Google.com.vn Đọc truyện Online

13/07/2018

Ngự Tỷ Phách Ái Chi Bao Dưỡng (Miêu Tổng Tài) - Chương 23 + 24

Đăng bởi Ngân Giang | 13/07/2018 | 0 nhận xét
Chương 23: Gia quy
"Tô Lâm! Tôi không muốn nghe đến chuyện làm cho tôi kinh ghê tởm kia, chị chỉ cần nói cho tôi biết là ai nói với chị là được...... Nếu chị còn xem tôi là bằng hữu!"
Trương Tử Hề nói lời này rất nặng, ngữ khí cũng thật kiên quyết, không chừa đường sống.
Tô Lâm cực khó xử lại lo lắng nhìn Trương Tử Hề, nếu cô nói ra tên người kia, vậy thì cô nhất định là một tiểu nhân. Người kia tối hôm qua uống say, sơ ý nói ra mà thôi, hơn nữa người kia vẫn xem cô như chị ruột, cô làm sao có thể bán đứng nàng? Nhưng nếu không nói ra, thì tình hữu nghị giữa mình và Trương Tử Hề cũng dừng ở đây......
Nghĩ đến đây, trong lòng Tô Lâm đột nhiên sinh ra một cỗ oán hận, năm ấy mình buông xuống thể diện, mặt dày mày dạn chỉ là vì cùng Trương Tử Hề trở thành bằng hữu, không nghĩ tới quá trình này chỉ ước chừng năm năm thời gian. Năm ấy mình mang theo thành ý thế nào, cho tới bây giờ vẫn vì em ấy mà suy nghĩ, không ngờ Trương Tử Hề lại là một con sói vô tâm vô phế, hiện tại còn dùng tình hữu nghị giữa hai người đến uy hiếp mình.
Tô Lâm lần đầu tiên nhìn thấy Trương Tử Hề là năm 23 tuổi, ngay lúc đó cô đã sớm là tình trường lão thủ, từ năm 18 tuổi không biết đem lần đầu tiên cho ai, sau đó cũng cai nghiện không xong khoái cảm làm cho người ta điên cuồng này, những chuỗi ngày tiếp theo quả thật vì tình mà sống.
Mà ngay lúc đó Trương Tử Hề mới 18 tuổi, vẻ mặt cao cao tại thượng, đối với người khác tới gần luôn loáng thoáng lộ ra cảm xúc chán ghét. Kỳ thật trước khi gặp gỡ Trương Tử Hề, cô đã sớm biết Trương gia đại tiểu thư có chứng khiết phích rất nghiêm trọng, yêu sạch sẽ đòi mạng.
Tô Lâm gặp Trương Tử Hề, liền cảm thấy cô giống như phật liên* trắng noãn, là sạch sẽ thuần khiết, là cao ngạo thanh cao, cự tuyệt bất luận kẻ nào tiếp cận làm bẩn. Cho dù Tô Lâm có thể lảng tránh, nhưng là trong tiềm thức vẫn cảm thấy mình thật bẩn, trong nội tâm hận thấu bản thân không thể khắc chế dụ hoặc. Cho nên khi nhìn thấy Trương Tử Hề, trong lòng cô liền có một nguyện vọng, hy vọng mình có thể cùng Trương Tử Hề sạch sẽ trở thành bằng hữu, đây chính là một loại thành kính cùng hướng tới khi mà cô không thể trở về trạng thái thuần khiết như xưa, tựa hồ cùng Trương Tử Hề người như vậy trở thành bằng hữu, đối với mình là một loại sám hối cùng cứu thục.
*hoa sen
Tô Lâm không phải trời sinh đã là les, cho dù cô là, ở trước mặt Trương Tử Hề băng thanh ngọc khiết lại chán ghét chính mình, cũng tuyệt đối không thể, cũng không nguyện đi làm bẩn Trương Tử Hề. Cho nên Tô Lâm đối với Trương Tử Hề không oán không hối hận ân cần năm năm, cũng chỉ là bằng hữu của Trương Tử Hề mà thôi, không phải người yêu.
Căn cứ vào thái độ mà hai người đối đãi hữu tình, hơn nữa Trương Tử Hề luôn mang theo một tầng lạnh lùng khó hiểu, khiến Tô Lâm không thể nhìn thấu em ấy, mà Tô Lâm cũng là thẳng thắn thành khẩn tướng đãi, để Trương Tử Hề hiểu biết cô thấu triệt. Cho nên hai người trong lúc đó địa vị là không thể ngang hàng, Tô Lâm luôn là người bị động, mà Trương Tử Hề vĩnh viễn đều là người chủ động; Tô Lâm luôn là người cưng chìu, mà Trương Tử Hề chính là người luôn được cưng chìu.

Cho dù người khác nói Tô Lâm cô ở trước mặt Trương Tử Hề không có một chút tôn nghiêm cũng thế, nói cô lãng phí thời gian cũng thế, cô luôn quý trọng hữu tình giữa mình và Trương Tử Hề, xem nó như côi bảo duy nhất trên thế gian.
Trương Tử Hề mặt không chút thay đổi chống lại ánh mắt có điểm oán hận lại không che giấu được thân thiết của Tô Lâm, lẳng lặng chờ đợi Tô Lâm nói ra đáp án, cô tin tưởng Tô Lâm nhất định sẽ nói ra. Cô hiểu biết Tô Lâm, mà Tô Lâm cũng không hiểu biết cô, đây là nguyên nhân cô tự tin như thế. Cô rất ích kỷ rất lãnh huyết, chính cô cũng thừa nhận, nhân bất vi kỷ*, những lời này cô rất đồng tình. Nhưng mà Trương Tử Hề cô cũng không phải loại tiểu nhân vong ân phụ nghĩa, lấy ơn báo oán, Tô Lâm đối với cô tình chân ý thiết, cô cũng không có quên.
*người không vì mình, trời tru đất diệt =))
Lúc này, Trương Tử Hề có thể dễ dàng lấy tình hữu nghị của hai người đến uy hiếp Tô Lâm, không phải cô một chút cũng không để ý hữu tình của cả hai. Cô sở dĩ làm vậy, một phần là vì cô bị cơn tức che mất lý trí, mặt khác là vì cô biết Tô Lâm nhất định sẽ không buông tha mối quan hệ giữa bọn họ, cho nên cô mới không màng hết thảy. Cho dù cuối cùng Tô Lâm kiên trì không nói, cô cũng sẽ không lãnh huyết vô tình mà đơn phương chấm dứt tình bạn.
Mà Tô Lâm sinh ra oán hận, chính là bởi vì cô cho tới bây giờ đều nhìn không thấu Trương Tử Hề, hiện giờ cô xem không ra Trương Tử Hề nói lời này là thật hay là giả. Nhưng mà cô đối với Trương Tử Hề là trăm phần trăm chân thành, thậm chí cung kính vâng theo, nên cho dù trở thành tiểu nhân, cô vẫn là quyết định nói ra, cũng chỉ bởi vì Trương Tử Hề muốn biết.
"Haizzz......" Tô Lâm nhìn Trương Tử Hề thở dài một hơi, thế nhưng có điểm mệt mỏi nói: "Hề Hề, em ấy chỉ là uống rượu rồi không cẩn thận nói ra mà thôi, cũng không phải cố ý, huống chi em ấy cũng giống em, phải thừa nhận chuyện như vậy......" Nói đã đến nước này, Tô Lâm dừng lại, cô tin tưởng, khẳng định Trương Tử Hề có thể lập tức nghĩ đến ai.
Quả nhiên, Trương Tử Hề nghe xong liền trào phúng khinh xuy một tiếng nói: "À, nguyên lai là Trương Tử Mộng, muội muội của tôi...... Tôi đã sớm nên nghĩ đến cô ta, trừ bỏ cô ta còn có ai sẽ ngu xuẩn như vậy." Trào phúng cũng không biết là trào phúng chính mình, hay là trào phúng cái người uống say rồi nói mê sảng kia.
Tô Lâm nhăn mặt nhíu mày, nhẹ giọng nói: "Hề Hề, đừng làm khó dễ Tử Mộng, em ấy kỳ thật bản tính không xấu, hơn nữa chỉ mới 20 tuổi, là cái đứa nhỏ mà thôi. Huống chi em ấy là muội muội của em, say rượu nói bừa, hơn nữa lúc ấy cũng chỉ có tôi ở bên em ấy, cũng không có những người khác nghe thấy."
Trương Tử Hề quay đầu, tựa tiếu phi tiếu* nhìn Tô Lâm nói: "Chị có vẻ rất thương tiếc cô ta nhỉ? Xem ra phân lượng của cô ta trong lòng chị nặng hơn bằng hữu tri tâm như tôi?"
*cười như không cười
Tô Lâm nghe cô nói thế, như thế nào đều cảm thấy lời này thật cổ quái, nghĩ đến Trương Tử Hề lầm cho rằng cô xem trọng Trương Tử Mộng hơn em ấy, vì thế vội vàng giải thích: "Hề Hề, tôi chỉ là......"
Thật ra Trương Tử Hề chỉ đùa Tô Lâm một chút, lấy cớ đánh không khí xấu hổ trầm mặc mà thôi, Tô Lâm còn chưa nói hết, cô liền ngắt lời: "Tốt lắm, Tô tỷ, tôi chỉ là đùa một chút mà thôi...... Chị nghĩ rằng tôi thật sự đi so đo với một tiểu hài tử không hiểu chuyện như cô ta sao? Tôi không nhỏ nhen như vậy, hơn nữa tôi nói cô ta ngu xuẩn cũng không có ý gì khác, tôi chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi. Về phần làm tỷ tỷ cô ta...... À, tôi không có hứng thú làm, cũng không muốn làm."
Tô Lâm nghe Trương Tử Hề nói như vậy, trong lòng thở dài một hơi, Trương Tử Hề cùng Trương Tử Mộng hai vị Trương gia tiểu thư không hợp, là chuyện mọi người đều biết, cô cũng vô pháp khuyên giải cái gì. Đồng thời cô cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cô đã trở thành một tiểu nhân rồi, bất nghĩa với Trương Tử Mộng luôn tin tưởng mình, cô không thể lại thương tổn Trương Tử Mộng lần nữa, nếu Trương Tử Hề tên yêu nghiệt này mà trả thù, Trương Tử Mộng đơn thuần sẽ chịu đựng không nổi đâu.
Trương Tử Hề gặp Tô Lâm không thèm nhắc lại, cô biết mình hôm nay có điểm quá phận, mình phải làm ra cái gì thích hợp để xoa dịu tình hình, vì thế cô mỉm cười, trên mặt mang theo đầy đủ thành ý nói: "Tô tỷ, kỳ thật nói cho chị biết sự kiện kia cũng được, giữa bằng hữu với nhau không phải là nên thẳng thắn sao?" Trời biết, Trương Tử Hề tuy rằng nói như vậy, nhưng bản thân cô vô cùng coi trọng sự riêng tư, đến tột cùng Tô Lâm còn lén gạt cô bao nhiêu bí mật đây.
Cô tạm dừng một chút, trên mặt lại xuất hiện vẻ chán ghét không che giấu được, nhíu chặt mày nói: "Chỉ là...... Chỉ là tôi thật sự không thể nói ra chuyện như vậy, xã hội thời nay còn có người nhà bắt buộc nữ nhi hàng năm đều phải kiểm tra màng trinh."
Trương Tử Hề vốn chán ghét cùng người khác tiếp xúc thân thể, kêu cô đưa địa phương bí ẩn cho người khác tới gần thậm chí là tiếp xúc, tuy rằng người kiểm tra là một bà già, nhưng lại mang theo bao tay cao su, chỉ cần suy nghĩ một chút, cô liền cảm thấy ghê tởm mắc ói.
Tô Lâm nghe sơ qua Trương Tử Mộng nói đến chuyện này, cũng là kinh ngạc vô cùng, quả thật chính là chấn kinh rồi. Hiện tại là thế kỷ 21, tư tưởng xã hội đã muốn mở ra, không nghĩ tới Trương gia vẫn còn tồn tại chế độ phong kiến, không tôn trọng nữ tính, không tôn trọng nhân quyền. Cô chỉ cần ngẫm lại đều cảm thấy tức giận cùng bi ai giùm Trương Tử Hề. Trương Tử Hề chán ghét người khác đụng vào như thế, lại còn phải thừa nhận kiểm tra vũ nhục, hàng năm đều một lần......
"Hề Hề, vì cái gì Trương gia sẽ có quy củ...... như vậy?" Tô Lâm xác thực tìm không thấy từ ngữ thích hợp để hình dung cái quy củ biến thái kia, vì thế đành phải hàm hồ hỏi lại.
Trương Tử Hề cười lạnh một tiếng, châm chọc nói: "Mấy người chúng ta đều là đại thương thị, nhưng chỉ có nữ nhân Trương gia cơ hồ không có phát sinh scandal nào, là bởi vì Trương gia đã định ra quy củ, yêu cầu tất cả nữ nhân Trương gia trước khi gả đi vẫn phải duy trì thân thể băng thanh ngọc khiết, hoàn hảo không tổn hao gì."
Tô Lâm nghe cô giải thích, cũng không biết nói cái gì cho phải, hai người liền im lặng xuống dưới.
Trương Tử Hề không muốn tiếp tục đề tài khiến cô chán ghét, cô điều chỉnh cảm xúc một chút, xem xem đồng hồ, hẳn là nên đi đón sủng vật của mình rồi, vì thế cô nói với Tô Lâm: "Tô tỷ, thời gian không còn sớm, chúng ta đi thôi."
Tô Lâm tự nhiên đối với lời Trương Tử Hề nói chưa từng có ý kiến, cô gật gật đầu, cầm khăn tay lau khóe miệng một chút, đang chuẩn bị cầm ví chạy lấy người, lại thấy Trương Tử Hề gọi điện thoại, sau đó rất nhanh liền nói với người bên kia đầu dây: "Y nhi, sự tình đều làm tốt sao?...... Ừ, tốt, tôi hiện tại đi đón em...... Tôi rất nhanh sẽ đến, em chờ tôi ở cổng trường đi."
Tô Lâm trợn mắt há hốc mồm nhìn Trương Tử Hề, người này vẫn là Trương Tử Hề mà cô nhận thức sao? Nói chuyện ôn nhu như vậy đã đành, lại còn phá lệ tự lái xe đi đón một người. Y nhi? Chẳng lẽ là cô gái kia?
Trương gia kiểm tra màng trinh hàng năm mới ghê............. Y nhi, khổ cực cho cưng quá~

Chương 24: Kiêu ngạo
Sau khi Trương Tử Hề cùng Tô Lâm tách ra ở Yêu Quý salon, trên mặt sớm là một mảnh bình tĩnh giống như thường ngày, bên trong bình tĩnh lại mang theo cao ngạo, có vẻ đã sớm quên đi sự bất khoái vừa rồi.
Nhưng lúc cô ngồi vào xế yêu, sắc mặt lập tức âm trầm đáng sợ, nếu hôm nay Tô Lâm không đột nhiên nhắc tới chuyện này, cô suýt nữa đã quên, qua vài ngày nữa chính là Trương gia tế tổ, cùng với "nghi thức" ghê tởm kia, chứng minh Trương Tử Hề cô vẫn còn băng thanh ngọc khiết.
Cô dường như lại nhìn thấy kia nét mặt già nua lạnh như băng đó, chưa bao giờ cười nói cẩu thả, bà già đó theo cô từ năm 16 tuổi, chiếm tiện nghi của cô ước chừng 9 năm thời gian, khiến cô kinh tởm suốt 9 năm! Cô hận không thể giết lão bà bà cấm dục chết tiệt đó!
Trương Tử Hề là người tu dưỡng vô cùng tốt, cô ấy sinh khí sẽ không la to mắng chửi người, cũng sẽ không loạn tạp này nọ, cô ấy thói quen dùng lãnh bạo ứng đối, tuỳ theo trình độ tức giận mà lấy hình thái bất đồng ứng đối, có điểm sinh khí thì vừa cười chế nhạo vừa trầm mặc nhìn chằm chằm bạn, sinh khí hơn chút nữa thì dùng ánh mắt lạnh như băng trạc bạn, rất rất sinh khí thì cái gì cũng không nói với bạn, chỉ âm lãnh liếc bạn một cái rồi xoay người bước đi...... Mà mặc kệ cô ấy dùng loại hình thái nào đối với bạn, sau đó bạn đều bị cô ấy trả thù ở những mức độ khác nhau. Đương nhiên, nếu bị Trương Tử Hề yêu nghiệt như vậy trả thù, hậu quả khẳng định là sẽ không hảo đi nơi nào, hậu quả kia sẽ làm cho bạn vĩnh viễn hối hận vì đã chọc giận cô ấy.
Lúc này, sắc mặt Trương Tử Hề khá khủng bố, tốc độ lái xe càng lúc càng nhanh, ánh mắt hơi híp lại bắn ra hàn quang.
Trương Tử Hề lái xe rất nhanh, lộ trình cũng không xa, hơn nữa học viện tài chính Thế Khải thật sự quá lớn, ký túc xá của Chu Tư Y cách cổng trường một khoảng rất dài, cho nên thời điểm cô đến cổng, Chu Tư Y còn chưa đi ra.
"Két......" một tiếng, danh xe đỏ rực chói mắt của Trương Tử Hề liền trực tiếp dừng ở giữa cổng trường Thế Khải. Trương Tử Hề tuy rằng là phú lưu du, nhưng cô cũng không phải thể loại ỷ thế hiếp người, nếu như là bình thường, xác định vững chắc cô sẽ không làm như vậy, nhưng bởi vì hôm nay tâm tình của cô phi thường không tốt, cho nên lái xe hơi nhanh chút, khi cô ý thức được mình đã muốn đến nơi thì bất ngờ đạp phanh, vì thế cả người lẫn xe liền kiêu kiêu ngạo ngạo đứng ngay chính giữa cổng trường.
Mà Trương Tử Hề cũng lười động, ngẫu nhiên ỷ thế hiếp người lại như thế nào, hơn nữa, cho dù là hiệu trưởng của học viện đi ra, thấy cô thì ông ta cũng phải cung kính thôi. Cô đơn giản kéo cần số, tựa lưng vào ghế ngồi, nhắm mắt lại, điều chỉnh cảm xúc. Trương Tử Hề có năng lực điều tiết cảm xúc rất mạnh, cho dù Chu Tư Y ở trước mặt cô, cũng phải kêu cô một tiếng "sư phụ".
Thời điểm Chu Tư Y đi ra, liếc mắt một cái liền thấy xế yêu Aston Martin của Trương Tử Hề đứng chình ình ngay giữa trung ương, mà mọi người đi ra đi vào đều vòng quanh thân xe, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn, cũng là giận mà không dám nói gì. Người am hiểu xe, tự nhiên biết ai có thể lái được chiếc siêu xe này là không dễ nhạ. Mà người không biết về xe, thì càng thêm không dám nhạ. Đây là thế giới tràn đầy sự thật nghiệt ngã, lúc so sánh bản thân với phú hào, người ta sẽ không tự chủ được mà cảm thấy tự ti.
Chu Tư Y rất giống Trương Tử Hề ở một số phương diện, tỷ như chưa bao giờ để ý cái nhìn của người khác, bất đồng là Trương Tử Hề cao ngạo, mà Chu Tư Y lạnh lùng. Nàng thoải mái đi đến bên chiếc xe, hơi cúi xuống thân mình, và gõ cửa. Bởi vì cửa kính xe của Trương Tử Hề là làm bằng thủy tinh đen thấu quang, người bên ngoài hoàn toàn nhìn không thấy người ngồi trong xe, mọi người vây xem vô cùng tò mò, rất muốn kiến thức một chút là dạng người gì mới có thể lái được xe tốt như vậy, lại còn kiêu ngạo đến mức ấy. Nhưng Trương Tử Hề vẫn chưa đi ra, ngay cả cửa kính đều không có mở ra, cho nên không thể thỏa mãn bọn họ. Mà bây giờ Chu Tư Y đúng lúc gõ cửa, bọn họ đều dừng lại cước bộ, nghỉ chân xem xét.
Chu Tư Y nhìn như không thấy, khi Trương Tử Hề mở cửa xe, nàng rất nhanh ngồi xuống, cũng rất nhanh đóng cửa lại. Nhưng nàng không nghĩ tới, vừa mới điều chỉnh tốt ghế ngồi, Trương Tử Hề lại đột nhiên ánh mắt như nước nhìn chằm chằm nàng hỏi: "Y nhi, hôm nay có cùng người khác tiếp xúc thân thể hay không?"
Chu Tư Y cảm thấy mạc danh kỳ diệu, không rõ cho nên nhìn Trương Tử Hề thành thành thật thật hồi đáp: "Không có, tôi rất cẩn thận."
Chu Tư Y vừa nói xong, Trương Tử Hề lại đột nhiên đưa tay qua, đặt lên sau cái gáy non mịn, mà cô cũng khuynh thân đi qua, hôn nàng thật sâu. Đầu óc nàng đột nhiên trống rỗng, ý tưởng duy nhất còn lại chính là, Hề chị ấy lại không hỏi "tôi muốn hôn em, có thể chứ?", lại lập tức cưỡng hôn nàng. Lúc này Chu Tư Y không có một chút khái niệm về thời gian, khi Trương Tử Hề buông nàng ra, nàng cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, nàng chỉ biết là nàng sắp tắt thở (cmnr).
Trương Tử Hề buông Chu Tư Y ra, lại tựa lưng vào ghế ngồi, nhắm mắt lại, vừa rồi cô thật lo lắng, đột nhiên nghĩ đến Y nhi mà cô không bài xích thân thể tiếp xúc, thời điểm kia cô chỉ biết là mình rất muốn nhanh nhanh nhìn thấy nàng, tựa hồ nỗi tức giận trong lòng sẽ có khả năng phát tiết ra ngoài. Lúc cô nhìn đến Y nhi, đặc biệt nhìn đến đôi môi đáng yêu mà mình rất yêu thích kia, cô đột nhiên rất muốn hôn nàng. Mà khi cô không chút do dự hôn nàng, nhấm nháp phiến môi mềm mại, hấp thụ mật ngọt, cô đột nhiên cảm thấy mình giống như tìm được liều thuốc an thần hữu hiệu nhất, hết thảy lo lắng trong lòng đều biến mất vô tung. Cô không rõ, cô chưa bao giờ ỷ lại bất luận kẻ nào, cho tới bây giờ đều thói quen tự mình chữa thương, vì cái gì lần này cũng chỉ nghĩ tới cô gái trước mắt này, làm sao mình có thể khẳng định rằng cô gái này khả dĩ làm cho phiền não trong lòng mình biến mất chứ?
Người là động vật quần cư, mặc kệ bạn độc lập tự chủ cỡ nào, thì bạn vẫn luôn muốn ỷ lại người khác, đặc biệt là lúc bạn phiền muộn, tức giận, cô đơn, hay bất lực. Hơn nữa, Chu Tư Y đối với Trương Tử Hề mà nói, là người duy nhất không làm cô cảm thấy bài xích, cho nên Chu Tư Y tựu thành cái gì đó "độc nhất vô nhị" với cô, thời điểm cô phẫn nộ hay lo lắng, tự nhiên sẽ nghĩ đến Chu Tư Y. Trương Tử Hề thật thông minh, nếu việc này không phải phát sinh ở trên người cô, nếu như cô là người ngoài cuộc, nhất định cô sẽ có thể suy nghĩ cẩn thận, đáng tiếc, trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường*.
*ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê
Trương Tử Hề mở mắt ra, nhìn Chu Tư Y đang khẽ nhếch khuôn miệng nhỏ nhắn kia, trong lòng nghi hoặc nghĩ, chẳng lẽ mình nhanh như vậy liền yêu cô gái này? Nhưng mà...... Rốt cuộc như thế nào mới được xem là tình yêu nhân gian đây, mình đối với cô gái này đặc biệt thì xem như yêu sao? Trương Tử Hề tuy rằng đã 25 tuổi, nhưng cô chưa bao giờ quan tâm cũng chưa bao giờ trải qua tình yêu nên có chút tỉnh tỉnh mê mê.
Dục vọng chiếm hữu và khống chế luôn rất mạnh, Trương Tử Hề nghĩ đến, không biết thì không biết, dù sao cũng sẽ có một ngày mình hiểu ra, nhưng trước đó, cô gái này chỉ có thể thuộc về mình, trước khi mình phiền chán thì phải tẫn hết biện pháp lưu lại cô gái này.
Tuy rằng Chu Tư Y chưa bao giờ để ý người khác nhìn nàng ra sao, nhưng nàng vẫn là một người bảo thủ, tuy rằng nàng biết những người bên ngoài cửa thủy tinh là nhìn không thấy, nhưng nàng vẫn cảm thấy xung quanh có quá nhiều người tồn tại, hai người hôn môi giữa cửa chính học viện Thế Khải đã đành, hơn nữa còn là hôn sâu, khiến cho nàng thẹn thùng, không được tự nhiên. Vốn khuyết thiếu cảm giác an toàn, lúc này nàng cảm giác mình giống như bại lộ dưới ánh nhìn của chúng nhân. Nhưng mà nàng cũng không có giận Trương Tử Hề, Chu Tư Y là người đã mất hết hy vọng, nhưng khi nàng nhận định một người đối xử tốt với nàng, lòng bao dung của nàng cũng sẽ mênh mông hệt như đại dương rộng lớn. Được rồi, nàng chính là không thích hoàn cảnh này mà thôi, cũng không phải không thích Trương Tử Hề hôn nàng, nàng có điểm ủy khuất theo thói quen chu chu miệng, vừa định nói: "Hề, không cần ở trong này, chúng ta trở về được không?"
Nhưng lời còn chưa nói ra, Trương Tử Hề trước hết đã hỏi nàng: "Y nhi, em sẽ theo tôi bao lâu?"
Hề đại gia quá ngây ngô =)))) có ai thích cái cách mà tỷ ấy cưỡng hôn Y lọ lem hông nà =))))

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna