Google.com.vn Đọc truyện Online

13/07/2018

Ngự Tỷ Phách Ái Chi Bao Dưỡng (Miêu Tổng Tài) - Chương 47 + 48

Đăng bởi Ngân Giang | 13/07/2018 | 0 nhận xét
Chương 47: Phiền chán
Chu Tư Y đi trên đường dẫn đến khu chuyên ngành M, mặt mày vẫn hơi nhăn nhó, tối hôm qua phát sinh hết thảy, làm cho nàng cảm thấy không khoẻ, cất bước mạnh một chút thì nơi đó sẽ đau đớn. Mặt nàng âm trầm xuống, trong lòng thầm oán người kia không biết nặng nhẹ, muốn nàng nhiều lần như vậy.
Lấy điện thoại ra nhìn xem, đã 2h55, nàng thầm than một hơi, miệng thói quen tính đô khởi, nữ nhân kia tuy rằng là vì chính mình đem xe khai tứ bình bát ổn, thậm chí không có một chút xóc nảy, nhưng lại không thèm để ý vấn đề thời gian!
Chu Tư Y một bên cúi đầu nhìn di động, một bên thầm oán Trương Tử Hề, nhất thời độ mẫn cảm đối với cảnh vật xung quanh giảm xuống, đột nhiên bị một giọng nam vang lên ở tiền phương làm cho hoảng sợ: "Vị sư muội này, em cũng là chuyên ngành M?"
Chu Tư Y hoảng sợ, cầm di động đặt tại ngực, ngẩng đầu thì thấy một nam sinh đeo kính chắn phía trước, nàng không kìm hãm được gắt gao nhíu lại mi, trong trí nhớ căn bản không biết người này. Huống chi nàng sắp muộn rồi, cũng vô tâm tư để ý tới, ánh mắt lạnh lùng lên.
Nam sinh kia có điểm co quắp sờ sờ cái ót, nhìn Chu Tư Y cười đến ngại ngùng, lại soái khí như ánh dương: "Vị sư muội này, chúng ta đã gặp qua, ngay tại khai giảng ngày đó. Nhớ rõ không?"
Chu Tư Y nhất tưởng, liền nhớ tới người này chính là người ở ngày khai giảng ngăn trở đường đi của mình, đối với một người hai lần mạc danh kỳ diệu cản đường mình, không có khả năng vui sướng vì tái kiến cố nhân, có chỉ là lòng tràn đầy chán ghét cùng hờn giận. Nàng không nghĩ để ý tới, ngay cả xem cũng không xem người kia liếc mắt một cái, nhiễu qua hắn đi về phía trước.
Nam sinh kia gặp Chu Tư Y bộ dáng lạnh lùng, nhìn bóng dáng nàng đến phát ngốc, trong lòng không khỏi thở dài, chẳng lẽ mình lớn lên giống người xấu sao? Có đáng sợ như vậy sao? Làm cho học muội người ta trốn như trốn ôn dịch. Hắn lo lắng nhìn Chu Tư Y đi xa, tưởng đi lên lại không dám, cuối cùng thấy Chu Tư Y càng ngày càng xa, chỉ có thể vừa buồn cười vừa tức giận lắc đầu cười khổ, một xấp giấy cầm trong tay suýt bị cuốn bay theo cơn gió.
Gió thổi phần phật hai lần, nam sinh kia mới chú ý tới trên tay còn cầm giấy, tựa hồ nhớ tới cái gì, hơi ảo não vỗ đầu một chút, khóe miệng lại gợi lên. Hắn một bên chạy về phía Chu Tư Y một bên hô to: "Ê, vị học muội kia, em chờ...... Em chờ đã...... Anh có việc muốn nhờ em hỗ trợ."
Chu Tư Y bình sinh không phải một người nhiệt tâm, người nọ kêu lớn tiếng như vậy, nàng đương nhiên có thể nghe thấy, nhưng là nàng một chút cũng không muốn để ý tới, nàng tăng nhanh cước bộ, muốn thoát khỏi cái người làm nàng càng ngày càng phiền chán này.
Nam sinh kia hồng hộc ngăn lại Chu Tư Y, hắn mở ra song chưởng thở phì phò, ngăn cản Chu Tư Y, cũng là do còn suyễn khí mà không cất giọng được. Chu Tư Y dừng cước bộ, ánh mắt cảnh giác càng thêm lạnh lùng nhìn chằm chằm nam sinh kia, trong lòng nàng đã không còn là chán ghét đơn giản như vậy, quả thật chính là phẫn nộ rất lớn, ánh mắt lạnh lùng kia làm cho người ta sợ hãi.
Nam sinh kia nhìn dáng vẻ Chu Tư Y hệt như thấy cừu nhân, trong lòng lại vô lực, hắn thật có lỗi buông cánh tay, thở hổn hển vội vã giải thích: "Học muội, em đừng hiểu lầm, anh là thật sự có việc nhờ em hỗ trợ......" Hắn nói xong thì đưa xấp giấy đang cầm trong tay đi qua: "Đây là giấy tuyên truyền thông báo tuyển dụng của Hội học sinh, anh chỉ là...... Chỉ là muốn nhờ em cầm về lớp phát ra thôi."

Gặp nam sinh kia đưa qua một xấp giấy, Chu Tư Y theo bản năng lui ra phía sau từng bước, đã muốn cảnh giác theo dõi hắn, nghe hắn nói xong, nàng không có vươn tay tiếp nhận, chỉ cau mày đảo mắt qua lại giữa xấp giấy và khuôn mặt hắn, dường như còn chưa thể hoàn toàn tin tưởng.
Ai da, lòng nghi ngờ của học muội sao nặng quá vậy? Nam sinh thầm than một tiếng, gia tăng độ tin cậy tiếp tục nói: "Thật sự, không lừa em, anh gọi là Lục Bách Khiêm, là Hội phó Hội học sinh, hơn nữa anh cũng là sinh viên năm hai chuyên ngành M, rất nhiều người nhận thức anh, không tin em có thể tùy tiện tìm ai đó hỏi thử xem."
Chu Tư Y cau mày bán tín bán nghi nhìn Lục Bách Khiêm, suy nghĩ một hồi lâu, mới bán tín bán nghi tiếp nhận xấp giấy, tuy rằng Chu Tư Y cách xấp giấy còn có một chút, nhưng nàng hệt như là lạc địa sinh căn*, không chịu di động cước bộ, cố gắng vươn tay, nắm một cái góc kéo lại đây.
*rơi xuống đất sinh rễ
Mục đích là cái gì, tin tưởng mọi người đều biết, Chu Tư Y nhìn kỹ bảng tuyên truyền kia, đơn giản chỉ là vì vườn trường càng ngày càng tốt, vì Hội học sinh có thể phát huy tác dụng lớn hơn nữa, vì viện giáo cống hiến nhiều hơn, mà quyết định chiêu mộ thành viên mới, từng câu từng chữ cứ hệt như dầu Vạn Kim.
Lục Bách Khiêm là thành viên trong Hội học sinh, Chu Tư Y vội vàng đi học, cũng không dư thừa tâm tư đi chứng thật hắn có phải Hội phó hay không, nàng lãnh đạm gật đầu, cũng không nói nữa, lại muốn nhiễu qua hắn tiếp tục đi tới.
Lục Bách Khiêm rất tinh tế, hắn gặp Chu Tư Y động tác, chỉ biết nàng lại muốn bỏ qua chính mình mà rời đi, xúc động lại hỏi tiếp: "Vị học muội này, em ở ban nào? Tên của em là......?" Nói xong thì ngừng một chút, tựa hồ lại sợ chính mình hỏi quá mức đột ngột, lừa mình dối người bổ sung nói: "À, anh cần thống kê một chút là phát giấy tuyên truyền cho lớp nào, còn có người phụ trách phát ra là ai."
Chu Tư Y không kiên nhẫn, không biết vì cái gì mà phiền toái luôn tìm tới nàng, rõ ràng là nàng căn bản không nghĩ đi quản, nhưng là nếu đã tiếp nhận rồi, thì cũng không thể không nói cái gì, chỉ lãnh đạm nói một câu: "Năm nhất ban một chuyên ngành M, Chu Tư Y", sau đó xoay người đi thẳng.
Lục Bách Khiêm ngơ ngác nhìn Chu Tư Y, cho dù chỉ là bóng dáng, cho dù hoàn toàn nhìn không tới Chu Tư Y biểu tình, hắn vẫn có thể cảm giác được Chu Tư Y lạnh lùng, trong lòng lại cảm thấy tính tình Chu Tư Y như vậy rất đáng yêu, ách nhiên thất tiếu* nghĩ, chẳng lẽ đây là cái gọi là băng sơn mỹ nhân?
*á khẩu không cười nổi
Chờ Chu Tư Y biến mất, hắn mới hồi phục tinh thần lại, ảo não vỗ về lông mày, chính mình thế nhưng đưa giấy tuyên truyền của Hội học sinh cho Chu Tư Y, cái này...... Hắn nhìn phương hướng Chu Tư Y biến mất mà thở dài, nhưng không có một chút ảo não, chỉ có bất đắc dĩ cười khổ một chút, lại quay đầu, vội vàng chạy về phương hướng của mình.
......
......
Khi Chu Tư Y đến cửa lớp, chuông đã vang hai phút trước, nàng ở cửa trước liếc mắt một cái, hên là lão sư cũng không tích cực lắm, không có đúng giờ đến phòng học, nàng không có đi vào bằng cửa trước, mà là đi vào bằng cửa sau.
Chu Tư Y cùng Thái Trác Nghiên ba người sớm có ăn ý, các nàng mỗi lớp đều cùng nhau lựa chọn chỗ ngồi tuốt dưới cùng, cho nên Chu Tư Y vừa tiến vào cửa sau, liền thấy ba người ngồi ở đó, nàng trầm mặc đi qua, ngồi xuống bên cạnh Thái Trác Nghiên, mà theo thứ tự xuống dưới là Thái Trác Hân đang lôi kéo tay Thái Trác Nghiên, cuối cùng là Khâu Khả Nhi đang ngơ ngác nhìn nàng.
Đem giấy tuyên truyền của Hội học sinh đặt lên bàn, cởi xuống ba lô yên lặng tọa hạ, mới phát giác ánh mắt ba người xem mình có chút kỳ quái, Chu Tư Y cũng quay đầu đồng dạng lấy ánh mắt nghi hoặc hỏi các nàng làm sao vậy.
Ba người kỳ thật là nghi hoặc Chu Tư Y tối hôm qua đi nơi nào, vì cái gì trễ hai phút mới đến, nhưng là lại cảm thấy nếu trực tiếp hỏi "tối hôm qua đi đâu làm gì?" thì sẽ có chút không thích hợp, cho nên cũng không biết mở miệng thế nào. Thái Trác Nghiên chỉ nhìn qua giấy tuyên truyền một cách đơn thuần, nhưng khi nhìn đến ba chữ "Hội học sinh", nghi hoặc hỏi Chu Tư Y: "Đây là cái gì?"
"Thông cáo chiêu mộ của Hội học sinh." Chu Tư Y lật xấp giấy một chút, cau mày nói.
"Hả? Là thông cáo chiêu mộ của Hội học sinh đó nha! Mau cho mình xem." Thái Trác Hân vừa nghe là thông cáo chiêu mộ của Hội học sinh, lập tức cảm thấy hứng thú, vươn tay đến bắt hai tờ, ý là đưa cho Khâu Khả Nhi một tờ, cũng không quản nàng ấy có hứng thú hay không.
Thái Trác Nghiên tựa hồ hứng thú không lớn, nàng xem tuyên truyền xong liền trầm mặc một chút, phát giác trong đó tựa hồ không hợp với lẽ thường, mặc kệ nói như thế nào thì truyền đơn cũng không hẳn là từ Chu Tư Y đến phát, nàng ấy vừa không phải Ban cán bộ, lại càng không phải thành viên trong Hội học sinh. Nàng đành trực tiếp hỏi: "Thông cáo này như thế nào sẽ là từ cậu tới phát?"
Chu Tư Y vẫn cau mày, nhớ tới Lục Bách Khiêm hai lần mạc danh kỳ diệu ngăn lại mình thì có điểm chán ghét: "Không biết, là Hội phó mạc danh kỳ diệu đưa cho tôi."
Thái Trác Nghiên có thể thấy rõ ràng Chu Tư Y cau mày che giấu chán ghét, nàng lẳng lặng suy nghĩ một hồi rồi nói: "Tan lớp trực tiếp đưa cho lớp trưởng là được."
"Ừ." Chu Tư Y cũng hiểu được đây là biện pháp tốt nhất, gật đầu.
Nhưng mà trong khoảnh khắc Chu Tư Y gật đầu, Thái Trác Nghiên mắt sắc ở khe hở như ẩn như hiện, theo cổ áo vọng đi vào, nhìn đến một cái hồng ban, ở vị trí xương quai xanh của Chu Tư Y. Thứ này Thái Trác Nghiên cũng không xa lạ, trên người nàng cũng thường xuyên bị Thái Trác Hân in lại vật như vậy, đây là dấu vết độc đáo của tình yêu.
Thái Trác Nghiên một tay đặt trên mặt bàn thượng, chống đầu, dùng lưng ngăn cách ánh mắt của Thái Trác Hân và Khâu Khả Nhi, nhìn Chu Tư Y không có biểu tình đặc thù gì, nhưng thanh âm lại rất nhỏ, nói: "Tư Y, quần áo của cậu lỏng ra kìa."
"Hả?" Chu Tư Y ngây ra một lúc, nàng hôm nay mặc là áo sơmi, nút thắt đã muốn là khấu đến nút thắt thứ ba, hẳn là kín đáo nhất rồi, như thế nào sẽ lộ hàng đâu? Nàng nghi hoặc nhìn Thái Trác Nghiên, phát hiện sắc mặt nàng thật nghiêm túc, cũng không giống nói giỡn, vì thế nàng "à" một tiếng liền khấu thêm một nút.
Lúc này lão sư đã vừa vặn đến đây, hai người cũng không có nói thêm cái gì, đều trầm mặc nghe giảng bài. Hai khoá liên tục, thời gian có điểm dài, nhưng Chu Tư Y lại không có cảm thấy phiền táo, nàng đã thói quen đắm chìm vào cái cảm giác nghiêm túc học tập ở lớp.
Tan lớp, Chu Tư Y cầm lấy xấp giấy tuyển dụng của Hội học sinh, đi đến trước mặt lớp trưởng, đặt trên bàn nàng ta, sắc mặt bình thản, đơn giản nói: "Lớp trưởng, đây là thông cáo Hội học sinh chiêu mộ nhân sự."
Lớp trưởng của Chu Tư Y là cái nữ sinh, mang theo một bộ kính cận, tuy rằng bộ dạng cũng không phải rất được, nhưng lại thật phấn nộn. Lớp trưởng nhìn xem giấy tuyên truyền để trên mặt bàn, sau đó ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn Chu Tư Y, đỡ kính hỏi: "Thông cáo Hội học sinh chiêu mộ nhân sự vì sao lại là từ cậu giao cho mình?"
Lớp trưởng cảm thấy điều này không phù hợp lẽ thường, nói như thế nào thì lớp trưởng cũng là nàng ta, dựa theo quy củ chỉ có thể là giao cho nàng ta đầu tiên, sau đó từ nàng ta phát ra mới đúng.
Chu Tư Y vốn phiền chán việc này, nghe lớp trưởng hỏi như vậy, như trước nhìn xem lớp trưởng không chút biểu tình, thản nhiên hỏi: "Có vấn đề gì sao?"
Thái độ nàng như thế, ở trong mắt lớp trưởng, chính là quá kiêu ngạo, trong lòng lớp trưởng có chút tức giận không phục, trên mặt lại cười đến hiền lành, mỉm cười nói: "À, không có gì, mình chỉ bất quá tùy tiện hỏi hỏi."
Chu Tư Y gật gật đầu, không nói gì nữa, xoay người đi. Lớp trưởng tháo kính xuống, xuất ra khăn tay chuyên dùng để lau kính, nhìn bóng dáng Chu Tư Y, cười đến hiền lành, thoạt như đang nhìn bằng hữu đi xa, mà ánh mắt nàng ta lại ngẫu nhiên lóe ra tinh quang, cẩn thận che giấu sự tồn tại của nó sau cặp kính mắt.
Chương sau Tô tỷ tỷ tái xuất =)) mấy thím sẽ biết máu liều của lão công Mộng Mộng đến đâu =))

Chương 48: Tín ngưỡng
Trước khi Trương Tử Hề ra cửa đã gọi điện thoại cho Tô Lâm, ước chị ta hôm nay gặp mặt. Cô và Tô Lâm lâu lắm không gặp, hơn nữa trong kế hoạch của cô, cũng cần có Tô Lâm nhân vật "bạn tốt" này a.
Trong mối quan hệ bằng hữu này, cho tới bây giờ đều chỉ có Tô Lâm chờ Trương Tử Hề, thời điểm Trương Tử Hề tới quán cà phê cùng Tô Lâm ước định, Tô Lâm đã uống xong một ly Lam Sơn thuần khiết. Trương Tử Hề ngừng xe ở cửa, tùy ý nhìn một chút, liền thấy chiếc C500 Mercedes-Benz màu lam của Tô Lâm, cô cầm lấy di động, nhấn dãy số của Tô Lâm, thuyết minh rằng cô không đi vào, kêu chị ta trực tiếp đi ra là được.
Tô Lâm một chút cũng chưa trì hoãn, Trương Tử Hề buông di động còn không quá một phút đồng hồ, Tô Lâm đã xao vang cửa xe của cô, Trương Tử Hề diêu hạ cửa xe, Tô Lâm liền buồn nôn kêu lên: "Hề Hề, đã lâu không thấy em, người ta rất nhớ em, nhớ em muốn chết."
Trương Tử Hề cũng bất động thanh sắc, nhếch mi cười lạnh nhìn cô, Tô Lâm cảm thấy không thú vị, đã sớm biết Trương Tử Hề không phải dạng người thích đùa, cô ngượng ngùng cười cười: "Hề Hề, hôm nay ước tôi đi ra, chuẩn bị đi nơi nào? Đi Yêu Quý salon tọa tọa sao?"
"Đi dạo phố đi." Trương Tử Hề thu hồi cười lạnh, thản nhiên đề nghị nói. Tô Lâm lại thoáng như nghe thấy tin tức gì kinh thiên động địa, kinh ngạc hỏi: "Hề Hề, em hôm nay làm sao...... Em không phải ghét nhất là đi dạo phố sao?"
Tô Lâm biết Trương Tử Hề không thích cùng người khác có thân thể tiếp xúc, cũng phi thường lười, cho nên số lần Trương Tử Hề đi dạo phố có thể đếm được trên đầu ngón tay. Một lần kia Trương Tử Hề muốn mua này nọ, liền trực tiếp đến Yêu Quý salon nói ra những thứ mình muốn mua, sau đó người bán hàng đem toàn bộ đồ vật phù hợp yêu cầu đặt ở trước mặt cô, nhâm cô thoải mái mà chọn lựa.
Trương Tử Hề quay đầu lại, nhìn tiền phương, không để ý Tô Lâm, thản nhiên nói: "Tôi hôm nay đột nhiên rất muốn đi dạo, trả giá thể lực đi mua một chút đồ."
Tô Lâm ngây người một chút, cô cảm thấy Trương Tử Hề hôm nay có điểm thâm trầm, cô xem không hiểu em ấy, nhưng là mặc kệ như thế nào, Trương Tử Hề mặc kệ làm cái gì, cô đều cực kỳ sẵn lòng mà phụng bồi. Cô không sao cả cười cười: "Vậy được rồi, Hề Hề, em muốn đi đâu?"
Trương Tử Hề lúc này mới quay đầu, châm chọc hỏi: "Tô tỷ, chị không biết? Tôi chưa bao giờ đi dạo phố, chị ở phía trước dẫn đường là được, tôi đi theo."
Tô Lâm đã sớm thói quen Trương Tử Hề không có lúc nào là không khinh bỉ chính mình, cô vô tình suy nghĩ một chút, búng tay một cái, tự tin nói: "A, tôi nghĩ ra rồi, nói đến đi dạo phố không ai chuyên nghiệp hơn tôi, Hề Hề em đi theo tôi, là chuẩn như Lê Duẩn luôn nhá!"
Trương Tử Hề nhíu mi, ngoắc đầu ý bảo Tô Lâm có thể lái xe. Tô Lâm gật gật đầu, đeo kính mát màu xanh thẫm, xoay người lãnh ngạo đi đến xe của mình, trừ bỏ Trương Tử Hề, ở trước mặt ai cô cũng đều như thế.
Nếu là một đôi hảo bằng hữu, ước định cùng nhau đi dạo phố, hẳn là lái chung một chiếc xe, hai người một bên nhàn nhã chạy đi, một bên nhàn nhã tán gẫu trường tán gẫu đoản, mới được xem như là bằng hữu chân chính. Nhưng mà, Tô Lâm cùng Trương Tử Hề làm năm năm bằng hữu, cô cho tới bây giờ cũng không dám hy vọng xa vời được ngồi xe của Trương Tử Hề, bởi vì cô biết Trương Tử Hề có tinh thần khiết phích rất nghiêm trọng. Mà Trương Tử Hề cũng chưa bao giờ chủ động mở miệng mời, chiếc xe này trừ bỏ chính mình, cũng chỉ có Chu Tư Y tọa qua.
Trương Tử Hề đi theo Tô Lâm, lại phát hiện cả hai đang rời khu buôn bán phồn hoa mà hướng về vùng ngoại thành. Cô cẩn thận ngẫm nghĩ, liền biết Tô Lâm muốn dẫn cô đi là địa phương nào. Hai người đều quen tăng tốc độ, đến gần nội thành, tốc độ xe liền nhanh hơn, chỉ dùng 20 phút là tới nơi.
Ngừng xe, lúc Trương Tử Hề xuống xe, Tô Lâm đã sớm đỗ xe, đứng ở cạnh cửa xe chờ đợi. Trương Tử Hề đóng cửa xe, nhìn nhìn hoàn cảnh xung quanh, cô nhớ rõ nơi này, Tô Lâm ba năm trước từng mang cô tới đây một lần, quay đầu nghi hoặc hỏi: "Tô tỷ, nghĩ sao mà lại đến địa phương này? Thật lâu chị cũng không có tới đây."
Tô Lâm nhìn chiêu bài "Tô Luyến Thấm" rất lớn cách đó không xa, khóe miệng gợi lên mỉm cười mang theo trào phúng, đồng thời lại có điểm bất đắc dĩ nói: "Kỳ thật tôi cũng không nguyện ý tới nơi này, nhưng là không có cách nào, trừ bỏ nơi này tôi không biết còn nơi nào thích hợp với em."
Trương Tử Hề đồng dạng nhìn thấy được chiêu bài "Tô Luyến Thấm" kia, liếc xem khoé miệng Tô Lâm xuất hiện nụ cười trào phúng, có chút đăm chiêu nói: "Nơi này dù sao cũng là sản nghiệp của Tô gia, chẳng lẽ nếu hôm nay không phải vì tôi, trọn đời chị cũng không đặt chân đến nơi này nữa? Chị còn không thể tha thứ cho Tô lão gia sao?"
Tô Lâm nghe thấy lời này, thoáng kinh ngạc, nghi hoặc nhìn Trương Tử Hề, vì sao cô có cảm giác Trương Tử Hề gần đây thay đổi nhiều như vậy, em ấy không phải ghét nhất là tình yêu hỗn loạn xấu xa không thuần khiết gì đó sao? Hôm nay vì sao lại nói giúp cho cha cô? Nhưng mà, cô vừa định hỏi cái gì, chuông điện thoại lại reo lên.
Cô thật có lỗi hướng Trương Tử Hề gật gật đầu, sau đó xuất ra di động nhìn thoáng qua màn hình, mày gắt gao nhăn lại, có chút khẩn trương nhìn Trương Tử Hề liếc mắt một cái, cắt đứt. Vừa định thả lại trong túi xách, di động lại vang lên, mày nhăn càng nhanh, lại cắt đứt. Nhưng mà đối phương tựa hồ thật kiên định muốn đánh thông cuộc gọi này, di động lần thứ ba vang lên, Tô Lâm trốn tránh nhìn Trương Tử Hề, sau đó chán ghét nhíu mày bắt máy, khẩu khí không kiên nhẫn, rất lạnh nói một câu: "Có chuyện gì?"
Trương Tử Hề im lặng đứng ở một bên, nhìn Tô Lâm gọi điện thoại, nhưng khi nghe được Tô Lâm nói chuyện, sắc mặt lại lạnh xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn Tô Lâm. Người bên kia đầu dây dường như rất kích động, nói rất lớn tiếng, Trương Tử Hề tuy rằng nghe không rõ ràng lắm, nhưng lại có thể xác định là thanh âm của một người đàn ông. Cô nghe Tô Lâm đối với di động lạnh lùng nói:
"Tôi không phải đã nói chúng ta chia tay sao? Hơn nữa tôi đã chuyển tiền vào tài khoản của anh!"
"A, thế hả? Tôi nói cho anh, ở trong thế giới của Tô Lâm tôi, cho tới bây giờ sẽ không tồn tại cái chữ 'yêu' này, cho nên mời anh thu hồi cái tình yêu buồn cười của anh đi!"
"Tôi hiện tại không rảnh!...... Buổi tối cũng không rảnh!...... Cứ như vậy đi, anh mà còn dây dưa nữa thì tự gánh lấy hậu quả!"
Tô Lâm treo điện thoại, khẩn trương nhìn về phía Trương Tử Hề, lại phát hiện ánh mắt Trương Tử Hề xem mình lãnh đến cực điểm, cô vô thố khẩn trương nhẹ giọng kêu một tiếng: "Hề Hề......"
Ngữ điệu kia hệt như làm nũng, cộng thêm bộ dạng Tô Lâm cũng cực mĩ, bộ dáng mảnh mai lúc này, tin tưởng cho dù là nữ tử cũng sẽ sinh ra yêu quý chi tâm, nhưng là vô tâm vô phế Trương Tử Hề đối với Tô Lâm làm nũng làm như không thấy, ánh mắt lãnh đến cực điểm, cô chán ghét nhíu mày, lạnh lùng xoay người đi đến "Tô Luyến Thấm" đại môn.
Tô Lâm nhìn Trương Tử Hề xoay người bước đi, trong đầu lặp lại Trương Tử Hề vừa mới nhíu mày lộ ra thần sắc chán ghét, cô hiện tại thật sự có ý muốn bóp chết nam nhân kia, rõ ràng biết Trương Tử Hề có tinh thần khiết phích, chán ghét nhất là một đêm tình, nam nhân chết tiệt kia lại cố tình dây dưa không rõ với mình.
Cô xem Trương Tử Hề dần dần đi xa, lại cảm giác được tựa hồ Trương Tử Hề đang trục xuất mình ra khỏi thế giới của em ấy, ánh mắt của cô dần dần đỏ lên, cô không có trách cứ Trương Tử Hề, mình làm gì có khả năng trách cứ Trương Tử Hề, em ấy so với chính mình, sạch sẽ như thánh nữ vậy, mà chính mình...... Cô hận bản thân, vì cái gì không thể khắc chế dụ hoặc.
Hốc mắt Tô Lâm hồng hồng, vội vàng đuổi theo, cũng không dám tới gần, cách Trương Tử Hề khoảng một thước*, cầu xin nói: "Hề Hề...... Thật xin lỗi...... Thật xin lỗi...... Tôi......" Cô tưởng giải thích cái gì, lúc này lại cảm thấy mình không thể vì mình biện giải, ở trước mặt Trương Tử Hề, cô luôn là hèn mọn như thế, đáng ghê tởm như thế, tội ác ngập trời như thế. Nhưng là, cô cũng không tưởng mất đi Trương Tử Hề bằng hữu này, cô thật cẩn thận đi theo phía sau Trương Tử Hề, ảo não hô: "Hề Hề...... Hề Hề......"
*xấp xỉ 0.4 mét
Trương Tử Hề cau mày, tuy rằng biết như vậy sẽ làm tổn thương Tô Lâm, nhưng cô không khắc chế được mà nảy sinh chán ghét, cô không thể tưởng tượng bằng hữu duy nhất của mình, thanh sắc khuyển mã* thế nào, hoang dâm vô độ thế nào. Nghe Tô Lâm khóc lóc cầu xin, không biết vì sao tâm Trương Tử Hề vốn cứng rắn lạnh như băng lại hơi lên men, cô không tự chủ được nhớ tới thật lâu trước kia, khi mà mình và Tô Lâm còn chưa trở thành bạn tốt, Tô Lâm luôn quấn quít lấy mình, làm mình chán ghét cùng bất đắc dĩ, cuối cùng không có biện pháp, Trương Tử Hề liền ném một cây đao cho Tô Lâm, lạnh lùng nói: "Muốn làm bằng hữu với tôi? Có thể. Bất quá mời chị phóng một ly huyết cho tôi."
*ăn chơi trác táng
Cô vốn là muốn dọa chạy Tô Lâm, mượn cơ hội này khiến chị ta không còn dây dưa mình nữa, nhưng là không nghĩ tới Tô Lâm xoay người bỏ chạy, chỉ chốc lát mượn trở về một chén rượu, cầm lấy đao mỉm cười cắt cổ tay, để tay trên miệng chén, tùy ý máu không ngừng chảy xuống cái chén, trên mặt lại không hề sợ hãi, nhìn Trương Tử Hề ngây ngốc mỉm cười.
Lúc ấy Trương Tử Hề cảm thấy chính mình gặp gỡ một cái điên tử, nhưng là...... Chính mình lúc đó cũng chẳng phải điên tử sao? Nhìn người này vì cùng chính mình làm bằng hữu, thế nhưng không tiếc lấy máu, Trương Tử Hề rất lãnh mạc, lạnh lùng bất động thanh sắc. Cuối cùng Tô Lâm phóng mãn một ly huyết, sắc mặt đã sớm trắng bệch, nhưng khóe miệng lại như trước mỉm cười, dùng ánh mắt tiều tụy nhìn Trương Tử Hề, suy yếu nói: "Trương Tử Hề, em là tín ngưỡng của tôi, mời em cứu thục tôi!"
Trương Tử Hề thở dài một hơi, dừng cước bộ, quay đầu, ánh mắt cố ý vô tình liếc cổ tay phải của Tô Lâm một cái, nơi đó còn có một vết sẹo nhợt nhạt, chính là cái Tô Lâm gọi là hữu nghị chứng kiến. Cô xem Tô Lâm đáng thương, lạnh lùng nói: "Tô Lâm, chị biết con người tôi chán ghét nhất là cái gì mà, phía trước tôi có thể dễ dàng tha thứ, là vì tôi cho dù biết, cũng cố ý bỏ qua, đơn giản là tôi xem chị là bằng hữu."
"Hề Hề, tôi......" Tô Lâm gặp Trương Tử Hề rốt cuộc dừng cước bộ, vừa mới lộ ra biểu tình kinh hỉ, lại nghe thấy Trương Tử Hề lạnh lùng nói xong câu đó, cô muốn mở miệng giải thích cam đoan cái gì, lại thủy chung không thể mở miệng, cô đương nhiên biết Trương Tử Hề chán ghét cái gì nhất, nó cũng chính là nguyên nhân vì sao mình vĩnh viễn không thể đi vào nội tâm em ấy. Trương Tử Hề là tín ngưỡng của cô, cô không thể nói dối Trương Tử Hề, bởi vì tiếp cận Trương Tử Hề là nghiện ngập cùng kích thích không thể khắc chế.
Khá thích tính cách của Tô tỷ, dám yêu dám hận :"> :">

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna