Google.com.vn Đọc truyện Online

21/07/2018

Ngự Tỷ Phách Ái Chi Bao Dưỡng (Miêu Tổng Tài) - Chương 83 + 84

Đăng bởi Ngân Giang | 21/07/2018 | 0 nhận xét
Chương 83: Kinh ngạc
Tô Vân Trì đột nhiên hô to một tiếng, làm cho Trương Tử Hề dừng bước, cũng kinh sợ tất cả mọi người, bọn họ đều đem ánh mắt nhìn hắn, chẳng lẽ hắn và Trương Tử Hề quen biết nhau?
Chu Tư Y kinh ngạc nhìn Tô Vân Trì, mày dần dần nhíu lại, nàng không nghĩ tới Tô Vân Trì lại nhận thức Trương Tử Hề, nhưng khi nàng quay đầu xem Trương Tử Hề, lại phát hiện bộ dáng Trương Tử Hề lãnh đạm như nhìn người xa lạ.
Trương Tử Hề nhăn mặt nhìn Tô Vân Trì suy nghĩ một chút, trong đầu có cảm giác giống như đã từng quen biết, nhưng lại phi thường mơ hồ, mơ hồ tựa như người dưng đã gặp ba ngày trước. Cô nghĩ có lẽ hắn là bạn học cũ thời xa xưa nào đó. Bất quá cô không có ý nguyện muốn ôn chuyện, cô chán ghét ôn chuyện, cũng chán ghét giao tế. Ánh mắt ý bảo Trương Tử Mộng, sau đó nói với Chu Tư Y một câu "đi", bước ra cửa. Chu Tư Y lại cau mày nghi hoặc thật sâu nhìn Tô Vân Trì, liền đi theo Trương Tử Hề.
Tô Vân Trì gặp Trương Tử Hề lạnh lùng với mình như thế, rốt cuộc tin tưởng Trương Tử Hề là quên mình thật, làm sao có thể? Không được! Tuyệt đối không được! Hắn cảm thấy tấm chân tình của mình bị cô giẫm đạp, một cỗ tức giận nảy lên, đuổi theo, hô to hơn: "Tử Hề, em chờ đã, anh là Tô Vân Trì."
Trương Tử Mộng đã sớm thu được ánh mắt của Trương Tử Hề, nàng ở lại, thấy Tô Vân Trì muốn đuổi theo, miệng tuy rằng cười, ánh mắt cũng là lạnh như băng, chắn ở cửa, nói với Tô Vân Trì: "Vị tiên sinh này, ngượng ngùng, xin hỏi anh tìm tổng giám đốc của chúng tôi có chuyện gì?"
Tô Vân Trì đột nhiên bị ngăn lại, tầm mắt lo lắng lướt qua Trương Tử Mộng hướng ra phía ngoài nhìn xung quanh, lại phát hiện đã sớm không thấy thân ảnh Trương Tử Hề, cực độ bất mãn nhìn về phía Trương Tử Mộng, vừa thấy lại ngây người, người này quá giống Trương Tử Hề, không chỉ giống khí chất, ngay cả tướng mạo đều có vài phần tương tự.
Mãi cho đến khi sắc mặt Trương Tử Mộng dần dần lạnh xuống, Tô Vân Trì mới phát hiện mình thất lễ, xấu hổ ho khan một chút nói: "Xin chào, tôi là... Tử Hề...... Tử Hề......"
Muốn cùng Trương Tử Mộng giải thích quan hệ giữa mình và Trương Tử Hề, Tô Vân Trì mới phát giác không biết nói thế nào, hắn cùng Trương Tử Hề là bạn học sao? Không phải, bởi vì hắn lớn hơn Trương Tử Hề một tuổi; hắn cùng Trương Tử Hề là bằng hữu sao? Không phải, bởi vì hắn trước kia đều ở xa xa nhìn Trương Tử Hề, mặt đối mặt đối thoại cũng chỉ có một lần mà thôi.
Trương Tử Mộng nhìn Tô Vân Trì không thể nói ra nguyên cớ, sắc mặt lại nghiêm túc, ngay cả mỉm cười có lệ đều lười duy trì, gặp những thực tập sinh đều hướng bên này tò mò quan vọng, nhíu nhíu mày nhìn Tô Vân Trì nói: "Tiên sinh, chúng ta đi ra ngoài nói chuyện đi."
Đi theo Trương Tử Mộng ra cửa, hai người trên hành lang trạm định, Tô Vân Trì nghĩ nghĩ mới nói: "Xin chào, tôi là con trai của tổng tài tập đoàn Tô thị, Tô Vân Trì."
Trương Tử Mộng nghe xong lời này, kinh ngạc nhìn Tô Vân Trì một chút, nhìn kỹ mới phát giác, xác thực hắn cùng Tô Lâm có chút tương tự, nàng cũng biết Tô Lâm có một đệ đệ, chỉ là chưa từng gặp qua, nhưng...... Không nghĩ tới lại là một người như vậy, Tô Vân Trì thốt ra lời này, không chỉ không có làm cho Trương Tử Mộng xem trọng hắn, ngược lại đối hắn nổi lên khinh bỉ, ở trong lòng nàng, lúc này Tô Vân Trì tựa như phú nhị đại não tàn chỉ biết lấy tiền tài quyền thế trong nhà đến chứng minh thân phận.

Nhưng kỳ thật Tô Vân Trì cũng là bất đắc dĩ mới nói ra như vậy, sinh trưởng ở Tô gia, hắn biết hắn giống Trương Tử Hề, trong lúc giao tế đều phải chú ý thân phận, mà hắn cũng vô pháp nói ra lý do có thể thuyết phục Trương Tử Mộng dẫn mình đi gặp Trương Tử Hề, rơi vào đường cùng mới nói như vậy.
"Anh là em trai của Tô tỷ?" Trương Tử Mộng cho rằng khí chất của Tô Vân Trì thật sự kém Tô Lâm quá xa, vì thế hỏi lại một câu để xác định.
"A, cô cũng nhận thức gia tỷ?" Nghe Trương Tử Mộng nhắc tới Tô Lâm, nhưng lại thân thiết xưng hô "Tô tỷ", Tô Vân Trì tựa hồ gặp được hy vọng, vì thế khẩu khí cũng nhẹ xuống.
Nguyên lai là thật, Trương Tử Mộng trong lòng âm thầm lắc đầu, nàng cảm thấy mình đêm nay nên đi tìm Tô Lâm hỏi một chút, vì sao chị ta lại có một đệ đệ như vậy, nàng đã hoàn toàn mất đi ý nguyện cùng Tô Vân Trì tiếp tục trao đổi, đành ra vẻ khó xử nói: "Tô tiên sinh, ngượng ngùng, hiện tại tôi có một số việc cần phải giải quyết. Tôi sẽ thông báo cho tổng giám đốc một tiếng, nếu chị ấy quyết định muốn gặp anh, tôi sẽ thông tri anh."
"A...... Vậy sao?" Tô Vân Trì nghe Trương Tử Mộng nói như vậy, trong lòng mất mát, mình lại bỏ lỡ một cơ hội gặp mặt Trương Tử Hề, bất quá còn có cơ hội khác, vì thế hắn thật thành khẩn nói với Trương Tử Mộng: "Vậy cô đi đi, cám ơn cô."
"Ừ, không cần khách khí. Tái kiến, Tô tiên sinh." Trương Tử Mộng lễ phép gật đầu, cùng Tô Vân Trì nói lời từ biệt, cũng không chờ hắn đáp lại, liền đi đến thang máy.
Trương Tử Mộng rời đi, Tô Vân Trì đứng ở nơi đó suy nghĩ hồi lâu, càng nghĩ lại càng sinh khí, mà đối tượng hắn tức giận là tỷ tỷ Tô Lâm, trên mặt một cỗ âm trầm, bát thông Tô Lâm di động. Một lát sau chờ Tô Lâm chuyển được điện thoại, hắn cũng không chờ Tô Lâm nói chuyện, liền khó thở chất vấn:
"Chị, mấy ngày trước em hỏi chị tổng giám đốc Vu thị Trương Tử Hề có phải là Trương Tử Hề em đang tìm không, vì sao chị lại gạt em nói chỉ là cùng tên mà thôi, còn nữa, vì sao cho tới bây giờ chị cũng không chịu nói cho em biết mọi chuyện về Tử Hề chứ, em là em trai của chị a, rõ ràng chị biết tình ý của em...... Với cô ấy!"
Nói xong, Tô Vân Trì phập phồng chờ đợi Tô Lâm trả lời, qua hồi lâu chỉ nghe thấy tiếng hít thở, lại không nghe đến câu trả lời. Tức giận trong lòng càng lớn hơn, ngữ khí rất lạnh, hỏi: "Chị, rốt cuộc chị có xem em là em trai của chị không vậy!?"
Nói đến đây, Tô Lâm bên kia mới thở dài hồi đáp: "Chị chính là bởi vì xem em là em trai, mới không nói cho em biết. Em và em ấy không có khả năng, bởi vì...... Em không xứng."
Lời này làm cho Tô Vân Trì khí cực phản cười, ngữ khí mang theo châm chọc hỏi Tô Lâm: "A, em không xứng với cô ấy? Vậy chị cho rằng dạng người gì mới xứng đây?"
Tô Lâm trầm mặc một hồi, sau đó mới hồi đáp: "Chỉ có người mà em ấy nhận định thì mới xứng."
Tô Vân Trì cảm thấy Tô Lâm thật buồn cười, Tô Lâm cũng không cấp mình cơ hội đi tiếp cận Trương Tử Hề, dựa vào cái gì liền cho rằng Trương Tử Hề sẽ không nhận định mình? Hắn vừa định phản bác, lại đột nhiên nghe thấy một trận "tút tút"...... Tô Lâm thế nhưng treo điện thoại.
"Ha...... Haha......" Tô Vân Trì nhìn di động nở nụ cười vài tiếng, trong lòng tức giận làm cho hắn cắn chặt hàm răng, thở phì phò.
"Shit!" Hung tợn mắng một câu thô tục, Tô Vân Trì quăng điện thoại xuống đất.
Trương Tử Hề dẫn Chu Tư Y đi vào thang máy, vẫn chưa nói câu nào, bởi vì cô biết Chu Tư Y đang sinh khí, đợi vào văn phòng rồi hống tiểu thiên hạ thôi. Chuyện của Tô Vân Trì đã sớm bị cô phao không còn một mảnh.
Lúc Trương Tử Hề còn nhỏ, Trương Nghiêm Đình liền nhận định đứa con gái này, về sau nhất định sẽ trở thành một thương nhân lợi hại, khi Trương Tử Hề lên cấp hai, hắn liền dẫn cô theo bên người tự mình dạy dỗ, nhưng mà hắn lại không nghĩ rằng, không tự kìm hãm được nhu cầu sinh lý, để cho Trương Tử Hề gặp một mặt không hoàn mỹ của hắn, chứng khiết phích của Trương Tử Hề trực tiếp thăng đến tinh thần khiết phích, cơ hồ phá hủy tiền đồ trở thành thương nhân của Trương Tử Hề.
Trương Tử Hề kỳ thật không thích hợp làm thương nhân, tuy cô có tri thức, lý niệm, quyết đoán...... Nhưng là, cô lại khuyết thiếu thứ trọng yếu nhất, đó là năng lực giao tế, cô chán ghét cùng bất luận kẻ nào tiếp xúc, làm sao có đủ tư cách trở thành một thương nhân?
Điểm ấy Trương Tử Hề cũng biết, cho nên cô cần một người, mình chỉ vững vàng ngồi ở hậu trường bày ra quyết sách, nắm giữ, mà không cần đi xã giao, cô tuyển định Trương Tử Mộng, hai năm, cô dạy Trương Tử Mộng kỹ xảo giao tế mà mình không có cách nào đi thực tiễn, dạy nàng xử lý rất nhiều chuyện tình, hoàn toàn xem Trương Tử Mộng như thế thân. Dần dần, tất cả sự vụ cần đối ngoại, toàn bộ liền giao cho Trương Tử Mộng.
Trong khoảng thời gian này, Trương Tử Hề vẫn chưa cùng Chu Tư Y nói chuyện, tiến nhập văn phòng, Trương Tử Hề mới khép cửa lại, đột nhiên ôm lấy Chu Tư Y từ phía sau, ở bên tai nàng nhẹ nhàng hỏi: "Y nhi, sinh khí sao?"
Chu Tư Y lạnh lùng đứng ở nơi đó, tùy ý Trương Tử Hề ôm mình, không phản kháng cũng không trả lời, hoàn toàn dùng "lãnh bạo lực" đối kháng Trương Tử Hề.
Trương Tử Hề biết Chu Tư Y vừa muốn cùng mình giận dỗi, ôm Chu Tư Y hơi loạng choạng, phóng nhu ngữ khí yếu thế nói: "Y nhi, đừng nóng giận được không, tôi chỉ tưởng không có lúc nào là không cùng một chỗ với em mà thôi."
Chu Tư Y có thể cảm giác được Trương Tử Hề thiệt tình, nhưng việc này nàng cảm thấy Trương Tử Hề không đúng, chị ấy như thế nào sẽ không biết cẩn thận đâu, rõ ràng bình thường làm chuyện gì đều rất cẩn thận, như thế nào có thể bởi vì mình mà làm ra chuyện như vậy đâu, nếu bởi vì chuyện này mà Trương Tử Hề bị ảnh hưởng thì làm sao bây giờ?
Nghe Trương Tử Hề nói như vậy, Chu Tư Y nói không cảm động là giả, tâm nàng gắt gao mềm xuống, thân thể thả lỏng, dựa vào lòng Trương Tử Hề, thở dài một hơi nói: "Hề, chị không nên làm như vậy, đối với chị không tốt."
Trương Tử Hề ôm Chu Tư Y, tay nắm thật chặt, ánh mắt mị lên, thâm trầm nhìn cảnh sắc bên ngoài lớp cửa thủy tinh, tự tin mỉm cười nói: "Y nhi, tin tưởng tôi, Hề của em chưa bao giờ ngốc."
Trương Tử Mộng vừa mới trở lại văn phòng, gặp cửa phòng Trương Tử Hề không có đóng, nàng cảm thấy mình hẳn là nên nói chuyện của Tô Vân Trì cho Trương Tử Hề biết một chút, đi đến cánh cửa khép hờ kia, nhẹ nhàng kêu một tiếng "chị", sau đó nhẹ nhàng đẩy cửa ra, lại nhất thời sững sờ ở tại chỗ, nàng xem gặp tỷ tỷ cho tới bây giờ đều chán ghét tiếp xúc người khác, thế nhưng lấy phương thức thân mật như thế, đem nữ sinh đến thực tập kia ôm ở trong lòng......
Cuối cùng thì Mộng Mộng cũng gặp được "tẩu tẩu" rồi ha =))
=======================
Chương 84: Sơ ngộ
Chu Tư Y bị Trương Tử Hề ôm vào trong ngực, thoải mái mà yên ổn, chỉ có Trương Tử Hề ôm ấp mới có công hiệu này, nhắm mắt lại cũng sẽ không sợ hắc ám vây quanh bao phủ. Vì thế nàng liền thật sự nhắm hai mắt lại, cẩn thận thể hội bởi vì lâm vào hắc ám, mà ấm áp càng thêm đột hiển.
Nhưng Chu Tư Y vừa nhắm mắt lại, chợt nghe ngoài cửa một tiếng "chị", mở choàng mắt, trong lòng nàng thủy chung nhớ Trương Tử Hề hảo phá hư, cho nên muốn giãy cánh tay còn đang hoàn ở thắt lưng ra, nhưng tựa hồ Trương Tử Hề đã sớm có chuẩn bị, hai tay ôm chặt eo Chu Tư Y, khiến Chu Tư Y trong lúc nhất thời căn bản không thể giãy ra, thể lực của nàng, quá yếu.
Chu Tư Y không kịp hỏi Trương Tử Hề vì cái gì, mắt thấy cửa dần dần bị đẩy ra, bởi vì nhiều năm bất an mà cơ chế bảo hộ sinh ra từ tiềm thức lại khởi động, đeo lên mặt nạ lạnh lùng, nhìn cửa. Trương Tử Hề híp mắt lại một chút, cũng quay đầu nhìn xem, trong ánh mắt mang theo đồng dạng lãnh ý, đó là ánh mắt phòng bị.
Trương Tử Mộng đẩy cửa ra, liền nhìn thấy Trương Tử Hề từ phía sau ôm Chu Tư Y vào trong ngực, hai ánh mắt mang theo đồng dạng lãnh ý nhìn mình, trong lúc nhất thời cũng không biết nội tâm rốt cuộc có cảm thụ gì, là khó có thể tin, là kinh ngạc, là nghi hoặc...... Bất quá, làm cho nàng ấn tượng nhất là, hai ánh mắt giống nhau như đúc, dường như đều xuất từ một linh hồn. Nháy mắt liền thật sâu khắc vào lòng nàng, có lẽ cả đời nàng cũng không thể quên đi.
Nhất thời như mộng, hoàn toàn không biết phản ứng ra sao, ngay cả động tác tiếp theo cũng không biết, tay vẫn còn đặt trên nắm cửa, cả người giống như bị đông lạnh.
Trương Tử Hề cẩn thận quan sát biểu tình cùng phản ứng của Trương Tử Mộng, muốn xuyên qua đó trực tiếp xâm nhập nội tâm của nàng, một lát sau, ánh mắt đột nhiên nhu hoà xuống, chuyển hoán trong lúc đó chính là trong nháy mắt, làm cho Trương Tử Mộng đang lăng lăng nhìn cô cảm thấy ánh mắt lạnh lùng vừa rồi chính là ảo giác.
Trương Tử Hề mỉm cười nhìn Trương Tử Mộng hỏi: "Mộng, có chuyện gì sao?"
"A...... À." Trương Tử Mộng bị Trương Tử Hề hỏi mới giật mình tỉnh lại, giống như vừa mới nằm mộng, sau đó lại phát giác cũng không phải mộng, bởi vì hết thảy trước mắt vẫn là chân thật tồn tại, nàng áp chế bất khả tư nghị cùng nghi hoặc trong lòng, ánh mắt không tự giác nhìn Chu Tư Y có điểm hoảng hốt nói: "Chị, nam nhân ban nãy gọi tên chị, là em trai của Tô tỷ."
"Hả?" Trương Tử Hề nhíu mày một chút, tựa hồ là nhớ tới có một người như vậy, lúc cô 15, Tô Lâm 21, cô vừa cùng Tô Lâm trở thành bằng hữu, Tô Lâm nhiệt tình mời mình đến nhà chị ta chơi, mà mình lại thật sự không muốn ở Trương gia luôn luôn áp lực, liền đáp ứng. Vài lần sau, cô gặp một nam hài, lúc mình ngồi nghe Tô Lâm lải nhải bên tai, luôn ở xa xa nhìn chăm chú vào mình.
Ngay lúc đó tinh thần khiết phích của Trương Tử Hề đang ở sơ kì, cho nên đặc biệt mẫn cảm, phát giác cũng thật chán ghét ánh mắt chuyên chú kia, hỏi Tô Lâm xong, mới biết được đó là thân đệ đệ của Tô Lâm, tên thì cô đã sớm quên mất, chỉ nhớ rõ nam hài kia họ Tô.
Sau lại có một lần, Tô Lâm giúp mình đi lấy đồ uống, nam hài kia rốt cuộc đi tới, nói với Trương Tử Hề: "Xin chào, anh gọi là Tô Vân Trì, anh có thể cùng em trở thành bằng hữu hay không?"
Trương Tử Hề lạnh lùng xoay mặt đi, một chút cũng không muốn nhìn đến nam hài, nói: "Không."
"Vì cái gì?" Tô Vân Trì tựa hồ chưa từ bỏ ý định, tiếp tục chờ mong hỏi: "Vì cái gì em có thể cùng tỷ tỷ trở thành bằng hữu, mà không thể cùng anh trở thành bằng hữu? Chúng ta đều là họ Tô, chúng ta là thân sinh tỷ đệ."
Gương mặt Trương Tử Hề trầm xuống, cô chán ghét bất kỳ ai chủ động tiếp cận, đặc biệt là đàn ông, nam nhân trong mắt cô rất là dơ bẩn, rõ ràng miệng nói yêu, nhưng ở bên ngoài vẫn có bồ nhí, nam nhân luôn luôn thích ngoại tình, những lời này cô không nghi ngờ, nam nhân thật bẩn!
Nhưng nơi này là nhà Tô Lâm, cô chỉ là khách nhân, từ nhỏ Trương gia đã dạy cho cô lễ tiết giáo điều, không cho cô quá mức làm càn, vì thế cô đành phải tùy ý tìm cớ giải thích: "Bởi vì tôi chán ghét người thân thể đầy hơi tiền!"
Tô Vân Trì nhất thời không rõ, suy nghĩ một hồi mới hiểu được, vừa định mở miệng giải thích, lại nghe Trương Tử Hề tiếp tục lạnh lùng nói: "Tuy rằng bây giờ anh còn không nhiễm thượng hơi tiền, nhưng mà, anh là con trai độc nhất của Tô gia, về sau Tô gia nhất định sẽ lọt vào tay anh, mà chị anh là Tô Lâm lại bất đồng, chị ta là con gái, có thể không để ý tới gia nghiệp."
Nói xong, Trương Tử Hề không để ý tới Tô Vân Trì nữa, đi tìm Tô Lâm, chỉ chừa cho Tô Vân Trì một bóng dáng lạnh lùng tới cực điểm, mà bóng dáng này cho đến hôm nay, chưa từng biến mất trong lòng Tô Vân Trì, ngược lại là càng ngày càng rõ ràng.
"Hả" một tiếng, Trương Tử Hề cau mày thầm nghĩ một hồi, liền tỉnh queo nói với Trương Tử Mộng: "Đã biết." Sau đó cái gì cũng chưa nói.
Chu Tư Y khi Trương Tử Mộng nhìn mình, đồng thời, cũng cẩn thận quan sát nữ nhân kêu Trương Tử Hề là "chị", nàng thật sự rất giống Trương Tử Hề, không chỉ dung nhan có ba phần giống, ngay cả quần áo và khí chất cũng tương tự, nàng đột nhiên cảm thấy người này giống như thế thân của Trương Tử Hề vậy.
Nghe Trương Tử Mộng nói, nàng lập tức ý thức được "nam nhân kia" hẳn là chỉ Tô Vân Trì. Trương Tử Hề cũng sẽ ngẫu nhiên đối Chu Tư Y nói chuyện của mình, cho nên Chu Tư Y biết hết hai người, một là bằng hữu duy nhất Tô Lâm, hai là em gái cùng cha khác mẹ Trương Tử Mộng.
Ý thức được người trước mắt chính là Trương Tử Mộng, Chu Tư Y nhướng mày, nếu nàng quay về Trương gia báo tin, quan hệ của hai người không phải nguy hiểm rồi sao? Nàng cảm giác được cánh tay Trương Tử Hề hoàn ở bên hông vẫn rất chặt, cho nên cũng không giãy giụa, hơi quay đầu, muốn nhìn rõ Trương Tử Hề biểu tình.
Trương Tử Hề cảm giác tiểu thiên hạ đang vặn vẹo, cúi đầu liền chống lại dáng vẻ nàng đô miệng nghi hoặc đáng yêu, vì thế liền kìm lòng không đậu nới lỏng tay ra, không cần cố ý phóng nhu âm nói: "Y nhi, vị này là muội muội của tôi, Trương Tử Mộng."
Sau đó quay đầu mỉm cười nói với Trương Tử Mộng: "Mộng, vị này là Chu Tư Y, Y nhi của tôi."
Đây là người đầu tiên Chu Tư Y nhìn thấy có thể trở thành người nhà của Trương Tử Hề, không biết vì sao lại nhớ tới tiết mục "tân tức phụ gặp tộc trưởng", sắc mặt không tự giác đỏ lên, biểu tình trên mặt cũng buông lỏng rất nhiều, nhìn Trương Tử Mộng chần chờ nói: "Chị...... Xin chào, Mộng...... Mộng tỷ tỷ."
Trương Tử Mộng lúc bắt đầu còn hoài nghi quan hệ giữa Trương Tử Hề và Chu Tư Y, nhưng hiện tại theo Trương Tử Hề động tác cùng ngữ khí, minh xác xác định Trương Tử Hề và Chu Tư Y thật đúng là loại quan hệ này. Khi Trương Tử Hề giới thiệu hai người, đầu tiên là giới thiệu mình với Chu Tư Y, sau đó mới giới thiệu Chu Tư Y với mình, đây là một loại hành vi tiềm thức, ai thân ai sơ đã rõ. Nghĩ vậy, Trương Tử Mộng trong lòng bắt đầu ăn vị, có điểm ê ẩm, nhưng cũng không phải là sự ghen tuông hay xảy ra giữa các cặp tình nhân.
Tựa như tiểu cô nương có một ca ca rất yêu thương mình, sau đó ca ca rốt cuộc tìm được tân nương, trong lòng liền toan lên, nhưng loại ăn vị này tuyệt đối không phải ăn giấm chua của tình nhân, mà là bởi vì ý thức được sự sủng ái của ca ca không còn thuộc về mình nữa, cảm giác rất mất mát. Lúc này trong lòng Trương Tử Mộng chính là cảm giác này, tuy rằng Trương Tử Hề chưa bao giờ yêu thương mình, nhưng quả thật nàng cố gắng mười bảy năm qua, vẫn khát vọng cái gì đó.
Nhưng mà, trước mắt là Chu Tư Y đối giao tế không có lý luận, lại cực nhỏ thực tiễn, năng lực không sánh bằng Trương Tử Mộng. Trương Tử Mộng rất nhanh liền khống chế tốt cảm xúc cùng biểu tình, thân thiết mỉm cười, vươn tay nói Chu Tư Y với: "Xin chào, Tư Y."
Nhìn Trương Tử Mộng vươn tay đến, Chu Tư Y ngây người một chút, sau đó đã nghĩ vươn tay cùng Trương Tử Mộng bắt tay, nàng vừa động, lại phát giác cánh tay hoàn ở bên hông hơi hơi xiết chặt, theo bản năng hồi đầu xem Trương Tử Hề, không nói gì kêu một tiếng: "Hề."
Trương Tử Hề nhíu nhẹ mày một chút, sau đó đối Chu Tư Y cười cười, thả lỏng tay, Chu Tư Y lúc này mới vươn tay cùng tay Trương Tử Mộng nắm cùng một chỗ.
Nhưng mà, ba người cũng quên cân nhắc, nếu Trương Tử Hề về sau thật sự cùng Chu Tư Y cả đời, lúc này ba người xưng hô lẫn nhau là không ăn khớp cỡ nào, Trương Tử Mộng nên gọi Chu Tư Y nhỏ tuổi hơn nàng là gì? Mà Chu Tư Y lại nên xưng hô Trương Tử Mộng lúc này bị nàng xưng là "Mộng tỷ" thế nào?
"Chị, em đi ra ngoài làm việc đây." Trương Tử Mộng cùng Chu Tư Y bắt tay xong, liền đưa ra lời cáo từ, bởi vì lúc này tuy rằng trên mặt bình tĩnh, nhưng nội tâm đã rất hỗn loạn, nàng cần một chút thời gian đi tiêu hóa sự thật khủng khiếp này, hơn nữa nàng cũng hiểu được giờ phút này mình còn ở đây thì có điểm không thích hợp.
"Ừ, đi đi." Trương Tử Hề mỉm cười gật đầu.
"Vậy...... Em đi ra ngoài, chị, Tư Y." Trương Tử Mộng mỉm cười khoát tay, đi ra cửa, cúi đầu giúp Trương Tử Hề đóng cửa lại.
Trương Tử Hề nhìn Trương Tử Mộng cúi đầu đóng cửa, ánh mắt mang theo tính toán. Chờ Trương Tử Mộng đóng cửa xong, cô nghiêng đầu ngã lên vai Chu Tư Y, hé miệng ngậm vành tai tế nhuyễn của Chu Tư Y.
"Ưm...... Đừng mà, Hề." Chu Tư Y bị Trương Tử Hề hành động đột ngột làm cho hoảng sợ, ở trong lòng Trương Tử Hề vặn vẹo.
Trương Tử Hề thoáng dùng sức vòng trụ Chu Tư Y, không cho nàng đào thoát, một bên khinh duyện vành tai mềm mại của nàng, một bên nỉ non nói: "Y nhi, đừng nhúc nhích, một chút là tốt rồi, rất nhanh......"
Chu Tư Y thật sự xúc động đến nỗi mắt cũng trợn trắng lên, lại là câu kia...... Rất nhanh......
Trương Tử Mộng sau khi ra ngoài, ngồi vào vị trí, trong lòng một chút cũng vô pháp suy nghĩ, hết thảy nàng đều không thể tiếp nhận, Trương Tử Hề thế nhưng thật sự luyến ái, đối tượng luyến ái còn là một cô gái, so với mình còn nhỏ hơn vài tuổi...... Loạn, hỗn loạn, một đoàn loạn, như thế nào cũng không tập trung được. Nàng cảm thấy đêm nay mình phải hẹn Tô Lâm ra gặp mặt, nàng cảm thấy Tô Lâm so với mình biết càng nhiều.
Càng nghĩ càng lo lắng, nàng cảm thấy mình nên tìm gì đó để làm, không cần suy nghĩ chuyện này, chờ mình bình tĩnh một chút lại suy nghĩ sâu thêm. Vì thế nàng quyết định đi xem việc an bài thực tập sinh.
Trương Tử Mộng đi thang máy xuống lầu hai, vừa đến cửa, lại bị một nữ nhân cúi đầu cầm một xấp tư liệu đụng phải, nàng còn chưa ngã sấp xuống, ngược lại cái người đụng nàng lại té chổng vó, chỉ một thoáng sau giấy trắng liền bay đầy trời.
Đi làm thế nào có thể không cẩn thận như vậy, hai tay giao nhau đặt trước ngực, mang theo bất mãn, lạnh lùng trên cao nhìn xuống nữ nhân kia. Nữ nhân kia rốt cuộc ngẩng đầu lên nhìn nàng, đó là một nữ hài tử dễ ngượng ngùng, gương mặt beo béo như trẻ con, làn da hảo như trẻ sơ sinh, đôi mắt to trong suốt lăng lăng nhìn mình, sau đó có thể thấy rõ, người chỉ có thể xưng là cô gái kia, khuôn mặt rất nhanh từ non mịn trắng nõn biến thành cây táo đỏ rực.
Chết moẹ, Khâu Khả Nhi crush Mộng Mộng cmnr :v

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna