Google.com.vn Đọc truyện Online

21/07/2018

Ngự Tỷ Phách Ái Chi Bao Dưỡng (Miêu Tổng Tài) - Chương 89 + 90

Đăng bởi Ngân Giang | 21/07/2018 | 0 nhận xét
Chương 89: Bị thương
Trương Tử Hề không thể thuyết phục Chu Tư Y trực tiếp ngồi xe mình đi công ty, bởi vì Chu Tư Y rất cẩn thận, nàng muốn ngăn chặn hết thảy những chuyện có khả năng tạo ra ảnh hưởng xấu cho Trương Tử Hề; Chu Tư Y cũng vô pháp thuyết phục Trương Tử Hề cho phép mình lái xe đi công ty, bởi vì Trương Tử Hề trừ bỏ lo lắng sự an toàn của nàng, còn tưởng lúc nào cũng đem Chu Tư Y cột vào bên người mình.
Ai cũng không thể thuyết phục ai. Chu Tư Y bất đắc dĩ, vì sao Trương Tử Hề không tin kỹ thuật lái xe của nàng; Trương Tử Hề cũng cạn lời, vì sao Chu Tư Y lại quá cố chấp, chẳng lẽ em ấy không biết mình thích hai người cùng đi làm, cùng tan tầm cỡ nào sao?
Cuối cùng, hai người thỏa hiệp, y theo lệ thường, Trương Tử Hề trước tiên đưa Chu Tư Y đến trường học, để nàng cùng những thực tập sinh khác ngồi xe buýt đi qua.
Bởi vì cùng Trương Tử Hề tranh chấp, lúc Chu Tư Y đến cửa, tất cả thực tập sinh và Tô Vân Trì đều ở đó, Chu Tư Y chầm chậm chạy qua, cửa xe còn không thèm đóng, vội vàng leo lên xe buýt, trong lòng thầm oán: Đều do Hề keo kiệt.
Chu Tư Y vừa lên xe, tầm mắt liền chống lại Tô Vân Trì đang sắp xếp vị trí, nàng cảm thấy ánh mắt của Tô Vân Trì quá phức tạp, tựa hồ tưởng cùng mình nói cái gì, muốn nói lại thôi. Mịt mờ nhăn mặt một chút, liên tưởng đến hôm qua việc hắn gọi Trương Tử Hề, nàng có thể đoán trước Tô Vân Trì rốt cuộc muốn hỏi cái gì. Trong lòng không thoải mái, nhưng trên mặt vẫn giả vờ, nàng không còn là Chu Tư Y của quá khứ, một chút giao tế cũng không hiểu.
"Tô lão sư, sớm." Chu Tư Y mở miệng hướng Tô Vân Trì chào hỏi.
Tô Vân Trì cảm thấy mình thật đáng buồn, rõ ràng toàn tâm toàn ý yêu người kia nhiều năm như vậy, hiện tại lại thông qua tình hình hôm qua tìm hiểu tình huống của cô. Nhưng mà, hắn không biết mở miệng thế nào, bởi vì lòng tự tôn, cũng bởi vì muốn hỏi nhiều điều, ngược lại không biết mở miệng ra sao.
Gặp Chu Tư Y vấn an mình, Tô Vân Trì phản ứng trì trệ, chỉ nói một câu: "Sớm."
So chiêu, Chu Tư Y có thể từ ánh mắt của Tô Vân Trì cảm giác được, dục vọng hắn muốn hỏi mình càng thêm mãnh liệt, vì thế nàng nói tiếp một câu: "Thầy mau lái xe đi, em đi về chỗ ngồi trước." Sau đó không cho Tô Vân Trì cơ hội, trực tiếp đi về phía ba người Thái Trác Nghiên đang ngồi ở đuôi xe.
Tô Vân Trì há miệng thở dốc, muốn gọi Chu Tư Y, lại đột nhiên đình chỉ, hắn nhìn Chu Tư Y khí chất và bóng dáng xấp xỉ người kia, sâu kín thở dài một hơi, đảo mắt nhìn ngoài cửa sổ, sắc mặt âm trầm im lặng.
Ba người Thái Trác Nghiên không hỏi Chu Tư Y hoàn cảnh mới thế nào, bởi vì các nàng đã gặp qua Trương Tử Hề, cũng chính mắt gặp qua Trương Tử Hề khẩn trương Chu Tư Y cỡ nào, không cần hỏi Chu Tư Y, tình huống khẳng định là hảo đến không thể hảo hơn.
Chu Tư Y hỏi ba vị bạn tốt, mới biết Thái Trác Nghiên được an bài ở bộ Tài vụ, hỗ trợ xét duyệt số liệu; Thái Trác Hân được an bài đến bộ Bí thư, mà Khâu Khả Nhi cũng là đặc thù nhất, nàng không thuộc ngành nào cả, công tác của nàng tựa như shipper, chuyên phụ trách đi giao công văn.

Chu Tư Y đối Thái Trác Nghiên cùng Thái Trác Hân thực tập an bài một không cảm thấy có gì không ổn, Thái Trác Nghiên rất cẩn thận, Thái Trác Hân hiểu giao tế, nhưng Khâu Khả Nhi lại làm cho Chu Tư Y cảm thấy kinh ngạc, bởi vì trong bốn người, không ai dám nói mình có tri thức chuyên nghiệp vượt qua Khâu Khả Nhi, hơn nữa Khâu Khả Nhi trời sinh mẫn cảm với thị trường chứng khoán, không có khả năng chỉ làm tạp vụ. Nhưng Chu Tư Y cũng chỉ là ở trong lòng suy nghĩ, một chút cũng chưa biểu đạt ý kiến, lần này chỉ là thực tập mà thôi.
Tán gẫu xong, Khâu Khả Nhi nhìn Chu Tư Y sửng sốt một hồi, cắn cắn môi, sắc mặt đỏ ửng, nhỏ giọng hỏi: "Tư Y...... Cái người ngày hôm qua bộ dáng rất giống Trương...... Trương tổng, là muội muội của Trương tổng sao?"
Ba người có điểm kinh ngạc nhìn Khâu Khả Nhi, Chu Tư Y đáp: "Đúng vậy, cậu biết chị ta?"
Khâu Khả Nhi bối rối lắc lắc hai tay, nói: "Không có, chỉ là...... Cảm thấy chị ấy trông rất giống Trương tổng."
Chu Tư Y hiểu rõ, gật đầu đáp: "Ừ, người kia là muội muội của Hề, cũng là trợ lý của Hề."
Chu Tư Y trực tiếp dùng "Hề" xưng hô Trương Tử Hề, bởi vì bọn họ là hảo bằng hữu duy nhất của nàng, hơn nữa nàng cũng cảm giác được, Thái Trác Nghiên và Thái Trác Hân đã sớm nhìn ra quan hệ giữa mình và Trương Tử Hề. Khâu Khả Nhi có lẽ còn chưa biết, nhưng Chu Tư Y biết Khâu Khả Nhi là người thiện lương.
Khâu Khả Nhi lại cắn môi, cuối cùng chỉ đơn giản "à" một tiếng, nàng vẫn là không dám hỏi tên người kia, trong lòng phỉ nhổ bản thân, quên đi, mình vốn dĩ là vô dụng.
Thái Trác Hân nghe Trương Tử Hề còn có muội muội, bộ dạng cũng rất giống, hứng thú lên, lôi kéo Thái Trác Nghiên, nói với Chu Tư Y: "Oa, Tư Y, là thật sao? Hôm qua lực chú ý của mình hoàn toàn bị Trương tổng hấp dẫn, cho nên không chú ý tới. Bây giờ nghe Khả Nhi nói thế, tưởng một chút mới cảm thấy, thật sự rất giống đó. Cũng không biết chị ấy có khí thế giống như Trương tổng không ta."
"Khí thế?" Chu Tư Y nhíu mày nghi hoặc nhìn Thái Trác Hân, Trương Tử Hề rất khí thế sao? Sao mình không cảm giác được?
Thời điểm Trương Tử Hề đến văn phòng, phát hiện Trương Tử Mộng còn chưa đến, bình thường Trương Tử Mộng luôn rất đúng giờ, hơn nữa mỗi lần đều đến sớm hơn mình. Cô xem đồng hồ, cách thời gian công ty quy định đi làm đã qua hai mươi phút. Cô cũng không nghĩ nhiều, Trương Tử Mộng ngẫu nhiên muộn một lần, cô cũng không cảm thấy rất kỳ quái.
Tiến vào văn phòng, Trương Tử Hề ngồi ở ghế lão bản, lại chưa có tâm tình làm việc, bởi vì tốc độ của Chu Tư Y chậm hơn cô rất nhiều, hại cô một chút động lực để công tác cũng không có. Cô cứ như vậy nhàm chán ngồi đó, chờ Chu Tư Y đến.
Di động đột nhiên vang lên, Trương Tử Hề thứ nhất nghĩ đến có thể là Chu Tư Y đánh tới, nhưng khi vội vàng cầm lên, lại là Trương Tử Mộng đánh tới.
Trải qua hai năm ở chung, Trương Tử Hề trong lòng kỳ thật đã sớm thừa nhận Trương Tử Mộng là muội muội, chỉ là còn chưa thể quá thân mật mà thôi. Tiếp khởi điện thoại, Trương Tử Hề dỡ xuống lạnh lùng, thanh âm mang theo độ ấm, hỏi: "Tử Mộng, chuyện gì?"
Trương Tử Hề nghe di động truyền đến thanh âm rất nhỏ, cảm giác được Trương Tử Mộng tạm dừng khoảng mười giây, trong lúc đó còn hít sâu một lần mới mở miệng: "Chị, hôm nay em muốn xin nghỉ."
Thanh âm của Trương Tử Mộng suy yếu, lại còn hơi khàn khàn, Trương Tử Hề nhíu nhíu mày quan tâm hỏi: "Làm sao vậy? Sinh bệnh sao?"
Trương Tử Mộng lại tạm dừng mười giây, mới đáp: "Không có, chỉ là vừa tỉnh ngủ, có chút mệt, không muốn đi làm."
Trương Tử Hề không tự giác gợi lên khóe miệng, nhu hòa mỉm cười, Trương Tử Mộng cho tới bây giờ chưa từng bốc đồng nói với cô như thế.
Thanh âm của Trương Tử Hề tựa hồ cũng mang theo ý cười, nói: "Không có việc gì, mệt mỏi thì nên nghỉ ngơi cho thật tốt, một ngày không đủ thì hai ngày, hai ngày không đủ thì ba ngày, bất quá...... Nhiều nhất chỉ có thể là một tuần thôi, nơi này tôi không có em là không được đâu."
"Vâng, cám ơn chị, em cúp máy đây." Trương Tử Mộng lần này tạm dừng gấp đôi thời gian, thanh âm so với vừa rồi còn khàn hơn, nhưng Trương Tử Hề chỉ tưởng Trương Tử Mộng còn chưa rời giường, mới mệt rã rời như vậy.
Tô Lâm thoáng như bị rút mất linh hồn, hai mắt không có tiêu cự đứng ở nơi đó, chờ cô khôi phục ý thức, cũng không biết Trương Tử Mộng rời đi đã bao lâu, cô chỉ cảm thấy hai chân tê rần, không có tri giác. Tô Lâm vừa nâng lên một chân, liền chống đỡ không được thân thể, trực tiếp ngã xuống......
Hoàn hảo, Tô Lâm là đứng ở bên giường, giường lớn co giãn thoải mái cũng không khiến cô bị thương tổn. Tô Lâm ngã xuống, xoay đầu, lại trợn to hai mắt, đồng tử co rút, tựa hồ là nhìn thấy cái gì khủng bố.
Một vết máu từ đỏ tươi biến thành đỏ sậm, trên drap giường trắng noãn trở nên chói mắt, Tô Lâm biết đây là cái gì, nhưng mà...... Cô hoảng sợ, là dấu vết của một đêm xuân, còn...... Quá lớn. Tô Lâm động tác thong thả, run rẩy vươn tay đến trước mắt, sau đó chậm rãi mở ra, cảnh tượng đập vào mắt làm cho cô muốn tát mình một bạt tai, một ngón tay của cô, còn dính một chút vết máu...... Chết tiệt, cô thế nhưng còn giữ móng tay!
Hận không thể giết bản thân, đồng thời, Tô Lâm lại âm thầm may mắn, may mắn là tối hôm qua trước khi Trương Tử Mộng đến, cô đã tẩy sơn đi, tu bổ móng...... Nhưng mà, cô căn bản không thể đoán trước tình huống sẽ phát sinh, cho nên móng tay cô tuy rằng đủ mượt mà, lại không đủ ngắn.
Nhìn vết máu đỏ sậm kia, Tô Lâm hai hàng lông mày nhíu chặt, mắt hơi khép, lấy tốc độ cực nhanh xoay người xuống giường, thuận tay nắm áo ngủ lung tung khoác lên người, ngay cả dép lê đều không kịp mang, liền vội vã chạy đi ngoài.
Làm sao còn có thân ảnh Trương Tử Mộng, chiếc xe Aston Martin màu đỏ đã sớm không ở, Tô Lâm đứng ở cửa sửng sốt một chút, sau đó gắt gao nắm tay thành quyền, hung hăng nện lên cửa gỗ cứng cáp, phát ra một tiếng "oành", làn da bị sát phá tràn ra máu tươi, rất nhanh liền sưng lên, nhưng Tô Lâm lại không cảm thấy đau đớn, bởi vì lúc này lòng cô còn đau hơn gấp trăm ngàn lần.
Biểu tình ngưng trọng nhíu mày suy tư một hồi, Tô Lâm vội vã xoay người về phòng khách, tìm được ví, xuất ra điện thoại di động, do dự một chút, vẫn là bát thông qua Trương Tử Mộng di động.
Xiết chặt di động, đặt ở bên tai, khẩn trương ngừng thở, đợi điện thoại chuyển được, nhưng đáp lại cô cũng là một trận lạnh lùng...... "Thật xin lỗi, số quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được."
Tô Lâm tức giận buông di động, vội vàng tìm được số của Trương Tử Hề, vừa định gọi, lại tạm dừng, vẫn là mình tự đi qua thì hơn, ít nhất có thể tận mắt nhìn xem tình huống của Trương Tử Mộng, chứ không phải thông qua miệng Trương Tử Hề.
Tô tỷ kỳ này ăn hành rồi :v
===================
Chương 90: Lửa giận
Tô Lâm cước bộ vội vàng bước vào đại sảnh Vu thị, trên mặt không có một chút tươi cười, hơn nữa còn rất ngưng trọng, làm cho người ta có cảm giác rất lạnh. Hôm nay không có trang điểm, nhưng cô vốn thiên sinh lệ chất, trông vẫn vô cùng xinh đẹp cao quý.
Tiếp tân đối Tô Lâm cũng không xa lạ, bởi vì nữ nhân đặc biệt tinh xảo như Tô Lâm vốn làm cho người ta ấn tượng khắc sâu, huống chi số lần cô đến Vu thị cũng không ít, tiếp tân nhìn đến sắc mặt Tô Lâm, hơi hơi cúi người, có điểm không yên hỏi một câu: "Tô tiểu thư, có cần tôi giúp ngài thông báo cho Trương tổng một tiếng không?"
Tô Lâm cũng không dừng lại, không mang theo cảm xúc hồi đáp: "Không cần, tôi trực tiếp đi lên!"
Chờ thang máy đóng cửa lại, Tô Lâm nhăn lại mi, cô không nắm chắc Trương Tử Mộng còn có thể đi làm không, nhưng cô hiểu Trương Tử Mộng và Trương Tử Hề, hai người họ đều là không thích ở nhà, cực kỳ kiêng kị người nhà, trong lòng cô khẳng định, sau khi phát sinh chuyện đó, nếu Trương Tử Mộng còn chưa điều chỉnh tốt cảm xúc của mình, thì sẽ không trở lại Trương gia.
Cô sở dĩ không cần tiếp tân thông báo, bởi vì cô biết tính cách của Trương Tử Mộng tương tự Trương Tử Hề, cô tin tưởng nếu Trương Tử Mộng có đến đi làm, mà nghe được mình đến đây, khẳng định sẽ kêu bảo an đuổi mình ra khỏi Vu thị.
Tuy rằng rất nhiều người không thích thậm chí là chán ghét việc Tô Lâm lạm tình, nhưng bằng hữu của cô sẽ không thiếu, bởi vì cô cũng có rất nhiều ưu điểm, làm chuyện gì đều cực kỳ sòng phẳng, chỉ cần là cô làm, cô đều có thể chịu trách nhiệm tương ứng. Im lặng đứng trong thang máy, biểu tình ngưng trọng, hai mắt cũng lộ ra một tia kiên định, mặc kệ kết quả thế nào, cô đều phải cấp Trương Tử Mộng và Trương Tử Hề một cái công đạo.
Đi đến văn phòng của Trương Tử Mộng cùng Trương Tử Hề, Tô Lâm ở cửa đứng một hồi, nhắm mắt lại hít sâu vài cái, khi mở to mắt đã là tràn đầy kiên định, cô đã quyết định thừa nhận mình sẽ phải trả giá đại giới, trực tiếp vặn nắm cửa, không tuyển trạch phương thức gõ cửa.
Mở cửa ra, liếc mắt một cái liền thấy bàn công tác ở ngoại gian không có một bóng người, cửa nội gian lại đóng chặt, Trương Tử Mộng chưa tới đi làm, em ấy có thể đi làm sao? Tô Lâm nhíu nhíu mày, không khỏi lại nhìn thoáng qua bàn tay, sắc mặt mang theo nồng hậu áy náy cùng lo lắng.
Ngẩng đầu nhìn nội gian, Tô Lâm do dự một chút, vẫn là đi qua, sau đó xao vang cửa......
Ghế lão bản của Trương Tử Hề kỳ thật khá lớn, hoàn toàn có thể cất chứa hai nữ nhân dáng người thon thả là Trương Tử Hề và Chu Tư Y, mỗi người tọa một nửa, Chu Tư Y hai tay chống cằm ghé vào bàn công tác, Trương Tử Hề lại dựa lưng vào ghế, nhìn một phần văn kiện, đó là báo cáo tổng kết hạng mục khai phá mà cô kêu Chu Tư Y viết thử.
Tuy rằng hai người tọa một cái ghế, Chu Tư Y cũng không có cảm thấy không thoải mái, nhưng trong lòng vẫn là oán giận Trương Tử Hề "keo kiệt", mặc kệ nàng nói bao nhiêu lần, Trương Tử Hề cũng không đồng ý đặt thêm một cái ghế.
Tiếng đập cửa vang lên, chân mày Trương Tử Hề cau lại, nghi hoặc một chút, cô nhớ rõ Trương Tử Mộng hôm nay xin nghỉ, bình thường trừ bỏ Trương Tử Mộng, không có bất kỳ ai dám trực tiếp gõ cửa phòng cô, chẳng lẽ là Trương Tử Mộng đột nhiên trở lại? Chu Tư Y theo thói quen nhìn về phía Trương Tử Hề.
"Ai?" Trương Tử Hề nhìn thoáng qua Chu Tư Y, đề cao thanh âm hỏi, nếu không có hỏi rõ ràng là ai đang gõ cửa, cô tuyệt đối sẽ không cho phép người này đi vào văn phòng.
"Hề Hề, là tôi, Tô Lâm." Ngoài cửa truyền vào thanh âm của Tô Lâm.
Trương Tử Hề tạm dừng một hồi, vừa định nói mời vào, Chu Tư Y lại đột nhiên đứng lên, vẻ mặt có chút khẩn trương nhìn xung quanh một chút, tựa như đang tìm địa phương thích hợp. Trương Tử Hề nhìn bóng dáng Chu Tư Y, khẽ cười một chút, sau đó điều chỉnh tốt vị trí, tay giữ chặt Chu Tư Y thoáng dùng sức, một chút liền đem Chu Tư Y hoàn toàn không có chuẩn bị trực tiếp kéo đến trong lòng mình, ngồi lên đùi mình, sau đó không đợi Chu Tư Y phản ứng, kêu lên: "Mời vào."
Làm sao có thể như vậy? Chu Tư Y hoảng hốt, tuy rằng nàng biết Trương Tử Hề tín nhiệm Tô Lâm, nhưng nơi này là văn phòng, bây giờ còn là thời gian công tác, làm như vậy có phải có chút...... Trong đầu nàng lập tức nảy lên câu "văn phòng tán tỉnh", "tiểu thụ" cái gì. Mặt nàng ửng đỏ lên, nhưng tư thế bây giờ của nàng hoàn toàn không có ưu thế, một bàn tay Trương Tử Hề hoàn trên lưng nàng, nàng vốn không có biện pháp đứng lên. Nàng tinh tường nhìn nắm cửa đã chuyển động, đang dần dần bị đẩy ra, trong lúc bối rối Chu Tư Y tùy tiện liền cầm lấy văn kiện trên bàn, che mặt mình lại.
Tô Lâm là người sớm nhất biết chuyện của Trương Tử Hề và Chu Tư Y, hơn nữa còn có thể tính là hồng nương, Trương Tử Hề ngược lại bình thản, nhìn cửa mỉm cười, đợi Tô Lâm.
Tô Lâm đẩy cửa ra, nhìn đến tình cảnh như vậy, lập tức ngây ngẩn cả người. Cô không thấy mặt Chu Tư Y, nhưng cô biết người nọ là ai, tính danh là gì, lại nhìn Trương Tử Hề trên mặt mang theo mỉm cười, trong đó tựa hồ có một chút kiêu ngạo, giống như đang cùng mình khoe khoang em ấy sở hữu tuyệt thế trân bảo.
Đây là cảm tình giữa hai nữ nhân sao? Trương Tử Hề luôn luôn cao ngạo, trên mặt thế nhưng sẽ xuất hiện biểu tình như vậy, hơn nữa cho tới bây giờ em ấy đối bất luận kẻ nào đều lãnh đạm, thế nhưng sẽ sủng nịch nữ nhân kia đến mức đi làm cũng để cho cô ta ngồi lên đùi sao? Tô Lâm nghĩ thế, cô không có yêu ai, không hiểu khi hai người yêu nhau là cảm giác gì, vì thế cô rất nghi hoặc.
Trương Tử Hề phát hiện Tô Lâm hôm nay không có trang điểm, hơn nữa sắc mặt tựa hồ không giống với thường ngày luôn mỉm cười tuỳ ý, lại nhìn Tô Lâm đứng ở nơi đó, hoàn toàn không có chỗ cho Tô Lâm ngồi, nơi này thật sự không phải địa phương thích hợp để chiêu đãi khách nhân, cô nghĩ Tô Lâm hẳn là có chuyện gì trọng yếu muốn nói với mình, vì thế cũng thu liễm nụ cười, thay biểu tình nghiêm túc, nói với Tô Lâm: "Tô tỷ, bằng không chúng ta đến ngoại gian nói đi?"
"Không cần." Tô Lâm lắc lắc đầu, sau đó nhìn thoáng qua Chu Tư Y giống như đà điểu trốn đi, suy nghĩ một chút, lại nói với Trương Tử Hề: "Hề Hề, tôi có việc muốn nói với em, rất trọng yếu."
Tô Lâm ám chỉ rất rõ ràng, Chu Tư Y cũng không ngốc, nàng có thể nghe hiểu, nàng buông xuống văn kiện đang che mặt mình, sắc mặt đỏ ửng, có điểm ngượng ngùng nhìn Tô Lâm, kêu một tiếng: "Xin chào, Tô...... Tô tỷ."
Trương Tử Hề và Chu Tư Y cùng một chỗ lâu như vậy, nhưng đây cũng là lần thứ hai Tô Lâm nhìn thấy Chu Tư Y, ấn tượng đầu tiên ở hội quán Sủng Ái của Tô Lâm đã sớm phai nhạt, lúc này cô mới nhìn rõ, nguyên lai Trương Tử Hề thích người như vậy, xác thực bộ dạng rất đẹp, cũng rất đáng yêu, đặc biệt là phiến môi nho nhỏ kia. Đây là người của Trương Tử Hề, tuy rằng cô hiện tại tuyệt không muốn cười, nhưng vẫn là ngạnh sinh sinh mỉm cười một cái, nói với Chu Tư Y: "Xin chào, em hẳn là Chu Tư Y đi."
"Vâng, đúng vậy." Chu Tư Y gật gật đầu, sau đó buông văn kiện, mượn cớ nói: "Các chị tán gẫu đi, em đi ra ngoài một chút, hít thở không khí."
Trương Tử Hề nghe hai người đối thoại, bất giác nhíu nhíu mày, cô luôn luôn ích kỷ, người ích kỷ thường thường cũng càng bất công một chút, cô không nghĩ khiến cho Chu Tư Y cảm thấy mình có chuyện gì gạt em ấy, cô không nghĩ khiến cho Chu Tư Y trong lòng không thoải mái, cho nên cô lựa chọn không đi băn khoăn cảm thụ của Tô Lâm, chiếu cố Chu Tư Y. Hơn nữa cô cũng không cảm thấy có chuyện gì còn cần gạt Chu Tư Y, vì thế cô hoàn trụ thắt lưng Chu Tư Y, không cho nàng đứng lên, nói với Tô Lâm: "Tô tỷ, nói thẳng đi, tôi tin em ấy."
"Hề......" Chu Tư Y nhíu nhíu mày, thật có lỗi nhìn nhìn Tô Lâm, quay đầu đối Trương Tử Hề nhỏ giọng kêu một tiếng. Lại phát hiện ánh mắt Trương Tử Hề thật kiên định, không có cùng mình nhìn nhau, mà là nhìn Tô Lâm.
Tô Lâm do dự một chút, nhìn ánh mắt kiên quyết của Trương Tử Hề, cuối cùng vẫn là thỏa hiệp giống như dĩ vãng, nói một câu: "Được rồi."
Cô ngưng trọng đứng ở tại chỗ, do dự nên nói ra thế nào, Trương Tử Hề cũng lẳng lặng chờ, Chu Tư Y lại xin lỗi ngồi ở trên đùi Trương Tử Hề, trong lòng nàng oán giận Trương Tử Hề thật sự là quá mạnh mẽ.
Một lát sau, Tô Lâm quyết định vẫn là nói thẳng ra, không cần quanh co lòng vòng, nói với Trương Tử Hề: "Hề, Mộng Mộng tối hôm qua...... Đã phá thân."
Trương Tử Hề nghe vậy, sắc mặt không có gì biến hóa, hoàn toàn nhìn không ra hiện tại trong lòng cô đang nghĩ cái gì. Tay nắm văn kiện, đặt lên bàn, thẳng tắp nhìn chằm chằm Tô Lâm hỏi: "Hả? Sao lại thế này?"
Lúc này Chu Tư Y lại cảm thấy Trương Tử Hề thật sự không nên lưu mình lại, nàng cảm thấy mình làm cái gì cũng không đúng, đi không được, không đi cũng không được, đành cúi đầu, nhìn văn kiện.
Dưới tầm mắt Trương Tử Hề, Tô Lâm không tự giác cúi đầu, cô cảm thấy ánh mắt hiện tại của Trương Tử Hề tựa như một cây đao, sắc nhọn, bén ngót...... Một lát sau, âm thầm hít một hơi, cô ngẩng đầu đối diện Trương Tử Hề, nói: "Là tôi, tối qua chúng tôi uống rượu, sau đó...... Là tôi."
Trương Tử Hề nhìn Tô Lâm, ánh mắt mị lên, cô có cùng Chu Tư Y trải qua, cho nên không cần nghĩ thì đều biết, chủ động khẳng định là Tô Lâm, bằng không Trương Tử Mộng cũng sẽ không phá thân, cô nhìn chằm chằm Tô Lâm cười lạnh hỏi: "Tô Lâm, trước kia tôi như thế nào không biết chị cùng phụ nữ trong lúc đó cũng có thể gặp chuyện không may?"
Lời này khiến Tô Lâm im bặt chống đỡ, chết tiệt, trước kia cô căn bản là không nên bởi vì tò mò chuyện của Trương Tử Hề, mà đi tìm nữ nhân thử qua, bằng không cô cũng sẽ không biết phương pháp quan hệ, lại càng sẽ không nói giúp Trương Tử Mộng cảm thụ một chút......
Vấn đề này Tô Lâm không trả lời, cô giơ tay lên, mở ra năm ngón tay, nói với Trương Tử Hề: "Tay tôi có móng, em ấy...... Bị thương......"
Trương Tử Hề híp mắt, nhìn ngón tay Tô Lâm, nhìn móng tay của chị ta, lửa giận áp lực trong lòng hồi lâu rốt cuộc lên đến đỉnh điểm, ở chung hai năm, Trương Tử Hề đã dần dần tiếp nhận Trương Tử Mộng cô muội muội này, em ấy có rất nhiều thứ tương tự với mình, cô biết Trương Tử Mộng nhất định cùng mình không sai biệt lắm, tuy rằng chán ghét gia quy Trương gia, nhưng hai người vẫn là trải qua tư tưởng giáo dục phong kiến "coi trọng trinh tiết" của Trương gia mà lớn lên, bọn họ không có phóng khoáng như nhiều nữ nhân thời nay, ngược lại rất là bảo thủ.
"Bụp!" Xấp văn kiện trong tay Trương Tử Hề bay về phía Tô Lâm, trực tiếp nện lên mặt Tô Lâm, cô lạnh lùng nhìn chằm chằm chị ta, gầm nhẹ nói: "Tô Lâm, em ấy là muội muội của tôi!"
Đại gia nổi giận!

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna