Google.com.vn Đọc truyện Online

13/07/2018

Ngự Tỷ Phách Ái Chi Bao Dưỡng (Miêu Tổng Tài) - Chương 17 + 18

Đăng bởi Ngân Giang | 13/07/2018 | 0 nhận xét
 Chương 17: Khí định thần nhàn
Sau khi Trương Tử Hề tiến vào phòng tắm rửa mặt, Chu Tư Y thật tự giác mang dép lê vào đi xuống phòng tắm dưới lầu để làm vệ sinh cá nhân. Nàng đột nhiên phát hiện giỏ đồ tối hôm qua mình ném quần áo vào đã biến mất. Y phục bẩn đâu rồi? Trong lòng nàng xác định không phải Trương Tử Hề lấy, vậy quần áo đã chạy đi đâu? Chẳng lẽ là có trộm?
Nghĩ đến đây, nàng lập tức buông bàn chải đánh răng đã nặn kem xong trong tay, hai ba bước chạy đi ra ngoài, tìm kiếm ba lô, trong đó có giấy tờ tuỳ thân cùng thư thông tri trúng tuyển học viện tài chính Thế Khải của nàng. Thế nhưng nàng lại phát hiện ba lô cũng không thấy đâu, vì thế nàng chạy quanh phòng khách để kiếm, vẫn là không phát hiện.
Nàng sốt ruột, một hơi chạy lên lầu, trực tiếp chạy đến cửa phòng tắm, nhìn Trương Tử Hề trần truồng đang đánh răng, thở phì phò vội vàng mở miệng nói: "Hề, nơi này hôm qua có trộm!"
"Hả?" Trương Tử Hề hồn nhiên không thèm để ý hiện tại cả người cô đang ở trạng thái xích loả, cô cũng không để ý Chu Tư Y xem mình, dù sao cái gì nên xem cũng đều xem lại còn sờ qua, cần gì ngượng ngùng nữa, xem một lần hay hai lần thì có cái gì khác nhau. Cô nghe thấy Chu Tư Y nói, tựa hồ không hiểu lắm, rất nhàn nhã đánh răng xong, rồi buông bàn chải xuống, thuận tiện vốc nước lau đi kem dính trên khóe miệng, sau đó mới nhìn Chu Tư Y qua gương "hả?" một câu.
Chu Tư Y gấp đến độ đòi mạng, nhìn Trương Tử Hề động tác nhàn nhã một chút cũng không kinh hoảng, nàng đều vội muốn chết, vì thế bổ sung nói: "Tôi không thấy quần áo bẩn ngày hôm qua cùng với ba lô."
Trương Tử Hề lúc này mới biết Chu Tư Y nói cái gì, cô xoay người lại, dựa vào bồn, hai tay giao nhau đặt ở trước ngực, bộ dáng tao nhã khí định thần nhàn: "Quần áo cùng ba lô của em đều được tôi gọi người mang đi ném rồi, những thứ trong ba lô cũ tôi cũng kêu họ bỏ vào ba lô mới. Quần áo mới đã chuẩn bị sẵn, em mặc đi."
Chu Tư Y lo lắng nhìn cử chỉ nhã nhặn của Trương Tử Hề, trong lòng oán thầm, vì cái gì người này trống trơn mà còn có thể tỉnh queo như vậy, chẳng lẽ chị ấy không biết hai chữ "thẹn thùng" viết thế nào sao? Hơn nữa vì cái gì chị ấy không mảnh vải che thân, lại nhàn hạ như vậy hử? Nhìn dáng người Trương Tử Hề không hề che lấp, đầy đặn mạn diệu, cùng với bộ vị giữa hai chân kia, thần bí mẫn cảm như ẩn như hiện, mặt Chu Tư Y đỏ lên, tim đập gia tốc. Nàng mơ mơ hồ hồ nghe Trương Tử Hề nói, cũng không có nghĩ nhiều, chỉ thầm nghĩ một câu "thì ra là thế".
Nàng không giống Trương Tử Hề, Trương Tử Hề loả thể vẫn có thể khí định thần nhàn mà đối diện nàng, không có nghĩa là nàng (mặc dù có mặc quần áo) cũng có thể khí định thần nhàn mà đối mặt với Trương Tử Hề. Chu Tư Y có điểm co quắp "à" một tiếng, lại vội vàng xoay người xuống lầu.
Chu Tư Y bước nhanh đến thang lầu, vỗ vỗ ngực mình, thư hoãn nhịp tim, tâm lý âm thầm mắng: Đều do nữ nhân kia, như thế nào có thể không biết thẹn thùng như thế...... Như thế...... Làm hại mình tay chân luống cuống. Nàng quay đầu, hung hăng liếc mắt cửa phòng tắm một cái, mới chậm rãi đi xuống lầu.
Nhưng là giữa chừng bước xuống, nàng lúc này mới phản ứng lại đây, Trương Tử Hề nói cô gọi người đem quần áo cùng ba lô của mình đi giặt, vậy là thời điểm nào thì cô gọi người đi làm chuyện này. Tối hôm qua đến bây giờ nàng không phát hiện người thứ ba a, hơn nữa từ lúc nàng lên lầu, vẫn ở chung một chỗ với Trương Tử Hề, cũng không gặp cô phân phó người nào. Chẳng lẽ chị ấy lừa mình?
Nàng tăng nhanh cước bộ đi xuống thang lầu, mới phát hiện trên sô pha xác thực có một bộ quần áo mới, bên cạnh còn có một cái ba lô. Nàng cầm lấy ba lô, mở ra, thấy mọi thứ của mình vẫn còn, một thứ cũng không thiếu. Nàng thở dài nhẹ nhõm, đồng thời cũng bội phục Trương Tử Hề, nữ nhân kia thật lợi hại a, không thấy chị ấy làm gì hết, ngược lại lại đem sở hữu sự tình đều thu phục, chẳng lẽ đây là quyền lực của đồng tiền? Chu Tư Y thầm nghĩ, thế giới này quả nhiên là có tiền thì không gì làm không được, sẽ có một ngày chính mình cũng sẽ có tiền, nhất định!
Kỳ thật tính cách cùng thế giới quan của Chu Tư Y đều ít nhiều có chút vặn vẹo, đã trải qua cha mẹ tử vong, cũng trơ mắt nhìn người gây ra họa bởi vì có tiền lẫn quyền, mà không có bị trừng phạt thích đáng, khiến nàng nhìn thấu xã hội này, cũng hơi hơi mang theo điểm tự ngược!
Cũng chính là bởi vì tính cách và thế giới quan của Chu Tư Y vặn vẹo như vậy, nàng mới không bất mãn khi Trương Tử Hề không hỏi qua ý kiến của nàng liền đã đem quần áo cùng ba lô của nàng ném sạch. Nàng cảm thấy thế giới này hảo thực dụng, hơn nữa cũng không có cái gì gọi là cựu tình, đồ cũ thì nên bỏ đi. Nếu đổi thành người khác, kết quả khẳng định sẽ không giống, tỷ như một người mới bắt đầu làm nhị nãi, trong lòng còn mang theo ngạo khí, nhất định sẽ cho rằng Trương Tử Hề làm như vậy là không tôn trọng nàng, oán khí sẽ thật mạnh; nếu là nhị nãi có kinh nghiệm, cho dù trong lòng có chút oán khí, nhưng vẫn sẽ cao hứng phấn chấn.
Cho nên, dựa theo đó mà nói, độ phù hợp giữa Chu Tư Y và Trương Tử Hề là rất cao, Trương Tử Hề bá đạo, Chu Tư Y nhẫn nhục chịu đựng, cùng với chủ nghĩa hiện thực thế giới quan của cả hai.
Chu Tư Y rửa mặt xong, thay quần áo mới, ngồi ở sô pha trong phòng khách, nhìn xem đồng hồ điện tử gắn trên tường, hiện tại là 9h30, thầm nghĩ trong lòng nhanh lên hẳn là còn kịp. Nhưng mà nàng chờ hoài, đều đã qua 30 phút, Trương Tử Hề bên kia còn không có động tĩnh, Chu Tư Y cũng không dám đi thúc giục cô, bằng không người phụ nữ kia nhất định sẽ cảm thấy nàng rất phiền chán. Nàng chỉ có thể một bên thầm lo, một bên bất đắc dĩ chờ.
Chu Tư Y trưởng thành sớm, đã sớm qua cái tuổi bồng bột của trẻ con, cho dù trong lòng gấp gáp, nhưng nàng vẫn im lặng ngồi trên sô pha chờ Trương Tử Hề, cũng không có thúc giục hoặc là không kiên nhẫn xao động đi tới đi lui. Xem bộ dáng nàng im lặng, ai có thể nhìn ra trong lòng nàng đang lo lắng cơ chứ.
Ước chừng 10h30, Trương Tử Hề rốt cuộc đi ra, trên thân mặc áo sơmi trắng trông khá nữ tính, cổ tay đeo trang sức bạch kim có hình hoa hồng, dưới thân mặc quần bò lam nhạt thanh nhã. Tay phải cầm kính mát đen, tay trái quải ví da đen, mang theo tao nhã cùng tịnh lệ, chậm rãi theo thang lầu đi xuống.
Chu Tư Y xoay người nhìn Trương Tử Hề đi xuống lầu, sao nàng lại có cảm giác Trương Tử Hề bây giờ giống như ngôi sao đang sải bước trên sàn catwalk vậy ta? Tao nhã...... Mà lại phong tình vạn chủng.
Đây là Trương Tử Hề, rõ ràng chính là một thân quần áo đơn giản, lại bị cô mặc ra hương vị phong tình vạn chủng.
Mọi người có vẻ thích truyện hiện đại hơn truyện cổ đại nhỉ?
Chương 18: Cưỡng hôn
Chu Tư Y nhìn xem đồng hồ điện trên tường, đã muốn gần 11h, nàng nghĩ bây giờ hẳn là không còn kịp rồi, chỉ có thể chờ qua 13h lại đi. Trong lòng nàng cũng không có thầm oán do Trương Tử Hề động tác quá chậm mới tạo thành tình huống hiện tại, nàng biết phân biệt giữa ân và oán, rất nhiều người từng nhận thức nàng đều đánh giá nàng ân oán phân minh, làm cho người ta vừa yêu vừa hận.
Nàng rõ ràng, mặc kệ nói như thế nào thì nàng đều là dựa vào Trương Tử Hề mới có học phí, hơn nữa Trương Tử Hề còn chi nhiều tiền mua quần áo mới cho nàng như vậy.
Nàng mỉm cười nói với Trương Tử Hề: "Hề, bằng không chúng ta buổi chiều lại đi đi?"
Trương Tử Hề đứng bên sô pha nhìn nàng một cái, tựa hồ biết nàng suy nghĩ cái gì, phong khinh vân đạm* nói: "Đừng lo lắng, chỗ tân sinh báo danh giữa trưa không có nghỉ ngơi đâu."
*nhẹ như gió, nhạt như mây
Kỳ thật đại học đều là như vậy, chỗ báo danh dành cho học sinh mới đều không có nghỉ giữa giờ, Trương Tử Hề cũng học đại học qua, đương nhiên biết. Mà Chu Tư Y là mới tốt nghiệp trung học, tự nhiên không biết.
Chu Tư Y kinh ngạc nhìn cô, trong lòng nghĩ: Hay nữ nhân này thật sự là yêu nghiệt, chị ấy nói uyển chuyển như thế, lẽ nào chị ấy biết mình suy nghĩ cái gì? Hơn nữa chị ấy như thế nào biết chỗ báo danh ở Thế Khải không nghỉ trưa? Bất quá, nàng cũng không muốn dây dưa vấn đề không trọng yếu này cho lắm, nàng thầm nghĩ nhanh chóng đến Thế Khải báo danh, trước tiên giải quyết xong đại tâm sự của bản thân.
"Dạ được, vậy chúng ta đi thôi?" Chu Tư Y vội vàng cầm lấy ba lô, một bên đeo ba lô lên lưng một bên nói với Trương Tử Hề. Nhưng khi nàng chuẩn bị thỏa đáng, vừa muốn xuất phát lại phát hiện Trương Tử Hề đứng bất động, từ trên xuống dưới đánh giá nàng, nàng vì ánh mắt không chút nào che giấu kia của Trương Tử Hề mà có điểm co quắp, chẳng lẽ mình có cái gì không ổn? Vì thế nàng cũng cẩn thận kiểm tra lại, lại không phát hiện mình có vấn đề a! Nàng không rõ, mang theo chút ngại ngùng hỏi: "Hề, làm sao vậy?"
Trương Tử Hề minh mục trương đảm đánh giá Chu Tư Y, khi xác nhận kết quả tư hữu của mình, cô dĩ nhiên không cần che lấp, cô muốn đánh giá thế nào thì liền đánh giá thế nấy. Cô phát hiện Chu Tư Y hiện tại mặc quần áo mới ngày hôm qua mua ở Yêu Quý salon, thật không tệ, rất phù hợp với em ấy, ánh mắt của Seven thật độc cũng thật chuẩn.
Lúc này, Chu Tư Y mặc áo ngắn tay hồng nhạt, quần bò lam đậm, tôn lên làn da trắng nõn, rất có hương vị trưởng thành của một cô gái nhà bên. Có đôi khi quần áo càng đơn giản thì lại càng đẹp, hương vị thanh thuần trên người Chu Tư Y, dường như càng thêm nồng đậm.
Trương Tử Hề lẳng lặng đánh giá Chu Tư Y, làm sao cô cảm thấy nàng trẻ hơn mình rất nhiều, bộ dáng Chu Tư Y quải ba lô chờ cô xuất môn, làm cho cô có cảm giác mình giống như bà chủ gia đình chuẩn bị đưa con đến trường vậy. Tuy rằng Trương Tử Hề chỉ lớn hơn Chu Tư Y bảy tuổi, nhưng bảy tuổi đối với cô mà nói, thật sự rất khó cân bằng. Cô hiện nay thấy mình quả thật hệt như ông già bao dưỡng tiểu cô nương.
Trương Tử Hề rất muốn làm cái gì, để đánh vỡ điều làm cho mình không thoải mái, vì thế cô bước lên hai bước, kéo Chu Tư Y qua, nhắm ngay cái miệng nhỏ của nàng hung hăng hôn xuống, vẫn là hôn sâu cái loại này. Nhấm nháp phiến môi đáng yêu kia của Chu Tư Y xong, cái lưỡi đều ngọt, tâm tình Trương Tử Hề tốt lên rất nhiều, bất bình trong lòng cũng biến mất vô tung, cô buông Chu Tư Y ra, ác ý cười cười, xoay người cầm lấy văn kiện trên bàn, nói với Chu Tư Y một câu: "Y nhi, đi thôi."
Chu Tư Y mặt đỏ tim đập nhìn bóng dáng Trương Tử Hề, thở dốc, vừa rồi nàng một chút chuẩn bị cũng không có, đã bị Trương Tử Hề "cưỡng hôn". Nàng có điểm ủy khuất chu chu môi, được rồi, nàng thừa nhận không bài xích cô hôn mình, hơn nữa nàng cũng có chút thích cảm giác này. Cho dù y theo quan hệ hiện tại giữa mình cùng Hề, chị ấy muốn hôn mình là thiên kinh địa nghĩa, nhưng mà ít nhất cũng phải thông tri trước một tiếng chứ, hại nàng một chút chuẩn bị cũng không có, vừa phun ra một hơi còn không có hấp trở về đã bị hôn trụ, thiếu chút nữa hại nàng nghẹn chết!
Trương Tử Hề lái xe rất nhanh, chở Chu Tư Y chỉ cần vài phút là đến Thế Khải. Chiếc xe Aston Martin yêu dấu của Trương Tử Hề là màu đỏ thẫm, phong cách cũng thật chói mắt, vừa đến cửa trường liền hấp dẫn phần đông ánh mắt. Trương Tử Hề bên trong xe mang kính mát màu đen, khiến cho cả người cô toát lên vẻ tà mị.
Trương Tử Hề dừng xe lại, từ trong bóp lấy ra một túi văn kiện, cũng không nói bên trong có gì, liền trực tiếp đưa cho Chu Tư Y. Chu Tư Y nghi hoặc nhìn Trương Tử Hề, tiếp nhận túi văn kiện, Trương Tử Hề mới mở miệng nói: "Bên trong có một chiếc điện thoại di động mới cùng với chi phiếu, em cầm đi, điện thoại đã gắn sim, cũng có lưu số của tôi. Trong chương mục đã có hai vạn, mật mã thẻ tín dụng nằm trong túi, em cứ thoải mái mà xài, nếu không đủ thì hãy nói với tôi, tôi sẽ bỏ thêm tiền vào thẻ cho em."
"Hề......" Chu Tư Y cầm túi văn kiện, im lặng nghe Trương Tử Hề nói xong, trong lòng nàng ấm áp, ánh mắt cũng có chút sáp sáp, không biết nên nói gì. Nàng cô độc lâu lắm, nàng từng dùng lạnh lùng cự tuyệt rất nhiều người hảo tâm muốn hỗ trợ, nàng không cần người khác thương hại, cái nàng cần là kiên cường.
Mà nay, dựa vào quan hệ bao dưỡng của mình và Trương Tử Hề, nàng có thể dỡ xuống lạnh lùng, an tâm thản nhiên, nhận tiền tài cùng vật chất Trương Tử Hề cho nàng, cũng không quản Trương Tử Hề người phụ nữ xinh đẹp này là xuất phát từ loại tâm tình nào, nhưng nàng rõ ràng cảm nhận được sự quan tâm. Nhưng mà, chính là bởi vì Chu Tư Y dùng lạnh lùng ngăn cách bản thân với mọi người, cho nên sự quan tâm này mới càng thêm trân quý. Kỳ thật...... Chu Tư Y chính là một kẻ kiên cường lại đáng thương.
Trương Tử Hề thản nhiên nhìn Chu Tư Y, khẽ nhíu mày nhìn mắt nàng phiếm hồng, biết nàng hẳn là cảm động, cũng đoán không ra này có cái gì để cảm động. Cho dù Trương Tử Hề thông minh, thì cuộc sống an nhàn sung sướng vẫn khiến cô căn bản không thể thể hội cũng không thể đoán ra cảm thụ của Chu Tư Y. Huống chi việc này đối Trương Tử Hề mà nói, chỉ là một chiếc điện thoại.
Trương Tử Hề sinh ra trong đại gia tộc, biết rõ nhân tính, mặc kệ có thể lý giải vì sao Chu Tư Y cảm động hay không, cũng phải làm sâu sắc thứ ân huệ đó, vì thế cô kéo Chu Tư Y qua, hôn nhẹ lên môi nàng, ôn nhu nói: "Y nhi, giữa chúng ta không cần phải nói cám ơn, em an tâm nhận, tôi cũng rất cao hứng."
Chu Tư Y gắt gao nắm túi văn kiện trong tay, cắn môi gật gật đầu, không biết có phải bởi vì Trương Tử Hề lô hoả thuần thanh* nhìn thấu lòng người hay là cái gì khác, làm cho Chu Tư Y luôn cực độ khuyết thiếu cảm giác an toàn, cũng rất khó tin tưởng người khác, lại tin tưởng Trương Tử Hề là thật tâm với nàng.
*nhuần nhuyễn
Thật ra...... Này hết thảy hết thảy, chính là bởi vì Trương Tử Hề vừa vặn tiếp cận Chu Tư Y, vừa vặn Chu Tư Y tâm lãnh, không có cảm giác thua thiệt, nên mới nhận cô đối tốt với nàng mà thôi.
Trương Tử Hề mỉm cười nhìn Chu Tư Y, trong lòng lại nghĩ, cô thích cô gái này đến trình độ nào đây, em ấy là người duy nhất, sau khi cô mắc chứng khiết phích, sẽ không bài xích thân thể tiếp xúc. Mặc kệ như thế nào, cô đều phải chặt chẽ khống chế cô gái này trong lòng bàn tay, thẳng đến phiền chán mới thôi, nếu cả đời cũng không phiền chán, như vậy...... Mặc kệ em ấy có nguyện ý hay không, cả đời cũng sẽ không buông tha em ấy.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna