Google.com.vn Đọc truyện Online

21/07/2018

Ngự Tỷ Phách Ái Chi Bao Dưỡng (Miêu Tổng Tài) - Chương 71 + 72

Đăng bởi Ngân Giang | 21/07/2018 | 0 nhận xét
Chương 71: Đa tình
Mặc kệ là đề tài bát quái thế nào cũng sẽ không kéo dài lâu lắm, khi cảm giác mới mẻ dần mất đi, người ta sẽ không có dục vọng đi đàm luận nữa, nếu cứ tiếp tục thì ngược lại giống như nhai đi nhai lại một điệu cũ rích, không còn bắt kịp xu hướng.
Chu Tư Y ở trường học cũng dần dần khôi phục cuộc sống bình tĩnh, chẳng qua bây giờ người biết đến nàng nhiều hơn mà thôi. Sợ nhất chính là nổi danh, bộ dạng xinh đẹp thì càng thêm sợ, bởi vì nổi tiếng sẽ có rất nhiều quấy rầy cùng phiền não, tỷ như gần đây Chu Tư Y thu được rất nhiều thư tình thông qua bạn học truyền lại.
Lúc mới bắt đầu, Chu Tư Y đều là lạnh lùng nhìn người đưa thư tình, thẳng đến các nàng cảm giác không được tự nhiên sau đó tự động rời đi. Nhưng sau này, khi tình huống đó lại phát sinh, Thái Trác Nghiên nói với Chu Tư Y: "Cậu xử lý như vậy không tốt đâu."
Chu Tư Y không rõ, nàng nhìn Thái Trác Nghiên, thỉnh giáo. Thái Trác Nghiên tiếp tục nói: "Giúp người khác đưa thư cho cậu, bọn họ nhất định không có ý xấu, hoặc là cũng vì giúp bạn bọn họ mà thôi. Nếu cậu cứ xử lý theo cách đó, đắc tội với người khác là cậu, chịu thiệt cũng chỉ là cậu."
"Vậy thì phải xử lý thế nào?" Biểu tình của Chu Tư Y khá nghiêm túc, còn khiêm tốn thỉnh giáo, ở phương diện giao tế nàng tự nhận không bằng Thái Trác Nghiên.
Thái Trác Nghiên bảo trì bình thản trước sau như một: "Rất đơn giản, người khác đưa cho cậu, thì cậu cứ nhận lấy...... Sau đó, xử lý như thế nào là chuyện của cậu, xem một chút cũng tốt, trực tiếp vứt bỏ cũng tốt, ít nhất sẽ không vô ý mà đắc tội với người khác."
Chu Tư Y còn thật sự suy nghĩ một chút, gật đầu. Thái Trác Hân ngồi bên cạnh Thái Trác Nghiên, vẫn bất động thanh sắc cười nghe Thái Trác Nghiên nói xong, chờ nàng nói xong, mới cười lạnh một tiếng nói: "A, Nghiên, chị không ngờ em có kinh nghiệm như thế nha? Chẳng lẽ em còn nhận được rất nhiều thư tình mà chị không biết?"
Chu Tư Y, Thái Trác Nghiên, Thái Trác Hân, Khâu Khả Nhi đều có dung mạo nổi bật, ở thời kỳ phát dục, các nàng tự nhiên đều thu được thư tình, nhưng trong đó thu nhiều nhất chính là Thái Trác Nghiên, bởi vì bề ngoài trung tính, người đưa thư cho nàng không chỉ có nam nhân, mà còn có nữ nhân.
Có thể khiến cho Thái Trác Nghiên dao động cảm xúc, biểu tình biến hóa trọng đại cũng chỉ có Thái Trác Hân, nàng nhăn mặt, nhìn Thái Trác Hân nói: "Em chỉ nói đùa thôi, hơn nữa vài thứ kia không phải vẫn do chị xử lý sao?"
Nghe thế, Thái Trác Hân cười cười, bắt lấy tay Thái Trác Nghiên đặt ở trên bàn, phóng tới trên đùi mình rồi nắm chặt, cười hì hì nói: "Biết là tốt rồi, đừng luôn trêu hoa ghẹo nguyệt, phải nhớ kỹ, thu liễm một chút!"
Thái Trác Nghiên nhìn Thái Trác Hân, không nói lời nào, quay đầu nhìn về phía bảng đen, nhưng tay không có thu hồi lại.
Trước kia Chu Tư Y chưa rõ tình hình, đã phát giác giữa Thái Trác Nghiên và Thái Trác Hân tồn tại quái dị, nhưng không cách nào biết được quái dị ở nơi nào. Nhưng từ khi đi theo Trương Tử Hề, nàng dần dần hiểu cũng xác định, tuy rằng trong lòng hơi kinh ngạc chị em cùng cha khác mẹ lại tồn tại quan hệ như vậy, nhưng không có nhiều mâu thuẫn lắm, bởi vì quan hệ giữa nàng và Trương Tử Hề, xem ra cũng không phải bình thường, vì thế nàng bảo trì trầm mặc làm bộ như cái gì cũng không biết, trong lòng yên lặng vì bằng hữu mà chúc phúc.

Học kỳ đã sắp kết thúc, cuộc thi cũng càng ngày càng nhiều, hôm nay trước khi tan học Tô Vân Trì có công bố thành tích của lần thi trước, cũng giống như các cuộc thi trước đó, Khâu Khả Nhi hạng nhất, Chu Tư Y hạng nhì, Thái Trác Nghiên thứ tự không cố định, nhưng cũng dao động trong top 10, mà Thái Trác Hân cơ hồ lại muốn "đội sổ".
Thái Trác Hân buồn bực nhìn ba người, khoa trương ngao kêu một tiếng, ngoài miệng nói ghen tị, ghen tị...... Nhưng trên mặt nàng không có biểu tình ghen tị, ngược lại không sao cả cười hì hì, hai tay ôm lấy Thái Trác Nghiên: "Mình không sợ, dù sao về sau Nghiên sẽ nuôi dưỡng mình."
Thái Trác Nghiên lạnh nhạt ngồi ở chỗ kia không ủng hộ cũng không phản bác, Chu Tư Y làm bộ như không có nghe gặp, còn thật sự nhìn những câu trả lời sai bị khoanh đỏ, Khâu Khả Nhi thì dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Thái Trác Hân và Thái Trác Nghiên.
Thái Trác Hân ôm cánh tay Thái Trác Nghiên, cả người tà đi qua tựa vào Thái Trác Nghiên, quay đầu nói với Chu Tư Y và Khâu Khả Nhi: "Chúc mừng các cậu, lại là top 2." Nói xong tạm dừng một chút làm ra bộ dáng cảm thán: "Thật không nghĩ tới, nguyên lai hai bằng hữu của mình đều là thâm tàng bất lộ a."
"Ách...... Cám ơn......" Năng lực giao tế của Khâu Khả Nhi tựa hồ còn kém hơn Chu Tư Y, ít nhất Chu Tư Y mặc kệ dưới tình huống nào đều có thể bảo trì bình tĩnh, nhưng Khâu Khả Nhi lại rất dễ đỏ mặt, tựa như hiện tại, nàng vẻ mặt đỏ bừng, nói chuyện lắp bắp.
Chu Tư Y nhìn Khâu Khả Nhi, trong lòng nghĩ có lẽ Khâu Khả Nhi mới là người chân chính thâm tàng bất lộ, thành tích của mình ra sao mình đều biết, không có lúc nào là không cố gắng đổi lấy Trương Tử Hề chỉ đạo, mà Khâu Khả Nhi đa phần đều buông xuôi, cơ hồ chưa bao giờ thấy nàng học tập, bên người nàng cũng không có Trương Tử Hề, nhưng thành tích của nàng còn cao hơn mình, Chu Tư Y chỉ có thể ai thán Khâu Khả Nhi mới là 100% giấu giếm.
Tiếng chuông báo tan học đã vang lên, nhưng Tô Vân Trì còn chưa có thả người, hắn đang điểm danh khen ngợi top 10 trong cuộc thi lần này, Chu Tư Y nhìn ra ngoài cửa sổ, gần đây mỗi khi tới giờ tan học nàng sẽ trở nên không kiên nhẫn, hy vọng tan học nhanh nhanh, nhanh lên chút nữa. Tuy rằng lúc này Tô Vân Trì vừa vặn khen ngợi thành tích nổi trội xuất sắc của nàng, Chu Tư Y chẳng những không cảm thấy cao hứng, còn cảm thấy thanh âm của hắn phiền táo vô cùng.
Đúng lúc này di động trong túi chấn động, không cần xem cũng biết là ai gọi nàng, nhưng nàng vẫn là xuất ra di động nhìn thoáng qua chữ "Hề" trên màn hình mới tắt. Thật vất vả đợi cho Tô Vân Trì nói xong, Chu Tư Y cầm lấy ba lô, cùng ba vị bằng hữu nói một tiếng mình có việc phải đi trước, liền vội vàng bỏ đi. Nàng không giống mọi khi chờ các nàng cùng nhau đi, bởi vì điện thoại đã vang lên hai phút trước.
Thường thường thế sự đều là như vậy, càng khẩn trương phiền toái lại càng nhiều, càng không nghĩ bị quấy rầy, liền cố tình có người đến quấy rầy. Khi Chu Tư Y đi xuống, Hội phó Hội học sinh là Lục Bách Khiêm chắn trước mặt nàng, trên mặt lấm tấm mồ hôi, thở hổn hển nói: "Tư Y học muội, vừa tan học sao? Tình cờ ghê, anh cũng vừa đi ngang qua nơi này."
Chu Tư Y đột nhiên bị ngăn lại, trong lòng nảy ra một cỗ tức giận, không khỏi không hờn giận nhíu mày, chờ thấy rõ là Lục Bách Khiêm, mày mới giãn ra, cũng không phải bởi vì Chu Tư Y có hảo cảm với Lục Bách Khiêm, mà là bởi vì nghĩ hắn là Hội phó Hội học sinh, có lẽ hắn tìm nàng là vì chuyện của Hội học sinh.
Lại nhìn hắn đầu đầy mồ hôi thở hổn hển, Chu Tư Y mới không tin hắn vừa vặn đi ngang qua, chỗ Lục Bách Khiêm học cách nơi này khá xa, hơn nữa thời gian tan học cũng không dài, nghĩ thì cũng biết là hắn chạy tới, thấy hắn khẩn trương tìm mình, Chu Tư Y nghĩ đến hắn có chuyện gì muốn nói về Hội học sinh, nàng quyết tâm đè xuống phiền chán, chỉ hy vọng hắn có thể nói nhanh: "Hội phó, có chuyện gì sao?"
Lục Bách Khiêm lau mồ hôi, nghe thấy Chu Tư Y mới lạ kêu mình là "Hội phó" thì khẽ nhíu mày, mang theo bất mãn nói: "Tư Y học muội, chúng ta không cần khách khí như vậy, em có thể gọi anh là Lục học trưởng, hoặc là...... Trực tiếp gọi tên anh cũng được."
Chu Tư Y nghe thế, mày nhíu một chút, vì cái gì không cần khách khí? Làm cho nàng càng cảm giác được lời nói vô căn cứ là, Lục Bách Khiêm nói mình có thể trực tiếp gọi tên hắn, đây là cái quỷ quái gì a. Chu Tư Y không có nhiều thời gian cùng hắn khách khí, bởi vì điện thoại vang lên đã qua bốn phút. Nàng không trả lời, lại hỏi: "Có chuyện gì sao?"
Gặp Chu Tư Y có điểm không kiên nhẫn, Lục Bách Khiêm xấu hổ cười cười, trong lòng mất mát, lại hoàn toàn không có cách nào sinh khí với Chu Tư Y. Hắn nhìn nhìn xung quanh có rất nhiều học sinh tan học, khi bọn họ đi qua, thỉnh thoảng liếc về nơi này xem một cái, hắn cảm thấy ở đây không phải chỗ thích hợp để nói chuyện, vì thế nói: "Vừa đi vừa nói chuyện đi."
Chu Tư Y theo bản năng nhìn đồng hồ, trong lòng không kiên nhẫn, nhưng không có phương pháp, đành phải như thế, nàng gật đầu đáp ứng. Chu Tư Y cước bộ rất nhanh, mà Lục Bách Khiêm cũng đi nhanh hơn, hắn biết Chu Tư Y đi nhanh như vậy, nhất định là có việc gấp, tuy rằng quấn quít lấy Chu Tư Y là việc không tốt, nhưng hắn cũng không nguyện cứ như vậy mà phóng nàng rời đi.
"Tư Y học muội, lúc trước anh bị phái đi tham gia thi biện luận trên tỉnh, cho nên không ở trường học......" Lục Bách Khiêm vừa đi vừa nói, nói xong liền mang theo chờ mong nhìn Chu Tư Y. Nguyên bản hắn nghĩ đến Chu Tư Y sẽ quan tâm hỏi han, tỷ như quá trình, thành tích cái gì, nhưng là Chu Tư Y lại chỉ thản nhiên gật đầu tỏ vẻ đã biết, ngay cả một chút biểu tình đều không có.
Lục Bách Khiêm thất vọng quay đầu đi, cúi đầu nhìn con đường dưới chân, trầm mặc một hồi lâu mới có chút muốn nói lại thôi: "Cho nên, lời đồn khi đó về em...... Ngày hôm qua trở về anh mới biết được."
"Vâng." Chu Tư Y như trước không có quá lớn phản ứng, biểu tình lãnh đạm tựa như Lục Bách Khiêm đang nói về chuyện của người khác. Phía sau Lục Bách Khiêm đột nhiên dừng lại, đề cao thanh lượng, thành khẩn nói một tiếng: "Thật xin lỗi."
"Hả?" Bất thình lình, mạc danh kỳ diệu giải thích rốt cuộc khiến cho Chu Tư Y chú ý, nàng dừng cước bộ, thật sự là không rõ Lục Bách Khiêm vì cái gì giải thích, nghi hoặc nhìn Lục Bách Khiêm.
Lục Bách Khiêm là thật tâm thành ý cùng Chu Tư Y nói lời xin lỗi, trong lòng hắn áy náy, cảm thấy khi Chu Tư Y bị lời đồn đãi thương tổn, mình lại không có ở bên cạnh em ấy cổ vũ cùng duy trì...... Hắn ngày hôm qua vừa trở lại ký túc xá, chợt nghe bạn bè nói Chu Tư Y mà hắn thích bị tung tin đồn, lúc ấy Lục Bách Khiêm lập tức khẩn trương lên, hắn không có một chút hoài nghi lời đồn là thật, chỉ cảm thấy Chu Tư Y nhất định sẽ bị lời đồn thương tổn rất nặng, cho nên hắn nghe xong lập tức đi tìm Chu Tư Y, nhưng là bạn hắn kéo hắn lại, nói cho hắn chuyện của Chu Tư Y đã giải quyết rồi, sau đó giễu cợt hắn...... Mà luôn luôn cực hiếm xấu hổ Lục Bách Khiêm lại đỏ bừng mặt, khiến cho xá hữu giễu cợt. Hôm nay học xong hắn liền vội vàng chạy đến dãy phòng học của Chu Tư Y chờ đợi nàng.
"Làm...... Làm bằng hữu của em, nhưng thời điểm em bị lời đồn thương tổn, anh lại không có ở bên cạnh em, duy trì em, an ủi em, anh thật có lỗi." Nói xong đoạn này, Lục Bách Khiêm ảo não, mình vẫn là không thể nói ra lời nói trong lòng, khi nào thì mình cũng trở nên yếu đuối như thế?
Có lẽ, nếu ba người Thái Trác Nghiên dưới tình huống như vậy cùng nàng nói, nàng sẽ cảm động, bởi vì bọn họ đã đi vào lòng của nàng. Mà người trước mắt, nàng lại cảm thấy không chỉ không có một chút cảm động, ngược lại cảm thấy phiền táo, một người căn bản bị nàng bài xích bên ngoài, như thế nào kêu nàng cảm động? Nếu là trước kia nàng nhất định sẽ lạnh lùng nói...... Không cần, nhưng càng ngày càng thuần thục cách giao tế Chu Tư Y cũng không nói thẳng, mà là trái lương tâm nói: "Cám ơn, tôi hiện tại tốt lắm, hơn nữa sự tình cũng đã giải quyết xong."
Chu Tư Y nói xong thì quay đầu lại, thấy cách đó không xa có một chiếc xe Ferrari màu đỏ quen thuộc lẳng lặng đứng, lại quay đầu hỏi Lục Bách Khiêm: "Hội phó, còn có chuyện gì sao?"
Lục Bách Khiêm biết Chu Tư Y muốn nói lời từ biệt, nhưng hắn vẫn không nghĩ Chu Tư Y sẽ bước đi nhanh như vậy, sao có thể chứ? Thời gian mình đi tham gia thi biện luận đều nghĩ đến em ấy. Sao có thể chứ? Mình tối hôm qua lo lắng một đêm, còn mất ngủ vì em ấy...... Hắn nhất thời không biết trả lời thế nào, trong lòng suy tư về đề tài hoặc là lấy cớ.
Chu Tư Y trong lòng không kiên nhẫn dần dần che giấu không được, khẽ cau mày, nói thẳng: "Tôi có việc gấp."
"A...... À, không có việc gì." Lục Bách Khiêm không có biện pháp nghĩ ra cái cớ nào hợp lý, đành phải bất đắc dĩ nói.
Chu Tư Y xoay người bước đi, trong ánh mắt chỉ có xe Ferrari đỏ, thậm chí ngay cả tái kiến đều lười cùng Lục Bách Khiêm nói, hắn thật sự làm lãng phí thời gian của nàng.
Lục Bách Khiêm nhìn bóng dáng Chu Tư Y, tay nhanh chóng nắm thành quyền rồi thả ra, rồi lại nắm, cuối cùng thở dài một hơi, xoay người đi.
Là 1 BlackJack, việc 2NE1 tan rã khiến tui cảm thấy thật tồi tệ, cả tuần nay không có tâm trạng để edit luôn...
Nhưng dù sao cũng không nên níu kéo dĩ vãng quá, tui chấp nhận sự thật rồi, giờ đây tui đã đặt hết niềm tin vào BlackPink...
==========================
Chương 72: Ly biệt
Chu Tư Y chỉ biết, Trương Tử Hề nhất định sẽ thấy, quả nhiên khi nàng ngồi vào trong xe, Trương Tử Hề giống như nhìn nàng cười nhạo, vừa nghe liền biết chị ấy ngữ khí ê ẩm: "A, Y nhi, người vừa rồi là tên Hội phó yêu thích em? Các người tán gẫu hăng say, đến nỗi thời gian cho em tiếp điện thoại của tôi đều không có?"
Trương Tử Hề đã sớm chú ý tới thân ảnh của Chu Tư Y, thị lực hai mắt của cô vẫn bảo trì ở mức 10/10, chưa bao giờ thay đổi. Vừa rồi Chu Tư Y treo điện thoại của cô, cô còn nghĩ Chu Tư Y đang học, nhưng không ngờ rằng lại thấy Chu Tư Y đi ra cùng một nam sinh. Cô vội vàng tới gần cửa xe, nheo lại hai mắt nhìn một hồi lâu mới phát hiện, nguyên lai chính là cái tên Hội phó lần trước quấn quít lấy Chu Tư Y, vì thế trong lòng cô bắt đầu khó chịu...... Khó chịu, phi thường khó chịu, cô thậm chí tưởng trực tiếp khởi động xe đâm thẳng tới.
Chu Tư Y nhăn lại mi, trong lòng nàng phiền chán, nhưng đối tượng phiền chán không có khả năng là Trương Tử Hề, nàng là phiền chán cái tên Lục Bách Khiêm kia, phiền chán vì hắn làm cho mình bị Trương Tử Hề hiểu lầm, nàng chống lại ánh mắt tựa tiếu phi tiếu của Trương Tử Hề, không biết vì cái gì trong lòng rất khó chịu, nàng phát hiện mình không thể chịu được Trương Tử Hề đối nàng một chút hiểu lầm, đột nhiên cảm thấy có điểm ủy khuất, rõ ràng không phải là lỗi của mình, đều là do Lục Bách Khiêm. Đô đô miệng, giải thích nói: "Hề, thời điểm chị gọi điện thoại, lão sư còn chưa cho tan học, sau đó em ở trên đường gặp được hắn mà thôi."
Trương Tử Hề nguyên bản trong lòng liền cực độ khó chịu, cái loại tâm tình này thật giống như là đồ vật mình yêu nhất bị đoạt đi, nhưng khi nhìn đến Chu Tư Y ủy khuất, đột nhiên lại cảm thấy có điểm áy náy, biểu tình uỷ khuất của Chu Tư Y càng ngày càng trở thành vũ khí trí mạng, thấy Chu Tư Y xuất hiện biểu tình này, mặc kệ trong lòng khó chịu thế nào cô đều buông xuôi, quay đầu thở dài nói: "Y nhi, tôi sắp rời đi một đoạn thời gian, em sẽ rời đi tôi mà yêu thương người khác sao?"
Chu Tư Y nghe xong lời này thì sửng sốt một chút, nàng không nhìn rõ biểu tình của Trương Tử Hề, lại có thể từ ngôn ngữ của cô cảm giác cô tựa hồ có chuyện còn chưa nói ra, hơn nữa có một loại bất an. Điều này làm cho nàng trong lòng cũng không an, vội vàng nói: "Hề, em chán ghét, rất chán ghét người kia!"
Trương Tử Hề xác thực còn có chuyện giấu ở trong lòng, nhưng cô lại không nghĩ rằng Chu Tư Y có thể cảm giác được, ba ngày trước Vu Hướng Ân nói với cô, qua vài ngày nữa sẽ ở M thị cử hành thương hội sản xuất, phỏng chừng kéo dài một tháng, hy vọng đến lúc đó Trương Tử Hề sẽ tham gia.
Lúc ấy Trương Tử Hề không có lập tức đáp ứng, mà là nói cần lo lắng một chút, Vu Hướng Ân nhìn nàng thật lâu, mới thấm thía nói: "Ta biết có lẽ con sẽ không thích ứng ngay, nhưng là đến lúc đó các công ty điền sản nổi danh trong nước đều sẽ tham gia, phương diện này đại biểu cho cái gì, tin là không cần ta nói con cũng biết."
Theo lời Vu Hướng Ân nói, Trương Tử Hề có thể đoán được Vu Hướng Ân hẳn là biết mình có chứng khiết phích nghiêm trọng, nhưng Vu Hướng Ân cũng không biết, Trương Tử Hề không có lập tức đáp ứng, nguyên nhân không phải là vấn đề khiết phích, lúc Vu Hướng Ân đưa ra yêu cầu, trong lòng cô đã bắt đầu bối rối, chỉ là một tháng, nhưng cô lại cảm thấy không thể chịu đựng được. Có lẽ, chính là bởi vì cô biết thế giới này trừ bỏ Chu Tư Y, không có người nào khác có thể khiến mình không bài xích, không có người nào khác có thể khiến mình yêu thương, cho nên mới lo được lo mất như thế.
Trước khi gặp được Chu Tư Y, Trương Tử Hề đối cái gì đều không sao cả, chỉ cần để cô im lặng là được, ai cũng đừng đến quấy rầy, trạng thái kia quả thật có thể dùng "sinh không thể luyến" đến hình dung. Nhưng gặp được Chu Tư Y rồi, cô bắt đầu có dục vọng, có tâm muốn đi tranh thủ, cuộc sống cũng phong phú lên, không còn là cục diện đáng buồn, bình thường không hề gợn sóng nữa.
Mấy ngày nay cô cũng không có nói với Chu Tư Y, tuy rằng không biết Chu Tư Y trong lòng có quyến luyến giống mình hay không, nhưng cô không nghĩ Chu Tư Y sẽ cảm thấy áp lực. Sáng hôm nay, Trương Tử Hề cân nhắc hồi lâu, cuối cùng vẫn là đáp ứng yêu cầu của Vu Hướng Ân.
Nghe Chu Tư Y giải thích xong, Trương Tử Hề trấn an cười cười, nhưng cô cũng không thỏa mãn, bởi vì Chu Tư Y còn không có trả lời vấn đề trọng yếu nhất, ghé vào tay lái, nhìn Chu Tư Y nói: "Y nhi, em còn không có trả lời vấn đề trọng yếu nhất của tôi, tôi sắp rời đi một đoạn thời gian, em sẽ rời đi tôi, yêu thương người khác sao?"
"Sẽ không." Chu Tư Y theo bản năng đáp đi ra, nhưng lại đột nhiên ý thức được, mình không phải đã sớm quyết định, không nói yêu Trương Tử Hề sao? Trả lời như vậy chẳng phải là thừa nhận mình yêu chị ấy sao? Vì thế nàng bổ sung: "Hề, em không yêu chị."
Trương Tử Hề nghe xong, không giống dĩ vãng ngụy trang thành bộ dáng bi thương, bởi vì cô biết tiểu thiên hạ chính là giận dỗi, chỉ không biết tình trạng không được tự nhiên kéo dài bao lâu mà thôi, cô hiện tại thầm nghĩ cùng Chu Tư Y lập tức trở lại nhà...... Nhà thuộc về hai người. Cô lắc đầu nhìn Chu Tư Y tà mị cười cười, nói: "A, tiểu yêu tinh." Sau đó khởi động xe chạy ra ngoài.
Giống như dĩ vãng, Chu Tư Y tắm rửa xong vừa định xuất ra bút ký bản học tập, nhưng là tắm rửa mới ra Trương Tử Hề lại nói với nàng: "Y nhi, đêm nay đừng học tập, chúng ta hảo hảo tâm sự được không?"
Có lẽ là vì hai người đã sống chung một đoạn thời gian không ngắn, tuy rằng Trương Tử Hề che giấu rất khá, nhưng Chu Tư Y có thể phát giác Trương Tử Hề có chuyện muốn nói với mình, nhưng mà nàng cũng không có chủ động hỏi, nàng biết Trương Tử Hề đến cuối cùng khẳng định sẽ nói, vì thế nàng gật gật đầu, buông máy tính ngồi bên cạnh Trương Tử Hề.
Trương Tử Hề lại thân thủ kéo Chu Tư Y qua, làm cho nàng ngồi ở trên đùi mình, hai tay hoàn trụ eo nhỏ mềm mại, nghiêng đầu nằm trên lưng Chu Tư Y, tiết tấu nhẹ nhàng chậm chạp lay động.
"Y nhi, sắp nghỉ hè đi?"
"Vâng, nghỉ cũng được mấy tháng."
Trương Tử Hề trong lòng bất đắc dĩ cười cười, hảo xảo, có lẽ khi mình trở về thì Chu Tư Y đã nghỉ hè rồi. Nhưng lời vẫn phải nói ra, cô nằm ở trên lưng Chu Tư Y, có thể nghe được tiếng tim Chu Tư Y đập đều đều, thanh âm này lọt vào tai Trương Tử Hề liền trở thành khúc nhạc hay nhất. Vặn vẹo đầu vài cái, mặt cách áo ngủ ma sát, nhẹ nhàng nói: "Y nhi, ngày mai tôi đi công tác rồi."
Chu Tư Y nghe xong thì thật im lặng, một chút phản ứng đều không có, mãi cho đến Trương Tử Hề nghĩ đến nàng không có nghe mình nói, tưởng lặp lại một lần, Chu Tư Y mới bình thản hỏi: "Bao lâu?"
Nhìn không tới biểu tình, trong thanh âm nghe không ra cảm xúc, Trương Tử Hề không biết Chu Tư Y hiện tại là tâm tình gì, chỉ là nghĩ em ấy sẽ không không vui là tốt rồi: "Một tháng, haha, có lẽ đến lúc đó tôi trở về thì em đã nghỉ hè rồi."
Chu Tư Y lại là trầm mặc một hồi, không nói lời nào cũng không động, hồi lâu sau nàng mới bài mở tay Trương Tử Hề ở bên hông mình, đứng lên, cái gì cũng chưa nói, đi đến phòng quần áo và hoá trang của Trương Tử Hề. Trương Tử Hề từ đầu tới đuôi đều không có nhìn thấy biểu tình của Chu Tư Y, cô xem Chu Tư Y đi vào gian phòng kia, sau đó cũng chưa đi ra. Cô nghĩ nghĩ, cũng đứng dậy đi qua theo.
Dựa vào cửa, Trương Tử Hề lẳng lặng nhìn Chu Tư Y cẩn thận chọn lựa ra quần áo của bản thân, sau đó gấp lại bỏ vào vali, thoáng chốc Trương Tử Hề chỉ cảm thấy trong lòng tràn đầy, chưa bao giờ thỏa mãn cùng hạnh phúc như thế. Tuy rằng biết rõ việc vặt đó cũng không cần Chu Tư Y đến làm, quản gia Miracle ngày mai sẽ giúp cô, hơn nữa cô nghĩ chỉ cần mang theo vài món là ổn rồi, sau đó lại mang theo mấy cái thẻ hoàng kim, mọi sự đã chuẩn bị xong. Nhưng khi nhìn Chu Tư Y yên lặng vì mình mà chuẩn bị hết thảy, Trương Tử Hề thật hưởng thụ, biết rõ không cần như thế vẫn là ích kỷ muốn cảm thụ càng nhiều.
Trương Tử Hề có thể tùy ý nói ra lời cô muốn nói, Trương Tử Hề có thể phóng xuất ra cảm tình của mình, nhưng là Chu Tư Y không thể, tuy rằng trong lòng lưu luyến rất nhiều, có lo lắng, lại chỉ có thể vất vả đình chỉ, không thể nói, cũng chỉ có thể yên lặng làm, có lẽ chỉ có như vậy nỗi lưu luyến đó mới sẽ không trọng, nàng vẫn chậm rãi thu thập hành lý, Trương Tử Hề chưa có nói là ở nơi nào, cho nên nàng đem y phục từng mùa đều xếp vào hai ba kiện, thậm chí còn trang bị thêm hai cái áo khoác lông thú thật to.
Nhét quần áo đầy hết cả hai cái vali, cũng cảm thấy không đủ, vẫn là không đủ, Trương Tử Hề chán ghét tiếp xúc với người khác như vậy, hẳn là sẽ rất vất vả đi, không phải chỗ quen thuộc chị ấy có thể ngủ sao......
"Y nhi, được rồi...... Chúng ta ngủ đi." Trương Tử Hề thở dài một tiếng nói, trong lòng cô cũng là đồng dạng luyến tiếc.
"Nhưng mà......" Chu Tư Y thốt lên một tiếng, lại không biết kế tiếp nên nói cái gì, có lẽ không cần phải nói, bởi vì Trương Tử Hề đã đi qua, gắt gao ôm nàng vào trong lòng: "Y nhi, một tháng này ở yên trong nhà được không? Miracle sẽ dạy em học, cô ấy sẽ thay tôi tạm thời chiếu cố em."
Bị Trương Tử Hề gắt gao ôm lấy, toàn bộ khuôn mặt đều nằm giữa khe ngực cô, rầu rĩ nói: "Không cần, em sẽ ở lại ký túc xá." Nơi đây quá lớn, em sẽ cảm thấy tịch mịch, cảm thấy bất an, em sợ sau khi em nhìn thấy mọi thứ ở đây sẽ nhịn không được mà nhớ đến chị.
Trương Tử Hề suy nghĩ một chút, biết Chu Tư Y cố chấp, một lát sau mới nói: "Ừ, vậy được rồi. Y nhi, có chuyện gì thì nhất định phải gọi cho tôi, hoặc là Miracle, trăm ngàn không cần khách khí với Miracle, cô ấy mỗi tháng đều lấy của tôi năm vạn đồng tiền lương, giúp tôi chiếu cố em là bổn phận của cô ấy." Nói như vậy, chỉ là sợ em cùng Miracle khách khí, có cái gì khó khăn cũng không chịu xin giúp đỡ, tôi sẽ không an tâm.
Hai tay nâng mặt Chu Tư Y, làm cho nàng ngẩng đầu lên, cùng mình đối diện, sau đó tự nhiên mà hôn nhau, đã sớm phân không rõ là ai chủ động, cảm xúc đang không ngừng kéo lên, thân thể càng ngày càng nhiệt, trong lòng cơ khát vạn phần...... Từ nơi này đến phòng ngủ, nụ hôn vẫn không có dừng lại, tay không ngừng cảm thụ được thân thể đối phương mềm mại và trắng mịn, chờ hai người cùng nhau ngã lên giường, mới có cơ hội hô hấp ít ỏi. Nhưng là cũng không tưởng nghỉ ngơi lâu lắm, bởi vì trong lòng có một con dã thú, không ngừng kêu gào, muốn càng nhiều, muốn càng nhiều...... Lập tức, lập tức......
Trương Tử Hề nhấm nháp từng địa phương trên người Chu Tư Y, chỗ nào cũng không buông tha, người này ngay cả chân mình đều có thể hôn, mình lại còn sợ cái gì, hơn nữa, toàn thân em ấy đều là sạch sẽ mỹ vị, nhấm nháp thế nào cũng cảm thấy không đủ.
Lúc ngón tay xinh đẹp của Trương Tử Hề tiến vào địa phương ẩm ướt kia, tuy rằng địa phương của cô vẫn không có bị này nọ nhồi, nhưng cô vẫn cảm thấy linh hồn rung động, đây là một loại thoả mãn ăn thấu linh hồn......
Editor is back ~

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna