?"
Chu Tư Y đáp: "Không ăn."
Trương Tử Hề nghĩ đến Chu Tư Y không để ý mình, lại không nghĩ rằng nàng sẽ trả lời nhanh như vậy, tuy rằng đáp án làm cho người ta có điểm bất đắc dĩ, nhưng nàng rốt cuộc cũng nói chuyện rồi, Trương Tử Hề giống như thấy ánh rạng đông, thời gian dỗ được Chu Tư Y cũng không xa lắm. Cô tiếp tục thừa thắng xông lên: "Y nhi, ăn một chút được không?"
Chu Tư Y vẫn đưa lưng về phía Trương Tử Hề đáp: "Không ăn."
Trương Tử Hề nhìn đến càng nhiều hy vọng, vì thế không nổi giận tiếp tục hống: "Y nhi, vậy em muốn ăn cái gì?"
Trương Tử Hề lại không nghĩ tới Chu Tư Y đột nhiên xoay người lại, ánh mắt thẳng ngoắc ngoắc nhìn mình nói: "Ăn chị!"
Y: "Em muốn ăn chị!"
Hề: "Ai cho em ăn mà ăn?"
=))

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna