Google.com.vn Đọc truyện Online

21/07/2018

Ngự Tỷ Phách Ái Chi Bao Dưỡng (Miêu Tổng Tài) - Chương 57 + 58

Đăng bởi Ngân Giang | 21/07/2018 | 0 nhận xét
Chương 57: Ngủ đông
Cho dù là thiên tài, chưa bao giờ nhận thức sự vật mới cũng là hoàn toàn không biết gì cả. Mà Trương Tử Hề cho tới bây giờ cũng không có tự nhận là thiên tài, cô chỉ là thông minh hơn rất nhiều người một chút mà thôi. Một tháng này, cô ở Vu thị kiến thiết cái gì cũng chưa làm, mỗi ngày vừa đến văn phòng liền đóng cửa lại, sau đó phân phó Trương Tử Mộng từ kho hồ sơ của Vu thị lấy ra số lượng tư liệu khổng lồ, ở bên trong vẫn ngốc đến tan tầm.
Trương Tử Hề bình sinh làm việc đều là cẩn thận, cô biết đạo lý đơn giản nhất như "bách chiến bách thắng", tuy rằng cô không xem Vu thị như địch nhân, nhưng là tối thiểu, cô cũng xem nó như một loại công cụ, một cái ván cầu, cho nên hiểu rõ cũng thành điều tất nhiên.
Cô đem hết tư liệu ghi lại cảnh Vu thị bị Trương thị thu mua ngày đó ra đọc qua một lần, trong đó phần lớn là tài liệu mà phó quản lí như cô không có quyền hạn để đọc, may là Vu Hướng Ân biết Trương Tử Hề muốn đọc khối tài liệu đó, lập tức mở ra quyền hạn toàn diện cho cô.
Xấp hồ sơ này không biết đã bị bao nhiêu người tìm đọc qua, cũng không biết lây dính bao nhiêu vi khuẩn, Trương Tử Hề đóng chặt cửa ban công, hai tay đeo bao tay, cầm lấy một quyển tư liệu cẩn thận lật xem, quyển nào chưa xem thì đặt bên trái, quyển nào xem rồi thì xếp bên phải.
Tuy rằng tư liệu ở đây sắp chồng chất thành núi, nhưng khi lọt vào tay Trương Tử Hề thì một chút cũng không hỗn độn, Trương Tử Hề đã chỉnh sửa bọn nó lại cho ngăn nắp. Cô không thích vứt đồ đạc lung tung, cho dù là mệt mỏi, cô vẫn bắt buộc mình phải ngay ngắn chỉnh tề.
Thời gian lướt qua như thoi đưa trong lúc Trương Tử Hề chăm chú xem chuyện xưa của Vu thị, khi di động vang lên tiếng chuông báo, Trương Tử Hề mới ngẩng đầu, trong lòng cảm thán thời gian vội vàng, vặn vẹo cái cổ sắp cứng ngắc vì ngồi lâu xem văn kiện vài lần, sau đó lấy tốc độ cực nhanh thu thập vật dụng, lột bao tay ném vào thùng rác, bước ra văn phòng, đóng cửa lại.
"Chị, phải đi sao?" Bàn công tác của Trương Tử Mộng ở gian ngoài, gần đây nàng đã quen thuộc với quy luật của Trương Tử Hề, mỗi ngày không sai biệt lắm gần 5h chiều, Trương Tử Hề sẽ đi ra văn phòng, thời gian chuẩn xác hệt như lúc trước nàng tan học vậy.
"Ừ." Trương Tử Hề xuất ra cái chìa khóa, khoá cửa văn phòng lại, khóa kỹ xong còn nhẹ nhàng đẩy hai cái, cảm thấy khóa ổn mới yên tâm xoay người, nhìn Trương Tử Mộng nói: "Cô không có chuyện gì làm thì cũng tan tầm đi, trở về quá muộn không tốt."
Chờ Trương Tử Mộng phục hồi tinh thần lại, Trương Tử Hề sớm đã bước ra ngoài, Trương Tử Mộng nhìn bóng dáng Trương Tử Hề, nở nụ cười, nàng xác định mình không có gặp ảo giác, nàng có thể cảm giác được Trương Tử Hề đối nàng càng ngày càng tốt, vừa rồi Trương Tử Hề không phải là đang quan tâm nàng sao? Thật tốt......
Khi Trương Tử Hề chạy xe mới Ferrari bản FXX số lượng giới hạn đến học viện tài chính Thế Khải, Chu Tư Y vừa vặn đi ra cổng.
Tuy rằng không còn là Aston Martin, nhưng chiếc xe này vẫn như cũ là màu đỏ, vẫn luôn bắt mắt rực rỡ, Chu Tư Y đi ra, liếc mắt một cái liền nhìn đến Trương Tử Hề dừng xe sẵn ở đó. Mở ra cửa xe ngồi xuống, Trương Tử Hề giống như bình thường, vì nàng kéo ba lô xuống, thắt dây an toàn. Như vậy, kế tiếp hẳn là khởi động xe......

Nhưng Trương Tử Hề cũng là nhìn nàng một hồi, sau đó mở điều hòa, từ trong ví xuất ra khăn tay, cẩn thận lau mồ hôi trên chóp mũi và trán Chu Tư Y, lúc này đã là tháng sáu, thời tiết cũng bắt đầu nóng lên.
Hôn hôn khóe miệng Chu Tư Y, Trương Tử Hề mềm nhẹ nói: "Y nhi, giống chúng ta như vậy thật tốt a, em cảm thấy thế nào? Tôi yêu em." Nói xong, Trương Tử Hề chậm rãi đợi Chu Tư Y phản ứng lại, cô thấy Chu Tư Y chỉ nhẹ "vâng" một tiếng, liền quay đầu nhìn bên ngoài, như trước cũng không nói ra lời nói mà Trương Tử Hề muốn nghe.
Trương Tử Hề sớm thành thói quen, vô tình cười cười, khởi động xe.
Từ lúc xuống xe, Trương Tử Hề vẫn nắm tay Chu Tư Y, dắt nàng đến sô pha, sau đó chạy đến phòng bếp mở tủ lạnh lấy ra một cái bánh ngọt ô mai, nhét vào tay nàng, nói: "Tôi đi tắm rửa, nhớ rõ, đừng ăn nhiều quá."
Chu Tư Y thích ăn bánh ngọt ô mai, Trương Tử Hề mới phát hiện được, lần đó Miracle mua một chút trở về, Trương Tử Hề lại phát hiện Chu Tư Y ăn đặc biệt nhiều, hơn nữa bộ dáng hảo hưởng thụ, cho nên từ đó, Trương Tử Hề liền phân phó Miracle ở nhà làm bánh, mỗi lần trở về, Trương Tử Hề đều sẽ lấy bánh trong tủ lạnh ra, nhét vào tay Chu Tư Y xong mới chịu đi tắm.
Thật ra Trương Tử Hề rất muốn tắm chung với Chu Tư Y, em giúp tôi chà lưng, tôi giúp em gội đầu, cảnh tượng kia lãng mạn biết bao a, nhưng dạo này Chu Tư Y luôn cùng cô giận dỗi, không chịu tắm chung với cô, hơn nữa cô còn phát hiện Chu Tư Y thích tắm trước khi ngủ, cho nên cô cũng không miễn cưỡng nàng.
"Vâng." Chu Tư Y cầm bánh ngọt ô mai, lấy muỗng bạc múc một khối, một bên bỏ vào trong miệng một bên gật đầu. Trương Tử Hề nhìn nàng hai má "toàn tâm toàn ý", đáng yêu cực, nhịn không được lấy ngón tay nhẹ nhàng trạc hai cái, tưởng tượng làn da kia giống khí cầu ghê, còn bắn ngược lên nữa chứ. Miệng lại nhẹ nhàng cười nói: "Ừ, ngoan."
Chu Tư Y ngậm muỗng, khoang miệng tràn ngập mùi thơm ngát của ô mai, nhìn Trương Tử Hề lên lầu, cảm xúc phức tạp trên mặt khó có thể dùng ngôn ngữ để hình dung, kỳ thật Trương Tử Hề cũng không biết, bánh ngọt ô mai không phải vị nàng yêu nhất, mà chỉ là khi nàng ăn bánh, nhớ tới cha mẹ đã mất sớm mà thôi.
Chu Tư Y còn nhớ rõ, ba ngày trước khi cha mẹ gặp chuyện không may là sinh nhật của nàng, mà chiếc bánh sinh nhật ngày đó chính là vị ô mai. Dạo này mỗi ngày nàng luôn ăn nó, tuy rằng nàng một chút cũng không muốn tiếp tục ăn, nhưng là lại giống như có một cỗ cảm xúc mãnh liệt, bắt buộc chính mình phải ăn, nhắc nhở chính mình, báo thù cho phụ mẫu, nhắc nhở nàng không nên đắm chìm trong hạnh phúc mà quên đi cừu hận. Càng cảm thấy hạnh phúc, trong lòng càng áy náy, mà mình lại không thể chủ động đi cự tuyệt hạnh phúc...... Hơn nữa, Hề, chị ấy là người đối xử với mình tốt nhất, mình không nên, cũng tuyệt không thể......
Hai người nếm qua cơm chiều, ngồi nghỉ ngơi một hồi, Chu Tư Y xách quần áo đi tắm rửa, mà Trương Tử Hề an vị ở sô pha một bên tưởng sự tình, một bên chờ Chu Tư Y đi ra, hơn nữa cô đã sớm chuẩn bị máy sấy cùng khăn mặt.
Thời gian một tháng, Trương Tử Hề đã xem xong tư liệu Vu thị bị Trương thị thu mua, thăm dò kết cấu mạch lạc, thăm dò hình thức vận hành...... Kế tiếp......
Đang suy tư, Trương Tử Hề nghe được âm thanh cửa phòng tắm mở ra, cô thu hồi suy nghĩ, vẫy tay kêu Chu Tư Y lại đây: "Y nhi, đến."
Chu Tư Y không nói gì cũng không biểu hiện gì, dịu ngoan đi qua, ngồi phía trước Trương Tử Hề, lẳng lặng để cho Trương Tử Hề lau tóc rồi sấy tóc. Trương Tử Hề rất cẩn thận mà vỗ về chơi đùa mái tóc đen dài mềm mại, cô thích tóc dài, cho nên từ sau khi Chu Tư Y đi theo cô, tóc lại chưa bao giờ cắt, hiện tại đã dài đến thắt lưng.
Chờ tóc khô, Trương Tử Hề tắt máy sấy, vén suối tóc đen tuyền óng ả kia qua một bên, lộ ra cần cổ trắng noãn của Chu Tư Y, Trương Tử Hề ôm nàng từ phía sau, mũi chôn giữa ót nàng, hít vào hương vị thơm ngát của sữa tắm, sau đó dùng đầu lưỡi quét khắp nơi, liếm đến lỗ tai nàng, đem toàn bộ vành tai hàm ở miệng.
Xuống chút nữa, hôn môi khúc cổ non mịn, răng nanh bén nhọn thoáng ma sát với thịt mềm, cô tựa hồ có thể cảm nhận được bên dưới làn da mỏng manh, máu đang chảy qua động mạch, miệng, mũi, mắt, tất cả đều là mùi sữa giống mình, cô không rõ, vì cái gì Chu Tư Y chưa bao giờ nói yêu mình, cô hoàn mỹ như vậy cơ mà.
Đầu óc Trương Tử Hề đột nhiên có thật nhiều ý tưởng kỳ quái, cô cảm thấy mình chính là nhận nuôi một con nhím nhỏ sắp bị đông cứng, lúc đầu thật dịu ngoan, nhưng là sau khi mình ủ ấm nó rồi, con nhím kia bắt đầu triển khai thứ giác, làm cho mình không biết xuống tay từ đâu. Cô thậm chí còn liên tưởng đến câu chuyện của Đông Quách tiên sinh*, hiện tại nghĩ đến, tựa hồ Đông Quách tiên sinh cũng không hoàn toàn là một đứa ngốc.
*Đông Quách tiên sinh sống vào thời Xuân Thu, có một hôm nọ, khi ông đang trên đường đến nước Trung Sơn thì gặp một con sói, con sói nói với ông rằng nó đang bị Tướng quốc của nước Triệu là Triệu Giản Tử đuổi bắt và cầu xin ông cứu nó. Ông đành bỏ sách trong túi ra và giấu con sói vào trong. Lúc Triệu Giản Tử và đám quân lính kéo tới thì không thấy con sói đâu nữa, bèn tức giận sinh nghi mà tra hỏi Đông Quách tiên sinh. Đông Quách tiên sinh lấy lý do mình ngu dốt, không biết con sói chạy đường nào, qua mặt được Triệu Giản Tử. Triệu Giản Tử bỏ đi, con sói bò ra ngoài, không những không báo ân cứu mạng, ngược lại còn muốn ăn thịt Đông Quách tiên sinh. Ngay lúc đó có một ông lão tiều phu đi ngang qua, thấy vậy liền hỏi con sói vì sao muốn ăn thịt Đông Quách tiên sinh. Con sói nói với lão tiều phu rằng Đông Quách tiên sinh muốn giết chết nó trong túi nên bây giờ nó phải trả thù. Ông lão quay sang hỏi Đông Quách tiên sinh, Đông Quách tiên sinh kể lại câu chuyện cho ông lão nghe. Ông lão nghe xong thì tỏ vẻ không tin, làm sao con sói có thể chui vào cái túi nhỏ xíu này được, con sói vì muốn chứng minh mình đúng nên lại nhảy vào trong túi. Ông lão vội chộp lấy cọng dây buộc chặt miệng túi, dùng rìu bổ chết nó, sau đó nói với Đông Quách tiên sinh, tuyệt đối không được thương xót thú dữ.
Răng nanh hơi hơi dùng sức, uống hết máu của cô gái này vào trong bụng, có thể làm cho người này và mình cốt nhục xen lẫn, rốt cuộc không phân ly? Khi đó, Trương Tử Hề thật sự có ý muốn cắn phá động mạch của Chu Tư Y, hấp thụ huyết dịch của nàng.
"Tê...... Hề, không cần, tôi mệt mỏi quá." Trương Tử Hề trầm mê trong ảo tưởng của chính mình, thời điểm sắp dùng sức cắn xuống, Chu Tư Y đột nhiên lên tiếng, trong lời nói mang theo mỏi mệt.
Trương Tử Hề sửng sốt một hồi, mới thu hồi thần trí, miệng rời đi cổ nàng, tay như trước ôm thật chặt, quan tâm hỏi: "Y nhi, làm sao mệt?"
"Gần nhất Hội học sinh có rất nhiều hoạt động, đi rất nhiều đường." Chu Tư Y đem toàn bộ thân mình tựa vào trong lòng Trương Tử Hề, có điểm tiểu oán giận, tiểu làm nũng nói.
"À, là như vậy hả...... Tôi đây giúp em mát xa một chút đi. Y nhi, đến......" Trương Tử Hề nghe Chu Tư Y nói xong, sủng nịch cười cười, cô cảm thấy mình quả là không thể "hạ độc thủ" với Chu Tư Y mà. Không đợi Chu Tư Y đáp lại, cô xoay người Chu Tư Y lại, làm cho nàng đối mặt mình, sau đó ôm lấy hai chân nàng, phóng tới trên đầu gối mình, mơn trớn.
Chu Tư Y nằm ngửa trên sô pha, cảm thụ được ngón tay ai kia nhẹ nhàng vuốt ve đùi mình, cảm giác thật thoải mái. Không biết vì sao ánh mắt đột nhiên nóng lên, nàng ngẩng đầu lên, nhắm hai mắt lại.
Chu Tư Y nói mệt, kỳ thật cũng không có lừa Trương Tử Hề, từ sau khi tham gia Hội học sinh, sự tình nhiều hơn, Hội học sinh hoạt động không ngừng. Chu Tư Y cũng không phải sợ mệt, công việc ở Hội học sinh giúp nàng học hỏi thêm nhiều lắm, chỉ là...... Nếu cái tên Lục Bách Khiêm khó ưa kia không "tình cờ" chung tổ với nàng thì tốt biết mấy.
Tui chỉ có thể nói: "Hề tỷ, đến giờ uống thuốc rồi." -_-
===================
Chương 58: "Bóng Đêm"
Ngã tư đường, một khu phố cổ tên Lão Nhai, thuần một sắc đen, tối thiểu có hai đến ba mươi năm lịch sử, nằm bên cạnh H thị phồn hoa nhất quốc gia. Bởi vì trị an không tốt, cho nên nhiều năm trước, mọi người đã lục tục bàn cách nơi này. Ban ngày ở đây cơ hồ không có ai, không khí trầm lặng vây quanh một tòa quỷ thành. Nhưng là, vừa đến buổi tối, cảnh tượng lại hoàn toàn bất đồng.
Ban đêm, đèn đường lâu năm không có sửa chữa, phát ra ánh sáng hết sức mờ nhạt, cũng không đủ để chiếu sáng mặt đường. Nhưng điều khác thường là, các loại kiểu dáng xe hơi không ngừng lướt qua, hai bên ngã tư còn thỉnh thoảng xuất hiện một đám trẻ trâu, tóc nhuộm đủ màu, làm cho bầu không khí trầm lặng của ban ngày biến đổi.
Đây là con phố mà mỗi người dân H thị đều biết, Lão Nhai nổi danh như thế, nguyên nhân là do có một công thần, chính là toà nhà mới xây duy nhất nằm ở trung ương dãy phố, "Bóng Đêm".
Bóng Đêm, kỳ thật chính là một chỗ ăn chơi, bên trong tụ tập đủ kiểu người có giai cấp lẫn địa vị, chỉ cần có tiền là có thể trả phí ra vào.
Sắc trời vừa ngầm hạ không lâu, bên ngoài Bóng Đêm đã sớm là tiếng người ồn ào, một đám thanh niên cả trai lẫn gái ở cửa xếp hàng rồi tiến vào, đôi khi còn không bình tĩnh la hét ầm ĩ thúc giục bảo an đứng hai bên đại môn thu phí nhanh lên, để cho bọn họ đi vào. Nhưng mà, hai hàng bảo an lại sắc mặt lạnh lùng, đầu bóng lưỡng cộng thêm tây trang màu đen, giống như quân đội trạm thẳng tắp, đối với sự la hét ầm ĩ kia bất vi sở động.
Bảo an rất có uy thế, rất nhiều người cũng chỉ là la hét ầm ĩ, chứ không dám thật sự hành động thiếu suy nghĩ. Có thể tưởng tượng, nếu lúc này đứng hai bên là những tên phong cách cổ quái, tóc nhuộm đủ màu, trên người mang theo các loại vòng vàng, có lẽ còn không có khủng bố như vậy, nhưng đội bảo an lại là tạo hình thống nhất, khiến người ta không nhịn được mà phát tủng.
"Sất......!" Đột nhiên một chiếc xe dài ngoằng trực tiếp đâm vào hàng người, thanh âm cực kỳ vang dội kiêu ngạo, ai nấy đều bối rối, chen lấn xô đẩy nhau. Một đám người vây quanh chiếc xe kia, phẫn nộ chỉ trích, vài thanh niên xúc động còn vén lên tay áo, bộ dáng chuẩn bị chờ người trong xe bước ra, thì sẽ cho hắn đẹp mặt.
Cửa xe mở ra, đầu tiên đi ra là hai tráng hán thân hình cao lớn, vòm ngực đồ sộ hiện ra cơ thể cứng rắn như hòn đá, bên hông minh mục trương đảm giắt hai cây súng lục, hai người hai tay giao nhau đặt ở trước ngực, đứng ở hai bên cửa xe. Mà đám người nguyên lai chuẩn bị giáo huấn người trong xe nhìn đến hai tráng hán cùng súng lục bên hông bọn họ, không chỉ không dám xông lên, ngược lại còn lén lút lui về phía sau vài bước, tựa hồ rất sợ mình sẽ bị đối phương chú ý.
Tiếp theo, trong xe đi xuống là một người đàn ông trung niên mặc tây trang phẳng phiu, cao lớn soái khí, mang theo mắt kính tơ vàng, hai tay đặt ở dây lưng, hơi hơi híp mắt nhìn xung quanh, thủy chung trong ánh mắt tất cả đều là hèn mọn. Hắn dẫn đầu đi đến cửa, mà mọi người nguyên bản đang xếp hàng tự động dạt ra nhường đường, trong đó có rất nhiều nữ tử trang điểm xinh đẹp, ánh mắt không chút nào nguỵ trang, nhìn chằm chằm nam tử kia, trên mặt thế nhưng còn mang theo nét ửng hồng cực kỳ mất tự nhiên.
Nam tử không gì ngăn trở tiến nhập Bóng Đêm, thời điểm lướt qua đội bảo an, miệng hắn còn cực kỳ kiêu ngạo, lộ ra một nụ cười lạnh hèn mọn không chút nào che giấu. Phía sau trong xe lại đi ra một người, tựa hồ là trợ lý, hắn đi ra xe một bên trò chuyện qua di động, giống như gặp việc gấp gì, một bên vội vàng đuổi theo nam tử kia.
Một đám bảo an nhìn nam tử kia tiến nhập Bóng Đêm, toàn bộ đem ánh mắt nhìn về phía một nam tử đứng ở trung gian, người này có vẻ là thủ lĩnh, một người hỏi: "Đại ca......"
Tên thủ lĩnh giơ tay lên đánh gãy lời người kia, trầm mặc một hồi, có điểm ngưng trọng nói: "Các ngươi đi theo Lưu Tổ Thông, nhớ rõ, xa xa đi theo là tốt rồi. Một người đi thông tri Đại tiểu thư. Đã nói là Lưu Tổ Thông đến đây, hỏi nàng nên xử trí như thế nào."
Vào đại môn, còn muốn thông qua một cái hành lang rất dài rất tối, dọc theo đường đi chỉ có một hàng mắt mèo chiếu sáng, chỉ có đi qua hành lang mới là thật sự tiến vào Bóng Đêm. Hành lang thật dài, Lưu Tổ Thông đi tuốt đằng trước, trợ lý đuổi theo, vội vàng nói: "Thiếu gia, vừa mới thu được tin tức, hình như có người muốn đọc tài liệu trong cục cảnh sát, là sự kiện bốn năm về trước. Hơn nữa, quyền hạn của người đó rất cao, bây giờ còn không thể biết được là ai."
Lúc này bọn họ đã đi tới cuối hành lang, Lưu Tổ Thông nghe trợ lý nói xong, còn chưa kịp phản ứng hồ sơ mà trợ lý đang ám chỉ là gì, đang muốn mở miệng hỏi, nhưng đồng thời hai tráng hán lại mở ra cánh cửa ở cuối hành lang.
Mở ra đạo môn, tựa hồ thấy được thế giới kia, đèn laser không ngừng lóng lánh, âm hưởng đinh tai nhức óc, tiếng người ồn ồn ào ào đập vào mặt, cho dù là tự mình nói cũng không tất nghe được rõ ràng, Lưu Tổ Thông nhíu mày một chút, hai mắt mang theo ánh sáng lạnh nhìn thoáng qua hai tên bảo tiêu, sau đó đi vào bên trong.
Đây là một thế giới hỗn loạn, đây là một thế giới hoàn toàn không có đạo đức luân lý, trên vũ đài có vài vũ nữ khêu gợi đang múa thoát y, mà nam nữ trẻ tuổi ở dưới đài cũng điên cuồng kêu gào, còn có một ít người muốn phá vỡ cả trái tim và màng tai, âm nhạc rock metal vặn vẹo, quấn quít.....
Ở tầng cao nhất, cách âm tuyệt hảo, đều ngăn cách toàn bộ tạp âm trong đại sảnh. Cùng tồn tại trong một toà nhà, nhưng tầng cao nhất cùng đại sảnh lại như hai thế giới khác nhau.
Trong một gian phòng ở tầng cao nhất, có một nữ tử mặc sườn xám màu xanh đen, tóc toàn bộ bàn khởi, hơn nữa trong đó còn cắm một cây trâm cài rất cổ vận, đó là một nữ tử rất xinh đẹp, cho dù là vẻ ngoài hay là khí chất, đều thuộc về thời Dân Quốc. Cô mê mê tỉnh tỉnh, giống như một chú mèo vô thần híp nửa mắt, nhìn mặt cũng không thể xác định cô rốt cuộc bao nhiêu tuổi, thoạt trông như hai mươi lăm, lại có vẻ đã ngoài ba mươi, cả người cô cực kỳ hư ảo, số tuổi chân thật của cô dao động trong khoảng hai mươi lăm đến ba mươi lăm, như thế nào đều không thể đoán được.
Nữ tử này ở hắc đạo cực có sắc thái truyền kỳ, tuổi còn trẻ liền cơ hồ nắm giữ toàn bộ hắc đạo ở H thị, cô có dung nhan vô cùng xinh đẹp, cùng khí chất giống như yêu nữ cũng giống như tiên nữ, y phục cô mặc cho tới bây giờ đều là sườn xám màu xanh đen, trong tay cho tới bây giờ đều niệp một chuỗi ngọc chất Phật châu, son môi vĩnh viễn đều là son hồng giống như huyết sắc – cô chính là Tàng Huyền Thanh.
Tàng Huyền Thanh lúc này cả người nằm dài trên ghế, ánh mắt vô thần bán híp, mà trên đầu cô còn ngồi một cô gái khoảng mười tám mười chín tuổi. Cô gái kia cũng là dung mạo thượng đẳng, sau khi trưởng thành nhất định sẽ là một nữ nhân mỹ lệ không hề phương vật. Cô gái kia bắt lấy cánh tay đeo Phật châu của Tàng Huyền Thanh, đặt lên bàn công tác, mà Tàng Huyền Thanh dường như biết cô gái đang chuẩn bị ngoạn trò chơi gì, tự động xoè ra năm ngón tay. Tiếp theo, cô gái kia trong tay không biết khi nào thì xuất hiện một cây chủy thủ, tốc độ cực nhanh ở năm ngón tay Tàng Huyền Thanh nổi lên đao hoa.
"Đô...... Đô...... Đô......" Thanh âm đao tiêm trạc vào mặt bàn dồn dập vang lên, mà chủy thủ sắc bén đã được cô gái khống chế, đâm xuống những khe hở không lớn lắm giữa năm ngón tay Tàng Huyền Thanh. Cô gái cực kỳ chuyên chú, mà Tàng Huyền Thanh lại một chút cũng không khẩn trương, thậm chí cô còn mệt rã rời ngáp một cái.
Không biết qua bao lâu, ngay lúc Tàng Huyền Thanh sắp ngủ, "đô!" một tiếng, chủy thủ vững vàng cắm vào mặt bàn, cô gái cầm lấy tay Tàng Huyền Thanh, tay kia thì bắt được ngón giữa của Tàng Huyền Thanh, nơi đó bị chủy thủ sắc bén cắt vỡ một tầng da, một tia máu chậm rãi thấm ra. Cô gái khống chế được vô cùng tốt, miệng vết thương như vậy có thể thả ra huyết, cũng tuyệt đối sẽ không lưu sẹo, nàng chỉ là cắt vỡ một tầng da phi thường mỏng.
Cô gái nhìn ngón tay Tàng Huyền Thanh thấm ra máu đỏ tươi, ánh mắt nguyên bản trầm tĩnh bắt đầu trở nên nóng lên, trong mắt thật kỳ lạ xuất hiện một sợi tơ máu, đây là phản ứng phấn khởi đến mức tận cùng. Nàng khéo léo vươn đầu lưỡi hồng nhạt liếm liếm đôi môi cũng không khô ráo, đem ngón tay dài nhỏ trắng nõn của Tàng Huyền Thanh đặt ở bên miệng, trước liếm miệng vết thương một chút, sau đó đầu lưỡi quấn lấy toàn bộ bỏ vào trong miệng, loạn tình mút lên, tựa như đang hưởng thụ mỹ thực.
"Ưm...... Mộ Dung......" Tàng Huyền Thanh cũng nhắm mắt lại, không thể tự chế khinh ngâm một tiếng, cô thích Mộ Dung Phỉ đối với cô như vậy, loại xúc giác này làm cô thoải mái khó có thể hình dung, ngón tay bị thấp nhuyễn trắng mịn bao vây, hơn nữa còn bị gắt gao hấp trụ, rất tiêu hồn.
Mộ Dung Phỉ mở mắt, lấy ngón tay ướt sũng của Tàng Huyền Thanh ra, tơ máu trong ánh mắt bởi vì phấn khởi mà sinh ra cũng không có thối lui, nàng quay đầu đối diện Tàng Huyền Thanh, nâng cằm cô lên, thanh âm bởi vì phấn khởi mà trầm thấp khàn khàn: "Thanh, vươn đầu lưỡi ra!"
Tàng Huyền Thanh mở hai mắt có điểm mê ly, khóe miệng cùng trong mắt đều mang theo tràn đầy ý cười, rất phối hợp nhu thuận vươn đầu lưỡi, Mộ Dung Phỉ cúi đầu hàm trụ, sau đó ôm lấy đầu cô, hôn sâu lên......
Chờ hai người thở hồng hộc tách ra, ngón tay Mộ Dung Phỉ tinh tế chà lau khóe miệng đỏ tươi như tô son của Tàng Huyền Thanh, trầm thấp nói: "Thanh, em thích nhất là nhan sắc và hương vị huyết dịch của chị, nó quá ngọt, giống như cây thuốc phiện...... Cực kỳ xinh đẹp."
"Linh linh linh......" Đúng lúc này, điện thoại trên bàn vang lên, hai người đồng thời nhíu mày, trong ánh mắt đồng thời xuất hiện một tia sáng lạnh, không biết là ai có hứng thú quấy rầy thời gian tốt đẹp của các nàng? Nhưng đây là điện thoại nội tuyến, chỉ ở thời khắc khẩn cấp mới có thể vang lên, cho nên Tàng Huyền Thanh mặc kệ không vui ra sao, thậm chí tưởng quăng ngã cú điện thoại này, nhưng vẫn là tiếp lên.
"Ừ, ta đã biết...... Các ngươi đừng động, nói cho ta biết vị trí là được, ta sẽ tự mình đi qua."
Treo điện thoại, Tàng Huyền Thanh híp mắt, khóe miệng gợi lên cười lạnh. Mộ Dung Phỉ lấy điện thoại trong tay Tàng Huyền Thanh, nàng nghe cô trả lời, nhìn Tàng Huyền Thanh khóe miệng cười lạnh, nghi hoặc hỏi: "Thanh, xảy ra chuyện gì?"
Tàng Huyền Thanh hái Phật châu trên cổ tay xuống, cầm trong tay niệp động, châm chọc cười lạnh nói: "À, con sói mà Thanh Liên Hội chúng ta vẫn luôn nuôi dưỡng đến đây."
"Lưu Tổ Thông!" Mộ Dung Phỉ ánh mắt mị lên, trong đó lộ ra âm ngoan, mang theo tơ máu hồng hồng hỏi: "Thanh, có cần em......"
Còn chưa nói xong, Tàng Huyền Thanh đã vươn một ngón tay đặt lên miệng Mộ Dung Phỉ, các ngón tay khác niệp động Phật châu nhanh hơn, bình tĩnh nói: "Mộ Dung, bây giờ còn không cần...... Mấy năm nay tiền của Thanh Liên Hội chúng ta đều là nhờ Lưu gia bọn họ tẩy trắng, còn có rất nhiều tài chính bị bọn họ nắm giữ, mà chúng ta đối với buôn bán cũng không rõ ràng, cho nên vẫn là đừng hành động thiếu suy nghĩ."
......
......
Ở tầng thứ hai là phòng khu, trong đó có thêm một gian phòng, hai bảo tiêu và trợ lý Lưu Tổ Thông mang đến đều đứng ở nơi đó, mà Lưu Tổ Thông đang ở phòng bên trong. Một cô gái trên người mặc giáo phục trung học mang theo sợ hãi ngồi trên sô pha, Lưu Tổ Thông ngồi ở đối diện, nhìn cô gái kia biểu tình khủng hoảng, sắc mặt nhu hoà lên, hệt như đối diện hắn là người yêu một đời: "Cô là lần đầu tiên tới nơi này sao?"
"Vâng...... Đúng vậy...... Tôi chỉ là tới nơi này...... Ca ca, anh có thể...... Thả tôi ra không?" Cô gái kia kinh hách đến khủng hoảng, nói xong thì hốc mắt đã muốn đỏ lên, nàng chính là bởi vì mẫu thân bị bệnh, cho nên mới bất đắc dĩ tới nơi này tìm anh trai, lại không nghĩ rằng đột nhiên bị hai người nọ trảo vào gian phòng này.
Cô gái kia càng sợ hãi càng đáng thương, Lưu Tổ Thông lại càng ôn nhu, mà trong nội tâm hắn cũng càng hưng phấn: "Đừng sợ, kỳ thật ta là người tốt, thật sự, ta chính là đến cứu vớt các ngươi, những con sơn dương bởi vì nhất thời mê võng mà lâm vào sa đọa......"
Lời nói của Lưu Tổ Thông và cô gái không hòa hợp, hơn nữa không hề ăn khớp, cô gái càng thêm sợ hãi, cắn chặt môi, nước mắt chậm rãi tràn ra hốc mắt. Lưu Tổ Thông vừa thấy tình cảnh này, tựa như điểm giới hạn nào đó trong lòng bị đánh vỡ, đột nhiên xông đến, hai tay kháp cổ cô gái kia, nhìn cô ta bởi vì sợ hãi thống khổ mà vặn vẹo gương mặt, phấn khởi thở hổn hển, trong miệng thì thào tự nói những lời bất luận kẻ nào cũng nghe không hiểu.
Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên phát ra hai tiếng kêu rên, sau đó cửa bị đá văng, Tàng Huyền Thanh mặc sườn xám màu xanh đen, trong tay niệp động Phật châu đi đến, phía sau đi theo Mộ Dung Phỉ cùng vài bảo an đầu trọc hắc y. Cô cười lạnh nhìn Lưu Tổ Thông kháp cổ cô gái kia, tựa hồ một chút cũng không để ý sinh mệnh của cô ta, ngáp một cái, chậm rì rì nói: "Lưu Tổ Thông, ngươi nếu dám ở ta nơi này nháo tai nạn chết người, tốt nhất ngươi nên xác định mình có thể thừa nhận đại giới tương ứng."
Lưu Tổ Thông kỳ thật ở cửa bị phá khai một khắc kia, liền bừng tỉnh từ trong phấn khởi, lúc này đang chậm rãi hồi phục, hắn nghe được Tàng Huyền Thanh nói, biết đại giới trong lời nói của cô không phải đại giới trong pháp luật, mà là đại giới Tàng Huyền Thanh cô muốn hắn phải trả giá. Hắn ngồi xổm xuống, cúi đầu thở hổn hển một hồi, mới chậm rãi ngẩng đầu đứng lên, đỡ gọng kính, mang theo xin lỗi mỉm cười, hướng Tàng Huyền Thanh xin lỗi gật gật đầu, sau đó cái gì cũng không nói liền đi ra khỏi phòng.
Tàng Huyền Thanh nhìn bóng dáng Lưu Tổ Thông, ngáp một cái, nằm ở trên lưng Mộ Dung Phỉ, tay xuyên qua nách nàng, bắt được bàn tay đang muốn lấy ra phi đao giấu ở phần eo của Mộ Dung Phỉ, ở bên tai Mộ Dung Phỉ nhẹ giọng nói: "Mộ Dung, đừng nóng vội, tôi đáp ứng em, máu của súc sinh là màu gì, em nhất định sẽ biết đến nhanh thôi."
......
......
Lưu Tổ Thông lúc này ngồi ở trong xe, vẫn im lặng mỉm cười, giống như tâm tình của hắn phi thường tốt, nhưng bảo tiêu cùng trợ thủ bên người hắn sau lưng đều chảy mồ hôi lạnh, thế lực đằng sau Lưu Tổ Thông rất khủng bố, ai cũng không dám nhiều lời một câu, hoặc là nhiều làm một động tác, lưng trạm thẳng tắp hơn nữa còn cứng ngắc.
"À, đúng rồi, vừa rồi ngươi nói hồ sơ gì cơ?" Không biết qua bao lâu, Lưu Tổ Thông vẫn duy trì mỉm cười, đột nhiên nhìn về phía trợ lý mà hỏi.
Trợ lý đột nhiên bị hỏi, vội vàng khẩn trương hồi đáp: "Là bốn năm trước...... Hồ sơ tai nạn xe cộ của một cặp vợ chồng bốn năm trước."
Lưu Tổ Thông nghe xong, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, một lát sau mới nói: "Trước kia là ai xử lý hồ sơ?"
"Một tuần cảnh bình thường, hiện tại là cục trưởng cục cảnh sát của B khu."
"Ừ, rất tốt. Tiếp tục gọi hắn xử lý, hủy diệt!" Lưu Tổ Thông thản nhiên nói, sau đó lại híp mắt nhìn chằm chằm cảnh vật bên ngoài, mềm nhẹ nói: "Tiếp tục điều tra, là ai đang muốn bắt thóp ta."
"Haha...... Hihi...... Haha......" Hồi lâu sau, Lưu Tổ Thông tựa hồ đột nhiên nghĩ đến chuyện tình gì đó rất thú vị, điên cuồng nở nụ cười, vừa cười vừa nói: "Tàng Huyền Thanh, Mộ Dung Phỉ...... Hai con sơn dương lạc đường!"
Cừu nhân của Y nhi xuất hiện rồi, mà thím Lưu này bệnh hoạn quá =))
Các bác ở đây có ai biết cp Tàng Huyền Thanh và Mộ Dung Phỉ không, nếu không biết thì đọc Phân Ngoại Yêu Nhiêu (đồng tác giả) cho biết nha =))
Finally, HAPPY 100K VIEWS =))

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna