Google.com.vn Đọc truyện Online

05/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 123 + 124

Đăng bởi Ngân Giang | 05/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 123 - Giận chó đánh mèo

Tả Khinh Hoan cảm giác khí tức của Tần Vãn Thư tuy còn chút xa cách, nhưng đã có điểm mềm mại. Tuy rất nhỏ, nhưng cũng đủ để Tả Khinh Hoan cảm thấy mừng rỡ, chí ít Tần Vãn Thư đối với mình vẫn còn mềm lòng.
Tả Khinh Hoan kéo gần khoảng cách ba bước lặng lẽ biến thành hai bước, sau đó hai bước còn một bước, được một tấc lại muốn tiến lên một thước xâm nhập phạm vi cá nhân của Tần Vãn Thư. Tả Khinh Hoan nghĩ, nếu nàng vươn tay, có thể ôm Tần Vãn Thư vào lòng, trong lòng khát vọng làm như vậy, nhưng nàng cũng hiểu được bây giờ chưa phải thời cơ.
Tần Vãn Thư bỗng nhiên dừng bước, nàng xem thấy trước mặt mình là Bắc Dã Thanh Diệp, cái này có thể giải thích vì sao Tả Khinh Hoan cũng xuất hiện ở đây. Tả Khinh Hoan và cô gái này thật đúng là Mạnh bất ly Tiêu (Tiêu, Mạnh chỉ 2 người, tức là Tiêu Tán và Mạnh Lương. Cả 2 đều là nhân vật chính trong "Dương gia tướng", đều là tướng quân, 2 người bọn họ sinh tử chi giao – sống chết có nhau, như hình với bóng, rất hiểu ý nhau. Câu này dùng để nói về tình bạn tốt, cảm tình sâu nặng, thường xuyên ở chung 1 chỗ).
Tần Vãn Thư bỗng nhiên dừng chân, mà Tả Khinh Hoan bởi vì quán tính thân thể hơi nghiêng về phía trước, gần như quá đà sém đụng vào lưng Tần Vãn Thư. Khoảng cách gần như thế, ngửi được khí tức quen thuộc trên người Tần Vãn Thư, khiến Tả Khinh Hoan nhịn không được nghĩ ôm chặt lấy nàng. Chỉ là thái độ của Tần Vãn Thư vốn đã hơi buông lỏng trong nháy mắt lập tức kiến lập một bức tường cách ly thật dày, khiến Tả Khinh Hoan cho dù chỉ gần trong gang tấc cũng không dám làm càn. Tả Khinh Hoan tìm tòi nhìn theo tầm mắt của Tần Vãn Thư, ở phía trước thấy được Thanh Diệp. Tả Khinh Hoan đột nhiên có ảo giác, Tần Vãn Thư đang ghen sao? Cẩn thận nghĩ lại, khả năng này không lớn lắm.
Từ chỗ Bắc Dã Thanh Diệp nhìn qua, các nàng thoạt nhìn rất thân mật. Nàng cho rằng Tả Khinh Hoan và Tần Vãn Thư đã tiêu trừ sự hiểu lầm, nên mỉm cười hướng phía hai người bước lại.
"Xin chào, em là Bắc Dã Thanh Diệp, vẫn luôn muốn làm quen với Tần tiểu thư." Thanh Diệp mỉm cười với Tần Vãn Thư, lần đầu tiên ở khoảng cách gần tiếp xúc, kỳ thực nữ tử trước mặt mình một điểm cũng không xa lạ. Thanh Diệp cảm giác Tần Vãn Thư giống nữ tử từ trong tranh bước ra, bởi vì Tả Khinh Hoan đã từng miêu tả qua toàn bộ nét đẹp của nàng.
"Tôi là Tần Vãn Thư, rất vui được quen biết em." Tần Vãn Thư cũng cười đáp lại. Còn hơn vẻ khẩn trương của Thanh Diệp, Tần Vãn Thư rất tự nhiên, đối đáp với Thanh Diệp cũng vô cùng hòa nhã. Trên thực tế, Tần Vãn Thư không có nửa điểm chán ghét cô gái trẻ này, dịu dàng như tơ liễu, cười rộ lên ngọt ngào, ngay cả giọng nói đều nhẹ nhàng, không có tính xâm lược, lại có khả năng thẩm thấu lòng người.
"Kỳ thực, chị đối với em một điểm cũng không xa lạ, tỷ tỷ bình thường hay nhắc đến chị. Mỗi lần chỉ cần chị ấy nói về chị, em sẽ tò mò, chị là dạng người như thế nào, nên rất hy vọng có ngày được quen biết chị." Thanh Diệp ôn nhu nói, nguyên bản có chút khẩn trương, nhưng sau khi tiếp cận Tần Vãn Thư, liền tan thành mây khói. Trên người nữ nhân này có ma lực, giống như có thể làm lòng của người khác bình tĩnh.
"Chỉ hy vọng không khiến em thất vọng, phải biết rằng được người chờ mong như vậy, sẽ làm cho tôi có áp lực rất lớn." Tần Vãn Thư hài hước hồi đáp. Chỉ là trong lòng nàng có chút phức tạp, Tần Vãn Thư biết mình là một bộ phận cực kỳ tư mật trong lòng Tả Khinh Hoan. Tả Khinh Hoan cùng thiếu nữ này có bao nhiêu tín nhiệm và thân mật mới khiến nàng tâm sự mọi chuyện cho thiếu nữ này nghe. Một tiếng tỷ tỷ của Thanh Diệp, tỏ rõ sự thân mật càng khiến Tần Vãn Thư thấy có chút chói tai.
"Tần tiểu thư so với sự miêu tả của tỷ tỷ càng muốn hoàn mỹ hơn." Thanh Diệp phát ra từ nội tâm ca ngợi.
"Thịnh danh chi hạ kỳ thực nan phó. Em có hứng thú với những cổ vật này phải không, nói không chừng tôi có thể giúp em hiểu thêm về chúng." Tần Vãn Thư khiêm tốn nói, chuyển dời trọng tâm đề tài, chủ động làm hướng dẫn du lịch cho Thanh Diệp.
Rất hiển nhiên, Tần Vãn Thư làm hướng dẫn du lịch so với Tả Khinh Hoan xứng chức và hiểu biết hơn nhiều. Hầu như đối với từng cổ vật nàng đều có thể nói rõ lai lịch, cũng là liên miên không ngừng, làm cho Thanh Diệp nghe được thập phần hứng thú. Đồng thời trình độ thưởng thức nghệ thuật của Thanh Diệp cũng khiến Tần Vãn Thư ngạc nhiên.
Rõ ràng Tần Vãn Thư thân thiết với Thanh Diệp như vậy, còn cảm giác được sự yêu thích của nàng với Thanh Diệp. Nhưng Tả Khinh Hoan có thể cảm thấy Tần Vãn Thư càng tỏ ra lãnh đạm với mình hơn, cảm thấy Tần Vãn Thư nhiệt tình với Thanh Diệp bao nhiêu, lại càng vắng vẻ mình bấy nhiêu. Trong lòng Tả Khinh Hoan hoàn toàn không có tư vị, không nghĩ tới có một ngày mình cũng phải ghen tị với Thanh Diệp, so ra, Thanh Diệp và Tần Vãn Thư xác thực có càng nhiều đề tài chung.
Tần Vãn Thư trò chuyện với Thanh Diệp càng lâu, lại càng yêu thích cô gái này hơn. Tần Vãn Thư đột nhiên có cảm giác, nếu để Tả Khinh Hoan tiếp tục ở chung với Thanh Diệp vài năm, Tả Khinh Hoan có thể sẽ yêu thiếu nữ này. Dù sao thời gian nàng và Tả Khinh Hoan yêu nhau cũng chưa lâu bằng thời gian nàng và thiếu nữ này ở chung. Hơn nữa bản thân mình vượt trội thiếu nữ này chẳng qua chỉ là tuổi tác, cùng với sự lắng đọng của thời gian, thiếu nữ này một ngày nào đó sẽ đạt được trình độ hôm nay của mình, mà mình bại bởi thiếu nữ này cũng là thời gian, vẻ đẹp thanh xuân dào dạt và chí tiến thủ của nàng, mình đã không còn nữa.
Tần Vãn Thư lại nổi giận vì sự ra đi của Tả Khinh Hoan, nếu không phải nàng bỏ đi, mình như thế nào sẽ sinh ra cảm giác bất an và tự ti như lúc này. Chỉ là cảm giác này cũng chỉ nảy sinh trong giây lát, Tần Vãn Thư thấy suy nghĩ của mình rất buồn cười, có bao giờ nàng Tần Vãn Thư cần phải so đo tuổi tác với người khác, thực sự là càng lớn càng giống trẻ con.
Thanh Diệp càng giao lưu với Tần Vãn Thư, cảm giác mất mát ấn giấu sâu dưới đáy lòng càng dầy đặc. Tần Vãn Thư thật sự hoàn mỹ không chê vào đâu được, ngay cả bản thân đều sinh ra cảm giác tự ti. Thanh Diệp mới càng lý giải tỷ tỷ ban đầu vì sao lại tự ti đến mức lựa chọn ly khai.
Thanh Diệp phát hiện được có người bị vắng vẻ lâu lắm, nàng xem ánh mắt tỷ tỷ nhìn mình rất u oán, giống như mình đoạt mất người trong lòng nàng vậy, không khỏi bật cười thành tiếng.
Tả Khinh Hoan bị nụ cười của Thanh Diệp làm cho có chút xấu hổ, bản thân né tránh ánh mắt chế nhạo của Thanh Diệp. Nàng vươn tay nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Tần Vãn Thư, nếu không phải Thanh Diệp còn đang ở đây, bản thân không chừng sẽ làm nũng lấy lòng Tần Vãn Thư một phen.
"Tần Vãn Thư..." Tả Khinh Hoan có chút ủy khuất và lấy lòng kêu lên, nỗ lực đoạt lại sự chú ý của Tần Vãn Thư, không để Tần Vãn Thư chỉ biết chú ý đến cô muội muội chỉ ưu tú hơn mình một chút, phải biết rằng trâu già gặm cỏ non là không đúng. Tả Khinh Hoan nghĩ xong có chút chột dạ, vì Tần Vãn Thư không có chỗ nào giống trâu già đi. Chẳng qua Tần Vãn Thư năm nay 33 tuổi, Thanh Diệp mới 23 tuổi, ở trình độ nào đó. Thanh Diệp xác thực quá trẻ, chí ít trong suy nghĩ của Tả Khinh Hoan thì cô muội muội này quá non.
Bộ dáng chân chó nịnh nọt của Tả Khinh Hoan khiến Thanh Diệp thấy rất mới lạ, với khuôn mặt tiên nữ của tỷ tỷ lại làm ra hành động này, nói không nên lời có cảm giác bất đồng. Nguyên lai đây là cách chung sống của hai người, không hiểu sao trong lòng lại có chút ước ao.
Tần Vãn Thư chính là cố ý vắng vẻ Tả Khinh Hoan, thấy bộ dáng ủy khuất của nàng, trong lòng mới thoải mái không ít, thế nhưng nàng như trước không có ý muốn mềm lòng nữa.
Đi dạo một chút đã gần đến trưa, Tần Vãn Thư chuẩn bị về nhà. Tả Khinh Hoan rất buồn bực, chuyện duy nhất làm cho nàng hơi mừng, đó là bản thân động chân động tay với Tần Vãn Thư, không bị cự tuyệt. Chỉ là vừa nhớ đến thời gian vừa rồi bị Tần Vãn Thư lơ là, Tả Khinh Hoan lại u oán nhìn đối phương, đáng tiếc người kia lại làm như không thấy.
"Em có thể gọi chị là Tần tỷ được không?" Thanh Diệp ngọt ngào vừa cười vừa hỏi.
Tần Vãn Thư gật đầu, muội muội là do Tả Khinh Hoan kết nghĩa. Nếu là muội muội của Tả Khinh Hoan, tự nhiên cũng là muội muội của mình, đặc biệt cô em gái này còn rất được lòng người.
Tần Vãn Thư đến bãi đậu xe để lấy xe. Hai người vừa về nước không bao lâu, Tả Khinh Hoan vội vàng làm việc, xe còn chưa chuẩn bị kịp, cho nên không lái xe đến. Do Tần Vãn Thư có xe nên đưa hai người về. Kỳ thực Tần Vãn Thư chủ yếu muốn đưa Thanh Diệp, Tả Khinh Hoan coi như tiện đường đi theo
"Tần tỷ thật tốt." Thanh Diệp phát ra từ nội tâm nói.
"Đúng vậy, hôm nay chị ấy đối xử với em tốt lắm." Tả Khinh Hoan thừa nhận mình ghen tị. Người ta mới là kẻ bị ra rìa được không.
"Chị đang ghen sao?" Thanh Diệp hứng thú hỏi lại.
Tả Khinh Hoan tự nhiên không thừa nhận, làm gì có đạo lý ghen ăn tức ở với muội muội, nhưng Tần Vãn Thư không khỏi rất thân thiết với Thanh Diệp.
"Nói không chừng, Tần tỷ tỷ cũng đang ghen nha!" Thanh Diệp suy đoán thật đúng là nhất châm kiến huyết. Tần tỷ tỷ nếu biết mình đang ở nhà của tỷ tỷ, chắc chắn sẽ phát ghen. Trong nhà Tả Khinh Hoan còn giữ lại rất nhiều đồ của Tần Vãn Thư, Thanh Diệp tự nhiên biết Tần Vãn Thư đã từng ở nơi đó. Đó là thế giới thuộc về hai người, bây giờ mình lại đến ở, Tần Vãn Thư ít nhiều sẽ cảm thấy không gian cá nhân bị xâm nhập.
"Thanh Diệp ở đâu?" Tần Vãn Thư mở miệng hỏi địa chỉ. Nàng cũng không nghĩ tới Tả Khinh Hoan sẽ để Thanh Diệp ở lại nhà mình.
"Em ở nhà của tỷ tỷ." Thanh Diệp rất tự nhiên trả lời, nàng quyết định thúc đẩy một chút cho tỷ tỷ và Tần tỷ tỷ. Dù sao tỷ tỷ thoạt nhìn rất sốt ruột rồi.
Tâm tình vốn tốt đẹp của Tần Vãn Thư thoáng chốc biến mất sạch, vẻ mặt giống như kết băng, Thanh Diệp ở nhà Tả Khinh Hoan. Nhà của Tả Khinh Hoan chính là dành cho người độc thân, chỉ có một phòng ngủ, một chiếc giường. Tần Vãn Thư không tin Tả Khinh Hoan sẽ ủy khuất để Thanh Diệp ngủ trên sô pha, như vậy hai người nhất định ngủ chung một giường, hai người có thể thân thiết đến mức đồng sàng cộng chẩm (chung chăn chung gối) sao? Tần Vãn Thư vừa nghĩ đến cảnh tượng đó, trong lòng cực kỳ khó chịu, có loại cảm giác bị xâm phạm lãnh địa, đồng thời cảm thấy không chỉ có mình mới được đối xử đặc biệt.
Khinh Hoan hậu tri hậu giác cảm thấy có điểm không ổn.
"Thanh Diệp vừa tới Trung Quốc, chưa có chỗ dừng chân, cho nên tạm thời ở nhà của em, đợi Tiêu di trở về..." Tả Khinh Hoang nhanh chóng lên tiếng thanh minh.
Thế nhưng Tần Vãn Thư không nói gì, giống như không có nghe lọt tai. Tả Khinh Hoan lại cảm giác bản thân đang độc thoại một mình, bởi vì Tần Vãn Thư hoàn toàn không phản ứng lại bất cứ câu nói nào của mình. Tả Khinh Hoan cảm thấy nỗ lực nguyên buổi sáng của mình hình như đổ sông đổ biển, giống như quan hệ của hai người càng lúc càng căng.
Thanh Diệp thấy bầu không khí cứng ngắc trong xe, thầm nghĩ không phải mình giúp bậy giúp bạ đi.
Tới trước khu nhà của Tả Khinh Hoan, Thanh Diệp nói tiếng cám ơn, nhanh chân mượn cớ lên nhà trước, chừa lại Tả Khinh Hoan và Tần Vãn Thư ở trong xe.
"Tần Vãn Thư, Thanh Diệp chỉ là em gái." Tả Khinh Hoan có chút lo lắng giải thích.
"Em nên xuống xe." Tần Vãn Thư rất lãnh đạm đáp lại, hiển nhiên đối với đề tài này hoàn toàn không có hứng thú, cũng không nghĩ tiếp tục nghe.
"Không muốn." Tả Khinh Hoan cho dù chết cũng nhất quyết không bước xuống.
Tần Vãn Thư híp mắt, trong lòng nảy sinh tức giận.
"Em xác định không xuống?" Giọng nói của Tần Vãn Thư càng trở nên lạnh lẽo. Đây là thái độ lạnh lùng nhất từ khi hai người gặp lại tới giờ.


Chương 124 - Hạ thuốc

Tả Khinh Hoan không chỗ dừng chân, không thể làm gì khác hơn là đến khách sạn thuê phòng. Ở khách sạn mấy ngày, Tả Khinh Hoan cảm thấy đặc biệt khổ sở. Trước đây ở Nhật, Tần Vãn Thư không có bên cạnh, cảm giác cô tịch và điên cuồng tưởng niệm còn cố gắng kiềm nén, bởi vì trong lòng luôn tồn tại một tín niệm, nàng đều có thể nhẫn nại. Nhưng hôm nay đã quay lại, cùng ở trong một thành phố với người yêu, nhưng không thể gặp gỡ hoặc gần nhau, nghĩ đến Tả Khinh Hoan lại trằn trọc khó ngủ, cũng không biết bao giờ Tần Vãn Thư mới hết giận. Càng không gặp được Tần Vãn Thư, Tả Khinh Hoan phát hiện bản thân càng nóng nảy và sốt ruột, hận không thể phóng thẳng đến trước mặt Tần Vãn Thư.
Tần Vãn Thư về nhà đã một hồi lâu, trong lòng vẫn còn tức giận, nàng vừa nghĩ đến việc Tả Khinh Hoan và Thanh Diệp cùng ngủ trên một chiếc giường, khúc mắc trong đầu như thế nào cũng không thể tiêu trừ. Bản thân mình trong ba năm nay luôn giữ một khoảng cách nhất định với người khác, không để cho ai xâm nhập vào khu vực an toàn của mình. Tả Khinh Hoan khen ngược, nhận thức một muội muội không nói, còn hòa hảo cùng muội muội thân mật khăng khít. Tần Vãn Thư nghĩ đến trong lòng lại dấy lên một ngọn lửa, không có xu hướng lụi tàn mà càng cháy càng mạnh. Đây là kết quả của lòng đố kị, cho nên trong thời gian ngắn Tần Vãn Thư không muốn gặp Tả Khinh Hoan, vì thế không hề bước ra cửa. Chuyện này lại làm Lâm Tĩnh Nhàn vui như điên, khó được nữ nhi có nhiều thời gian giúp mình trò chuyện.
"Nghe tiểu Vũ nói, cô gái kia đã về nước." Lâm Tĩnh Nhàn vẫn đều muốn gặp mặt Tả Khinh Hoan, đáng tiếc chưa có cơ hội. Theo đạo lý, nếu cô gái kia trở lại, Vãn Thư phải vui vẻ mới đúng, thế nhưng bà cảm giác Vãn Thư hoàn toàn không có tâm tình giống như được gặp lại người yêu.
"Dạ." Tần Vãn Thư thản nhiên trả lời.
"Con còn giận chuyện cô ta ra đi không lời từ biệt ba năm trước phải không?" Lâm Tĩnh Nhàn thấy thái độ lãnh đạm của nữ nhi, đoán rằng nàng đang giận nữ hài kia. Từ nhỏ đến lớn số lần nữ nhi tức giận có thể đếm được trên đầu ngón tay, nổi giận như lúc này quả thật chưa từng xảy ra.
Tần Vãn Thư vẫn giữ trầm mặc, còn hơn Tả Khinh Hoan bỏ đi ba năm trước. Hiện tại nàng càng tức chuyện Tả Khinh Hoan đối xử quá mức thân mật với Thanh Diệp.
Lần trước nói đến chuyện cô gái ấy bỏ đi, Vãn Thư vẫn chưa tức giận như lúc này, chẳng lẽ đã phát sinh chuyện gì khiến Vãn Thư càng để ý hơn?
"Tiểu Vũ nói cô gái đó còn cùng một cô gái người Nhật trở về, là bởi vì cô gái Nhật kia phải không?" Lâm Tĩnh Nhàn hỏi thử, tâm tư của người mẹ quả nhiên tinh tế, vừa đoán lập tức liền trúng được vài phần.
"Mẹ, con không sao, mẹ đừng đoán mò nữa." Tần Vãn Thư hướng Lâm Tĩnh Nhàn mỉm cười, cũng không nghĩ tiếp tục đề tài này. Lâm Tĩnh Nhàn là người khôn khéo, lập tức nhìn ra nụ cười của con gái có phần miễn cưỡng, xem ra bản thân mình đoán trúng rồi, khó được nữ nhi luôn luôn xuất sắc cũng sẽ có thời điểm không tự tin.
"Hai người ba năm không gặp, không phải là tiểu biệt thắng tân hoan chính là thời điểm tình ý nồng nàn không đúng sao? Người ta cũng là con gái, vạn nhất người ta không chịu nổi tính tình lãnh đạm của con, đi tìm người khác làm sao bây giờ?" Lâm Tĩnh Nhàn thật đúng là lửa cháy thêm dầu mà nói. Nữ nhi một khi sinh khí tám phần chắc chắn sẽ cực kỳ lãnh đạm con gái người ta.
"Nếu em ấy dễ dàng thay lòng đổi dạ, con không cần!" Tần Vãn Thư nhíu mày nói, người mà Tần Vãn Thư lựa chọn nào có dễ dàng thay lòng đổi dạ như thế.
Lâm Tĩnh Nhàn thấy Tần Vãn Thư trúng bẫy, không khỏi lên tiếng cười, hiếm khi thấy được nữ nhi giận dỗi, lúc này mới giống một cô gái đang yêu chứ.
"Mẹ!" Tần Vãn Thư bị mẹ của mình trêu chọc có chút đỏ mặt. Tần Vãn Thư vốn không muốn thừa nhận bản thân mình đố kỵ, hôm nay bị mẹ mình nhìn thấu, không biết để mặt mũi ở chỗ nào.
"Con gái của mẹ ưu tú như thế, cô gái đó có con rồi làm sao còn vừa mắt những người khác chứ? Cô ta ở bên ngoài ba năm chỉ sợ là ăn không ít khổ, người ta cũng là nữ hài tử, cũng cần người đau lòng, con đừng lãnh lạc người ta đó." Lâm Tĩnh Nhàn thế nhưng biết một khi nữ nhi lãnh đạm với người khác uy lực lớn cỡ nào, sợ cô gái kia chịu không nổi. Từ nhỏ đến lớn, người dám theo đuổi nữ nhi không nhiều lắm. Nữ nhi xuất sắc là một chuyện, ngoài ra nữ nhi tuy đối người ngoài ôn hòa, thế nhưng cảm giác xa lánh nàng tạo ra lại khiến vô số người dừng chân, làm cho bọn họ chỉ dám đứng xa xa nhìn mà không dám bước tới gần làm quen.
"Mẹ, con còn chưa cưới em ấy vào nhà, mẹ đã biết cách đau lòng con dâu rồi." Tần Vãn Thư bất mãn nói, nhưng mà trong lòng lại có chút vui vẻ. Mẫu thân là thật tâm mong muốn bản thân mình tìm được hạnh phúc.
"Bởi vì đó là người yêu của Vãn Thư, cho nên yêu ai yêu cả đường đi lối về." Lâm Tĩnh Nhàn nghĩ đến tương lai lâu dài. Bà vì nữ nhi đều có dự định trong tương lai, nếu nữ nhi yêu chính là nữ nhân, không có hài tử, bà dự định tặng đứa con thứ hai của tiểu Vũ để làm thừa tự cho Vãn Thư, có một đứa con mới giống một gia đình hoàn chỉnh.
"Thế nào rồi?" Lý Hâm hỏi người đang lộ ra biểu tình buồn bả ủ dột là Tả Khinh Hoan.
Từ lần trước đụng phải, đã có một tuần Tả Khinh Hoan chưa gặp lại Tần Vãn Thư. Tả Khinh Hoan nghĩ bản thân không thấy được Tần Vãn Thư nhanh muốn phát điên, thế nhưng lại không thể trực tiếp chạy tới biệt thự của Tần gia để đòi người. Dù sao Tần lão gia tử hận không thể khiến mình và Tần Vãn Thư nội bộ mâu thuẫn mà xa nhau, tự nhiên chỉ có thể đợi đến lúc năn nỉ được Tần Vãn Thư, mới dám đến Tần gia bái phỏng. Sau đó ép Tần lão gia tử thực hiện hứa hẹn. Vấn đề là hiện tại không gặp được Tần Vãn Thư, khiến nàng hết đường xoay xở, mau sốt ruột muốn chết rồi.
Tả Khinh Hoan đơn giản kể lại chuyện lần trước cho Lý Hâm nghe.
"Xem ra Tần Vãn Thư là phát ghen a, có thể ghen nói rõ vấn đề không lớn. Chỉ cần bồ gặp được Tần Vãn Thư, đưa cô ta lên giường lăn lộn vài vòng, vấn đề gì đều có thể giải quyết." Lý Hâm phát biểu cao kiến tinh túy của mình. Đầu giường đánh nhau cuối giường hòa hảo, câu này không phải không có đạo lý. Mỗi lần Vấn Vấn làm mình tức giận, ở trên giường vận động một phen, bản thân tức giận cái gì cũng chẳng nhớ nổi. Trên thực tế, Lý Hâm căn bản sẽ quên mất bản thân tức giận cái gì.
"Vấn đề là, hiện tại chị ấy không để ý tới mình, mình không thấy được bóng dáng của chị ấy." Không nói đến mình rất cơ khát muốn cùng Tần Vãn Thư lên giường. Vấn đề là bản thân căn bản không thấy được nàng, cho dù gặp được, Tả Khinh Hoan cũng không cảm thấy lên giường là có thể đối phó được Tần Vãn Thư. Nghiêm Nhược Vấn đối phó Lý Hâm là chuyện dễ dàng, Lý Hâm đối phó Nghiêm Nhược Vấn tất nhiên không dễ, giống như Tần Vãn Thư muốn đối phó mình, quả thực là dễ như trở bàn tay, còn mình đối phó với nàng, vô vọng đi.
"Đêm nay các quan chức cao cấp ở Tần thị có một bữa tiệc rượu. Có người nói Tần Vãn Thư sẽ xuất hiện, mình là phu nhân phó giám đốc, cho nên có thể lạm dụng chức quyền một chút." Lý Hâm vẻ mặt tự hào khoe công.
Tả Khinh Hoan có điểm do dự, tiệc rượu nội bộ của Tần thị, mình đến không thỏa đáng. Nhưng để gặp mặt Tần Vãn Thư, nàng mặc kệ. Không thể lấy danh phận tổng giám đốc đương nhiệm của Hạo Đạt đến, có thể làm người phục vụ chắc là ổn thỏa.
Tần Vãn Thư vốn không muốn tới tham gia bữa tiệc này, chỉ bất quá đại ca và Nghiêm Nhược Vấn hết lòng mời, không thể chối, mới miễn cưỡng xuất hiện tham gia.
Tần Vãn Thư vừa đến, Tả Khinh Hoan đã nhìn thấy ngay, đáng tiếc bản thân hiện tại lấy thân phận của một người phục vụ, không thể liều lĩnh đến gần, chỉ có thể đứng ở một góc nhỏ, xa xa ngắm nàng. Rõ ràng Tần Vãn Thư gần trong gang tấc, sao lại cảm giác giống như xa tận chân trời. Điều này làm cho cảm giác lo âu trong lòng Tả Khinh Hoan càng tràn lan, nàng cảm thấy xa xa nhìn Tần Vãn Thư mà cái gì đều không làm được khiến bản thân rất bất mãn.
Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư bị một đám quản lý cao cấp vây quanh, căn bản không có thời gian một mình. Vừa thấy đồ uống trong tay Tần Vãn Thư đã trống không, Tả Khinh Hoan linh cơ khẽ động đi lấy một ly nước chanh pha thêm một chút rượu mạnh vào, sau đó đưa cho Lý Hâm.
"Bồ đưa ly nước chanh này cho Tần Vãn Thư đi." Tả Khinh Hoan quỷ dị dặn dò Lý Hâm.
"Có huyền cơ?" Lý Hâm hiếu kỳ hỏi.
"Để đến khi Tần Vãn Thư đỏ mặt, bồ tìm đại cái cớ đưa chị ấy ra ngoài nha." Tả Khinh Hoan nghĩ biện pháp này có phần âm hiểm, nhưng có cách tiếp cận Tần Vãn Thư là tốt rồi, đêm nay tất phải đem Tần Vãn Thư gạt vào trong tay.
"Bồ hạ xuân dược?" Lý Hâm kinh ngạc kêu to, Tả Khinh Hoan quả nhiên gấp gáp, vạn nhất dược tính phát tác Tần Vãn Thư đợi không kịp thì sao? Lý Hâm đã nghĩ bậy nghĩ bạ.
"Là rượu thôi." Nếu không phải sợ ảnh hưởng hình tượng của bản thân. Tả Khinh Hoan thật muốn trợn trắng mắt nhìn Lý Hâm, rõ ràng kẻ nặng khẩu vị là Lý Hâm có được hay không, nàng làm sao có khả năng bỏ mấy thứ hạ lưu này cho Tần Vãn Thư.
Lý Hâm một bộ thông tình đạt lý, xem ra Tả Khinh Hoan chấp nhận sáng kiến của mình, chuẩn bị chuốc say Tần Vãn Thư, hắc hắc. Lý Hâm đắc ý hướng Tả Khinh Hoan cười đến không đứng đắn, sau đó lẳng lơ cầm ly nước chanh pha rượu đi về phía Tần Vãn Thư.
Tả Khinh Hoan cảm thấy rất vô lực với Lý Hâm, không muốn giải thích thêm cái gì, nàng toàn là suy nghĩ những thứ xấu xa. Tả Khinh Hoan chỉ muốn tạo ra một cơ hội để mình và Tần Vãn Thư cùng một chỗ mà thôi.
Lý Hâm rất nhiệt tình đưa nước chanh cho Tần Vãn Thư, sau khi tiếp nhận ly nước, tuy nghĩ hành động của Lý Hâm có chút kỳ lạ, nhưng Tần Vãn Thư không để trong lòng. Lý Hâm hoàn thành nhiệm vụ xong, xoay người hướng Tả Khinh Hoan giơ chữ V thắng lợi. Tả Khinh Hoan lúc này nào có tâm tư để ý Lý Hâm, chỉ là khẩn trương nhìn chằm chằm ly nước trong tay Tần Vãn Thư, thấy nàng cầm ly nước bất động, trong lòng không biết có bao nhiêu sốt ruột. Chẳng qua bao lâu, Tần Vãn Thư mới nhấp một ngụm, Tả Khinh Hoan cảm giác trái tim khẩn trương từng đợt, càng nhảy càng nhanh.
Tần Vãn Thư uống một chút, phát hiện Lý Hâm đang chằm chằm nhìn về phía mình. Lý Hâm thấy Tần Vãn Thư nhìn lại hướng này, lập tức tặng cho nàng một nụ cười quyến rũ lẳng lơ, thuận tiện phao mị nhãn, khiến da gà trên người Tần Vãn Thư đều nổi lên.
Tần Vãn Thư chỉ uống một ngụm nhỏ, cảm giác gương mặt có chút nóng lên, đầu hơi say xẩm.
"Có phải bị choáng váng hay không, tôi đưa chị đến phòng VIP dành cho khách nghỉ nha." Lý Hâm thấy Tần Vãn Thư đỏ mặt, liền biết rượu bắt đầu phát huy tác dụng, rất nhiệt tình đề nghị.
Tần Vãn Thư rốt cuộc biết chỗ nào không đúng, trong ly nước chanh có pha rượu.
"Cũng tốt." Tần Vãn Thư bây giờ vô lực truy cứu vì sao Lý Hâm có ý pha rượu vào nước chanh đưa cho mình. Nhưng cơ thể chỉ cần đụng một giọt rượu sẽ say, bản thân xác thực không thích hợp chần chừ ở nơi này.
Tần Vãn Thư bước vào căn phòng do Lý Hâm an bày, liền thấy Tả Khinh Hoan với trang phục nhân viên phục vụ. Nàng đã hiểu đây tuyệt đối là mấy trò xấu do Tả Khinh Hoan bày ra, Tần Vãn Thư hơi tức giận nghĩ bỏ ra ngoài. Tả Khinh Hoan lại ôm chặt lấy nàng, không để nàng rời đi, cũng không biết là có phải do tác dụng của rượu, hay bởi vì Tả Khinh Hoan ôm quá chặt, Tần Vãn Thư hoàn toàn không có đường né tránh.
"Tần Vãn Thư, em nhớ chị đều nhanh phát điên rồi, không cần sinh khí nữa được không?" Tả Khinh Hoan dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhất để cầu xin. Vòng tay ôm chầm Tần Vãn Thư vào lòng, cố gắng để cho nàng ở trong lòng mình ngoan ngoãn lại.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna