Google.com.vn Đọc truyện Online

22/07/2018

Ngự Tỷ Phách Ái Chi Bao Dưỡng (Miêu Tổng Tài) - Chương 91 - 95

Đăng bởi Ngân Giang | 22/07/2018 | 0 nhận xét
Chương 91: Tìm kiếm
Trương Tử Hề là ngoan tâm, dùng hết khí lực, tuy rằng mấy tờ giấy đó rất nhẹ, nhưng khi nện lên mặt Tô Lâm vẫn là phát ra tiếng "bụp", tạp ra dấu vết màu đỏ.
Tô Lâm không biết mình nên làm gì để bình ổn cơn tức của Trương Tử Hề, chỉ có thể ngơ ngác đứng đó, ánh mắt mang theo xin lỗi cùng áy náy nhìn Trương Tử Hề vẻ mặt tức giận.
Chu Tư Y cũng bị hành động đột nhiên của Trương Tử Hề làm cho hoảng sợ, sửng sốt một chút, xoay người ôm lấy Trương Tử Hề, nàng sợ Trương Tử Hề sẽ tiếp tục nắm cái khác trên bàn đi tạp Tô Lâm, nàng cầu xin nhìn Trương Tử Hề, nhỏ giọng nói: "Hề, đừng như vậy."
Đối với Trương Tử Hề, Chu Tư Y chính là dược vật tốt nhất, nghe thanh âm tế nhuyễn cùng nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng, cơn tức trong lòng liền giảm xuống một nửa, nhưng cô lại lập tức muốn giết chết Tô Lâm, cô thật sự đối Tô Lâm sinh khí, rất hận, nếu hiện tại ở đây có một cây đao, cô tin tưởng mình sẽ chém chị ta một nhát.
Hung hăng liếc Tô Lâm một cái, Trương Tử Hề nhắm mắt lại hít sâu một chút, cố gắng khắc chế cảm xúc sắp tràn ra, nghĩ cách đối đãi chuyện này. Cô nhớ tới buổi sáng Trương Tử Mộng gọi điện thoại cho mình, tiếng nói nàng ẩm ướt, cô tự trách mình không hiểu Trương Tử Mộng, không nghe ra cảm xúc của nàng.
Trương Tử Hề nghĩ đến đây đột nhiên nhíu nhíu mày, Trương Tử Mộng hiện tại sẽ ở đâu? Cô nghĩ Trương Tử Mộng hẳn là không quay về nhà, nếu bị người nhà biết chuyện này, hậu quả thật sự không chịu nổi! Cô mở mắt ra, lạnh lùng nhìn Tô Lâm, đột ngột nói: "Tô Lâm, chị biết không? Kỳ thật tôi và Tử Mộng trừ bỏ có một thúc thúc cùng bốn bá bá, còn có một a di khác. Chẳng qua ngay cả tôi đều sắp quên người kia tồn tại rồi. Tôi nghe mẹ nói qua, a di kia chính là không tuân thủ gia quy, không chỉ có phá thân trước hôn nhân lại còn mang thai, sau đó bị giam lỏng ở nhà, hoàn toàn chặt đứt liên hệ với ngoại giới, cuối cùng u buồn tự sát thân vong...... Mà chị lại hiểu rất rõ quy củ của Trương gia chúng tôi!"
Trương Tử Hề là cố ý, giờ phút này cô hận Tô Lâm, nhìn chị ta áy náy hối hận, nặng nề chém xuống một đao, nhưng không có chút khoái cảm của việc trả thù. Nhìn Tô Lâm kinh ngạc, Trương Tử Hề không nói tiếp, xuất ra di động gọi Trương Tử Mộng, lại phát hiện Trương Tử Mộng đã tắt máy. Trong lòng lo lắng càng sâu, cô suy nghĩ một chút, gọi đến một dãy số không biết bao lâu đã không liên lạc, hiện tại cô phải xác định Trương Tử Mộng có về Trương gia không.
Lời này Chu Tư Y cũng nghe thấy, nàng không biết Trương gia rốt cuộc có quy củ thế nào, nhưng nàng loáng thoáng hiểu được, vì sao Trương Tử Hề vẫn không chịu đem thân thể hoàn toàn giao cho mình. Nàng lượng giải Trương Tử Hề, đồng thời hai tròng mắt trồi lên nồng đậm lo lắng, nàng và Trương Tử Hề thật sự có thể ở cùng nhau mãi mãi sao?
Trương Tử Hề đặt di động bên tai, khắc chế cảm xúc, khiến bản thân không cần lộ ra dao động. Nhưng mà, khi cô nghe thấy bên kia đầu dây vang lên thanh âm, lại sâu thâm nhíu mày, giọng nói không tính khó nghe, ngược lại là ôn nhu dễ nghe. Bên kia hỏi: "Xin chào, nơi này là Trương gia, xin hỏi ai đầu dây đó?"
Trương Tử Hề thật sự không biết xưng hô chủ nhân của thanh âm này ra sao, hơn nữa cũng thích không nổi, tuy rằng người này là mẫu thân Trương Tử Mộng, do dự vài giây, Trương Tử Hề vẫn là cố ý không xưng hô đối phương cùng báo thượng danh hào, xem mình như người dưng nước lã, hồi đáp: "Xin chào, xin hỏi Trương Tử Mộng có ở nhà không?"

Bên kia tựa hồ tạm dừng một hồi, thanh âm nghe không ra một chút băn khoăn, đáp: "Ngượng ngùng, tôi nghĩ nó hẳn là đi làm rồi."
"Vâng, vậy...... Tái kiến."
"Tái kiến."
Trương Tử Hề cắt đứt điện thoại, cúi đầu tạm dừng một hồi, nhất thời trong phòng im lặng xuống, ngay cả không khí đều đình chỉ lưu động, áp lực mà nặng nề. Chu Tư Y và Tô Lâm cũng không dám quấy rầy Trương Tử Hề, qua một hồi lâu, cô mới ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tô Lâm, sắc mặt lạnh đến sắp kết băng.
"Mặc kệ chị dùng phương pháp gì, cũng phải mau chóng tìm được Tử Mộng cho tôi!"
Tô Lâm cái gì cũng chưa nói, kiên định gật đầu, liền vội vàng đi ra văn phòng.
Lúc này ở Trương gia, mẫu thân Trương Tử Mộng, Cố Nguyệt Chi ngồi ở sô pha, vẫn nhìn dãy số trên màn hình, cười lạnh, dãy số này của Trương Tử Hề thật sự khiến người ta xem qua một lần sẽ rất khó quên.
Tô Lâm rời đi, Trương Tử Hề có một chút mệt mỏi ôm chặt Chu Tư Y, nghiêng đầu nằm lên lưng nàng, nhắm hai mắt lại, độ ấm trên người Chu Tư Y, đối với cô mà nói, là thích hợp nhất, tốt nhất. Có thể cho cô đủ ấm áp, cũng sẽ không cảm thấy bởi vì ấm áp quá độ mà bị bỏng.
Chu Tư Y biết giờ phút này Trương Tử Hề nhất định là lo lắng Trương Tử Mộng, lại không biết trước khi chân chính tìm được Trương Tử Mộng, mình có thể nói cái gì để trấn an Trương Tử Hề, điều nàng có thể làm, chính là im lặng để Trương Tử Hề ôm, để chị ấy nghiêng đầu nằm lên lưng, nếu có thể, nàng thật sự hy vọng Trương Tử Hề cũng có thể đem lo lắng trong lòng cùng hết thảy mọi việc buồn phiền, đặt hết lên lưng mình.
Tô Lâm rời đi văn phòng của Trương Tử Hề, lập tức khởi động xe chạy quanh H thị tìm kiếm, trước tiên cô tìm ở những địa phương Trương Tử Mộng có khả năng đến, sau đó lại tìm ở những địa phương khác có xác suất thấp, nhưng kết quả cũng là khiến cô thất vọng, trong lòng lo lắng càng ngày càng nhiều. Từ tìm kiếm có mục đích lúc ban đầu, chậm rãi biến thành tán loạn như ruồi bọ.
Giờ cơm trưa, Tô Lâm không có cảm giác đói khát, giờ cơm chiều, cô chỉ ăn cho đỡ đói, một chút tâm tình cũng không có. Hiện nay không có người nào biết được đáy lòng cô rốt cuộc có bao nhiêu lo lắng, nhưng cô không thể xúc động, phải cẩn thận, tìm kiếm Trương Tử Mộng, là chuyện không thể để cho người khác biết đến.
Trương Tử Hề cũng lái xe mang theo Chu Tư Y tìm kiếm tung tích của Trương Tử Mộng, vẫn duy trì liên hệ Tô Lâm, lại không tìm thấy Trương Tử Mộng, tựa như người này đã biến mất ở H thị, những địa phương có thể nghĩ ra cô đều tìm hết, vẫn hoàn toàn không có tung tích. So với Tô Lâm, Trương Tử Hề đỡ hơn một chút, ít nhất là cô có ăn cơm trưa và cơm chiều, không phải bởi vì cô không quan tâm Trương Tử Mộng, mà là bởi vì bên người cô còn có Chu Tư Y, cho dù mình không thèm ăn, cũng không thể để Chu Tư Y chịu đói. Chu Tư Y là bảo bối của cô...... Tuyệt thế trân bảo, cho nên vô luận khi nào, cô đều cẩn thận sủng Chu Tư Y.
Chu Tư Y gặp Trương Tử Hề như vậy, tự nhiên cũng ăn không vô, nhưng vì Trương Tử Hề, nàng vẫn rất phối hợp ăn cơm, đồng thời tưởng tẫn biện pháp để Trương Tử Hề cũng ăn một chút.
Sắp 10h tối, di động Trương Tử Hề đột nhiên vang lên, cô phản xạ có điều kiện đạp phanh, quán tính làm cho cô cùng Chu Tư Y đều khuynh người về phía trước, Trương Tử Hề lúc này mới ý thức được, mình vừa làm một chuyện ngu xuẩn, làm sao lại quên bên người còn có Chu Tư Y đâu, tâm liền đặt hết lên Chu Tư Y, xoay người đỡ hai vai Chu Tư Y, tỉ mỉ nhìn nàng, phát hiện nàng không có việc gì mới hơi hơi buông tâm, nhưng là vẫn không thể xác định, mới hỏi một câu: "Y nhi, thế nào? Không có chuyện gì đi?"
Chu Tư Y lắc lắc đầu, tỏ vẻ mình không có việc gì, nàng biết Trương Tử Hề lo lắng, nói với cô: "Em không sao, Hề, mau tiếp điện thoại đi, có lẽ có tin tức của Mộng tỷ."
Trương Tử Hề cuối cùng vẫn là nhìn Chu Tư Y một cái, xác định nàng thật không sao, mới vội vàng cầm di động, nhìn thoáng qua, lại phát hiện không phải Tô Lâm, mà là Trương Tử Mộng. Vừa định bắt máy, Trương Tử Hề lại đột nhiên dừng động tác, do dự một hồi, đoán rằng Trương Tử Mộng giờ phút này tâm tình ra sao, mới tiếp điện thoại, cố gắng bình thản: "Alô, Tử Mộng."
"Vâng, chị."
Trương Tử Hề nghe thanh âm của Trương Tử Mộng dày đặc giọng mũi, nhưng cảm xúc tựa như chưa từng có dao động lớn, mới hơi hơi thả tâm. Cô giả vờ không biết việc gì, hỏi: "Trễ như vậy còn gọi cho tôi, có chuyện gì sao?"
Ngừng thở, Trương Tử Hề đợi Trương Tử Mộng trả lời, qua một hồi lâu, Trương Tử Mộng mới đáp lại: "Chị, em chưa từng đến nhà chị, đêm nay...... Em có thể ở một đêm không?"
Trương Tử Mộng yêu cầu khiến tâm Trương Tử Hề mềm nhũn, cô khắc chế cảm xúc, không tự giác phóng nhu thanh âm, hồi đáp: "Ừ, có thể, em lại đây đi, tôi chờ em."
Trương Tử Hề nói cho Trương Tử Mộng biết địa chỉ, liền treo điện thoại, xoay người nói với Chu Tư Y: "Y nhi, chúng ta về nhà...... Chờ Tử Mộng lại đây."
Trương Tử Hề hiện tại một lòng đều lo lắng Trương Tử Mộng, lại nhất thời quên còn có một người, cũng đang lo lắng tìm kiếm Trương Tử Mộng. Trương Tử Hề về nhà, dừng xe, di động lại vang lên, thấy màn hình hiện lên hai chữ "Tô tỷ", Trương Tử Hề mới nhớ ra.
Tiếp khởi điện thoại, Trương Tử Hề còn chưa kịp nói, liền nghe thấy Tô Lâm khóc rống: "Hề Hề, tôi không tìm thấy Mộng Mộng, tôi thật sự không tìm thấy em ấy...... Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?......"
Tô Lâm nói năng lộn xộn, có thể đoán được trạng thái hiện tại của chị ta, Trương Tử Hề lẳng lặng suy tư, cuối cùng vẫn là thở dài một hơi, nói với Tô Lâm: "Em ấy vừa mới gọi điện thoại cho tôi, nói sẽ tới nhà tôi, chị......"
Tô Lâm còn chưa nghe Trương Tử Hề nói xong, chỉ đơn giản "à" một tiếng, liền cắt đứt điện thoại. Trương Tử Hề muốn kêu Tô Lâm về nhà hảo hảo nghỉ ngơi, chuyện này chờ tới ngày mai rồi hẵng nói, ai dè lại không kịp. Tình huống như vậy làm cho Trương Tử Hề sửng sốt, cau mày đứng ở tại chỗ, không biết Tô Lâm rốt cuộc là nghĩ như thế nào, chỉ đơn giản "à" một tiếng rồi thôi? Hiện tại Trương Tử Hề cũng không có tâm tư lo cho Tô Lâm, cô lo cho Trương Tử Mộng hơn. Chu Tư Y cũng không hiểu gì, nhìn Trương Tử Hề hỏi: "Hề, làm sao vậy?"
"Không có việc gì." Trương Tử Hề lấy lại tinh thần, lắc lắc đầu, trả lời Chu Tư Y, sau đó nắm tay nàng, đi vào phòng.
Liên hoàn đoạt mệnh call =))))
====================
Chương 92: Kế hoạch
Trương Tử Hề cùng Chu Tư Y về nhà, an vị ở sô pha đợi Trương Tử Mộng đến, hai người đều không có nói chuyện, chỉ im lặng chờ. Nhưng đã qua ba mươi phút, Trương Tử Mộng vẫn chưa xuất hiện. Trước khi nhìn thấy Trương Tử Mộng, Trương Tử Hề không bình tĩnh được, cô nhìn đồng hồ, mặt càng nhăn hơn.
Thủy chung không yên lòng, Trương Tử Hề vẫn là quyết định gọi Trương Tử Mộng, nhưng khi cô vừa cầm điện thoại lên, lại vừa vặn nghe thấy bên ngoài có một tiếng phanh xe. Cô không chút suy nghĩ liền buông di động xuống, chạy tới cửa, hình ảnh trong camera gắn trên vách tường đúng là xe Aston Martin đỏ của Trương Tử Mộng.
Bật công tắc, Trương Tử Hề mở cửa vội vàng đi ra ngoài. Chu Tư Y yên lặng nhìn Trương Tử Hề hành động, đi theo cô, trong lòng khẳng định, tuy rằng Hề rất ít khi đề cập muội muội, nhưng kỳ thật trong lòng chị ấy rất là quan tâm đi.
Trương Tử Mộng xuống xe, giống như bình thường, trạm định ở đó, nhìn Trương Tử Hề cùng Chu Tư Y mỉm cười: "Chị, Tư Y."
Trương Tử Hề nhìn Trương Tử Mộng, nhíu nhíu mày, Trương Tử Mộng căn bản chính là giả vờ, mỏi mệt trên mặt làm sao đều che giấu không được, sắc mặt còn trắng bệch. Cô bất động thanh sắc gật gật đầu, sau đó nắm tay Chu Tư Y, đi vào phòng, đưa lưng về phía Trương Tử Mộng nói: "Vào đi."
Nắm tay Chu Tư Y đã trở thành thói quen của Trương Tử Hề, không cần cố ý, cô cũng không quên làm vậy, động tác cực kỳ tự nhiên, không chút gượng gạo. Trương Tử Mộng nhìn Trương Tử Hề và Chu Tư Y nắm tay thì ngây người một hồi, không biết suy nghĩ cái gì, cuối cùng vẫn là lắc lắc đầu, đi theo.
Trương Tử Hề và Chu Tư Y tự nhiên an vị cùng nhau, hơn nữa dựa vào rất gần, Trương Tử Mộng ngồi ở đối diện, quan sát xung quanh, một lát sau mỉm cười ca ngợi: "Phòng ở thật không tồi...... Tuy rằng không to bằng nhà mình, nhưng cảm giác giống 'nhà' hơn."
Chu Tư Y nghe nói như thế, biết lời này chủ yếu là nói với Trương Tử Hề, nàng chỉ im lặng ngồi, không có đáp lời, nhưng trong lòng lại âm thầm gật đầu đồng ý lời Trương Tử Mộng nói, đối với nàng, nơi này xác thực rất giống "nhà".
Trương Tử Hề mỉm cười, lại không biết đáp lại thế nào, có thể nghe ra, Trương Tử Mộng ở căn nhà kia cũng không khoái hoạt, hơn nữa nàng cũng nói qua, nàng chán ghét căn nhà kia. Suy nghĩ một chút Trương Tử Hề mới nói: "Nếu em thích, hãy chuyển tới đây sống chung với chúng tôi, tôi sẽ giúp em nói với cha."
Lời này khiến Trương Tử Mộng sửng sốt, sau đó không biết vì sao trong lòng đột nhiên cảm thấy một trận toan sáp, hiện tại nàng thật sự là không thích hợp về nhà, hôm nay ở bên ngoài ngây người cả ngày, cảm thấy mình giống như tiểu hài tử vô gia cư, mặc dù có nhà cũng không dám trở về, thật sự là không biết làm sao, do dự hồi lâu mới gọi điện thoại cho Trương Tử Hề.
Tuy rằng Trương Tử Mộng rất thích nơi này, nhưng dù sao nó vẫn không phải là nhà của nàng, nơi này chỉ thuộc về Trương Tử Hề và Chu Tư Y, nàng gật đầu, ngượng ngùng nói: "Vậy...... Được rồi, cám ơn chị. Bất quá...... Sẽ không quấy rầy hai người đi?" Câu sau, Trương Tử Mộng là nhìn Chu Tư Y nói, nàng ở đây xác thực y như ngoại nhân.
Lời này làm cho Chu Tư Y có điểm co quắp, không biết nên trả lời thế nào, mọi thứ ở đây đều thuộc về Trương Tử Hề, nàng cũng vậy, nàng cảm thấy mình còn chưa có tư cách làm chủ nhân, hoan nghênh Trương Tử Mộng. Lúc này nàng đột nhiên có cảm giác da mặt dày, không có trả giá đại giới, lại chỉ dựa vào việc Trương Tử Hề yêu mình, còn bởi vì mình tham luyến nơi này, ở trong này hưởng thụ cuộc sống thoải mái cùng ấm áp.
Trương Tử Hề nhìn Chu Tư Y một cái, lập tức nhìn ra nàng đang suy nghĩ cái gì, giữ chặt tay nàng đặt ở trên đùi, dùng sức nắm vài cái, sau đó mới nói với Trương Tử Mộng: "Sẽ không, nơi này có rất nhiều phòng. Em lại là muội muội của tôi, không có gì quấy rầy cả."
Trương Tử Mộng cảm động gật đầu, đột nhiên cảm thấy sự cố gắng từ nhỏ đến lớn là đáng giá, lại không biết tiếp theo phải nói cái gì, nhất thời im lặng xuống. Một khắc an tĩnh lại, sự bức bối mà Trương Tử Mộng xem nhẹ cả ngày nay lập tức bừng lên, không thoải mái, đầy người không thoải mái, vẻ mặt cũng có chút mất tự nhiên: "Chị, em muốn tắm rửa."
"À." Trương Tử Hề gật gật đầu, chỉ vào phòng tắm phía sau nói với Trương Tử Mộng: "Phòng tắm ở đó."
Trương Tử Mộng gật gật đầu, cũng không có động tác, khó xử nói: "Nhưng mà...... Em không có mang theo quần áo."
Trương Tử Hề tự trách mình sơ ý, nghĩ đến Trương Tử Mộng hẳn là một ngày đều không có quay về nhà, làm sao có khả năng chuẩn bị y phục, suy nghĩ một chút, nói với Chu Tư Y: "Y nhi, em đi lấy quần áo cho Tử Mộng đi."
"Vâng." Chu Tư Y thật nhu thuận gật gật đầu, đứng dậy đi lên lầu hai. Trương Tử Mộng nhìn bóng dáng Chu Tư Y, có chút đăm chiêu, Trương Tử Hề cũng chú ý tới điểm này, cũng không nói gì. Tuy rằng cô đã sớm tiếp nhận Trương Tử Mộng, nhưng cảm tình của hai người không giống như những cặp chị em bình thường khác, rất nhiều điều đều không thể tự nhiên nói ra miệng, cho nên liền im lặng.
Chu Tư Y cầm áo ngủ cùng nội y chỉnh tề đi xuống, đến trước mặt Trương Tử Mộng đưa bằng hai tay, kêu một tiếng: "Mộng tỷ."
Trương Tử Mộng mỉm cười tiếp nhận, phát hiện toàn là đồ mới, tiếp theo liền nghe thấy Trương Tử Hề nói: "Đều là đồ mới, hơn nữa đã được giặt qua, Y nhi hẳn là lấy đồ của tôi, hợp với em."
Trương Tử Mộng giống Trương Tử Hề, không chỉ là vẻ ngoài, ngay cả dáng người đều không sai biệt lắm, nói hai người không phải thân tỷ muội cũng sẽ không có ai tin.
Trương Tử Hề nhìn Trương Tử Mộng cầm quần áo đi đến phòng tắm, gương mặt trầm xuống, Trương Tử Mộng cố tình che giấu, nhưng cô vẫn có thể thấy được tư thế của nàng có một tia mất tự nhiên, Tô Lâm buổi sáng đã nói qua, Trương Tử Mộng bị thương. Trương Tử Hề nhíu mày, lại không biết nói gì, cô không rõ Trương Tử Mộng có thể nói sự kiện kia với mình hay không, cho nên cũng không chủ động hỏi han, cô vẫn là chờ Trương Tử Mộng tự mình nói ra. Nhưng mà, cô lại lo cho vết thương của Trương Tử Mộng, không biết em ấy bị thương có nghiêm trọng không, nếu xử lý chậm trễ, cô sợ sẽ bị viêm mất, nhưng là nên nhắc nhở Trương Tử Mộng thế nào đây?
Về phần căn nhà kia, Trương Tử Hề âm thầm lên kế hoạch đã lâu, hiện tại mình đã gần ba mươi tuổi cộng thêm chuyện của Trương Tử Mộng, đều đi nhanh hơn kế hoạch mất rồi, tuy rằng bây giờ Trương Nghiêm Đình còn chưa đề cập qua hôn sự, nhưng cô biết, nếu mình còn bị Trương gia khống chế, thì không thể thoát khỏi.
Trừ bỏ Chu Tư Y, ai cô cũng không cần, ai cô cũng không thèm, Chu Tư Y là người cô để ý nhất, cũng là người duy nhất mà cô để ý, bởi vì lúc nào cũng đem tâm đặt ở trên người Chu Tư Y, ánh mắt Chu Tư Y ảm đạm ban nãy cô đương nhiên phát hiện ra, hơn nữa cũng biết là vì cái gì. Cô kéo Chu Tư Y qua, ôm vào lòng, từ phía sau tới gần tai nàng nhẹ giọng nói: "Y nhi, em hãy mau trưởng thành đi, tôi cần sự giúp đỡ của em, có một số việc, không phải em thì không thể làm được."
Ánh mắt Chu Tư Y nguyên bản đang ảm đạm, nghe cô nói thế liền sáng lên, nàng đưa lưng về phía cô gật gật đầu, thanh âm tự tin kiên định nói: "Vâng, Hề, em sẽ cố gắng."
Trương Tử Hề đạt tới mục đích, lộ ra mỉm cười, ôm Chu Tư Y càng chặt hơn. Trương Tử Hề nói lời này kỳ thật không chỉ là vì an ủi Chu Tư Y, trong kế hoạch của cô, xác thực có đất diễn của Chu Tư Y, hơn nữa còn là ở thời khắc mấu chốt nhất, nắm giữ thành bại. Trương Tử Hề từ khi lên kế hoạch, vẫn dụng tâm dạy Chu Tư Y, vị trí của em ấy không ai có thể thay thế, bởi vì trừ bỏ em ấy, cô không thể tín nhiệm một ai khác.
Trương Tử Mộng đi ra phòng tắm, nhìn đến chính là tình cảnh hai người ôm nhau, nàng tựa vào cửa im lặng nhìn, hai người đang ôm nhau kia đã có được tình yêu sâu đậm, dùng ánh mắt đều có thể nhìn ra, nguyên lai hai nữ nhân thật sự có thể yêu nhau, giờ phút này nàng thật hâm mộ Trương Tử Hề và Chu Tư Y, vậy nếu mình và Tô Lâm...... Nghĩ đến đây, Trương Tử Mộng ngừng lại, nàng ngay lập tức phủ định ý tưởng buồn cười mà cũng có phần điên rồ đó, trong lòng phán định: Không có khả năng!
Không nghĩ hai người kia vì mình xuất hiện mà xấu hổ, nàng giả vờ như không có việc gì đi qua, hỏi Trương Tử Hề: "Chị, có gì để ăn không? Em có chút đói bụng."
Trương Tử Mộng đâu chỉ là có chút đói bụng, nàng cả ngày không có ăn cái gì, hiện tại tắm rửa xong, cảm giác đói khát lập tức bùng lên.
Hai người nghe Trương Tử Mộng hỏi mới ý thức được sự tồn tại của nàng, Trương Tử Hề tỉnh bơ, nhưng Chu Tư Y lại đỏ mặt. Trương Tử Hề nhíu mày suy nghĩ một chút, trong nhà có thức ăn sẵn, nhưng đều là đồ ăn vặt, nghĩ đến Trương Tử Mộng một ngày không ăn gì, điều này không tốt. Hiện tại kêu quản gia Miracle tới, tựa hồ có điểm quá muộn, hơn nữa Miracle chạy tới cũng là cần thời gian.
Lại nghe Chu Tư Y nói: "Hề, Mộng tỷ, để em đi nấu cho." Nói xong, cũng không chờ Trương Tử Hề cùng Trương Tử Mộng hai tỷ muội nói chuyện, liền đứng lên đi đến phòng bếp, nàng biết nếu mình dừng lại, Trương Tử Hề nhất định sẽ cản trở, trước kia nàng muốn nấu nướng, Trương Tử Hề luôn không đồng ý.
Trương Tử Hề nhìn Chu Tư Y đi cực nhanh thì sửng sốt, sau đó bất đắc dĩ lắc đầu, cười cười nói: "Tử Mộng, em có lộc ăn đấy, ngay cả tôi cũng chưa từng nếm qua thức ăn do Y nhi nấu đâu."
Trương Tử Mộng nghe xong cũng ngỡ ngàng, sau đó nhịn không được cười thầm, Trương Tử Hề nói lời này đúng là kỳ quái, rõ ràng chị ấy cũng chưa nếm qua thức ăn Chu Tư Y nấu, lại còn nói mình có lộc ăn, giống như món mà Chu Tư Y sắp nấu là có một không hai trên đời vậy.
Sao chương này tui thấy nó tếu tếu ~
================
Chương 93: Đối lập
Miracle là quản gia rất xứng chức, trong nhà Trương Tử Hề cho tới bây giờ cũng không thiếu nguyên liệu nấu nướng, hơn nữa đều là mới mẻ sạch sẽ. Chu Tư Y không thích cầu kỳ, nấu cơm rất tốn thời gian, nàng không sợ phiền toái, nhưng lại sợ Trương Tử Mộng đói bụng. Nàng chỉ nấu mì trứng đơn giản.
Chu Tư Y không biết khẩu vị của Trương Tử Mộng, nhưng đối với khẩu vị của Trương Tử Hề nàng nhất thanh nhị sở, cho nên khi nấu liền theo bản năng dựa vào khẩu vị của Trương Tử Hề. Trương Tử Hề khẩu vị nhẹ, thích chay không thích mặn, phối liệu trong canh cũng chỉ là rau xanh mà thôi, nhưng vì canh quá nhạt, nàng phải dùng thêm bột nêm. Bột nêm vốn có vị ngọt của thịt, nấu cho canh ra vị thịt không cần nhiều thời gian.
Mì trứng đối với Chu Tư Y là mỹ thực, nhưng đối với Trương Tử Hề thì căn bản chả là gì cả, bình thường Trương Tử Hề và Chu Tư Y đều là ăn cao lương mỹ vị. Nếu như là ngày thường, Chu Tư Y có lẽ sẽ không chừa phần cho ai kia, nhưng đây là nấu cho Trương Tử Mộng ăn, không cần phải nói, nàng khẳng định cũng sẽ nấu luôn phần của Trương Tử Hề.
Thời điểm Chu Tư Y dùng khay bưng hai bát mì ra, Trương Tử Hề và Trương Tử Mộng ngửi thấy hương vị kia liền nhịn không được ngón trỏ đại động, Trương Tử Mộng là vì đói bụng cả ngày, mà Trương Tử Hề là vì đó là món Chu Tư Y nấu, cho nên yêu ai yêu cả đường đi, thèm chảy dãi.
Chu Tư Y phóng hai bát mì tới trước mặt hai người, cũng kèm theo hai đôi đũa, Trương Tử Mộng thật sự là đói muốn rã ruột, từ nhỏ đến lớn nàng chưa từng trải qua đói khát như vậy, cho nên cảm thụ cũng đặc biệt mãnh liệt, hướng Chu Tư Y nói tạ, liền cầm đũa "chiến đấu".
Trương Tử Hề nhìn bát mì mỉm cười, cô chỉ biết Chu Tư Y sẽ không quên phần của cô, tâm không khỏi dịu xuống, nhưng cô phát hiện chỉ có hai bát, Chu Tư Y không có, nghĩ Chu Tư Y khẳng định là đã quên nấu phần của mình rồi, thầm mắng nàng ngu ngốc, nhưng là trong lòng lại mềm nhũn.
Cô xem bát mì hơi lớn, nói với Chu Tư Y: "Y nhi, đi lấy thêm một đôi đũa, nhiều như vậy tôi ăn không hết, tụi mình ăn chung đi ~~"
Bởi vì trong lòng mềm nhũn, Trương Tử Hề lại kìm lòng không đậu phát ra thanh âm lạc lạc đặc hữu, Trương Tử Hề khá tự nhiên, nhưng Chu Tư Y lại trở nên xấu hổ, nhìn Trương Tử Mộng. Trương Tử Mộng còn đang ăn ngon lành, bị giọng nói "vàng ngọc" của Trương Tử Hề hù doạ, hiệu quả quả thật như trời hạn kinh lôi, thiếu chút nữa đem mì trong miệng đều phun ra ngoài. Thanh âm như vậy, cùng Trương Tử Hề trong cảm nhận của nàng thật sự kém quá xa.
Nhưng bởi vì được nghiêm khắc giáo dục từ nhỏ cùng dưỡng thành thói quen, Trương Tử Mộng cũng không có thất lễ mà phun mì trong miệng ra, cuối cùng nhịn xuống không phun thì lại bị nghẹn, nàng mãnh liệt ho khan.
Chu Tư Y đỏ mặt, xoay người chạy nhanh vào bếp lấy thêm đôi đũa, rời đi chốn thị phi này. Trương Tử Hề một chút cũng chưa ý thức được, ngược lại thật quan tâm rót một ly nước đưa cho Trương Tử Mộng, nói: "Tử Mộng, không cần ăn nhanh như vậy, đối với bao tử sẽ không tốt, ăn từ từ thôi."
Trương Tử Hề lời này khiến Trương Tử Mộng càng ho mạnh hơn, mặt đỏ bừng, nguyên lai tỷ tỷ luôn luôn khôn khéo của nàng cũng có thời điểm ngốc nghếch như vậy.
Chờ Trương Tử Mộng rốt cuộc ngừng ho, lại không biết nói cái gì, nàng đành giả vờ như cái gì cũng chưa phát sinh, cúi đầu tiếp tục ăn. Lúc này Chu Tư Y cũng cầm một đôi đũa đi ra, Trương Tử Hề vỗ vỗ chỗ bên cạnh, kêu Chu Tư Y tọa hạ. Sau khi Chu Tư Y ngồi xuống, nhìn chỉ có một bát mì mới ý thức được, hai người cùng ăn, đều do Trương Tử Hề vừa rồi phát ra âm thanh lạc lạc, hại nàng trong lúc nhất thời không có chú ý tới, Trương Tử Hề chỉ kêu nàng lấy đũa lại không có lấy bát, mà mình cũng không nghĩ nhiều liền làm theo.
Lúc chỉ có hai người thì không sao, nhưng hiện tại còn có Trương Tử Mộng a, quá mắc cỡ rồi. Trương Tử Hề căn bản chính là cố ý, Chu Tư Y đô đô miệng, đứng lên nói: "Em đi lấy bát." Chu Tư Y vừa định đi, lại bị Trương Tử Hề kéo lại, hỏi: "Lấy bát làm gì, ăn chung là được rồi, trước kia cũng không phải đều như vậy sao?"
Chị còn nói! Mặt Chu Tư Y càng đỏ hơn, mất tự nhiên liếc Trương Tử Mộng một cái, thấy chị ấy tựa như cái gì cũng chưa nghe thấy, chỉ có đầu là càng cúi càng thấp, mặt Chu Tư Y càng đỏ hơn nữa, nàng biết Trương Tử Mộng nhất định là nghe thấy, chỉ là giả vờ không biết mà thôi, Trương Tử Hề nói lớn tiếng như vậy, làm sao có khả năng không nghe chứ. Nếu cô đã nói thế, Chu Tư Y cũng không không biết xấu hổ trước mặt ngoại nhân cùng Trương Tử Hề giận dỗi, đành phải ngồi xuống, bĩu môi cầu xin Trương Tử Hề: "Hề, em không đói bụng, chị tự ăn có được hay không?"
Không đói bụng? Trương Tử Hề cau lại chân mày, hôm nay Chu Tư Y và mình đều chỉ ăn có một chút, hơn nữa sức ăn của Chu Tư Y cô tin tưởng không có ai so với cô rõ hơn, cô hoài nghi nhìn Chu Tư Y, phát hiện trên mặt nàng có điểm hồng, rốt cuộc mới biết là nàng thẹn thùng, cô thật không thể lý giải, sao da mặt Chu Tư Y mỏng quá vậy, có cái gì để thẹn thùng đâu, Trương Tử Mộng đã biết mối quan hệ của hai người rồi, cùng nhau ăn chung một bát mà thôi, cũng không phải trước mặt Trương Tử Mộng hôn môi hay làm yêu a.
Bất quá Trương Tử Hề chính là thích bộ dạng Chu Tư Y không được tự nhiên, miệng chu lên đáng yêu chết đi được. Trương Tử Hề thật vô lại uy hiếp nói: "Không được, nhất định phải ăn, hôm nay căn bản em chưa ăn được bao nhiêu...... Tự ăn hoặc là tôi uy em, lựa chọn đi!"
Chu Tư Y bĩu môi oán hận liếc Trương Tử Hề, nếu Trương Tử Mộng không ở đây, nàng nhất định sẽ xoay lỗ tai chị ấy. Nàng đành phải cầm đũa lên, sinh khí nói: "Em ăn!"
Chờ Trương Tử Hề cùng Chu Tư Y nháo xong, Trương Tử Mộng đã ăn gần hết bát mì, chỉ còn lại nước súp, nàng cúi đầu chậm rãi uống, trong lòng nghĩ, nguyên lai tình yêu thật sự có thể thay đổi một người, hương vị kia có phải giống như nước súp này không, ngọt mà không nị?
Trương Tử Mộng uống hết nước, cảm thấy thật thỏa mãn, không biết có phải do mình quá đói không, dù sao nàng cảm thấy mì trứng Chu Tư Y nấu rất ngon, ngẩng đầu lên, nhìn hình ảnh hai người tễ cùng một chỗ, Trương Tử Mộng trong lòng có một cảm giác khác thường, tựa hồ là hâm mộ cùng chờ đợi.
"Tư Y, cám ơn mì của em, thật sự ăn ngon lắm." Trương Tử Mộng lộ ra nụ cười chân thành, nàng cảm thấy mình có điểm thích Chu Tư Y rồi.
Chu Tư Y ngẩng đầu, mặt hơi đỏ lên, nhưng nàng vẫn là cố trang trấn định, mỉm cười đáp: "Mộng tỷ, không cần khách khí, chị thích, em thật cao hứng."
Mộng tỷ? Trương Tử Mộng trước kia không có chú ý tới cách xưng hô này có chút không thích hợp, hiện tại nàng xem Trương Tử Hề lúc nào cũng hạnh phúc, cộng thêm sau khi tiếp nhận quan hệ giữa Chu Tư Y và Trương Tử Hề, liền phát giác xưng hô không đúng. Chu Tư Y là người yêu của Trương Tử Hề, lại kêu nàng là Mộng tỷ, tổng cảm thấy bối phận rối loạn. Nếu xếp theo bối phận, nàng hẳn là tôn xưng Chu Tư Y một tiếng...... Chị dâu? Hay là anh rể? Lại là cái nan đề. Trong lúc nhất thời, Trương Tử Mộng rối rắm lên.
Ngay lúc Trương Tử Mộng còn rối rắm chưa nghĩ ra kết quả, đột nhiên chuông cửa vang lên, Chu Tư Y cùng Trương Tử Mộng đều theo bản năng nghi hoặc nhìn về phía Trương Tử Hề. Trương Tử Hề ngẩng đầu cũng là đồng dạng mang theo nghi hoặc, Trương Tử Hề luôn không chào đón ngoại nhân, cho nên chuông cửa cơ bản chưa từng vang qua. Hiện tại đã trễ thế này, sẽ là ai đâu?
Nhưng mà giây tiếp theo Trương Tử Hề đã đoán ra được là ai, cô do dự một chút, đi tới gần camera, quả nhiên là Tô Lâm, chị ta đang đứng ở cửa, hơn nữa trong tay còn giống như dẫn theo cái gì.
Tô Lâm ăn mặc vẫn là bộ y phục hồi sáng, camera nhà Trương Tử Hề là full HD, cho nên có thể thấy rõ Tô Lâm lo lắng, Trương Tử Hề do dự đứng ở nơi đó, rốt cuộc có nên mở cửa hay không? Chuyện của Trương Tử Mộng và Tô Lâm, cần ngồi xuống nói cho rõ ràng, hiện tại có phải là một thời cơ tốt?
Chuông cửa vẫn vang không ngừng cùng Trương Tử Hề chậm chạp không động khiến cho hai người nghi hoặc, Chu Tư Y và Trương Tử Mộng đồng thời nhìn Trương Tử Hề, Trương Tử Mộng hỏi: "Chị, là ai?"
Trương Tử Hề đưa lưng về phía hai người, nhìn Tô Lâm nhăn mặt trong camera, nghe thấy câu hỏi của Trương Tử Mộng, vẫn là đáp ra: "Tô tỷ."
Nghe được là Tô Lâm, mặt Trương Tử Mộng liền trắng một phần, hành vi của Trương Tử Hề giờ phút này làm cho nàng không thể xác định có phải Trương Tử Hề đã biết sự kiện kia hay không, nàng hôm nay suy nghĩ một ngày, biết rằng sự kiện kia căn bản không thể chỉ đổ thừa cho một mình Tô Lâm, say rượu làm bậy, có thể trách ai? Hơn nữa đêm đó rõ ràng hai người đều say. Nàng nghĩ, mình luôn muốn tìm Tô Lâm tính toán sòng phẳng, nhưng bây giờ nàng thật sự không nghĩ nhìn thấy Tô Lâm, ở đây cũng không phải là địa điểm tốt.
Trương Tử Mộng tưởng một chút, nói với Trương Tử Hề: "Chị, em muốn đi ngủ trước."
Trương Tử Hề xoay người nhìn Trương Tử Mộng, suy nghĩ một chút, gật gật đầu, nói với Chu Tư Y: "Y nhi, em dẫn Tử Mộng lên lầu đi."
Tô Lâm giờ phút này không thấy đến Trương Tử Mộng là tuyệt không hết hy vọng, một lần lại một lần ấn chuông cửa, cũng không sợ làm phiền Trương Tử Hề. Trương Tử Hề nhìn Tô Lâm một hồi lâu, mới thở dài một hơi, cầm lấy microphone nói một câu: "Vào đi."
Một lát sau, Tô Lâm liền đi vào nhà Trương Tử Hề, Trương Tử Hề có điểm kinh ngạc nhìn cô, như thế nào nhanh như vậy, dừng xe cũng cần một chút thời gian đi, đến khi phát hiện Tô Lâm thở hổn hển, mới biết được cô là chạy vào.
Tô Lâm đi vào trong nhà Trương Tử Hề, trong nháy mắt liền nhìn xung quanh, phát hiện không có thân ảnh người kia, mới nhìn Trương Tử Hề hỏi: "Hề, Mộng Mộng đâu?"
Trương Tử Hề không có trả lời, ngồi ở sô pha diện vô biểu tình nhìn Tô Lâm đứng ở cửa, trên mặt cô không che giấu được mỏi mệt cùng lo lắng, lại nhìn trên tay cô còn dẫn theo một gói to, trên bao bì có ghi tên thuốc. Trương Tử Hề đảo mắt, liền có thể đoán được trong gói to chứa thuốc gì.
Trương Tử Hề nãy giờ không nói gì, Tô Lâm lại sốt ruột, cô xem Trương Tử Hề, cầu xin nói: "Hề Hề, cầu em, nói cho tôi biết Mộng Mộng ở đâu, tôi phải lập tức nhìn thấy em ấy."
Tô Lâm như vậy, làm cho Trương Tử Hề không khỏi nhớ tới lúc trước chị ta cầu xin được làm bằng hữu với mình, tâm liền nhuyễn xuống, thở dài một hơi nói: "Em ấy ở phòng khách trên lầu."
"Hề Hề, cám ơn em." Tô Lâm nói xong câu này, liền đi lên lầu hai, Trương Tử Hề nhìn bóng dáng vội vàng của Tô Lâm, nhíu mày lại thở dài một hơi.
Chương này vốn là rất vui cho đến khi thím Tô xuất hiện =='
===========================
Chương 94: Trừng phạt
Chu Tư Y biết Trương Tử Mộng hiện tại cần nhất là im lặng, hơn nữa nàng cùng Trương Tử Mộng cũng không phải rất thân quen, nàng không thích hợp nói lời an ủi. Nàng rời khỏi phòng, nhẹ nhàng giúp Trương Tử Mộng đóng cửa lại, sau đó liền một lần nữa xuống lầu tìm Trương Tử Hề.
Chu Tư Y mới vừa đi đến thang lầu, lại đột nhiên bị một người đang vội vàng chạy lên đụng phải, hên là lúc Chu Tư Y xuống lầu đều cầm tay vịn, mà cái người đụng nàng kia cũng chếnh choáng. Chu Tư Y ổn định thân mình, mới nhìn rõ nguyên lai là Tô Lâm, thấy rõ sự lo lắng trên mặt cô, Chu Tư Y sửng sốt một chút, mới kêu lên: "Tô tỷ."
Tô Lâm hai tay đỡ nàng, tưởng đi phù Chu Tư Y, sau lại thấy nàng đã đứng vững, mình trong tay còn cầm gói to, cho nên thủy chung cũng không có đụng tới Chu Tư Y. Cô xin lỗi nhìn Chu Tư Y: "Thật xin lỗi, em...... Không có sao đi?"
"Không, không có việc gì." Chu Tư Y lắc lắc đầu nói.
"A. Vậy là tốt rồi......" Tô Lâm cùng Chu Tư Y nói chuyện, ánh mắt cũng là nhìn phía sau Chu Tư Y, hỏi tiếp: "Xin hỏi, Mộng Mộng ở nơi nào?"
Chu Tư Y biết Tô Lâm sốt ruột, cũng không có nhiều vô nghĩa, xoay người chỉ vào phòng khách nói với Tô Lâm: "Mộng tỷ ở trong gian phòng đó."
"Ừ, cám ơn em." Tô Lâm nói tạ, cũng không chờ Chu Tư Y đáp lại, liền đi về phía gian phòng.
Chu Tư Y nhìn Tô Lâm ngây người một chút, thẳng đến khi thấy Tô Lâm đứng trước cửa phòng Trương Tử Mộng, nhưng không có lập tức gõ cửa, mới xoay người xuống lầu, chừa lại không gian cho Tô Lâm cùng Trương Tử Mộng.
Trương Tử Hề vẫn nhìn Chu Tư Y, chờ nàng đến gần liền kéo nàng lại, để nàng đứng trước mặt mình, cau mày cẩn thận đánh giá, miệng hỏi: "Vừa rồi không có chuyện gì đi?"
Chu Tư Y sửng sốt một chút mới biết Trương Tử Hề đang hỏi cái gì, đô đô miệng nói: "Sao có thể có chuyện gì, em cũng không phải oa nhi." Tuy rằng Chu Tư Y ngoài miệng oán giận Trương Tử Hề chuyện bé xé ra to, nhưng trong lòng lại không có chút oán giận nào.
Trương Tử Hề cười cười kéo Chu Tư Y vào lòng, nằm ở bên tai nàng nói: "Đúng nha, không phải oa nhi, oa nhi nào có đáng yêu như Y nhi của tôi."
Chu Tư Y xoay đầu trốn tránh, Trương Tử Hề nói chuyện thở ra nhiệt khí khiến nàng ngứa ngáy, đáng giận nhất là Trương Tử Hề nói xong còn thổi một hơi, làm cho Chu Tư Y toàn thân đều nổi da gà, sắc mặt ửng đỏ nói: "Đáng ghét!"
"Nói ai đáng ghét? Hử?" Trêu chọc Chu Tư Y là lạc thú không thể thiếu trong cuộc sống hiện tại của Trương Tử Hề, gặp Chu Tư Y đỏ mặt thì cô càng lấn tới, ôm chặt Chu Tư Y không cho nàng né tránh, đưa miệng tới gần lỗ tai nàng, lúc nói chuyện môi kề sát vành tai, nói xong thì trực tiếp mở miệng, ngậm vào.
"Ưm...... A......" Trương Tử Hề đột nhiên hàm duyện, làm cho Chu Tư Y kìm lòng không đậu kinh hô một tiếng, vặn vẹo vài cái nhẹ giọng nói: "Hề, đừng...... Tô tỷ và Mộng tỷ còn đang ở trên lầu."
"Không có việc gì......" Dã thú trong lòng Trương Tử Hề đã muốn thức tỉnh, làm sao gián đoạn được, cô nhẹ nhàng hấp duẫn vành tai mềm mại mỹ vị kia, nỉ non nói: "Bọn họ hẳn là còn lâu mới trò chuyện xong."
Dã thú trong lòng Trương Tử Hề đã thức tỉnh, dã thú trong lòng Chu Tư Y có thể nào còn tiếp tục ngủ say? Hơn nữa nàng biết Trương Tử Hề ở trong này nhiều nhất cũng chỉ là hôn nhẹ mà thôi, muốn làm chuyện đó thì Trương Tử Hề nhất định phải về phòng. Vì thế Chu Tư Y quay đầu, cùng Trương Tử Hề hôn nhau...... (má, bạo quá XD)
Trương Tử Mộng ngồi ở bên giường, nhìn hoàn cảnh lạ lẫm, ánh mắt có điểm mờ mịt, trong lòng cũng mờ mịt, hơn nữa mờ mịt có lẽ không chỉ là vì hoàn cảnh lạ lẫm.
Một tiếng đập cửa thình lình xảy ra, nhưng cũng không mạnh, Trương Tử Mộng kinh ngạc một chút, quay đầu nhìn thoáng qua cánh cửa đang đóng chặt, trong lòng nàng thế nhưng có cảm giác sợ hãi, nàng sợ hãi bên ngoài là người mà lúc này nàng không muốn gặp nhất. Một lát sau, nàng mới hỏi: "Ai đó?"
Người bên ngoài không có lập tức trả lời, mà là ngừng một hồi, thanh âm mới xuyên thấu qua ván cửa truyền tới: "Mộng Mộng, là tôi."
Quả nhiên là người kia, Trương Tử Mộng không biết có cảm tưởng gì, cứ như vậy mà thất thần, không trả lời. Nàng biết chuyện tối qua căn bản không thể chỉ đổ thừa cho một mình Tô Lâm, hai người bọn họ đều sai. Nàng đắn đo cả ngày, chuyện này có hai phương pháp giải quyết, một là về sau...... Không gặp nhau nữa, hai là hai người mặt đối mặt một lần nói cho rõ ràng, về sau có lẽ vẫn sẽ là bằng hữu. Trương Tử Mộng là thiên hướng phương pháp thứ nhất, nhưng nàng nghĩ đến Tô Lâm là bằng hữu duy nhất của tỷ tỷ Trương Tử Hề, nàng lại không muốn bởi vì mình mà làm cho Trương Tử Hề mất đi người bạn thân, cho nên nàng lựa chọn phương pháp thứ hai, chỉ là nàng không ngờ tới người đã cùng mình có một đêm xuân lại đến đây nhanh như vậy, ở thời điểm mình còn chưa có chuẩn bị tốt liền đến đây rồi.
Chuyện gì cần đối mặt thì vẫn sẽ phải đối mặt, hơn nữa nơi này là nhà Trương Tử Hề, nàng không muốn hai người cãi nhau làm cho Trương Tử Hề khó xử, do dự một chút, Trương Tử Mộng tận lực trang bình tĩnh nói: "Vào đi."
Cửa bị đẩy ra, Tô Lâm không có lập tức đi vào, mà là đứng ở cửa nhìn vào bên trong, thấy Trương Tử Mộng mặc áo ngủ màu trắng, cúi đầu ngồi bên giường, không thể nhìn đến nàng hiện tại có biểu tình gì. Ngừng một hồi, Tô Lâm mới đi vào phòng, đóng cửa lại, cước bộ thật cẩn thận tựa như đang ở lôi khu, trạm định ở tại chỗ không dám đi nhiều, tựa hồ đi nhiều thì sẽ đạp phải bom.
Trước kia mặc kệ Tô Lâm làm chuyện gì, đều là mạnh mẽ vang dội, không chút nào kéo dài, mà lúc này đã có điểm nơm nớp lo sợ, tựa như một học sinh tiểu học đã phạm sai đang đối mặt với lão sư. Ngay cả tay chân cũng không biết nên để chỗ nào, chân không dám động, tay không dám dời, nhìn Trương Tử Mộng nhẹ hỏi: "Mộng Mộng, em...... Hiện tại cảm thấy thế nào? Có cảm thấy không thoải mái ở chỗ nào không?"
Tô Lâm đã trải qua nhiều chuyện, cho nên nói năng cũng luôn luôn lớn mật sòng phẳng, cái gì cũng dám nói. Nhưng giờ phút này đối diện Trương Tử Mộng, cô phải rất cẩn thận sắp xếp ngôn ngữ, nhưng mà nói như vậy, vẫn là làm cho Trương Tử Mộng chưa nhân sự sắc mặt trắng một chút, sau đó lại đỏ lên. Hoàn hảo giờ phút này trong phòng còn có đèn ngủ tản ra ánh sáng nhu hòa, cho nên không nhìn thấy rõ.
Trương Tử Mộng cúi đầu tạm dừng một hồi lâu, trong lòng âm thầm thở dài một hơi, mới ngẩng đầu, cũng không trả lời Tô Lâm, mà là nói: "Tô tỷ, chị ngồi đi, chúng ta...... Hảo hảo nói chuyện."
"A? À......" Tô Lâm lúc này tựa như tiểu nữ sinh mới bước ra xã hội, còn mang theo ngây ngô ngượng ngùng, có điểm không biết làm sao nhìn xung quanh, nhìn đến sô pha đối diện Trương Tử Mộng mới đi qua đó tọa hạ, mà tư thế ngồi cũng không có tiêu sái tùy ý như ngày xưa, hoàn toàn là tiêu chuẩn của thục nữ.
Tô Lâm giống như học sinh đang nghiêm túc nghe giảng bài, vẫn không nhúc nhích im lặng ngồi, ánh mắt dè chừng nhìn Trương Tử Mộng. Trương Tử Mộng nhìn thoáng qua Tô Lâm, nhíu mi một chút, xem ra vẫn là mình nên nói trước. Nàng không nghĩ cùng Tô Lâm bốn mắt nhìn nhau, như vậy sẽ rất xấu hổ. Nàng cúi thấp đầu, suy nghĩ hồi lâu mới ngẩng lên nói: "Tô tỷ, tối hôm qua...... Chuyện đó không trách chị, cho nên...... Chúng ta đều quên đi, xem như nó chưa từng phát sinh, chúng ta trước kia thế nào, về sau vẫn là thế nấy."
Tô Lâm ngưng trọng nghe Trương Tử Mộng nói, nhưng mà nghe xong thì lại mờ mịt, cô không dám đối mặt với ánh mắt tìm tòi của Trương Tử Mộng, không tự chủ được cúi đầu, trong lòng suy tư lời Trương Tử Mộng đã nói và lời mình nên đáp trả. Trương Tử Mộng cũng không thúc giục cô, để cô chậm rãi nghiền ngẫm lời vừa rồi của nàng.
Qua một hồi lâu, Tô Lâm ngẩng đầu lên, Trương Tử Mộng phát hiện trong ánh mắt cô mang theo kiên định, như một binh lính chuẩn bị ra chiến trường, nghe thấy cô gằn từng tiếng nói: "Mộng Mộng, là tôi sai, tôi sẽ phụ trách...... Em kêu tôi làm thế nào đều được."
Cho dù Trương Tử Mộng nói như vậy, nhưng Tô Lâm vẫn là cảm thấy mình sai, mà nguyên nhân cũng là...... Trước mặt ai cô cũng đều tự tin mười phần, nhưng lại tự ti trước mặt Trương Tử Hề và Trương Tử Mộng, cho tới nay đều là thế, chỉ là cô che giấu hoàn mỹ quá thôi, tự ti, cũng là bởi vì để ý.
Trương Tử Mộng thật sự phiền táo, nàng chịu đựng tận lực tâm bình khí hòa cùng Tô Lâm hảo hảo đàm cơ hồ đã muốn đến cực hạn, mà Tô Lâm nói như vậy thì rõ là đang đổ dầu vào lửa. Nghe Tô Lâm nói xong, Trương Tử Mộng giận dữ phản cười, châm chọc nhìn Tô Lâm, nói: "Phụ trách, như thế nào phụ trách? Xác thực, trước kia tôi thường nghĩ, tôi nhất định phải đem lần đầu tiên trao cho người tôi yêu, mà người đó cũng yêu tôi. Nhưng là...... Chẳng lẽ chị có thể cưới tôi sao? Chẳng lẽ chúng ta còn có thể giống tỷ tỷ và Chu Tư Y sao? Chẳng lẽ chị còn có thể yêu tôi, sủng tôi giống như tỷ tỷ yêu Chu Tư Y, sủng Chu Tư Y sao?"
Tức giận trầm tích cả ngày làm cho Trương Tử Mộng khẩu không trạch ngôn, lời của nàng hoàn toàn là không dùng đầu óc, thẹn quá thành giận mà nói ra. Lúc này đầu óc Tô Lâm cũng không phải rất thanh tỉnh, cô lại xem lời nói của Trương Tử Mộng là thật, cho rằng Trương Tử Mộng đang muốn cô bồi thường nàng. Cô mê man, giống Trương Tử Hề cùng Chu Tư Y sao? Hai nữ nhân sao? Mình có thể làm được sao?...... Trong lúc nhất thời, trong đầu Tô Lâm có rất nhiều nghi vấn, hai mắt mờ mịt ngây ngốc.
Có thể sao? Vấn đề này Tô Lâm thật sự đáp không được, nhưng cuối cùng cô nghĩ, hoạ do mình gây ra, trách nhiệm cũng phải để mình gánh. Cho dù không chắc chắn, cô vẫn muốn trả lời Trương Tử Mộng là mình có thể làm được, để mình hứng chịu tất cả đều không sao, chỉ cần Trương Tử Mộng hảo là được. Nhưng mà không chờ cô nói ra miệng, lại nghe Trương Tử Mộng nói: "Tô tỷ, tôi mệt mỏi, chị đi đi."
"A...... Được." Bởi vì đối Trương Tử Mộng có áy náy, bây giờ Tô Lâm tuyệt không dám phản kháng Trương Tử Mộng, cô muốn nói thêm gì đó, cuối cùng vẫn là không dám, bởi vì cô sợ mình sẽ nhạ Trương Tử Mộng mất hứng, yên lặng đứng lên, mới phát giác trong tay vẫn nắm chặt gói to, đây là chuyện trọng yếu nhất, cô xem Trương Tử Mộng, thật cẩn thận đưa gói to qua, nói: "Mộng Mộng, thuốc này là cho em...... Tay tôi có móng, tôi biết em nhất định...... Bị thương. Em phải xử lý mới được, bằng không......"
Trương Tử Mộng cảm giác trong lòng mình nghẹn đầy khí, mình càng không nghĩ nhắc tới, Tô Lâm lại càng cường điệu, nghe Tô Lâm nói đứt quãng, không biết khi nào mới kết thúc, mặt nàng ửng đỏ, khớp hàm đều cắn chặt, không đợi Tô Lâm nói xong, liền thân thủ lấy qua gói to, đánh gãy Tô Lâm: "Tôi đã biết!"
Tô Lâm lúc này tựa như sơn dương dịu ngoan, mà Trương Tử Mộng mới chính là đói lang hung ác, cô cũng không dám nói thêm gì nữa, kinh ngạc nhìn Trương Tử Mộng một hồi, mới nhấc chân đi đến cửa, hơn nữa cước bộ rất chậm rất chậm.
Tô Lâm đi ra cửa, lấy ánh mắt quan tâm sâu kín nhìn Trương Tử Mộng một cái, chuẩn bị giúp Trương Tử Mộng đóng cửa, nhưng vừa mới đóng đến một nửa, lại nghe Trương Tử Mộng hỏi: "Tô tỷ, chị của tôi đã biết việc này rồi sao?"
"Ừ." Tô Lâm tạm dừng động tác đóng cửa, có điểm kích động lại khẳng định gật đầu, cô không biết Trương Tử Mộng có thể bởi vì chuyện này mà sinh khí với mình hay không.
Kỳ thật Trương Tử Mộng đối với vấn đề này trong lòng đã sớm có đáp án, nàng chỉ là tưởng xác định lại một chút mà thôi, tỷ tỷ nàng thông minh như vậy, hơn nữa Tô Lâm đối tỷ tỷ cho tới bây giờ đều là nói gì nghe nấy, ngôn vô bất tẫn, Trương Tử Hề không muốn biết cũng khó, âm thầm thở dài một hơi, nói với Tô Lâm: "Tô tỷ, chị đi đi...... Nhớ kỹ lời nói của tôi, quên chuyện đó đi, xem như nó không có phát sinh."
Tô Lâm thật sâu nhìn Trương Tử Mộng, nhưng không có trả lời, lẳng lặng đóng cửa lại.
Tô Lâm đứng ở ngoài cửa, có điểm mờ mịt nghĩ, rốt cuộc Trương Tử Mộng nói câu nào mới là thật ? Câu nào mới là kết quả chân chính mà em ấy muốn? Hẳn là không phải câu "đã quên" đi, mình sai thái quá như vậy, làm sao có thể, làm sao có khả năng được em ấy tha thứ dễ dàng?
Một bên suy tư một bên đi xuống dưới lầu, đi đến thang lầu cô lại dừng cước bộ, ngẩn người.
Lúc này Trương Tử Hề đang ngồi trên sô pha, mà Chu Tư Y ngồi lên đùi cô, bị Trương Tử Hề ôm lấy như một tiểu hài tử, hai người đang trò chuyện cái gì, khóe miệng cũng không tự giác thượng dương, toàn bộ cảnh tượng đều toát lên tình yêu mà Tô Lâm vẫn không hiểu lắm.
Kinh ngạc nhìn hai người ngọt ngào, Tô Lâm nhẹ giọng lẩm bẩm: "Giống Trương Tử Hề......"
Tô tỷ, tỷ muốn có gấu mừng Noel giống Hề Hề thì chỉ có nước đi dỗ ngọt Mộng Mộng thôi =))
=====================
Chương 95: Vết xe đổ
Buổi sáng, ba người cơ hồ là rời giường cùng lúc, Trương Tử Hề đối Trương Tử Mộng thật tự nhiên nói một tiếng "sớm", sau đó liền đi xuống lầu, nhưng giữa Trương Tử Mộng và Chu Tư Y vẫn tồn tại một phần xấu hổ, thật giống như chị dâu em chồng, buổi sáng ngày đầu tiên gặp mặt. Hai người chào nhau xong thì không nói gì nữa.
Quản gia Miracle lúc này đang làm tốt phận sự, nấu bữa sáng, nghe thấy tiếng bước chân liền xoay người lại, cúi đầu nói: "Tiểu thư, Y tiểu thư, sớm."
Khi nàng ngẩng đầu lên, mới phát hiện Trương Tử Mộng đi sau cùng, Miracle nhận thức Trương Tử Mộng, bởi vì nàng ngẫu nhiên đưa cơm trưa đến công ty cho Trương Tử Hề, nàng không nghĩ tới Trương Tử Mộng lại ở chỗ này, cho nên lập tức ngây người, nhưng sự rèn luyện chuyên nghiệp khiến nàng rất nhanh bình tĩnh lại, cũng đối Trương Tử Mộng vấn an nói: "Mộng tiểu thư sớm."
Trương Tử Hề một bên đi đến bàn ăn, một bên nói với Miracle: "Miracle, sớm an. Cô vẫn là xưng hô Tử Mộng là Nhị tiểu thư đi, về sau Tử Mộng sẽ ở đây, sau này khi cô đi công ty đưa cơm cũng nhớ làm nhiều thêm một phần."
Miracle không có nghi vấn gật đầu, sau đó lại hướng Trương Tử Mộng vấn an: "Nhị tiểu thư sớm."
Trương Tử Mộng cảm động nhìn thoáng qua Trương Tử Hề, nàng biết Trương Tử Hề làm như vậy, đơn giản chính là muốn cho mình sẽ không cảm thấy mình là một ngoại nhân. Nàng mỉm cười đáp lại Miracle: "Miracle, chào buổi sáng."
Không cần Trương Tử Hề nhiều lời, Miracle đã tự giác đi đến phòng bếp lấy thêm bát đũa.
Bàn ăn thuỷ tinh hình chữ nhật, Trương Tử Hề cùng Chu Tư Y ngồi ở một bên, mà Trương Tử Mộng ngồi ở đối diện. Trương Tử Hề không có cầm bát của mình trước, mà là cầm bát của Chu Tư Y lên, dùng thìa khuấy cháo, thổi nguội, để cho độ ấm hạ xuống đến mức thích hợp nàng ăn.
Trương Tử Hề hoàn toàn đã quen với việc này, lại làm cho Chu Tư Y xấu hổ ngượng ngùng, Trương Tử Mộng lăng lăng xuất thần. Trương Tử Hề tựa hồ không phát giác hai người khác thường, cực kỳ tự nhiên làm hết thảy, hỏi Trương Tử Mộng: "Tử Mộng, tối qua em ngủ có quen không?"
Kỳ thật từ nhỏ đến lớn, mặc kệ Trương Tử Hề làm cái gì, Trương Tử Mộng đều duy trì, lần này thái độ của Trương Tử Hề chuyển biến quá nhanh, thật sự rất là ngoài ý muốn, nàng mất khá nhiều thời gian đi tiếp nhận. Trương Tử Mộng mỉm cười nhìn Chu Tư Y, phát giác mặt Chu Tư Y càng hồng hơn, mới cười cười khuấy cháo giống như Trương Tử Hề, nàng cũng không có vận khí tốt giống như Chu Tư Y, có thể gặp được một người sủng nịch mình như thế.
Chu Tư Y nhìn động tác của Trương Tử Mộng, xấu hổ đến nỗi muốn chui xuống bàn, Trương Tử Hề quá nhanh, nàng ngay cả ngăn cản đều không kịp thì bát đã bị Trương Tử Hề lấy mất, mà Trương Tử Hề cũng không thèm phân rõ trường hợp. Lúc này nàng thật sự là xấu hổ vạn phần, đành ra vẻ trấn định im lặng ngồi.
Trương Tử Mộng nghe Trương Tử Hề hỏi, ngừng tay mỉm cười đáp: "Quen ạ. Em ngủ rất ngon."
Trương Tử Hề xử lý tốt bát cháo của Chu Tư Y, nhẹ nhàng đặt trước mặt Chu Tư Y, mới ngẩng đầu nhìn Trương Tử Mộng nói: "Ừ, vậy là tốt rồi."
Trong nhà có thêm một người, mặc kệ là trong lòng sung sướng hoặc là không thoải mái, cảm giác luôn bất đồng. Nếu là bình thường, Trương Tử Hề và Chu Tư Y luôn có rất nhiều chuyện để nói, Trương Tử Hề đùa giỡn Chu Tư Y, Chu Tư Y liền cùng Trương Tử Hề giận dỗi. Nay, Trương Tử Hề cảm tình ngốc nghếch, nhưng ít nhất vẫn là có một chút đúng mực, cho nên hôm nay bữa sáng phá lệ im lặng, ba người đều tuân thủ nghiêm ngặt quy định "khi ăn không được phép nói chuyện".
Ăn xong bữa sáng, chính là lúc nên đi làm, Trương Tử Mộng có điểm xấu hổ nhìn Trương Tử Hề nói: "Chị, em...... Không có quần áo mặc đi làm."
Trương Tử Hề lẳng lặng đánh giá Trương Tử Mộng một hồi, nói: "Em và tôi dáng người xấp xỉ, mặc đồ của tôi là được rồi."
"Nhưng mà...... Chị, em làm sao có thể......" Trương Tử Mộng ở trước mặt Trương Tử Hề vẫn là không đủ tự tin, không đủ tự tin nàng cùng Trương Tử Hề có thể giống như những tỷ muội khác, có thể mặc chung quần áo.
Trương Tử Hề biết Trương Tử Mộng nói cái gì, đánh gãy nàng: "Không có việc gì, quần áo đều là vừa mua không lâu, tôi vẫn chưa mặc qua."
Trương Tử Hề qua một khoảng thời gian ngắn sẽ mua quần áo một lần, hơn nữa còn mua rất nhiều, coi như là thói quen hư hỏng của đại tiểu thư từ nhỏ phú sinh phú dưỡng, mặc kệ Chu Tư Y khuyên bảo thế nào đều không có hiệu quả, điều khiến Chu Tư Y bất đắc dĩ là, Trương Tử Hề không chỉ mua cho bản thân rất nhiều quần áo, mà quần áo cô mua cho nàng, thậm chí còn nhiều hơn. Trương Tử Mộng nghe Trương Tử Hề nói như vậy, cũng chưa nói gì.
Trương Tử Mộng thay y phục của Trương Tử Hề, quả nhiên là vừa vặn, hơn nữa style ăn mặc của Trương Tử Mộng vốn là tương tự Trương Tử Hề , bộ quần áo kia dường như là định chế cho nàng.
Ba người tuy rằng đi làm cùng một chỗ, nhưng vẫn là dựa theo nguyên tắc, Trương Tử Hề lái xe đưa Chu Tư Y đến học viện tài chính Thế Khải, Trương Tử Mộng một mình lái xe đi công ty, rõ ràng biết là sẽ gặp lại, nhưng ba người vẫn lễ phép tạm biệt lẫn nhau, cảm giác thật sự là quái dị.
Trương Tử Hề đến công ty không lâu, thừa lúc Chu Tư Y còn chưa tới, liền gọi điện thoại cho Trương Nghiêm Đình, nói với hắn mình muốn Trương Tử Mộng ở nhà mình, cô không nói đó là ý nguyện của Trương Tử Mộng, mà là nói thành ý nguyện của mình.
Cô tưởng còn cần phải đại phí võ mồm giải thích một phen với vị phụ thân quen thuộc mà cũng xa lạ kia, cho nên đã chuẩn bị sẵn lý do thoái thác, lại không nghĩ rằng Trương Nghiêm Đình tựa hồ không hề nghĩ ngợi liền đồng ý. Sau đó hai người cũng chưa nói thêm gì, liền treo điện thoại, cô và Trương Nghiêm Đình thật sự là một đôi cha con "xa mặt cách lòng".
Treo điện thoại, Trương Tử Hề im lặng ngồi ở chỗ kia trầm tư, không biết có phải bởi vì xa cách đã lâu, cô cảm thấy mình càng ngày càng không biết vị phụ thân này rồi, hai năm nay Trương Nghiêm Đình dường như bỏ bê hai tỷ muội Trương Tử Hề và Trương Tử Mộng, không chỉ không có cản trở bọn họ công tác, còn không quản Cố Nguyệt Chi hối thúc, không để ý tới hôn sự của Trương Tử Mộng và mình. Hắn rốt cuộc muốn làm gì? Trương Tử Hề trong lúc nhất thời hoàn toàn mê man.
Trương Tử Hề không nghĩ ra thì sẽ không nghĩ tiếp, dù sao cũng chỉ có thể đi bước nào xem bước nấy, kế hoạch của mình bày ra lâu như vậy, tuyệt nhiên không có đạo lý phải lui bước, hơn nữa cô cũng không có đường lui. Trương Tử Hề cảm thấy may mắn, hai năm nay, hết thảy đều đi theo dự đoán của cô. Kế tiếp...... Hẳn là nên đi gặp thúc thúc...... Trương Nghiêm Văn.
Thời gian bất tri bất giác liền trôi qua, đến giờ cơm trưa, quản gia Miracle rất đúng giờ đưa ba phần cơm lại đây, Trương Tử Hề vốn là muốn kêu Trương Tử Mộng tiến vào, ba người cùng ăn, nhưng Trương Tử Mộng lại cầm phần cơm của mình, ý vị thâm trường nhìn Trương Tử Hề và Chu Tư Y: "Em đi ra ngoài ăn là được, em cũng không muốn làm bóng đèn, nếu gây trở ngại một đôi hữu tình nhân gia tăng cảm tình, thì đó là trọng tội."
Chu Tư Y bị trêu chọc, đỏ mặt, bất đắc dĩ kêu một tiếng: "Mộng tỷ......"
Trương Tử Hề nhìn Trương Tử Mộng ít nhất ở mặt ngoài khôi phục ngày xưa thoải mái tự nhiên, trong lòng cũng yên tâm không ít, lắc đầu cười cười, tưởng ngăn cản Trương Tử Mộng lại không nghĩ rằng nàng đã sớm đi ra ngoài, còn hảo tâm giúp hai người đóng cửa.
Trương Tử Mộng mới từ văn phòng đi ra, liền vừa vặn nghe thấy có người gõ cửa, nàng nhíu mày nghi hoặc một chút, đặt hạp cơm lên chồng văn kiện trên bàn, mới nói: "Mời vào."
Ai kia đi vào liền nở nụ cười, Trương Tử Mộng chán ghét nhăn lại mi, lại là Đan Lam Phong, Trương Tử Mộng cho tới bây giờ cũng sẽ không cấp sắc mặt hoà nhã cho hắn xem, thanh âm lãnh đạm hỏi: "Đan quản lí, xin hỏi có chuyện gì?"
Đan Lam Phong sớm đã quen với việc Trương Tử Mộng đối hắn lãnh đạm, hơn nữa cơ hồ đã là bách độc bất xâm, hắn vẫn mỉm cười, bảo trì tốt phong độ, nói: "Muốn mời cô cùng ăn cơm trưa, tôi sắp không đếm được đây là lần thứ mấy tôi mời cô rồi đó, Trương trợ lý cũng nên chừa cho tôi chút thể diện chứ?"
Trương Tử Mộng vừa định một ngụm từ chối, lại không nghĩ rằng phía sau có người đến, chỉ nghe thấy một thanh âm nàng quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn: "Mộng Mộng."
Trương Tử Mộng quay đầu lại, quả nhiên là Tô Lâm, nhưng lại chú ý tới trong tay Tô Lâm còn xách theo một hạp cơm, Trương Tử Mộng nhíu nhíu mày, nhưng ở mặt ngoài vẫn tận lực bình thường kêu một tiếng: "Tô tỷ."
Đan Lam Phong quay đầu lại, nhìn Tô Lâm mỉm cười chào hỏi: "Ngài hảo, ngài hẳn là Tổng giám đốc Marketing lừng lẫy đại danh của Tô thị, Tô Lâm Tô tiểu thư đi?"
Tô Lâm có điểm vô thố nhìn Trương Tử Mộng, nghe được thanh âm mới nhìn Đan Lam Phong, nghi hoặc hỏi: "Xin chào, xin hỏi anh là?"
Đan Lam Phong tự giới thiệu nói: "Tôi là Quản lý bộ Khai phá của Vu thị, Đan Lam Phong."
Trương Tử Mộng chán ghét nhìn Đan Lam Phong làm bộ làm tịch, mặc kệ như thế nào nàng đều không thích gặp người này, nàng không thể hiểu được vì sao Trương Tử Hề lại tín nhiệm hắn như thế. Đan Lam Phong chủ động cùng Tô Lâm lôi kéo tình cảm, hoàn toàn chính là xuất phát từ nhiệm vụ gần đây Trương Tử Hề sai khiến, kế hoạch khai phá điền sản nằm ở phụ cận Tô thị Tô Luyến Thấm.
Tô Lâm biết người này, hơn nữa cô còn biết Trương Tử Hề trọng dụng hắn, vì thế cũng khách khí trở lại: "À, nguyên lai là Đan quản lí, cửu ngưỡng đại danh."
Đan Lam Phong ở phương diện giao tế cũng là một cao thủ, hắn chủ động vươn tay, nói với Tô Lâm: "Lần đầu quen biết, thỉnh Tô quản lí về sau chỉ giáo nhiều hơn."
Tô Lâm cũng không nghĩ nhiều, khách sáo mỉm cười cùng Đan Lam Phong nhẹ nhàng bắt tay: "Đan quản lí, khách khí."
Trương Tử Mộng lạnh lùng nhìn hết thảy, Tô Lâm nắm tay Đan Lam Phong làm cho nàng không thoải mái, cũng không phải nàng ăn giấm chua, nghĩ đến tay Tô Lâm đã từng tiếp xúc thân mật với nơi đó của mình, nàng liền muốn lấy dao chặt bỏ, chạm qua mình rồi còn dám bính người khác?
Lúc này Trương Tử Mộng vẫn chưa ý thức được, nàng đã muốn đi vào vết xe đổ của tỷ tỷ, nàng sùng bái bắt chước Trương Tử Hề, đồng thời cũng trở nên ích kỷ giống như Trương Tử Hề, vô cùng cố chấp đối với tình hình hiện tại.
Tô Lâm: "Mộng Mộng, tôi đến để dỗ ngọt em đây!" =))

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna