Google.com.vn Đọc truyện Online

13/07/2018

Ngự Tỷ Phách Ái Chi Bao Dưỡng (Miêu Tổng Tài) - Chương 33 + 34

Đăng bởi Ngân Giang | 13/07/2018 | 0 nhận xét
Chương 33: Tỷ muội
Trương Tử Hề về nhà đã là ngày thứ ba, trừ bỏ gặp qua phụ thân cùng với cái gọi là người nhà, ba ngày này cô đều ở tại Tây Thiên Viện nơi mà mẹ cô từng trụ lúc sinh tiền, ngay cả ăn cơm đều là một mình ăn, người mà cô muốn gặp nhất sớm đã mất rồi.
Sau khi trở lại Trương gia, Trương Tử Hề dường như đặc biệt yêu thích mặc y phục màu đen, một thân đen huyền khiến khí chất trong trẻo lạnh lùng càng thêm đột hiển, lãnh ý từ trong tản ra ngoài càng thêm làm cho người ta cảm thấy khó có thể tới gần.
Giữa trưa, Trương Tử Hề rời giường tắm rửa xong liền đi ra phòng ở, đi đến căn phòng thuỷ tinh bên cạnh, căn phòng được tẩy trừ hết sức sạch sẽ, dưới ánh mặt trời ngẫu nhiên phản xạ ra hào quang bảy màu, mà thủy tinh trong phòng lại là một mảnh lục sắc, khiến nó thoạt nhìn giống như một cái nhà kính to lớn trong suốt.
Trương Tử Hề đẩy cửa phòng ra, đập vào mắt cũng không phải hoa cỏ quý báu gì, mà là một mảnh cỏ dại hưng hưng hướng vinh, không đáng giá tiền nhưng lại tràn đầy sinh mệnh. Cô đẩy cửa ra, đứng ở cửa chậm chạp không đi vào, tựa hồ có chút hoảng hốt, cô nhớ rõ mẹ cô thích nhất chính là ở tại căn phòng thủy tinh này, đùa nghịch các loại hoa cỏ quý báu được mua về từ khắp nơi trên thế giới.
Sau khi bà mất, Trương Tử Hề tinh thần khiết phích bị vây ở thời kỳ sơ phát, hơn nữa phản ứng cũng đặc biệt kịch liệt, kháng cự mọi người tiếp xúc, vẻ mặt chán ghét không chút nào che giấu, cô không chuẩn bất luận kẻ nào tiến vào ngôi nhà thuỷ tinh mà mẫu thân thích nhất, không cho bất kỳ ai "làm bẩn" sự thánh khiết của nó.
Hoa cỏ càng quý báu, thì sinh mệnh lại càng yếu ớt. Mất đi nhân loại dốc lòng chiếu cố chúng nó, không lâu sau đã bị cỏ dại xâm chiếm lãnh thổ, cạnh tranh để rồi bị đánh bại và chết đi. Trương Tử Hề năm đó còn nhỏ, cũng không có năng lực rời đi Trương gia, cô cả ngày cứ canh giữ ở nơi đây, tận mắt nhìn hoa cỏ chậm rãi chết đi, bi ai trong lòng không người nhìn đến, cô nghĩ: Chết đi, đều chết đi, người đã mất, vật còn lưu trữ làm cái gì, không bằng chôn cùng với người mẹ thân ái của cô, như vậy sẽ không bị người khác làm bẩn sự thánh khiết xinh đẹp của các ngươi.
Trương Tử Hề nhìn đám cỏ dại sinh cơ dạt dào thật lâu, cũng không có biểu lộ nhiều lắm cảm xúc, nhưng mà trong lòng lại suy nghĩ rất nhiều, bên trong hoảng hốt cô tựa hồ thấy được, một cô gái giống như tiểu công chúa, mang theo thiên chân khả ái tươi cười, cùng một người phụ nữ ôn nhu xinh đẹp cùng nhau ngồi xổm, cùng nhau gieo trồng hoa cỏ trân quý vừa mới được đem về từ các quốc gia khác......... Nhưng mà, người phụ nữ ôn nhu xinh đẹp kia đã mất, tiểu cô nương kia cũng không phải là tiểu công chúa vui vẻ của ngày nào, hoàn toàn bị đám cỏ dại sinh lực cường đại chiếm cứ chỗ ở, cô lại không tự chủ được nghĩ đến người kia: Càng nghèo hèn, thì năng lực thích ứng lại càng mạnh, sinh mệnh lại càng cường, em ấy...... Hẳn cũng là như thế đi.
Trương Tử Hề nhu nhu mi tâm, liếc mắt một cái, chuẩn bị xoay người rời đi, nhưng trong nháy mắt lại phát hiện một bóng người im lặng đứng bên ngoài căn phòng thủy tinh. Cô chỉ thoáng nhìn nữ tử cùng mình có ba phần dung mạo tương tự kia, trong lòng nhẹ ngâm: "Trương Tử Mộng." Sau đó sắc mặt lạnh lùng quay đầu đi không hề xem nữa, tự cố khóa cửa phòng lại.

"Chị." Trương Tử Mộng nhìn Trương Tử Hề bóng dáng lạnh lùng, dường như đã sớm tập mãi thành thói quen, nàng ở phía sau nhẹ nhàng kêu một tiếng.
Trương Tử Hề không phản ứng gì, làm như Trương Tử Mộng hoàn toàn không tồn tại, khóa cửa xong thì lướt qua nàng, đi về hướng phòng ở.
"Chị, cha nói hôm nay cha sẽ trở về, còn nói chị nhất định phải đi qua cùng mọi người ăn bữa cơm." Trương Tử Mộng đối với việc Trương Tử Hề bỏ qua mình, cũng không cảm giác xấu hổ, tầm mắt theo bóng dáng Trương Tử Hề mà chuyển động, không nhanh không chậm nói xong.
Trương Tử Hề nghe nói như thế thì dừng lại cước bộ, vẫn đưa lưng về phía Trương Tử Mộng, cười lạnh nghĩ, sự tình đơn giản đến vậy, tùy tiện kêu người hầu đến thông tri là được, cần gì Trương gia Nhị tiểu thư phải tự mình đến? Chẳng lẽ cha cô còn muốn làm dịu đi tình tỷ muội giữa mình và Trương Tử Mộng sao? Cô châm chọc nói: "Là ông ta kêu cô tự mình lại đây báo cho tôi biết?"
Trương Tử Mộng thấy Trương Tử Hề dừng lại cước bộ, hơi ngây ra một lúc, sau đó nghe được lời của cô, tự giễu cười: "Không, là em muốn tự mình tới đây. Chị!"
Trương Tử Hề nghe Trương Tử Mộng nhấn mạnh chữ "chị", trong lòng cảm thấy có chút phiền chán, không khỏi nhíu nhíu mày, cô không biết vì sao Trương Tử Mộng luôn thích quấn quít lấy chính mình. Cô tự nhận bản thân thông minh, rất ít khi nhìn người không thấu, nhưng mà loại hành vi này của Trương Tử Mộng, qua nhiều năm như vậy cô lại chưa từng nhìn thấu. Nhưng Trương Tử Hề cũng không có hứng thú đi truy cứu Trương Tử Mộng mục đích là gì, dù sao cơ hội các nàng gặp mặt cho tới bây giờ cũng sẽ không nhiều, hàng năm chỉ có vài ngày mà thôi. Cô như cũ không đáp lại, lạnh lùng đạp khởi cước bộ, tiếp tục đi về phía trước.
Trương Tử Mộng nhìn theo bóng dáng lạnh lùng của Trương Tử Hề mà ngây người một chút, trong ánh mắt như có thâm ý, sau đó cũng đuổi kịp Trương Tử Hề, đi theo phía sau cô chậm rãi nói: "Chị, từ lúc còn nhỏ, em đã kêu chị suốt 17 năm trời, mà chị thì chưa bao giờ đáp lại em, thậm chí còn chưa từng để ý tới em."
Trương Tử Hề cau mày, không muốn cùng Trương Tử Mộng dây dưa, cước bộ thoáng chốc nhanh hơn. Mà Trương Tử Mộng tựa hồ cũng không có dự định buông tha cô, cũng tăng nhanh cước bộ, tiếp tục nói: "Chị, trong tay chị có 10% cổ phần công ty của Trương thị, hơn nữa cha cũng sủng chị nhất. Mà em thì một phân tiền đều không có, cha cũng không sủng em, cho nên cuộc sống của em cho tới bây giờ đều là bị trong nhà khống chế, mà cuộc sống của chị lại quá tự do, so với em tự tại hơn nhiều. Nhưng mà em không có đố kị với chị, từ đó tới giờ đều không có! Em chỉ hâm mộ chị thôi. Chị...... Em không biết có phải bởi vì em thật sự khiến cho chị chán ghét hay không, hay là bởi vì mẹ em mới làm cho chị chán ghét em như vậy. Nhưng từ đó tới giờ em chỉ là thiệt tình thích chị mà thôi."
Trương Tử Mộng nói xong liền dừng cước bộ, bởi vì Trương Tử Hề đã tiến nhập phòng ở mà trước kia nàng chưa bao giờ vào, nàng biết căn phòng này là địa phương mà mẹ Trương Tử Hề đã từng ở, sau khi bà ấy qua đời, Trương Tử Hề trừ bỏ để cho người hầu từng chiếu cố mẹ mình đi vào quét tước, cũng sẽ không cho phép bất luận kẻ nào đi vào, thậm chí cha cô cũng không.
Trương Tử Mộng cứ như vậy thật sâu nhìn bóng dáng Trương Tử Hề, trong mắt mang theo mong đợi, nhưng là lại thất vọng nhìn đến cô lạnh lùng đóng cửa lại, nàng tự giễu xả ra nụ cười cứng ngắc, mặc kệ nàng cố gắng thế nào, khoảng cách giữa nàng và Trương Tử Hề cũng chưa từng được rút gọn.
Trương Tử Hề đóng cửa lại, liền trạm định ở nơi nào, Trương Tử Mộng tình chân ý thiết, nói cô không có cảm xúc gì là gạt người. Cô biết cô chưa từng hận Trương Tử Mộng, bởi vì hết thảy lỗi lầm đều ở trên người cha cô, nhưng quả thật là cô không muốn gặp Trương Tử Mộng, bởi vì khi mình nhìn thấy nàng, sẽ nghĩ tới người cha ghê tởm xấu xa.
Trương Tử Hề có chút mệt mỏi lấy tay đỡ trán, vì cái gì Trương Tử Mộng lại không buông tha cho mình chứ? Cô tự nhận chính mình cho tới bây giờ sẽ không phải là một cái hảo tỷ tỷ, tuy rằng mình chưa từng có ác ý khi dễ Trương Tử Mộng, nhưng là cũng chưa từng có đối xử với nàng tử tế, cô không biết mình có chỗ nào đáng giá để cho Trương Tử Mộng thích.
Cô chỉ là muốn đem Trương Tử Mộng đơn thuần cho rằng một người xa lạ, không thể làm chung, cũng không thể quấy rầy. Mình cũng không muốn nhớ lại chuyện ghê tởm kia, vì cái gì Trương Tử Mộng lại luôn dây dưa chính mình, luôn không buông tha chính mình đâu?
Lúc này, Trương Tử Hề lại bị gợi lên trí nhớ nham nhúa không chịu nổi, bên trong dâm mỹ lộ ra kinh tởm, giống như hình ảnh dã cẩu XXX, làm cho cô cảm thấy buồn nôn, cả người giống như bị lây bẩn không được tự nhiên. Vốn đã tắm một lần sau khi rời giường, cô cố nén trụ dục vọng muốn nôn mửa, vội vàng chạy tới phòng tắm......
Đại gia đã trở lại và vẫn ăn hại như xưa, fan của đại gia đâu, tôi muốn thấy cánh tay của các bạn =)) anyway, đừng hối chương nhé, cũng đừng nhầm lẫn giữa author và editor nhé =)) bị người ta "dạy" nên viết như thế nào mới hay cảm giác không tốt chút nào cả, vì tôi không phải author, tôi chỉ là một editor nhỏ bé mà thôi nên không thể viết theo ý của các bạn được =))

Chương 34: Nhớ nhung
Sinh ra ở gia đình đại thương thị như Trương gia, rất khó sẽ có kẻ ngu dốt, gia giáo của Trương gia thập phần nghiêm cẩn, hơn nữa ích kỷ đến cực điểm, tràn ngập thương nhân xu thế tị hại, duy chỉ có lợi ích là trên hết, không phải người Trương gia thì nhất định sẽ không nghĩ đến, luận điệu "nhân bất vi kỷ*" là trọng điểm hàng đầu của gia giáo Trương gia. Mà cái gọi là tư tưởng đại từ thiện sẽ không xuất hiện trong giáo điều của Trương gia, Trương gia chỉ biết đào tạo ra thương nhân, vĩnh viễn sẽ không đào tạo ra người lương thiện, cho dù rất nhiều người trong Trương gia đầu đều đội mũ gắn mác "từ thiện", cũng chỉ là vì thanh danh mà giả nhân giả nghĩa.
*trích nguyên văn "nhân bất vi kỷ, thiên tru địa diệt", có nghĩa là người không vì mình, trời tru đất diệt, và tui thấy nó khá đúng... đối với tui =))
Trương Tử Hề từng là người kiệt xuất mà gia giáo dạy ra, đương nhiên trong nội tâm của cô cũng sẽ không thiện lương tí nào. Cô am tường tính kế, hiểu được xu lợi tị hại, sẽ không mù quáng xúc động, sẽ không vì nhất thời nhiệt huyết mà làm ra hành vi không biết lượng sức, cho dù cô có chán ghét gia đình này đi nữa, nhưng cũng chỉ là yên lặng chịu đựng. Cô xem rõ rõ ràng ràng, sinh ra trong cái gia tộc này, cô mang họ Trương, trừ phi xuất giá, nếu không cô vĩnh viễn không thể thoát khỏi bọn họ.
Bữa cơm chiều hôm nay cô phải đi, cô biết rõ điểm mấu chốt của cha cô, cô sở dĩ có thể sống tự do như vậy, cũng chỉ là dựa vào sự áy náy của ông ta đối với mẹ cô, hơn nữa còn bởi vì tinh thần khiết phích của cô mà yên tâm cô tuyệt đối sẽ không trở thành một Tô Lâm aka Tô dục nữ thứ hai.
Cô vẫn nhớ rõ mẹ cô trước khi qua đời, đã từng nói với cô ba câu, câu đầu tiên đó là: "Công chúa nhỏ của mẹ, trước khi con có đủ năng lực, vĩnh viễn cũng đừng đối nghịch với cha con." Lúc ấy cô cái hiểu cái không, mà nay thì đã hoàn toàn biết rõ, cánh tay và bắp đùi chênh lệch, lực lượng giữa cô và ông ta quá mức cách xa.
Buổi tối, Trương Tử Hề canh chuẩn thời gian cha cô trở về, y phục như cũ đen toàn thân, thậm chí còn trang điểm tinh xảo lãnh diễm, cô muốn làm cho mình có vẻ càng khó tiếp cận, làm cho mình có vẻ càng thêm kiêu ngạo, cô biết là cha cô sẽ không cho phép cô quá mức tùy tiện, mà kiêu ngạo chính là phù hợp với tiêu chuẩn của ông ta, người Trương gia luôn ngạo mạn như thế, cho dù biểu hiện của cô đối với ông ta có xa cách đi nữa, ông ta cũng sẽ không mất hứng.
Trương Tử Hề vẻ mặt lãnh đạm, bước chân ngạo nghễ, bước vào đại sảnh chính viện của Trương gia liền thấy toàn bộ "người nhà", cha cô Trương Nghiêm Đình, mẹ kế Cố Nguyệt Chi, cùng với hai cái gọi là huynh muội, Trương Tử Hiên cùng Trương Tử Mộng.
Đây là một bức tranh gia đình thoạt nhìn thật ấm áp, tộc trưởng Trương Nghiêm Đình cùng Cố Nguyệt Chi ngồi ở chính giữa sô pha, mà Trương Tử Hiên cùng Trương Tử Mộng phân biệt ngồi ở hai bên, Trương Nghiêm Đình im lặng nhìn báo chí, Cố Nguyệt Chi thì lại cùng tử nữ* của mình hữu thuyết hữu tiếu.
*tử: con trai; nữ: con gái
Một hình ảnh hoà thuận vui vẻ như vậy, cũng không có làm cho trong lòng Trương Tử Hề sinh ra cảm giác ấm áp, ngược lại là cực kỳ châm chọc tán thưởng, mấy người diễn tuồng hay lắm, hơn nữa ai cũng là diễn viên thực lực cả.
Trương Tử Mộng là người đầu tiên phát hiện Trương Tử Hề, nàng mừng rỡ kêu một tiếng: "Chị, chị tới rồi."
Tiếng kêu này khiến cho ba người đang ngồi kia đều phản ứng lại đây, Trương Tử Hiên quay đầu xem Trương Tử Hề, cũng nhẹ nhàng kêu một tiếng "chị", đánh cái tiếp đón, sau đó tựa hồ đã sớm biết Trương Tử Hề sẽ không đáp lại, liền quay đầu đi, khi ánh mắt của hắn đối diện với Trương Tử Mộng, xuất hiện một tia trào phúng khó có thể phát hiện.
Cố Nguyệt Chi đối với tử nữ của mình là có hiểu biết, ai kêu nàng có thể nghe được Trương Tử Mộng gọi Trương Tử Hề là "chị" quá mức thiệt tình, nàng mịt mờ phiết mắt liếc Trương Tử Mộng một cái, hai hàng lông mày hơi nhíu một chút, sau đó có vẻ đã hiểu rõ cái gì, lộ ra mỉm cười, cũng không nói gì chỉ nhìn Trương Tử Hề. Kỳ thật chiêu này của Cố Nguyệt Chi là thông minh nhất, ánh mắt ôn nhu của nàng, không cần nói cũng đã đủ để biểu đạt thân phận, hơn nữa ứng đối như vậy, cho dù Trương Tử Hề lạnh lùng với nàng ra sao, nàng cũng không có gì xấu hổ.
Trương Nghiêm Đình buông báo chí, nâng mắt lên nhìn Trương Tử Hề, kính lão viễn thị ngăn cách thần sắc trong mắt hắn, khiến người ta không nhìn ra một tia cảm xúc.
Trương Tử Hề không để ý Cố Nguyệt Chi mẫu tử ba người, nhưng là đối với Trương Nghiêm Đình, không có kích động, chỉ có một phần bình tĩnh, cô nhẹ nhàng kêu một tiếng: "Cha."
"Ừ, ngồi xuống đi." Trương Nghiêm Đình thản nhiên nói, sau đó lại tiếp tục xem báo chí, trong giọng nói không có một tia xa lạ, cũng không có một tia kích động vì hồi lâu không thấy, tựa như Trương Tử Hề chưa từng cùng hắn tách ra một năm.
Trên mặt Trương Tử Hề không có cảm xúc nào, phòng khách này tuy lớn, lại chỉ có vị trí bàn trà là treo ba tấm liễn Trường Sa*, năm trước cô đã lựa chọn cùng Trương Tử Mộng ngồi ở sô pha, năm nay cô vẫn lựa chọn như thế, nơi này cũng chỉ có Trương Tử Mộng là không khiến nội tâm của cô bài xích kịch liệt.
*Trung Quốc cũng có một tỉnh lẻ tên là Trường Sa, tui xin nhắc lại, đây không phải là đảo Trường Sa của Việt Nam đâu!
Lựa chọn của Trương Tử Hề đã sớm trở thành điều mà bốn người kia đều biết, Trương Tử Mộng cầm lấy một quyển tạp chí trên bàn, y như năm rồi ở sô pha một chỗ khác quét quét tro bụi, sau đó dịch chuyển ngồi ở chỗ bên cạnh.
Nếu là trước kia, Trương Tử Hề nhất định sẽ đối với hành vi của Trương Tử Mộng nhìn như không thấy. Nhưng giữa trưa hôm nay Trương Tử Mộng lại tình chân ý thiết nói ra với cô như vậy, quấn quít lấy cô rồi nói những lời mà 17 năm qua nàng chưa bao giờ nói, vẫn như năm ngoái nàng tái kiến cô, động tác cẩn thận chưa bao giờ thay đổi, khiến trong lòng cô nổi lên gợn sóng. Nhưng trên mặt Trương Tử Hề như trước lạnh lùng, không có một tia dao động, gợn sóng trong lòng cũng chỉ là vừa mới nổi lên, liền bị ngạnh sinh sinh áp chế, cô thật sự không nghĩ sẽ cùng cái gọi là người nhà có nhiều liên lụy, cô thầm nghĩ cho dù không oán hận, làm người xa lạ vẫn tốt hơn.
Trương Tử Hề đã đến, trường hợp vốn là hoà thuận vui vẻ lại bỗng dưng lâm vào một mảnh trầm mặc. Ai cũng không nói lời nào, nhưng cũng không có ai cảm thấy xấu hổ cùng không biết làm sao, bình tĩnh đối mặt với mọi hoàn cảnh là phẩm chất mà người Trương gia cần phải có, ở trong này không có người nào kém hơn người nào.
Trương Tử Hề cố gắng làm cho bản thân lơ đãng, bắt buộc bản thân cái gì đều không đi tưởng, cố nén cả người không thoải mái cùng nội tâm không được tự nhiên, sắc mặt vẫn duy trì một mảnh lãnh ngạo nhạt nhẽo. Nhưng mà, con người luôn có tiềm thức bắt buộc trong lòng, càng không muốn suy nghĩ, trong lòng lại càng nghĩ đến, lúc này cô dường như đã quên chính mình dĩ vãng là như thế nào chống đỡ tới được, hoặc là bởi vì chứng khiết phích của mình càng thêm nghiêm trọng? Phương pháp thả hồn rốt cuộc không thể xảy ra tác dụng.
Tay Trương Tử Hề giấu ở bên cạnh rất nhanh nắm chặt, móng tay đâm vào nhuyễn thịt đau đớn, ý đồ làm giảm bệnh trạng của mình. Nhưng mà, càng là như thế thì bệnh trạng kia lại càng rõ ràng. Cô không thể lộ ra chật vật trước mặt ba người này, cô trước mặt bọn họ chỉ có thể là cao ngạo mà thôi, bằng không tất cả ưu thế phía trước cô cố gắng lấy được đều không tồn tại nữa, cô rất rõ điều này. Cô đã 25 tuổi, phải biết rằng nữ tử Trương gia không có ai vượt qua độ tuổi này mà còn không có kết hôn, cho nên mấy năm qua trong lòng cô càng ngày càng bất an, hành vi cũng càng ngày càng cẩn thận.
Nghĩ đến hôn nhân, cô không thể không ức chế mà tưởng tượng một chút, nếu mình về sau thật sự gả cho một nam tử, hơn nữa cùng với nam tử kia sống cùng nhau, ngủ trên cùng một cái giường, thậm chí còn để người đàn ông kia đụng vào, vuốt ve thân thể của mình, chỉ nghĩ vậy thôi cô liền dâng lên một cỗ dục vọng muốn nôn mửa.
Nghĩ đến người về sau làm bạn với mình, cô sẽ không tự chủ nghĩ tới một người, là người duy nhất mà sau khi mình có tinh thần khiết phích, không bài xích thân thể tiếp xúc, cho dù là hôn môi thì cũng chỉ có ngọt lành, cho dù là ma sát địa phương riêng tư với nhau, cũng chỉ có khoái cảm xúc động linh hồn, chưa từng có bài xích.
Trương Tử Hề bất tri bất giác thành công dời đi lực chú ý, hiện tại trong nội tâm của cô cũng chỉ có một người tồn tại, chiếm cứ toàn bộ trái tim cô, cô đột nhiên phát giác người này hình như đúng là chỉ vì mình mà sinh, tâm linh tương thông; sạch sẽ như mình, chỉ thích hợp với mình.
Trong lòng cô không ngừng lặp lại nickname độc hữu mà mình vẫn thường hay gọi người kia: Y nhi...... Y nhi......
Sinh ra trong gia đình giàu có lại phong kiến như vậy thì chỉ thấy bất hạnh nhiều hơn hữu hạnh.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna