Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 1 + 2

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 1

"Chiếc váy này rất đẹp, hợp với bồ lắm." Tả Khinh Hoan cầm chiếc váy trên giá ướn thử lên người Lý Hâm.

"Đẹp thật, mình cũng thấy hợp,mình đi vào thử một chút." Lý Hâm cầm lấy quần áo đi về phía phòng thử đồ. Nàng cùng Tả Khinh Hoan đại khái chính là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, các nàng có cùng chung sở thích, cùng chung nghề nghiệp, chính là câu dẫn “đại gia”, làm tình nhân của “đại gia”, khác nhau ở chỗ mình câu dẫn chính là nữ nhân, một phụ nữ đã có chồng, mà Tả Khinh Hoan thì lại dụ dỗ nam nhân, một người đàn ông đã có vợ.

Tả Khinh Hoan tiếp tục chọn quần áo, đến lúc nàng ngẩng đầu, phát hiện Lý Hâm đã thử xong quần áo đi ra, quả nhiên rất hợp với nàng, dáng vẻ hoàn mỹ, đôi chân thon dài không chê vào đâu được, tấm lưng khêu gợi thật là mê người, Tả Khinh Hoan đột nhiên muốn trêu chọc Lý Hâm, nàng len lén đi tới sau lưng nữ nhân kia, bất thình lình ôm lấy, tay sờ đùi nữ nhân kia, nói giỡn: "Thật đẹp a, ngày nào đó mình đổi tính hướng, thích nữ nhân cũng tốt lắm..."

Nữ nhân kia rõ ràng là bị giật mình, thân thể cứng đờ, bản năng muốn đem người đang ôm mình đẩy ra, nhưng là lập tức liền phát hiện người ôm lấy mình là một nữ nhân, cho nên Tần Vãn Thư cố nén giận, không vui xoay người đối diện Tả Khinh Hoan.

Tả Khinh Hoan nhìn nữ nhân kia, phát hiện không phải là Lý Hâm, có chút lúng túng,thấy khuôn mặt nữ nhân kia, Tả Khinh Hoan mới cảm thấy quen mắt, thật giống như đã gặp nhau ở nơi nào, Tả Khinh Hoan suy nghĩ một lúc, sau đó hơi ngẩn người.

Lúc này Lý Hâm từ phòng thử đồ đi ra ngoài, thấy Tả Khinh Hoan ôm một người mặc đồ giống mình, tay đặt trên đùi nàng, lại còn đang ngẩn người, tình huống thật là quỷ dị, hơn nữa nữ nhân bị ôm lấy cũng quá cực phẩm luôn, Lý Hâm tự nhận mình và Tả Khinh Hoan lớn lên cũng là thượng phẩm ngàn dặm mới tìm được một, nhưng là nữ nhân kia thật đem mình cùng Tả Khinh Hoan để xuống một bậc, mỹ nữ trên đường vơ một phát được cả xấp dầy, nhưng là xinh đẹp cùng khí chất cũng vô cùng tốt nữ nhân, liền không dễ tìm. Nếu không phải mình thích nữ nhân, lấy thưởng thức ánh mắt đối đãi nữ nhân, bằng không thật phải ghen tỵ một phen.

Tần Vãn Thư thấy Lý Hâm, trong lòng đại khái hiểu là chuyện gì xảy ra, nhưng nữ nhân lỗ mãng này, chẳng phải nên buông ra sao, mà không phải ngẩn người vào lúc này, tay của nữ nhân kia để trên đùi mình, nóng rực thực làm cho Tần Vãn Thư không hài lòng.

"Tiểu thư, cô có thể hay không..." Tần Vãn Thư nhìn về phía Tả Khinh Hoan hỏi, nhắc nhở ý tứ rất rõ ràng.

"Thật xin lỗi, tôi nhận lầm người..." Tả Khinh Hoan lúng túng cười một chút, vội vàng buông ra Tần Vãn Thư.

"Không sao." Tần Vãn Thư thản nhiên mỉm cười, sau đó xoay người tiến vào phòng thử đồ đem quần áo đổi lại.

"Bồ vừa rồi thấy nàng thì sửng sốt, chẳng lẽ bồ nhìn trúng nàng đây?" Lý Hâm trêu chọc hỏi.

"Hình rất đẹp, không nghĩ tới, bản thân nàng so với trong hình xinh đẹp hơn rất nhiều." Tả Khinh Hoan thật lòng nói, ý rằng nữ nhân này mình cho tới bây giờ chưa có tiếp xúc qua.

"Bồ biết nàng?" Lý Hâm kinh ngạc hỏi.

Lúc này Tần Vãn Thư từ phòng thay đồ đi ra ngoài, Tả Khinh Hoan đối diện Tần Vãn Thư, trái với vừa rồi lúng túng, mỉm cười nhìn Tần Vãn Thư, cũng không trả lời Lý Hâm.

Tần Vãn Thư cảm thấy nữ nhân lỗ mãng này trong mắt có thâm ý, chẳng lẽ nàng biết mình, rõ ràng mình không nhận ra nàng, Tần Vãn Thư đáp lại, lễ phép mỉm cười, sau đó từ trong ví lấy ra thẻ tín dụng cho người bán hàng, trong lúc ấy nàng cảm giác rất rõ hai nữ nhân kia còn đang nhìn mình, nhưng là Tần Vãn Thư bình tĩnh như thường chà xong thẻ xoay người rời đi.

"Bồ tại sao biết nàng?" Lý Hâm cực hiếu kỳ, Tần Vãn Thư toàn thân thoạt nhìn cùng Tả Khinh Hoan không là một giai tầng, Lý Hâm rất rõ ràng, mình và Tả Khinh Hoan bất kể mặc bao nhiêu đồ hiệu trên người, nhưng bản chất không thay đổi được, Tần Vãn Thư không giống với, vừa nhìn đã biết không giống các nàng, cảm giác tương tự cấp bậc thì khác biệt.

"Mình không quen nàng, nhưng là mình biết chồng nàng, nàng là lão bà của kim chủ mình." Tả Khinh Hoan nhìn dần dần đi xa bóng lưng, mỉm cười biến mất nhẹ nhàng nói.

Lý Hâm há hốc mồm kinh ngạc, "Bồ không ghen tỵ?" Nhưng Lý Hâm biết khi mình thấy lão công của nữ nhân kia, hận không được giết hắn ngay.

Nàng thích Hàn Sĩ Bân, nhưng là nàng thích tiền của Hàn Sĩ Bân hơn, con người Hàn Sĩ Bân cùng tiền của anh ta, các nàng thích, nàng tin tưởng phần lớn nữ nhân cũng sẽ thích Hàn Sĩ Bân, nhưng nàng thích nhất là bản thân mình.

Tả Khinh Hoan xem thường cười, "Nếu như mình ghen tỵ, nữ nhân bên cạnh Hàn Sĩ Bân cũng không phải là mình."

"Đồ vô tình !" Lý Hâm khinh bỉ nói, nhưng là trong lòng ngăn không được hâm mộ, người vô tình là người thắng, mình đã thua thảm hại rồi, nữ nhân kia có thể nuôi mình như chim hoàng yến, nhưng tuyệt đối sẽ không vì mình vứt bỏ bất cứ thứ gì.

Tả Khinh Hoan không trả lời, ở mức độ nào đó, mình quả thật vô tình.

"Nữ nhân kia như thế nào cũng là cực phẩm trong cực phẩm, vì sao Hàn Sĩ Bân còn muốn đi ra ngoài ăn dã thực đây?" Lý Hâm khó hiểu hỏi.

"Ai mà hiểu được? Theo mình biết, Hàn Sĩ Bân thật sự yêu Tần Vãn Thư nữ nhân kia." Tả Khinh Hoan nhún vai buông tay, mình và Hàn Sĩ Bân ở chung một chỗ ba năm rồi, không biết Tần Vãn Thư có phát giác chút nào không?

"Thật yêu nữ nhân kia, còn ra ngoài ăn dã thực, nếu không phải nam nhân đê tiện, chính là nữ nhân..." Lý Hâm nói đến một nửa liền cười bỉ ổi nhìn Tả Khinh Hoan.

"Ừ?" Tả Khinh Hoan nhìn Lý Hâm, nói thật nàng cũng khó mà hiểu nổi Hàn Sĩ Bân, Hàn Sĩ Bân yêu Tần Vãn Thư bao nhiêu , mình có lẽ so với Tần Vãn Thư cũng rõ ràng, nhưng là yêu một người lại nuôi tình nhân bên ngoài, tình yêu như vậy Tả Khinh Hoan không dám đoán bừa.

"Bồ nói nữ nhân kia có phải tính lãnh cảm hay không?" Lý Hâm cười xấu xa.

"Tính lãnh cảm..." Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng lặp lại một lần, nghĩ như vậy cũng có khả năng, nhưng là Tần Vãn Thư -thánh nữ trong lòng Hàn Sĩ Bân, Tả Khinh Hoan thật vô cùng không muốn đem Tần Vãn Thư cùng tính lãnh cảm liên hệ. Bất quá nữ nhân kia vóc người hoàn mỹ, gương mặt đẹp , hương vị cũng tốt, tính lãnh cảm thật đáng tiếc, Tả Khinh Hoan đột nhiên phát hiện mình cùng Lý Hâm tư tưởng giống nhau, rất bỉ ổi.

Lý Hâm diện mạo là điển hình tình nhân vẻ mặt, gương mặt chính là chiêu cáo thiên hạ, ta là tình nhân, vừa nhìn liền biết không phải là phụ nữ đàng hoàng, khóe mắt yêu mị (lẳng lơ) , dáng người nóng bỏng, quần áo bại lộ, đi ra ngoài có mười người đàn ông có chín người đàn ông muốn nhận nàng làm tình nhân, Lý Hâm ghét nhất một đám dê cụ ánh mắt đói khát nhìn mình.

Lý Hâm từ nhỏ đã thích nữ nhân, nhà trẻ thích cô bé ngồi cùng bàn, tiểu học thích nữ trưởng lớp, trung học thích học tỷ, đại học thích nữ lão sư(giáo viên), tốt nghiệp đại học coi như làm người khác tình nhân. Lý Hâm một đường tình sử lận đận, yêu được mau, đi cũng nhanh, không bao giờ vượt qua nửa năm, nhưng là duy chỉ có lần này bất đồng, suốt năm năm rồi, còn an phận làm tình nhân của một nữ nhân, Lý Hâm cảm thấy lần này mới coi là chân chính thua trong tay nữ nhân rồi, sau đó trọn đời thoát thân không được nữa.

Tả Khinh Hoan bất đồng, bộ dạng không gần khói lửa nhân gian, tựa hồ là Thần Tiên tỷ tỷ của Đoàn Dự, người không biết cho là nàng là cái gì thánh nữ, tràn đầy ái tâm, nhưng là ai đoán được nhìn như thanh tâm quả dục Tả Khinh Hoan thật ra làm tình nhân, hơn nữa còn là lòng lang dạ sói, vĩnh viễn không quyên tiền, một đồng tiền cũng không quyên..., xem phim, thích nhất xem mẹ chồng ác độc đem tiểu thiếp ức hiếp hành hạ, hoặc là Dung ma ma dùng kim châm Tử Vi, nàng thế nào cũng cảm thấy thoải mái. Hai người cùng ra rạp xem phim giết thời gian, bình thường Lý Hâm thấy vậy khóc bù lu bù loa, sau đó Tả Khinh Hoan cười rất hoan khoái. Ai bảo các nàng làm tình nhân, chẳng qua là thỉnh thoảng bị lâm hạnh, còn lại phần lớn thời gian thì đi dạo phố, chăm sóc sắc đẹp, sửa móng tay, không có hứng thì cùng nhau ra rạp hoặc là xem phim truyền hình.

Quá khứ của Tả Khinh Hoan, nàng chưa bao giờ nói, Lý Hâm cũng chưa bao giờ hỏi, nếu như một người không nói về quá khứ của mình, nhất định là bởi có điều khó nói, Lý Hâm hiểu đạo lý này.

Chương 2

Tần Vãn Thư thay Hàn Sĩ Bân sửa lại cà vạt, Hàn Sĩ Bân thích nhất Tần Vãn Thư lúc này, nàng thật giống người vợ quan tâm chồng mình, gương mặt xinh đẹp có vẻ rất nghiêm túc, mặc dù Hàn Sĩ Bân biết Tần Vãn Thư vô luận là làm chuyện gì, nàng đều cực kì nghiêm túc, trừ một chút chuyện kia ra, Tần Vãn Thư gần như là nữ nhân hoàn mỹ.

"Buổi tối chúng ta cùng ăn cơm nhé, anh đặt bàn rồi. . ." Hàn Sĩ Bân nhìn gương mặt luôn luôn bình thản của Tần Vãn Thư, trên mặt có chút ngời sáng, vô luận nhìn bao nhiêu lần, vẫn hệt năm đó lần đầu gặp gỡ cảm giác như là thấy nữ thần.

"Buổi tối em phải cùng gia gia (ông nội) tham gia một buổi đấu giá từ thiện, chiếc bình Thanh Hoa đó , gia gia rất thích." Tần Vãn Thư tiếc nuối nói.

"Không sao, đi cùng gia gia quan trọng hơn." Hàn Sĩ Bân nào dám cùng Tần Chính giành cháu gái, Tần Vãn Thư là đứa cháu gái mà Tần Chính đắc ý nhất, ngay cả mấy đứa cháu trai đều không được cưng chiều bằng một phần mười Tần Vãn Thư. Tần gia không giống với phú hào bình thường, tổ tiên từ thời Minh Thanh đã làm đại quan, cành lá xum xuê hơn nữa con cháu mấy đời cũng không chịu thua kém, ở đời của Tần Chính càng cường thịnh, Tần gia đã có đại quan, lại có phú thương, quyền thế tài phú tích lũy, nhiều thế hệ làm thành sĩ tộc đại gia hàm dưỡng cùng khí chất, thực là trời sinh quý tộc. Tần Chính rất thích tranh chữ cổ, cũng có khả năng giám định và thưởng thức tương đối cao, mà Tần Vãn Thư từ nhỏ ở bên Tần Chính học hỏi, có điểm trò giỏi hơn thầy.

Hàn gia của cải cũng coi như là nhiều, bằng không thì cũng không có khả năng lấy được Tần Vãn Thư, nhưng là không có bách niên thế gia lực lượng giống như Tần gia. Nhưng Hàn gia rất có tân quý tư thế, Hàn Sĩ Bân lại là con trai độc nhất, bộ dáng anh tuấn tiêu sái lại rất có năng lực, coi như là thiên kiêu chi tử rồi, dẫu thế quý nhất là không có tính kiêu căng của các phú nhị đại. Tần Vãn Thư nhìn trượng phu, đối với chính mình che chở có thêm, chỉ cần mình có ở nhà, anh ta cũng sẽ về nhà đúng giờ, dù đi ra ngoài xã giao, cũng sẽ không đem mình làm thành một thân toàn mùi rượu cùng mùi nước hoa của nữ nhân, luôn luôn dùng một vẻ thanh tân xuất hiện trước mặt mình, nói thật ra, Hàn Sĩ Bân không có điểm gì để chê trách, nhưng là Tần Vãn Thư cảm thấy như thiếu một chút gì đó.

Tần Vãn Thư khoác tay Tần Chính, xuất hiện tại buổi đấu giá, nàng búi tóc cao, đồ trang sức trang nhã tinh xảo càng tôn lên gương mặt xinh đẹp, lễ phục dạ hội được cắt may rất vừa vặn, khí chất ung dung hoa quý (đẹp đẽ quý giá) lại khiến cho người khác không khỏi cảm thấy đây mới thực sự là quý tộc. Tần Chính đã tám mươi lăm tuổi, nhưng nhìn vẫn còn rất có sinh khí mà nội liễm, ông cháu hai người vừa xuất hiện liền thu hút ánh mắt mọi người.

Tất cả biết rõ Tần lão gia xuất hiện tại buổi đấu giá đồ cổ, tất nhiên sẽ có Tần đại tiểu thư tương bồi, Tần đại tiểu thư, tuy gả vào Hàn gia năm năm, như trước vẫn được mọi người gọi là Tần đại tiểu thư, mà không phải Hàn phu nhân, có thể thấy được Tần Vãn Thư ở Tần gia được sủng ái cỡ nào.

Tần Chính không phải tất cả các buổi đấu giá đều có mặt, nhưng là đã đến liền thành tình thế bắt buộc, mọi người kiêng nể Tần gia thế lực, không dám cùng Tần lão gia đoạt đồ tốt, hơn nữa mặc dù không có người cùng Tần lão gia tranh giành, nhưng Tần lão gia ra giá vẫn như cũ không thấp, có thể thấy được Tần lão gia đối với đồ mình yêu thích tương đối là rộng rãi.

Tần Vãn Thư chăm chú quan sát chiếc bình Thanh Hoa, trong lòng liền có quyết định rồi, nàng viết vài con số lên laptop, sau đó đưa cho Tần Chính, Tần Chính nhìn con số Tần Vãn Thư viết ra, vừa ý gật đầu, Tần Vãn Thư thấy gia gia gật đầu liền giơ bảng hiệu, lấy được chiếc bình Thanh Hoa kia, hiển nhiên Tần Vãn Thư cho rằng chiếc bình Thanh Hoa kia đánh giá giá trị đấy nên đưa ra một cái giá hợp lý. Tần lão gia tính tình cổ quái, nếu mình cảm thấy là đồ tốt, tuyệt không cho phép bị bán đổ bán tháo, trong lòng đưa ra một cái giá hợp lý, tự định giá cả lại hy vọng có người tán thành, vài chục năm nay, tri âm khó cầu, cô quạnh mấy chục năm, thật vất vả bồi dưỡng được đứa cháu gái đạt tới trình độ giám định và thưởng thức bằng mình lại rất ăn ý, thậm chí ngày sau rất có thể sẽ trò giỏi hơn thầy, ông như thế nào lại không cưng chiều đứa cháu gái này?

Trở lại Tần gia tổ trạch (nhà, chỗ ở), Tần Chính liền kéo cháu gái vào thư phòng, trong thư phòng hầu như toàn bộ đều là đồ cổ, từ lớn đến cực lớn bình hoa sáng bóng như tuyết trắng, cả nhỏ như nghiên mực trên bàn sách đều là đồ cổ cực kỳ đắt giá.

Tần Chính cẩn thận từng li từng tí vuốt ve chiếc bình Thanh Hoa vừa lấy về, càng xem càng hài lòng, màu men cùng thủ công đều có thể nói là hoàn mỹ.

"Đây là đồ làm từ thời Tuyên Đức triều Minh, xương gốm thời Tuyên Đức vừa dày vừa nặng, hoa văn dày , men hơi có màu xanh, khá nhiều khoản (khoản -là phần trên bức Thư pháp hoặc tranh vẽ, ở đây là đồ sứ đề tên, tên hiệu, ngày tháng, lời giải thích, thơ văn,...) có bốn chữ hoặc sáu chữ niên khoản (năm sản xuất), cũng có người nói ‘ Tuyên Đức khoản bố toàn thân’ (đồ gốm sứ thời Tuyên Đức có nhiều khoản). Nói chung, Tuyên Đức Thanh Hoa số lượng nhiều, chủng loại phong phú, ảnh hưởng lớn, do đó nói ‘Thanh Hoa thủ đẩy Tuyên Đức’." (gốm sứ Thanh Hoa tốt nhất là ở thời Tuyên Đức) Mấy năm trước gia gia đã kiểm tra mình xong rồi, dù thế gia gia vẫn rất thích thử mình.

Tần Chính đúng là thích thử Tần Vãn Thư, Tần Chính biết rõ phú quý dễ dàng có, nhưng là cần phú quý bao nhiêu đời, mới có thể dưỡng ra một hài tử hiểu biết như thế.

Tần Vãn Thư ở lại Tần gia, Hàn Sĩ Bân dĩ nhiên là tới chỗ Tả Khinh Hoan.

Sau khi xong việc, Tả Khinh Hoan nhìn Hàn Sĩ Bân đang ngủ, ánh mắt càng lúc càng lộ ra vẻ đùa cợt lướt của nàng qua khuôn mặt anh tuấn của Hàn Sĩ Bân, Hàn Sĩ Bân hội tụ đủ điều kiện của nhân vật nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình, anh tuấn tiêu sái giàu có, nàng cũng thực sự thích Hàn Sĩ Bân, dù sao trong số nam nhân nàng gặp được, không có ai ưu tú bằng Hàn Sĩ Bân, nhưng là chỉ giới hạn ở thích, tựa như thích một bộ quần áo đẹp đẽ vừa người, có thì càng tốt, không có thì thôi. Mình đối với Hàn Sĩ Bân mà nói, có lẽ bất quá là một thứ đồ dùng tốt, mà Hàn Sĩ Bân với mình mà nói cũng không phải như thế sao? Tả Khinh Hoan có chút giơ lên khóe miệng, tươi cười rõ ràng là trào phúng, gương mặt thánh thiện bống chốc phai nhạt, bắt đầu trở nên bạc tình cùng lạnh lùng..., đây mới thực sự là Tả Khinh Hoan, giấu ở bên trong cái vẻ ngoài mà mọi người hay bị lừa gạt .

Tả Khinh Hoan cảm giác tâm lý mình đại khái là ngày càng biến thái, vừa rồi ở dưới thân nam nhân kia hầu hạ, đầu óc lại nhớ tới Tần Vãn Thư mấy hôm trước mới gặp , nữ nhân ấy ngũ quan tinh xảo mà vô cùng nhu hòa, nữ nhân ấy với mình không cùng một thế giới, thân thể lúc suy nghĩ đến nữ nhân ấy hưng phấn hơn bình thường nhiều .Tả Khinh Hoan cho tới bây giờ không có phát giác mình nguyên lai là có biến thái tiềm chất, bằng không thì như thế nào sẽ ở thời điểm kia suy nghĩ Tần Vãn Thư có phải là không thể hưởng thụ chuyện thân mật này, nếu không thì Tần Vãn Thư làm sao chỉ giữ tâm của Hàn Sĩ Bân, mà không giữ được thân xác anh ta?

Tả Khinh Hoan đối với giới tính không có khái niệm rõ ràng, lớn như vậy, không có nữ nhân nào hấp dẫn được nàng, dù Lý Hâm bộ dáng mê hoặc lòng người cũng không hấp dẫn nàng, mà nam nhân, nàng tới nay cũng chỉ thích qua Hàn Sĩ Bân, anh ta đủ ưu tú đủ tiền, chỉ bởi vì Hàn Sĩ Bân có rất nhiều điều kiện tốt kèm theo nên mới thích. Nhưng là, giờ phút này Tả Khinh Hoan đối với nữ nhân cùng mình xài chung một nam nhân lại cực kỳ hứng thú.

Ở một góc thư phòng của Tần Chính có treo một bức mỹ nhân đồ (tranh), Tần Vãn Thư nhìn cô gái trong tranh, đột nhiên nhớ tới vài ngày trước tại cửa hàng nữ nhân ôm lầm mình, cô gái trong tranh cùng nữ nhân kia kỳ thật bộ dáng không hề giống nhau, nhưng lại cùng một loại hình, thanh nhã cao quý tựa như tiên nữ, có lẽ mỗi nam nhân trong suy nghĩ đều cất giấu một Thần Tiên tỷ tỷ, gia gia cũng không ngoại lệ.

"Gia gia, bức họa này vẽ từ khi nào thế?" Khi còn bé liền nhìn thấy bức họa này, lớn lên một chút liền nhận ra đây là do gia gia đích thân vẽ, tới hôm nay mới hỏi.

"Gia gia lúc còn trẻ mơ thấy một lần, dựa vào trí nhớ vẽ lại, có lẽ là đời trước đã từng gặp qua." Tần Chính nhìn bức mỹ nhân đồ, vừa cười vừa nói, mình cũng từng một thời tuổi trẻ khinh cuồng.

Tần Vãn Thư cũng nhàn nhạt mỉm cười.

Hàn Sĩ Bân sáng sớm liền thức dậy, đầu tiên là nhanh chóng tắm rửa, sau đó thay một bộ âu phục mới, trên người hắn tuyệt đối sẽ không lưu lại hương vị của Tả Khinh Hoan, vì cẩn thận, cũng vì tôn trọng Tần Vãn Thư, hắn thu thập xong mới lái xe tới Tần gia đón Tần Vãn Thư.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna