Google.com.vn Đọc truyện Online

21/07/2018

Ngự Tỷ Phách Ái Chi Bao Dưỡng (Miêu Tổng Tài) - Chương 79 + 80

Đăng bởi Ngân Giang | 21/07/2018 | 0 nhận xét
Chương 79: Thản ngôn
Trương Tử Hề tuy rằng thật lo lắng, nhưng cô cũng không dám lái xe quá nhanh, bởi vì bên người cô, còn có Chu Tư Y đang sinh bệnh.
Trương Tử Hề chuyên chú nhìn tiền phương, một tay nắm vô lăng, một tay khác gắt gao bắt lấy tay Chu Tư Y. Xe Ferrari FXX thể thao có thiết kế xa hoa, ghế phó có thể đổ xuống, trực tiếp kéo dài đến ghế sau, giống như sô pha, hơn nữa cảnh chẩm nguyên bản dùng để bảo hộ xương cổ vừa vặn còn có thể làm gối đầu.
Kỳ thật không gian bên trong xe của Trương Tử Hề cũng không nhỏ, nhưng cô lại cự tuyệt thỉnh cầu của đám người Thái Trác Nghiên muốn cùng nhau đưa Chu Tư Y về nhà, bởi vì nhất tưởng đến khi cô lái xe, Chu Tư Y sẽ bị người khác ôm vào trong ngực, cô liền phi thường khó chịu phi thường không tình nguyện. Cô thừa nhận mình thật ích kỷ, ích kỷ đến mức, không muốn người khác đụng tới Y nhi của cô.
Trương Tử Hề nắm tay Chu Tư Y, lòng bàn tay tràn ngập mồ hôi, trong lòng hỏi Chu Tư Y: Y nhi, em sẽ trách tôi ích kỷ sao? Cho dù là ở thời khắc em sinh bệnh, tôi vẫn không muốn người khác bính em.
Miracle lúc này đang lo lắng chờ ở cửa, nàng vừa mới nhận được điện thoại của Trương Tử Hề, còn không kịp nói chuyện, chợt nghe Trương Tử Hề vội vàng nói một đống thứ, hoàn hảo nàng là một quản gia xứng chức, từng học qua tốc ký, chờ Trương Tử Hề treo điện thoại, nàng lập tức liền lấy bút ký bản tùy thân mang theo ra viết viết vài cái, sau đó ghi nhớ nội dung.
Miracle đi mua dược phẩm cùng châm cụ Trương Tử Hề đã dặn, sau đó cấp tốc chạy tới biệt thự của Trương Tử Hề, nàng đã đợi năm phút đồng hồ, mà Trương Tử Hề còn chưa có trở về, nghĩ đến hẳn là bởi vì Chu Tư Y bị bệnh nên không dám tăng tốc độ.
Tiếp qua năm phút, Miracle rốt cuộc thấy Trương Tử Hề lái xe vào biệt thự, nhưng không có lái vào garage, mà là trực tiếp chạy đến cổng chính mới dừng lại. Xe vừa dừng lại, cửa xe đã bị mở ra, Trương Tử Hề đi ra, sau đó không kịp để ý tới Miracle, liền nhiễu đến bên kia, mở ra cửa xe.
Trương Tử Hề cúi xuống thân mình, nhìn Chu Tư Y cau mày, đặc biệt là đôi môi khô khốc của nàng, trong lòng rối rắm lên.
"Y nhi, chúng ta về nhà rồi." Mềm nhẹ nói bên tai Chu Tư Y một câu, sau đó giúp nàng mở dây an toàn, cúi xuống thân mình đã nghĩ đem Chu Tư Y ôm đi ra, nhưng là nhất tưởng đến vừa mới ở ký túc xá thử vài lần cũng chưa thể ôm lấy nàng, lại ngừng động tác.
Cau mày nhìn Chu Tư Y, trong lòng có điểm mạc danh kỳ diệu tức giận, oán thầm: Đều tại em, tùy tiện lại loạn sinh bệnh, tôi lại không thể không để cho người khác đụng tới em.
"Miracle, giúp tôi phù Y nhi đi vào." Trương Tử Hề nói với Miracle đã sớm đứng phía sau mình một câu, sau đó liền nghiêng đi thân mình, chừa chút vị trí, sau đó cùng Miracle nâng Chu Tư Y dậy, trực tiếp đi lên lầu hai.
Chờ đem Chu Tư Y phù đến trên giường, mặt Trương Tử Hề đã đỏ ửng, trán cũng thấm ra mồ hôi. Nói không khoa trương, cô từ nhỏ đến lớn, chưa từng làm công việc nặng nhọc gì, cho nên lúc này cô là thật có điểm mệt mỏi. Nhưng cô cũng bất chấp nghỉ ngơi, liền thật tự nhiên ngồi xổm xuống, giúp Chu Tư Y cởi giày, sau đó cởi luôn cả vớ.

Chân Chu Tư Y rất nhỏ, cũng rất trắng nõn, Trương Tử Hề cảm thấy bàn chân này đáng yêu vô cùng, tựa như được chế tạo từ cẩm thạch, đột nhiên nhớ tới lần trước Chu Tư Y hôn mu bàn chân của cô, Trương Tử Hề kìm lòng không đậu đem bàn chân khéo léo kia nắm trong lòng bàn tay, bóp nhẹ vài cái......
Miracle vốn là tưởng lưu lại xem có gì cần hỗ trợ hay không, lại không nghĩ rằng nhìn đến hình ảnh này, mặt thoáng chốc đỏ lên, sau đó thật biết điều lặng lẽ xoay người, đi ra khỏi phòng, chuẩn bị đi lấy dược vật mà Chu Tư Y cần. Đi đến thang lầu, Miracle kỳ quái ngừng lại, vì sao mặt mình lại đỏ a? Mình luôn luôn bình tĩnh, cho dù hiện tại có một đôi tình lữ ở bên cạnh mình hôn môi, thậm chí làm ra chuyện khác người, nàng tin tưởng mình cũng sẽ không đỏ mặt chút nào.
Vừa đi xuống thang lầu, vừa nghĩ, cuối cùng tổng kết: Nhất định là hình tượng của Trương Tử Hề trong cảm nhận của mình rất là xuất trần, tựa như tiên nữ không nhiễm khói lửa nhân gian, mình mới có thể nhìn đến hình ảnh không được tính là H kia liền đỏ mặt đi.
Miracle có tri thức của hộ lý chuyên nghiệp, nàng dựa theo danh sách Trương Tử Hề đưa cho nàng, giúp Chu Tư Y đâm kim truyền dịch. Sau đó liền yên lặng đi xuống lầu, giúp Chu Tư Y nấu cháo.
Chờ nấu xong, bưng lên chuẩn bị uy Chu Tư Y ăn cháo, lại không nghĩ rằng Trương Tử Hề nói giao cho cô là được, nhìn Trương Tử Hề mềm nhẹ nâng Chu Tư Y dậy, sau đó đặt một cái gối sau lưng nàng, lại nhẹ giọng đánh thức Chu Tư Y, Miracle cho tới bây giờ không nghĩ tới, nguyên lai Trương Tử Hề cũng sẽ cẩn thận chiếu cố người khác như thế, bởi vì trong cuộc sống hằng ngày, Trương Tử Hề chính là đại tiểu thư được chiều chuộng, cái gì mình cũng giúp cô ấy chuẩn bị tốt.
Nhìn Trương Tử Hề một ngụm cháo đều cẩn thận thổi lạnh, sau đó nhẹ nhàng đưa đến bên miệng Chu Tư Y, mỗi lần đều nhẹ giọng hống nàng ăn, Miracle biết nơi này hẳn là không cần mình nữa, vì thế im lặng lui ra, cũng đóng lại cửa phòng.
Uy Chu Tư Y ăn một chén cháo, Chu Tư Y liền lắc đầu tỏ vẻ từ bỏ, Trương Tử Hề dùng khăn mặt cẩn thận vì nàng lau lau khóe miệng, sau đó để cho nàng một lần nữa nằm xuống, mới phát giác nguyên lai mình cũng rất đói bụng, ở M thị cô căn bản là chưa từng ăn no, vì thế cô một bên nhìn Chu Tư Y im lặng đi vào giấc ngủ, một bên ngồi húp hết chén cháo.
Trương Tử Hề húp cháo xong, mỏi mệt tích luỹ ở M thị lập tức bùng lên, cảm giác mí mắt càng ngày càng nặng, nhìn xem Chu Tư Y truyền dịch còn hơn phân nửa bình, cách thời gian rút châm còn tới một tiếng, cô suy nghĩ một chút, liền lấy đồng hồ báo thức định ở 45 phút sau, sau đó nhẹ nhàng nằm bên cạnh Chu Tư Y, đem đầu Chu Tư Y lãm đến ngực mình, như mọi khi, lấy chỗ mềm mại nhất trên người cấp nàng làm gối đầu, mà Chu Tư Y tựa hồ sớm đã quen đi vào giấc ngủ như thế, bị lãm qua, hơi vặn vẹo đầu một chút, điều chỉnh đến tư thế thoải mái nhất, nặng nề ngủ tiếp.
Trương Tử Hề mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài mềm mại của nàng, cũng dần dần ngủ say, nụ cười kia vẫn dừng lại trên khóe miệng.
Đến gần 9h tối, nhiệt độ cơ thể của Chu Tư Y rốt cuộc thối lui về 37.5 độ C, trạng thái mất nước cũng tốt hơn rất nhiều, sắc mặt tái nhợt cũng khôi phục hồng nhuận. Lúc nàng mở mắt ra, liền đối diện Trương Tử Hề đang hàm chứa ý cười nhìn mình.
Trương Tử Hề nằm nghiêng, một tay chống đầu, Chu Tư Y không biết cô đã nhìn nàng hơn hai tiếng, hơn nữa một chút cũng không cảm thấy mệt cùng phiền chán, ngược lại là càng xem càng cảm thấy Y nhi của cô đáng yêu. Thấy nàng đã mở mắt, liền mỉm cười vuốt ve đầu nàng, nhẹ giọng nói: "Tỉnh?"
Thời điểm sinh bệnh, con người ta luôn đặc biệt yếu ớt và mẫn cảm, mà nữ nhân thì lại càng nhiều, Chu Tư Y nhìn đến Trương Tử Hề, liền kìm lòng không đậu nhớ tới trong mộng Trương Tử Hề lạnh lùng nhìn nàng, có điểm bất an "ừ" một tiếng, sau đó một tay vòng lên lưng Trương Tử Hề, giống như đà điểu đem toàn bộ đầu đều vùi vào ngực cô, tay thoáng dùng sức, thật sâu hô hấp mùi thơm trên cơ thể Trương Tử Hề, bất an trong lòng rốt cuộc chiếm được một chút an ủi.
"Khanh khách......" Trương Tử Hề bị Chu Tư Y vặn vẹo đầu biến thành có điểm ngứa ngáy, vì thế khanh khách nở nụ cười vài tiếng, sau đó một tay phóng tới sau lưng Chu Tư Y, dùng sức lãm nàng một chút, làm cho nàng gần sát mình hơn, vuốt đầu nàng rồi im lặng một chút, mới hỏi: "Y nhi, đói bụng đi? Tôi đi lấy cháo cho em nhé?"
Rất nhiều người đều trải qua cảm giác như vậy, muốn được đến một người yêu, càng muốn chứng minh người đó yêu mình, lại càng không khống chế được hướng người đó đòi lấy, chỉ vì trấn an nỗi lo được lo mất trong lòng. Chu Tư Y hiện tại chính là như thế, nàng lại dùng sức ôm chặt thắt lưng Trương Tử Hề, đầu vùi càng sâu, hít mùi thơm trên người Trương Tử Hề mấy hơi, mới ngẩng đầu lên, làm nũng bĩu môi, nhìn cô nói: "Vâng, chị đi lấy đi."
"Ừ, được." Trương Tử Hề nhìn Chu Tư Y bộ dáng này, trong lòng không khỏi sủng nịch lên, sờ sờ gương mặt trơn mềm của nàng, sảng khoái đáp ứng.
Chờ Trương Tử Hề bưng cháo tới, Chu Tư Y rõ ràng hiện tại còn có khí lực tự ăn, lại tùy hứng muốn Trương Tử Hề một ngụm một ngụm uy mình, hưởng thụ Trương Tử Hề sủng nịch đút hết chén cháo, nhìn Trương Tử Hề đang ôn nhu lau miệng cho mình, ánh mắt lạnh lùng của Trương Tử Hề trong mộng thật sự dọa sợ nàng, nhịn không được hỏi: "Hề, chị nói chị yêu em, chị sẽ yêu em bao lâu?"
Trương Tử Hề có điểm kinh ngạc Chu Tư Y thế nhưng sẽ hỏi vấn đề này, buông khăn mặt, lẳng lặng nhìn Chu Tư Y, nghiêm túc kiên định nói: "Cả đời! Y nhi, trên thế giới này, trừ em ra tôi chán ghét tiếp xúc với bất kỳ ai, tôi chỉ yêu em, cũng chỉ có thể yêu em."
Chu Tư Y đối với ánh mắt kiên định của Trương Tử Hề trầm mặc một hồi, sau đó cúi đầu, trong lòng nghĩ đến, nếu về sau Trương gia muốn chị ấy kết hôn, chị ấy có thể thoả hiệp hay không? Nghĩ đến đây trong lòng Chu Tư Y khó chịu lên, cảm giác giống như mình thật sự sẽ mất đi người này, cuối cùng vẫn là nhịn không được ngẩng đầu hỏi: "Nếu người nhà chị muốn chị kết hôn đâu?"
Trương Tử Hề lẳng lặng nhìn Chu Tư Y một hồi, đối diện với ánh mắt bất an của nàng, chẳng lẽ em ấy yêu mình, nhưng lại chần chờ không nói lời yêu, chính là bởi vì rối rắm nguyên nhân này sao? Vươn tay, dùng sức nắm chặt tay nàng, nói: "Y nhi, tôi sẽ không kết hôn......"
Còn cái gia quy biến thái kia, Trương Tử Hề khống chế không được lộ ra nụ cười lạnh châm chọc mang theo oán hận: "Y nhi, hiện tại tôi đang cố gắng...... A, tin tưởng không lâu nữa, bọn họ liền không thể bức được tôi."
Chu Tư Y vốn kỳ quái Trương Tử Hề vì cái gì khi đó đột nhiên muốn đi công tác, hiện tại nàng tựa hồ khẳng định cùng Trương Tử Hề nói cố gắng có liên quan, nhưng lúc này cũng không phải là lúc đi truy vấn, nàng chần chờ một hồi, nói với Trương Tử Hề: "Vậy...... Em cũng yêu chị."
Rốt cuộc nghe được câu nói mà mình hằng chờ mong, Trương Tử Hề cũng không biết hình dung cảm giác của cô như thế nào, dù sao hạnh phúc giống như sắp tràn ra rồi, kìm lòng không đậu ngồi vào bên giường, phủng trụ mặt Chu Tư Y, chóp mũi bính chóp mũi, vươn đầu lưỡi liếm môi nàng.
Làm sao có thể, mình còn đang sinh bệnh a, nếu lây bệnh cho chị ấy thì làm sao bây giờ? Chu Tư Y vặn vẹo đầu, tránh đi Trương Tử Hề, miệng nói: "Hề, không được, em còn đang bệnh mà."
Trương Tử Hề bởi vì Chu Tư Y vặn vẹo, không liếm đến môi nàng, ngược lại liếm đến khóe miệng cùng chóp mũi, bất quá không sao cả, đều mỹ vị như nhau, Trương Tử Hề nghe Chu Tư Y nói, sau đó hoàn toàn hiểu lầm ý tứ của nàng, không chịu buông tha nàng tiếp tục liếm, khàn khàn nỉ non nói: "Y nhi, đừng sợ, tôi có chừng mực, biết em hiện tại thể nhược thừa nhận không nổi...... Kỳ thật...... Tôi chỉ là thấy môi em khô...... Giúp em nhuận nhuận mà thôi......"
Đại gia của tui ơi, chị nói điêu vch =))
=======================
Chương 80: Hai năm
Đại học tựa như một xã hội thu nhỏ, tuy rằng không có phức tạp cùng tàn khốc, nhưng nó đồng dạng cất chứa đủ loại người, cũng đồng dạng tồn tại lục đục với nhau. Nếu ở trong tiểu xã hội này, ngây ngốc hai năm thì sẽ có bao nhiêu biến hóa? Ít nhất, nó làm cho Chu Tư Y từ mặt không chút thay đổi phòng bị, biến thành vô tâm vô phế có lệ giả cười giao tế.
8h sáng, một chiếc xe Ferrari đúng giờ dừng trước cửa học viện tài chính Thế Khải, sinh viên sớm đã thói quen, bởi vì hai năm nay, cơ hồ mỗi ngày nó đều xuất hiện ở trong này. Nhưng vẫn có rất nhiều nam sinh hồi đầu quan vọng, bởi vì bọn họ biết, nhất định sẽ có một nữ sinh xinh đẹp đi ra.
Hai năm trôi qua, Trương Tử Hề 27 tuổi, tới gần đầu 3, mà Chu Tư Y mới 20 tuổi, là khoảng thời gian đẹp nhất của một người con gái. Trương Tử Hề vốn có một hảo túi da, hơn nữa hai năm nay đều đặc biệt chú ý dưỡng nhan, khuôn mặt cô cùng hai năm trước cơ hồ không có biến hóa, vẫn như yêu cơ xinh đẹp khuynh thành. Chu Tư Y lại có biến hóa khá lớn, hai năm trước nàng mới 18 tuổi, vừa trưởng thành, trên mặt mang theo ngây ngô, mà hiện tại ngây ngô bỏ đi một nửa, chậm rãi hiển lộ ra mị lực của nữ nhân.
Có lẽ là vì tuổi Trương Tử Hề lớn hơn Chu Tư Y, phương thức hai người ở chung, tựa hồ ở một khắc hai năm trước gặp nhau liền xác định rồi, Trương Tử Hề luôn là người chiếu cố, Chu Tư Y luôn là người được chiếu cố.
Trương Tử Hề dừng xe, khuynh thân ra ghế sau lấy ba lô cho Chu Tư Y, một bên giúp Chu Tư Y đeo lên lưng, một bên hỏi: "Y nhi, mấy ngày trước em nói trong ban chuẩn bị an bài thực tập, lão sư của em đã tuyên bố sẽ đến công ty nào chưa?"
Chu Tư Y tự nhiên vươn tay, xuyên qua dây đeo ba lô, sau đó xoay người vươn tay còn lại, chờ Trương Tử Hề đeo luôn hai dây cho nàng, quay đầu lại nhìn Trương Tử Hề hồi đáp: "Chưa có đâu, bất quá hẳn là hôm nay sẽ tuyên bố."
"À......" Trương Tử Hề ý vị thâm trường cười cười, cũng không nói nữa, giúp Chu Tư Y sửa sang ba lô, lại giúp nàng vén vài sợi tóc thuỳ lạc ra sau tai.
Chu Tư Y xoay người, cau mày cảnh giác nhìn Trương Tử Hề cười gian tà, hỏi: "Làm sao vậy?"
Trương Tử Hề lập tức thu liễm tươi cười, ra vẻ nghiêm túc hỏi: "Cái gì làm sao vậy?"
Chu Tư Y chỉ biết Trương Tử Hề sẽ không nói thật, vươn một bàn tay nắm lỗ tai của Trương Tử Hề, làm bộ như có điểm hung ác nói: "Hề, nói thật đi, đừng gạt em, nhìn chị cười gian trá như vậy, khẳng định có vấn đề."
"Tê......" Chu Tư Y kỳ thật không dùng lực, Trương Tử Hề một chút đều không có cảm giác đau, nhưng vẫn rất phối hợp hít một hơi, trong lòng nghĩ, hai năm nay Chu Tư Y giống như trở nên càng ngày càng hung dữ, rõ ràng là mình bao dưỡng em ấy, rõ ràng là mình lớn tuổi hơn em ấy, có phải bởi vì mình rất sủng em ấy hay không đây? Bất quá như vậy cũng không sai, ít nhất cuộc sống của hai người gia tăng rất nhiều thú vị, bản thân Trương Tử Hề đều cảm thấy mình có khuynh hướng chịu ngược rồi, Chu Tư Y càng hung dữ với cô, cô càng cảm thấy vui vẻ. (chế M cmnr :v)
Chu Tư Y cau mày nghiêm túc nhìn Trương Tử Hề, tay một chút cũng không thả lỏng, nàng chỉ biết Trương Tử Hề nhất định là cố trang đáng thương. Trương Tử Hề thấy vậy, nhìn xem đồng hồ, sau đó thân đến trước mặt Chu Tư Y, nói: "Y nhi, em xem đồng hồ đi, sắp muộn rồi đó."
Đồng hồ trên tay Trương Tử Hề, Chu Tư Y cũng có một cái giống nhau như đúc, đó là thứ hai năm trước Trương Tử Hề đưa cho nàng, nàng nhớ rõ lúc ấy Trương Tử Hề có nói qua: "Kim phút kim giây của hai chiếc đồng hồ đều là đồng dạng khắc độ, chúng ta trải qua đồng dạng thời gian." Nhớ tới những lời này, Chu Tư Y theo bản năng nhìn thoáng qua đồng hồ trên tay mình, chất lượng sang quý xa xỉ, cho đến bây giờ cả hai chiếc vẫn duy trì đồng bộ, một giây cũng không lầm.
"Hừ."
Hừ một tiếng, Chu Tư Y buông lỗ tai Trương Tử Hề ra, nhưng sau khi buông ra lại giúp cô xoa lỗ tai, nói: "Em đi học đây, khoảng 10h30 là có thể đi rồi, nhớ rõ tới đón em nha."
Trương Tử Hề thật hưởng thụ tay Chu Tư Y trơn mềm nhu nhu lỗ tai mình, cảm giác kia thật thoải mái, làm cho cô vẫn thoải mái đến đầu quả tim, sủng nịch nhìn Chu Tư Y nói: "Ừ, yên tâm, tôi khi nào thì muộn qua?"
Xác thực, Trương Tử Hề đưa đón Chu Tư Y chưa từng bị muộn, mặc kệ trên tay có chuyện trọng yếu gì, đều buông ra trước, bởi vì ở trên thế giới này, không có thứ gì có thể trọng yếu hơn Y nhi đáng yêu của cô.
Chu Tư Y đô đô miệng, hèn mọn nhìn Trương Tử Hề nói: "Rõ ràng là chính chị bảo em đi học lái xe, nhưng là học rồi cũng không cho em lái, chiếc Aston Martin trong nhà để dành triển lãm hả?"
Trương Tử Hề yêu nhất là xem bộ dáng Chu Tư Y chu miệng, cho nên mới thường xuyên chọc ghẹo nàng, lúc này cô lại nhìn đến bộ dáng đó của Chu Tư Y, tâm tình hảo vô cùng, mang theo tràn đầy tươi cười nói: "Tôi còn không phải vì an toàn của em mà suy nghĩ sao, dù sao em là tân thủ, mà tôi thì đã lái xe nhiều năm rồi, chỉ có khi tôi đưa đón em thì tôi mới yên tâm thôi."
Chu Tư Y bĩu môi, trong lòng thầm oán Trương Tử Hề, nếu không phải Trương Tử Hề luôn không chịu cho mình lái xe, sau một năm mình lấy đến giấy phép, vẫn là một tân thủ. Nàng nghĩ Trương Tử Hề nếu cả đời không cho mình lái xe, khả năng cả đời mình đều không trở thành lão thủ được.
Kỳ thật trong lòng Chu Tư Y còn cất giấu một câu, em chỉ là không muốn chị vất vả. Nhưng nàng cũng không giống Trương Tử Hề thích nói toạc móng heo, cho dù muốn vẫn là đình chỉ không nói, thật sâu nhìn thoáng qua Trương Tử Hề, sau đó cởi bỏ dây an toàn, mở cửa xe, nói với Trương Tử Hề: "Em đi học đây."
Trương Tử Hề lại đột nhiên bắt lấy tay Chu Tư Y, làm cho nàng vừa bước xuống một chân lại thu trở về, nghi hoặc hỏi: "Lại làm sao vậy?"
"Y nhi, tôi yêu em." Biểu tình của Trương Tử Hề đột nhiên trở nên nghiêm túc.
Chu Tư Y nhíu nhíu mày, nàng không hiểu Trương Tử Hề, chẳng lẽ nói trắng ra buồn nôn như vậy, mỗi ngày đều nói vài lần, không chán ngấy sao? Hơn nữa nàng cũng cảm thấy không cần mỗi ngày đều nói một lần, chỉ cần bảo tồn ở trong lòng là tốt rồi, nàng tin tưởng, nếu hai người thiệt tình yêu nhau, cho dù không nói, song phương cũng có thể cảm giác được.
Tuy rằng buồn nôn là thế, Chu Tư Y mặc kệ khi nào, đều rất khó giống Trương Tử Hề nói trắng ra, nhưng nàng biết nếu mình không đáp trả, Trương Tử Hề cố chấp nhất định sẽ không dễ dàng phóng mình đi, vì thế lựa chọn cách không buồn nôn nhất mà đáp lại: "Em cũng vậy."
Trương Tử Hề đối với đáp án có điểm qua loa cho xong như vậy đương nhiên là bất mãn, nhưng cô biết nếu Chu Tư Y cùng cô nháo khởi, người cúi đầu trước khẳng định là mình, đối người nào cô đều có thể vô tình ích kỷ, nhưng duy độc đối Chu Tư Y thì không được, cũng chỉ có thể buông tha nàng. Nhưng là cứ như vậy buông tha nàng, lại cảm thấy có điểm không phục, cô phải đòi bồi thường mới được, vì thế cô kéo Chu Tư Y qua, không hỏi qua sự đồng ý của nàng, liền cầm mặt nàng, nhắm ngay cái miệng nhỏ nhắn, thật sâu hôn xuống.
Nửa năm trước, Trương Tử Hề đã thay thế vị trí của Vu Hướng Ân ở Vu thị, trở thành tổng giám đốc, mà Vu Hướng Ân lại quay về làm phó tổng, thay đổi này là vì cô xin Vu Hướng Ân, lại được Trương Nghiêm Đình phúc đáp ý kiến.
Tuy rằng chức vị thay đổi, nhưng văn phòng của Trương Tử Hề lại không thay đổi, cô đã sớm thích ứng với văn phòng hiện tại, cũng không muốn thay đổi. Còn có một việc không thay đổi, đó là vị trí trợ lý của Trương Tử Mộng.
Trương Tử Hề 9h sáng đến công ty, nhưng lại chỉ đợi một giờ, giao cho Trương Tử Mộng một ít chuyện trọng yếu, liền đi mất dạng. Trương Tử Hề hiện tại càng ngày càng tín nhiệm Trương Tử Mộng, cơ bản đem tất cả sự vụ cần đối ngoại đều giao cho Trương Tử Mộng xử lý, cô chỉ cần ở phía sau màn xét duyệt là tốt rồi.
Lượng công việc của Trương Tử Mộng, đối lập với tổng giám đốc như Trương Tử Hề mà nói, tuyệt không thoải mái hơn bao nhiêu, thậm chí chuyện tình càng ngày càng nhiều, lúc Trương Tử Hề tan tầm, nàng vẫn còn ở lại văn phòng.
Trương Tử Mộng làm việc luôn luôn tận tâm hết sức, bởi vì đó đều là công tác Trương Tử Hề giao cho nàng, nàng cho tới bây giờ cũng không muốn Trương Tử Hề thất vọng. Mãi cho đến 12h trưa, nàng còn có một việc chưa xử lý xong, cũng nhất thời quên đã đến giờ ăn cơm.
Lúc này cửa đột nhiên bị xao vang, Trương Tử Mộng từ tư liệu ngẩng đầu lên, ngừng một hồi mới nói: "Mời vào."
Đi vào là một nam tử trẻ tuổi soái khí, trong tay hắn cầm một xấp tư liệu, hỏi Trương Tử Mộng: "Trương trợ lý, xin chào, xin hỏi tổng giám đốc đã tan tầm chưa?"
Trương Tử Mộng không tự giác nhíu nhíu mày, đơn giản là vì Trương Tử Hề trực tiếp thông báo tuyển dụng nam tử này, liền cho hắn chức vị Quản lý bộ Khai phá thị trường, toàn công ty có thể nhìn ra, Trương Tử Hề rất tín nhiệm thanh niên này, hơn nữa còn truyền ra một ít lời đồn đãi, nội dung tự nhiên là không ly khai cuộc sống tình cảm của Trương Tử Hề, lại cùng nam tử trước mắt có liên quan.
Trương Tử Mộng không thích người này, nàng không hiểu Trương Tử Hề vì cái gì lại coi trọng hắn như vậy, nàng nhớ rõ hắn tên Đan Lam Phong, là người đi theo thúc thúc Trương Nghiêm Văn tham dự đại hội cổ đông hai năm về trước, rõ ràng thời điểm kia Trương Tử Hề rất chán ghét hắn.
Khẩu khí có điểm lạnh lùng nói với Đan Lam Phong: "Tổng giám đốc đã tan tầm rồi, có tư liệu trọng yếu gì thì trực tiếp giao cho tôi."
Đan Lam Phong biết Trương Tử Mộng không thích gặp mình, tuy rằng không biết vì cái gì, nhưng là thấy cũng không thể trách, ngược lại hắn lại thích gặp Trương Tử Mộng, cho nên hắn lộ ra nụ cười càng hiển soái khí, trực tiếp đưa tư liệu cho Trương Tử Mộng. Bởi vì Trương Tử Hề đã nói với hắn, cô rất tín nhiệm Trương Tử Mộng, trừ bỏ chuyện tình đặc thù không cần Trương Tử Mộng giải quyết, cho nên hắn mới có thể không chút nghĩ ngợi liền giao tư liệu cho Trương Tử Mộng.
Trương Tử Mộng tiếp nhận tư liệu, nhìn thoáng qua, là đơn xin khai phá tân hạng mục, cũng không vội vã nhìn kỹ, phóng tới một bên, lại phát hiện Đan Lam Phong còn đứng ở trước mặt, một chút ý tứ muốn ly khai cũng không có. Cau mày nhìn Đan Lam Phong, hỏi: "Còn có việc?"
Đan Lam Phong chỉ chỉ đồng hồ, mỉm cười nói: "12h, Trương trợ lý còn không đi ăn cơm? Tôi mời cô, như thế nào?"
Trương Tử Mộng nhăn mặt càng nhanh, nàng không biết vì sao da mặt hắn có thể dày như vậy, chẳng lẽ biểu hiện mình không thích hắn còn chưa đủ rõ ràng? Vừa định mở miệng cự tuyệt, di động đặt trên mặt bàn lại đột nhiên vang lên, liếc mắt thấy, màn hình chớp động là "chị". Vì thế lập tức tiếp lên: "Alô, chị."
"Vâng, đã định rồi, một tuần sau."
"Còn không có ăn...... Tốt, lập tức đi ngay."
"Vâng, hẹn gặp lại, chị."
Buông điện thoại, Trương Tử Mộng nhất thời quên Đan Lam Phong, nhíu mày tự hỏi lần này Trương Tử Hề vì sao lại chú trọng nguyên nhân đệ tử học viện tài chính Thế Khải tới thực tập, lần thực tập này là Trương Tử Hề tự mình phê duyệt, nhưng lại công đạo riêng muốn mình tận tâm an bài, vừa mới gọi điện thoại hỏi an bài xong chưa cùng thời gian cụ thể, nàng tổng cảm thấy đối Trương Tử Hề luôn luôn không thèm để ý việc nhỏ mà nói, có điểm bất thường.
Đan Lam Phong cười khổ một chút, chẳng lẽ cảm giác tồn tại của mình thật sự kém đến vậy, một người sống sờ sờ đứng trước mặt Trương Tử Mộng, nàng lại có thể hoàn toàn ngó lơ, hắn nhẹ nhàng gõ mặt bàn một chút, bừng tỉnh Trương Tử Mộng đang trầm tư, hỏi: "Thế nào? Tổng giám đốc đều kêu cô nhanh đi ăn cơm kìa, tôi mời cô."
Trương Tử Mộng lại tưởng cự tuyệt, không nghĩ tới di động lại vang lên, lần này không phải Trương Tử Hề, mà là Tô Lâm, nàng đối Đan Lam Phong không chú tâm, cho nên cũng không vội vã trả lời hắn, trước tiên tiếp điện thoại. Vừa vặn Tô Lâm ước nàng cùng nhau ăn cơm, vì thế không chút nghĩ ngợi liền đáp ứng.
Ngẩng đầu lạnh lùng nói với Đan Lam Phong: "Ngượng ngùng, giai nhân đã có ước."
Hề tỷ, tỷ làm mất mặt hội công quân chúng em quá -_-

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna