Google.com.vn Đọc truyện Online

21/07/2018

Ngự Tỷ Phách Ái Chi Bao Dưỡng (Miêu Tổng Tài) - Chương 67 + 68

Đăng bởi Ngân Giang | 21/07/2018 | 0 nhận xét
Chương 67: Hương vị
Miracle đã sớm lái xe đi mất, mà Trương Tử Hề vẫn còn đứng ở tại chỗ, Chu Tư Y nghi hoặc nhìn Trương Tử Hề, không biết cô đang chờ cái gì. Trương Tử Hề nhìn nàng cười cười, nói: "Y nhi, nhắm mắt lại nào."
Chu Tư Y không rõ, nhíu mày nghi hoặc suy nghĩ một chút, nghe lời nhắm hai mắt lại, một lát sau lại nghe Trương Tử Hề nói: "Y nhi, đến, hé miệng."
Hé miệng, Chu Tư Y cơ hồ mỗi ngày đều nghe những lời này của Trương Tử Hề một lần, mỗi lần đều là thời điểm Trương Tử Hề hôn nàng, hôn sâu thì liền nói như vậy. Chu Tư Y nhíu mày một chút, máu không thể điều khiển tự động chảy ngược lên trên, sắc mặt đỏ ửng lên, Trương Tử Hề sẽ không là muốn ở trong này...... Nàng vừa định mở to mắt, muốn xác định có phải là Trương Tử Hề đang ôm ấp ý tưởng không tốt hay không, nhưng là Trương Tử Hề tựa hồ xem thấu ý đồ của nàng, lúc nàng chuẩn bị mở to mắt, bàn tay Trương Tử Hề mềm nhẵn ấm áp che lại ánh mắt nàng, theo ngữ khí đều có thể nghe thấy Trương Tử Hề đang cười: "Y nhi, không cho phép em học xấu, không thể mở to mắt. Đến, mở miệng ra nào, có đồ ăn ngon à nha......"
Chu Tư Y bị Trương Tử Hề bưng kín ánh mắt, nàng cũng lười mở, dù sao mở cũng nhìn không thấy, vì thế nàng đơn giản nhắm, nghe được có đồ ăn ngon gì đó, Chu Tư Y không khỏi nhớ tới đầu lưỡi hồng nhạt của Trương Tử Hề, nghĩ đến hồng nhạt nàng lại không tự chủ được nhớ tới cái bộ vị kia, tỷ như hai nụ hoa trước ngực, lại tỷ như......
Càng muốn Chu Tư Y mặt càng hồng, nàng trong lòng âm thầm mắng mình một câu, như thế nào Trương Tử Hề chỉ nói một câu ăn ngon, chính mình liền liên tưởng đến phương diện không khỏe mạnh đâu...... Cuối cùng nàng thầm oán Trương Tử Hề, đều là do người phụ nữ kia hại, khi chưa gặp chị ấy, mình chưa bao giờ nhớ tới mấy thứ này.
Trương Tử Hề thấy mặt Chu Tư Y đỏ lên, hai lỗ tai khéo léo đáng yêu đỏ bừng, đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó "khanh khách" nở nụ cười, làm bộ như nghi hoặc hỏi: "Y nhi, mặt em sao tự dưng đỏ quá vậy? Chẳng lẽ em tưởng......"
Chu Tư Y vốn ở trong lòng thầm oán Trương Tử Hề, nghe cô giễu cợt mình như thế, đầu lập tức lắc qua lắc lại, muốn bỏ bàn tay của Trương Tử Hề ra khỏi mắt mình, lại quên mất hai tay của mình cũng không có bị trói a, hoàn toàn có thể hoạt động tự nhiên.
Trương Tử Hề gặp tiểu thiên hạ lại muốn cùng mình giận dỗi, thầm nghĩ trong lòng một câu, xem ra tiểu thiên hạ là càng ngày càng không dễ chọc, vẫn không nhúc nhích liền giận dỗi mình, sau đó còn muốn mình vất vả hống em ấy, tay theo đầu Chu Tư Y mà lay động, thủy chung vẫn che mắt của nàng, miệng vội vàng trấn an nói: "Y nhi, tốt lắm tốt lắm, không đùa em nữa...... Là có đồ ăn ngon thật đó, em hé miệng đi mà......"
Khiến Trương Tử Hề dùng hai từ "đi mà", bình thường chỉ có ba loại tình huống, một là lúc cô vừa rời giường, hai là lúc cô động tình, ba chính là lúc cô hống Chu Tư Y. Vô luận dưới loại tình huống nào, thanh vĩ của Trương Tử Hề đều có vẻ đặc biệt lạc lạc, Chu Tư Y mỗi lần đều cảm thấy mình nghe xong liền tim đập gia tốc. Lần này cũng không ngoại lệ, Chu Tư Y dừng lại đong đưa, im lặng một chút, mới đô đô miệng, chậm rãi mở ra.

Tiếp theo Chu Tư Y cảm thấy có một viên tròn tròn gì đó, đụng tới miệng nàng, bỏ vào bên trong, chạm được đầu lưỡi, một cỗ nãi hương thuần thuần thơm ngát lập tức toả ra. Viên tròn tròn tựa hồ còn kèm theo một cây gậy, Trương Tử Hề chuyển động cây gậy, viên tròn tròn liền chuyển động theo, ma sát đầu lưỡi của nàng, mà mùi sữa thơm ngát cũng càng ngày càng đậm liệt.
Trương Tử Hề thả tay ra, Chu Tư Y mới mở to mắt, lấy gì đó trong miệng ra nhìn, nguyên lai là một que kẹo. Nói không khoa trương chứ Chu Tư Y chưa từng ăn qua kẹo que, bởi vì điều kiện trong nhà có vẻ gian nan, mà Chu Tư Y lại trưởng thành sớm, cho nên trừ bỏ ba bữa cơm trắng, nàng cơ hồ chưa từng cùng cha mẹ đòi thức ăn vặt.
Một chuyện nhỏ lơ đãng, thường thường càng lơ đãng thì càng dễ làm cho một người cảm động. Nhìn kẹo que trong tay, Chu Tư Y sửng số, nàng nhớ rõ mình trước đây từng rất hâm mộ nhìn các tiểu hài tử khác ăn nó, nàng cũng chỉ có thể hâm mộ, hiện nay mình đã sớm quên mất việc mình từng muốn thử xem tư vị của kẹo que, Trương Tử Hề lại đột nhiên cho mình.
Thời điểm Trương Tử Hề chuẩn bị đến trường học đón Chu Tư Y, đi ngang qua quầy kẹo mà Trương Tử Mộng nói, bỗng dưng nhớ tới bộ dáng Trương Tử Mộng nhàn nhã ăn kẹo que Carmen, Chu Tư Y hôm nay tâm tình khẳng định sẽ không tốt lắm, cho nên Trương Tử Hề nghĩ, nếu Chu Tư Y ăn kẹo que, tâm tình cũng có thể hảo lên thì sao? Vì thế Trương Tử Hề liền dừng xe, đi vào quầy kẹo.
Kỳ thật Trương Tử Hề cũng không chỉ mua mỗi một cây, cô không biết Chu Tư Y thích vị nào, hiện tại trong ví cô chứa đầy kẹo que Carmen, mỗi vị có tận năm cây. Cô gặp Chu Tư Y nhìn kẹo que ngây ngốc, tưởng nàng không thích vị này, liền hỏi: "Y nhi, em không thích mùi sữa sao? Trong ví tôi còn tám vị khác nhau nè, có muốn đổi cây khác không?"
Chu Tư Y quay đầu, thấy Trương Tử Hề mở ví ra, bên trong tràn đầy các loại kẹo que, đột nhiên trong lòng toát lên một cảm giác vừa chua xót vừa ngọt ngào, nhất thời không đành lòng tiếp tục xem, nghiêng đầu đem que kẹo một lần nữa bỏ vào trong miệng, chậm rãi chuyển động cây gậy, có điểm hàm hồ nói: "Thích, ăn ngon lắm."
Trương Tử Hề ngừng động tác, ngẩng đầu nhìn Chu Tư Y, đã thấy nàng nghiêng đầu, bởi vì miệng hàm chứa kẹo que cũng không thể nghe ra ngữ khí của nàng mang theo cảm xúc gì, ăn ngon thật à? Cô buông ví xuống, hai tay phủng trụ mặt Chu Tư Y chuyển lại đây, thấy nàng chu miệng ngậm que kẹo, tay không nhanh không chậm chuyển động cây gậy, bộ dáng kia đáng yêu cực.
Thật ra Trương Tử Hề từ nhỏ đến lớn cũng không thích mấy thứ ngọt ngào nị nị gì đó, nhưng là không biết vì cái gì, nhìn Chu Tư Y ăn, cô cũng muốn thử xem que kẹo kia có ngon hay không. Cô nắm cây gậy ngoài khoé miệng Chu Tư Y, nhẹ nhàng rút ra, que kẹo kia ướt át trong suốt, tỏa sáng lấp lánh.
Trương Tử Hề trực tiếp bỏ vào miệng mình, toàn bộ đầu lưỡi quấn lấy viên kẹo rồi chuyển động, tựa hồ trừ bỏ mùi sữa, còn có hương vị trong veo đặc hữu của Chu Tư Y, tuy rằng hương vị kia cơ hồ bị nãi hương nồng đậm che giấu hoàn toàn, nhưng Trương Tử Hề vẫn có thể cảm giác được, bởi vì hương vị này cô mỗi ngày đều nếm thử mấy lần, đã sớm xâm nhập cốt tủy. Không biết là có phải bởi vì hương vị độc đáo của Chu Tư Y hay không, chưa bao giờ thích đồ ngọt Trương Tử Hề lại cảm thấy que kẹo này quả nhiên không sai.
Chu Tư Y gặp Trương Tử Hề đem que kẹo ướt sũng trực tiếp bỏ vào trong miệng, lại còn chậm rãi xoay xoay, nàng nhìn đến mức sắc mặt đỏ bừng lên. Người này làm sao có thể như vậy, còn ăn nước miếng của mình nữa chứ, mặt nàng ửng đỏ đô miệng nói: "Mau trả lại cho em."
Đang hưởng thụ hương vị đặc hữu của Chu Tư Y – Trương Tử Hề nghe nói như thế, sửng sốt một chút, nghĩ đến Chu Tư Y keo kiệt vì mình ăn kẹo que của em ấy, cô buồn cười lấy que kẹo ra, trực tiếp nhét trở lại vào miệng Chu Tư Y: "Nguyên lai Y nhi của tôi nhỏ mọn như vậy, tôi chỉ là thử xem hương vị mà thôi, cũng không phải không trả cho em."
Chu Tư Y căn bản không phải keo kiệt gì cho cam, chỉ là thấy Trương Tử Hề ăn nước miếng của mình mà làm ra phản ứng thôi, lại không nghĩ rằng Trương Tử Hề lấy ra thì liền trực tiếp nhét vào miệng mình, hương vị của viên kẹo kia đã sớm thay đổi từ của Chu Tư Y sang của Trương Tử Hề mất rồi, Chu Tư Y giương miệng sửng sốt một hồi lâu, sắc mặt càng hồng quay đầu đi, không xem Trương Tử Hề, chậm rãi chuyển động que kẹo.
Nếu muốn một trường đại học đứng số một số hai cả nước lấy văn kiện của Đảng phát ra một bức thông cáo giải thích và thanh minh, nhưng lại cưỡng chế học sinh toàn trường không được tiếp tục đàm luận vấn đề đó nữa, đến tột cùng cần bao nhiêu năng lực?
Dựa theo quy định của chính phủ, ngoại ngành miễn cưỡng làm được, nhưng nếu lấy lực ảnh hưởng kinh tế đến so sánh, ít nhất cũng phải là xí nghiệp nổi danh cả nước thậm chí là trên thế giới mới có thể làm được.
Cho nên khi văn kiện đã phát ra, tất cả mọi người kinh ngạc, không nghĩ tới nữ đệ tử bị đồn là bị bao dưỡng kia lại có bối cảnh cứng rắn như vậy. Bọn họ cũng lập tức thay đổi phương hướng, nếu đã có bối cảnh như vậy, còn cần bị bao dưỡng sao? Nhất định là có người cố ý hãm hại, vì thế lời đồn đãi liền chuyển hướng về phía người tung tin.
Tuy rằng danh dự của Chu Tư Y không bị tổn hại, nhưng lại làm nàng càng được chú ý hơn xưa, bát quái giả cũng không dám minh mục trương đảm như lúc trước nữa.
Buổi chiều khi Chu Tư Y trở lại trường học, nàng chỉ biết nguy cơ suýt bị đuổi học đã được giải trừ, nhưng không biết trường học sẽ xử lý như thế nào, tiến vào trường liền phát hiện ánh mắt chăm chú nhìn mình rất nhiều, nhưng trong đó thiếu phân hèn mọn, ngược lại thêm phân hâm mộ.
Chu Tư Y trong lòng phiền chán, nhưng trên mặt lại không chút thay đổi, nàng chưa bao giờ thích việc bị người ta chú ý. Mãi cho đến khi vào lớp nhìn thấy đám người Thái Trác Nghiên, mới biết được học viện tài chính Thế Khải lại lấy phương thức này để xử lý, ngay cả chính nàng đều hoàn toàn không nghĩ tới, trong lòng lại đánh giá năng lực của Trương gia và vị trí của Trương Tử Hề, nàng vẫn nghĩ người nhà của Trương Tử Hề quá đơn giản.
Đối với nghi vấn của ba người Thái Trác Nghiên, nàng không phủ định cũng không khẳng định, chỉ lễ phép cười trừ, nhưng mà cười xong, thì lại càng thêm phiền muộn, người nhà của Trương Tử Hề có năng lực cường đại như vậy, nhìn phiến lá bị cơn gió thổi bay ngoài cửa sổ, trong lòng lại có hương vị chua xót tiêu điều, nàng âm thầm nghĩ, nếu mình không nói yêu Trương Tử Hề, chị ấy có thể hết hy vọng với mình không? Nếu tâm không thể chết, vậy mình liền yên lặng đi theo sau lưng chị ấy, chị ấy kết hôn thì làm tình nhân bí mật của chị ấy, nàng không muốn kết hôn cũng chỉ muốn làm tình nhân của chị ấy, nàng không muốn chị ấy khó xử, cũng không muốn danh phận gì cả, chỉ cần chị ấy vui vẻ hạnh phúc là tốt rồi.
Hề x Y là chân ái, Hề x Y là vĩnh cửu ~~
====================
Chương 68: Giằng co
Gần nhất Chu Tư Y không biết có phải mình đa nghi hay không, nàng luôn cảm giác có người ở chỗ tối nhìn trộm mình, nhưng mỗi lần nàng quay đầu, lại không phát hiện một ai. Chiều nay tan học, sau khi nàng nhận được cuộc gọi của Trương Tử Hề, đi ra cửa, cái loại cảm giác bị nhìn trộm vẫn mãnh liệt tồn tại, ngay cả chính nàng đều không thể thuyết phục bản thân đó chỉ là ảo giác.
Vài lần đột nhiên hồi đầu xem xét, như trước không thu hoạch được gì, trong lòng nàng sinh ra sợ hãi cùng bất an, nàng cảm giác mình giống như bị yêu ma quỷ quái quấn thân, lúc này nàng nhớ tới đầu tiên vẫn là Trương Tử Hề, bởi vì bây giờ Trương Tử Hề là người duy nhất có thể cho nàng một cái ôm an tâm cùng một vòng tay ấm áp.
Rất muốn thấy Trương Tử Hề ngay lập tức, nhìn thấy chị ấy thì nàng có thể an tâm rồi, không cần sợ hãi, không cần tìm kiếm phía sau thật sự có người đang nhìn trộm mình hay không, tăng nhanh cước bộ, đi ra cửa, nàng biết chiếc xe thể thao màu đỏ quen thuộc sẽ kiên định ở nơi đó chờ mình, nhưng là vì cái gì nàng lại cảm thấy khoảng cách từ đây đến cửa quá đỗi xa xôi.
Đến cửa, đầu tiên là chú ý tới chiếc xe thể thao màu đỏ kia, nỗi sợ trong lòng liền kỳ diệu tiêu thất, tựa hồ không cần nhìn thấy Trương Tử Hề, chỉ cần thấy vật gì có liên quan đến chị ấy, đều có thể làm cho lòng mình hữu sở ký thác, khu trừ thấp thỏm lo âu.
Chu Tư Y dừng lại cước bộ, thở hổn hển một chút, cố gắng khắc chế biểu tình để không tiết lộ mình đang bất an, trừ bỏ vui vẻ khoái hoạt ở ngoài, không thể làm cho chị ấy cảm thấy mình không vui và lo lắng, dưới đáy lòng nàng âm thầm ngôn vọng.
Mở cửa xe ngồi xuống, đóng cửa lại, dường như nơi này là thành luỹ an toàn nhất, bởi vì nơi này có chị ấy, đối chính mình tốt như vậy, lại sủng nịch mình như vậy.
Hiện tại là mùa hè, hơn nữa vừa mới chạy nhanh, tuy rằng Chu Tư Y đã điều chỉnh tốt hô hấp, nhưng nàng lại quên lau mồ hôi trên chóp mũi cùng trên trán. Trương Tử Hề nhìn đến đau lòng, xuất ra khăn tay cẩn thận giúp nàng chà lau, trong lòng nghĩ, không biết trong phòng học của Y nhi có trang bị điều hòa không nữa, Y nhi mà mình luôn chiều chuộng, làm sao có thể chống chọi được thời tiết nóng bức chứ, mình có nên giúp đỡ học viện gắn thêm một ít điều hòa không nhỉ?
Trương Tử Hề hoàn toàn xem nhẹ sinh hoạt quá khứ của Chu Tư Y, trước kia cho dù có nóng thế nào, nàng cũng không mua quạt giá mấy chục đồng tiền, nàng không phải là dạng được chiều chuộng quen thói như Trương Tử Hề tưởng tượng a.
"Y nhi, em mệt sao?" Trương Tử Hề giúp Chu Tư Y lau mồ hôi xong, tay vẫn vuốt ve trán nàng, tưởng tượng tay mình là một khối băng, có thể khu trừ nóng bức cho Chu Tư Y.
"Em không mệt." Chu Tư Y lắc lắc đầu, sau đó nói: "Về nhà thôi."
"Ừ, về nhà." Trương Tử Hề không tự giác gợi lên khoé miệng, lộ ra xinh đẹp mỉm cười, một chữ "nhà" đơn giản đến không thể đơn giản hơn, lại khiến cho cả hai đều cảm thấy kiên định và ấm áp.
Chờ Trương Tử Hề lái xe đi, có một lão nhân đội nón từ sau đại thụ bước ra, nhìn xe Trương Tử Hề chạy khỏi tầm mắt, mới xoay người rời đi, trà trộn vào trong đám người biến mất không thấy.
Buổi tối tắm rửa xong, Chu Tư Y ngồi ở sô pha, trên đùi đặt bút ký bản, đây là hàng của công ty Machine Cat mà Trương Tử Hề đặt riêng cho nàng. Trên màn hình là mấy biểu đồ chứng khoán phức tạp, chương trình học tái xây dựng thị trường chứng khoán của nàng đã bắt đầu rồi.
Trương Tử Hề đi ra phòng tắm, cô mặc áo ngủ tơ lụa thuần trắng mềm mại, hương thơm nhẹ nhàng khoan khoái, ngồi bên cạnh Chu Tư Y thổi tóc, nhìn màn hình hỏi: "Chương trình học bắt đầu rồi?"
"Vâng." Chu Tư Y nhìn xem cẩn thận, mấy thứ này đối với sơ học giả như nàng mà nói, vẫn là quá mức rườm rà. Trương Tử Hề hỏi nàng, nàng ngay cả tầm mắt cũng chưa chuyển lại đây, chỉ gật gật đầu.
"Vậy bây giờ em xem mấy cái biểu đồ đó để làm gì?"
"Bài tập, trong đống cổ phiếu này phải tìm ra số phiếu mà mình cho rằng là có khả năng tăng trưởng nhất, sau đó viết ra phân tích và căn cứ."
Tại phương diện này, Chu Tư Y so với Trương Tử Hề, hoàn toàn là sơ học giả, mà Trương Tử Hề lúc còn rất nhỏ đã đi theo Trương Nghiêm Đình, tiếp xúc rất nhiều, hơn nữa những kiến thức mà cô tích luỹ được ở đại học, cùng với kinh nghiệm thực tế hiện tại ở Vu thị, cô có thể xem như dày dạn kinh nghiệm.
Cô có tâm muốn chỉ đạo Chu Tư Y, nhưng cũng biết từ từ tiến dần mới là phương pháp tốt nhất, vì thế cô ra vẻ nghi hoặc hỏi: "Y nhi, vậy hiện tại em phân tích đống cổ phiếu này, điều kiện căn cứ là gì?"
Chu Tư Y tuyệt đối là đứa nhỏ ham học, nghe Trương Tử Hề hỏi, lập tức suy nghĩ một chút: "Giá thị trường, con đường, nguyên liệu, nguồn tiêu thụ."
Tóc Trương Tử Hề đã khô, cô buông máy sấy gật gật đầu, Chu Tư Y nói thật toàn diện, cơ bản những phương diện nên chú ý em ấy đều chú ý tới, nhưng lại xem nhẹ một nhân tố rất trọng yếu, cô sửa sang lại áo ngủ, nếu không phải bởi vì ăn mặc gợi cảm, kề sát đường cong mạn diệu, cô hẳn là một tấm gương tốt.
"Y nhi, những gì em vừa nói đều đúng, nhưng em lại xem nhẹ một chuyện rất trọng yếu."
"Hả?" Chu Tư Y nghe thế, cũng đem bút ký bản phóng tới trên bàn, đối với Trương Tử Hề ngồi thẳng thân mình, nghiêm cẩn tựa như đệ tử hiếu học, các nàng cũng không có phát giác, lúc này trạng thái của hai người rất ăn ý cũng rất thú vị.......
"Y nhi, em nghĩ xem, trừ những gì em nói ra, còn có một nhân tố mấu chốt ảnh hưởng đến quỹ đạo của xí nghiệp...... Đó là quyết sách giả, tỷ như tổng tài, tổng giám đốc, CEO...... Em hẳn là nên hiểu biết 'sự tích' của bọn họ trước, sau thì phân tích tâm lý, tính cách, phương thức hành vi, vân vân, cuối cùng em ngẫm lại, nếu em là bọn họ, đối mặt với giá thị trường, con đường, nguyên liệu, nguồn tiêu thụ trước mắt, sẽ ra quyết sách như thế nào."
Chu Tư Y nhớ kỹ lời Trương Tử Hề nói, còn thật sự tự hỏi, cảm thấy Trương Tử Hề quả nhiên là có kinh nghiệm nhiều hơn mình, nàng thiệt tình cám ơn Trương Tử Hề.
Trương Tử Hề sủng nịch sờ sờ đầu nàng, ôn nhu cười nói: "Y nhi, giữa chúng ta không cần nói cám ơn, em muốn cái gì tôi đều cho em, em muốn biết cái gì tôi đều có thể nói cho em biết......"
Lời này Trương Tử Hề là thật tâm thật lòng nói, nhưng trong đó cũng tồn tại tỳ vết, trong lòng cô âm thầm bổ sung nói: Trừ bỏ gia quy chết tiệt của Trương gia.
Chu Tư Y nghiêm túc học tập, Trương Tử Hề nằm trên sô pha, đầu gối lên bên kia, nhìn đồng hồ một chút, đã gần 10h tối, mà Chu Tư Y vẫn còn xem biểu đồ, một chút đều không có tự giác chuẩn bị đi ngủ. Cô dùng đôi chân mà Chu Tư Y cho rằng là đẹp nhất trên thế giới huých Chu Tư Y: "Y nhi, ngủ thôi, ngày mai lại nhìn được không?"
Chu Tư Y đắm chìm trong đó, đột nhiên bị Trương Tử Hề huých, hồi tỉnh lại, ánh mắt không tự giác nhìn cặp giò xinh đẹp trắng nõn của Trương Tử Hề rồi ngây người một chút, mới nhìn lên mặt Trương Tử Hề, phát giác Trương Tử Hề hình như có điểm buồn ngủ, nghĩ Trương Tử Hề ngày mai phải đi làm, nàng không muốn chị ấy vất vả, tuy rằng bài tập kém một chút liền làm xong, nhưng nàng vẫn đáp ứng Trương Tử Hề.
Hai người nằm thẳng ở trên giường, Trương Tử Hề xoay người lại nhìn Chu Tư Y, chân đột nhiên đặt lên người Chu Tư Y, vươn ngón tay nhẹ nhàng vờn cái miệng nhỏ của Chu Tư Y: "Y nhi, tôi yêu em, em yêu tôi không?"
Chu Tư Y quay đầu đi, trên mặt không mang theo một chút biểu tình nhìn Trương Tử Hề một hồi, mới thản nhiên nói: "Em không yêu chị."
Trương Tử Hề trong mắt toát ra thất vọng, như cũ chưa từ bỏ ý định, lại tăng thêm ngữ khí nói: "Y nhi, tôi yêu em."
Đáp án của Chu Tư Y vẫn là: "Em không yêu chị."
Trương Tử Hề trong lòng thật sự rất mất mát, cô không hiểu Chu Tư Y nói thật hay là giận dỗi, cô thở dài một hơi buông Chu Tư Y ra, xoay người nằm thẳng trở về, lăng lăng nhìn trần nhà.
Chu Tư Y tuy rằng ngoài miệng nói "em không yêu chị", nhưng trong lòng lại là "em cũng yêu chị", nàng không thể nói ra miệng, một lần cảnh cáo chính mình, nhịn xuống, nhất định phải nhịn xuống, bằng không mày thật sự sẽ hại nữ nhân xinh đẹp này cả đời. Nhưng khi nhìn Trương Tử Hề mất mát, nàng lại không đành lòng, nàng nhịn không được nghiêng đi thân mình, lấy tay nhẹ nhàng lạp Trương Tử Hề xoay người lại, mềm nhẹ hôn lên khóe miệng Trương Tử Hề, tưởng lấy phương thức này, cũng chỉ có thể lấy phương thức này an ủi Trương Tử Hề.
Trương Tử Hề tựa hồ lại thấy hy vọng đầy cõi lòng, đây là lần đầu tiên Chu Tư Y chủ động như thế, cô hôn trả Chu Tư Y: "Y nhi, tôi yêu em."
Chu Tư Y trong lòng cầu xin Trương Tử Hề, trăm ngàn đừng nói nữa, nếu còn nói thêm gì nữa mình sẽ nhịn không được mất, mình nhẫn hảo vất vả. Một bên mang theo tình yêu hôn Trương Tử Hề, một bên mâu thuẫn nói: "Hề, em không yêu chị."
Trương Tử Hề lúc trước phân không rõ Chu Tư Y có phải là cùng mình giận dỗi hay không, nhưng lần này cô lại có thể khẳng định, Y nhi 90% là yêu mình, thời điểm Chu Tư Y hôn mình, mang theo tình yêu cô có thể cảm giác được, hơn nữa, mình hoàn mỹ như vầy, Y nhi của mình làm sao có khả năng không yêu mình đâu. Nhưng là cô thật sự không hiểu Chu Tư Y vì cái gì không chịu nói ba chữ kia, chẳng lẽ là giận dỗi thật sao?
Hai người đều là đối với đối phương bao hàm tình yêu, cho nên hôn hôn tự nhiên cũng hôn ra cảm giác, hoá thành tình dục, Trương Tử Hề tung người nằm đè lên Chu Tư Y, hôn môi không còn thỏa mãn, cô lướt xuống hôn cổ cùng xương quai xanh của nàng......
"Ưm......" Chu Tư Y đồng dạng cũng rất đầu nhập, hai tay nàng kìm lòng không đậu vuốt ve đầu Trương Tử Hề, nhu loạn mái tóc xoăn dài của Trương Tử Hề, mang theo tình dục tương tự......
Trương Tử Hề ngẩng đầu, thầm hận Chu Tư Y dám không nói yêu mình, cố ý làm bộ hung ác nói: "Cho em chừa, tiểu yêu tinh!"
Ngày hôm sau, Trương Tử Hề tâm tình tốt lắm đưa Chu Tư Y đến trường, sau đó đến Vu thị đi làm, lại nhìn đến Trương Tử Mộng vì mình thu thập văn phòng, nguyên lai Trương Tử Hề luôn luôn lãnh mạc, lại cười nhẹ nói với Trương Tử Mộng một tiếng cám ơn, xem ra tình yêu thật sự có thể thay đổi một người.
Tuy rằng nụ cười nhạt cơ hồ khó có thể phát giác, nhưng tâm tình của tỷ tỷ thì có thể nói là tốt cả ngày nha.
Lúc sắp tan tầm, Trương Tử Mộng cầm một cái phong thư giao cho Trương Tử Hề, gì đó bên trong Trương Tử Hề cũng không xa lạ, bởi vì cô hàng năm đều thu được một lần, đây là thư thông tri họp cổ đông mỗi năm một lần của tập đoàn Trương thị. Dĩ vãng Trương Tử Hề đều là tùy tiện liếc mắt một cái liền vứt bỏ, cho tới bây giờ cũng không từng tham gia, cô chưa bao giờ quan tâm cũng không để ý......
Nhưng là năm nay, cô không muốn tham gia, cũng phải tham gia.
Nhà tui sửa, lột thảm lót gỗ, hơn nữa còn là phòng khách lẫn phòng ăn, phải cắt net tạm thời ~
Bên Mẽo cũng chả có tiệm net để có thể xách lap ra ngồi edit, thông cảm, sẽ bù chap sau =))
Tui khuyến khích mấy thím cmt nhiều một chút, để tui còn biết ý kiến ý cò của mấy thím thế nào!

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna