Google.com.vn Đọc truyện Online

05/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 109 + 110

Đăng bởi Ngân Giang | 05/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 109 - Tâm động

"Ăn bữa trưa sao?" Lý Hâm hỏi.
"Bữa sáng em chuẩn bị vừa ăn không lâu." Không thể không thừa nhận, Lý Hâm làm đồ ăn rất ngon miệng.
"Hiện tại là thời gian nghỉ trưa, chờ em trở lại, chúng ta cùng ăn trưa." Trước đây Lý Hâm đối với chuyện lão ba thu xếp cho mình ở gần bệnh viện không phải rất hài lòng, thế nhưng hiện tại lại cảm thấy cực kỳ may mắn bệnh viện cách nhà không xa, chạy qua chạy lại không tốn bao nhiêu thời gian.
"Rất phiền phức, em ăn trong bệnh viện là tốt rồi." Nghiêm Nhược Vấn nghĩ từ bệnh viện chạy về nhà ăn bữa cơm rất mệt mỏi.
"Em chạy hơn mười phút là về đến nhà, còn chưa kẹt xe, đồ ăn bên ngoài đều có bột ngọt, nào được ngon như chính mình làm?" Lý Hâm biết Nghiêm Nhược Vấn có bệnh đau bao tử, kẻ kia không nặng chuyện ăn uống, cho tới bây giờ đều là qua loa giải quyết. Bản thân từng hạ quyết tâm muốn điều dưỡng bệnh đau bao tử cho nàng, cho nên đã chuẩn bị một cuốn sách dạy nấu ăn thật dày.
"Vậy tùy ý em." Nếu Lý Hâm không chê mệt nhọc, Nghiêm Nhược Vấn không có lý do để từ chối.
Nghiêm Nhược Vấn ngồi trên sô pha, đột nhiên phát hiện bản thân không việc để làm, sinh hoạt không có trọng tâm như vậy làm Nghiêm Nhược Vấn không thể thích ứng. Nàng rất nhanh phát hiện đối diện sô pha trên tường có dán một tờ ghi chép, rất hiển nhiên là do Lý Hâm để lại, Nghiêm Nhược Vấn kéo nó xuống.
"Chị hiện tại có thể cảm thấy rất nhàm chán, chuẩn bị cho chị một cuốn tạp chí tài chính – kinh tế và một tờ báo." Nghiêm Nhược Vấn cầm cuốn tạp chí và tờ báo lên, tạp chí mới toanh, hẳn là vừa mua không lâu, vì mình chuẩn bị sao. Nàng nhớ kỹ Lý Hâm dường như không hề có hứng thú với tài chính – kinh tế. Nghiêm Nhược Vấn nhớ tới Lý Hâm, trong lòng có cảm giác khá kỳ lạ, có chút không được tự nhiên, thế nhưng vô luận thế nào, Lý Hâm đối xử với mình thật tốt, cũng không lơ là mình.
Nghiêm Nhược Vấn chờ không bao lâu, Lý Hâm đã trở về, đúng như lời Lý Hâm, bệnh viện cách nhà khá gần. Nghiêm Nhược Vấn hơi ngẩng đầu nhìn nữ nhân đang bước vào cửa, phong cách ăn mặc của Lý Hâm không giống với trước đây, tuy vẫn gắn liền với vẻ thành thục gợi cảm, thế nhưng rốt cuộc còn pha lẫn một chút đoan trang. Nghiêm Nhược Vấn nghĩ trang phục như vậy mới phù hợp với thân phận của nàng, thế nhưng sau đó rất nhanh đã thu hồi ánh mắt.
Lý Hâm mở cửa, thấy Nghiêm Nhược Vấn an vị trên sô pha nhìn tạp chí, tâm tình trở nên thoải mái, khó thấy được nữ nhân này có thời gian rảnh rỗi chờ mình, nguyên lai cảm giác có người chờ đợi tuyệt đối bất đồng với cảm giác chờ người khác.
Lý Hâm cởi giày cao gót màu trắng, đi dép bông đến trước mặt Nghiêm Nhược Vấn, cởi áo khoác bác sỹ xuống đặt bên cạnh sô pha, thân thủ lấy tạp chí trong tay Nghiêm Nhược Vấn, thuận thế ngồi vào trên đùi, hành động ôm ấp yêu thương của Lý Hâm làm cho thân thể Nghiêm Nhược Vấn trở nên cứng ngắc. Nghiêm Nhược Vấn nghĩ tư thế này thật sự phóng đãng, khí tức đoan trang khó có được ở trên người Lý Hâm tiêu thất hầu như không còn. Nghiêm Nhược Vấn không giống trước đây không hề khách khí từ chối hành động yêu thương này, thế nhưng chẳng biết phản ứng như thế nào, đẩy ra cũng không được, ôm vào cũng không xong.
"Nếu như chị vươn tay ôm em, em có lẽ càng hài lòng." Tuy Lý Hâm cảm giác được cơ thể của Nghiêm Nhược Vấn cứng ngắc, thế nhưng nàng vẫn hài lòng, Vấn Vấn so với trước đây có nhân tính hơn, không khách khí đẩy ra đại mỹ nhân, đó là hành động đả thương người.
Nghiêm Nhược Vấn chần chờ trong chốc lát, mới thân thủ vòng tay qua eo Lý Hâm, hành động như vậy ắt làm cho thân thể của hai người dựa sát vào nhau, Nghiêm Nhược Vấn ngửi được khí tức dung hợp với mùi nước hoa phảng phất trên người Lý Hâm. Nghiêm Nhược Vấn chưa bao giờ dùng nước hoa, đối với những thứ này không có hiểu biết, cho nên nàng không biết Lý Hâm dùng nước hoa loại nào, chỉ cảm thấy thật dễ ngửi, nàng vẫn không ghét khí tức trên người Lý Hâm, nếu không phải cũng sẽ không duy trì quan hệ lâu dài đến giờ.
Tư thế thân mật như vậy chưa từng có qua, Lý Hâm rất thích tư thế này, chính là bản thân Nghiêm Nhược Vấn cũng phát hiện mình kỳ thực không bài xích sự gần gũi này, trước đây chỉ là thói quen cự tuyệt, thân thể Nghiêm Nhược Vấn hơi buông lỏng, nàng ngửi khí tức của Lý Hâm, không tự giác ôm Lý Hâm chặt hơn một chút.
"Muốn ăn cái gì, em làm cho chị ăn." Lý Hâm vùi mặt vào cần cổ trắng nõn của Nghiêm Nhược Vấn nhẹ nhàng hỏi, mặc dù Nghiêm Nhược Vấn không thể đáp lại tình cảm của mình, nhưng ở chung như bây giờ nàng cũng đã thỏa mãn, kỳ thực mình chính là một nữ nhân rất dễ hài lòng.
"Sau này làm cơm để chị làm đi, gần đây cũng không có chính sự gì." Nghiêm Nhược Vấn nghĩ bản thân không có công tác nhưng làm cho Lý Hâm người bề bộn nhiều việc như vậy về nhà còn phải hầu hạ mình, tóm lại là không được tốt cho lắm. Vốn Nghiêm Nhược Vấn dự định nghỉ ngơi khoảng ba tháng, dù sao hiện tại vừa mới ly hôn cũng vừa rời khỏi Tiền thị, tin đồn vẫn còn nóng sốt, tránh đi một chút cũng tốt, bất quá hiện tại Nghiêm Nhược Vấn hận không thể lập tức đi tìm một công việc, ngày không có việc gì để làm, trong mắt Nghiêm Nhược Vấn đặc biệt khổ sở.
"Vấn Vấn biết làm sao?" Lý Hâm vừa cười vừa hỏi, nàng từ trước đến nay thích nấu ăn, làm cho người yêu ăn càng cảm thấy thích thú, bất quá nghĩ đến Vấn Vấn làm cơm cho mình, Lý Hâm càng mong đợi.
"Em có thể dạy chị." Nghiêm Nhược Vấn nghiêm túc trả lời, cái gì không phải từ không biết đến biết chứ.
"Ngày mai được nghỉ, em có thể chỉ chị, để em sắp xếp lịch một chút. Ân, 7 giờ rời giường, em xuất môn mua nguyên liệu nấu ăn để vào tủ lạnh, 8 giờ xuất môn theo em đến quán cà phê một chuyến, 9 giờ rưỡi rời quán cà phê cùng đi dạo phố mua quần áo, 2 giờ đi coi phim, 3 giờ đi..." Nghĩ đến hành trình ngày mai, Lý Hâm rất hưng phấn. Vấn Vấn chưa bao giờ dành nguyên một ngày cho mình, cả ngày có thể làm rất nhiều chuyện mà tình nhân có thể làm, Lý Hâm cố gắng xếp đầy hành trình cho ngày mai.
"Chị nói được không?" Lý Hâm biểu tình mong chờ nhìn Nghiêm Nhược Vấn.
Nghiêm Nhược Vấn gật đầu, hành trình xác thực được bố trí chặt chẽ, tuy rằng có rất nhiều chuyện bình thường Nghiêm Nhược Vấn sẽ không làm, cũng không muốn làm, nhưng hiện tại nhàn nhã không có việc gì, thử một chút cũng không sao.
"Vấn Vấn tốt nhất." Lý Hâm hôn một cái trên mặt Nghiêm Nhược Vấn, bộ dáng hết sức phấn khởi giống như tiểu cô nương. Nghiêm Nhược Vấn nhìn Lý Hâm trong lòng lan tràn một loại cảm giác kỳ lạ, kỳ thực nữ nhân vừa xinh đẹp lại thành thục này, bề ngoài thoạt nhìn có vẻ chín chắn, càng ở chung với Lý Hâm, Nghiêm Nhược Vấn càng phát hiện những mặt khác của nàng mà không ai biết.
"Vấn Vấn thích ăn thịt, các loại thịt đều thích, chờ chút em đi chiên bít – tết là được, thời gian buổi trưa không đủ, chờ tối trở về, sẽ chuẩn bị nhiều đồ hơn." Lý Hâm là một người thích hành động, nghĩ xong sẽ từ trên đùi Nghiêm Nhược Vấn nhảy xuống, chui vào trong bếp.
Nghiêm Nhược Vấn như có chút suy nghĩ nhìn bóng dáng rời xa của Lý Hâm, nữ nhân này lại vì mình mà bận rộn, cảm giác này rất kỳ lạ, nhưng hoàn toàn không phải là một cảm giác chán ghét, tương phản có chút thích ý.
Cơm trưa kết thúc, thời gian nghỉ trưa không sai biệt lắm cũng nhanh chóng trôi qua, Lý Hâm bất đắc dĩ lại trở về bệnh viện một chuyến, trong lòng vạn phần không muốn, nàng nếu sinh ở cổ đại nhất định là một kẻ hôn quân vì mỹ nhân quên giang sơn.
"Nếu như buồn chán, có thể đến phòng sách của em, mọi thứ của em, chị đều có thể sử dụng." Lý Hâm nói với Nghiêm Nhược Vấn.
"Cám ơn." Nghiêm Nhược Vấn nói lời cảm tạ.
Lúc Lý Hâm rời đi, Nghiêm Nhược Vấn đến phòng sách, phòng rất lớn, hai bên sắp xếp đầy đủ các loại tác phẩm y học, Nghiêm Nhược Vấn tiện tay rút một quyển ra, phát hiện bên trong chứa đầy bút tích, nhìn không thấy Lý Hâm là hội người chịu khó ghi chép như vậy. Nghiêm Nhược Vấn không tin, lại rút một quyển khác, xem ra thiên tài cũng là người phải dựa vào nỗ lực đào tạo mà thành, thiên phú và sự chăm chỉ thường thường là những yếu tố mà một thiên tài nhất định không thể thiếu. Nghiêm Nhược Vấn bản thân là một người theo trường phái hiện thực, nàng rất có hảo cảm với những người nghiêm túc nỗ lực, cho nên hình tượng của Lý Hâm ở cảm nhận của nàng trong quá khứ hoàn toàn bị xóa bỏ, đây mới là con người chân thực của Lý Hâm sao?
Trên giá sách còn một phía khác, bày một ít sách và báo chí không thuộc về lĩnh vực y học, tên sách thoạt nhìn có vẻ kỳ quái, xem ra là một ít sách loạn thất bát tao (loạn xà ngầu), Nghiêm Nhược Vấn ngay cả đụng cũng không dám đụng vào, viết cái gì cổ đại nữ tử đông cung đồ.

Chương 110 - Người yêu cũ

Lý Hâm hết giờ làm sau ghé vào tiệm hoa, tuy nữ nhân ở trong nhà tám phần mười là không biết lãng mạn, thế nhưng không ảnh hưởng đến mình muốn mua hoa tặng nàng.
"Xin hỏi cô muốn mua hoa gì, nghĩ muốn tặng cho ai?" Nữ nhân viên bán hoa tri kỷ hỏi, nàng cảm giác nữ nhân trước mặt xinh đẹp giống như một đóa hoa hồng, nữ nhân như hoa quả nhiên không giả.
"Mười một đóa hoa hồng, để tặng cho người phụ nữ của tôi." Lý Hâm chỉ vào những đóa hồng tươi đẹp phiếm sương mà nói, có lẽ chúng rất mỹ lệ, hoặc là rất thuần khiết, khiến cho bản thân không tạo thành phản cảm.
"Mười một đóa hoa biểu hiện tình yêu duy nhất." Người bán hàng vừa cười vừa nói ra ý nghĩa của mười một đóa hồng.
"Ân, chị ấy là người tôi yêu nhất." Lý Hâm cũng cười lại với cô gái, Vấn Vấn chính là người mình yêu nhất.
"Cô ta nhận được hoa chắc chắn rất hài lòng." Cô gái một bên gói hoa một bên nói.
"Cũng chưa chắc, chị ấy không phải một nữ nhân lãng mạn." Lý Hâm lắc đầu, Vấn Vấn thích nhất là sát phong cảnh.
"Vậy cô ta nhất định là một nữ nhân đặc biệt." Người bán hàng còn rất biết cách lấy lòng khách hàng.
"Chính xác là vậy." Lý Hâm vẻ mặt kiêu ngạo, Vấn Vấn đương nhiên là đặc biệt nhất.
Lý Hâm bước ra khỏi tiệm hoa, hướng về phía xe thể thao, có người gọi nàng lại.
"Lý Hâm." Âm thanh từ phía sau truyền tới, Lý Hâm xoay người, sau khi nhìn thấy một gương mặt đã từng quen thuộc hơi ngây ngẩn cả người, nữ nhân này cũng là người mà mình từng rất thích.
"Đã lâu không gặp." Dương Đình nhìn Lý Hâm mỉm cười mà nói, sau khi chia tay, nàng phải đi Mỹ, vài lần vẫn muốn quay về tìm Lý Hâm, nhưng không có cơ hội, không nghĩ vừa trở về không bao lâu lại gặp được Lý Hâm, các nàng quả nhiên vẫn còn duyên phận.
"Đã lâu không gặp." Lý Hâm không nghĩ lần tới thứ hai gặp lại là hoàn cảnh như lúc này. Dương Đình so với trước đây hấp dẫn hơi một chút, dường như so với trước đây biết cách ăn mặc hơn, trang điểm của đậm hơn. Dương Đình của ngày xưa rất ít trang điểm, lúc mới bắt đầu quen nhau, trên người Dương Đình có đầy rẫy khuyết điểm, nhưng bản thân nhìn không thấy, chỉ toàn thấy ưu điểm của nàng.
"Cùng uống một ly cà phê được không?" Dương Đình hỏi.
Lý Hâm gật đầu.
Lý Hâm trầm mặc khuấy ly cà phê trong tay, sau khi pha tốt đưa nó cho Dương Đình, kỳ thực nàng không hiểu được giống như cùng người tình cũ gặp lại nên nói chuyện gì mới thỏa đáng.
"Chị còn nhớ rõ tôi uống cà phê chỉ cần một gói đường, không thích quá nóng." Dương Đình hài lòng nhận ly cà phê, trong lòng Lý Hâm vẫn có mình.
"Thói quen của người bình thường rất khó thay đổi." Bản thân đối với nữ nhân mình thích luôn chiếu cố có thêm, mặc dù chỉ là người xưa.
"Quả thực, giống như chị có thói quen thích tặng hoa hồng cho nữ nhân, tôi nhớ kỹ chị trước đây mỗi lần đều tặng cho tôi ba đóa hồng." Tầm mắt Dương Đình nhìn bó hoa đặt ở một bên, nhìn về phía Lý Hâm, nhìn so với trước đây càng thêm thành thục quyến rũ Lý Hâm, so với lúc ban đầu càng thêm xinh đẹp, mị thái vốn có triển hiện hoàn toan. Tướng mạo và tính cách của nàng giống nhau, luôn nhiệt tình quá phận, nhiệt tình làm cho bản thân có chút ngạt thở, thế nhưng nhiệt tình sau khi biến mất, mới phát hiện vốn nữa cũng tìm không ra một người có thể dành cho mình nhiều nhiệt tình như nàng.
"Lý Hâm, chị ban đầu không nên tốt với tôi như vậy, đến nỗi sau này mỗi một cuộc tình tôi đều có sự so sánh, cho nên luôn cảm thấy thất lạc và hối hận." Trong lòng Dương Đình âm thầm đếm bó hoa được Lý Hâm nắm trong tay, là mười một bông mà không phải ba, hiện tại nàng có người yêu nhất sao?
"Quá khứ, chính là quá khứ." Có thể là bản thân mình vẫn yêu nàng chưa đủ, mặc dù mình đã từng khuynh tẫn tất cả vì nàng, mặc dù sau khi chia tay, mình cũng buồn bã một đoạn thời gian, nhưng không giống như lúc gặp được Nghiêm Nhược Vấn, đau đến khắc cốt minh tâm vẫn không muốn buông tay. Lý Hâm tin một câu, người có thể có rất nhiều cuộc tình, thế nhưng khắc cốt minh tâm chỉ có thể có một. Nếu như không phải Dương Đình bỏ đi, nàng cũng không có chỗ trống dành cho Nghiêm Nhược Vấn.
"Nếu như hiện tại không có cô ta, chị sẽ cho tôi cơ hội không?" Dương Đình không cam lòng, nữ nhân này đã từng thuộc về mình.
"Có thể." Lý Hâm không dám khẳng định, nàng đối với tình yêu có bao nhiêu mềm yếu, chỉ có bản thân mới biết. Nếu như mình còn không có yêu người khác, nếu biết nàng đối với bản thân vẫn còn hoài niệm, bản thân nhất định nỗ lực vãn hồi cảm tình của Dương Đình, thế nhưng hiện tại tất cả đã muộn, trong lòng của nàng sớm đã bị nữ nhân khác lấp đầy, tình yêu này chỉ có thể biến thành hồi ức.
"Nếu như lần này đến lượt tôi theo đuổi chị, chị sẽ cho tôi một cơ hội chứ?" Dương Đình vẫn ôm hy vọng hỏi, nàng tin tưởng Lý Hâm vẫn còn tình cảm với mình.
"Giữa người yêu tôi và người tôi yêu, tôi sẽ chọn người tôi yêu." Trước đây là như vậy, hiện tại là như vậy, sẽ không thay đổi, nàng thà rằng hướng người nàng yêu xuất ra một ngàn bước để đến bên cạnh người mình yêu, cũng không muốn lùi một bước ủy khuất bản thân cùng người mình không thích ở chung, có một số người không thích chính là không thích.
"Tôi cũng đã từng là người yêu của chị." Dương Đình tự giễu mà nói, nàng vẫn nghĩ "đã từng" là hai chữ vô tình nhất, đại biểu đã mất đi. Ta đã từng trẻ trung, ta đã từng có được tình yêu, nhưng người xưa đã mất, chỉ có thể bất lực sử dụng quá khứ tạo thành hồi ức.
"Xin lỗi, không có cách nào vẫn chờ cô, không có cách nào ngăn cản bản thân yêu chị ấy." Lý Hâm ôn nhu giải thích, nếu dùng cách nói này, Dương Đình có thể dễ chấp nhận hơn.
"Đây là nguyên nhân chị muốn tặng cô ta mười một hoa hồng mà không phải ba hoa phải không?" Dương Đình đột nhiên rất muốn biết là loại nữ nhân nào làm cho Lý Hâm tặng mười một hoa hồng.
Lý Hâm gật đầu, "Thời gian không còn sớm, tôi phải về nhà, chị ấy ở nhà chờ tôi." Lý Hâm nhìn đồng hồ, nói với Dương Đình.
Nghiêm Nhược Vấn nhìn đồng hồ, Lý Hâm nói sáu giờ tan ca, dựa theo khoảng cách hai nơi, mười phút là có thể về nhà, thế nhưng hiện tại đã bảy giờ rưỡi, vẫn chưa trở về. Nghiêm Nhược Vấn không thừa nhận bản thân cố ý chờ Lý Hâm, chỉ là bản thân đối với thời gian đặc biệt nhạy cảm, nàng không thích người ta đến trễ, tuy Lý Hâm về trễ cũng không tính quá muộn.
Vào lúc Nghiêm Nhược Vấn không biết nhíu mày lần thứ mấy, ngoài cửa truyền đến tiếng vang, Lý Hâm đang cầm một bó hoa hồng bước vào.
"Tặng chị." Lý Hâm đưa bó hoa cho Nghiêm Nhược Vấn, biểu tình của Nghiêm Nhược Vấn thoạt nhìn có chút ngốc nghếch, trong lòng Lý Hâm thở dài, nữ nhân này quả nhiên không có chút lãng mạn.
"Vì sao em thích tặng hoa cho chị, biết rõ chị không có hứng thú với hoa." Nghiêm Nhược Vấn đối với hành vi của Lý Hâm không thể lý giải, nếu biết rõ mình thấy hoa một điểm cũng không vui mừng, vì sao vẫn thích làm những hành động vô dụng đó? Trước đây Lý Hâm tặng hoa cho mình, Nghiêm Nhược Vấn cũng không suy nghĩ nhiều, những bó hoa được đưa đến, và động cơ luôn bị coi nhẹ.
"Em sẵn lòng, chị quan tâm!" Lý Hâm khó có khi bị tức giận như vậy, không thích cũng không cần nói thẳng ra, nữ nhân này tuyệt đối không biết ý nghĩa của mười một hoa hồng.
"Thực ra em muốn nhắc nhở chị tặng hoa cho em phải không?" Nghiêm Nhược Vấn tuy không hiểu rõ, nhưng nàng không phải đồ ngốc, tuy bản thân không hứng thú với những thứ không có giá trị thực tế, nhưng Lý Hâm luôn thích những thứ hào nhoáng bề ngoài, người nhìn như hành động không mục đích nhiều ít đều mang theo một chút mục đích.
Lý Hâm có chút kinh ngạc nhìn Nghiêm Nhược Vấn, kỳ thực Vấn Vấn chỉ cần dụng tâm tư đối với ai hoặc với chuyện gì, thực ra rất cẩn thận tỉ mỉ, chí ít Dương Đình chưa bao giờ hiểu mình rất mong chờ nhận được hoa của nàng, nàng luôn có thói quen chỉ nhận hoa do mình tặng.
Thế nhưng đối với vấn đề Nghiêm Nhược Vấn đặt ra, Lý Hâm cũng không trả lời, nếu bản thân mở miệng đồng ý, chính là hướng Nghiêm Nhược Vấn đòi hỏi, nếu mình không mở miệng, Nghiêm Nhược Vấn đột nhiên mua hoa tặng mình, xem như rốt cuộc tỉnh ngộ.
Nghiêm Nhược Vấn thấy Lý Hâm không trả lời, liền hiểu được bản thân đoán đúng rồi, nàng ghi nhớ trong lòng, nếu Lý Hâm thích, sau này có cơ hội sẽ tặng, nhưng chỉ có một lần, Nghiêm Nhược Vấn nghĩ hoa hòe loại này chính là những thứ sáo rỗng.
"Em mua hoa mua hết một tiếng sao? Em nói sáu giờ làm xong việc mà." Nghiêm Nhược Vấn thuận miệng hỏi thăm, nàng ngắm bó hồng tươi đẹp này, những thứ này cho dù đẹp đến đâu cũng chỉ duy trì được vài ngày, thật chẳng có gì dùng, còn không bằng tặng tiền thực tế một chút.
Lý Hâm nhớ tới Dương Đình, đột nhiên quỷ dị nhìn Nghiêm Nhược Vấn.
"Nếu em nói cho chị biết, ngày hôm nay em bị người ta cản đường để tỏ tình." Lý Hâm nhìn biểu tình của Nghiêm Nhược Vấn hỏi, nàng nghĩ nhìn đến sắc mặt của Nghiêm Nhược Vấn để xem nàng có thay đổi gì hay không.
"Nga." Nghiêm Nhược Vấn tuy biểu hiện thoạt hình không chút biến hóa, thế nhưng trong lòng không hề thoải mái.
Lý Hâm thất bại nhìn Nghiêm Nhược Vấn, nữ nhân này quả nhiên không thèm để ý.
"Em không nên dùng một ngàn bước đi về phía chị, cũng không chịu lui một bước cùng một chỗ với người khác, thật sợ ngày nào đó kiên trì không nổi nữa." Lý Hâm dỗi, trên thực tế, bản thân đều bán ra chín trăm chín mươi chín bước, tự nhiên sẽ không nỡ bỏ, đặc biệt khi nàng cảm thấy chỉ cần dùng một ngàn bước là có thể đạt được mục đích, nhưng vẫn cảm thấy chậm chạp làm cho bản thân nóng lòng sốt ruột.
"Nếu như dễ dàng bỏ cuộc, không có cũng được." Nghiêm Nhược Vấn nhíu mày mà nói.
Lý Hâm nhìn hàng lông mày nhíu chặt của Nghiêm Nhược Vấn, đột nhiên cảm thấy hài lòng, Vấn Vấn quả nhiên đang ghen, nếu là trước đây, nàng ước gì mình không quấn lấy nàng, thế nào lại sợ mình buông tay đâu?.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna