Google.com.vn Đọc truyện Online

05/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 127 + 128

Đăng bởi Ngân Giang | 05/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 127 - Lời đường mật

"Không được." Tần Vãn Thư cự tuyệt không chừa đường thương lượng, có thể nói là Tần Vãn Thư đã vô lực thấu xương với những câu nói của người yêu. Nếu không phải bản thân từ trước đến giờ luôn rất bình tĩnh, chắc chắn bị những vấn đề mà Tả Khinh Hoan hỏi ra làm cho mặt đỏ đến mang tai.
"Tần Vãn Thư, thực sự không được sao?" Tả Khinh Hoan kiên quyết giống như keo dính chuột, vì mưu cầu lợi ích của bản thân phải tận hết sức lực.
Tần Vãn Thư không thèm để ý tới Tả Khinh Hoan, nếu không người kia sợ sẽ tiếp tục bám riết đề tài này không tha.
Tả Khinh Hoan thấy thái độ của Tần Vãn Thư, lập tức biết phúc lợi của bản thân không có. Chẳng qua Tần Vãn Thư tha thứ cho mình, nàng đối với việc này đã thấy thỏa mãn, những chuyện khác tất cả chờ quan hệ của hai người khôi phục hài hòa sau rồi tính tiếp.
"Em nghĩ đến chị còn lâu mới để ý đến người ta..." Tả Khinh Hoan ôm Tần Vãn Thư tiếp tục làm nũng.
"Chị còn ngại là chưa đủ lâu đâu." Tần Vãn Thư cũng hiểu được bản thân để ý Tả Khinh Hoan quá sớm.
"Tần Vãn Thư, cám ơn chị còn yêu em, cũng cám ơn chị đã tha thứ cho em." Tả Khinh Hoan sửa lại thái độ vừa rồi, nghiêm túc nhìn Tần Vãn Thư.
Tần Vãn Thư không nói, chỉ là ánh mắt nhìn đối phương trở nên mềm mại không ít.
"Vì sao?" Tả Khinh Hoan hỏi, từ biệt ba năm không liên hệ một lần, một nữ nhân kiên quyết như thế, vì sao sẽ dễ dàng tha thứ cho mình chứ? Tả Khinh Hoan vẫn mang theo cảm giác không chân thật.
"Bởi vì em cũng là nữ tử, cũng cần có người thương tiếc. Nếu em là nam tử, chị nhất định không tha thứ em nhanh như vậy." Tần Vãn Thư thân thủ nhẹ nhàng ôm eo Tả Khinh Hoan, dịu dàng vuốt ve mái tóc dài của nàng.
Tả Khinh Hoan không hiểu vì sao trong lòng có cảm giác ấm áp. Tuy rõ ràng là cực kỳ cảm động, lại xen lẫn tư vị khó chịu. Nước mắt cũng không thể khống chế trượt dài xuống dưới, hình như bản thân ở trong mơ từng nghe qua lời này, thế nhưng không nhớ rõ mình đã từng mơ như thế.
Tần Vãn Thư thấy những giọt lệ của Tả Khinh Hoan, những lời này mặc dù khiến nàng cảm động, nhưng cũng không đến mức phải khóc mới đúng. Chẳng qua vô luận thế nào, nhìn Tả Khinh Hoan rơi lệ, luôn luôn kích động đến địa phương mềm mại nhất trong lòng nàng.
"Thế nào lại khóc rồi?" Tần Vãn Thư ôn nhu hỏi, nàng không muốn nhìn thấy nhất là nước mắt của người yêu.
"Tần Vãn Thư, vì sao ba năm qua chị cũng không chịu liên hệ với em, mà em cũng không thể liên hệ được chị. Em rất nhớ chị." Tả Khinh Hoan càng nói nước mắt càng chảy ra nhiều hơn. Vốn không có cảm giác ủy khuất, thế nhưng vừa khóc được một chút, nàng đã thấy mình cực kỳ tủi thân.
Bởi vì sợ một khi liên lạc nhịn không được sẽ gọi em trở về, chị có thể cho em một bầu trời để bay lượn. Hơn nữa chỉ có những người chân chính học cách đối mặt với cô đơn mới thực sự trưởng thành, chịu được tịch mịch, mà không bị người khác hoặc việc khác mê hoặc, đây cũng là một loại khảo nghiệm. Huống chi, bản thân vẫn khí chuyện Tả Khinh Hoan tự quyết ý bỏ đi, dù sao thời gian ba năm không ngắn, mình không thể giả vờ như không có chuyện gì.
"Đừng khóc nữa, sự trưởng thành của ba năm qua biến đi đâu mất rồi?" Tần Vãn Thư không trực tiếp trả lời, chỉ là động tác vỗ tay Tả Khinh Hoan càng trở nên dịu dàng.
"Tần Vãn Thư, sau này không thể không quan tâm em, cứ như vậy trong lòng em rất lo lắng, không có cảm giác an toàn." Ở Nhật, không biết có bao nhiêu buổi tối, cô đơn vắng vẻ đến nỗi không thể an giấc, muốn nghe giọng nói của Tần Vãn Thư, thế nhưng căn bản không dám gọi cho nàng. Cái loại cảm giác cô độc này luôn khiến mình mất ngủ trắng đêm, muốn tìm nhiều ít nỗ lực mới khắc chế ước ao quay về gặp Tần Vãn Thư. Tư vị này Tả Khinh Hoan không bao giờ muốn nếm trải một lần nữa.
"Chị đáp ứng em." Tần Vãn Thư thương tiếc ôm lấy Tả Khinh Hoan, trong lòng kỳ thực biết nàng như trước là một người không có cảm giác an toàn. Trước đây mình luôn bày ra một bộ mặt lạnh băng với nàng, chắc chắn khiến nàng lo lắng không yên.
Câu trả lời của Tần Vãn Thư khiến Tả Khinh Hoan không hiểu sao an tâm hơn. Nàng nghĩ Tần Vãn Thư của ba năm trước đây đã quay về, nàng cũng ôm Tần Vãn Thư chặt hơn. Trái tim không cần bị treo trên không, rốt cuộc có thể chạm đất rồi.
Tả Khinh Hoan dùng tay lung tung lau đi nước mắt, nàng không hiểu được ngày hôm nay vì sao sẽ rơi nhiều nước mắt đến thế, vốn tưởng rằng bản thân bây giờ đã trở nên kiên cường mới đúng.
Tần Vãn Thư rút ra khăn giấy đặt trên bàn, nhẹ nhàng thay Tả Khinh Hoan lau đi những dòng lệ trên mặt. Nàng không thích thấy Tả Khinh Hoan khóc, lúc này sự giận dỗi và không cam lòng biến mất không còn dấu vết, còn lại chính là tràn ngập yêu thương.
"Bây giờ em rất xấu xí phải không?" Tả Khinh Hoan thấp thỏm hỏi, nhớ tới vấn đề hình tượng, nàng một điểm cũng không hy vọng Tần Vãn Thư thấy những lúc mình lôi thôi.
"Có một chút." Kỳ thực Tần Vãn Thư nghĩ bây giờ Tả Khinh Hoan rất khả ái, cặp mắt hồng hồng, giống một chú thỏ con.
"Tần Vãn Thư, chị không thể nói hai câu đường mật sao, có thể nói bất cứ thời điểm nào em đều xinh đẹp không được hay sao?" Tả Khinh Hoan vẻ mặt phiền muộn than thở, biết rõ người ta lưu ý hình tượng trong lòng nữ thần mà còn nỡ lòng nào phũ phàng.
"Từ trước đến giờ chị không biết nói dối." Tần Vãn Thư thấy Tả Khinh Hoan đã khôi phục dáng vẻ như thường, lúc này mới yên tâm, có tâm tình chọc ghẹo Tả Khinh Hoan.
Không hiểu phong tình mới đúng, Tả Khinh Hoan nghĩ thầm, bất quá một câu nói vừa rồi của Tần Vãn Thư, có thể xem như là một câu thâm tình nhất từ lúc mới gặp đến giờ.
"Tần Vãn Thư, chị lập lại câu vừa rồi một lần nữa được không?" Tả Khinh Hoan vẻ mặt nóng bỏng nhìn Tần Vãn Thư.
"Câu nào?" Tần Vãn Thư nhớ vừa rồi mình nói rất nhiều câu, không biết Tả Khinh Hoan muốn nghe lại câu nào.
"Em là nữ tử. Chị muốn thương yêu em, là câu đó đó." Tả Khinh Hoan nghĩ mình rất thích nghe được câu đó từ miệng Tần Vãn Thư.
Tần Vãn Thư nghĩ có chút lời có chút cảm giác hiểu ngầm thì tốt hơn, nếu nói ra một lần nữa thì không được tự nhiên, hơn nữa đặc biệt lúc không có ngữ cảnh (bối cảnh ngôn ngữ làm cơ sở cho việc sử dụng từ ngữ và tạo lập lời nói, đồng thời làm căn cứ để lĩnh hội thấu đáo lời đó), sẽ khiến cho cả hai cảm thấy đột ngột.
"Chị đói bụng quá." Tần Vãn Thư nỗ lực nói sang chuyện khác.
"Nói đi, người ta muốn nghe mà!" Tả Khinh Hoan không chịu buông tha.
"Cũng không nhỏ nữa, còn thích làm nũng." Tần Vãn Thư chọc ghẹo nói, kỳ thực trong khung Tả Khinh Hoan vẫn còn là một tiểu nữ nhân.
Tả Khinh Hoan biết mình năm nay 27 tuổi rồi, có thể coi là nửa thục nữ, thế nhưng đối với Tần Vãn Thư, chính là giống tiểu cô nương thích làm nũng.
"Cũng bởi vì đối tượng là chị thôi." Tả Khinh Hoan nghiêm túc nói.
"Chị biết." Tần Vãn Thư vừa cười vừa nói, nàng thích Tả Khinh Hoan giống trước đây ỷ lại bản thân. Mặc dù có bầu trời của riêng nàng, nhưng giống như trước mình chính là người được ỷ lại nhất trong thế giới của nàng.
Tả Khinh Hoan vui vẻ khi Tần Vãn Thư nói "Tôi biết", cảm giác tất cả đều được nàng hiểu rõ trong lòng.
"Đã đói bụng phải không? Em gọi phục vụ đưa bữa sáng đến." Tả Khinh Hoan lúc này mới buông ra Tần Vãn Thư, chuẩn bị gọi điện thoại cho phục vụ phòng, để nhân viên đưa hai phần ăn sáng lên phòng.
"Chị đây đi tắm trước." Tần Vãn Thư nói xong liền bước vào phòng tắm.
"Thanh Diệp còn đang ở nhà em sao?" Tắm xong, đang ăn điểm tâm, đột nhiên Tần Vãn Thư hỏi.
"Ngày hôm qua em ấy đã chuyển đến chỗ của Tiêu di, bởi vì em ấy là con gái của Tiêu di mà." Tả Khinh Hoan dè dặt trả lời, nàng hiểu rõ Tần Vãn Thư để tâm đến chuyện của Thanh Diệp.
"Trước đây do Tiêu Khởi Nam đưa em đi Nhật Bản?" Tần Vãn Thư sớm đã biết là Tiêu Khởi Nam tiễn bước Tả Khinh Hoan đến Nhật, cho nên mới yên tâm để nàng ở lại nơi đó.
"Ân." Tả Khinh Hoan thấy Tần Vãn Thư dường như không chút nào để ý tình trạng bây giờ của Thanh Diệp, mới yên lòng.
Tả Khinh Hoan giản lược kể cho Tần Vãn Thư nghe quan hệ của Tiêu Khởi Nam và Bắc Dã Phong.
"Nghĩ không ra Tiêu Khởi Nam có quan hệ sâu xa với Bắc Dã gia như vậy, bà là một nữ nhân khiến người khác bội phục, có thời gian chị cùng em đến bái phỏng một lần." Tần Vãn Thư nhẹ nhàng đề nghị, nghĩ đến Tả Khinh Hoan còn thiếu một phần nhân tình thật lớn của Tiêu Khởi Nam. Nếu Tả Khinh Hoan thiếu, tự nhiên cũng giống như bản thân mình thiếu.
"Tiêu di nhất định phải đến thăm, chẳng qua, ngược lại em thật muốn đến Tần gia một chuyến." Tả Khinh Hoan vẫn muốn đến bái phỏng Tần lão gia tử một chuyến, Tiêu di chờ thêm chút thời gian cũng được, phỏng chừng lúc này Tiêu di còn đang vui vẻ khi gặp lại nữ nhi.
"Cũng được, lần này chúng ta cùng nhau quay về Tần gia." Tần Vãn Thư hiểu được chuyện này cần phải thực hiện trước.

Chương 128 - Ái tình, thân tình

Sau khi ăn xong bữa sáng, Tần Vãn Thư cùng Tả Khinh Hoan rời khách sạn trở lại nhà của Tả Khinh Hoan.
Tần Vãn Thư bước vào nhà, giống như tùy ý nhưng thật ra đang chăm chú nhìn qua một lần. Cùng ba năm trước không thay đổi gì, không giống có người ngoài từng ở qua. Thanh Diệp là một cô gái tinh tế và thể thiếp, hoàn toàn không chừa lại chút dấu vết nào. Tần Vãn Thư đối với một cô gái như Thanh Diệp càng trở nên yêu thích.
"Thanh Diệp là một cô gái tốt." Tần Vãn Thư cảm thán từ trong nội tâm mà nói.
"Ừ." Tả Khinh Hoan chỉ đơn giản gật đầu. Tuy trong lòng có đầy những từ ngữ ca ngợi Thanh Diệp, nhưng trước mặt người yêu đi khen người con gái khác, chuyện ngu xuẩn như vậy chắc chắn bản thân sẽ không dại gì mà làm.
"Sau này đổi căn nhà lớn hơn một chút, miễn cho có khách đến lại không có chỗ ở." Tả Khinh Hoan tự giác nói.
"Cũng tốt." Tuy luyến tiếc nơi này, nhưng Tần Vãn Thư nghĩ chỗ này hai người ở có điểm chật chội. Cả nàng và Tả Khinh Hoan đều cần không gian riêng.
"Chúng ta đi chợ mua đồ ăn đi. Buổi trưa em làm cơm cho chị ăn có được không?" Tả Khinh Hoan từ sau ôm lấy thắt lưng Tần Vãn Thư, nhẹ nhàng hỏi. Chỉ cần đơn giản ôm Tần Vãn Thư như lúc này cũng khiến bản thân cảm thấy hạnh phúc.
"Ân." Tần Vãn Thư gật đầu. Kỳ thực nàng rất nhớ Tả Khinh Hoan, cũng nhớ nhung những chuyện mà Tả Khinh Hoan làm cho mình.
"Chúng ta chỉ có hai người, có phải là mua quá nhiều hay không?" Tần Vãn Thư nhìn đống túi xách trên tay mình và Tả Khinh Hoan, lên tiếng nhắc nhở kẻ nào đó còn đang hăm hở tiếp tục công cuộc mua bán.
"Thế nhưng lâu rồi không có nấu ăn, cái gì em cũng muốn làm." Tả Khinh Hoan chưa từng xuống bếp trong ba năm qua. Đây là bữa cơm đầu tiên tự tay làm cho Tần Vãn Thư, tự nhiên muốn dùng tâm gấp đôi.
"Em không làm cho Thanh Diệp ăn sao?" Tần Vãn Thư tùy tiện hỏi, kỳ thực nàng không hy vọng Thanh Diệp có thể chia xẻ những đặc quyền mà Tả Khinh Hoan dành cho mình.
"Không có, tay nghề của Thanh Diệp không kém cạnh gì Lý Hâm. Thật ra thỉnh thoảng em ấy cũng nấu cho em ăn, hơn nữa em chỉ nguyện ý làm người nấu cơm cho Tần Vãn Thư mà thôi." Tả Khinh Hoan mặc dù khó tránh nghi ngờ dùng lời ngon tiếng ngọt. Nhưng trên thực tế, ở Nhật không có nhiều thời gian để xuống bếp, Thanh Diệp là tiểu thư, hơn nữa tài nghệ nấu nướng cực tốt, bản thân không nhất thiết phải động thủ. Với lại bản thân mình không phải đam mê ẩm thực, nếu không phải làm cho người mình yêu, Tả Khinh Hoan cũng không có hứng thú lớn như vậy.
"Thanh Diệp thực sự là một cô gái ưu tú." Tần Vãn Thư nghĩ cùng là tiểu thư, Thanh Diệp có thể nấu nướng, mình lại không biết. Sớm biết năm đó cũng học một ít món đơn giản, bằng không lúc này sẽ không có cảm giác thấp kém hơn người ta. Tần Vãn Thư mặc dù hiếm khi tự kỷ, nhưng đụng phải hoàn cảnh xấu hổ như bây giờ, đại khái đến 33 tuổi đại tiểu thư cũng chưa từng trải qua, cảm giác thật không tốt.
"Tần Vãn Thư, hôm nay chị đã khen Thanh Diệp hai lần rồi đó, mà đến bây giờ cũng chưa khen em một lời." Tả Khinh Hoan bất mãn tố giác. Nàng thừa nhận Thanh Diệp có thể xem như là ưu tú chỉ sau Tần Vãn Thư, so với mình còn muốn xuất sắc hơn nhiều. Vì thế, cho dù nàng là muội muội, bản thân cũng cảm thấy ghen tị nha.
"Chị khen em gái của em, em không phải càng vui vẻ hơn sao?" Tần Vãn Thư ngược lại không cảm nhận được Tả Khinh Hoan đang ăn dấm, rõ ràng là cố tình dời đi đề tài mới đúng.
"Người ta kém hơn Thanh Diệp sao. Thanh Diệp tốt như vậy, thật ra em vẫn nghĩ Tần Vãn Thư mới là xuất sắc nhất, cho nên a, bản thân mới có cảm giác mất mát." Tả Khinh Hoan nửa thật nửa giả nói. Tuy Thanh Diệp thích mình, Tần Vãn Thư cũng thích mình. Thế nhưng ai biết được Thanh Diệp quen biết Tần Vãn Thư xong, có thể di tình biệt luyến hay không. Trong mắt Tả Khinh Hoan, mị lực của Tần Vãn Thư đối với mọi người là vô pháp ngăn cản, mà Thanh Diệp vừa nhìn đã biết là một mầm non tiềm năng. Bản thân mình thấy nàng tốt không nói, nếu ngay cả Tần Vãn Thư cũng thích nàng, đến lúc đó người thê thảm nhất chính là mình. Tuy xác suất này không cao, nhưng đề phòng luôn là biện pháp đúng đắn.
"Thanh Diệp và chị có thể nói là tương tự, giống như chúng ta đều là nước. Nước và nước có thể dung hợp nhưng không tạo ra phản ứng. Thế nhưng em có thể bị chị hấp dẫn, khó nói sẽ không bị em ấy hấp dẫn." Tần Vãn Thư thản nhiên nói.
Bản thân xác thực có hảo cảm với Thanh Diệp, nếu không có Tần Vãn Thư, có lẽ mình sẽ bị nàng hấp dẫn, có thể sẽ không, dù sao đó là chuyện không thể xảy ra. Thế nhưng mình đã có Tần Vãn Thư, tất cả giả thiết cũng không thành lập. Nàng chỉ chung tình với một mình Tần Vãn Thư. Nàng rất rõ cảm giác của mình, nàng biết tình cảm dành cho Tần Vãn Thư và tình cảm dành cho Thanh Diệp tuyệt đối là bất đồng.
"Vậy em đây là cái gì?" Tả Khinh Hoan đột nhiên nghiêm túc nhìn Tần Vãn Thư.
"Là lửa sẽ làm nước sôi sục." Là ngọn lửa có thể khiến mình xôn xao, cũng có thể khiến Thanh Diệp có phản ứng tương tự.
"Sai, em nghĩ mình là một cái lọ chứa đầy nước của chị. Nước khác không thể thêm vào, nhiều hơn nữa cũng chỉ tràn ra ngoài mà thôi." Tả Khinh Hoan nghĩ ví dụ của bản thân mới thích đáng nhất.
"Thanh Diệp là em gái không phải đã ở trong lòng em sao? Em dùng một cái lọ chứa chị, lại dùng một lọ khác chứa em ấy." Tần Vãn Thư cũng hiểu được mình ăn dấm kiểu này rất vô vi. Thế nhưng, bản thân lại rất lưu tâm phân lượng của Thanh Diệp trong mắt Tả Khinh Hoan. Tuy tình yêu và tình thân không có xung đột, nhưng nàng chính là muốn so đo với người kia, nhìn bộ dạng hết đường xoay xở của Tả Khinh Hoan, không hiểu sao tâm tình lại tốt hơn.
A, Tả Khinh Hoan quả nhiên chỉ hết lời trong chốc lát. Sau đó nhanh chóng vắt hết óc tìm luận điểm phản bác.
"Vậy cũng là hai cái chai khác nhau, một cái là tình yêu, một cái là tình thân, hai cái không bị xung đột. Giống như em không có dục vọng với em ấy, thế nhưng đối diện với chị, em lại tràn ngập ham muốn, vừa nhìn thấy chị, em đã muốn phát tình." Tả Khinh Hoan nói xong liền ái muội nhìn Tần Vãn Thư, thấy được gương mặt xấu hổ của đối phương, tâm tình trở nên tốt hơn. Tả Khinh Hoan nghĩ câu này của mình thật tuyệt, không chỉ áp đảo người nào đó không cho nàng ăn giấm nữa, còn có thể biểu đạt cảm nhận sâu sắc nhất trong lòng, gián tiếp lộ ra ý đồ muốn giao hoan với nàng.
"Được rồi, mua xong cần phải trở về." Tần Vãn Thư ho nhẹ một chút, chuẩn bị nói sang chuyện khác. Nàng không nghĩ cùng Tả Khinh Hoan ở trên đường thảo luận vấn đề biến chất lệch lạc này.
Đáng tiếc Tả Khinh Hoan không để Tần Vãn Thư toại nguyện. Thân thể nàng ép sát Tần Vãn Thư, đôi môi kề sát bên tai đối phương, lấy giọng điệu ái muội nhất mà nàng nghe được, thì thầm.
"Tần Vãn Thư, có nhớ hay không, lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, em tưởng chị là Lý Hâm nên ôm chị. Khi em biết chị là Tần Vãn Thư, bàn tay đang đặt trên đùi chị, thật lâu cũng không thể buông ra. Lúc đó em nghĩ trên đời làm sao có được một nữ nhân đẹp đẽ như thế, quả thực giống như một nữ thần, cho nên em muốn...." Tả Khinh Hoan nói đến phân nửa bỗng nhiên cố ý dừng lại.
Trên mặt Tần Vãn Thư lập tức đỏ ửng. Nàng nhớ lại lần đầu tiên hai người gặp mặt, lòng bàn tay nóng rực của Tả Khinh Hoan dán ở trên đùi mình thật lâu, khi đó bản thân đối với hành vi mạo phạm của Tả Khinh Hoan còn bực bội không ít...
"Chị không hiểu được lúc em ở Nhật, không biết có bao nhiêu đêm em làm mộng xuân cùng chị triền miên. Tỉnh mộng mới phát hiện, bản thân rất ướt ..." Môi của Tả Khinh Hoan cách nàng càng lúc càng gần, thổi khí vào bên tai Tần Vãn Thư. Nếu không phải hai người đang ở ngoài đường, nàng nhất định sẽ ngậm lấy vành tai người kia. Người qua đường tuy thấy hai người thân mật, nhưng cũng chỉ cho là cả hai đang thì thầm cái gì đó với nhau.
Tần Vãn Thư cảm giác lỗ tai mình trở nên cực kỳ mẫn cảm, mang theo một dòng điện lưu. Nàng không nghĩ tới Tả Khinh Hoan dám ở ngoài đường nói những lời khiến người ta cảm thấy thẹn thùng, còn cố gắng khiêu khích mình. Nữ nhân này thật là khinh hoan bạc đức mà.
"Tả Khinh Hoan!" Tần Vãn Thư thấp giọng cảnh cáo Tả Khinh Hoan.
"Ân? Đồ ăn mua đủ rồi, về nhà làm cho chị ăn." Chỗ thông minh của Tả Khinh Hoan là luôn biết trêu chọc Tần Vãn Thư đến một giới hạn nhất định, sau đó dừng lại đúng lúc.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna