Google.com.vn Đọc truyện Online

05/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 111 + 112

Đăng bởi Ngân Giang | 05/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 111 - Hẹn hò lần đầu

"Vấn Vấn, lát nữa ra ngoài thay bộ này vào có được không?" Lý Hâm từ trong tủ quần áo lấy ra một bộ y phục đưa cho Nghiêm Nhược Vấn.
"Không cần, chị nghĩ mặc như vậy cũng tốt rồi." Nghiêm Nhược Vấn hoàn toàn không cảm thấy cách ăn mặc của mình có gì không phù hợp.
"Thế nhưng mặc bộ này em mua cho chị sẽ rất đẹp." Kỳ thực ngũ quan của Vấn Vấn khá xinh, chỉ là không biết trang điểm cho bản thân. Tuy không đến mức quê mùa, nhưng quá nghiêm cẩn và bảo thủ, thiếu chút xinh đẹp, chỉ cần thêm chút trang điểm, Vấn Vấn sẽ đẹp hơn nhiều, dù sao Vấn Vấn cũng là dạng người thiên sinh lệ chất.
"Chị nghĩ ăn mặc vậy là tốt rồi." Nghiêm Nhược Vấn nghĩ bản thân sạch sẽ, chỉnh tề sẽ không thất lễ với người khác, Nghiêm Nhược Vấn không quá thích truy cầu việc làm đẹp bản thân.
"Vấn Vấn, tình phụ thế nhưng có nghĩa vụ làm cho mình phải xinh đẹp xinh đẹp nga." Lý Hâm từ phía sau ôm lấy Nghiêm Nhược Vấn, sau đó chuyển qua bên tai nàng nhắc nhở, mình rất thích giúp Vấn Vấn ăn mặc xinh đẹp, cũng rất mong chờ.
Nghiêm Nhược Vấn khẽ nhíu mày, nàng quả nhiên là không thích làm tình phụ, tuy ngại phiền phức, nhưng Nghiêm Nhược Vấn vẫn cầm lấy y phục trong tay Lý Hâm, bước vào phòng tắm thay quần áo. Đổi xong y phục, nhìn bản thân trong gương, xa lạ có chút không giống mình, phải thừa nhận, giống như trở nên trẻ hơn một chút, cũng đẹp lên không ít, nhưng cảm giác không được tự nhiên, váy cao quá đầu gối không phải phong cách của nàng, rõ ràng đây là cách ăn mặc của nữ nhân khi ra ngoài ước hẹn, chỉ do Nghiêm Nhược Vấn không có thói quen này.
Thế nào chỉ thay một bộ đồ mà cũng lâu như vậy? Đây không giống phong cách làm việc năng suất cao của Vấn Vấn, Lý Hâm có chút không nhẫn nại tính gõ cửa phòng tắm, Nghiêm Nhược Vấn từ trong phòng đi ra, ánh mắt của Lý Hâm đánh giá Nghiêm Nhược Vấn, quả nhiên Vấn Vấn mặc như thế nhìn đẹp hơn, lộ ra đôi chăn trắng nõn thẳng tắp, cực kỳ mê người, làm cho mình nghĩ vươn hàm trư thủ (ý nói là móng heo) lén sờ soạng một chút, trên thực tế Lý Hâm thực sự làm như vậy, bàn tay dung tục mò vào cặp đùi đó. Nghiêm Nhược Vấn hung hăng trừng mắt Lý Hâm, Lý Hâm lúc này mới không cam tâm rút tay ra. Nghiêm Nhược Vấn nghĩ Lý Hâm lúc này đặc biệt bỉ ổi, ánh mắt si mê đó, làm cho mình nghĩ muốn đánh nàng.
"Được chưa?" Nghiêm Nhược Vấn nhíu mày hỏi.
"Còn thiếu một đôi cao gót màu nâu nữa?" Lý Hâm từ trong tủ giày lấy ra một đôi giày cao gót 12 phân đưa cho Nghiêm Nhược Vấn, phải biết giày của Vấn Vấn toàn là những đôi khuôn sáo màu đen, luôn thiên về chững chạc, không hợp với bộ đồ này.
Nghiêm Nhược Vấn nhìn đôi giày cao ngất này, trong lòng có chút sợ hãi, tuy khi làm việc đó là thứ tất yếu, bản thân phải thường xuyên đi cao gót, thế nhưng tuyệt đối sẽ không vượt quá 5 phân, như đôi giày 12 phân cao ngất ngưởng này, nàng thật đúng là chưa từng thử qua.
"Có phải hơi cao hay không?" Nghiêm Nhược Vấn hỏi, nàng nghĩ đế cao như vậy khi di chuyển rất bất tiện.
"Yên tâm, đôi này được thiết kế rất tốt, sẽ không làm chân mau mỏi, em đi vào cho chị." Lý Hâm thuận thế ngồi xuống, cầm lên giày chuẩn bị mang vào cho Nghiêm Nhược Vấn.
Nghiêm Nhược Vấn nhìn bộ dáng Lý Hâm ngồi trên mặt đất giúp mình đi giày, trong lòng có chút xúc động, thật ảo tưởng mình chính là một vị công chúa. Trong lòng mỗi nữ nhân nhiều hay ít đều cất giấu giấc mơ làm công chúa, mặc dù là Nghiêm Nhược Vấn cũng không ngoại lệ, tuy đó là mộng tưởng thuộc về lúc mới trưởng thành.
"Được rồi, nữ nhân đi giày cao gót nhìn rất gợi cảm, Vấn Vấn đi vào cũng không ngoại lệ." Lý Hâm vừa cười vừa nói, ngẩng đầu nhìn gương mặt Nghiêm Nhược Vấn, phát hiện nàng đang ngẩn người.
"Thế nào? Không thích sao?" Lý Hâm lo lắng hỏi, nếu như thực sự không thích, nàng sẽ không miễn cưỡng.
"Hoàn hảo." Nghiêm Nhược Vấn lắc đầu, không biết là dây thần kinh nào bất thường, vừa rồi khi Lý Hâm giúp mình đi giày trong nháy mắt, đột nhiên nàng có cảm giác được che chở nâng niu. Kỳ thực cảm giác được nữ nhân trước mắt yêu cũng không sai, cho nên sự bài xích đối với đôi giày này cũng giảm xuống không ít.
Lý Hâm đứng lên, quan sát một phen, thuận tiện dùng tay gỡ mái tóc được Nghiêm Nhược Vấn bới gọn gàng xuống. Nàng nghĩ Vấn Vấn xõa tóc đặc biệt dễ nhìn, nàng rất thỏa mãn nhìn Nghiêm Nhược Vấn, Vấn Vấn sau khi được mình tô điểm trở nên nữ tính mười phần. Nếu không phải biết Vấn Vấn không thích, nàng còn muốn để Vấn Vấn thử đi vớ chân màu đen, nhưng mà thứ đó để dành cho mình là được rồi.
Lý Hâm ăn mặc càng xinh đẹp hơn ngày thường, cực kỳ diêm dúa, một bộ váy đỏ ở trên người càng tỏa ra quyến rũ và xinh đẹp.
"Đây là lần đầu hẹn hò của chúng ta!" Lý Hâm đi giày cao gót xong, ôm cánh tay Nghiêm Nhược Vấn, hưng phấn ngây ngất, nàng rất thích loại cảm giác này, rất thích ở bên cạnh Vấn Vấn làm chim nhỏ nép vào người bộ dáng. Kỳ thực Lý Hâm so Nghiêm Nhược Vấn cao hơn một chút, để làm cho bản thân ở trước mặt Vấn Vấn thấp hơn, nên nàng cố ý lựa giày cao gót chỉ có 7 phân.
Hẹn hò?! Nghiêm Nhược Vấn tuy nghĩ hai nữ nhân ước hội có điểm kỳ quái, nhưng nhìn bộ dáng nóng lòng muốn thử của Lý Hâm, được rồi, hẹn hò thì hẹn hò.
Nghiêm Nhược Vấn ít khi dạo phố, nàng chỉ dành thời gian cho công việc, không có ngoại lệ, cho nên nàng không biết nữ nhân đi dạo phố là một chuyện điên rồ. Cùng Lý Hâm đi, Nghiêm Nhược Vấn nghĩ đây cũng là một nhiệm vụ gian khổ, nàng giống như một con bướm nơi nơi tung cánh múa may, bản thân nàng thử thì thôi, không nên lôi kéo mình cùng điên với nàng.
"Vấn Vấn chị tới thử đi." Lý Hâm đối với Nghiêm Nhược Vấn làm nũng nói, ngày hôm nay nàng chủ yếu muốn mua thêm nhiều bộ y phục hợp với Vấn Vấn.
"Chị không cần những thứ này!" Nghiêm Nhược Vấn tuy làm phú thái thái (vợ nhà giàu) nhiều năm, nhưng trong xương của nàng là tiết kiệm, không phô trương lãng phí, cũng không thích làm như vậy.
"Không thích sao?" Lý Hâm hỏi.
"Y phục mua nhiều như vậy làm cái gì, đủ mặc là được, chị không thích em phô trương lãng phí, nếu em có nhiều tiền, không bằng quyên góp cho các tổ chức từ thiện." Nghiêm Nhược Vấn nhíu mày nói, còn có bao nhiêu người ăn không đủ no mặc không đủ ấm, một bộ quần áo mắc tiền có thể đối nhiều ít thứ thực dụng, bản thân mình không cần có quá nhiều xa xỉ phẩm.
"Tốt, Vấn Vấn không thích em tuyệt đối không mua nhiều, nhưng mặc thử có thể đi, thử lại không mất tiền." Lý Hâm tiếp tục làm nũng, thấy nhiều y phục đẹp mà không thể thử là chuyện thống khổ cỡ nào, nếu như thử nhiều y phục đẹp mà không thể mua càng thống khổ hơn, nhưng thử chút để giải tỏa tâm lý cũng tốt a.
Nghiêm Nhược Vấn thấy Lý Hâm nghe lời, trong lòng vui vẻ, biểu tình trở nên dịu dàng không ít.
"Đây không phải Tiền phu nhân sao?" Thi Vân Dạng ở cách đó không xa đã thấy Nghiêm Nhược Vấn và Lý Hâm, nàng phát hiện Nghiêm Nhược Vấn giống như trang điểm đậm hơn nhiều, chí ít ngày hôm nay một thân y phục không thể chê trách. Nghiêm Nhược Vấn trở nên xinh đẹp hơn trước đây, nhìn vào cũng thuận mắt hơn.
"Thi tiểu thư." Nghiêm Nhược Vấn cũng không có quá nhiều hảo cảm với Thi Vân Dạng, chỉ nhạt nhẽo đáp lại một câu.
"Cô ly hôn với Tiền Thiếu Văn là vì Hâm Hâm sao?" Thi Vân Dạng tuyệt đối là cố ý, biết rõ còn hỏi, cố ý nhấn mạnh hai chữ Hâm Hâm để tỏ ra sự thân thiết và ái muội của hai người, hoàn toàn là một bộ e sợ thiên hạ thái bình. Nàng nghĩ Nghiêm Nhược Vấn chắc chắn thích Lý Hâm, nếu không sẽ không vì Lý Hâm chia tay, vậy chuyện mình và Lý Hâm phong lưu một đêm tự nhiên có thể dùng đến, kích thích một chút một kẻ luôn đối nghịch mình như Nghiêm Nhược Vấn.
Nghiêm Nhược Vấn không thích chủ đề này, cho nên không thèm trả lời.
"Hâm Hâm xác thực đáng giá cho cô làm như vậy, dù sao cô ta là một yêu nghiệt mê người, ở trên giường nhiệt tình quá phận làm cho xương cốt của người ta đều tan rã. Từ sau khi gặp Hâm Hâm, tôi mới phát hiện nữ nhân vốn mỹ vị như vậy, nhớ tới bộ dạng Hâm Hâm hầu hạ ở dưới thân quả thực mị đến trong xương, thực sự làm cho tôi không giây phút nào không hoài niệm thân thể cô ta, đặc biệt nhắc tới Hâm Hâm ở trên giường tinh lực tràn trề chẳng hay Tiền phu nhân chịu nổi không?" Thi Vân Dạng cười đến phong tình vạn chủng mà hỏi, nàng thấy rõ ánh mắt càng ngày càng lạnh của Nghiêm Nhược Vấn, tâm tình lại càng trở nên sung sướng.
Nghiêm Nhược Vấn vừa nghĩ tới Lý Hâm đã từng hầu hạ dưới thân Thi Vân Dạng, trong lòng cảm giác giống như có một cây gai đang nảy mầm. Cây gai này kỳ thực vào lúc Lý Hâm thẳng thắn thành khẩn với mình cũng đã loại bỏ, chỉ là cảm thấy có chút không thoải mái, không giống như hiện tại cảm giác trở nên phi thường tồi tệ. Tâm tình vốn đang tốt của Nghiêm Nhược Vấn, lúc này biến mất hầu như không còn, nàng phi thường phi thường chán ghét cảm giác hiện tại.
"Thi Vân Dạng, tôi luôn nghĩ cô là một kẻ nhàm chán, thực tế đã chứng minh đúng." Nghiêm Nhược Vấn lạnh lùng nói."
"Nghiêm Nhược Vấn, tôi cũng cảm thấy cô đáng ghét, trên thực tế đúng là như vậy." Thi Vân Dạng không đồng ý đánh trả, kỳ thực nàng không phải thấy Nghiêm Nhược Vấn đặc biệt đáng ghét, chỉ là rất không thích ánh mắt xem thường của nàng đối với mình, cho nên đặc biệt không muốn làm cho nàng dễ chịu.
Tâm tình của Nghiêm Nhược Vấn vẫn duy trì tình trạng không tốt, sau khi Thi Vân Dạng vừa đi, Lý Hâm từ trong phòng thử y phục bước ra, sắc mặt của nàng bao phủ một tầng băng sương.

Chương 112 - Gặp tình địch đỏ mắt!

"Làm sao vậy?" Lý Hâm nhìn biểu tình lạnh lùng của Nghiêm Nhược Vấn, vừa rồi còn vui vẻ, nhưng thế nào mới vài phút thời tiết lại thay đổi.
"Không có việc gì." Nghiêm Nhược Vấn trả lời một cách lãnh đạm, thấy gương mặt xinh đẹp quá phận của Lý Hâm, một khi nghĩ nữ nhân này từng bị Thi Vân Dạng chạm qua, trong lòng không biết được sẽ nổi lên một cỗ vô danh khí. Nàng ghét cái gương mặt yêu nghiệt đó, nơi nơi trêu hoa ghẹo nguyệt, tuy đây là chuyện quá khứ, thực sự bây giờ tính toán không có ý nghĩa gì, thế nhưng trong lòng chính là không thoải mái.
"Vừa mới nãy còn vui vẻ lắm mà." Lý Hâm nói thầm.
"Tôi nói không có việc gì sẽ không có việc gì!" Nghiêm Nhược Vấn có chút tức giận gầm nhẹ với Lý Hâm, rống lên xong lại có vài phần hối hận, mình đây là làm sao vậy?
"Nga." Lý Hâm chỉ là yếu ớt lên tiếng, Vấn Vấn trong lòng rõ ràng là có chuyện, Vấn Vấn rất ít khi phát hỏa với người mà không có lý do, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Hết lần này đến lần khác nữ nhân này đều quen ôm đồm mọi chuyện đặt ở trong lòng, hỏi không ra nguyên nhân, khiến mình chỉ có thể suy đoán và lo lắng mà không hề có chút đầu mối.
"Em tiếp tục thử y phục đi, chị có việc ra ngoài một chút, nửa tiếng nữa quay lại." Nghiêm Nhược Vấn nghĩ một người điều chỉnh lại tâm tình của mình, nàng nghĩ không nên nổi giận với Lý Hâm, dù sao mọi chuyện đều trở thành quá khứ, đồng thời nàng cũng không thích thái độ lúc này của mình, cho nên muốn điều tiết lại tâm lý mới dám đối diện Lý Hâm.
"Nga, được thôi." Lý Hâm làm sao còn có tâm trạng thử quần áo, nàng một chút đều không thích hiện tại bị Nghiêm Nhược Vấn bỏ rơi, hoàn hảo Nghiêm Nhược Vấn là một người giữ lời, nói nửa tiếng quay lại, nhất định sẽ có mặt trong vòng nửa tiếng. Nàng không hiểu Nghiêm Nhược Vấn bây giờ còn có chuyện gì, nàng tự nhiên phát hiện ngoại trừ Nghiêm Nhược Vấn đã từng là Tiền phu nhân ra, bản thân đối với bối cảnh gia đình của Nghiêm Nhược Vấn hoàn toàn không biết gì cả.
Nghiêm Nhược Vấn vừa đi, Lý Hâm giống như một đóa hoa héo, một chút tinh thần cũng không có, chỉ là ngồi ở ghế trong khu mua sắm đợi chờ.
Nghiêm Nhược Vấn đi ra ngoài, đi tới công viên gần khu mua sắm, dạo quanh công viên một vòng, tâm tình bình phục không ít, chuẩn bị trở lại tìm Lý Hâm vừa lúc thấy một tiệm hoa, nàng nghĩ đến bó hồng ngày hôm qua Lý Hâm tặng mình, cũng nhớ đến ước mơ được tặng hoa của Lý Hâm, do dự một chút mới bước vào cửa hàng.
"Cho tôi mười một bông hồng." Nghiêm Nhược Vấn xác thực không hiểu lãng mạn, đối với ý nghĩa của mười một đóa hồng cũng hoàn toàn chẳng hay, nàng chỉ là bắt chước làm y chang những gì Lý Hâm làm cho nàng, dĩ nhiên là giống hệt từ số lượng đến hình thức.
"Ý nghĩa của mười một bông hồng chính là tình yêu duy nhất!" người bán hàng nói ra, giống như sợ người mua không biết.
"Tình yêu duy nhất?" Bản thân không biết ý nghĩa, thế nhưng Lý Hâm chắc chắn biết. Lý Hâm tặng mười một bông hồng muốn biểu đạt nàng yêu mình nhất sao? Yêu nhất, nghĩ đến từ này, Nghiêm Nhược Vấn cảm giác tâm tình trở nên tốt hơn.
"Ân, rất lãng mạn, những đóa hồng thật xinh đẹp, không có nữ nhân nào không bị cảm động nha." Cô gái vẫn say sưa nói.
Nghiêm Nhược Vấn nhưng không cảm thấy có bao nhiêu lãng mạn, nàng chỉ nghĩ người tạo ra ý nghĩa cho các loài hoa, không thể nghi ngờ chính là dựa theo ý nghĩa tượng trưng của hoa để gia tăng tiêu thụ, có tác dụng giống như thương gia mượn lễ giáng sinh và các ngày lễ tiến hành thúc đẩy tiêu dùng hàng hóa. Sự vật bản thân không ảnh hưởng người, chỉ là người bị ảnh hưởng có cái nhìn như thế nào đối với sự vật, người thực tế như Nghiêm Nhược Vấn có đôi khi thực sự làm cho người ta muốn phun máu.
"Bao nhiêu tiền?" Nghiêm Nhược Vấn nhìn thấy người bán đã gói hoa xong, móc ra ví tiền chuẩn bị trả.
"168 đồng." Cô gái nở nụ cười thật tươi trả lời.
Một cây xương rồng mới mất mười đồng, một bó hoa chỉ có thể trưng vài ngày đã mất hơn một trăm đồng, Nghiêm Nhược Vấn nghĩ những thứ xinh đẹp luôn đặc biệt tốn tiền, nữ nhân cũng như vậy.
"Lý Hâm!" Dương Đình thấy Lý Hâm ngồi trên ghế kinh hỉ gọi to, nàng nghĩ duyên phận của mình và Lý Hâm chưa hết, dù sao chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi, các nàng đã đụng mặt hai lần, là cơ hội ông trời cho mình.
"Là cô a." Lý Hâm mỉm cười với Dương Đình, không nghĩ tới gặp lại nàng.
"Chị dạo phố một mình hả?" Dương Đình đi tới bên cạnh Lý Hâm, ngồi xuống gần đó.
"Không có, tôi đến với chị ấy, nhưng chị ấy có việc cần đi ra ngoài một chút, tôi đang đợi chị ấy." Lý Hâm thành thật trả lời.
"Người nào được chị yêu nhất định rất hạnh phúc, nhưng tôi đã đánh mất hạnh phúc của mình." Người chỉ biết quý trọng sau đi bị mất đi, rõ ràng những thứ này vốn thuộc về mình.
"Cô sẽ gặp người càng tốt hơn, càng thích hợp hơn." Lý Hâm mỉm cười nói, nàng cũng mong muốn Dương Đình có thể tìm thấy hạnh phúc.
"Sẽ không có." Sẽ không có tình nhân nào tốt hơn Lý Hâm.
"Cô buông tôi ra, sẽ có thể phát hiện bên cạnh có rất nhiều người thích hợp, chúng ta thực sự không thể quay lại." Dương Đình chấp nhất như vậy, tạo cho Lý Hâm một chút áp lực. Lý Hâm thấy người có đôi khi rất tàn khốc, lúc yêu nàng, hận không thể moi tim tặng cho nàng, khi không thương, chính là không thương, cũng không tìm lại được cảm giác rung động ban đầu.
"Chị có thể hôn tôi một lần cuối cùng được không?" Dương Đình khẩn khoản, nàng đã từng mê luyến thân thể của mình như vậy.
Lý Hâm lắc đầu, nàng hiện tại thể xác và tinh thần đều của Vấn Vấn, nàng không muốn làm thế.
"Tôi biết thân thể của chị là thành thật nhất, ngoại trừ chị sợ bản thân mình còn có cảm giác với tôi." Dương Đình chưa từ bỏ ý định tiếp tục nài nỉ.
Nếu như có thể khiến nàng hoàn toàn hết hy vọng mà nói, Lý Hâm không ngại hôn nàng một lần cuối cùng, cũng vì cảm giác đã từng có đối với nàng đặt một dấu chấm hết.
Lý Hâm chậm rãi dùng môi chạm vào môi Dương Đình, khi hai đôi môi dán vào nhau, Dương Đình đảo khách làm chủ, cực lực khiêu khích Lý Hâm. Lý Hâm như trước bất vi sở động, vô luận Dương Đình dụ dỗ như thế nào, Lý Hâm cũng không có phản ứng. Qua một lúc, Dương Đình mới hết hy vọng tách ra, nàng xem vẻ mặt thản nhiên của Lý Hâm, nàng quả nhiên đã hết yêu mình. Trước đây chỉ cần trêu chọc rất nhỏ, nàng sẽ hòa tan trên tay mình, thế nhưng hiện tại, Lý Hâm không thuộc về mình, Dương Đình nghĩ bản thân cần phải ly khai.
Lý Hâm thấy biểu tình của Dương Đình, đã biết Dương Đình hết hy vọng, thế nhưng lúc này, nàng thấy Nghiêm Nhược Vấn đứng ở phía sau Dương Đình cách đó không xa, trong tay còn cầm một bó hoa hồng, ánh mắt lạnh lùng nhìn mình. Lý Hâm lập tức đẩy Dương Đình ra xa, nàng đứng dậy nghĩ muốn giải thích với Nghiêm Nhược Vấn, mọi chuyện không phải như nàng đã thấy. Lý Hâm rất buồn bực, nàng tuy mong Vấn Vấn ghen một chút, nhưng thấy ánh mắt lạnh lẽo của Nghiêm Nhược Vấn, Lý Hâm nghĩ bản thân làm có chút quá phận.
Nghiêm Nhược Vấn cầm hoa hồng trong tay ném vào thùng rác, sau đó xoay người rời khỏi, nữ nhân này quả nhiên là nơi nơi lưu tình, buồn cười mình còn tin tưởng nàng yêu mình nhất, còn tin tưởng vào tình yêu này. Vừa nghĩ đến Lý Hâm chủ động hôn nữ nhân xa lạ kia, Nghiêm Nhược Vấn nghĩ bản thân bị phản bội lừa dối, vì sao hết lần này đến lần khác là Lý Hâm chủ động, vì sao trong lòng có cảm giác đố kị. Kỳ thực ban đầu khi Lý hâm thẳng thắn giải thích tình một đêm của nàng và Thi Vân Dạng, bản thân cũng sinh ra cảm giác này, chỉ là lúc đó không hiểu cũng không muốn tìm hiểu, cho nên chủ động đưa ra đề nghị kết thúc quan hệ với Lý Hâm. Bởi vì, nàng ghét cảm giác không thể khống chế, ghét cảm giác bản thân bị Lý Hâm ảnh hưởng, rõ ràng nữ nhân đó toàn thân từ trên xuống dưới cũng không làm mình thích, cố tình bắt đầu có thể ảnh hưởng đến mình. Nữ nhân này nói được tình thâm ý thiết, nhưng đến lúc hành động thì rõ ràng là một trời một vực, đảo mắt lại cùng nữ nhân khác thân thiết, Nghiêm Nhược Vấn rất phẫn nộ.
"Vấn Vấn, chị nghe em giải thích, đều không phải như chị nghĩ..." Lý Hâm không để ý Dương Đình, trực tiếp bỏ chạy theo Nghiêm Nhược Vấn.
Lý Hâm nắm tay Nghiêm Nhược Vấn, không cho nàng ly khai.
"Buông tay!" Nghiêm Nhược Vấn lạnh lùng cảnh cáo.
"Không buông." Lý Hâm kiên định nói, hoàn toàn quên đây là khu mua sắm. Tuy không phải cuối tuần, lưu lượng khách không tính nhiều, thế nhưng rốt cuộc vẫn có chút người tới lui để ý.
"Lý Hâm, chị không có bản lĩnh đùa trò chơi ái tình với em." Nghiêm Nhược Vấn lãnh khốc nói.
"Em không có chơi cái gì trò chơi ái tình, em đối với chị chính là thật lòng!" Lý Hâm lo lắng thốt lên.
"Mấy ngày hôm trước mới ở trên giường Thi Vân Dạng, vài ngày sau lại thông đồng nữ nhân khác, em chính là một kẻ không an phận, em muốn đùa bỡn loại nữ nhân gì đều có thể, nhưng chị chơi không nổi, chị cũng không muốn cùng em đùa giỡn." Nghiêm Nhược Vấn bởi vì đố kỵ mà khẩu bất trạch ngôn.
Lý Hâm nghe xong sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch, nàng có thể chịu được Nghiêm Nhược Vấn vô thị và lạnh lùng, nhưng nàng không thể chịu đựng Nghiêm Nhược Vấn khinh rẻ.
"Nghiêm Nhược Vấn, ở trong lòng chị, em là một nữ nhân thủy tính dương hoa (lẳng lơ, đại loại nói những phụ nữ thích bắt cá hai ba tay)? " Lý Hâm chật vật mở miệng, gian nan hỏi ra những lời này.
"Chẳng lẽ không đúng? Vừa rồi Thi Vân Dạng mới nói cho chị biết em ở trên giường của cô ta nhiệt tình như thế nào, đảo mắt em lại cùng một nữ nhân khác thân thiết, chị xác thực không thể cho em thỏa mãn..." Đố kị là ma quỷ, lúc này trong đầu Nghiêm Nhược Vấn có một con quỷ.
<Chát>! Một tiếng vang, Lý Hâm khắc chế không được đánh Nghiêm Nhược Vấn một cái tát, nước mắt của nàng không khỏi trượt dài, cảm giác trong lòng đang đổ máu. Năm năm rồi, cảm tình năm năm của nàng nỗ lực đổi lấy một câu nói này, nàng thừa nhận, nàng không nên xen vào hôn nhân của người khác, không nên cưỡng cầu cảm tình không thuộc về mình, nếu như đây là hình phạt dành cho mình, nàng chấp nhận.
Khi Nghiêm Nhược Vấn nhìn thấy nước mắt của Lý Hâm, mới giựt mình thấy bản thân nói những câu quá ác độc, tại sao sẽ nói như vậy, Nghiêm Nhược Vấn có chút hối hận, muốn vươn tay chạm vào Lý Hâm, nói với nàng, bản thân mình không biết làm sao vậy, đây không phải là chủ ý của mình...
"Nghiêm Nhược Vấn, chúng ta nhất đao lưỡng đoạn, em không bao giờ quấn quít lấy chị nữa, từ giờ phút này trở đi sẽ không xuất hiện trước mặt chị!" Lý Hâm quyết tuyệt nói ra những lời này, dứt khoát xoay người bỏ đi, nước mắt nhưng đầy trên mặt, nàng nghĩ trái tim mình đau đến mức không thể hô hấp, mỗi một bước chân giống như là đeo gông, ngay cả khí lực chạy cũng không có, nguyên lai những thứ không thuộc về mình chung quy miễn cưỡng cũng không được.
Nghiêm Nhược Vấn sững sờ nhìn về hướng Lý Hâm bỏ chạy, trong lòng đau đớn, nàng thực sự phải ly khai, năm năm dây dưa cứ như vậy kết thúc chỉ vì một câu nói sao? Vốn nghĩ rằng bản thân được giải thoát, thế nhưng vì sao trái tim đang rất đau, giống như bị cứng rắn xé rách, mà gương mặt trắng nõn cũng ẩn ẩn bỏng rát...

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna