Google.com.vn Đọc truyện Online

13/07/2018

Ngự Tỷ Phách Ái Chi Bao Dưỡng (Miêu Tổng Tài) - Chương 43 + 44

Đăng bởi Ngân Giang | 13/07/2018 | 0 nhận xét
Chương 43: Chim sợ cành cong
Sau khi Trương Tử Hề tiến vào căn phòng kia, Trương Tử Mộng cũng không có rời đi trước, mà là đứng ở địa phương Trương Tử Hề đã đứng, lẳng lặng nhìn cửa phòng đóng chặt, nàng cảm giác được, mâu thuẫn Trương Tử Hề đối với gia quy thái quá này, so với dĩ vãng còn lớn hơn. Nàng lo lắng nhíu lại mi, trong lòng quan tâm Trương Tử Hề, cảm tình của nàng đối với Trương Tử Hề là dị dạng, cho nên không có lúc nào là nàng không để ý đến Trương Tử Hề, Trương Tử Hề không hiểu nàng, nhưng nàng thì hiểu Trương Tử Hề rất rõ. Cái gia quy chết tiệt này ngay cả chính nàng đều khó có thể chịu được, huống chi là Trương Tử Hề vốn có chứng khiết phích nghiêm trọng, chống cự cùng bất luận kẻ nào có thân thể tiếp xúc. (có ai thích tỷ muội luyến không?)
Bởi vì trong lòng lo lắng, Trương Tử Mộng có loại ảo giác thời gian trôi qua khá chậm, trong ánh mắt chuyên chú của nàng, cửa phòng đóng chặt không biết bao lâu kia rốt cuộc bị mạnh mẽ đẩy ra, Trương Tử Hề sắc mặt tái nhợt đi ra, thoạt nhìn như cái nữ nhân điên, hai mắt mê man vô thần, môi trương trương hợp hợp không biết nỉ non cái gì, hai tay run run gắt gao nắm chặt, thân thể cứng ngắc mất tự nhiên, cước bộ lại bay nhanh như muốn thoát đi.
"Chị......" Trương Tử Mộng thấy trạng thái của Trương Tử Hề, trong lòng rất khó chịu, Trương Tử Hề ở trong mắt nàng cho tới bây giờ đều là nữ vương cao quý, khi nào thì chật vật như thế chứ. Nàng thật cẩn thận kêu một tiếng, sợ mình kêu quá lớn sẽ kinh hách đến Trương Tử Hề.
Trương Tử Hề không có dừng lại, đầu ngẩng lên mờ mịt nhìn nàng một cái, không có đáp lại, nhưng mà cước bộ lại hơi nghiêng, kéo ra khoảng cách giữa hai người, nhiễu qua nàng vội vàng "đăng đăng" chạy xuống lầu.
Trương Tử Mộng nhìn bóng dáng Trương Tử Hề thất kinh thoát đi, trong mắt tràn đầy mất mát, nàng hiểu được hành vi này của Trương Tử Hề đều là tiềm thức, nhưng cũng đã nói lên sự thật: Trương Tử Hề không có cao ngạo, mà là trong lòng không cho phép mình tiếp cận. Từ lúc còn nhỏ, mình đã buông bỏ tự tôn cao ngạo, cố chấp bất khuất, ý đồ tiếp cận Trương Tử Hề, nàng luôn suy nghĩ sẽ có một ngày, hành động của mình làm cho Trương Tử Hề chấp nhận, cho dù chỉ là bởi vì thói quen cũng tốt. Nhưng mà...... Tựa hồ hết thảy cũng không có như nàng suy nghĩ, kỳ vọng.
Nàng cảm thấy rất ủy khuất, gắt gao đình chỉ lệ ý, nhìn người nọ sớm đi xa: "Chị...... Em phải làm sao...... Mới có thể tiếp cận chị đây......"
Trương Tử Hề giống như đang bị dã thú khủng bố truy đuổi, cô thất kinh, thậm chí là một đường chạy về Tây Thiên Viện, dọc theo đường đi miệng luôn vô ý thức thì thào tự nói, có lẽ ngay cả chính cô cũng chưa phát giác được, nhất thanh mơ hồ, chỉ có thể nghe rõ vài chữ lặp đi lặp lại: "Mẹ...... Y nhi...... Hảo bẩn......"
Thời điểm mở cửa, tay Trương Tử Hề đều là run run, cửa vừa mở ra liền bị đóng lại, sau đó lấy tốc độ cực nhanh chạy tới phòng tắm, tiến đến phòng tắm, cô rốt cuộc không thể cố nén cỗ dục vọng muốn nôn mửa kia, đóng cửa lại ghé vào bồn cầu hung hăng nôn mửa, lực đạo cực ngoan tựa hồ như muốn đem nội tạng đều nôn ra.
Hồi lâu cô mới dừng lại, ánh mắt thanh tỉnh một chút, không biết làm sao nhìn xung quanh phòng tắm, sau đó thấy vòi hoa sen trên đỉnh đầu, vội vàng mở chốt, nước còn chưa nóng lên cứ như vậy trút xuống người cô......

Theo dòng nước lạnh như băng dần dần chuyển sang ấm áp, Trương Tử Hề chậm rãi khôi phục thần trí, nhưng mà càng là thanh tỉnh thì sắc mặt của cô lại càng âm trầm, cô tràn đầy chán ghét hung hăng cởi quần áo đã ướt đẫm trên người, động tác thô lỗ đến mức có thể gọi là xé rách. Dưới vòi hoa sen, cô hung hăng chà xát tẩy rửa thân thể của mình, nước ấm trực tiếp chảy từ đỉnh đầu đến lòng bàn chân, nhưng không cách nào làm cho cô cảm nhận được sự ấm áp, cô cảm thấy ánh mắt mình lên men, lại không biết mình có thật sự rơi lệ hay không......
Trương Tử Hề cũng không biết mình tắm bao lâu, cô chỉ biết là thân thể của cô đều bị chà xát đến đỏ lên, lại thủy chung không thể lau đi vết bẩn trong lòng. Có lẽ là tắm rửa lâu lắm, khi cô mặc dục bào đi ra phòng tắm, cảm thấy đầu có điểm vựng, tóc đều không có thổi, cứ như vậy trực tiếp ngã vào trên giường, mệt mỏi nhắm hai mắt lại.
Nhưng mà mặc kệ cô mỏi mệt thế nào, chỉ cần cô nhắm mắt lại, hình ảnh cùng xúc cảm ghê tởm kia liền xuất hiện ở trong óc, một lần lại một lần, không ngừng lặp lại trong đầu cô, ác cảm vừa mới áp chế xuống lại dần dần trồi lên.
Cô mở mắt ra, lại vội vàng chạy đến phòng tắm, đóng cửa lại cởi dục bào, mở ra vòi hoa sen, lại một lần nữa tẩy rửa. Đêm nay cô hệt như một bệnh nhân có tâm lý bắt buộc, một lần lại một lần, thường thường phục phục đi tới đi lui giữa phòng tắm và chiếc giường. Mãi cho đến buổi sáng, bởi vì tẩy trừ quá lâu, mới ở trên giường hôn mê đi qua......
Nhưng mà, hôn mê cũng không thể làm cho Trương Tử Hề ngủ say, 10h sáng, cô lại bị hình ảnh cùng xúc cảm ghê tởm xuất hiện ở trong mộng cấp bừng tỉnh, cô mở mắt ra, lại cảm giác trần nhà không ngừng chuyển động, cảm thấy một trận vựng huyễn.
Khi cô tỉnh táo lại, rốt cuộc ý thức được, nếu còn tiếp tục như vậy thì nhất định cô sẽ hỏng mất, cô sẽ điên mất thôi. Cô cần bắt lấy một điểm tựa, cần bắt lấy một cây gỗ cứu mạng. Cô nhanh chóng rời giường, qua loa mặc quần áo, bỏ chạy ra ngoài.
Khởi động xe thể thao Aston Martin, nhanh chóng chạy trên quốc lộ, giờ phút này cô tưởng niệm người kia, bức thiết cần nhiệt độ cơ thể của người kia đến sưởi ấm thể xác và tinh thần rét lạnh. Tốc độ xe đã muốn đạt tới cực hạn, nhưng mà cô vẫn còn cảm thấy không đủ, nhanh hơn, phải nhanh hơn mới được.
Khi xe rốt cuộc đứng trước cửa trường Thế Khải, cô lấy di động ra, có điểm run run bấm dãy số của người kia, chờ nghe được người kia mềm nhẹ kêu cô "Hề", cô vội vàng nói ra yêu cầu bức thiết của mình: "Y nhi...... Y nhi...... Em ở nơi nào? Tôi đang ở ngay cửa trường, tôi muốn lập tức nhìn thấy em."
Thời gian chờ đợi Chu Tư Y, hình ảnh mà cô khu trừ không đi, tránh né không kịp cứ đi tới đi lui trong óc, cô nắm tóc, thống khổ nhăn lại hai hàng lông mày, liều mạng muốn khu trục hình ảnh đang xâm chiếm đầu óc, nhưng mà hình ảnh kia lại giống như là móc câu đâm vào đầu cô, càng muốn bứt ra thì thương tổn càng nặng. Hai tay bắt lấy tóc, che lại toàn bộ đỉnh đầu, gục lên vô lăng, như ấu thú mất đi mẫu thân, thống khổ thấp giọng tê rống lên: "Ô...... A......"
Lúc Chu Tư Y nhìn đến xe thể thao màu đỏ thẫm quen thuộc, lớp thủy tinh đen khiến nàng không thể nhìn thấy hình ảnh bên trong, không nhìn thấy Trương Tử Hề thống khổ giãy giụa. Nàng xao vang cửa xe, đợi Trương Tử Hề mở cửa, nhưng mà đợi hồi lâu lại không có phản ứng, nàng hồ nghi nhăn mặt nhíu mi, khi nàng chuẩn bị xao vang lần nữa, thì cửa đã mở ra.
Chu Tư Y ngồi xuống, đóng cửa xe vừa định quay đầu, tay lại bị Trương Tử Hề hung hăng bắt lấy, lực đạo kia lặc cánh tay nàng hơi hơi sinh đau, nàng nhăn mày quay đầu, lại phát hiện bộ dáng và biểu tình của Trương Tử Hề rất yếu ớt, như một con ấu thú sợ bị thương, điên cuồng hoảng loạn. Chu Tư Y ngây ngẩn cả người, nàng tựa hồ lại thấy bộ dáng của mình ba năm trước đây, nàng không thể tưởng tượng ra, Trương Tử Hề bây giờ chật vật, rốt cuộc chị ấy đã gặp cái gì.
Cánh tay cầm lấy tay nàng dường như còn ngại lực đạo không đủ, khí lực kia còn tại vô ý thức thêm lớn, trên mặt Chu Tư Y cũng không có biểu hiện ra đau đớn, nàng lẳng lặng nhìn Trương Tử Hề hiện tại điên cuồng, nàng biết cách ứng đối với người lâm vào cảm xúc như vậy, nàng vẫn lẳng lặng nhìn Trương Tử Hề, nhẹ nhàng kêu một tiếng: "Hề."
Tiếng kêu này thật thanh thật đạm, Trương Tử Hề nghe vào lỗ tai, sau đó trực tiếp lọt vào lòng cô, như nước nóng sôi sục, thoáng chốc hóa giải băng cứng trong lòng, đánh nát chút kiên cường còn sót lại, Trương Tử Hề cắn môi, hai mắt tràn ra nước, một tay thô lỗ bắt lấy tay Chu Tư Y, tay kia lại thật cẩn thận vươn ra, ôn nhu xoa mặt Chu Tư Y, như đang đối đãi trân bảo tuyệt thế, ngón cái nhẹ nhàng đặt trên môi nàng, vuốt ve......
Chu Tư Y tùy ý Trương Tử Hề động tác, tay trái cô thô lỗ làm cho nàng đau đớn, tay phải cô ôn nhu làm cho nàng cảm động. Cái cảm giác mâu thuẫn này, nàng có thể lý giải, nàng thật sự lý giải, bởi vì nàng cũng từng trải qua cảm xúc gần giống thế.
Trương Tử Hề buông ra cánh tay đang bắt lấy Chu Tư Y, tay còn lại xoa lên sườn mặt của nàng, động tác mềm nhẹ cẩn thận. Đang cầm mặt nàng, mặt mình cũng chậm chậm tới gần, mang theo một chút hương vị thanh đạm, đem môi mình thiếp thượng cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu kia. Xúc giác mềm mại trong veo, dễ dàng chiếm cứ đầu óc cô, khu trục đi hình ảnh ghê tởm đó.
Vì cái gì cô tránh không kịp người khác, lại khát vọng tới gần người này, người này đặc thù như thế, vì cái gì em ấy lại giống như giải dược của mình, cứu tinh của mình?
Trương Tử Hề cảm giác được tốt đẹp, đồng thời cũng cảm giác được thỏa mãn, cô làm nụ hôn thêm sâu sắc, lưỡi khiêu mở hàm răng của nàng, chạm vào đầu lưỡi mềm mại tinh tế, sau đó gắt gao quấn quanh, ở khoang miệng nàng cực lực triền miên......
Toàn bộ quá trình Chu Tư Y đều thật nhu thuận, Trương Tử Hề muốn thế nào thì được thế nấy, cô nghĩ muốn cái gì nàng liền cấp cái đó, đến nỗi mình cũng chìm vào trầm mê.
Hồi lâu, Trương Tử Hề nhẹ nhàng buông Chu Tư Y ra, hai tay như trước vuốt ve khuôn mặt trơn mềm của nàng, cô rất hưởng thụ loại xúc cảm thoải mái này, ngón cái nhẹ nhàng vì Chu Tư Y lau đi chất lỏng trong suốt bên khóe miệng, kia không biết là cô lưu lại hay là Chu Tư Y chảy ra, cũng hoặc là hai người hỗn hợp.
Trương Tử Hề nhìn Chu Tư Y, ánh mắt mang theo yêu thương, thậm chí mang theo sủng nịch. Nàng mềm nhẹ vì Chu Tư Y thắt dây an toàn, vuốt ve mặt nàng, ôn nhu nói: "Y nhi, chúng ta về nhà, chúng ta về nhà......" Nói đến đây, trong lòng cô liền vui vẻ lên, thật tốt, mình là người sạch sẽ nhất thế giới này, mà em ấy cũng đồng dạng như thế......
Không thể phủ nhận, bây giờ Trương Tử Hề là không bình thường, giống như một người có luyến vật phích biến thái, không hỏi đối phương ý kiến hoà cảm thụ, chỉ lo chính mình yêu cầu.
Chu Tư Y lần đầu tiên nghe được "chúng ta về nhà" từ trong miệng Trương Tử Hề. Những lời này, nàng vi lăng một chút, nhà của nàng đã biến mất lâu rồi, Trương Tử Hề hứa cho nàng một gia đình, trong lòng nàng tràn ngập phức tạp nhìn Trương Tử Hề, muốn tin tưởng những lời này, lại bất an sợ hãi nó chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước.
Trương Tử Hề lúc này là điên cuồng, là bệnh tâm thần bộc phát, cô lái xe nhanh như bay, một lòng đều nghĩ nhanh nhanh trở lại căn nhà kia, căn nhà mà cô cùng tiểu sủng vật này cùng nhau có được.
Chu Tư Y xem Trương Tử Hề lái xe nhanh như vậy, nàng nhíu mi nhìn Trương Tử Hề. Nhưng là lại thủy chung không có ra tiếng, nàng lại quay đầu đi, nhìn cảnh sắc mơ hồ vụt qua cửa kính, bình tĩnh trầm mặc. Bên trong một chiếc xe Aston Martin, có hai cái nữ nhân điên không thèm để ý đến sinh mệnh của bản thân.
P/S 1: Hề và Y về với nhau rồi mấy mẹ ạ.
P/S 2: Chương sau tụi nó dễ thương lắm.
P/S 3: Chương sau sau còn dễ thương hơn nữa.
P/S 4: Chương sau sau sau thì dễ thương nhất luôn.

Chương 44: Cứu thục [sắp H]
Đừng nhìn lên cái tiêu đề nữa, đó chỉ là nghệ thuật thả thính mà thôi :v
Trương Tử Hề dừng xe ở garage, trước tiên xuống xe, sau đó nhiễu đến bên kia, giúp Chu Tư Y mở ra cửa xe, cúi xuống thân mình giúp Chu Tư Y mở dây an toàn, cầm tay nàng kéo nàng ra. Trương Tử Hề chưa từng hèn mọn phục vụ một cá nhân như thế, cô chưa từng để ý một người như thế, lúc trước cô quả thật xua như xua vịt, cam chi nhược di.
Có câu nói ai yêu người kia trước thì liền thua cả đời, lúc này Trương Tử Hề cũng không thể xác định mình có thật sự yêu thượng Chu Tư Y hay không, nhưng mà cô lại có thể xác định, người cô muốn cùng cả đời, chỉ có cô gái sạch sẽ giống mình này, cô cảm thấy nàng trừ bỏ em ấy, không có lựa chọn nào khác. Cho nên lúc này Trương Tử Hề bại bởi Chu Tư Y, thua cam tâm tình nguyện.
Chu Tư Y nhìn người phụ nữ ôn nhu cười với mình, ôn nhu vì mình mà làm hết thảy, hơi nhíu mi, nàng hồ nghi nhìn bóng dáng nắm tay mình đi ở phía trước, lại không có một chút chống cự cùng cự tuyệt.
Trương Tử Hề nắm tay Chu Tư Y tiến vào phòng ở, chờ hai người thay dép lê buông túi xách, lại nắm tay nàng đi đến lầu hai, vừa đi vừa nói chuyện: "Y nhi, chúng ta trước tắm rửa một cái."
Chu Tư Y mày túc càng nhanh, mới sáng sớm thì tắm cái gì? Nhưng mà nàng biết lúc này Trương Tử Hề cảm xúc hẳn là vẫn không ổn định, cho nên cũng không có nói thêm cái gì, phiền toái liền phiền toái đi, nàng dừng lại cước bộ, nói: "Hề, tôi tắm ở dưới này xong rồi lên."
Trương Tử Hề quay đầu, ôn nhu nhìn cô gái khả ái mà mình yêu thích, khí định thần nhàn nói ra những lời không biết thẹn: "Không cần, về sau này nọ của tôi chính là của em, cho nên phòng tắm của tôi em cũng dùng đi, chúng ta cùng nhau."
Một câu này lại làm cho Chu Tư Y thất kinh, cùng nhau tắm rửa? Nàng nhớ rõ mình năm tuổi liền bắt đầu tắm một mình, cũng chưa từng đi nhà tắm công cộng, bây giờ Trương Tử Hề lại nói muốn tắm chung với nàng, tuy rằng hai người đều đã xem hết thân thể đối phương, còn từng gắt gao dán tại cùng nhau, cho nhau vuốt ve mơn trớn, nhưng Chu Tư Y lại như cũ cảm thấy e lệ. Mà nhất thời e lệ cũng làm cho Chu Tư Y bỏ qua câu nói "về sau này nọ của tôi chính là của em" của Trương Tử Hề.
Trương Tử Hề mỉm cười nắm Chu Tư Y mặt đỏ đi vào phòng mình, đóng cửa lại, sau đó cực kỳ thản nhiên cởi quần áo. Chu Tư Y trợn mắt há hốc mồm nhìn Trương Tử Hề động tác, trong lòng kinh ngạc, nữ nhân này chẳng lẽ chưa bao giờ biết cái gì kêu là thẹn thùng sao? Nàng chưa từng gặp Trương Tử Hề thẹn thùng qua, cho dù là thời điểm làm chuyện đó, cũng là tự nhiên như thế.
Chu Tư Y ngốc lăng nhìn Trương Tử Hề tỉnh bơ lại mang theo dụ hoặc, từng kiện quần áo bị cởi, chậm rãi lộ ra thân thể tiêm trưởng, làn da trắng nõn, dáng người mạn diệu...... Bởi vì từng cùng Trương Tử Hề thử qua hương vị mất hồn kia, cho nên Chu Tư Y cũng bắt đầu miên man suy nghĩ, nàng rốt cuộc không thể bình tĩnh nữa, cảm thấy có cỗ nhiệt khí từ đáy lòng thoát ra, lan tràn đến toàn bộ thân thể, tựa hồ như hỏa thiêu nổi lên, đặc biệt là địa phương bí ẩn nhất trên người nàng, cảm giác được có cái gì ngưa ngứa, có cái gì đang tràn ra.
"Phanh...... Phanh......" Nàng cảm giác trong lòng có cái gì đang loạn chàng, tim đập nhanh cấp tốc, cảm thấy có điểm oi bức, có điểm khó nhịn.
Khi Trương Tử Hề bỏ đi kiện quần áo cuối cùng, lộ ra tam giác đen bí ẩn, Chu Tư Y rốt cuộc chịu không nổi kích thích ngượng ngùng, mặt đỏ bừng xoay đầu qua chỗ khác.
Trương Tử Hề thoát xong quần áo, trên mặt một chút đỏ hay ngượng ngùng đều không có, cô quan sát bộ dáng Chu Tư Y e thẹn không được tự nhiên, không thể lý giải oán thầm, em ấy cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy thân thể của mình, có cái gì hảo thẹn thùng nha. Đồng thời, cô cảm thấy lúc này Chu Tư Y thật đáng yêu, cô bình tĩnh đi qua, ngữ khí thật tự nhiên nói: "Y nhi, đến, tôi giúp em thoát quần áo."
"A...... Không cần, tôi...... Tôi tự mình làm." Chu Tư Y nghe được Trương Tử Hề nói lời này, lập tức quay đầu, vội vàng phe phẩy tay cự tuyệt.
"Khanh khách......" Trương Tử Hề gặp Chu Tư Y như bị dọa đến, cô vui vẻ nở nụ cười, dường như đã sớm quên hình ảnh xấu xa lúc trước làm cô ghê tởm. Cô bình sinh đều là người cường thế, không khỏi phân trần vươn tay, bắt lấy vạt áo Chu Tư Y, kéo lên chuẩn bị giúp nàng cởi đồ.
Chu Tư Y không có bình thản như Trương Tử Hề, nàng không dám ngẩng đầu xem Trương Tử Hề một cái, mà Trương Tử Hề lại tiến lên, bắt lấy vạt áo nàng, Chu Tư Y cúi thấp đầu, lại vừa vặn nhìn đến hai ngọn núi kia, cùng hai điểm phấn hồng hoa đào sắc trên đó, tình cảnh này làm cho đầu óc Chu Tư Y thoáng chốc sung huyết, nhất thời không phản ứng, thân thể y theo Trương Tử Hề vô ý thức giơ tay, mà tầm mắt lại bị hai nụ hoa kia gắt gao hấp dẫn.
Lúc Trương Tử Hề vì Chu Tư Y bỏ đi hết thảy trở ngại, chính cô cũng bắt đầu thở hổn hển lên, không phải mệt, mà là bị kích thích, bị nghẹn. Tuy rằng lúc này cô rất muốn cùng Chu Tư Y thân cận, lại cảm thấy trên người mình còn mang theo dơ bẩn, ngạnh sinh sinh nhịn xuống cỗ niệm tưởng kia, dắt Chu Tư Y còn đang ngốc lăng đi đến phòng tắm.
Trương Tử Hề chưa bao giờ thích dùng bồn tắm lớn, tuy rằng dùng bồn tắm lớn so với vòi hoa sen thoải mái, nhưng cô lại cho rằng, dùng sức tẩy trừ càng sạch sẽ, thì càng dễ xoá đi dơ bẩn trên người. Cô nắm tay Chu Tư Y tiến vào phòng tắm siêu lớn, xoay người đóng cửa, sau đó mở ra vòi hoa sen, tay kia thì thân đến dưới vòi, đợi nước lạnh biến ấm.
Sau khi nước ấm, cô mới kéo Chu Tư Y đến dưới vòi, đổ chút xà phòng ra tay, cẩn thận vì Chu Tư Y tẩy trừ thân thể còn chưa hoàn toàn nẩy nở, vẫn còn thanh xuân non nớt. Động tác thật cẩn thận, khinh lực ôn nhu, thoáng như Chu Tư Y chính là trân bảo mà cô yêu nhất.
Chu Tư Y cảm thấy đầu óc của mình đã muốn không đủ dùng, mỗi khi nàng thoát ly một loại kích thích, ngay sau đó sẽ có một loại kích thích khác chờ nàng, toàn bộ quá trình nàng đều nhu thuận như rối gỗ, tùy ý Trương Tử Hề chi phối hết thảy. Trương Tử Hề cẩn thận ôn nhu vì nàng tẩy trừ, cảm quan của nàng tựa hồ phóng đại vô hạn, cảm nhận được xúc cảm thuận hoạt của hai tay Trương Tử Hề ở trên người nàng, đôi tay kia như mang theo ma lực nào đó, phóng tới chỗ nào thì chỗ đó sẽ nóng rực lên.
"Ưm......" Cái cảm giác thoải mái lại khó nhịn này làm cho Chu Tư Y bất giác khinh ngâm ra tiếng. Một tiếng này kỳ thật rất nhỏ rất nhỏ, hệt như rên rỉ, nhưng lúc này hai người cảm quan đều là nhấc đến cực hạn, đều rất dễ dàng bắt giữ đến tiếng vang đó. Nó đánh vỡ hình thức đã sớm định ra, hơn nữa đánh vỡ luôn sự cân bằng.
Trương Tử Hề dừng lại động tác, mang theo kinh ngạc nhìn Chu Tư Y, không nghĩ tới nàng mẫn cảm như thế, ngay cả kích thích như vậy cũng không chịu nổi. Trong lòng cô âm thầm trầm ngâm: Y nhi, em cũng khó nhịn, em cũng khát vọng sao? Đừng nóng vội, chờ tôi tẩy trừ xong...... Bởi vì tôi cũng thế.
Bản thân Chu Tư Y cũng bị hoảng sợ, sắc mặt càng đỏ, ý thức lại thanh tỉnh vài phần. Nàng cảm giác Trương Tử Hề tiếp tục vì nàng cẩn thận tẩy trừ, có thể tinh tường cảm giác được Trương Tử Hề quý trọng. Tâm nàng bất giác mềm mại lên, nữ nhân lớn hơn nàng bảy tuổi này, là người trừ bỏ cha mẹ, thiệt tình đối xử tốt với mình, nàng xem Trương Tử Hề đến phát ngốc.
Trương Tử Hề vì Chu Tư Y tẩy trừ xong, cô đổ xà phòng lên người mình, sau đó đột nhiên bắt lấy tay Chu Tư Y, một đường dẫn xuống dưới, sau đó gắt gao đặt tại nơi đó, kề sát nơi thần bí: "Y nhi, giúp tôi tẩy trừ nơi này một chút!"
Chu Tư Y kinh ngạc nhìn Trương Tử Hề, tuy rằng nội tâm không có mâu thuẫn, nhưng ngượng ngùng lại chân thực tồn tại a, nàng hoảng tưởng bắt tay rút ra, lại phát hiện Trương Tử Hề ấn thật chặt. Nàng ngẩng đầu lên, chống lại ánh mắt Trương Tử Hề nhìn chăm chú vào mình, cặp mắt kia tràn ngập kiên định, không có nửa phần dục vọng nào.
Trương Tử Hề cũng không phải vì ngoạn cái gì kích tình, cô chính là hy vọng Chu Tư Y có thể trở thành giải dược của mình, đi cứu thục mình, vì mình tẩy trừ nơi đó, cô cảm thấy nàng có thể khiến cô hoàn toàn quên mất việc nơi đó từng chịu tiết độc.
Chu Tư Y và Trương Tử Hề lớn lên trong hoàn cảnh kém nhau bát vạn thiên lý, nhưng mà hai người cũng có điểm chung, Chu Tư Y tựa hồ đã hiểu ý tứ mà ánh mắt Trương Tử Hề muốn biểu đạt, nàng nhẹ nhàng gật đầu nói: "Vâng!"
Trương Tử Hề buông ra bàn tay đặt trên tay nàng, cảm giác người nọ thật cẩn thận vì mình tẩy trừ nơi đó, trong lòng đột nhiên cảm động, em ấy là thiên sứ của mình, là vị cứu tinh của mình!
Lúc hai người đi ra phòng tắm, gần một giờ đã trôi qua. Trương Tử Hề để Chu Tư Y ngồi bên mép giường, chính mình đi lấy máy sấy cùng khăn mặt, trước tiên mềm nhẹ giúp nàng lau tóc, sau đó dùng máy sấy cẩn thận thổi khô. Ở phía trước, chỉ có Chu Tư Y giúp Trương Tử Hề, mà hiện nay tất cả đều là tương phản. Ai yêu trước, người đó liền thua cả đời, lời này quả nhiên là có đạo lý.
Chu Tư Y toàn bộ quá trình cũng không có cự tuyệt, nàng đã bao lâu không hưởng thụ cảm giác được người khác quý trọng, được người khác che chở rồi, mặc kệ nàng có yêu Trương Tử Hề hay không, nàng cũng không nguyện đánh gãy tình cảnh bây giờ, bởi vì ngay cả chính nàng cũng không nhẫn tâm đánh gãy cơ hội hưởng thụ loại cảm giác này. Nàng như một mảnh đất khô cằn thiếu nước, bất chấp hậu quả, tham lam hấp thu mưa móc mà nàng luôn hy vọng xa vời.
Chu Tư Y cùng mình sấy tóc xong, tối hôm qua cả đêm chịu tinh thần tra tấn Trương Tử Hề đột nhiên cảm thấy mệt chết đi, thật mỏi mệt, cô không còn muốn chuyện gì khác, chỉ có nhu cầu cấp bách là ngủ. Nhưng trước khi ngủ, bởi vì lo lắng Chu Tư Y sẽ đói, cô vẫn là cẩn thận gọi điện thoại cho Miracle, phân phó nàng lại đây vì Chu Tư Y chuẩn bị thực vật. Sau đó liền nặng nề ngủ.
Chu Tư Y ngồi ở mép giường, lẳng lặng nhìn nữ nhân đang ngủ trầm, nàng đã sớm từ vẻ mặt tiều tuỵ của cô trông ra sự mỏi mệt, nhưng mà người này lại như trước cẩn thận ôn nhu đối đãi chính mình. Nữ nhân này so với nàng lớn hơn bảy tuổi, nữ nhân này rất được, xinh đẹp giống như yêu hồ Ðắc Kỷ chuyển thế. Xem bộ dáng cô hô hấp đều đều, điềm tĩnh ngủ say, cho tới bây giờ cực độ khuyết thiếu cảm giác an toàn Chu Tư Y, lại cảm thấy một loại bình yên an ổn. Nàng cảm thấy lúc này mình nhìn không thấu nữ nhân này, chị ấy đối chính mình hảo, chỉ bởi vì chị ấy không khống chế được cảm xúc sao?
Chu Tư Y động tác cẩn thận ở Trương Tử Hề bên người nằm xuống, im lặng nhìn dung nhan xinh đẹp của cô, không tiếng động hỏi: "Hề, chị thật sự yêu tôi sao?"
Tui đã nói là 2 đứa nó dễ thương lắm mà :3 giờ thì mấy má tin chưa =))))))))

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna