Google.com.vn Đọc truyện Online

13/07/2018

Ngự Tỷ Phách Ái Chi Bao Dưỡng (Miêu Tổng Tài) - Chương 35 + 36

Đăng bởi Ngân Giang | 13/07/2018 | 0 nhận xét
 Chương 35: Bất an
Trương Nghiêm Đình ở thương giới xem như là một nhân vật truyền kỳ, hắn làm được không chỉ là thủ nghiệp thành công, trước khi hắn tiếp nhận gia nghiệp, tập đoàn Trương thị còn chưa có địa vị như hiện nay, ở thương giới nhiều nhất cũng chỉ là xí nghiệp trung cấp mà thôi. Nhưng là từ sau khi hắn tiếp nhận Trương thị, làm cho cổ phiếu của tập đoàn trực tiếp tăng gấp đôi, mới có Trương gia như bây giờ.
Trước khi Trương Nghiêm Đình tiếp nhận Trương thị, hắn tuổi trẻ soái khí ở xã hội thượng lưu cũng đã nổi danh, thanh danh của hắn không chỉ là xuất phát từ thành tích kiệt xuất và siêu việt hơn những người đồng thế hệ ở lĩnh vực buôn bán, mà còn xuất phát từ sự phong lưu, những tiểu thư nhà giàu có quan hệ với hắn, dùng mười ngón tay cũng đếm không hết. Hơn nữa hắn còn cưới được con gái duy nhất của đệ nhất điền sản Vu Chi Hoa là Vu Vận Nhiễm, lúc ấy nàng được tôn xưng là đệ nhất mỹ nữ dịu dàng.
Sau khi Trương Nghiêm Đình thú Vu Vận Nhiễm, tác phong cuộc sống đột nhiên biến thành một người đàn ông biết chăm lo cho gia đình, dần dần đều chặt đứt liên hệ với những cô tiểu thư giàu có đã từng giúp hắn kia, lúc ấy hắn vô cùng sủng ái Vận Nhiễm, cơ hồ là ai cũng đều biết Trương Nghiêm Đình yêu Vu Vận Nhiễm cỡ nào.
Nhưng mà sau năm năm Trương Nghiêm Đình và Vu Vận Nhiễm kết hôn, tập đoàn Trương thị ngay tại tình huống mọi người còn không có phản ứng tới được, lấy thủ đoạn mạnh mẽ vang dội, chỉ tại ngắn ngủn trong một tháng, thu mua tất cả công ty dưới trướng Vu thị, sau đó thương giới không còn có Vu thị, chỉ có mỗi Trương thị nổi bật độc nhất vô nhị. Chuyện này làm cho mọi người nhận thức đến Trương Nghiêm Đình tâm ngoan thủ lạt, am tường tính kế. Trừ bỏ việc này, mọi người còn biết Trương Tử Hề là hòn ngọc quý trên tay Trương Nghiêm Đình, lúc Trương Tử Hề còn học cấp hai, ngay cả đi làm hắn đều mang Trương Tử Hề theo, đặt ở bên người tự mình dạy dỗ. Hơn nữa, sau khi Vu Vận Nhiễm qua đời, hắn còn đưa 10% cổ phần công ty của Trương thị cho Trương Tử Hề, điều này làm cho tất cả mọi người nghĩ đến, Trương Nghiêm Đình chuẩn bị đem Trương Tử Hề làm người thừa kế đầu tiên của Trương thị.
Lúc này, Trương Tử Hề đắm chìm bên trong niệm tưởng, cô hiện tại trong lòng chỉ thầm nghĩ một người, đối với ngoại giới không hề sở giác.
"Tốt lắm, ăn cơm đi." Trương Nghiêm Đình tựa hồ đã xem báo xong, tháo xuống kính lão đột nhiên nói, thanh âm cũng không vang dội, nhưng lại tràn ngập uy nghiêm. Sau đó hắn buông tờ báo rồi đứng lên, dẫn đầu đi đến bàn ăn.
Cố Nguyệt Chi cùng Trương Tử Mộng huynh muội cũng yên lặng đứng lên, theo đi qua. Mà ý thức của Trương Tử Hề cũng bị tiếng kêu của Trương Nghiêm Đình kéo lại, cô yên lặng nhìn Trương Nghiêm Đình tuy rằng không khôi ngô, nhưng là tuyệt không có già nua, trong lòng đột nhiên phát giác, chính mình thế nhưng không biết đã ngồi ở đây bao lâu, mình khi nào thì ở phòng khách của Trương gia, cảm thấy thời gian trôi quá nhanh như vậy.
Trương gia đối với chuyện tế tổ cho tới bây giờ đều hết sức quan tâm, nhưng cũng không thể phô trương, trước thời điểm tế tổ còn có một tuần để ăn chay trường. Cho nên thời điểm Trương Tử Hề ngồi ở trên bàn cơm, nhìn đến đều là thức ăn chay, không có một miếng thịt nào. Nhưng là ở Trương gia, cho dù là đồ chay, cũng sẽ không quá mức khó coi, từng món đều cực kỳ tinh xảo, hơn nữa tản ra mùi thơm ngát, dễ dàng gợi lên sự thèm ăn.

Người Trương gia rất coi trọng lễ nghi, cho dù lúc này là ở trong nhà, ở đây đều là người thân, nhưng vẫn phải giữ lễ nghi khi ăn cơm. Tất cả mọi người im lặng ngồi ở vị trí của mình, không nhúc nhích cũng không chớp mắt, sau đó Trương Nghiêm Đình trước tiên cầm lấy chén đũa, nói một tiếng: "Ăn cơm đi." Đám người Trương Tử Hề và Cố Nguyệt Chi mới im lặng nâng chén lên.
Bữa cơm này cùng các bữa cơm thông thường của Trương gia giống nhau, mọi người đều cẩn tuân thủ thực vô ngôn*, tao nhã im lặng ăn. Khi Trương Nghiêm Đình rốt cuộc ăn no, buông chén xuống, đám người Trương Tử Hề cũng thoáng tăng nhanh tốc độ, buông chén đũa xuống.
*không nói chuyện khi đang ăn hoặc uống
Bây giờ mới đến thời điểm có thể mở miệng, Trương Nghiêm Đình tiếp nhận người hầu đưa qua một điếu xì gà, chậm rãi châm rồi hút, nhàn nhã phun ra một ngụm khói, nhìn xung quanh liếc mắt một cái, nhìn nhìn Trương Tử Hề, sau đó đem ánh mắt định ở trên người Trương Tử Hiên, làm như vô tình hỏi: "Tử Hiên, gần nhất con cùng Lưu thị Nhị thiên kim kết giao thế nào?"
Trương Tử Hiên có vẻ như đối với vấn đề của Trương Nghiêm Đình cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, hắn đã sớm có chuẩn bị, thản nhiên đáp: "Tiến triển coi như thuận lợi, cuối tuần đã cùng em ấy định hảo, muốn tới nhà em ấy chính thức bái phỏng trưởng bối."
Trương Nghiêm Đình thoáng vừa lòng gật đầu: "Ừ, tập đoàn Lưu thị tuy rằng chỉ mới phất lên vài năm gần đây, nhưng là thực lực cũng không nhỏ, hơn nữa nghe nói bọn họ có bối cảnh hắc đạo*, cùng bọn họ kết thân, đối chúng ta ảnh hưởng cũng không có nhiều chỗ hỏng. Tuy rằng Trương gia chúng ta là thương nhân chính thống, chưa bao giờ đề cập hắc đạo, nhưng là nếu có một tầng quan hệ như vậy, vẫn là đối chúng ta có lợi, cho dù sau này Lưu thị xảy ra vấn đề gì, chúng ta cũng có thể phiết sạch sẽ."
*xã hội đen
Trương Tử Hiên mỉm cười gật đầu, dường như rất đồng ý với cách nói của phụ thân. Trương Tử Hề lãnh đạm nhìn hết thảy, trên mặt không có cảm xúc gì, trong lòng lại cực độ trào phúng, cũng chỉ có người Trương gia mới có thể như vậy, coi hôn nhân đại sự giống như mua bán, còn thản nhiên tính toán lợi hại trong đó.
Trương Nghiêm Đình hút một ngụm xì gà, thản nhiên phun ra sương khói, sau đó ánh mắt đột nhiên trở nên lợi hại, hừ lạnh một tiếng nói: "Hừ! Tử Hiên con đừng cho là ta không biết, bí thư hiện tại của con là tình nhân từ thuở đại học của con, đừng tưởng rằng con bí bí mật mật là có thể che giấu ta, con tốt nhất đừng cho ta thiêu thân." Nói xong, ánh mắt sắc bén của hắn cố ý vô tình phiết quá Trương Tử Hề cùng Trương Tử Mộng, sau đó gắt gao nhìn chằm chằm Trương Tử Hiên.
Trên mặt Trương Tử Hiên mang theo biểu tình khẩn trương cùng khiếp sợ, tựa hồ đối với việc Trương Nghiêm Đình có thể phát hiện bí mật của hắn mà cảm thấy kinh ngạc, nghe lời Trương Nghiêm Đình nói đầy ý tứ cảnh cáo, Trương Tử Hiên cúi đầu, trong ánh mắt xuất hiện thần sắc ẩn nhẫn, nhưng mà chỉ là một hồi, lúc Trương Tử Hiên ngẩng đầu lên, mạt ẩn nhẫn kia đã sớm thất tung, chỉ có mang theo tự thẹn, khẩu khí kiên định nói: "Cha yên tâm, con biết, con sẽ xử lý tốt."
Trương Tử Hề không đếm xỉa đến, trong lòng vì Trương gia tử nữ ngay cả cảm tình hôn nhân cũng không thể tự chủ quyết định mà bi ai, đồng thời cũng khinh bỉ Trương Tử Hiên lãnh huyết bạc tình, nếu là ở đại học bắt đầu luyến ái, cảm tình giữa hai người nói như thế nào thì cũng đã có ba bốn năm, nhưng lại có thể ở khoảng thời gian ngắn, nói buông tha cho. Cái gọi là tình yêu, ở trong lòng của người Trương gia, quả nhiên là không đáng một đồng.
Đồng thời, trong lòng Trương Tử Hề luôn luôn lái đi không được bất an, cô luôn cảm giác hôm nay cha cô lựa chọn nói với Trương Tử Hiên như vậy, hẳn là có ý đồ thâm sâu nào khác, tổng cảm thấy cha cô thoại lý hữu thoại*, đặc biệt là thời điểm ánh mắt lợi hại của ông ta đảo qua cô, cô thậm chí có một loại ảo giác, ông ta có khả năng cũng đối với chuyện của cô rõ như lòng bàn tay, mà những lời này căn bản chính là cảnh cáo mình.
*câu nói có hàm ý khác
Trương Tử Hề liễm hạ ánh mắt, ẩn sâu bất an cùng hàn ý trong lòng, đồng thời cũng làm ra một cái quyết định!

Chương 36: Tế tổ
Sau khi Trương Tử Hề và huynh muội Trương Tử Mộng rời đi, phòng khách chỉ còn lại vợ chồng Trương Nghiêm Đình và Cố Nguyệt Chi, hai người ngồi ở sô pha, nhàn nhã uống trà ngon người hầu pha.
Cố Nguyệt Chi liễm hạ ánh mắt, môi chạm miệng chén uống một ngụm, sau đó đem chén trà nắm trong hai bàn tay, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cái chén tráng men thuận hoạt, âm thầm nghĩ cái gì. Lại nhấp thêm một ngụm, đặt lên bàn, dùng âm thanh ôn nhu nói với Trương Nghiêm Đình: "Nghiêm Đình...... Để cho Tử Hiên định ra hôn sự trước, có thể đối với Tử Hề...... Không tốt lắm?"
Trương Nghiêm Đình dựa vào sô pha, tay cầm chén trà đặt trên đầu gối, quay đầu xem Cố Nguyệt Chi, thần sắc lo lắng trên mặt hắn rõ ràng như vậy, tựa hồ cũng không giống như làm bộ. Trương Nghiêm Đình cầm lấy chén trà, uống một ngụm, ánh mắt rất sâu, suy nghĩ một chút nói: "Bà không cần để ý tới, trạng thái hiện tại của con bé còn không thích hợp lập gia đình, hơn nữa...... Trên người nó còn có 10% cổ phần công ty của tập đoàn Trương thị."
Nghe được 10% cổ phần công ty, trong lòng Cố Nguyệt Chi rất là bất mãn, nàng cũng không rõ ràng Trương Nghiêm Đình năm đó vì cái gì lại đưa 10% cổ phần công ty cho Trương Tử Hề, điều này cũng không phù hợp quy củ, bình thường thì gia đình đại thương thị như Trương gia hoặc là Cố gia của nàng, trước khi lão nhân lui ra, tuyệt đối sẽ không đem cổ phần công ty truyền xuống, miễn đi những cuộc nội chiến vì kế thừa gia nghiệp. Nhưng mà, trước khi nàng tiến vào Trương gia, Trương Nghiêm Đình cũng đã đem 10% cổ phần công ty cấp Trương Tử Hề, mà một đôi tử nữ của nàng một phân tiền đều không có, gọi nàng làm sao không bất mãn.
Cố Nguyệt Chi nương động tác uống trà, che giấu cảm xúc bất mãn, nàng là người phụ nữ thông minh, nàng chưa bao giờ hỏi Trương Nghiêm Đình vì cái gì sẽ cho Trương Tử Hề 10% cổ phần công ty, mà hai đứa con của mình cái gì cũng không có. Trên mặt nàng như trước mang theo lo lắng cùng quan tâm, hơi hơi trầm ngâm nói: "Nghiêm Đình, chẳng lẽ không thể để cho Tử Hề gặp bác sĩ tâm lý sao? Làm như vậy cũng là vì Tử Hề hảo, dù sao nữ tử hẳn là phải lập gia đình, không có khả năng cả đời đều sống một mình."
Tạm dừng một chút, Cố Nguyệt Chi thoáng sắp xếp ngôn ngữ lại, đề nghị nói: "Về phần 10% cổ phần công ty kia...... Nghiêm Đình ông có thể thu hồi trước khi Tử Hề xuất giá mà, vậy thì Tử Hề sẽ không chịu thiệt, Trương thị cũng sẽ không để cho phu gia tương lai của Tử Hề tham gia vào."
Trương Nghiêm Đình nghe Cố Nguyệt Chi nói, trong lòng có chút phiền chán, hắn như thế nào không biết nữ nhân hẳn là phải kết hôn sinh con, hơn nữa hắn cũng cũng không phải không nghĩ qua tìm bác sĩ tâm lý cho Trương Tử Hề, người khác không biết nguyên nhân Trương Tử Hề bị tâm bệnh, nhưng hắn lại biết rành mạch. Dẫn phát Trương Tử Hề tinh thần khiết phích, căn nguyên ngay tại nơi hắn, tuy rằng hắn vẫn cảm thấy mình không có làm sai, nam nữ hoan ái, nhân chi thường tình, nhưng dù sao cũng là một loại gièm pha, không chỉ có quan hệ đến danh dự cá nhân của hắn, còn có danh dự của Trương gia.
Nếu để cho Trương Tử Hề gặp bác sĩ tâm lý, không thể tránh khỏi việc sẽ có người thứ ba biết chuyện này, cho nên Trương Nghiêm Đình vẫn không có bắt buộc Trương Tử Hề, hắn vẫn nghĩ đến Trương Tử Hề lúc ấy còn nhỏ, chờ lớn lên một chút sẽ biết quan hệ trai gái, nhưng mà hắn không nghĩ tới là, Trương Tử Hề không những không tốt lên, ngược lại còn trở nên nghiêm trọng hơn, kháng cự cùng người khác tiếp xúc thân thể.
Trương Nghiêm Đình không có lập tức trả lời Cố Nguyệt Chi, ánh mắt thâm trầm không biết suy tư cái gì, hồi lâu hắn thở dài một hơi, nói với Cố Nguyệt Chi: "Chuyện này ta sẽ cẩn thận châm chước, bà không cần lo lắng."
Cố Nguyệt Chi thông minh không có tiếp tục nói, rất nhiều này nọ biết dừng đúng lúc là tốt rồi, nàng tin tưởng, mình hôm nay gieo mầm trong lòng Trương Nghiêm Đình, tự nhiên sẽ chậm rãi nẩy mầm, sau đó khỏe mạnh trưởng thành.
......
......
Ngày thứ tám Trương Tử Hề trở lại Trương gia, rốt cuộc đến ngày tế tổ, sáng sớm Trương gia tụ tập rất nhiều người, hơn nữa những người này vừa thấy chỉ biết là đại phú đại quý, áo cơm không lo. Bọn hắn đều xuất thân từ Trương gia, ở Trương gia cho tới bây giờ đều là nhất mạch truyền thừa, sau đó bàn ra ngoài trụ. Những người đi ra từ Trương gia, trong tay đều đã có số ít cổ phần công ty của tập đoàn Trương thị, chỉ cần không phá sản, hàng năm đều theo Trương thị lấy đến huê hồng, khiến cho bọn hắn thoải mái, cái gì cũng không làm, tiêu diêu tự tại.
Nơi này không sai biệt lắm có trăm cá nhân, không biết tổng cộng có mấy nhà. Kỳ thật, con cháu từ Trương gia phân tán ra ngoài không chỉ có nhiêu đây, các nữ nhân Trương gia gả đi cũng không có trở về. Trương gia có một quy củ, phàm là nữ nhi Trương gia gả đi ra ngoài, sẽ không còn là người Trương gia, xem như ngoại nhân. Cho nên thời điểm tế tổ, bọn họ không được phép trở về.
Sau khi mọi người đã tề tựu đủ, cỗ xe chống đạn đặc chế của Trương Nghiêm Đình đi đầu, gần trăm chiếc xe hàng hiệu tạo thành đoàn xe, chậm rãi chạy đến sơn trang tư nhân của Trương gia. Không nói quá trình tế tổ của Trương gia long trọng bao nhiêu, chỉ nói đoàn xe đắt tiền gần trăm chiếc kia, cũng đủ thuyết minh địa vị và lợi thế của Trương gia.
Xe quý tạo thành đoàn, chậm rãi xuyên qua thành thị, rốt cục đến sơn trang tư nhân của Trương gia. Hoàn cảnh ở đây tuyệt đẹp, cảnh sắc kia không thua kém gì resort, có hồ có núi, trải cỏ nhân tạo thượng hạng, um tùm tươi tốt phiếm một cỗ xanh biếc, mà bốn phía tất cả đều là rừng bách cao mấy chục mét, trong ba tầng ngoài ba tầng đem toàn bộ sơn trang vây quanh.
Nơi này là khu vực tư nhân của Trương gia, là địa phương mà tổ tiên ngủ yên, nơi này có lâm viên chuyên nghiệp duy hộ, có bảo an nghiêm khắc canh gác, trừ bỏ người Trương gia, ai cũng đừng nghĩ tiến vào. Tại đô thị phồn hoa, Trương gia có thể một mình chiếm lĩnh một sơn trang khổng lồ như vậy, còn làm thành một cái nghĩa trang, không màng văn hoá mai táng của chính phủ, trong đó có bao nhiêu tiền cùng quyền, tự nhiên không cần nhiều lời.
Tất cả xe hơi nghiễm nhiên đều dừng ở bãi đỗ, một đám người theo Trương Nghiêm Đình dẫn dắt, đi đến phần mộ tổ tiên của Trương gia. Trương Tử Hề mặc một thân quần áo đen, đeo kính mát cũng màu đen, dung nhan tinh xảo mỹ mạo mang theo hơi thở lạnh như băng, cự nhân ngàn dặm.
Cô đi theo phía sau Trương Nghiêm Đình, phạm vi vốn chật chội, bởi vì cô thuỷ chung tản ra hàn khí, mọi người biết Trương Tử Hề lãnh ngạo, không ai dám tới gần cô.
Hai mắt Trương Tử Hề giấu sau kính mát, mang theo lãnh ý nhìn phần mộ tổ tiên rộng lớn khí thế của Trương gia, hệt như một cô gái tới thời kỳ phản nghịch, trong lòng tràn đầy khinh thường, không có một tia tôn trọng, cô nghĩ, những người này một cái mình cũng không gặp qua, tại sao lại có cảm tình?
Cô âm thầm nói với chính mình: "Nơi này, trừ bỏ mẹ, ai mình cũng không thành tâm cúng bái!"
Sau tế tổ sẽ là tiết mục kiểm tra trinh tiết huyền cmn thoại.............. còn về phần tại sao tui lại để Trương Nghiêm Đình xưng "ta", đàn ông gia trưởng luôn coi mình là cái rốn của vũ trụ mà =))

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna