Google.com.vn Đọc truyện Online

05/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 121 + 122

Đăng bởi Ngân Giang | 05/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 121 - Trừng phạt

Tần Vãn Thư xa lạ như vậy khiến trong lòng Tả Khinh Hoan rất buồn, rõ ràng có thật nhiều lời nghĩ tâm sự với nàng, lúc này ngược lại một câu cũng không nên lời. Tả Khinh Hoan chỉ nắm chặt tay Tần Vãn Thư không buông, đồng thời nhìn thẳng vào mắt nàng, giống như có thể từ trong ánh mắt đó sẽ tìm được một tia quan tâm dành cho mình.
Tần Vãn Thư không trốn tránh ánh mắt thăm dò của Tả Khinh Hoan, ngược lại rất trấn định mặc cho nàng ngắm nghía tìm tòi.
Tả Khinh Hoan thấy cặp mắt không gợn sóng của Tần Vãn Thư. Nàng nhìn không rõ nội tâm của đối phương, điều này khiến Tả Khinh Hoan có chút hoang mang. Trong lòng nàng vẫn luôn sợ hãi, sợ ba năm sau Tần Vãn Thư không còn yêu mình. Kỳ thực với Tần Vãn Thư mà nói, nàng không nắm chắc cái gì.
Từ bãi đỗ xe lái xe ra, Tần Vũ lập tức thấy tình cảnh lúc này; Tả Khinh Hoan cầm chặt tay muội muội không buông, giữa hai người có bầu không khí vi diệu đang chuyển động, giống như đang giằng co. Tần Vũ mở cửa xe, bước tới.
Tả Khinh Hoan thấy Tần Vũ, mới lặng lẽ buông tay, đồng thời thu hồi dáng vẻ bất lực mềm yếu trước mặt Tần Vãn Thư. Nàng chỉ biết đối Tần Vãn Thư tỏ ra yếu đuối nhu nhược, mà ở trước mặt người của Tần gia phải nhất định mạnh mẽ.
Hành động này tuy nhỏ, nhưng tỏ rõ thức thời đại thế, dù sao bất luận chuyện gì đều phải phân rõ trường hợp, Tần Vãn Thư cảm giác Tả Khinh Hoan thực sự trưởng thành. Tả Khinh Hoan có thể mặc kệ ở trước mặt nàng tùy hứng, nhưng đối mặt với những người khác lại không thể.
"Sau ba năm, cô quả nhiên trở về." Tần Vũ mỉm cười nói với Tả Khinh Hoan, cảm thấy bội phục nghị lực ba năm không thoái chí còn có xu hướng gia tăng của cô gái trẻ này. Tần Vũ nghĩ tuy gia gia đưa ra ba năm thử thách có chút tàn nhẫn, để Vãn Thư đợi ba năm, nhưng nếu suy nghĩ kỹ, đối với tương lai của Tần Vãn Thư hay Tả Khinh Hoan đều là vô cùng hữu ích.
"Đúng vậy, ba năm rồi, tôi rốt cuộc có thể quay về." Tả Khinh Hoan thản nhiên trả lời, dùng hai chữ "rốt cuộc" để nói cho Tần Vãn Thư biết bản thân mình thủy chung luôn nghĩ trở về, còn có không có ngày nào mình không nhớ đến nàng.
So với sự thấp thỏm bất an trước đây, thái độ bất ti bất hàng (không siểm nịnh cũng không kiêu ngạo) của Tả Khinh Hoan hiện tại khiến Tần Vũ tán thưởng không ngừng. Bất luận giữa nàng và Vãn Thư còn tồn tại chênh lệch hay không, ít nhất tâm lý và khí thế không thể thấp kém quá nhiều. Điều đó chứng tỏ ba năm nay nàng củng cố nội tâm không ít, không có nội tâm phong phú làm chỗ dựa là không thể. Tả Khinh Hoan bây giờ có thể khiến mình yên tâm so với năm đó rất nhiều.
Đối với sự trở về của Tả Khinh Hoan, trong lòng Tần Vãn Thư kỳ thực rất vui sướng, nhưng mà nàng phải nghiêm phạt Tả Khinh Hoan lúc đó dễ dàng rời đi. Nàng phải để cho Tả Khinh Hoan ý thức được, ly khai sẽ không được tha thứ một cách đơn giản, như vậy lần sau Tả Khinh Hoan sẽ không dám khinh suất bỏ đi, bởi vì Tần Vãn Thư biết bản thân tuyệt đối không có nhẫn nại đợi Tả Khinh Hoan thêm ba năm nữa.
"Anh, anh lên xe trước, em nói với em ấy hai câu." Tần Vũ thức thời quay về xe, lưu lại Tần Vãn Thư và Tả Khinh Hoan đứng đó.
"Vào thời điểm hái hoa thích hợp bị bỏ lỡ, lúc hoa nở rộ rực rỡ, chúng ta cũng không thể ở bên cạnh đối phương. Chuyện này vi phạm ước nguyện lựa chọn cùng một chỗ với em ban đầu của tôi. Bỏ lỡ chính là bỏ lỡ." Tần Vãn Thư lạnh lùng nói, nàng để ý thời điểm đẹp nhất khi Tả Khinh Hoan trưởng thành và lột xác bản thân mình không thể làm bạn bên cạnh. Cảm giác mất mát khó tả này, Tả Khinh Hoan không thể hiểu được.
"Tuy bỏ qua lần nở hoa này, nhưng em sẽ dùng thời gian còn lại tiếp tục đợi lần sau, tương lai tuyệt đối không lỡ mất cơ hội." Ba năm mất đi không cách nào tìm về, nhưng còn lại ba năm, ba mươi năm, em sẽ làm bạn bên cạnh chị.
Tần Vãn Thư nghe xong khẽ cười, nàng chậm rãi tới gần Tả Khinh Hoan. Ngửi được hương thơm nhàn nhạt trên người Tần Vãn Thư, trái tim Tả Khinh Hoan không khỏi đập nhanh, cảm giác ngón tay Tần Vãn Thư mang theo dòng điện lướt qua hai má mình. Nàng hoàn toàn mờ mịt, lý trí còn sót lại không thể kịp thời phân tích ý đồ phía sau hành động bất ngờ này.
"Tả Khinh Hoan, em muốn đi thì đi, nghĩ trở về thì trở về. Em nghĩ trên đời này có chuyện tiện nghi như thế sao?" Tần Vãn Thư nhẹ nhang kề tai nói nhỏ với Tả Khinh Hoan. Giọng nói đó cực kỳ ôn nhu khiến Tả Khinh Hoan nghĩ mình đang nằm mơ.
Không đợi Tả Khinh Hoan phục hồi tinh thần từ ôn nhu hương bất ngờ hiện ra, Tần Vãn Thư đã lùi lại cách xa Tả Khinh Hoan, xoay người đi đến xe của Tần Vũ. Tả Khinh Hoan như có điều suy nghĩ nhìn về chiếc xe biến mất trong mắt mình, suy nghĩ một lúc sau, Tả Khinh Hoan mới cẩn thận hiểu ra thông tin ẩn giấu sau hành động và lời nói của Tần Vãn Thư. Nàng không phải không còn yêu mình, chỉ là không dự định tha thứ một cách đơn giản như vậy. Tả Khinh Hoan sờ lên hai má vừa được Tần Vãn Thư khẽ vuốt qua, cảm giác một chút độ ấm vẫn còn lưu lại trên mặt, trong lòng nổi lên suy tư như thế nào mới có thể khiến Tần Vãn Thư tha thứ cho mình, phải trở về lập kế hoạch cẩn thận mới được.
"Đêm nay hai người cửu biệt trọng phùng (lâu ngày gặp lại), hẳn là có rất nhiều lời muốn tâm sự mới đúng chứ." Tần Vũ vừa cười vừa nói, hắn ngồi trên xe nhưng lại thấy rõ ràng, Vãn Thư thân mật dựa vào Tả Khinh Hoan, bộ dáng thân thiết ở bên tai nàng bí mật thì thầm. Chỉ cần một màn này, Tần Vũ có thể xác định Vãn Thư vẫn còn yêu Tả Khinh Hoan, muội muội nhà mình làm sao từng thân cận người khác như thế.
"Không cần phải nói hết toàn bộ trong một lần, sau này còn nhiều thời gian để nói." Tần Vãn Thư nhìn về phía trước thản nhiên nói, ca ca không lý giải tâm tư của phụ nữ.
"Cũng đúng, tế thủy mới có thể trường lưu, không biết gia gia có thỏa mãn với Tả Khinh Hoan của hiện tại chưa. Nhưng Tả Khinh Hoan xác thực so với ba năm trước đây thành thục rất nhiều, không còn đơn bạc mảnh mai khiến ca ca đều phải lo lắng đem em giao cho cô ta." Có thể Tần Vãn Thư cần nhất không phải được chiếu cố và bảo hộ, mà là một người có thể làm bạn với nàng. Nhưng thân là ca ca, Tần Vũ hy vọng người đó có thể chiếu cố muội muội mình thật tốt. Mặc dù muội muội đã đủ cường đại rồi, thế nhưng vô luận nàng cường đại đến đâu, nàng chỉ là muội muội của mình, là một nữ nhân, cần được người bảo hộ và chăm sóc.
"Chị, chị về rồi." Thanh Diệp thấy Tả Khinh Hoan trở về, liền đứng dậy cầm dép đưa tới trước mặt Tả Khinh Hoan. Thanh Diệp trong khung là một nữ nhân truyền thống Nhật Bản, kỳ thực Thanh Diệp phục vụ như vậy bình thường khiến Tả Khinh Hoan cảm thấy xấu hổ. Mình rõ ràng lớn hơn nàng bốn tuổi, ngược lại là được nàng săn sóc, có cảm giác thụ chi hữu quý (xấu hổ nhận).
"Cám ơn." Tả Khinh Hoan đưa Thanh Diệp về nhà. Ở Nhật, Thanh Diệp chăm sóc nàng rất cẩn thận, cho nên đến Trung Quốc, Tả Khinh Hoan mời nàng về nhà. Tuy nơi của mình là phòng ở dành cho một người, có chút không tiện, nhưng để Thanh Diệp mướn khách sạn, chuyện không có tình người như vậy Tả Khinh Hoan không làm được, không thể làm gì khác hơn ủy khuất Thanh Diệp cùng mình ở chung trong căn nhà nhỏ này. Tả Khinh Hoan dự định thời gian tới mua một căn lớn hơn, miễn cho tương lai có khách đến chơi không phương tiện.
"À, Tiêu di khi nào sẽ về?" Tả Khinh Hoan nhìn thấy một sấp ảnh của Tiêu di được xếp ngăn nắp cẩn thận ở trên bàn. Nàng đoán là do Tiêu Viễn Đạo đưa cho Thanh Diệp.
"Tiêu tỷ tỷ nói, mẫu thân chắc là cuối tuần mới có thể từ Thái Lan trở về." Thanh Diệp mỉm cười nói, nghĩ đến cuối tuần này có thể nhìn thấy mẫu thân, trong lòng Thanh Diệp rất vui vẻ.
Tả Khinh Hoan cảm thụ được tâm tình hưng phấn của Thanh Diệp, nên cũng hài lòng cho nàng.
"Vậy rất nhanh là có thể gặp lại Tiêu di." Tả Khinh Hoan cầm hình của Tiêu Khởi Nam lên xem. Kỳ thực Thanh Diệp lớn lên không giống Tiêu di nhiều lắm, có chút lạ là Tiêu Viễn Đạo mặc dù không có quan hệ máu mủ lại so với Thanh Diệp cô con gái ruột này càng giống Tiêu di.
"Khi còn bé nhớ đến mẫu thân, em chỉ nhớ rõ giọng nói của bà. Tướng mạo bà ra sao em hoàn toàn không nhớ được, rốt cuộc em luôn tự trách như thế nào có thể không nhớ nổi hình dáng của mẹ mình đâu?" Hôm nay thấy ảnh chụp của mẫu thân, mới phát hiện thì ra mẫu thân mỹ lệ như vậy.
"Em khi đó còn quá nhỏ, nhớ không rõ cũng là chuyện bình thường." Tả Khinh Hoan thoải mái nói. Thanh Diệp rất yêu mẹ nàng, chí ít Thanh Diệp chưa từng trách bà.
"Chị thì sao, đã cùng Tần tỷ tỷ nói rõ chưa?" Thanh Diệp vừa chuyển trọng tâm câu chuyện, đẩy trọng tâm đến trên người Tả Khinh Hoan và Tần Vãn Thư.
"Ừ, có nói một chút." Tả Khinh Hoan nhắc tới Tần Vãn Thư, biểu tình đặc biệt trở nên dịu dàng.
"Chị ấy còn giận tỷ tỷ không?" Thanh Diệp quan tâm hỏi.
"Chị ấy giận tôi cũng đúng." Tức giận chứng minh còn để ý, có bao nhiêu giận dỗi chứng tỏ nàng có nhiều để ý chuyện mình bỏ đi. Tả Khinh Hoan hiển nhiên tìm một lý do đúng lý hợp tình để giải thích cho việc Tần Vãn Thư giận nàng.
Thanh Diệp có chút lo lắng nhìn Tả Khinh Hoan, trong lòng sốt ruột thay cho nàng. Nàng biết tỷ tỷ yêu Tần Vãn Thư nhiều như thế nào, nàng hy vọng nữ nhân đó có thể hiểu rõ việc tỷ tỷ ly khai là bất đắc dĩ vì bị ép buộc. Nhưng là nàng không có lập trường đi nói những lời này với Tần Vãn Thư, nên chỉ có thể lo lắng suông.
"Em không cần lo lắng cho tụi chị, tôi và chị ấy sẽ hòa thuận như lúc đầu thôi." Thanh Diệp thoạt nhìn còn sốt ruột hơn mình. Nàng thực là nữ hài thiện lương, Tả Khinh Hoan thầm nghĩ.
"Chị, đầm dạ hội của chị còn chưa cởi ra, chị không cảm thấy khó chịu sao?" Thanh Diệp thấy Tả Khinh Hoan còn chưa thay đồ, tri kỷ nhắc nhở.
"Em không nói, tôi thiếu chút nữa quên mất, em giúp tôi cởi dây khóa được không." Tả Khinh Hoan xoay lưng về phía Thanh Diệp, để nàng giúp mình kéo dây khóa xuống.
Thanh Diệp thấy phần lưng trơn bóng mảnh khảnh của Tả Khinh Hoan, cảm giác trong lòng có chút rối loạn, thế nhưng nàng nhanh chông nén lại. Bắc Dã Thanh Diệp, nàng chỉ là tỷ tỷ, chỉ có thể là tỷ tỷ. Thanh Diệp không ngừng nhắc nhở bản thân.
Bởi vì trong phòng chỉ có một chiếc giường, cho nên Tả Khinh Hoan rất tự nhiên để Thanh Diệp cùng mình ngủ chung.
Cùng tỷ tỷ ngủ chung trên một cái giường, khoảng cách gần như vậy, có thể tham lam hấp thu khí tức trên người tỷ tỷ, có thể nhìn tỷ tỷ gần như vậy, trong lòng Thanh Diệp có cảm giác rất thỏa mãn. Nhìn khuôn mặt say ngủ của Tả Khinh Hoan, Thanh Diệp mới dám tiết lộ tình cảm chân thật, chỉ vì nàng không muốn tỷ tỷ khó xử.
Nếu không phải những hành động ám muội của Tần Vãn Thư vào tối nay, Tả Khinh Hoan sẽ không một lần lại một lần nhộn nhạo hồi tưởng cảnh tượng thân mật khi Tần Vãn Thư tới gần, vươn tay sờ mặt mình mà bị mất ngủ. Nàng cũng không phát hiện Thanh Diệp thừa lúc mình ngủ mà nhìn chằm chằm mình. Kỳ thực Tả Khinh Hoan mơ hồ cảm giác được sự quan tâm của Thanh Diệp, nhưng lớp giấy mỏng manh này không ai dám đâm thủng. Thanh Diệp không làm, mình cũng sẽ không. Như vậy là tốt nhất, đối với Thanh Diệp hay đối với mình đều không sai.

Chương 122 - Em nhớ chị !!!

"Hôm nay vừa lúc rảnh rỗi, Thanh Diệp có chỗ nào đặc biệt muốn đi thăm quan hay không?" Tả Khinh Hoan hỏi Thanh Diệp, nàng đến Trung Quốc đã được một tuần, bản thân mình còn chưa tận tình làm tròn nghĩa vụ một người chủ. Hôm nay nhiệm vụ là đưa nàng đi dạo quanh.

"Đến viện bảo tàng được không?" Thanh Diệp hỏi, nàng rất thích văn hóa Trung Quốc. Trên người mình cũng có phân nửa huyết thống Trung Hoa, đặc biệt có cảm giác thân thiết và muốn tìm hiểu thêm về nó.
"Được a." Bởi Tần Vãn Thư rất thích đồ cổ, mấy năm nay Tả Khinh Hoan đều có nghiên cứu sơ về đồ cổ, thật là đúng dịp. Bản thân mình có thể làm hướng dẫn viên du lịch cho Thanh Diệp, Tả Khinh Hoan thầm nghĩ.
Nhưng mà đến viện bảo tàng, Tả Khinh Hoan phát hiện bản thân mình không thể xứng đáng với chức danh tự cho đó. Thanh Diệp đối với lịch sử còn quen thuộc hơn mình, nếu Thanh Diệp và Tần Vãn Thư đi chung, nhất định có rất nhiều đề tài để nói, Tả Khinh Hoan thầm nghĩ. Trên thực tế, tương lai xác thực chính là như vậy.
"Ngày nay hiếm có người trẻ tuổi nào còn hiểu biết lịch sử như vậy, bọn họ đa số đều sính ngoại." Lão nhân đứng bên cạnh nghe được hai người nói chuyện, tán thưởng mà nói.
Tả Khinh Hoan và Thanh Diệp đáp lại bằng một nụ cười thân mật, nhưng khi Tả Khinh Hoan nhìn thấy Tần Vãn Thư đứng cách đó không xa, nụ cười từ từ biến mất, sau đó nàng ngây người ra. Tần Vãn Thư xuất hiện ở đây, Tả Khinh Hoan không cảm thấy bất ngờ, ngoài ý muốn đó là các nàng cùng thời gian có mặt ở viện bảo tàng. Là ý trời sao, Tả Khinh Hoan nhảy nhót trong lòng.
Thanh Diệp thấy Tả Khinh Hoan có chút không thích hợp, theo ánh mắt của tỷ tỷ, quả nhiên thấy được Tần Vãn Thư.
"Các cô quen với Tần tiểu thư?" Lão nhân thấy hai người đều nhìn Tần Vãn Thư, trực giác của ông cho rằng các nàng nhận thức nhau.
Tả Khinh Hoan gật đầu, đâu chỉ là quen biết đơn giản vậy, nàng chính là người quan trọng nhất trong cuộc đời mình.
"Nếu là bằng hữu của Tần tiểu thư tất nhiên kiến thức không kém, Tần tiểu thư là nữ tử ưu tú nhất mà tôi gặp qua. Tấm lòng và khí độ của cô ấy ngay cả tôi sống đến tuổi này cũng chưa chắc có được. Pho tượng Quan Thế Âm này phải nhờ nàng ra sức, mới có thể một lần nữa trở về quê hương." Tình cảm của lão nhân toàn bộ bộc lộ trong lời khen dành cho Tần Vãn Thư.
"Chị ấy vẫn luôn là một nữ nhân tốt đẹp." Tả Khinh Hoan mỉm cười nói, ngắm hình bóng của Tần Vãn Thư. Nàng vẫn chưa nhận thấy mình đã đến, nàng dường như đang chăm chú nhìn một bức tượng Quan Thế Âm suy nghĩ, khí tức điềm tĩnh thản nhiên lan tỏa, đây chính là nữ nhân mà mình hiểu và yêu nhất.
"Pho tượng Quan Thế Âm này, các cô nhất định phải ngắm cho kỹ, phong thái rất tường hòa, nhìn vào tấm lòng đều lắng đọng." Lão nhân cảm thán nói, sau đó im lặng rời đi.
"Muốn đến chào hỏi không?" Thanh Diệp hỏi, nàng nghĩ tỷ tỷ nhìn thấy người mình yêu nhất định vui vẻ. Nàng rất muốn làm quen với Tần Vãn Thư, lần trước chỉ là theo lễ phép cười một chút, cũng không có cơ hội để các nàng chính thức quen biết. Hôm nay có lẽ là đúng dịp.
Tả Khinh Hoan lắc đầu, tuy thấy Tần Vãn Thư sẽ làm trái tim không thể kiềm nén nhảy nhót, nhưng nàng không muốn quấy rầy Tần Vãn Thư lúc này, luyến tiếc làm mất nhã hứng của nàng, hơn nữa chỉ cần nhìn đã đủ thỏa mãn.
Thanh Diệp cảm giác khi Tả Khinh Hoan thấy Tần Vãn Thư, toàn bộ tâm hồn đều theo người đó bay đi, không có tâm tư giúp mình đi tham quan.
"Chị, em muốn tự mình đi xung quanh, lát nữa tới tìm chị được không?" Thanh Diệp rất tri kỷ hỏi. Tỷ tỷ thật lâu không gặp Tần Vãn Thư, nhất định muốn ngắm nàng thật kỹ.
Tả Khinh Hoan vô cùng kinh ngạc nhìn Thanh Diệp, cô em gái này luôn biết cách săn sóc người khác. Đi chung với Thanh Diệp, bản thân không tập trung, không bằng để nàng một người ở lại càng tốt hơn. Thanh Diệp là một cô gái độc lập, biết cách tự mình chăm sóc, cho nên Tả Khinh Hoan rất yên tâm để nàng một mình nơi nơi tham quan.
"Vậy em đi xem xong, nhớ gọi điện thoại cho chị." Tả Khinh Hoan có chút áy náy nói với Thanh Diệp.
"Dạ." Thanh Diệp cười rất sáng lạn nhìn Tả Khinh Hoan, giống như không để ý, Tả Khinh Hoan thấy thế mới yên tâm.
Tần Vãn Thư im lặng nhìn bức tượng Quan Thế Âm tường hòa, không khỏi có cảm giác tang thương và mất mát đối với lịch sử. Loại cảm giác này chỉ có bước chân vào viện bảo tàng mới có thể cảm thụ càng chuẩn xác hơn so với thư phòng của gia gia, thưởng thức các di vật văn hóa này càng thêm trực quan. Nhìn những món đồ cổ bày ở đây, không hiểu có một cảm giác thân thiết, khiến nàng luôn phỏng đoán về thế giới cổ xưa, hoặc cố gắng tìm kiếm dấu hiệu của văn tự cũ kỹ, giống như muốn tìm tòi một chút vết tích còn sót lại...
Sau khi Thanh Diệp đi khỏi, Tả Khinh Hoan một mực đứng cách đó không xa, chăm chú nhìn Tần Vãn Thư. Tả Khinh Hoan hiếu kỳ không biết nàng suy nghĩ cái gì? Nàng rất muốn chạm vào thế giới của Tần Vãn Thư, thế giới đó đối với mình mà nói chính là thần bí mà xa lạ.
Tần Vãn Thư cảm giác có người chăm chú nhìn về phía này, theo bản năng dựa vào cảm giác tìm được kẻ đang lén lút quan sát mình. Nàng tin tưởng, nhân loại khi ý niệm đủ mạnh đạt đến một trình độ nhất định sẽ sản sinh ra một loại năng lượng tạo thành sợi dây ràng buộc vô hình giữa những người có liên quan. Tả Khinh Hoan tóc dài xõa tung sau lưng, dài hơn nhiều so với trước đây, bản thân mình quả nhiên là thích nhất bộ dáng để tóc dài của em ấy. Tần Vãn Thư nhớ lại cảm giác từng lọn tóc dài của Tả Khinh Hoan tinh tế ôn nhu quấn ở đầu ngón tay mình, tất cả toàn bộ ký ức của Tả Khinh Hoan đều còn rõ ràng khắc sâu trong lòng. Nhìn thấy Tả Khinh Hoan trong nháy mắt, trái tim Tần Vãn Thư cũng không thể thờ ơ, chỉ bất quá biểu hiện bên ngoài tận lực làm cho bất động thanh sắc. Nàng không muốn tha thứ sớm như vậy, tuy trong lòng đã trở nên mềm mại hơn so với lần đầu tiên gặp lại.
Tả Khinh Hoan vào lúc Tần Vãn Thư quay đầu lại, đã biết chị ấy phát hiện ra mình, chị ấy như thế nào phát hiện được? Trong lòng Tả Khinh Hoan có chút khẩn trương, chẳng biết vì sao, từ khi trở về, mỗi khi thấy Tần Vãn Thư, nàng luôn căng thẳng, chẳng lẽ bởi vì mình quá để ý?
"Trùng hợp quá, chị cũng đến thăm viện bảo tàng." Tả Khinh Hoan bước về phía trước, tặng cho Tần Vãn Thư một nụ cười giống bạch liên, rất giống bộ dáng tươi cười lúc các nàng gặp nhau lần đầu.
"Em vẫn luôn nhìn lén tôi?" Tần Vãn Thư vẫn không nóng không lạnh, hỏi lại.
"Chỉ là không muốn cắt ngang suy nghĩ của chị." Tả Khinh Hoan giải thích.
"Em trở nên càng ngụy biện hơn so trước đây." Tần Vãn Thư khẽ nhíu mày.
"Em không thể nhìn chị sao?" Tả Khinh Hoan cố tình nhìn thẳng vào đôi mắt Tần Vãn Thư.
Đôi mắt Tả Khinh Hoan lộ ra biểu tình nhiệt liệt khiến Tần Vãn Thư không dám đối diện trực tiếp, nàng nhanh chóng tránh né. Bởi vì đa số thời điểm đôi mắt có thể che giấu tâm tình của mình.
"Nga, tùy em." Tần Vãn Thư nhàn nhạt trả lời, xoay người bỏ đi, không lo lắng đến phản ứng của Tả Khinh Hoan.
Thấy sự lãnh đạm của Tần Vãn Thư, Tả Khinh Hoan cũng không nổi giận, chỉ là gắt gao theo sau, duy trì khoảng cách ba bước không tới gần, Tần Vãn Thư đi đâu, nàng đi theo tới đó. Thủ đoạn vô lại của Tả Khinh Hoan rốt cuộc có được một chút tác dụng, chí ít Tần Vãn Thư không thể tĩnh tâm thưởng thức các di vật khác, tuy các món đồ này đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần, sớm quen thuộc rồi.
"Em tính theo tôi tới khi nào?" Tần Vãn Thư dừng chân, nhíu mày hỏi người vẫn theo đuôi từ nãy đến giờ.
"Tần Vãn Thư, em nhớ chị." Tả Khinh Hoan không trực tiếp trả lời câu hỏi.
Tần Vãn Thư nghe xong, xoay người, tiếp tục không để ý Tả Khinh Hoan.
"Tần Vãn Thư, em rất nhớ chị." Tả Khinh Hoan thấy Tần Vãn Thư không thèm để ý mình, tiếp tục nói một lần nữa. Nàng biết chỉ cần Tần Vãn Thư còn yêu mình, tất cả hành động khác chỉ là cọp giấy, nàng không sợ Tần Vãn Thư không mềm lòng.
Tần Vãn Thư giống như nghe mà không nghe, đưa lưng về phía Tả Khinh Hoan.
"Tần Vãn Thư, em thích chị." Tả Khinh Hoan tiếp tục nói, âm thanh rõ ràng lớn hơn nhiều so với lúc mới gặp, ngay cả du khách đi ngang qua cũng ghé mắt nhìn các nàng.
Tần Vãn Thư nhớ lại trước khi rời đi, Tả Khinh Hoan thích nhất ở bên tai mình nói những lời này. Thời gian giống như trở về trước đây, chỉ là lần này Tả Khinh Hoan thổ lộ trước mặt rất nhiều người. Chẳng qua nàng thích khi hai người cùng một chỗ, đôi môi thân mật dán bên tai, có chút lời chỉ thích hợp lẳng lặng nói cho một nửa của mình nghe.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna