Google.com.vn Đọc truyện Online

05/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 101 + 102

Đăng bởi Ngân Giang | 05/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 101 - Ly biệt

Tả Khinh Hoan hít sâu một hơi, áp chế cảm xúc hỗn loạn trong lòng, mới lấy chìa khóa ra mở cửa.
"Lại đây." Tần Vãn Thư hướng Tả Khinh Hoan ngoắc tay, nàng nghĩ Tả Khinh Hoan ngày hôm nay ngây người ở bên ngoài lâu lắm, làm cho bản thân có chút nhớ nàng.
Tả Khinh Hoan nghe lời đi tới, Tần Vãn Thư đưa tay ôm thắt lưng Tả Khinh Hoan, làm cho nàng ngồi ở trên đùi mình. Tần Vãn Thư chủ động như vậy vẫn là rất hiếm, nhưng Tả Khinh Hoan hôm nay cũng không phát hiện được, bởi vì có nhiều sự tình lẩn quẩn ở trong lòng, nàng chính là dựa vào bản năng ôm lại Tần Vãn Thư, tham lam hô hấp hương thơm trên người Tần Vãn Thư.
"Ánh mắt có chút sưng, đã khóc sao?" Tần Vãn Thư cảm thấy đôi mắt của Tả Khinh Hoan có chút đỏ nhưng không quá rõ ràng.
Tả Khinh Hoan lắc đầu, nàng cố ý ở bên ngoài nhiều ngây người một hồi mới dám về, chính là sợ bị Tần Vãn Thư nhìn ra bản thân đã khóc.
"Có phải gia gia của chị tìm người gây khó dễ cho em?" Tần Vãn Thư mẫn cảm hỏi.
"Không có, hôm nay chỉ là có chút mệt mỏi." Tả Khinh Hoan không muốn nói cho Tần Vãn Thư biết lão gia tử đã tìm mình.
"Đi tắm một cái, đêm nay nghỉ ngơi sớm chút." Tần Vãn Thư ôm Tả Khinh Hoan, yêu thương nói.
"Em có thể chỉ dùng tình yêu tư hữu chị không?" Tả Khinh Hoan đột nhiên ngẩng đầu, vừa cười vừa nhìn Tần Vãn Thư hỏi.
"Có thể." Tần Vãn Thư hướng Tả Khinh Hoan nuông chiều gật đầu, nàng không ngại bị Tả Khinh Hoan tư hữu, trên thực tế, Tả Khinh Hoan không phải chỉ thuộc về riêng mình sao?
Tả Khinh Hoan vui vẻ nở nụ cười, Tần Vãn Thư chính là một nữ nhân tốt nhất, độc chiếm một nữ nhân như vậy, đại khái ngay cả nằm mơ cũng đều cười đến tỉnh lại.
"Tần Vãn Thư, nếu em nghĩ ra ngoài học tập ba năm, chị sẽ chờ em phải không?" Tả Khinh Hoan thử hỏi.
Tần Vãn Thư khẽ nhíu mày, Tả Khinh Hoan như thế nào đột nhiên muốn đi học? Tả Khinh Hoan hôm nay có chút không bình thường.
"Em muốn học cái gì, chị có thể dạy cho em." Tần Vãn Thư hỏi, nàng không nỡ để Tả Khinh Hoan ly khai ba năm, ba năm rất dài.
"Thế nhưng, em muốn ưu tú hơn chị." Tả Khinh Hoan làm nũng nói, nàng muốn trưởng thành bên ngoài đôi cánh của Tần Vãn Thư, không phải vĩnh viễn đều trốn dưới sự bảo hộ của nàng.
"Thế nhưng em cam lòng cùng chị tách ra ba năm sao?" Trong lòng Tần Vãn Thư đại khái đã hiểu, Tả Khinh Hoan có lẽ là tự ti, tuy rằng nữ nhân của mình muốn học tập tiến bộ là một chuyện tốt, nhưng ba năm quả thật quá dài, Tần Vãn Thư luyến tiếc.
"Không muốn, nhưng em thực sự rất muốn trở nên ưu tú hơn." Tả Khinh Hoan trong lòng không muốn xa cách Tần Vãn Thư, nhưng dù lưu luyến nhiều bao nhiêu nàng cũng phải dằn lòng.
Tần Vãn Thư nghe vậy, trái tim có chút thắt chặt.
"Yêu cầu của em rất đột ngột, có phải gia gia của chị gây khó dễ em không?" Tần Vãn Thư hỏi, đây không phải phong cách của Tả Khinh Hoan, nàng không phải đã nói mình chính là toàn bộ bầu trời của nàng sao? Thế nào trong một thời gian ngắn lại thay đổi, hiển nhiên nhất định đã có chuyện gì đó xảy ra.
"Ông không có làm khó dễ em, chỉ là em nghĩ thông rất nhiều chuyện, em đã nói, em có thể làm cho bầu trời của mình càng trở nên rộng lớn." Tả Khinh Hoan đem mặt vùi vào hõm vai Tần Vãn Thư, nhẹ nhàng dùng mặt mình cọ cọ vào cổ nàng.
"Tả Khinh Hoan, chị thực sự không cần em trưởng thành, chị thậm chí sợ em bay quá cao, thời gian ba năm, có rất nhiều biến số, chị không biết bản thân có kiên nhẫn chờ đợi hay không, đáp ứng chị, không cần dễ dàng rời khỏi chị." Tần Vãn Thư ôm chặt Tả Khinh Hoan, lần đầu tiên có cảm giác sợ hãi mất đi, chính mình không còn trẻ nữa, bản thân muốn mẫu người gì sớm đã có thể xác định, nàng không hy vọng Tả Khinh Hoan chỉ vì trong lòng tồn tại tự ti mà ly khai, nhân sinh không có bao nhiêu cái ba năm để lãng phí.
Tả Khinh Hoan gật đầu, chăm chú ôm chặt Tần Vãn Thư, nếu như có thể cái gì cũng không lo, đơn thuần cùng một chỗ với Tần Vãn Thư thật là tốt biết bao.
"Tần Vãn Thư, em thực sự rất yêu chị, rất yêu rất yêu." Yêu đến trình độ sợ hãi, có những buổi tối nàng giật mình tỉnh giấc nửa đêm, sau đó tìm kiếm nữ nhân bên cạnh, tổng cảm thấy nữ nhân ngủ bên người có chút không có cảm giác chân thật, chỉ sợ là một giấc mộng, sau khi tỉnh lại, bản thân mình cái gì cũng không có.
"Yêu chị, sẽ không cần rời khỏi chị, nếu như muốn phát triển, chị có thể giúp em." Tần Vãn Thư ích kỷ đến mức nghĩ trói lại Tả Khinh Hoan, nếu như Tả Khinh Hoan muốn trở nên ưu tú, mình có thể chậm rãi dạy nàng, thế nhưng nàng không thể ly khai.
Tả Khinh Hoan mỉm cười gật đầu.
Tần Vãn Thư thấy Tả Khinh Hoan gật đầu, mới hơi hơi yên tâm, nàng tin tưởng Tả Khinh Hoan sẽ vì mình khắc phục sự tự ti trong tâm lý, nàng cũng tin tưởng Tả Khinh Hoan không dễ dàng bỏ đi.
Màn đêm buông xuống, sau một phen *hâm nóng tình cảm*, hai người đối diện mà nằm, ngón tay của Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng phác họa gương mặt Tần Vãn Thư, giống như muốn đem gương mặt nàng một lần lại một lần khắc ở trong lòng.
"Tại sao thích sờ mặt của chị như vậy?" Tần Vãn Thư sau khi ôn tồn, còn mang theo giọng điệu mềm mại đáng yêu, nhẹ nhàng hỏi Tả Khinh Hoan.
"Em đang suy nghĩ trên đời như thế nào sẽ có nữ nhân xinh đẹp như thế? Vô luận em nhìn bao nhiêu lần đều cảm thấy không đủ." Tả Khinh Hoan vừa cười vừa trả lời.
"Lời ngon tiếng ngọt." Thiên tính của nữ nhân chính là thích nghe những lời đường mật, mặc dù là Tần Vãn Thư, nghe Tả Khinh Hoan dỗ ngọt, cũng là sung sướng.
"Tần Vãn Thư." Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng gọi tên Tần Vãn Thư.
"Ân?"
"Chị cũng ngắm em nhiều một chút, em cũng là một mỹ nhân." Cũng nhớ kỹ gương mặt của em, trăm ngàn lần không cần quên mất.
Tần Vãn Thư nghe vậy không khỏi mỉm cười, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào mi tâm của Tả Khinh Hoan, ân, quả thật cũng là một mỹ nhân.
"Tiêu di, con quyết định đi Nhật Bản." Tả Khinh Hoan ở trong tiệm cà phê gọi điện thoại cho Tiêu Khởi Nam.
"Ta thay con an bày không sai biệt lắm, con đi lúc nào cũng được." Tiêu Khởi Nam sớm đã biết Tả Khinh Hoan sẽ chọn như thế nào, nàng là một nữ hài thông minh, hiểu rõ nhất thời bỏ qua chỉ vì đạt được lâu dài ngày sau.
"Cảm tạ dì, Tiêu di." Tả Khinh Hoan cảm kích phát từ nội tâm.
"Con là hài tử ta nhìn từ nhỏ đến lớn, ta cũng mong muốn con có thể giống như đại bàng giương cánh, thời gian ba năm, đối với những thứ muốn học quả thật quá ngắn, cho nên rèn luyện tiếp theo sẽ theo tạo hóa của con đi." Thời gian ba năm đối với học tập mà nói, cũng không dài, người phải chờ đợi càng vất vả hơn.
Tả Khinh Hoan cúp máy xong, nhanh chóng rời khỏi quán cà phê, chạy đến chợ mua đồ ăn, mua rất nhiều những món mà Tần Vãn Thư thích ăn.
"Em làm nhiều đồ như vậy, chúng ta như thế nào ăn cho hết?" Tần Vãn Thư nhìn một bàn đầy ắp đồ ăn, dựa vào sức hai người chắc chắn ăn không xong.
"Ăn không hết có thể bỏ vào trong tủ lạnh." Tả Khinh Hoan nhìn đầy bàn đồ ăn không còn chỗ chứa, mới thỏa mãn cởi tạp dề xuống.
"Rượu đỏ?" Tần Vãn Thư chỉ vào chai rượu nằm trên bàn, Tả Khinh Hoan có âm mưu, không phải thế nào ngay cả rượu cũng bày ra, nàng biết rõ mình có bao nhiêu mẫn cảm với rượu, chỉ cần một ly lập tức say.
"Rượu đương nhiên có tác dụng tốt." Tả Khinh Hoan cười mang theo vẻ thần bí mà nói.
"Chị nghĩ em đêm nay không có ý tốt." Tần Vãn Thư nhưng còn nhớ rõ tình cảnh lần đầu tiên Tả Khinh Hoan dụ mình uống rượu.
Tả Khinh Hoan nhìn đang ngủ say Tần Vãn Thư, không biết là bởi vì do mình tác cầu vô độ làm nàng mệt mỏi, hay là uống vào một ít rượu, tác dụng phát huy, nói chung hiện tại Tần Vãn Thư ngủ rất say, say đến mức không có cảm giác đến hoàn cảnh xung quanh.
Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư ngủ say cảm giác trái tim giống như bị xẻ làm đôi, đau đến nỗi hô hấp không thông, nàng thực sự luyến tiếc nữ nhân này, vừa nghĩ đến ba năm không thể nhìn thấy nữ nhân này, trong lòng sẽ chịu không nổi.
"Em nhất định sẽ trở về, chị phải chờ em." Tả Khinh Hoan cúi đầu, hôn trán Tần Vãn Thư một lần cuối, Tần Vãn Thư, chị nhất định phải chờ em trở lại.
Tả Khinh Hoan không dám nhìn Tần Vãn Thư nữa, chỉ sợ liếc mắt lại một lần, bản thân sẽ không nỡ rời đi.
"Rất khó chịu sao?" Tiêu Khởi Nam hỏi vẫn luôn im lặng không mở miệng Tả Khinh Hoan.
Tả Khinh Hoan không trả lời, chỉ là gật đầu, trong đầu nàng ngập tràn đều là Tần Vãn Thư, vài lần xung động muốn quay lại bên cạnh Tần Vãn Thư.
Tiêu Khởi Nam có thể lý giải tình cảm lúc này của Tả Khinh Hoan, nàng đã từng trải qua, cảm giác đau đớn và không nỡ giống như trái tim bị xé nát, đó là lựa chọn khi không còn đường lựa chọn.
"Nếu như thực sự không muốn, hay là trở về đi, không có một tấm lòng kiên định không thể thành công được." Tiêu Khởi Nam có chút không đành lòng nói.
"Không, con muốn đi Nhật Bản." Sự tình đã đến mức này, Tả Khinh Hoan không cho phép mình mềm yếu.
"Ta chỉ có thể đưa con đến đây, con đường sau này cần dựa vào bản thân con tiếp tục phấn đấu." Tiêu Khởi Nam đưa Tả Khinh Hoan đến cửa kiểm soát an ninh.
"Tiêu di..." Tả Khinh Hoan không biết làm sao biểu đạt được sự cảm kích của mình dành cho Tiêu Khởi Nam.
"Cái gì cũng không cần nói, nếu muốn cảm tạ ta, làm cho ta nhìn đến một Tả Khinh Hoan hoàn toàn mới mẻ của ba năm sau." Tiêu Khởi Nam vừa cười vừa nói.
Tả Khinh Hoan gật đầu, ngày này của ba năm sau, nàng nhất định sẽ trở về.
Tần Vãn Thư mơ một giấc mộng, mơ là Tả Khinh Hoan nói phải đi, Tần Vãn Thư giật mình tỉnh giấc, lập tức nhìn trái nhìn phải, chung quanh vắng vẻ, điều này làm cho Tần Vãn Thư bất an.
"Tả Khinh Hoan..." Tần Vãn Thư lên tiếng gọi Tả Khinh Hoan, nhưng không có ai đáp lại, điều này làm cho Tần Vãn Thư đột nhiên có chút sợ hãi, Tần Vãn Thư cầm di động ở đầu giường chuẩn bị gọi điện thoại cho Tả Khinh Hoan hỏi nàng ở đâu, lại phát hiện một tờ giấy nằm bên dưới di động.
"Chờ em ba năm, em sẽ trở về." Tần Vãn Thư không thể tin nhìn nội dung trong giấy, nàng cho tới bây giờ đều nghĩ Tả Khinh Hoan sẽ không rời xa mình, giống như bản thân cũng không rời em ấy, thế nhưng em ấy thực ly khai, Tần Vãn Thư cảm giác trên ngực như bị vật nặng đập trúng, buồn bực xen lẫn đau nhức kéo tới, thì ra trong lòng có thể đau như thế.
Tả Khinh Hoan dựa vào cái gì cho rằng mình nhất định cần em ấy trưởng thành, cho dù em ấy muốn phát triển, mình có thể giúp em ấy, dựa vào cái gì em ấy có thể tự cho là đúng quyết định tất cả, lại dựa vào cái gì cho rằng mình nhất định sẽ chờ em ấy ba năm? Tần Vãn Thư vo tròn mảnh giấy, Tả Khinh Hoan, tôi có thể lý giải lựa chọn của em, nhưng tôi không tha thứ cho sự lựa chọn đó!
Máy bay đã cất cánh, đã ly khai mảnh đất này, lúc này, chị ấy đã tỉnh, chị ấy có hay không đang tìm kiếm mình, chị ấy có thể lý giải cho sự lựa chọn của mình không? Tả Khinh Hoan nhớ tới Tần Vãn Thư, nước mắt rơi xuống như mưa.

Chương 102 - Đường tình phụ

Nghiêm Nhược Vấn bước vào nhà của Lý Hâm, đây là căn phòng gần bệnh viện do Lý Viễn Đông mua cho Lý Hâm, Nghiêm Nhược Vấn nghĩ đến bản thân và Lý Hâm sau này sẽ cùng nhau ở đây, có chút mất tự nhiên. Nghiêm Nhược Vấn nghĩ đến chuyện mình đồng ý làm tình phụ cho Lý Hâm, lập tức cảm thấy rất hoang đường, nhưng cho dù hoang đường cũng đã nghiêm chỉnh xảy ra.
"Thế nào, không thích nơi này sao?" Lý Hâm hỏi, địa phương *tàng Kiều*, nhất định phải làm cho mỹ nhân thỏa mãn mới được, vừa nghĩ đến sau này có thể cùng Nghiêm Nhược Vấn sớm chiều ở chung, Lý Hâm dị thường cao hứng.
Nghiêm Nhược Vấn lắc đầu, yêu cầu của nàng đối với vấn đề cư trú không cao, chỉnh tề sạch sẽ là được, ở phương diện này Lý Hâm bảo trì rất khá.
"Một lúc nữa Thiếu Văn sẽ lái xe đưa đồ dùng cá nhân của chị tới." Nghiêm Nhược Vấn lỡ miệng nói ra.
"Có thứ gì quan trọng sao?" Lý Hâm hỏi.
"Vậy thì không có, chỉ là một ít đồ dùng cá nhân." Để ở Tiền gia cũng không hữu dụng, cho nên khi Thiếu Văn đưa ra đề nghị đem đồ đến, Nghiêm Nhược Vấn không cự tuyệt.
"Nói anh ta không cần đem tới, tất cả đều ném đi." Lý Hâm không muốn Tiền Thiếu Văn có lý do gặp lại Nghiêm Nhược Vấn, hơn nữa nữ nhân của mình nàng nghĩ tự mình nuôi dưỡng, nói như thế nào nàng cũng là bác sỹ, đồng thời cũng là nữ nhi của viện trưởng một bệnh viện lớn, thấy thế nào, cũng là người có chút thân phận. Chẳng qua trong thẻ có bao nhiêu tiền, Lý Hâm bản thân cũng không quá rõ ràng, nàng là một kẻ đặc biệt không quan tâm đến vấn đề tiền bạc, không biết lão ba nhà mình phát cho nhiều ít tiền lương, miễn sao không thấp là tốt rồi.
"Quá lãng phí, nếu anh ta muốn đưa tới, thì cứ để anh ta làm." Nghiêm Nhược Vấn tuy là Tiền phu nhân rất nhiều năm, nhưng nàng dùng tiền luôn có kế hoạch tính toán, chưa bao giờ phung phí, cũng không lãng phí. Nghiêm Nhược Vấn trước giờ nghĩ chuyện xa xỉ mà mình từng làm, chính là bao dưỡng một người xài nhiều tiền như Lý Hâm.
"Được thôi." Lý Hâm kéo dài giọng nói, biểu hiện bản thân không thật vừa lòng.
———————————
"Anh bây giờ mới phát hiện, đồ đạc của em quá ít, ít giống như tùy thời sẽ tiêu thất vậy." Tiền Thiếu Văn đem theo đồ đến, kỳ thực chỉ có một va li, đồ dùng chẳng bao nhiêu, làm cho Tiền Thiếu Văn có chút bùi ngùi, thật giống như đã sớm báo trước kết cục của mình và Nghiêm Nhược Vấn.
"Em luôn không thích mua bậy mua bạ, cho nên đồ đạc cũng không nhiều." Nghiêm Nhược Vấn giải thích nói.
"Nhược Vấn, ngày mai em đưa chị đi dạo phố." Lý Hâm chen vào giữa, nàng sẽ mua cho Nghiêm Nhược Vấn rất nhiều rất nhiều đồ dùng, mua nhiều mới tượng trưng trường kỳ lưu lại.
"Tôi có thể nói riêng với Nhược Vấn vài câu không?" Tiền Thiếu Văn hỏi Lý Hâm.
"Có cái gì ở trước mặt tôi không thể nói sao?" Lý Hâm hỏi ngược lại.
Lý Hâm vẫn luôn tồn tại địch ý đối với Tiền Thiếu Văn, làm cho Nghiêm Nhược Vấn khẽ nhíu mày.
"Năm phút thôi!" Lý Hâm thấy Nghiêm Nhược Vấn nhìn mình nhíu mày, cảm thấy bản thân hẳn phải có chút phong độ, nàng rốt cuộc từ trong tay Tiền Thiếu Văn đoạt lấy Nghiêm Nhược Vấn, nên muốn bảo trì phong độ của kẻ thắng cuộc, Lý Hâm âm thầm động viên bản thân. Lý Hâm có đôi khi giống như một hài tử chưa lớn, nghĩ lúc nào cũng gắt gao cầm lấy món đồ chơi mình thích, đối bất luận kẻ dòm ngó nào cũng bảo trì thái độ thù địch.
"Cô ta rất để ý em." Tiền Thiếu Văn cười yếu ớt mà nói, từ lâu hắn luôn cảm giác được địch ý của Lý Hâm đối với mình, chỉ là khi đó, hắn còn không hiểu nguyên nhân.
Nghiêm Nhược Vấn thấy Lý Hâm nghe lời quay về phòng ngủ, xung quanh lông mày mới hơi giãn ra, cũng không trả lời câu nói của Tiền Thiếu Văn.
"Nhược Vấn, anh có đôi khi nghĩ, em cũng không thực sự thích cô ta, chỉ do cô ta lấy cuộc phẫu thuật của anh áp chế bắt buộc em cùng cô ta một chỗ..." Trong lòng Tiền Thiếu Văn chính là không nỡ buông tay.
"Không phải, em thực sự thích em ấy, nếu không phải cũng không cùng em ấy một chỗ nhiều năm như vậy." Nghiêm Nhược Vấn cắt lời của Tiền Thiếu Văn, nàng không muốn Tiền Thiếu Văn vẫn canh cánh trong lòng, duyên phận giữa hai người đã hết, kỳ thực ly hôn với Tiền Thiếu Văn, cũng không hẳn là hoàn toàn bị ép buộc, nàng cảm giác trong lòng mình thanh thản không ít.
Tiền Thiếu Văn cười gượng, Nghiêm Nhược Vấn chấp nhận lấy mình quả nhiên chỉ vì báo ân, mình không thể lại ích kỷ.
"Đây là giấy chuyển nhượng cổ phần dưới tên của anh, những thứ này là em nên có được." Nếu Nhược Vấn nhiều năm làm trâu làm ngựa cho Tiền thị, chút tiền này đều là Nhược Vấn nên được đền bù, hơn nữa do mình liên lụy nàng lâu như vậy, cũng muốn lưu lại cho nàng chút gì đó.
"Em sẽ không ký tên, anh biết tính tình của em, luôn nói một không hai." Nghiêm Nhược Vấn từ chối nhận cổ phần Tiền thị của Tiền Thiếu Văn, chuyện nàng quyết định, sẽ không dễ dàng thay đổi.
"Nhược Vấn..." Tiền Thiếu Văn rất hiểu cá tính cố chấp của Nghiêm Nhược Vấn, cho nên đối với nàng, hắn cũng đành chịu.
"Anh vẫn là thân nhân của em, không cần suy nghĩ đến chuyện tiền bạc được không?" Nghiêm Nhược Vấn nhìn Tiền Thiếu Văn hỏi ngược lại.
"Em luôn là tiểu cô nương cố chấp của năm đó, thật không có biện pháp với em." Gặp phải Nhược Vấn, có lẽ chính là chuyện may mắn nhất cuộc đời này, tuy trong lòng có chút tiếc nuối, nhưng Tiền Thiếu Văn biết tự tay buông tha.
"Các người nói xong chưa?" Lý Hâm một mình ngồi trong phòng ngủ đã mau kềm chế không được, nàng không nhịn được chạy ra, chính là không muốn để Tiền Thiếu Văn và Nghiêm Nhược Vấn một chỗ quá lâu.
"Nói xong rồi, tôi về trước." Tiền Thiếu Văn biết Lý Hâm không thích nhìn thấy mình, lập tức chủ động rời đi.
"Chị có oán hận em dùng thủ đoạn giậu đổ bìm leo giữ chị ở lại bên người hay không?" Đợi Tiền Thiếu Văn đi, Lý Hâm từ phía sau ôm lấy Nghiêm Nhược Vấn, nàng không biết trong lòng Nghiêm Nhược Vấn có trách mình chia rẽ nàng và Tiền Thiếu Văn hay không. Lý Hâm thực ra rất sợ hãi, sợ Nghiêm Nhược Vấn chỉ vì giữ đúng lời hứa hẹn, mà phải chung sống với mình, thật ra trong lòng vẫn luôn oán hận mình.
"Chị không hề oán hận em." Nghiêm Nhược Vấn nghĩ Lý Hâm xác thực không có nghĩa vụ phải mổ cho Tiền Thiếu Văn, mọi việc đều có cái giá của nó, đây là một cuộc giao dịch công bằng, nàng còn may mắn bản thân có thể trả nổi. Trên thực tế, nàng tuy vẫn luôn có cái nhìn phiến diện về Lý Hâm, nhưng không tính là phản cảm, nếu không cũng không dây dưa nhiều năm như vậy, chỉ là nàng không hiểu bản thân có thể đáp lại cảm tình mà Lý Hâm mong muốn.
"Có một ngày, chị có thể yêu em hay không?" Lý Hâm xoay người Nghiêm Nhược Vấn lại, làm cho nàng đối diện mình.
"Không biết." Vấn đề này, Nghiêm Nhược Vấn cũng không có đáp án.
"Em mặc kệ, cho dù không thể yêu em, em cũng không cho chị rời khỏi." Lý Hâm kiên định nói ra.
"Chị đã nói sẽ làm tình phụ của em, cho nên nhất định sẽ làm tình phụ của em, không nuốt lời." Nghiêm Nhược Vấn nhíu mày, nàng không thích Lý Hâm lúc nào cũng lẩn quẩn ở vấn đề này, chính mình nói ra còn không tin được sao?
Chỉ là tình phụ, quả thực chỉ là nhiệm vụ, Lý Hâm đột nhiên có chút hận cái từ tình phụ này.
"Chị biết trách nhiệm quan trọng nhất của tình phụ là làm cái gì không?" Nếu Nghiêm Nhược Vấn muốn hoàn thành nhiệm vụ, vậy hảo hảo dạy nàng như thế nào làm một tình phụ đúng nghĩa, phải vì bản thân tranh thủ phúc lợi.
"Ân?" Nghiêm Nhược Vấn tự nhiên biết công dụng lớn nhất của tình phụ là ở trên giường, thế nhưng nàng không biết như thế nào nói ra lời này, không thể làm gì khác hơn là giả ngu.
Biểu tình của Nghiêm Nhược Vấn có phần mất tự nhiên, bảo thủ như Nghiêm Nhược Vấn cũng có lúc phải giả ngu, Lý Hâm vừa nghĩ đến đã cảm thấy thú vị.
"Thỏa mãn thể xác và tinh thần của em." Lý Hâm nói xong, đột nhiên có chút chờ mong Nghiêm Nhược Vấn như thế nào hoàn thành nhiệm vụ, phải biết rằng trước đây Nghiêm Nhược Vấn ở trên giường là cực kỳ bị động, ngay cả làm thụ đều có chút miễn cưỡng, đừng hy vọng nàng trở thành công. Vì vậy một kẻ thụ như Lý Hâm không thể làm gì khác hơn là ngậm đắng nuốt cay biến thân thành công, đáng trách nhất là, cho dù bản thân làm công, cũng phải nhìn kẻ họ Nghiêm kia có tâm tình làm thụ hay không, nghĩ đến đã cảm thấy chua xót. Lý Hâm nghĩ đến sau này mình ở trên giường có thể tác oai tác quái, muốn công thì công, muốn thụ thì thụ, đột nhiên có loại cảm giác nô lệ xoay người làm chủ nhân, <hừ hừ>, nhiệm vụ phải không, không hoàn thành được, để cho chị làm một lần rồi lại một lần nữa.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna