Google.com.vn Đọc truyện Online

21/07/2018

Ngự Tỷ Phách Ái Chi Bao Dưỡng (Miêu Tổng Tài) - Chương 85 + 86

Đăng bởi Ngân Giang | 21/07/2018 | 0 nhận xét
Chương 85: Suy nghĩ
Trương Tử Mộng khoanh hai tay đặt ở ngực, lạnh lùng nhìn nữ nhân kia, một câu cũng không nói, cũng không chất vấn, nàng đang chờ nàng ta đứng lên giải thích. Lại không nghĩ rằng nữ nhân kia mở to ánh mắt, chỉ lăng lăng nhìn nàng. Trương Tử Mộng tuyệt đối không thừa nhận, bộ dáng ngốc nghếch của nàng ta thật sự rất đáng yêu, tựa như một con búp bê.
"Ôi chao!" Nữ nhân kia ngồi dưới đất, sắc mặt đỏ bừng, đầu tiên là lăng lăng nhìn Trương Tử Mộng, mặt đỏ lên, sau đó nhìn hồi lâu, tựa hồ phát hiện ra chuyện thú vị nào đó, há mồm phát ra một tiếng giống như sợ hãi, lại càng cẩn thận nhìn xem.
Trương Tử Mộng nghĩ đến lãnh ý trong mắt mình, có thể làm cho nữ nhân kia tỉnh ngộ, rốt cuộc phạm vào sai lầm gì, ngoan ngoãn cúi đầu giải thích, sau đó mình mới quyết định có tha thứ cho vị viên công này không, lại phát hiện nữ nhân kia không chỉ không có tỉnh ngộ nhận sai, còn thập phần không lễ phép nhìn mình chằm chằm.
Tuy rằng, Trương Tử Mộng thừa nhận, nữ nhân có làn da non mịn như trẻ con này, ánh mắt cũng sẽ không khiến nàng phản cảm hay chán ghét. Nhưng là, một viên công, sau khi đụng phải lãnh đạo, không chỉ không đứng lên giải thích, ngược lại thẳng ngoắc ngoắc nhìn chằm chằm lãnh đạo xem, tính chuyện gì a.
Trương Tử Mộng nhíu nhíu mày, thanh âm rất lãnh mạc hỏi: "Sao còn chưa đứng lên? Cần tôi đỡ em à?"
"A...... Không...... Không cần khách khí......" Trương Tử Mộng nói xong câu đó, nhìn nữ nhân kia mặt thoáng chốc trở nên hồng hơn, sau đó bối rối cúi đầu, miệng lại nói một câu làm cho nàng không biết là nên tức hay nên cười, ai cùng nàng ta khách khí a! Sau đó Trương Tử Mộng nhìn nữ nhân kia cuống quít đứng lên, đầu cúi thấp đến không thể thấp hơn được nữa, thanh âm rất nhẹ nói: "Thật xin lỗi...... Thật xin lỗi......"
Bộ dáng đó tựa như học sinh tiểu học đã làm sai chuyện, nhu thuận đến kỳ cục, Trương Tử Mộng thấy nàng ta phản ứng như vậy, lại nhíu mày lắc lắc đầu, nàng hoài nghi lúc bộ Nhân sự thông báo tuyển dụng viên công, rốt cuộc có ăn hối lộ hay không, một người nội hướng dễ dàng thẹn thùng như vậy, rốt cuộc là làm sao thông qua phỏng vấn?
"Em tên là gì? Ngành nào?" Trương Tử Mộng quyết định muốn hỏi rõ ràng, sau đó lập tức đuổi việc nữ nhân này, tuy rằng nàng thừa nhận nữ nhân nhu nhược rất khó làm cho người ta sinh ra cảm xúc chán ghét, nhưng đây là công sự, tuyệt đối không thể mềm lòng.
"A...... Em...... Em gọi là Khâu Khả Nhi. Em...... Là vừa đến đây thực tập." Khâu Khả Nhi cúi đầu, nột nột thấp giọng nói, trong lòng lại sắp hận chết bản thân, sao lại làm sai nữa rồi? Mình quả nhiên là vô dụng mà!
Danh sách thực tập của sinh viên học viện tài chính Thế Khải, đều là từ Đan Lam Phong tự mình sắp xếp, lúc đến lượt Khâu Khả Nhi, Đan Lam Phong viết: Người này tri thức chuyên nghiệp thập phần nổi trội xuất sắc, nhưng lại rất nội hướng ngại ngùng. Vì thế, Đan Lam Phong liền cấp cho Khâu Khả Nhi cương vị trợ lý, kỳ thật chính là đem các loại tư liệu phát đến các ngành. Hắn hy vọng Khâu Khả Nhi có thể cùng các ngành trao đổi, cải thiện tính cách nội hướng.
Không nghĩ tới lần đầu tiên Khâu Khả Nhi đi phân phát tư liệu cho bộ Nhân sự, liền đụng vào Trương Tử Mộng, nàng định lập tức giải thích, chẳng qua ấn tượng của Trương Tử Hề lưu cho nàng quá mức khắc sâu, cho nên thời điểm tái kiến Trương Tử Mộng, mới có thể sửng sốt một chút, sau đó phát hiện người ta cũng không phải Trương Tử Hề, chờ nàng nghiệm chứng xác thực không phải, lại không nghĩ rằng người ta giống như đang sinh khí.

"Em là đệ tử chuyên ngành M của học viện tài chính Thế Khải?" Trương Tử Mộng nhìn bộ dáng Khâu Khả Nhi ngây ngốc, vừa thấy liền biết là mới bước ra xã hội, kinh nghiệm không nhiều, theo bản năng liền nhận định Khâu Khả Nhi là đệ tử học viện tài chính Thế Khải đến thực tập.
"Vâng, là em." Khâu Khả Nhi đầu như trước không dám ngẩng đầu lên xem Trương Tử Mộng, thanh âm rất thấp đáp, nhưng mặc cho ai đều có thể nghe ra giọng nói của nàng nồng đậm mất mát.
Trương Tử Mộng nghe thấy Khâu Khả Nhi thừa nhận là đệ tử học viện tài chính Thế Khải, quyết định muốn sa thải Khâu Khả Nhi liền tiêu thất, dù sao cũng chỉ có một tháng, đến lúc đó không cần sa thải, Khâu Khả Nhi cũng có thể rời đi. Nghĩ vậy, trong lòng liền hơn một phần lượng giải, hơn nữa Khâu Khả Nhi đáng yêu nhu nhược, xác thực rất khó làm cho người ta chán ghét.
Bề ngoài của Khâu Khả Nhi rất dễ dàng khiến cho mọi người sinh ra cảm giác: Người này thật nhu nhược thật kiều hoa, cần che chở cần thương tiếc. Nghe thấy giọng nói của Khâu Khả Nhi có chút mất mát, Trương Tử Mộng không đành lòng, mày giãn ra, nhìn Khâu Khả Nhi vẫn cúi đầu giống như một chú đà điểu, nghĩ nghĩ rồi nói: "Lần sau cẩn thận một chút, ở trong này dụng tâm học thêm này nọ."
Trương Tử Mộng nói xong, chậm rãi đợi Khâu Khả Nhi phản ứng, lại phát hiện nàng ta vẫn cúi đầu không nhúc nhích, y như đang ngủ, bộ dáng kia làm cho nàng cười nhạo một tiếng, sau đó lắc đầu đi mất.
Kỳ thật Khâu Khả Nhi có nghe Trương Tử Mộng nói, nhất thời phản ứng không kịp, nguyên bản tưởng mình sẽ bị trách cứ, lại không nghĩ rằng nghe được cũng là tiểu tiểu quan tâm, tiểu tiểu cổ vũ. Khâu Khả Nhi rất dễ dàng cảm động, chỉ cần bạn đối với nàng hảo một chút, nàng sẽ đối với bạn toàn tâm toàn ý.
Chờ Khâu Khả Nhi ngốc lăng xong, cố lấy dũng khí muốn ngẩng đầu nói một câu cám ơn, lại phát hiện trước mắt căn bản không có một bóng người, nàng khẩn trương quay đầu, thấy Trương Tử Mộng đã đi đến ngã rẽ hành lang, nàng lo lắng vươn tay, vừa mở miệng, lại đột nhiên dừng lại.
Khâu Khả Nhi cứ vươn tay như vậy, tựa hồ muốn bắt trụ cái gì, ánh mắt ngơ ngác nhìn hành lang đã không có một bóng người, hồi lâu sau mới phát hiện, mất mát cúi đầu, thấp giọng lẩm bẩm: "Còn không biết tên chị ấy đâu...... Hảo âm mộ Chu Tư Y."
Cùng người yêu làm tình, Trương Tử Hề xem như một sự kiện thần thánh, thời điểm quan hệ, phải làm ở trong căn phòng thoáng mát, phải có giường lớn, phải có sàng đan trắng noãn, trọng yếu nhất là hai người cũng phải sạch sẽ. Cho nên vừa rồi Trương Tử Hề cũng chỉ là hôn Chu Tư Y mà thôi, cũng không có tiến thêm một bước đối Chu Tư Y khởi xướng tiến công.
Văn phòng của Trương Tử Hề, cho tới nay vẫn không để người khác tiến vào, bên trong chỉ có ghế lão bản, không có ghế dựa. Chu Tư Y đành phải ngồi lên đùi Trương Tử Hề, thân mật đến thế, nàng cũng không cảm thấy thẹn thùng hoặc là mất tự nhiên, bởi vì khi hai người ở nhà, Trương Tử Hề chính là thích ôm nàng như vậy.
Hai người đều không có nói chuyện, Chu Tư Y nhìn xung quanh, quan sát nơi Trương Tử Hề làm việc, nhưng trong lòng lại suy tư, ban nãy có phải do Trương Tử Hề cố ý hay không, nàng cảm thấy Trương Tử Hề luôn luôn cẩn thận không có khả năng quên đóng cửa lại, lúc Trương Tử Mộng vào, Trương Tử Hề không cho phép nàng giãy khỏi ôm ấp, hết thảy đều cho thấy Trương Tử Hề thật sự là cố ý.
Nhưng mà, vì cái gì đâu? Chu Tư Y không rõ, nhưng nàng lại giả vờ như cái gì cũng không phát sinh, nàng sẽ không đi chất vấn, Trương Tử Hề yêu nàng như thế, mà mình đã làm được cái gì cho Trương Tử Hề rồi? Không có, cái gì đều không có, Trương Tử Hề cho nàng học phí, cho nàng chỗ ở, cho nàng tình yêu như trưởng bối như huynh đệ tỷ muội như bằng hữu như tình nhân, có thể nói Trương Tử Hề cho Chu Tư Y hết thảy. Cho nên, cho dù chị ấy đang lợi dụng mình thì lại thế nào? Chu Tư Y sẽ không đi oán hận, sẽ không đi chất vấn, chỉ ở trong lòng mãnh liệt hy vọng, mình có thể nhanh chóng hoàn thành học nghiệp, có thể giúp đỡ Trương Tử Hề.
Trương Tử Hề dựa vào ghế, trên đùi có sức nặng của Chu Tư Y, tựa hồ linh hồn đều ổn trọng kiên định, ít nhất sẽ không cảm thấy khinh khinh phiêu phiêu. Cô ngẩng đầu lên, nhìn trần nhà, cân nhắc nếu đánh bạc, phần thắng rốt cuộc có bao nhiêu.
Cửa không đóng, đúng là cô cố ý, cô cố ý để Trương Tử Mộng thấy, sau đó xem nàng phản ứng thế nào. Dùng thời gian hai năm, đi khảo nghiệm thấy rõ một người, Trương Tử Hề đối Trương Tử Mộng có 90% tin tưởng. Hết thảy kế hoạch của cô, đều là vì người hiện tại đang ngồi trên đùi cô, người giúp cô ổn định linh hồn, Chu Tư Y.
Trương Tử Mộng, là người Trương Tử Hề tuyển định, nếu tương lai có cơ hội, ý nghĩa đối với cô sẽ rất trọng yếu, cô phải xác định, Trương Tử Mộng sẽ không bài xích mình yêu nữ nhân, sẽ không bài xích Chu Tư Y, nếu Trương Tử Mộng thật sự không thể nhận Chu Tư Y, Trương Tử Hề sẽ không chút do dự đem Trương Tử Mộng đá ra ngoài. Nền móng của kế hoạch đó là, đối với Trương Nghiêm Đình, Trương Tử Mộng và mình, cô tin tưởng Trương Nghiêm Đình là thiên vị mình; đối với Trương Tử Mộng, Trương Nghiêm Đình và mình, cô tin tưởng Trương Tử Mộng cũng là hướng về mình.
Đương nhiên, người Trương Tử Hề tín nhiệm nhất, khẳng định là Chu Tư Y, tuyệt không thay đổi, cô cũng từng nghĩ qua việc bồi dưỡng Chu Tư Y thay thế Trương Tử Mộng, mình sẽ càng thêm yên tâm. Nhưng mà, từ lần trước Chu Tư Y sinh bệnh, cô nhìn thấy đồng học của Chu Tư Y giúp đỡ em ấy, trong lòng liền cực độ không thoải mái. Khi đó, cô bỏ nó ra khỏi kế hoạch, Chu Tư Y bị người bính một chút cô cũng không thoải mái, cô làm sao có khả năng để cho Chu Tư Y thay thế Trương Tử Mộng, đi ứng phó giao tế đâu?
Về phần mình bốc đồng đột nhiên ở trước mặt mọi người lựa chọn Chu Tư Y làm trợ lý, cô cũng không cảm thấy có bao nhiêu nguy hiểm, cô là người có địa vị tối cao ở nơi này, cô sẽ không tin tưởng ngay cả quyền lợi lựa chọn trợ lý đều không có, huống chi cô tuyển là một nữ nhân, không phải nam nhân. Về phần Chu Tư Y có thể bị đồng học đố kỵ, cô cười nhạt, một nữ nhân hoàn mỹ, cũng sẽ không khuyết thiếu đố kỵ, oán hận, hâm mộ...... Y nhi của cô hoàn mỹ như thế, làm sao sẽ khuyết thiếu mấy thứ đó. Huống chi, cho dù lấy phương thức khảo hạch, cuối cùng lựa chọn Chu Tư Y, chẳng lẽ ghen tị cùng oán hận sẽ không có sao? Trọng yếu nhất là, Trương Tử Hề vẫn rất tự tin, mình có thể bảo hộ Chu Tư Y thật tốt.
Trương Tử Mộng nguyên bản là muốn hỏi một chút việc an bài thực tập thế nào rồi, sắp đạt tới mục đích, nàng lại đột nhiên nghĩ đến, người phụ trách lần này là cái tên Đan Lam Phong đáng ghét kia, lập tức đánh mất ý niệm này trong đầu, xoay thân chạy lấy người.
Đi đến cuối hành lang, Trương Tử Mộng lấy ra điện thoại di động, bát thông Tô Lâm di động, chỉ chốc lát Tô Lâm chuyển được điện thoại, Trương Tử Mộng liền ngọt ngào kêu lên: "Tô tỷ."
"Haha, Mộng Mộng, sao rảnh gọi điện thoại cho tôi vậy, nhớ tôi à?" Tô Lâm đối Trương Tử Mộng cũng không có nghiêm cẩn như Trương Tử Hề, ngữ khí của cô nhất quán đều là không đứng đắn.
"Đúng, đúng, Tô tỷ, tôi nhớ chị, nhớ chị muốn chết...... Thế nào? Đêm nay có muốn tôi, người khiến chị mong nhớ ngày đêm, giúp chị giải một chút tương tư khổ hay khọng?"
"Ừ, chuẩn tấu. Đêm nay tới nhà tôi, tôi mời em uống rượu."
"Tốt. Vậy đêm nay gặp."
......
Trương Tử Mộng treo điện thoại, tươi cười rất nhanh thu liễm, nàng có dự cảm, Tô Lâm nhất định biết chuyện của Trương Tử Hề và Chu Tư Y, đêm nay nàng nhất định phải hỏi nhất thanh nhị sở.
Mộng Mộng, đừng đớp thính của con sói họ Tô đó mà, ahuhuhu :<
=====================
Chương 86: Keo kiệt
Từ khi Chu Tư Y bị Trương Tử Hề dẫn vào văn phòng, nàng liền có ảo giác mình giống như bị giam lỏng, văn phòng là một tòa kim ốc, nàng là tàng kiều, ốc chủ còn thời thời khắc khắc trông chừng nàng, không cho nàng rời đi. Nơi này có nội thiết buồng vệ sinh, giữa trưa có quản gia Miracle đưa cơm.
Cơm nước xong, Chu Tư Y nói muốn đi ra ngoài một chút, đi xem bằng hữu hiện tại thế nào, Trương Tử Hề gắt gao ôm lấy Chu Tư Y, bá đạo nói: "Không chuẩn!" Sau đó gặp Chu Tư Y miệng lại đô lên, do dự một chút nói: "Vẫn là tôi dắt em đi, ở đây em không quen đường."
Chu Tư Y hiểu, dù sao Trương Tử Hề chỉ không chuẩn mình rời đi chị ấy, nếu để Trương Tử Hề mang theo nàng ở công ty vòng vo, nàng tình nguyện không đi, lo lắng Trương Tử Hề sẽ bị ảnh hưởng. Bất quá hoàn hảo, Chu Tư Y chính là hỉ tĩnh không hỉ động, đứng bên cạnh Trương Tử Hề cũng sẽ không cảm thấy nhàm chán, Trương Tử Hề lúc nào cũng chú ý nàng, nhân nhượng nàng.
So sánh với Chu Tư Y, sự vụ là gió thoảng mây bay, Trương Tử Hề chuyện gì cũng không làm, liền cùng Chu Tư Y im lặng đứng đó, không cho ai đến quấy rầy hai người, nhưng Chu Tư Y cũng không vui, nàng vốn là muốn tận dụng cơ hội thực tập lần này, học thêm nhiều kinh nghiệm, lập tức dùng ánh mắt tò mò nhìn Trương Tử Hề.
Trương Tử Hề cũng nguyện ý dạy Chu Tư Y, nếu có thể, cô thậm chí muốn đem toàn bộ kinh nghiệm cùng tri thức trong đầu đều trực tiếp chuyển qua cho nàng. Vì thế, Trương Tử Hề một bên xử lý sự vụ, một bên cẩn thận vì Chu Tư Y giảng giải, địa phương nào phải chú ý, cách xử lý tương ứng phải ra sao, Chu Tư Y cũng nghiêm túc lắng nghe, thậm chí còn xuất ra một quyển vở, ghi ghi chép chép lời giảng của Trương Tử Hề.
Trương Tử Hề nhìn sườn mặt Chu Tư Y, trong lòng nghĩ, bằng không mình đem sở hữu gì đó đều dạy cho Chu Tư Y đi, chờ về sau kế hoạch thành công, liền đem hết thảy giao cho nàng, mình ở nhà làm phú thái thái tốt lắm, tuy rằng cũng đau lòng Chu Tư Y sẽ mệt nhọc, nhưng khi nghĩ đến việc mình lớn hơn Chu Tư Y bảy tuổi, cô ích kỷ quyết định, về sau nhất định làm như vậy, Chu Tư Y mệt nhọc, lão gần bằng mình không phải rất tốt hay sao?
Chu Tư Y cùng Trương Tử Hề cứ như vậy ở trong văn phòng ngây người cả ngày, một người khiêm tốn học, một người nghiêm túc dạy, thời gian bất tri bất giác rất nhanh liền trôi qua.
Tan tầm, Chu Tư Y và Trương Tử Hề đều tự thu thập, trước khi xuất môn, Chu Tư Y lại nói trường học quy định thực tập sinh đều phải ở cửa công ty chờ xe buýt, sau đó ngồi xe quay về trường.
Trương Tử Hề lập tức nhíu mày lại, đối trường học của Chu Tư Y bất mãn, nói: "Vì cái gì nha, em cũng có ở lại trường đâu. Đừng để ý nó, chúng ta trực tiếp về nhà đi."
Chu Tư Y luôn lo lắng bởi vì mình, cấp Trương Tử Hề mang đến ảnh hưởng xấu, nàng thật kiên quyết cự tuyệt nói: "Không được, trường học cũng là vì sự an toàn của học sinh mà lo lắng, hơn nữa trở lại trường, em còn phải điểm danh thì mới về nhà được."
Trương Tử Hề biết Chu Tư Y cố chấp, cau mày nghĩ nghĩ, gật đầu đồng ý Chu Tư Y quyết định, bất đắc dĩ nói: "Được rồi, tôi chờ em ở cổng trường."
Chân mày Chu Tư Y cau lại, nhìn Trương Tử Hề do dự một chút, nói: "Hề, nếu không thì em ngồi giao thông công cộng về, hoặc là kêu Miracle... Tới đón em đi."
"Không được." Lần này đến phiên Trương Tử Hề kiên quyết cự tuyệt Chu Tư Y, việc đưa đón Chu Tư Y rất trọng yếu, cô tuyệt đối không thể thoái nhượng, đương nhiên cô cũng biết Chu Tư Y đang lo lắng cái gì, phóng nhu thanh âm bổ sung nói: "Em yên tâm, cửa vào công ty kế bên bãi đỗ xe, bạn học của em sẽ không phát hiện ra xe của tôi."
Chu Tư Y nhíu mày, do dự một chút mới nói:"Hề, bằng không về sau vẫn là em tự mình lái xe đi."
"Không được." Trương Tử Hề vẫn kiên quyết cự tuyệt, đó là vấn đề nguyên tắc, quyết không thể thoái nhượng.
Chu Tư Y chu miệng lên, hơi bất mãn nhìn Trương Tử Hề hỏi: "Vì sao? Em có bằng lái mà, cẩn thận một chút là được."
Trương Tử Hề yêu nhất chính là bộ dáng Chu Tư Y chu miệng, cô xoa mặt Chu Tư Y, cười nói: "Chỉ có tôi tự mình đưa đón em, tôi mới yên tâm, hơn nữa...... Dạo này xăng tăng giá, chúng ta hẳn là nên tiết kiệm."
Mặt Chu Tư Y bị Trương Tử Hề nắm, nàng khinh bỉ nhìn Trương Tử Hề, nàng mới không tin Trương Tử Hề, nói cái gì vì tiết kiệm, mỗi lần mua quần áo cho mình, tùy tiện mua một bộ thì giá của nó cũng không biết có thể mua bao nhiêu thùng xăng. Vuốt ve tay Trương Tử Hề, dỗi hỏi: "Chị luôn không cho em lái xe, chẳng lẽ chị tưởng đưa đón em cả đời?"
Trương Tử Hề nở nụ cười, đáp: "Haha...... Đúng nha, đó là niềm vui của tôi."
"Keo kiệt! Không để ý tới chị, em đi." Chu Tư Y đối Trương Tử Hề không có biện pháp, dỗi nói một câu liền xoay người mở cửa đi ra ngoài, khóe miệng cũng không tự giác nhếch lên. Trương Tử Hề xem Chu Tư Y giận dỗi, khanh khách nở nụ cười.
Nhưng là mới vừa đi chưa được hai bước, Chu Tư Y dừng cước bộ, mặt cũng dần dần nóng lên, đều do Trương Tử Hề, mới có thể làm cho mình quên hết tất cả, quên luôn bên ngoài còn có Trương Tử Mộng, cũng không biết chị ta có nghe thấy Trương Tử Hề và nàng đối thoại hay không, đã nghe được bao nhiêu rồi. Trên mặt hơi hơi đỏ ửng, cường tự trấn định xuống, đối Trương Tử Mộng cười cười, có điểm xấu hổ kêu lên: "Mộng...... Mộng tỷ."
Kỳ thật Trương Tử Mộng cũng có chút không kịp phản ứng, nhưng không phải bởi vì Chu Tư Y, mà là vì Trương Tử Hề đang cười khẽ, nàng yên lặng chú ý Trương Tử Hề mười bảy năm, nhưng còn chưa có gặp qua Trương Tử Hề thoải mái cười to như thế. Điều này đối nàng mà nói, không phải sự thật, giống như một pho tượng không có sinh mệnh, có một ngày lại đột nhiên nở nụ cười.
Chu Tư Y gọi "Mộng tỷ" mới khiến Trương Tử Mộng hoàn hồn, tầm mắt theo bản năng liền nhìn về phía Chu Tư Y, trong lòng nghĩ: Hết thảy là vì cô gái này sao? Nàng rất nhanh điều chỉnh tốt cảm xúc, đối với Chu Tư Y mỉm cười gật đầu nói: "Tan tầm sao?"
"Vâng, đúng vậy." Chu Tư Y cũng mỉm cười đối Trương Tử Mộng gật đầu trả lời, nhưng đối lập với Trương Tử Mộng, nụ cười của nàng không thoải mái lắm, tuy rằng nàng đã cố gắng học, nhưng là đối với giao tế, nàng vẫn là xa xa cản không nổi Trương Tử Mộng. Chu Tư Y gặp Trương Tử Mộng lại gật gật đầu, ý thức được mình cùng Trương Tử Mộng không có đề tài gì để nói, hai người vốn là không quen thuộc, tạm dừng một chút, đối Trương Tử Mộng cáo biệt nói: "Vậy...... Mộng tỷ, em đi đây."
Trương Tử Mộng mặc kệ có thiệt tình hay không, đều có thể cười ra hiệu quả giống nhau, làm cho người ta có cảm giác thân thiết, nói: "Tốt, ngày mai gặp."
Có chút đăm chiêu nhìn bóng dáng Chu Tư Y biến mất ở cửa, Trương Tử Mộng quay đầu, thấy Trương Tử Hề đi ra, nàng không nghĩ tới là, Trương Tử Hề mở miệng, hỏi chính là người vừa mới đi kia: "Em ấy đâu? Đi rồi?"
"Vâng." Trương Tử Mộng nhìn Trương Tử Hề gật đầu trả lời, sau đó do dự một chút, giả vờ lơ đãng hỏi: "Chị, không phải hai người cùng nhau trở về sao?"
Trương Tử Hề nghe Trương Tử Mộng hỏi lời này, rồi nhìn cô ý vị thâm trường nở nụ cười, thông minh như Trương Tử Hề làm sao sẽ không hiểu đây là một câu hỏi dò ý, trước kia Trương Tử Mộng chưa từng chủ động hỏi mình, mình cùng Chu Tư Y, rốt cuộc làm cho nàng không bình tĩnh sao? Như vậy...... Nếu đã đổ bạc, sao lại sợ đổ lớn một chút, sáng tỏ một chút.
Trương Tử Mộng hỏi ra những lời này, trong lòng có điểm không yên, nàng hiểu biết Trương Tử Hề, cô luôn luôn phản cảm người khác hỏi chuyện của cô, huống chi là hỏi dò ý, nàng cũng biết Trương Tử Hề nhất định có thể nghe hiểu, nhưng nàng vẫn là nhịn không được hỏi ra, giống như không suy nghĩ kỹ, không có do dự liền hỏi, hỏi xong thì không yên, nhìn thấy Trương Tử Hề không có trả lời, trong lòng lại khẩn trương lên.
Lại không nghĩ rằng, Trương Tử Hề đột nhiên thẳng thắn hồi đáp: "Đúng vậy, em ấy dỗi tôi, liền đi xe buýt về trường học, tôi còn phải đi tiếp em ấy."
"À." Trương Tử Mộng nghe xong, lại không biết nói thế nào, chỉ đơn giản "à" một tiếng, lại không biết tiếp theo nên nói cái gì.
Trương Tử Hề đi qua, gõ mặt bàn nói: "Tôi phải đi rồi, em cũng đừng ở muộn, tranh thủ về sớm."
"Vâng, tốt." Lúc Trương Tử Mộng đối mặt với Trương Tử Hề, luôn thật nhu thuận thật nghe lời.
"Ngày mai gặp." Trương Tử Hề phất tay, nói một câu liền đi đến cửa.
"Vâng, ngày mai gặp, chị." Trương Tử Mộng nhìn Trương Tử Hề, biểu tình có chút hoảng hốt, từ lời nói của Trương Tử Hề, nàng xác định, Trương Tử Hề và Chu Tư Y sống chung.
Trương Tử Hề đi rồi, nàng cũng không có tâm tình làm việc, nàng bức thiết muốn biết rõ sự tình.
Trương Tử Hề đi vào thang máy, suy tư một hồi, lấy ra điện thoại di động, nhắn một tin, gửi đi, sau đó tắt màn hình, biểu tình cũng không thoải mái.
Tô Lâm rất sớm đã không ở Tô gia, không phải không có nhà để về, tương phản địa phương cô có thể đi không chỉ có một chỗ, cô tổng cộng có ba căn biệt thự, căn mà cô chân chính xem là nhà, cũng là nơi cô ở ít nhất, nơi đó là địa phương duy nhất cô không có đem nam nhân về, bởi vì nơi đó là xa hoa nhất, sạch sẽ nhất, nơi đó là địa phương cô chiêu đãi bằng hữu Trương Tử Hề.
Tô Lâm hạ ban, liền trực tiếp về nơi này, cô trước tiên đi tắm, sau đó mặc áo ngủ mỏng manh, bên trong cũng là thả rông, cô đã ba mươi ba tuổi, lại nhìn không ra một chút lão, tựa như Mân Côi hoang dã, vẫn xinh đẹp quyến rũ, phong tình vạn chủng.
Cô là người luôn theo đuổi chủ nghĩa lãng mạn, nhưng cơ hội thể hội lãng mạn cũng không nhiều, thế giới của cô chưa từng có tình yêu chân chính, cho nên lãng mạn chỉ có thể tìm kiếm nơi bằng hữu. Ở quầy rượu tỉ mỉ chọn lựa hai cốc thủy tinh có chân dài, sau đó xuất ra một bình rượu đến từ Pháp quốc, sau đó bãi phóng lên bàn, đốt nến, tắt đèn, ngồi ở sô pha, chờ Trương Tử Mộng đến.
Couple Lâm x Mộng lên sàn ^^

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna