Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

08/07/2018

Ngự Tỷ Phách Ái Chi Bao Dưỡng (Miêu Tổng Tài) - Chương 1 + 2

Đăng bởi Ngân Giang | 08/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 1: Lúc đầu

Chu Tư Y vô lực nằm ở trên giường, hai mắt vô thần nhìn trần nhà đã cũ đến ố vàng, tay phải cầm thư thông tri trúng tuyển ngành tài chính ở học viện Thế Khải, mà tay trái gắt gao nắm lấy một tấm danh thiếp bị nhàu nát.
Hiện tại trong đầu nàng trống rỗng, vô lực như vậy, về sau nên làm cái gì bây giờ......
Chu Tư Y là cô nhi, cha mẹ mất sớm vì tai nạn xe cộ lúc nàng còn học cấp ba, nàng dựa vào di sản không nhiều lắm do cha mẹ lưu lại, rốt cuộc thì tốt nghiệp trung học, nhưng lại lấy thành tích nổi trội xuất sắc thi vào học viện tài chính Thế Khải số một cả nước. Nhưng là, trên người nàng hiện tại chỉ còn lại có năm mươi chín nguyên*, bây giờ nàng thật sự không biết con đường tương lai mình nên đi thế nào nữa.
*nguyên = NDT, 59 NDT xấp xỉ 210,453 VNĐ
Khốn cảnh như thế, nàng cũng không có rơi lệ, có lẽ nước mắt của nàng đã cạn từ lúc cha mẹ rời đi hai năm trước.
Nàng giơ lên tấm danh thiếp, đặt ở trước mắt, trên mặt chỉ có một cái tên cùng một dãy số: Tư Tiên 1592073****. Đây là một tuần trước, một người ở trên đường đột nhiên chắn trước mặt nàng rồi đưa cho nàng, lúc ấy người kia chỉ để lại một câu: "Nếu cần tiền có thể liên hệ tôi, đương nhiên cô phải trả giá đại giới, trở thành sủng vật cho khách hàng của tôi."
Người nọ nói xong câu đó, xoay người bước đi, khi Chu Tư Y kịp phản ứng lại, người nọ chỉ để lại một bóng dáng nơi ngã rẽ. Nàng cũng không biết mình vì cái gì mà vẫn lưu trữ tấm danh thiếp này, nàng tự giễu, có lẽ là mình đã sớm đoán trước khốn cảnh, hoặc là...... Nàng thật sự kiên trì không nổi nữa?
Vô lực buông tay, Chu Tư Y lại ở trên giường lăn một vòng, xoay người đứng lên, lấy ra một cái hộp gỗ dưới gầm giường. Nàng mở ra hộp gỗ, bên trong chỉ có một mảnh tin được cắt từ báo, tiêu đề viết: Thảm kịch tai nạn xe cộ, vợ chồng song vong!
Chu Tư Y thật cẩn thận lấy ra mảnh tin, gằn từng tiếng mà đọc. Sau đó hai mắt nàng mang theo hận ý làm cho người ta sợ hãi, cũng là thật cẩn thận thả mảnh tin lại vào trong hộp gỗ. Nàng nhẹ giọng nói: "Cha mẹ cứ yên tâm, con gái nhất định sẽ báo thù cho cha mẹ!" Nàng đem tấm danh thiếp để vào túi tiền, cột mái tóc đen mềm mại dài đến thắt lưng thành một cái đuôi ngựa đơn giản, liền ra cửa.
Chu Tư Y đi vào buồng điện thoại công cộng dưới lầu, dưới ánh đèn đường mờ nhạt phát ra từ ngọn đèn, gọi đến dãy số in trên danh thiếp.
Điện thoại kêu ba tiếng, đối phương tiếp điện thoại, sau đó không đợi Chu Tư Y nói chuyện, bên kia một giọng nam liền tự cố vấn nói: "Cô lấy danh thiếp ở nơi nào? Tuổi?"
Chu Tư Y ngạc nhiên một chút, cuộc trò chuyện bắt nguồn từ tấm danh thiếp này làm sao lại quỷ dị như thế? Nhưng là nàng cũng không lo lắng, cũng không cho phép mình nghĩ nhiều, hiện tại nàng chỉ biết là mình đang cần tiền, vì thế liền đáp: "Chợ đêm Đông Hoa, 18 tuổi."
"Tốt, xin chờ!"
Đối phương nói xong, lập tức không có tiếng vang nào nữa, không sai biệt lắm trôi qua hai phút, bên kia mới vang lên thanh âm: "Chu Tư Y, 18 tuổi, cha mẹ bỏ mình vì tai nạn xe cộ khi cô còn học cấp ba, năm nay vừa mới tốt nghiệp, cũng lấy thành tích nổi trội xuất sắc thứ nhất toàn huyện thi vào học viện tài chính Thế Khải. Trước mắt ở tại......, đúng không?"
Chu Tư Y kinh ngạc nghe đối phương nói xong tư liệu về bản thân, không có chỗ nào sai lầm, đáy lòng nàng không khỏi kinh hãi một trận. Đối phương cư nhiên hiểu biết nàng như thế, là điều tra nàng trước khi đưa nàng danh thiếp, hay là sau khi đưa nàng danh thiếp? Trong này có âm mưu gì?
"Đúng không?" Đối phương gặp Chu Tư Y hồi lâu không trả lời, có chút không kiên nhẫn thúc giục.
Chu Tư Y hít sâu một hơi, trong lòng nhớ tới cha mẹ chết thảm, nhớ tới cừu hận thời khắc đó, nàng áp chế trong lòng hoảng sợ, bắt buộc chính mình trấn định đáp: "Đúng."
"Ừ, vậy cô ngày mai lại đây đi, chúng tôi sẽ giúp cô an bài khách hàng. Địa chỉ là......" Sau đó không đợi Chu Tư Y trả lời, liền treo điện thoại.
Chu Tư Y nhớ kĩ địa chỉ, nghe âm thanh "tút tút" trong điện thoại, ở tại chỗ đứng gần hai phút, mới hít sâu hai lần, buông điện thoại rời đi.
......
......
Trương Tử Hề đang ngủ say bị tiếng chuông di động đánh thức, cô mơ mơ màng màng theo ổ chăn vươn tay đụng đến di động, phóng tới bên tai, uể oải "alô" một tiếng. Thanh âm kia khàn khàn vì chưa tỉnh ngủ, cực kỳ gợi cảm êm tai.
"Tôi nói Trương gia đại tiểu thư, hiện tại đều 2h chiều, em còn ngủ à? Tối hôm qua em làm gì? Mấy giờ mới ngủ?"
Trương Tử Hề nghe ra là giọng Tô Lâm, tùy ý đáp: "À, 2h chiều rồi hả...... Tối hôm qua...... Quên làm gì, quên ngủ lúc mấy giờ rồi."
Tô Lâm bên kia đầu dây nghe được Trương Tử Hề trả lời, bất đắc dĩ hít sâu một chút, rất có hương vị "chỉ tiếc rèn sắt không thành thép", ghét bỏ nói: "Tôi nói Trương Tử Hề, em mới hai mươi lăm tuổi, không phải ba mươi lăm tuổi, em có cần thiết luôn tự nhốt bản thân mình ở nhà sao? Em phải biết rằng, tuổi thanh xuân đều bị em lãng phí hết. Em còn không có luyến ái, không có thử qua động tình kích thích đêm khuya, em không biết là đáng tiếc sao?"
Trương Tử Hề nghe Tô Lâm nói, bất đắc dĩ nói: "Haizzz...... Tôi nói Tô tỷ, lời này chị nói hơn mười lần, không tất yếu mỗi lần đều nói, hơn nữa...... Chị không phải là không biết tình huống nhà tôi."
"Haizzz......" Nghe Trương Tử Hề nói như vậy, Tô Lâm rất có ý tứ đồng tình thở dài một hơi, sau đó hai người đều không có nói chuyện, qua một hồi lâu, Tô Lâm mới nhớ tới cái gì thú vị, thanh âm mang theo hưng phấn mà nói: "Trương Tử Hề em lập tức rời giường cho tôi, sau đó đến quán cà phê Tình Thiên, tôi chờ em ở đó."
"Tô tỷ, chị lại có chủ ý quái quỷ gì? Làm ơn đừng giới thiệu tiểu bạch kiểm cho tôi nữa, đến lúc đó đừng nói tôi không buông tha chị, người nhà tôi cũng sẽ không buông tha chị đâu."
Điện thoại bên kia ngượng ngùng đáp: "Yên tâm, yên tâm, tôi chỉ là gọi em theo giúp tôi đi chọn sủng vật mà thôi."
"Sủng vật? Sủng vật gì?" Trương Tử Hề kinh ngạc hỏi: "Như thế nào? Tô tỷ khi nào thì hữu tình như vậy, còn muốn dưỡng sủng vật? Tự chị đi đi, tôi không có hứng thú!"
Tô Lâm nghe được Trương Tử Hề cự tuyệt, liền vội hỏi: "Đi đi mà, sủng vật đặc biệt lắm á. Dù sao tôi mặc kệ, em phải theo giúp tôi, bằng hữu tri tâm duy nhất của em đi chọn sủng vật chứ, nếu không thì tuyệt giao!" Sau đó không đợi Trương Tử Hề trả lời, liền treo điện thoại.
Trương Tử Hề đành phải bất đắc dĩ xốc chăn lên, chuẩn bị rời giường.
Thời điểm Trương Tử Hề đến quán cà phê Tình Thiên thì đã gần 4h chiều, tóc xoăn đen móc highlight tím, khuôn mặt giảo hảo tuyệt mỹ, hơn nữa váy da màu đen khêu gợi bó sát, cô tiến đến quán cà phê, lập tức hấp dẫn ánh mắt mọi người.
Trương Tử Hề làm như không thấy những ánh mắt này, tầm mắt cô tìm kiếm Tô Lâm đang tao nhã uống cà phê, thấy rồi liền đi qua, một câu vô nghĩa cũng không nói, chỉ nói thẳng: "Đi thôi." Sau đó dẫn đầu đi ra quán cà phê.
Tô Lâm nhìn vóc dáng chuẩn chữ S của Trương Tử Hề, trong lòng thở dài: "Điều kiện tốt như vậy, nếu không lợi dụng, thật sự là lãng phí. Không biết sủng vật nào sẽ có vận khí tốt, có thể được chủ nhân hoàn mỹ này ưu ái."

Chương 2: Ánh mắt
Tư Tiên ở trong mắt rất nhiều người chính là một kẻ dẫn mối, mà dùng chính lời hắn nói, hắn là một người đại diện. Hắn chưa bao giờ cho rằng mình là một kẻ dẫn mối, nói hắn là dẫn mối quả thực là vũ nhục nhân cách của hắn, loại ma cô đê tiện đó có thể so với người đại diện cao quý như hắn sao? Phải biết rằng người mà hắn tiếp xúc, tất cả đều là giới thượng lưu trong xã hội, rất nhiều người hao tổn biết bao khí lực muốn gặp nhân vật nổi tiếng mà vẫn không thấy được, nhưng hắn mỗi tháng đều có thể nhìn thấy một lần.
Hội quán Sủng Ái, đó là địa phương mà Tư Tiên làm công, nơi này là hắn bỏ ra hơn 500 vạn để kiến thành và trang hoàng.
Khi Trương Tử Hề lái chiếc Aston Martin mà cô âu yếm đi theo chiếc Audi A6 của Tô Lâm, đến hội quán Sủng Ái, cô mới biết được Tô Lâm nói "sủng vật" thật đặc biệt là cái gì. Nguyên lai cái gọi là "sủng vật" kia căn bản chính là tiểu bạch kiểm cùng nhị nãi.
Trương Tử Hề cho tới bây giờ chỉ biết Tô Lâm người này thích ngoạn, cũng sẽ ngoạn, sẽ hưởng thụ, giường bạn dễ nhìn bên người không ngừng đổi mới. Hơn nữa bản thân cô cũng không cảm thấy Tô Lâm làm như vậy có gì không tốt, có gì không đúng, nhân sinh trên đời, chính là muốn hưởng thụ. Nhưng cô cũng chưa bao giờ làm như vậy, nguyên nhân là vì người nhà, còn có một nguyên nhân khác chính là cô có khiết phích, khiết phích rất nghiêm trọng, trừ bỏ khiết phích về mặt vật lý, cô thậm chí còn có khiết phích trên phương diện tinh thần.
"Tô Lâm!" Trương Tử Hề nén giận gầm nhẹ một tiếng gọi Tô Lâm đi ở phía trước, cô thật muốn chụp chết người phụ nữ này, chị ta cư nhiên mang cô đến địa phương này, chẳng lẽ không muốn sống nữa sao? Không nói cô thật sinh khí, chỉ nói Trương gia sau khi biết, kết cục của Tô Lâm tuyệt đối sẽ không hảo.
Tô Lâm nghe Trương Tử Hề kêu tên đầy đủ của cô, cô chỉ biết Trương Tử Hề sinh khí. Tô Lâm năm nay ba mươi mốt tuổi, so với Trương Tử Hề thì lớn hơn sáu tuổi, cho nên Trương Tử Hề bình thường đều kêu cô là Tô tỷ, nhưng thời điểm Trương Tử Hề kêu cô bằng tên đầy đủ, vậy thì đại biểu cho, Trương Tử Hề sinh khí.
Tô Lâm xoay người lại, có điểm ủy khuất nhìn Trương Tử Hề nói: "Hề Hề, đừng nóng giận, tôi chỉ là không muốn em lãng phí năm tháng thanh xuân mà thôi."
Trương Tử Hề bóp trán, nhịn xuống không làm ra hành động mắt trợn trắng rất không thục nữ, cô bất đắc dĩ nhìn biểu tình uỷ khuất của Tô Lâm. Trong lòng cô ai thán, Tô Lâm này cũng thật là, người đã ba mươi tuổi mà còn y chang tiểu hài tử, làm việc cho tới bây giờ đều không suy nghĩ hậu quả. Nhưng Trương Tử Hề vì biểu tình kia của Tô Lâm, cơn tức giận cũng giảm đi rất nhiều, cô chỉ có thể bất đắc dĩ nói: "Tô tỷ, tôi không thích mấy thứ này......"
Tô Lâm thấy Trương Tử Hề đổi xưng hô trở về "Tô tỷ", biết em ấy không tức giận nữa, vì thế cười cười nói: "Nhìn xem thôi, liền theo giúp tôi nhìn xem mà thôi, tôi phải đổi sủng vật mới. Người cũ tôi ghét rồi."
Ghét? Quỷ đều biết Tô Lâm mới đổi sủng vật, một tuần còn không đến, liền chán ghét? Trương Tử Hề trừng Tô Lâm, cô đang muốn quát lớn vài câu, đột nhiên thanh âm một người đàn ông vang lên sau lưng.
"Tô tiểu thư tôn quý, ngài đã tới rồi. Lần này tôi đã xem xét rất nhiều sủng vật mới, đều không tồi đâu."
Trương Tử Hề xoay người lại, thấy một nam tử trung niên hào hoa phong nhã, ước chừng hơn ba mươi tuổi. Một thân tây trang thẳng thớm, nửa cong thắt lưng, lễ nghĩa tiêu chuẩn đúng chỗ, giống như quản gia của quý tộc Anh quốc. Cô không nghĩ tới, người như vậy cư nhiên là kẻ dẫn mối.
Tô Lâm nghe thấy có sủng vật mới, vui vẻ cười cười, mở miệng nói: "À, phải không? Vừa lúc tôi có đem bằng hữu theo giúp tôi nhìn xem."
Trương Tử Hề nghe Tô Lâm nói, cô thật muốn lập tức bóp chết tên hỗn đản này, rõ ràng là mình bị lừa đến, như thế nào thì biến thành mình bồi Tô Lâm đến xem, chẳng lẽ là muốn mình chọn một tên tiểu bạch kiểm ghê tởm trở về?
"Tô Lâm!" Trương Tử Hề lạnh lùng kêu một tiếng, cô đang muốn mắng chị ta vài câu, đột nhiên nghĩ đến nếu việc này bị người trong nhà biết, chỉ sợ mình cùng Tô Lâm đều có phiền toái lớn, vì thế cô đến gần hai bước, hỏi bên tai Tô Lâm: "An toàn sao?"
Tô Lâm bị Trương Tử Hề gọi tên đầy đủ làm cho hoảng sợ, thời điểm cô còn đang kinh hãi, Trương Tử Hề lại đột nhiên thần bí hỏi an toàn sao? Cái gì an toàn sao? Chẳng lẽ là sợ bệnh lây qua đường sinh dục, hay là sợ mang thai? Tô Lâm lăng lăng nghĩ.
"Tô Lâm." Trương Tử Hề thấy chị ta lăng lăng nghĩ cái gì, không có trả lời mình, cô nhẹ nhàng đẩy Tô Lâm một chút.
Tư Tiên tuyệt đối là một người đại diện cực kỳ chuyên nghiệp, hắn nhìn thần sắc của Trương Tử Hề trước mắt, liền biết cô đang lo lắng cái gì. Vì thế hắn mở miệng nói: "Vị tiểu thư này xin yên tâm, chúng tôi luôn giữ bí mật hết thảy tư liệu của khách hàng, đến nay vẫn chưa có sai lầm."
Trương Tử Hề nghe Tư Tiên nói thế, cũng an tâm đôi chút, nhưng là hoàn cảnh này thật sự làm cho cô thích không nổi, chứng khiết phích của cô lại phát tác, cảm thấy cả người không thoải mái.
Tư Tiên thoáng nhìn Trương Tử Hề hai lần, trong lòng âm thầm khen ngợi dáng người cùng dung mạo của người phụ nữ này, nhưng hắn chuyên nghiệp rèn luyện hàng ngày, biết mình không thể nhìn hoài, như vậy sẽ làm cho khách hàng không được tự nhiên.
Vì thế hắn cũng không nói nhiều, thân thủ làm một cái động tác xin mời: "Xin mời hai vị khách hàng tôn quý đi theo tôi, tôi mang hai vị đi khu sủng vật nhìn xem."
Trương Tử Hề thật muốn lập tức quay đầu chạy lấy người, nhưng Tô Lâm lại gắt gao lôi kéo tay cô, không cho cô dễ dàng rời khỏi. Trương Tử Hề bị kéo đi, trong lòng nghĩ: Lần sau Tô Lâm kêu mình bồi chị ta làm cái gì, nhất định phải tra rõ rành mạch rồi mới đáp ứng!
Cái gọi là khu sủng vật, kỳ thật chính là một hành lang rất dài, mà ở hai bên hành lang đều có một gian phòng thủy tinh, mỗi gian phòng đều được thiết kế giống nhau, có sô pha, có luôn bàn trà. Hơn nữa trong phòng đều có một người, có nam lẫn nữ.
Trương Tử Hề phát hiện sủng vật này đó là dựa theo nam tả nữ hữu mà sắp hàng, tất cả phòng thuỷ tinh bên trái đều là đàn ông, mà bên phải tất cả đều là phụ nữ. Ở một góc phòng thuỷ tinh, thậm chí còn có tư liệu về người trong căn phòng, bao gồm tuổi, bằng cấp, thân cao, thể trọng, số đo ba vòng, thậm chí ngay cả còn là xử nam hay xử nữ hay không đều có ghi rõ.
Tô Lâm giống như là thật sự chọn sủng vật, xem mỗi một gian phòng, ngẫu nhiên còn nhìn kỹ tư liệu ghi chú trong góc.
Mà Trương Tử Hề căn bản không có hứng thú, cô chỉ tùy ý liếc vài lần. Cô phát giác từng người ở bên trong đều có cố sự, nhìn một chút liền biết lớp thủy tinh này hẳn là thủy tinh một mặt đặc chế, bên trong nhìn không tới bên ngoài, mà bên ngoài lại có thể nhìn đến bên trong.
Trương Tử Hề nhàm chán đi theo Tô Lâm, vô tình nghiêng đầu, đột nhiên chống lại một đôi mắt đen tinh lượng, ánh mắt kia tựa hồ xuyên thấu qua thủy tinh, đối diện với cô.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna