Google.com.vn Đọc truyện Online

05/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 119 + 120

Đăng bởi Ngân Giang | 05/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 119 - Gặp lại

"Thanh Diệp, bộ này đẹp không? So với cái trước, cái nào dễ nhìn hơn?" Tả Khinh Hoan nhìn bản thân đang đổi y phục trong gương, hỏi Bắc Dã Thanh Diệp đứng ở bên cạnh.
Bắc Dã Thanh Diệp bất đắc dĩ gật đầu, từ giữa trưa đến giờ chị ấy thay đổi vô số bộ lễ phục dạ hội, nàng nhìn đến nỗi bị hoa cả mắt.
"Bộ dáng bây giờ của chị rất giống thiếu nữ chuẩn bị hẹn hò lần đầu." Bắc Dã Thanh Diệp vừa cười vừa nói.
Tả Khinh Hoan bị một câu pha trò của Bắc Dã Thanh Diệp, nghĩ bản thân khẩn trương quá đáng, có chút xấu hổ nở nụ cười với Bắc Dã Thanh Diệp.
"Thế nhưng, em cảm thấy chị đang rất hạnh phúc!" Cảm giác vui vẻ khi chờ đợi, tựa như ngay cả bản thân mình đều bị nàng lây nhiễm, rất muốn có một người như vậy chờ mình, chắc chắn là một cảm giác hạnh phúc.
"Chọn bộ này được rồi." Cuối cùng Tả Khinh Hoan quyết định chọn một chiếc đầm dạ hội màu trắng, là màu thích hợp với mình nhất.
Tả Khinh Hoan đổi y phục đi ra, phát hiện Thanh Diệp cũng thay xong. Thanh Diệp và Tần Vãn Thư đều có ngũ quan tinh xảo, tạo ấn tượng kinh diễm lại không phô trương, đồng dạng làm cho người ta thoải mái, cao quý trang nhã. Tuy hai người đều thuộc ôn nhu thân hòa, thế nhưng bất đồng là, sự thân thiện của Tần Vãn Thư mang theo một khoảng cách, cho nên sẽ làm cho người ta nghĩ Tần Vãn Thư giống như nữ thần, đó là cảm giác xa lạ không thể nắm lấy. Còn sự thân thiện của Thanh Diệp vừa có sức hút vừa có độ đàn hồi. Tần Vãn Thư đối nhân xử thế giống như ôn thủy (nước ấm), nhiệt độ ổn định vây quanh một người, có chút ấm áp, nhưng không bao giờ làm cho người ta cảm giác quá ấm. Thanh Diệp là căn cứ những người khác nhau mà điều tiết thái độ để thích hợp đối phương. Tả Khinh Hoan có chút hiếu kỳ, nếu Tần Vãn Thư gặp Thanh Diệp, có phải sẽ có cảm giác quen thuộc hay không? Chẳng qua càng tiếp xúc với Tần Vãn Thư và Thanh Diệp, Tả Khinh Hoan lại càng nghĩ sự giống nhau giữa hai người chỉ là quan niệm sai lầm của mình, kỳ thực các nàng tuyệt đối bất đồng.
"Thanh Diệp mới xinh đẹp, xuất thủy phù dung (đóa hoa mới nở) cũng bất quá như vậy." Tả Khinh Hoan cười, ca ngợi Thanh Diệp, nàng cảm thấy áp lực thật lớn, đứng cạnh toàn là mỹ nữ tuyệt sắc.
"Chị cũng rất đẹp." Trong lòng Bắc Dã Thanh Diệp xinh đẹp nhất là Tả Khinh Hoan, có lẽ Tả Khinh Hoan chưa từng coi những lời này của Thanh Diệp là lời khen thật lòng.
"Thanh Diệp, giúp tôi chuẩn bị tóc được không." Có Bắc Dã Thanh Diệp ở đây, ngay cả thợ trang điểm Tả Khinh Hoan đều không cần. Nữ hài ở Nhật lúc nhỏ đã học cách trang điểm. Thanh Diệp càng có một đôi tay cực kỳ linh xảo mà mình vĩnh viễn đều làm không ra được hiệu quả giống nàng.
"Được ạ." Thanh Diệp mỉm cười gật đầu, nàng tự nhiên rất vui lòng. Nàng thích nhất không gì ngoài việc có thể dùng đôi tay của mình làm cho Tả Khinh Hoan càng trở nên xinh đẹp.
Thanh Diệp nhìn thành quả của mình, hơi ngẩn người, thế nhưng nhanh chóng thu hồi tâm thần. Tỷ tỷ thuộc về Tần tiểu thư, Tần tiểu thư gặp lại nàng cũng sẽ cảm thấy kinh diễm.
Tả Khinh Hoan nhìn bản thân trong gương, cảm thấy kinh ngạc không ít, Thanh Diệp quả nhiên có một đôi tay khéo léo.
"Thanh Diệp thực sự lợi hại, không có gì làm không được." Tả Khinh Hoan cảm thán, sau này ai cưới được Thanh Diệp nhất định có phúc, nàng còn biết cách săn sóc người khác, quả thực là thiên tài toàn năng.
Bắc Dã Thanh Diệp chỉ cười, một nụ cười mềm mại.
Tả Khinh Hoan và Bắc Dã Thanh Diệp đến hội trường, rất dễ từ trong đám quan khách tìm được Lý Hâm và Nghiêm Nhược Vấn. Lý Hâm mặc lễ phục dạ hội màu đỏ gợi cảm, tươi đẹp áp đảo mọi người, Nghiêm Nhược Vấn lại là một thân xanh ngọc, so ra bảo thủ và đơn giản hơn Lý Hâm rất nhiều. Trên thực tế một năm trước, quan hệ của Lý Hâm và Nghiêm Nhược Vấn đã được công khai, có lẽ do cả hai người đều là mỹ nữ có địa vị và bằng cấp cao, không có nhiều tiếng phản đối hay bất mãn gì.
"Tả Khinh Hoan, chị đã gặp qua, đây là em nuôi của bồ ấy, Bắc Dã Thanh Diệp." Lý Hâm giới thiệu với Nghiêm Nhược Vấn.
"Bình thường Lý Hâm hay nhắc tới em." Nghiêm Nhược Vấn mỉm cười với Tả Khinh Hoan, nàng cũng nở nụ cười đáp lại, thấy hôm nay Lý Hâm và Nghiêm Nhược Vấn ân ái như vậy, người bạn này rốt cuộc xem như thủ đích vân khai (trích trong "thủ đích vân khai kiến nguyệt minh" => đợi được đến khi mây tan thấy trăng sáng, ý nói đạt được thứ mà bản thân mong muốn), Tả Khinh Hoan hài lòng thay cho Lý Hâm.
"Lý Hâm thường nhắc đến chị nhiều hơn." Nghiêm Nhược Vấn mới là người Lý Hâm luôn luôn đặt bên mép.
"Hạo Đạt tập đoàn là công ty chi nhánh của Bắc Dã tập đoàn, em là tổng giám đốc mới nhậm chức phải không?" Nghiêm Nhược Vấn hỏi Bắc Dã Thanh Diệp, trên thực tế danh sách khách mời đêm nay do nàng sắp xếp, tự nhiên biết Bắc Dã Thanh Diệp là nữ nhi của Bắc Dã Phong. Tần thị đang muốn mượn tay Hạo Đạt xâm nhập thị trường Nhật Bản, chẳng qua vị tổng giám đốc này còn quá trẻ, thoạt nhìn chỉ hơn hai mươi tuổi.
Hạo Đạt là công ty cổ phần do Trung – Nhật góp vốn, cũng là công ty con của Bắc Dã tập đoàn thành lập ở Trung Quốc.
"Em đến Trung Quốc có chút việc tư, chị ấy mới là tổng giám đốc mới nhận chức của Hạo Đạt." Bắc Dã Thanh Diệp vừa cười vừa nói. Nàng phải quay về Nhật làm việc, phụ nhân sẽ không để cho mình ở lại đây.
Lý Hâm vô cùng ngạc nhiên nhìn Tả Khinh Hoan, oa, không nghĩ con nhóc này biến hóa nhanh thế, trở thành kim lĩnh (gold collar – ý chỉ những người có chức vụ cao trong ban quản trị của một công ty), quả nhiên đi Nhật Bản nạm vàng a.
"Vấn Vấn, người ta Hoan Hoan là vì Tần Vãn Thư mới đến đây, chị ta như thế nào còn chưa thấy bóng dáng đâu? Người ta thế nhưng ba năm không gặp người trong lòng, chẳng biết có bao nhiêu sốt ruột, chị còn níu kéo người ta trò chuyện công sự không phải là không biết điều sao." Lý Hâm trêu ghẹo, cắt đứt cuộc trò chuyện của các nàng. Nàng nghĩ bây giờ Tả Khinh Hoan làm sao còn có tâm tình nói chuyện làm ăn với Vấn Vấn chứ.
Tả Khinh Hoan trừng mắt nhìn Lý Hâm, thật bị Lý Hâm một câu nói trúng tâm tư, bởi vì sợ thất lễ cho nên nàng vẫn nỗ lực khắc chết cặp mắt của mình, không dám xung quanh tìm kiếm hình bóng Tần Vãn Thư.
"Ân, cũng đúng, có cơ hội cùng uống ly cà phê nhé." Nghiêm Nhược Vấn hiểu được bây giờ hình như không phải cơ hội tốt để nói chuyện công ty.
"Cũng tốt." Tả Khinh Hoan biết lời mời của Nghiêm Nhược Vấn là thương vụ ước hẹn. Nghiêm Nhược Vấn đúng là một người cuồng việc, không lúc nào không nghĩ tới công việc.
"Tần tiểu thư chắc là sắp đến, cô ta luôn đúng giờ." Nghiêm Nhược Vấn giống như cảm giác được sự lo lắng của Tả Khinh Hoan, sau đó hảo tâm nhắc nhở.
Thi Vân Dạng mắt sắc thấy cách chỗ nàng không xa, có một dáng người đứng chung với Lý Hâm và Nghiêm Nhược Vấn rất quen mắt, đó không phải là Tả Khinh Hoan sao? Không nghĩ đến Tả Khinh Hoan quả nhiên đã trở về, nàng tiến tới bắt chuyện, có thể thấy nàng người này vẫn còn nhớ tình xưa, hoàn toàn quên năm đó hành động bỏ đá xuống giếng của mình.
"Ba năm không gặp, quả nhiên không còn là Ngô hạ a Mông (*) nữa." Thi Vân Dạng mời Tả Khinh Hoan một ly rượu đỏ. Nữ nhân này thoạt nhìn không giống trước đây, có vẻ trở nên mỹ lệ và kinh diễm không ít. Nữ nhân quả nhiên bởi vì tự tin mà trở nên quyến rũ.
"Cám ơn, để leo đến đỉnh Phú Sĩ, tự nhiên bản thân phải thay đổi triệt để." Tả Khinh Hoan cầm lấy ly rượu, nhẹ nhàng đong đưa cái ly một chút, bất ti bất hàng (không siểm nịnh cũng không kiêu ngạo), ôn hòa trả lời. Năm đó ẩn dụ về núi Phú Sĩ khiến cho bản thân khắc sâu trong lòng, đến nỗi lúc ở Nhật Bản nàng còn dành thời gian tự mình leo lên núi Phú Sĩ vài lần.
Tả Khinh Hoan có thêm một phần ổn trọng, mất đi cảm giác rụt rè và sợ hãi của năm đó, không dễ bị khi dễ nữa. Thi Vân Dạng nghĩ không còn dễ chọc nàng như trước, nhưng ánh mắt rất nhanh bị Bắc Dã Thanh Diệp đứng ở bên cạnh Tả Khinh Hoan hấp dẫn. Nữ nhân này có điểm tương tự với đại tiểu thư lúc trẻ.
"Đây là người yêu mới à? Hay là một kẻ thay thế? Bộ dáng có vài phần giống đại tiểu thư lúc trẻ, thế nhưng tôi cảm thấy đại tiểu thư không thích cô đưa một kẻ giả mạo đến chỗ của bồ ấy." Cá tính của Thi Vân Dạng mặc dù dưới sự dạy dỗ của lão gà mái đã thu liễm rất nhiều, nhưng vẫn tương đương khó ưa như trước, đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, lời này nói ra khiến Tả Khinh Hoan rất muốn đánh nàng.
"Không có giả mạo ở đây, Thanh Diệp là Thanh Diệp, Tần Vãn Thư là Tần Vãn Thư." Tả Khinh Hoan có chút không vui, hơn nữa Thanh Diệp trước giờ vẫn là muội muội, không phải một người thay thế. Lời của Thi Vân Dạng là vũ nhục đối với Thanh Diệp, đồng thời cũng vũ nhục mình và Tần Vãn Thư.
"Chậc chậc, Tần Vãn Thư, tên họ của đại tiểu thư đều gọi xa lạ như vậy, Thanh Diệp lại gọi thân mật như thế..." Thi Vân Dạng rõ ràng thấy được Tần Vãn Thư đứng sau lưng Tả Khinh Hoan. Nàng chính là cố ý, cố ý để cho Tần Vãn Thư nghe được, đã lâu thiên hạ không loạn, thực sự rất nhớ cảm giác này a.
Tả Khinh Hoan có thể khẳng định, bản thân mình rất ghét Thi Vân Dạng, nàng hoàn toàn không hiểu Tần Vãn Thư ba chữ này có ý nghĩa như thế nào với mình. Nhưng Tả Khinh Hoan nghĩ mình không nhất thiết giải thích với nàng, nữ nhân này chính là thích chọc người mua vui cho bản thân, nàng rất hiểu bản chất Thi Vân Dạng.
"Tỷ, chị ấy là?" Bắc Dã Thanh Diệp mở miệng hỏi. Hành trình đến Trung Quốc còn muốn thú vị hơn so với trong tưởng tượng. Đầu tiên là một Lý Hâm, tướng mạo xinh đẹp, tính cách nhiệt tình; còn có một Nghiêm Nhược Vấn nghiêm nghị; lúc này là một nữ nhân bề ngoài phong tình vạn chủng, nội tâm ác liệt, một người so với một người càng thêm phần đặc sắc. Bắc Dã Thanh Diệp đối với nữ nhân được người đối diện nhắc tới nhiều lần là Tần Vãn Thư càng tỏ ra hiếu kỳ muốn gặp mặt.
"Tỷ, gọi được thật ngọt ngào, giọng nói mềm mại, đúng là giống như kẹo bông." Thi Vân Dạng tiếp tục châm ngòi thổi gió, không ngờ Tần tiểu thư bình tĩnh quá mức, ngay cả một chút phản ứng cũng không có.
Thi Vân Dạng tuy thích trêu chọc không có giới hạn, nhưng là không biết thu liễm không ngừng chọc ghẹo không phải cá tính của nàng. Tả Khinh Hoan nhanh chóng phát hiện Thi Vân Dạng mặc dù đang nhìn về hướng này, nhưng chính xác là đang nhìn về phía sau của mình, vừa nghĩ xong Tả Khinh Hoan theo phản xạ có điều kiện xoay người, sau đó nhìn thấy Tần Vãn Thư.
Tả Khinh Hoan sững sờ nhìn Tần Vãn Thư, nàng giống như trước đây xinh đẹp muốn nhiếp hồn phách người ta. Nữ nhân này quả nhiên được thời gian thiên vị, giống như rượu đỏ, theo thời gian trôi qua, chỉ biết trở nên thuần thục mê người, khí tức càng trở nên nội liễm. Đôi mắt như nước hồ sâu thẳm nhìn không thấy đáy, khiến cho mình đắm chìm trong đó, cho dù ly khai, hóa ra sự mê luyến của mình đối với nàng chưa từng giảm quá.
Tại một giây ánh mắt hai người giao thoa, thời gian ở lúc này giống như bất động. Tả Khinh Hoan cảm thấy trái tim dường như kịch liệt rung động trong ngực, nó giống như muốn nhảy ra ngoài, thì ra mình chờ ngày này chờ lâu như vậy, lâu đến nỗi trái tim đều đau.
-------------------------
(*):
1. Ngô hạ: chỉ Đông Ngô, hiện nay chính là Giang Tô ở phía nam sông Trường Giang.
2. A Mông: chỉ Lữ Mông, đại tướng của Đông Ngô thời Tam Quốc, kẻ dùng kế đánh bại và bắt được Quan Công.
Câu này có ý nói một người có sự biến hóa rất lớn, tiến bộ rõ ràng.


Chương 120 - Lãnh đạm

Tả Khinh Hoan muốn đến gần Tần Vãn Thư, nhưng thân thể không cách nào nhúc nhích, ánh mắt Tần Vãn Thư nhìn mình không nhu hòa như trước. Ánh mắt đó quá mức bình thản, không nóng cũng không lạnh. Nàng biết Tần Vãn Thư đang tức giận, mặc dù biểu hiện rất nhỏ giống như bản thân nhìn lầm, nhưng Tả Khinh Hoan có thể xác định Tần Vãn Thư đang nổi giận, điều này làm cho nàng có chút vô thố nhìn Tần Vãn Thư.
Bắc Dã Thanh Diệp vào lúc Tả Khinh Hoan xoay người, tầm mắt lập tức chuyển theo hướng Tả Khinh Hoan, do đó thấy được Tần Vãn Thư. Lúc nhìn thấy Tần Vãn Thư, trực giác nói cho Bắc Dã Thanh Diệp đây là nữ nhân mà tỷ tỷ yêu mến, nữ nhân vừa xa lạ vừa quen thuộc kia. Mọi người đều nói thịnh danh chi hạ kỳ thực nan phó (đối với danh tiếng lừng lẫy thực khó xứng nổi), Bắc Dã Thanh Diệp vẫn nghĩ tỷ tỷ có lẽ là tình nhân nhãn lý xuất Tây Thi (chỉ cần người mình yêu thì trong mắt đẹp như Tây Thi), ca ngợi nàng tốt đẹp như vậy, tốt đẹp đến mức khiến Bắc Dã Thanh Diệp đã từng nghĩ có chút không chân thật. Thế nhưng lúc thấy được Tần Vãn Thư, Bắc Dã Thanh Diệp mới phát hiện, tỷ tỷ nói một điểm cũng không khoa trương, thậm chí nữ nhân này khó có thể dùng ngôn ngữ miêu tả, xinh đẹp đến nỗi làm cho mình đều nghĩ bản thân nếu so sánh với nàng sẽ trở nên ảm đạm thất sắc. Trong lòng Bắc Dã Thanh Diệp có cảm giác buồn lo vô cớ.
Tần Vãn Thư thấy Tả Khinh Hoan trong nháy mắt, trái tim tĩnh mịch đã lâu giống như bị chạm vào khóa mở, hơi bắt đầu khởi động, nhìn bộ lễ phục màu trắng phủ lên bóng lưng mảnh khảnh Tả Khinh Hoan, khí tức trên người nàng thay đổi. Trước đây Tả Khinh Hoan luôn có một loại xao động và bất an, hôm nay cảm giác đó hình như biến mất, quả thật là trưởng thành. Tần Vãn Thư cũng chú ý đến Bắc Dã Thanh Diệp đứng bên cạnh Tả Khinh Hoan. Nàng nhìn thấy Bắc Dã Thanh Diệp xong, có chút kinh ngạc. Ở trên người cô gái này, Tần Vãn Thư hoảng hốt nhớ tới hình ảnh của mình mười năm trước. Cảm giác này rất phức tạp, đặc biệt khi nhận thấy sự ái mộ của Bắc Dã Thanh Diệp dành cho Tả Khinh Hoan, tuy nàng biểu lộ cực kỳ bí mật, nhưng Tần Vãn Thư có thể cảm nhận rõ ràng. Ba năm nay Tả Khinh Hoan cùng nàng sớm chiều ở chung sao? Tả Khinh Hoan đã yêu mình, đối với một người giống mình còn trẻ hơn mười tuổi, Tả Khinh Hoan cũng sẽ không ghét đến đâu đi? Chẳng qua lúc nghe Tả Khinh Hoan che chở cho Bắc Dã Thanh Diệp, trong lòng Tần Vãn Thư không thoải mái, tuy Tả Khinh Hoan làm một chuyện đúng tình hợp lý, dù sao chỉ trách những lời của Thi Vân Dạng rất quá đáng.
Khi Tả Khinh Hoan xoay người, Tần Vãn Thư có chút kinh diễm, Tả Khinh Hoan phảng phất từ tiên nữ giả chân chính lột xác trở thành một tiên nữ thật, khuôn mặt thanh lệ thoát tục không thuộc nhân gian. Có lẽ là nhìn lầm, nàng thấy được sự si mê quen thuộc trong mắt Tả Khinh Hoan, nguyên lai chỉ là áo giác, nàng cảm giác Tả Khinh Hoan thay đổi, lại hình như chưa từng thay đổi. Tần Vãn Thư giấu đi những tình tự đang tán loạn trong lòng, không cho Tả Khinh Hoan nhìn ra suy nghĩ của bản thân. Tuy ánh mắt Tả Khinh Hoan chuyển từ vô thố thành lấy lòng khiến cho trái tim nàng trở nên mềm mại, nhưng trong lòng vẫn tồn tại một tia không thoải mái không thể biến mất, còn có rất nhiều tức giận chưa tính toán rõ ràng với Tả Khinh Hoan.
Khi Bắc Dã Thanh Diệp nhìn về phía mình, Tần Vãn Thư lễ phép gật đầu mỉm cười với nàng, Bắc Dã Thanh Diệp cũng mỉm cười đáp lại.
Tả Khinh Hoan thấy ánh mắt của Tần Vãn Thanh nhanh chóng từ trên người mình dời đi, nàng quả nhiên đang tức giận. Tả Khinh Hoan muốn bước đến chỗ Tần Vãn Thư. Nàng có rất nhiều rất nhiều chuyện muốn nói với Tần Vãn Thư. Nhưng lúc này Tần Vãn Thư xoay người đi hướng sân khấu, nàng phải đọc diễn văn khai mạc tiệc tối đêm nay. Bóng lưng đó không hiểu làm cho trong lòng Tả Khinh Hoan trở nên thất lạc, chẳng qua Tả Khinh Hoan nhanh chóng đè nén cảm giác này, lẳng lặng nhìn Tần Vãn Thư, chỉ cần nhìn thấy Tần Vãn Thư cũng đủ hạnh phúc.
"Tần Vãn Thư chỉ hướng Thanh Diệp cười, chị ta không cười với bồ, xem ra vẫn chưa chịu tha thứ cho bồ nga..." Lý Hâm vẻ mặt băn khoăn, nói với Tả Khinh Hoan.
Ánh mắt của Tả Khinh Hoan như trước dính chặt lấy Tần Vãn Thư, tham lam giống như muốn bù lại cho ba năm không gặp, tựa hồ không hề nghe lọt Lý Hâm nói cái gì. Trên thực tế, trong lòng nàng luôn hiểu rõ, Tần Vãn Thư nói ba năm không liên hệ, thực là ba năm không liên hệ. Đối với nữ nhân nói một không hai này, bản thân mình sớm đã chuẩn bị thật tốt không phải sao.
"Bồ không có thuốc chữa." Lý Hâm nhìn bộ dáng bây giờ của Tả Khinh Hoan, buông tay nói. Nữ thần cái gì thật đúng là không phải người có dũng khí bình thường dám theo đuổi, Lý Hâm nhìn Tần Vãn Thư đứng trên sân khấu lộ vẻ cao quý ưu nhã, thật nghĩ nữ nhân này khẳng định rất khó đối phó.
Bắc Dã Thanh Diệp thấy biểu tình của Tả Khinh Hoan, nàng cảm giác được lúc này Tần Vãn Thư là toàn bộ thế giới của nàng. Tỷ tỷ hẳn là có rất nhiều chuyện muốn nói với Tần Vãn Thư. Bắc Dã Thanh Diệp tự đáy lòng mong muốn Tần Vãn Thư không cần giận tỷ tỷ, các nàng có thể là "người có tình sẽ thành thân thuộc".
"Chị, em thấy Tiêu Viễn Đạo, em nghĩ đến gặp nàng để biết về chuyện của mẫu thân." Bắc Dã Thanh Diệp đến Trung Quốc có hai mục đích, một là sự hiếu kỳ về Tần Vãn Thư, thứ hai chính là muốn gặp lại mẹ của mình. Nàng hình như thấy được Tiêu Viễn Đạo, nàng muốn từ Tiêu Viễn Đạo biết được chuyện của mẫu thân. Hơn nữa nàng không muốn kề cận tỷ tỷ lúc này, trong lòng tỷ tỷ chắc là có nhiều chuyện cần tâm sự với Tần tiểu thư, cho nên không muốn quầy rầy hai người.
"Cũng tốt." Tả Khinh Hoan quả nhiên theo hướng Thanh Diệp chỉ thấy được Tiêu Viễn Đạo, nàng biết Thanh Diệp rất muốn tìm hiểu về mẫu thân của mình. Tiêu Viễn Đạo là người cùng chung sống nhiều năm với Tiêu di, các nàng tâm sự cũng tốt. Hơn nữa trong đầu nàng bây giờ tràn đầy hình ảnh của Tần Vãn Thư, sợ không chú ý đến Thanh Diệp, nàng tin tưởng Tiêu Viễn Đạo nhất định chiếu cố tốt Thanh Diệp.
Thanh Diệp cùng Tiêu Viễn Đạo rời khỏi bữa tiệc, mà toàn bộ sự chú ý của Tả Khinh Hoan vẫn dành trọn cho Tần Vãn Thư như trước.
Tả Khinh Hoan rất sốt ruột, nữ nhân mình yêu mến rõ ràng gần trong gang tấc, nhưng không cách nào cùng nàng nói chuyện, không phải mình bị người khác quấn quýt, thì nàng bị người khác quấy rầy. Vì vậy toàn bộ bữa tiệc, Tả Khinh Hoan không có cơ hội ở riêng với Tần Vãn Thư. Mắt thấy tiệc tối sắp kết thúc, Tần Vãn Thư chuẩn bị ly khai, Tả Khinh Hoan cố không được những người còn đang ra sức níu kéo mình, nói chút lời khách sáo liền bỏ rơi bọn họ, nhanh chóng đuổi theo Tần Vãn Thư.
"Tần Vãn Thư." Tả Khinh Hoan khẩn trương nắm lấy cổ tay Tần Vãn Thư, chỉ sợ nàng lập tức xoay người biến mất.
Tần Vãn Thư chỉ lãnh đạm nhìn Tả Khinh Hoan.
"Có việc gì không?" Tần Vãn Thư ôn hòa hỏi.
"Có... có rất nhiều chuyện." Trong lòng Tả Khinh Hoan có rất nhiều chuyện muốn nói với Tần Vãn Thư. Nàng không muốn lần đầu tiên gặp lại của hai người ngay cả một câu đều không thể nói rõ.
"Sau này nói đi, đã khuya, nên trở về nghỉ ngơi." Tần Vãn Thư nhàn nhạt đánh gãy.
"Tần Vãn Thư, em rất nhớ chị." Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư bỗng nhiên toát ra một câu.
"Nga, tôi biết." Ngữ khí của Tần Vãn Thư ôn hòa như trước, giống như đang biểu thị sự cảm ơn, đó là ý tứ cảm kích khách quan, không lây nhiễm cảm tình. Tả Khinh Hoan cảm giác được Tần Vãn Thư lộ ra vẻ xa cách.


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna