Google.com.vn Đọc truyện Online
Cảm ơn bạn đã ghé thăm Tiểu thuyết Bách hợp. Các tác phẩm trên website được cập nhật theo sở thích của admin, không mang mục đích thương mại. Mỗi một tác phẩm đều chứa đựng những câu chuyện, những sinh mệnh khiến cho người đọc phải khắc cốt ghi tâm, vì yêu quý mà admin muốn lưu lại. Admin vô cùng cảm ơn các tác giả, dịch giả, editor đã nhọc lòng làm nên nó. Một số tác phẩm được upload mà chưa thông qua tác giả, dịch giả, editor, rất mong được lượng thứ. Có điều gì cần trao đổi, xin bạn vui lòng liên hệ với admin qua hòm thư: ngangiang369@gmail.com. Xin cảm ơn!...

09/07/2018

Ngự Tỷ Phách Ái Chi Bao Dưỡng (Miêu Tổng Tài) - Chương 9 + 10

Đăng bởi Ngân Giang | 09/07/2018 | 0 nhận xét
Chương 9: Cái miệng nhỏ nhắn
Bên trong Yêu Quý salon có cả nhà hàng Tây, không thể không nói Seven là một người rất có khiếu kinh doanh, hội quán như vậy, tại cái thành thị này, thậm chí cả nước đều rất nổi tiếng.
Trương Tử Hề là khách quen ở đây, trên cơ bản tất cả người bán hàng đều biết cô, biết cô là khách nhân trọng yếu nhất của hội quán, tuy rằng không biết bối cảnh cô ra sao, nhưng lại biết người phụ nữ xinh đẹp cực kỳ này là không thể nhạ, không thấy ngay cả boss của bọn họ là Seven đều phải cẩn thận tiếp đón sao?
Cho nên khi Trương Tử Hề mang theo Chu Tư Y một đường đi tới, mỗi người bán hàng nhìn thấy Trương Tử Hề đều lập tức dừng lại cước bộ, bán cúc thắt lưng, chờ Trương Tử Hề đi xa rồi mới dám thẳng lưng tiếp tục công tác. Tình cảnh này ở trong mắt Chu Tư Y, Trương Tử Hề nghiễm nhiên trở thành một vị nữ vương đang đi tuần tra quốc thổ của mình.
Trương Tử Hề tại đây có một gian phòng thuộc về cô, hơn nữa toàn bộ nhà ăn, chỉ mình cô mới có thể hưởng thụ sự phục vụ như vậy. Hai người trực tiếp đi vào phòng đặc chúc của Trương Tử Hề, sau đó ngồi xuống. Người bán hàng cung kính đứng cạnh, nửa cúi đầu hai tay đưa thực đơn, nhưng là Trương Tử Hề ngay cả xem cũng chưa xem liếc mắt một cái, lạnh lùng nói: "Hai phần thịt bò là tốt rồi, nhớ nấu cho chín, đồ ăn tiêu độc cẩn thận xong hãy mang lên. Đi đi!"
Người bán hàng không dám nhiều lời, nàng biết nữ vương là không thể nhạ, vẫn bảo trì tư thế cúi đầu, đi ra cửa mới dám thẳng lưng, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Chu Tư Y đoan chính ngồi, giống như tiểu thư khuê các bình thường, bộ dạng đoan chính thành thạo, nhưng dù sao thì nàng vẫn còn trẻ, trẻ con ngây ngô chưa thốn tẫn hết, cho nên luôn thiếu hương vị thành thục. Nhưng mà Trương Tử Hề tin tưởng, chờ cô gái nhỏ này qua vài năm, chính là một nữ tử có thể hấp dẫn người ta.
Kỳ thật Chu Tư Y chưa từng trải qua hoàn cảnh như vậy, cũng chưa từng ăn qua thịt bò, chỉ có nàng biết, bởi vì nàng cái gì cũng không hiểu, cho nên mới làm bộ như không nhanh không chậm, nửa bước không sợ hãi. Rất nhiều thời điểm chính là như vậy, gặp được cái gì không hiểu, trăm ngàn đừng xen mồm hoặc là làm ra chuyện vô vị, như vậy thoạt nhìn trông rất ngốc, ngược lại còn bị chê là "bắt chước trưởng giả học làm sang". Không bằng cái gì cũng không làm, ai có thể biết mình là không hiểu hay là khinh thường chứ?
Nhưng Chu Tư Y công lực không đủ, sau khi người bán hàng bưng thịt bò lên, nàng liền phá công, tuy rằng nàng học theo động tác tao nhã của Trương Tử Hề, cô làm từng bước, nàng cũng làm từng bước, nàng chưa từng ăn qua thịt bò, tùy ý cầm dao nĩa đều học được không thua kém, nhưng đến khi cắt thịt bò thì lập tức lộ bộ mặt thật.
Trương Tử Hề ghét bỏ thịt bò nửa sống nửa chín vì khả năng nó không sạch sẽ, cho nên món thịt mà cô gọi là chín toàn phần, thịt bò chín có vẻ cứng hơn, cho nên yêu cầu thiết công cũng có vẻ cao hơn. Thời điểm Chu Tư Y cắt thịt, nàng không dùng nhiều sức nên thịt bò không đứt, vì thế nàng cho thêm đại lực. Nhưng nước sốt dưới miếng thịt khá trơn, dao nhỏ một chút hoạt khai, rớt xuống bàn, phát ra một tiếng "bang" chói tai.
Trương Tử Hề đang tao nhã cắt thịt bò thành những khối nhỏ, vừa muốn bỏ vào miệng, cũng bị Chu Tư Y làm cho hoảng sợ, cô dừng lại động tác, cau mày nhìn về phía Chu Tư Y.

Chu Tư Y cũng hiểu được thật vô thố mất mặt, nhưng là cũng không biết mình nên phản ứng thế nào, chỉ có thể ngơ ngác cầm dao nĩa, bất đắc dĩ thật có lỗi nhìn Trương Tử Hề chương hiển tao nhã ở đối diện.
Mọi người đều biết, hào môn thế gia đều cực kỳ chú trọng lễ nghi, mà chú trọng nhất chính là lễ nghĩa lúc ăn cơm. Hơn nữa Trương Tử Hề là đệ tử tiêu chuẩn cùng đủ tư cách hào môn thế gia, cho nên sau khi Chu Tư Y phát ra tiếng vang kia, cô nhíu mày không nói gì, Chu Tư Y như vậy là không lễ phép, không phù hợp lễ nghi.
Nhưng khi nhìn đến bộ dáng Chu Tư Y ủy khuất, cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu đô khởi, ánh mắt mở rất lớn nhìn cô, cô bỗng dưng cảm thấy tâm tình tốt lên. Trong lòng cô nghĩ, sủng vật cần mình chậm rãi điều giáo, nếu người khác điều giáo xong lại giao cho cô, vậy chủ nhân như cô không phải là không có cảm giác thành tựu, không thú vị hay sao?
Vì thế cô giãn mày ra, thật vui vẻ cười cười, rướn người lấy phần ăn của Chu Tư Y đặt trước mặt mình, giơ dao nĩa nói với Chu Tư Y: "Nhìn động tác của tôi nha!"
Tâm tình hiện tại của Trương Tử Hề tốt lắm, động tác cùng ngôn ngữ lộ ra hương vị ngây thơ, quyến rũ mà không phóng đãng, tình tiết kia quả thật khiến người trầm mê không thôi, cảm xúc cuộn trào như nước, Chu Tư Y đột nhiên cảm thấy mình hô hấp hơi khó, mặt tức thì nóng lên, ngu ngơ nhìn Trương Tử Hề.
Trương Tử Hề còn thật sự cắt thịt bò, nhưng lại rất thông cảm vì miệng Chu Tư Y hơi nhỏ, cô cắt một khối đặc biệt nhỏ, sau đó đưa cho Chu Tư Y: "Nè, cho em, ăn đi."
"A......" Chu Tư Y lúc này mới phản ứng lại đây, nàng vừa mới nhìn chằm chằm vào Trương Tử Hề rồi ngẩn người, khoảng thời gian đó đều là yên lặng. Trong đầu nàng trống rỗng, động tác cắt thịt cái gì, một chút cũng chưa chú ý. Khi Trương Tử Hề đem thịt bò đã cắt ra phóng tới trước mặt nàng, nàng mới phản ứng lại, có điểm ngượng ngùng đáp: "Cám ơn...... Hề."
Trương Tử Hề xem Chu Tư Y ngơ ngác, cô thật sự là yêu chết cái miệng nho nhỏ giống như anh đào kia, mỉm cười, chuyên tâm ăn thịt bò.
Mà Chu Tư Y lại không bình tĩnh như vậy, nàng cảm thấy tâm tính mình thật vất vả mới điều chỉnh được dường như bắt đầu rối loạn, vì thế không dám nhìn Trương Tử Hề nữa, nàng cúi đầu chậm rãi ăn thịt được Trương Tử Hề cẩn thận cắt nhỏ. Nhưng mà, nếu lúc này Chu Tư Y biết Trương Tử Hề vừa ăn thịt bò vừa nghĩ cái gì, tuyệt đối sẽ nuốt không trôi.
Trương Tử Hề không có dưỡng qua sủng vật, đó là bởi vì giáo điều nhà cô không cho phép, căn cứ theo như lời giáo điều nói, dưỡng sủng vật làm cho một người trở nên khiếp nhược, chả biết đạo lý này là từ đâu mà đến luôn. "Chưa ăn qua thịt heo, nhưng luôn gặp qua heo chạy", vì thế cô yên lặng nghĩ đến, dưỡng sủng vật không phải là mình hảo hảo chuẩn bị thực vật rồi cho sủng vật ăn sao? Xem bọn chó mèo kìa, không phải là chủ nhân luôn chuẩn bị miêu lương cẩu lương xong rồi mới phóng tới trong chén cho tụi nó ăn sao?
Lúc hai người dùng cơm xong, Trương Tử Hề đặt tay dưới bàn ấn nút một chút. Cái nút kia là để triệu hồi người bán hàng, kỳ thật cái nút này trong các phòng khác của Yêu Quý salon đều là gắn trên tường, chỉ có phòng đặc chúc của Trương Tử Hề là không chỉ trên tường có, ngay cả dưới bàn cũng có, do dó một gian, độc nhất vô nhị!
Không bao lâu người bán hàng liền gõ cửa tiến vào, cầm hoá đơn trong tay, cung kính nói với Trương Tử Hề: "Trương tiểu thư, lần này ngài mua tổng cộng bảy bộ quần áo, bảy đôi giày, ba cái ba lô, tổng cộng là sáu vạn tám ngàn khối, hai phần thịt bò là một ngàn khối, tổng cộng là sáu vạn chín ngàn khối*."
*xấp xỉ 246,123,000 VNĐ
Trương Tử Hề lạnh lùng gật gật đầu, xuất ra thẻ tín dụng đặt trên khay, phất tay ý bảo người bán hàng có thể đi tính tiền.
Mà Chu Tư Y nghe thấy người bán hàng báo giá, hệt như bị kinh hách dữ dội, nàng trừng lớn hai mắt nhìn Trương Tử Hề, trời ạ, như vậy liền đi tong sáu vạn chín ngàn khối? Không sai biệt lắm đủ để nàng hoàn thành bốn năm đại học. Lúc này, nàng đột nhiên có loại ngộ đạo, trách không được có nhiều người cam tâm tình nguyện làm nhị nãi cùng tiểu bạch kiểm của người khác.
"Hử? Như thế nào?" Trương Tử Hề quay đầu lại, gặp bộ dáng Chu Tư Y cơ hồ như bị dọa đến, không rõ cho nên hỏi.
Năng lực điều tiết tâm lý của Chu Tư Y xác thực cũng đủ cường đại, nàng hít sâu hai hơi, nuốt nuốt nước miếng, có điểm cố hết sức hồi đáp: "Không...... Không có gì, cám ơn chị, Hề."

Chương 10: Kinh ngữ
Giữa sườn núi Phú Hoa Sơn, có rất nhiều biệt thự nhỏ toạ lạc, nhưng số người biết nơi này có biệt thự cũng không nhiều. Lúc ấy biệt thự ở đây không phải công khai đem bán, hơn nữa Phú Hoa Sơn là sản nghiệp tư hữu của tập đoàn Tô thị, cho nên người có thể mua biệt thự đều là cùng tập đoàn Tô thị có chút quan hệ.
Vờn quanh giữa sườn núi tổng cộng có mười hai tòa biệt thự nhỏ, mỗi biệt thự đều cách nhau khá xa, cũng không ảnh hưởng lẫn nhau. Hơn nữa mỗi tòa chỉ có 120 mét vuông, đối với hào môn thế gia mà nói, phòng nhỏ như vậy là không thích hợp ở lại, đối với người bình thường mà nói, đã là dư dả, nhưng mà người bình thường tuyệt đối mua không nổi tiểu biệt thự nơi này.
Cho nên tiểu biệt thự tại đây chính là cung cấp cho hào môn thế gia, nhằm tìm kiếm một lát an bình, thư hoãn cảm xúc, hoặc là địa phương kim ốc tàng kiều.
Mà Trương Tử Hề cũng có được một tòa tiểu biệt thự trong này, lúc ấy cô vẫn là thông qua Tô Lâm mua biệt thự, người nhà cô cũng không biết, nơi này là phòng nhỏ bí mật của cô.
Trương Tử Hề lái xe mang theo Chu Tư Y đến nơi này, Chu Tư Y nhìn hai bên đường qua cửa kính xe, ý thức được hình như là đang đi lên núi. Dọc theo đường đi đều thật yên tĩnh, cũng không có thấy xe qua lại, nàng kinh ngạc nhìn Trương Tử Hề, chẳng lẽ Hề chị ấy ở trên núi, sẽ không sợ hãi sao?
Kỳ thật Chu Tư Y không biết, không có địa phương nào an toàn hơn nơi này, ở chân núi Phú Hoa Sơn bắt đầu có khu cấm giới, hơn nữa tuần tra bảo an đều sắp xếp dày đặc theo chân núi đến đỉnh núi, người và biển số xe lạ căn bản không vào được.
Chu Tư Y lẳng lặng ngồi ở ghế phó lái, cực kỳ im lặng nhìn cảnh sắc không ngừng biến hoá ngoài cửa, nhưng là mất tự nhiên thẳng lưng, có thể nhìn ra được nàng hiện tại thật khẩn trương. Bởi vì lúc này mặt Trương Tử Hề cực kỳ âm trầm, âm trầm đến đáng sợ.
Đối với Trương Tử Hề một ngày tắm ít nhất ba lần mà nói, hôm nay thời gian dừng lại bên ngoài thật sự là lâu lắm, lại đi cái hội quán Sủng Ái kia làm cho cô không thoải mái, vì thế tâm tình của cô thập phần thập phần không tốt, bây giờ cô thầm nghĩ trở về bằng tốc độ nhanh nhất, hảo hảo mà tẩy sạch cả người bụi bẩn.
Cho nên Trương Tử Hề lái xe càng lúc càng nhanh, sắc mặt càng lúc càng âm trầm, mà Chu Tư Y cảm giác độ ấm trong xe càng lúc càng thấp, lưng cũng càng phát ra cứng ngắc, thẳng băng.
Rốt cuộc, Trương Tử Hề về tới biệt thự tư nhân của mình, cô không giảm tốc độ mà vọt xe vào bãi đậu, sau đó lấy tốc độ cực nhanh mở cửa ra nhảy xuống xe, rồi lại chạy tiếp. Chu Tư Y sững sờ nhìn động tác của Trương Tử Hề, sau đó kịp phản ứng, cũng vội vàng đuổi kịp Trương Tử Hề.
Trương Tử Hề đứng cạnh cửa nhấn một loạt mật mã trên phím, sau đó đưa ngón tay lên chỗ xác định dấu vân tay, "cạch" một tiếng, cửa tự động mở ra.
Hai người đi vào trong phòng, còn không chờ Chu Tư Y cẩn thận đánh giá gian biệt thự xa hoa, Trương Tử Hề đã trực tiếp quăng giày lên ngăn tủ, sau đó thay dép lê, chạy vài bước "đăng, đăng" lên lầu hai.
Chu Tư Y đứng tại chỗ không thể nhúc nhích, đây là tình huống gì vậy nè? Thế nào hết thảy lại quỷ dị như vậy? Nơi này đối với Chu Tư Y mà nói, không thể nghi ngờ là địa phương hoàn toàn xa lạ, nàng cực kỳ khuyết thiếu cảm giác an toàn, đứng tại chỗ không dám nhúc nhích, nàng cảm thấy lúc này tốt nhất là nên bảo trì bất động, đó mới là an toàn nhất.
"Đăng, đăng, đăng......"
Chỉ chốc lát, Trương Tử Hề sốt ruột chạy xuống lầu dưới, trong tay cầm một cái áo ngủ màu trắng, một bên đi đến phòng tắm, một bên nói với Chu Tư Y: "Trước tiên em đi tắm ở lầu một, quần áo tôi mua cho em còn chưa có giặt nên không thể mặc, em mặc áo ngủ của tôi đỡ đi."
Chu Tư Y người này không ngu ngốc, ngược lại cực kỳ thông minh, bằng không nàng cũng không có khả năng lấy thành tích quán quân toàn huyện thi vào học viện tài chính Thế Khải trong khi gia cảnh vô cùng gian nan. Nàng đã sớm dự đoán được hôm nay sẽ phát sinh cái gì, cho nên ba lô có mang theo quần áo để thay. Nhưng Trương Tử Hề kêu nàng mặc áo ngủ của cô, vậy thì mình cứ làm theo lời chị ấy đi, dù sao mọi chuyện cũng đã rồi, mặc kệ có nguyện ý hay không, mình vẫn vô phương phản kháng, vì thế nàng theo ba lô lấy ra áo ngực cùng quần lót, đi đến phòng tắm.
Trương Tử Hề vừa mới giúp Chu Tư Y mở nước vào bồn, quay đầu liền gặp Chu Tư Y cầm áo ngực và quần lót tiến vào, cô liếc Chu Tư Y một cái, suy nghĩ một chút nói: "Buổi tối ngủ, tốt nhất không cần mặc nội y." Sau đó, mặc kệ Chu Tư Y phản ứng ra sao, cô rất nhanh lại đi ra ngoài, cô còn nóng vội đi tẩy trừ thân thể mình nha.
Chu Tư Y bị những lời này làm cho chấn kinh, trong đầu không ngừng vang vọng câu nói kia của Trương Tử Hề: "Buổi tối ngủ, tốt nhất không cần mặc nội y......" Sắc mặt nàng thoáng trắng bệch, khớp hàm cắn chặt, trong tay nắm chặt áo ngực cùng quần lót, giống nhau hai thứ kia là cây cỏ có thể cứu nàng khỏi dòng nước xiết vậy.
Hồi lâu, nàng tự giễu cười, tình huống này không phải đã sớm nghĩ tới sao? Mình rốt cuộc còn rụt rè cái gì? Trong lòng nàng hung hăng nói một câu: "Trinh tiết không đáng giá tiền!"
Sau đó nàng xoay người, đi ra phòng tắm...... Đem áo ngực và quần lót bỏ vào ba lô.
Có đôi khi, ngâm mình trong nước ấm có thể khiến người ta thả lỏng, tan mất cả ngày mỏi mệt. Thời điểm Chu Tư Y nằm vào bồn nước ấm, cả người dần dần trầm tĩnh lại, thần kinh căng thẳng cũng chậm rãi trầm tĩnh lại. Nhưng mà, thần kinh buộc chặt trầm tĩnh lại, đầu óc cũng đồng thời sinh động lên, lúc này nàng mới ý thức được mình xem nhẹ một vấn đề rất trọng yếu, thì phải là...... Trương Tử Hề là nữ!!!
Trương Tử Hề là phụ nữ, vậy cô còn bao dưỡng nàng làm gì? Đồng thời bốn chữ "đồng tính luyến ái" cũng theo trong đầu nàng bính đi ra. Xã hội hiện đại dù sao cũng không phải là bảo thủ cũ kỹ, cho dù là Chu Tư Y một lòng chỉ biết đọc sách, cũng ít nhiều hiểu biết một người đàn ông cùng một người phụ nữ là làm như thế nào. Nhưng mà...... Nàng tuy rằng biết có đàn ông yêu đàn ông, phụ nữ yêu phụ nữ, nhưng...... Hai nữ nhân rốt cuộc là làm như thế nào? Chu Tư Y ở phương diện tình cảm vẫn như tờ giấy trắng, một chút cũng không biết.
Nàng ngơ ngác ngồi trong bồn tắm lớn, hai mắt nhìn trần nhà trắng noãn như tân, trong lòng nghĩ: Mặc kệ Trương Tử Hề là đàn ông hay là phụ nữ, kết quả đều là không sai biệt lắm, nàng chỉ cần yên lặng thừa nhận là tốt rồi.
Vì chính mình hối tiếc một phen, sau đó lại thầm nghĩ tự an ủi: "Trương Tử Hề xinh đẹp hơn mình nhiều như vậy, có lẽ rất nhiều người sẽ không thương hại mình, chỉ biết hâm mộ mình, đố kị mình đi...... Mình không có lỗ vốn, thật sự là tuyệt không chịu thiệt!"
Ý tưởng an ủi bản thân của Chu Tư Y cực kỳ phù hợp sự thật, nếu như bị cả tá đàn ông và phụ nữ trầm mê Trương Tử Hề biết, có lẽ Chu Tư Y thật sự sẽ bị mọi người đố kị đến cháy sạch không còn một mảnh.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna