Google.com.vn Đọc truyện Online

13/07/2018

Ngự Tỷ Phách Ái Chi Bao Dưỡng (Miêu Tổng Tài) - Chương 29 + 30

Đăng bởi Ngân Giang | 13/07/2018 | 0 nhận xét
Chương 29: Xứng đôi
Lúc Chu Tư Y đi vào phòng tắm, phát hiện bộ quần áo mới mà Trương Tử Hề phía trước mua cho nàng đã muốn đặt ở nơi đó, nghĩ đến hẳn là Trương Tử Hề phân phó Miracle vì nàng chuẩn bị tốt. Nàng đứng ở cửa ngây người một hồi, nhìn quần áo không biết suy nghĩ cái gì, sau đó sắc mặt bình thản đóng cửa lại.
Lúc Chu Tư Y đi ra phòng tắm, Miracle đã sớm không biết khi nào thì rời đi, mà ở trên bàn đã có đầy đủ bữa sáng. Thức ăn Miracle nấu thật tinh xảo, còn phát ra mùi vị khiến người ta chảy dãi. Chu Tư Y tối hôm qua ăn cũng không nhiều, hơn nữa còn dùng nhiều thể lực, cho nên biết rõ là mình đói bụng. Nhưng mà nàng chỉ là nhìn nhìn cơm trên bàn, liền im lặng ngồi ở sô pha, chờ đợi Trương Tử Hề cùng nhau ăn bữa sáng.
Nàng biết Trương Tử Hề rửa mặt rất lâu, nhưng mặc kệ là xuất phát từ lễ phép hay là nguyên nhân gì khác, nàng đều muốn chờ Trương Tử Hề cùng nhau ăn.
Ước chừng nửa tiếng sau, Trương Tử Hề xuống lầu, hôm nay cô mặc váy liền màu đen, viền ren đính hình hoa sen, kết hợp với mái tóc xoăn dài, khiến cả người cô thoạt nhìn giống như một phu nhân tao nhã, xinh đẹp kinh người không thể xâm phạm. Mà Chu Tư Y mặc là áo thun màu trắng đơn giản, váy dài trắng noãn, khiến cả người nàng hiện ra hương vị thanh xuân thanh thuần, giống như một cô công chúa.
Mà lúc này Chu Tư Y gặp Trương Tử Hề xuống dưới lâu, liền đứng lên, chờ đợi Trương Tử Hề đến, tình cảnh này cỡ nào giống một công chúa xinh đẹp đang chờ đợi một nữ vương tao nhã.
Trương Tử Hề tao nhã mỉm cười nhìn cô gái đợi mình cùng nhau ăn bữa sáng, trong lòng tràn ngập cảm giác ôn nhu, cô tiến lên nắm tay Chu Tư Y, mỉm cười nói: "Y nhi, em hẳn là đói bụng đi. Đến, chúng ta cùng nhau ăn bữa sáng."
Chu Tư Y nghe Trương Tử Hề nói, thoáng cau mày, vì sao nàng cảm thấy Trương Tử Hề hiện tại đối đãi với mình hệt như nữ nhi của chị ấy vậy nè? Ngữ khí kia rõ ràng là mẹ cưng chìu con nha. Tuy rằng hơi hơi bất mãn, nhưng là trong lòng như trước có một cỗ ấm áp.
Trương Tử Hề kéo ghế ra để cho Chu Tư Y ngồi xuống trước, tiếp theo thì ngồi vào ghế bên cạnh, cầm lấy chén múc cho Chu Tư Y một chén cháo, động tác mềm nhẹ đặt ở trước mặt Chu Tư Y: "Đến, Y nhi, cháo này độ ấm vừa vặn, nhanh ăn đi." Sau đó mới cầm chén múc cháo cho bản thân.
Chu Tư Y ngơ ngác nhìn Trương Tử Hề hành động, nàng bị Trương Tử Hề làm cho đờ ra, vì sao nàng lại có cảm giác Trương Tử Hề hoàn toàn thay đổi? Nhưng nàng vốn không phải là một người nhiều lời, nàng nghi hoặc nhìn xem Trương Tử Hề, không nói chuyện nữa, chỉ ngoan ngoãn cầm lấy chén.
Trương Tử Hề dùng muỗng mềm nhẹ khuấy cháo, ánh mắt cũng là nhìn tiểu thiên hạ đang cúi đầu ăn cháo kia. Lời Trương Tử Hề cô tối hôm qua nói, tuyệt đối không phải ăn nói bừa bãi, nghiêm trọng chút, tuyệt đối không phải nói chuyện giật gân. Cô nói muốn sủng Chu Tư Y, những chuyện nhỏ nhặt cũng sẽ không buông tha, nhất định phải khiến Chu Tư Y thật thật nhất thiết cảm nhận được mình đối xử tốt với em ấy, sủng ái em ấy, mặc kệ như thế nào đều phải làm cho Chu Tư Y không ly khai mình.
Khi hai người ăn xong bữa sáng, Miracle đã trở lại, nàng cung kính đứng bên cạnh bàn ăn, nói với Trương Tử Hề: "Tiểu thư, hết thảy đều đã an bài tốt."

Trương Tử Hề tao nhã lau khóe miệng, thản nhiên gật đầu: "Ừ." Sau đó nhìn Chu Tư Y, thái độ 180 độ đại chuyển biến, đột nhiên trở nên thật ôn nhu nói: "Y nhi, tôi chuẩn bị về nhà rồi, để Miracle đưa em đi trường học nha. Thế nào?"
Đây là sự đối đãi khác biệt của Trương Tử Hề, cô chỉ tốt với người mà cô muốn, mà với những người khác thì cô chưa bao giờ bận tâm đến đối phương. Đối đãi khác biệt làm cho hai loại thái độ trở nên vô cùng tương phản, người bị vắng vẻ là ăn nguyên trái bơ, mà người được trân trọng là thụ sủng nhược kinh*.
*được sủng ái mà kinh sợ
Nhưng mà Miracle và Chu Tư Y đều không phải người bình thường, Miracle vẫn là dáng dấp gợn sóng không sợ hãi, mà Chu Tư Y cho dù trong lòng có một ít hạnh phúc tiểu ngọt ngào, cũng sẽ thật sâu giấu dưới đáy lòng.
"Vâng." Chu Tư Y gật gật đầu, nàng không biết Trương Tử Hề phân phó Miracle làm chuyện gì, nhưng là nàng cũng sẽ không hỏi, mặc kệ thái độ của Trương Tử Hề đối với nàng hiện tại có bao nhiêu sủng nịch, nàng phòng bị rất nặng nên cũng không lập tức thị sủng mà kiêu, vẫn duy trì cẩn thận đối đãi. Nàng đối với Trương Tử Hề an bài tự nhiên không có dị nghị gì, trước mắt mà nói, quan hệ giữa hai người, địa vị của nàng thủy chung vẫn là bị động.
Hai người chuẩn bị thỏa đáng, cùng nhau ra cửa đi đến garage, Trương Tử Hề đi ở phía trước đột nhiên dừng lại cước bộ, quay đầu nhìn Chu Tư Y thật sâu, vươn ngón tay thon dài, ôm lấy cằm Chu Tư Y, ở cái miệng nho nhỏ của nàng mà hôn một chút: "Y nhi, em nhất định phải lo cho bản thân thật tốt, muốn ăn gì thì đừng ngại mắc, tôi đã chuyển thêm ba vạn* vào thẻ của em rồi, nếu không đủ thì nói với tôi, số điện thoại của tôi ở trong di động của em đó. Hửm?"
*xấp xỉ 107,010,000 VNĐ
Nói xong, ngón tay mảnh khảnh kia còn nựng nựng cằm Chu Tư Y vài cái, rồi mới cầm lấy kính mát, đi đến xe.
Mặc váy liền màu đen, hơn nữa kính mát cũng màu đen, Trương Tử Hề làm cho người ta cảm thấy phi thường tà mị. Chu Tư Y lăng lăng nhìn Trương Tử Hề, không biết đáp lại thế nào, trên mặt cũng mang theo hồng nhuận sắc, bên cạnh còn Miracle a, vậy mà chị ấy dám minh mục trương đảm hôn mình, còn cong ngón tay khều cằm mình nữa chứ, dường như cũng khều ngứa trái tim của mình luôn rồi.
Kỳ thật đối với Trương Tử Hề mà nói, đừng nói ba vạn, ba trăm vạn* cô cũng có thể đưa cho Chu Tư Y mà mắt cũng không thèm chớp một chút, nhưng là lúc này Chu Tư Y vốn không tự tin sẽ thề sống thề chết đi theo cô, cô dự tính thời gian mình ở nhà là khoảng nửa tháng, thời gian cũng không dài, hơn nữa cô hiểu rõ Chu Tư Y cũng không phải loại người phung phí, ba vạn hẳn là dư dả. Cô cho Chu Tư Y tiền, để nàng có thể tiêu xài lúc không có cô, nhưng lại không thể cho quá nhiều, không thể làm cho Chu Tư Y có tư bản rời đi cô.
*xấp xỉ 10,701,000,000 VNĐ
Trên mặt Miracle không có biến hóa gì mà nhìn hết thảy, nàng là quản gia chuyên nghiệp, biết nên làm thế nào mới là thỏa đáng nhất. Nàng thấy Trương Tử Hề chuẩn bị rời đi, liền chỉ chỉ chiếc xe BMW màu trắng của mình, cung kính nói với Chu Tư Y: "Chu tiểu thư, mời đi bên này."
Trương Tử Hề đang chuẩn bị mở cửa xe thì nghe được cách Miracle xưng hô với Chu Tư Y, cô dừng động tác trong tay, thoáng suy nghĩ một chút, quay đầu lại nói: "Miracle, tôi thích cô xưng hô với Y nhi là Y tiểu thư hơn."
Miracle quay đầu, ngữ khí vẫn cung kính như cũ, hồi đáp: "Vâng, tiểu thư."
Trương Tử Hề lần này vừa lòng ngồi vào trong xe, sau đó chiếc xe thể thao Aston Martin màu đỏ liền vọt ra ngoài.
Trời biết, thời điểm Trương Tử Hề nghe được ba tiếng "Chu tiểu thư", trong lòng nổi lên bất mãn, bởi vì cô cảm thấy gọi Y nhi của cô là "Chu tiểu thư", thì Y nhi của cô sẽ còn lây dính ấn ký của Chu gia, tuy rằng biết Chu Tư Y không có thân nhân trên đời, cô vẫn không muốn trên người Y nhi của cô mang theo ấn ký vốn không thuộc về em ấy. Cô muốn Y nhi hoàn hoàn toàn toàn thuộc về mình, mà "Y nhi" là tên gọi thân mật độc nhất vô nhị của cô với Chu Tư Y, gọi em ấy là "Y tiểu thư" mới xem như là đã ấn hạ ấn ký của Trương Tử Hề cô.
......
......
Chu Tư Y ôm ba lô ngồi ở trong xe của Miracle, nàng xem cảnh sắc không ngừng xẹt qua ngoài cửa, im lặng làm cho người ta có thể rõ ràng cảm giác được nàng lạnh lùng cùng xa cách. Nhưng vệt đỏ ửng bất thường trên mặt vẫn là đánh vỡ sự bình tĩnh mà nàng cố gắng ngụy trang, nàng vốn bảo thủ, trong lòng lúc này một bên trách cứ Trương Tử Hề chẳng phân biệt được trường hợp, một bên lại không ngừng hồi tưởng Trương Tử Hề ôn nhu hôn, nói lời quan tâm, còn có đầu ngón tay khều cằm nàng kia, khiến cho đáy lòng nàng cũng ngứa ngáy.
Miracle là quản gia chuyên nghiệp, bằng không cũng sẽ không được Trương Tử Hề chọn trúng, nàng im lặng lái xe, dọc theo đường đi không chút nào quấy rầy Chu Tư Y. Hai người cứ như vậy một đường đi không ai nói chuyện, rất nhanh đã đến học viện tài chính Thế Khải.
Thời điểm hai người một trước một sau đi đến ký túc xá của Chu Tư Y, liền thấy Khâu Khả Nhi mặt mang theo ửng đỏ cùng hâm mộ, im lặng đứng ở một bên, mà trước giường ngủ của Chu Tư Y, Thái Trác Hân lôi kéo tay Thái Trác Nghiên, không ngừng lay động, làm nũng với Thái Trác Nghiên: "Nghiên, em xem chăn của Chu Tư Y nè, gối nằm này là của hãng Lazy Cat đứng đầu thế giới đó, ngủ ở trong tấm chăn như vậy sẽ có bao nhiêu thoải mái a, em nhìn quần áo, giày, ba lô của cậu ấy đi, toàn bộ đều là hot trend hàng hiệu Cat Family, trời ơi chị hâm mộ quá...... Nghiên, chị cũng muốn, chị cũng muốn......"
Chu Tư Y đứng ở cửa, nghi hoặc nhăn mặt nhíu mày, nàng không có mua vật dụng gì cả, định chạy ra ngoài mua. Nhưng nàng không nghĩ tới, tất cả vật dụng đều đã được an bài tốt, đây lại là Hề an bài đi, nàng quay đầu nhìn Miracle. Mà Miracle thật thông minh, lập tức biết Chu Tư Y muốn hỏi cái gì, khẽ gật đầu chứng thực ý tưởng của nàng.
Sắc mặt Chu Tư Y bình thản như cũ, không hề dao động, sau khi đứng ở cửa ký túc xá, liền đi vào trong. Nhưng mà, trên mặt ra vẻ bình thản gạt được người khác, lại không lừa được chính mình, cảm giác được cẩn thận quan tâm thật ấm áp, là rõ ràng như vậy, tràn đầy trái tim.
Miracle nhìn bóng dáng Chu Tư Y, trong lòng nghĩ tới hai chữ "xứng đôi", nàng âm thầm nghĩ, có lẽ chỉ có con người lạnh lùng như thế mới có thể xứng đôi với Trương Tử Hề, tính cách của bọn họ giống nhau, đều là cao cao tại thượng, lạnh lùng bình tĩnh. Sau đó nhìn đến Trương Tử Hề ôn nhu với Chu Tư Y, Chu Tư Y thuận theo Trương Tử Hề, hai người họ chỉ đem mặt tốt của mình cấp cho duy nhất đối phương mà thôi, có lẽ từ nay về sau, hai người hẳn là thật hạnh phúc đi.
Bà Hề bả gentleman quá mấy má ạ =((((((((((((

Chương 30: Vui vẻ
"Ể, Chu Tư Y cậu chừng nào thì đến?" Chu Tư Y vừa tiến vào ký túc xá, Thái Trác Nghiên và Khâu Khả Nhi không phát hiện nàng, nhưng Thái Trác Hân đang làm nũng với Thái Trác Nghiên lại phát hiện được, quả nhiên là người hoạt bát thì mắt linh động hơn.
"Vừa mới." Chu Tư Y hơi gật đầu, thản nhiên đơn giản đáp lại, nàng cũng không có giống Thái Trác Hân biểu hiện ra bộ dáng như vậy, chỉ thấy qua một mặt mà thôi, nàng cùng ba người này vốn cũng rất xa lạ.
Thái Trác Hân lăng lăng nhìn Chu Tư Y một hồi, sau đó cũng không chờ hai người kia chuẩn bị vấn an Chu Tư Y, liền đột nhiên buông tay Thái Trác Nghiên ra, đến gần hai bước, hai tay tướng nắm ở trước ngực như đang cầu nguyện, ánh mắt sáng lên nói: "Chu Tư Y, một thân quần áo của cậu rất...... Xinh đẹp, thật xứng với cậu."
Chu Tư Y bị hành động bất ngờ này làm cho hoảng sợ, thời điểm Thái Trác Hân tới gần, nàng phản xạ có điều kiện nhíu nhíu mày, cực nhanh lui ra phía sau hai bước, như trước đem Thái Trác Hân ngăn cách ngoài phạm vi an toàn của mình. Đối với Thái Trác Hân thiệt tình khen ngợi nàng không hề phản ứng, vẻ mặt lãnh đạm nhìn Thái Trác Hân, nàng tuy rằng biết Thái Trác Hân cũng không có ý xấu, nhưng ba năm vô ý thức huấn luyện ra phản xạ có điều kiện không chịu chính mình khống chế, nếu có ai tới gần thì nàng sẽ lập tức lui về phía sau, vĩnh viễn cách xa người khác ba bước. Tuy rằng sau khi nàng nghe xong Thái Trác Hân nói, biết nàng ta không có ác ý, chỉ là thiệt tình khen ngợi mà thôi, nhưng nàng vốn cô độc lâu lắm, tựa hồ mất đi năng lực ứng đối, không biết phản ứng lại thế nào, ở người khác xem ra tựu thành lãnh đạm.
Khâu Khả Nhi cũng ngơ ngác nhìn Chu Tư Y, sắc mặt ửng đỏ, trong ánh mắt mang theo dày đặc hâm mộ, ánh mắt nhìn Chu Tư Y, lại như đang đắm chìm trrong suy nghĩ của chính mình, cũng không có chú ý tới Chu Tư Y phản ứng.
Mà ánh mắt của Thái Trác Nghiên là theo Thái Trác Hân di động, cho nên nàng đem toàn bộ phản ứng của Chu Tư Y đối với Thái Trác Hân xem ở trong mắt, thấy Chu Tư Y phản ứng như thế, nàng nhíu nhíu mày, ánh mắt lãnh lãnh, nhưng rất nhanh lại khôi phục bình thường, níu tay Thái Trác Hân, nắm chặt ở lòng bàn tay kéo nàng đến bên người, dùng thanh âm từ tính mà nữ tử rất ít có, đối với Chu Tư Y thật có lỗi nói: "Ngượng ngùng, Trác Hân chị ấy luôn loạn chàng như vậy."
"Ê! Nghiên, chị làm sao cơ?" Thái Trác Hân nghe thấy Thái Trác Nghiên nói như vậy nên không phục trừng mắt Thái Trác Nghiên, nhưng tay lại bình yên để cho Thái Trác Nghiên cầm lấy, không có một chút dấu hiệu muốn giãy ra.
Thái Trác Nghiên không để ý đến Thái Trác Hân, chỉ là cầm tay Thái Trác Hân thật chặt, ánh mắt thẳng tắp nhìn Chu Tư Y, tựa hồ muốn đem nàng xem thấu.
Chu Tư Y nghe thấy Thái Trác Nghiên nói, lại thấy Thái Trác Nghiên còn không có phản ứng, thầm nghĩ trong lòng: Ngay cả đương sự cũng chưa phát giác, người này lại phát giác ra, không đơn giản. Kỳ thật lúc ấy động tác của Chu Tư Y khá mịt mờ, nàng đã sớm hiểu được khéo léo đưa đẩy, đã sớm có thể cùng người khác bảo trì khoảng cách an toàn, đồng thời lại không đả thương mặt mũi của bọn họ. Thái Trác Nghiên giải thích như vậy, hơn nữa ánh mắt kia chứa đầy thâm ý nhìn nàng, làm cho nàng không thoải mái, ánh mắt này tựa hồ muốn đem chính mình nhìn thấu.
Nhưng mà Chu Tư Y không khỏi ngày sau sẽ cùng đồng học chung sống, nàng cũng nên thay đổi cách sống, phải học cách giao tế, hết thảy chỉ vì một mục đích. Mặc kệ là cố ý hay là thiệt tình, vẻ lãnh đạm trên mặt vẫn còn nhưng nàng lại nói lời xin lỗi: "À, không có việc gì, là tôi nhất thời không thích ứng thôi."
Lúc này Miracle theo sau Chu Tư Y đi đến, ba người đều đem ánh mắt nhìn về phía nàng, Thái Trác Hân nhìn Miracle, phát hiện trên người nàng cũng đều là hàng hiệu, tuy rằng không sánh bằng Chu Tư Y, nhưng cũng không phải dạng vừa, thưởng thức Miracle giỏi giang, nhìn Miracle rồi hỏi Chu Tư Y: "Chu Tư Y, vị này là?"
Chu Tư Y xoay người lại thấy Miracle, không biết làm sao trả lời vấn đề của Thái Trác Hân, Miracle là quản gia của Hề, mà trước mắt giữa mình và Hề lại tồn tại thứ quan hệ khó có thể nói với người ngoài, chẳng lẽ muốn nàng giới thiệu Miracle: Đây là quản gia của người đang bao dưỡng tôi, Miracle? Nói như vậy, nàng nói không nên lời, nàng thật sự không biết nên trả lời thế nào mới tốt, đành phải nhìn Miracle, chờ nàng ấy tự giới thiệu.
Mà Miracle cũng thật thông minh, nàng bắt gặp ánh mắt của Chu Tư Y, liền nhận lấy, ngữ khí chu đáo nói: "Tôi là quản gia của Y tiểu thư, Miracle, về sau Y tiểu thư phiền toái các em chiếu cố."
Khi Miracle nói chuyện mang theo một cỗ ngạo khí thản nhiên, sẽ không khiến người ta không thoải mái, nàng biết thái độ đối với ngoại nhân, chính là đại biểu cho thể diện của khách hàng, hơn nữa nàng cung kính với Trương Tử Hề và Chu Tư Y, vì nó là chức nghiệp của nàng, nàng cũng không tự ti, nàng cũng có sự tự tin của mình.
Bộ dạng Miracle cũng không kém, ngũ quan cũng rất tinh xảo, thời điểm nói chuyện, nếu nàng không nói mình là quản gia, ba người kia nhất định sẽ nghĩ đến đây là một vị quý phu nhân, hoặc là tiểu thư nhà giàu.
Ba người nghe Miracle nói, tựa hồ đều kinh ngạc khó tin, các nàng vừa mới nghĩ đến Miracle là thân thích của Chu Tư Y, hoàn toàn nhìn không ra người như vậy lại là quản gia của Chu Tư Y. So sánh quản gia ở nhà các nàng với Miracle, các nàng lập tức nhìn Chu Tư Y bằng con mắt khác.
Thần sắc hâm mộ trong mắt Khâu Khả Nhi càng đậm, sau đó tựa hồ nghĩ tới cái gì, ánh mắt lại ảm đạm xuống, cúi đầu.
Thái Trác Nghiên âm thầm nhíu mày, nàng chú ý tới cách Miracle xưng hô với Chu Tư Y, gọi là "Y tiểu thư", quản gia nhà mình không dùng xưng hô như vậy, bình thường đều gọi thẳng "tiểu thư" hay là "Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư......", điều này làm cho nàng cảm giác được có một chút không tầm thường.
Mà Thái Trác Hân nghe thấy Miracle nói, trong ánh mắt lộ ra một cỗ hương vị phức tạp. Quần áo Miracle mặc trên người là ngang ngửa mình, mà người như vậy lại là quản gia của Chu Tư Y, này...... Nghĩ đến đây, nàng theo bản năng lay động cánh tay bị Thái Trác Nghiên cầm lấy kia, quẹt miệng mang theo không phục nhìn Thái Trác Nghiên.
Thái Trác Nghiên nhìn nàng một cái, tựa hồ liền sáng tỏ ý tưởng của nàng, trong lòng cảm thấy có điểm buồn cười, nhưng trên mặt cũng không có biểu hiện ra, chỉ là cầm lấy tay nàng chặt hơn, tùy ý nàng phe phẩy.
"Y tiểu thư, ngài tán gẫu với đồng học của ngài một chút đi, tôi giúp ngài thu thập một chút." Miracle cố ý vô tình đảo ánh mắt qua ba người kia một vòng, nói với Chu Tư Y.
"A, không cần đâu, tôi tự làm được." Chu Tư Y nghe thấy Miracle nói như vậy, vội vàng khách khí cự tuyệt. Miracle là quản gia của Hề, nàng ấy chiếu cố Hề là thiên kinh địa nghĩa, nhưng lại không phải quản gia của Chu Tư Y nàng, nàng không có lý do gì nhận Miracle chiếu cố cả.
Miracle mỉm cười, mang theo cung kính nói: "Y tiểu thư, vẫn là nên để tôi làm, bằng không...... Cô ấy nhất định sẽ trách tôi."
"Cô ấy" đương nhiên là chỉ Trương Tử Hề rồi, tuy rằng Miracle không phải hoàn toàn hiểu biết hết mối quan hệ giữa Chu Tư Y và Trương Tử Hề, nhưng tên Trương Tử Hề cũng không thể tùy tiện nói ra, nàng biết gia tộc đứng sau Trương Tử Hề, nếu bị cái gia tộc kia biết mối quan hệ giữa hai người, Trương Tử Hề và Chu Tư Y đều sẽ có phiền toái lớn, cho nên Miracle cũng không có nói thẳng tên Trương Tử Hề ra, nhưng mà nàng tin tưởng Chu Tư Y có thể hiểu được.
Chu Tư Y tự nhiên hiểu được Miracle ám chỉ ai, nàng tuy rằng cùng Trương Tử Hề ở chung cũng không lâu, nhưng là ít nhiều cũng biết tính cách của Trương Tử Hề, rất bá đạo. Nghĩ đến đây, Chu Tư Y cũng không nói gì nữa, đành phải đáp ứng.
Thái Trác Nghiên nghe thấy hai người đối thoại, thần sắc nghi hoặc trong mắt càng sâu.
Đọc chương sau mới biết bà Hề bả chơi sang cỡ nào =)))) Hề đại gia, cầu bao dưỡng~

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna