Google.com.vn Đọc truyện Online

05/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 129 + 130

Đăng bởi Ngân Giang | 05/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 129 - Giây phút thân mật thật ngắn ngủi

Tả Khinh Hoan về đến nhà, liền lập tức chạy vào phòng bếp bận rộn, Tần Vãn Thư cũng giúp một tay. Thế nhưng Tả Khinh Hoan sợ Tần Vãn thư càng giúp càng loạn, ngang nhiên đẩy nàng ra ngoài.

Tần Vãn Thư không thể làm gì khác hơn là dựa vào cửa nhìn thân ảnh bận rộn kia. Tả Khinh Hoan búi tóc lên cao, mặc vào chiếc tạp dề màu trắng, thoạt nhìn giống như vợ hiền mẹ tốt, so với biểu hiện không đứng đắn ngoài phố giống như hai người khác nhau. Tần Vãn Thư rất thích bộ dáng bận rộn vì mình của Tả Khinh Hoan.
Tả Khinh Hoan quay đầu liếc mắt nhìn Tần Vãn Thư, thấy nụ cười nhàn nhạt trên mặt nàng không khỏi đáp lại bằng một nụ cười sáng lạn. Sau đó tiếp tục chăm chú xào nấu mấy món sở trường của mình, tuy ba năm rồi chưa xuống bếp, có chút mới mẻ, nhưng dần dần cũng thành thạo hơn.
Lúc ăn cơm, Tả Khinh Hoan mở một bình rượu đỏ. Nàng nghĩ rượu là thứ tốt trợ hứng, đặc biệt lúc tâm tình vui vẻ, sẽ nghĩ uống chút rượu. Hơn nữa nàng cũng thích nhìn bộ dáng sau khi uống rượu của Tần Vãn Thư, người kia uống rượu xong, phản ứng thật rất đáng yêu. Vì thế Tả Khinh Hoan đặc biệt thích chuốc say Tần Vãn Thư.
"Có muốn uống một chút hay không?" Tả Khinh Hoan không có hảo ý hỏi dò.
Tần Vãn Thư lắc đầu, kỳ thực nàng không phản cảm với rượu, thậm chí là có điểm thích. Chỉ là thân thể quá mức mẫn cảm với rượu, nàng không thích bị say. Thân thể và lý trí đều không thể khống chế, cho nên ít khi chủ động đụng đến rượu.
Tả Khinh Hoan tuy thích bộ dáng khả ái khi uống say của Tần Vãn Thư, bất quá nàng không miễn cưỡng Tần Vãn Thư. Chỉ là tự đổ vào ly của mình, hữu mô hữu dạng (ra dáng) uống cạn. Ba năm qua, Tả Khinh Hoan theo Thanh Diệp học không ít cách hành xử của xã hội thượng lưu, thưởng thức rượu đỏ chỉ là một khoản nho nhỏ trong đó mà thôi.
Tần Vãn Thư giống như có chút suy tư nhìn Tả Khinh Hoan. Tuy biến hóa rất nhỏ, nhưng Tần Vãn Thư vãn phát hiện ra, trên người Tả Khinh Hoan bắt đầu mơ hồ triển lộ cảm giác tao nhã. Thứ cảm giác này trước đây không hề tồn tại trên người Tả Khinh Hoan.
"Thế nào?" Tả Khinh Hoan cảm giác Tần Vãn Thư đang nhìn mình.
"Chị đang suy nghĩ em rốt cuộc học được bao nhiêu thói hư tật xấu của xã hội thượng lưu." Tần Vãn Thư biểu tình nghiêm nghị nói ra.
"Em còn tưởng chị sẽ khen người ta biến thành ưu nhã rồi chứ!" Tả Khinh Hoan cười vui. Thói xấu, xác thực đúng là thói xấu. Chẳng qua không thể không nói, đây đều là thói xấu cần thiết.
"Chỉ cần em mở miệng sẽ bị lộ nguyên hình." Tần Vãn Thư trêu chọc. Tả Khinh Hoan biến thành ưu nhã tuy có một loại mị lực khác, nhưng Tần Vãn Thư luôn nghĩ nàng trở nên thật xa lạ.
"Vậy em đây không nói nữa." Tả Khinh Hoan nói xong, bày ra tư thế dùng cơm tao nhã, nàng không tin mình hù không được Tần Vãn Thư. Lễ nghi của Nhật Bản so với Trung Quốc càng coi trọng càng phức tạp hơn. Tiêu di đưa mình đến Nhật quả nhiên là đã tính kỹ.
"Chị quen với một Tả Khinh Hoan chân thật hơn." Tần Vãn Thư cầm đũa lên, chuẩn bị dùng cơm.
"Ở trước mặt Tần Vãn Thư, Tả Khinh Hoan vĩnh viễn đều là chân thật nhất." Tả Khinh Hoan nhìn thẳng Tần Vãn Thư, ánh mắt trở nên nóng rực.
"Ân." Tàn Vãn Thư thản nhiên nở nụ cười.
"Chị ăn thử xem, ba năm không có xuống bếp, không biết có bị lụt nghề hay không." Tả Khinh Hoan có chút lo lắng hỏi, tuy bản thân đã thử qua, thế nhưng vẫn luôn có cảm giác lo lắng...
"Giống hệt mùi vị trước đây, ngon lắm." Tần Vãn Thư ăn thử một miếng xong, nở nụ cười. Mùi vị không thay đổi, mỗi một người đầu bếp đều có mùi vị đặc hữu. Đây là hương vị riêng của Tả Khinh Hoan.
Tả Khinh Hoan lúc này mới yên tâm gắp một miếng cá đưa đến bên miệng Tần Vãn Thư. Nàng rất thích đối xử tốt với Tần Vãn Thư.
Tần Vãn Thư phải mở miệng ăn miếng cá mà Tả Khinh Hoan gắp cho mình, cảm giác này vô cùng thân mật. Nó thân thiết đến nỗi làm cho Tần Vãn Thư thấy không được tự nhiên, thế nhưng cảm giác ngọt ngào càng chiếm đa số.
Tả Khinh Hoan từ phía sau ôm lấy Tần Vãn Thư đang rửa chén, hận không thể lúc nào cũng khắc khắc dính chặt vào bên người Tần Vãn Thư. Nàng tham lam hấp thu khí tức trên người đối phương. Quả nhiên, chỉ cần tới gần Tần Vãn Thư bản thân sẽ muốn phát tình, khí tức trên người Tần Vãn Thư chính là thuốc kích dục tốt nhất.
"Tần Vãn Thư." Thân thể Tả Khinh Hoan dính sát vào người Tần Vãn Thư, vô cùng thân thiết gọi tên người yêu.
"Ân?" Tần Vãn Thư nghĩ Tả Khinh Hoan vẫn giống hệt trước đây thích bám lấy mình, một điểm cũng chưa từng đổi.
"Tần Vãn Thư, chúng ta...." Tả Khinh Hoan vốn có dục vọng mãnh liệt với Tần Vãn Thư, hơn nữa đã cấm dục ba năm, hiện tại thật vất vả mới quay lại bên cạnh Tần Vãn Thư. Dục vọng của nàng giống như hồng thủy cường liệt tùy thời có thể xông thẳng ra ngoài.
"Không được." Tần Vãn Thư làm sao không biết bàn tính trong lòng Tả Khinh Hoan, ban ngày ban mặt tuyên dâm, ngoại trừ Tả Khinh Hoan còn có ai vào đây nữa? Lúc Tả Khinh Hoan phát tình, ánh mắt giống như muốn đem mình ăn tươi nuốt sống vậy, chẳng qua Tần Vãn Thư không dự định nhanh như vậy đã thỏa mãn mong muốn của Tả Khinh Hoan.
"Vì sao?" Tả Khinh Hoan vẻ mặt ủy khuất hỏi.
"Tuy chị đáp ứng em sẽ không lơ là em, thế nhưng tuyệt đối không có nghĩa là chị đã hết giận." Tần Vãn Thư nở một nụ cười ôn hòa với người kia, thế nhưng nụ cười đó rõ ràng là có thâm ý khác.
"Thân ái, chị không muốn sao?" Tả Khinh Hoan hiếu kỳ hỏi. Theo lý thuyết, trước đây Tần Vãn Thư bị lãnh cảm, không có ham muốn thì đành chịu. Thế nhưng Tần Vãn Thư rõ ràng đã được mình khai phá, hơn nữa lại đang ở độ tuổi như lang như hổ, vì sao lại không động tình được chứ?
"Hoàn hảo." Tần Vãn Thư thản nhiên trả lời. Đối với phương diện này, nàng không nhiệt liệt bằng Tả Khinh Hoan. Nữ nhân có thể xem như hoàn mỹ hơn nam nhân, bởi vì nữ nhân so với nam nhân càng biết cách khống chế dục vọng của bản thân.
"Hoàn hảo, chính là có đi, đã có, sẽ thuận theo tiếng gọi của bản thân. Người ta sẽ phục vụ chị rất thoải mái nha..." Tả Khinh Hoan ghé sát bên tai Tần Vãn Thư ái muội nói ra. Đôi tay đặt bên hông Tần Vãn Thư nhẹ nhàng vuốt ve lên xuống. Một tay hướng về phía trước, một tay di chuyển xuống dưới.
Tần Vãn Thư cảm giác đôi tay háo sắc của Tả Khinh Hoan căn bản không hiểu uyển chuyển, trực tiếp trượt vào giữa hai chân mình, động tác nhanh đến mức Tần Vãn Thư trở tay không kịp.
"Tả Khinh Hoan!" Tần Vãn Thư không khỏi nâng cao âm lượng, cảnh cáo nữ nhân háo sắc này.
Tả Khinh Hoan biết Tần Vãn Thư đang cực lực khắc chế ham muốn của bản thân. Tần Vãn Thư càng khắc chế, mình càng muốn trêu chọc nàng. Tả Khinh Hoan muốn nhìn thấy Tần Vãn Thư thay đổi hình dáng trở nên quyến rũ dưới đầu ngón tay của mình. Nàng muốn nghe được những tiếng thở gấp trầm trầm của đối phương khi được mình hầu hạ. Nàng muốn thân thể Tần Vãn Thư vì động tác của mình mà không thể khống chế, vô lực bám vào trên người mình, để cho mình muốn làm gì thì làm. Cho nên Tả Khinh Hoan không thèm để ý cảnh cáo của Tần Vãn Thư. Đôi môi ngậm lấy vành tai của người đứng trước, chậm rãi dùng lưỡi tiến vào trong tai Tần Vãn Thư loạn liếm một trận. Ngón tay của tay phải cách quần vuốt ve điểm mẫn cảm . Còn tay trái tiến vào bên trong nội y, phủ lên một bên mềm mại ra sức nhào nặn, đến khi nhũ phong biến hình mới thôi, động tác nhiệt liệt dường như có chút vội vàng.
Tần Vãn Thư cảm giác thân thể vốn ngủ say của mình giống như trong nháy mắt bị khiêu khích bừng tỉnh, có cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ. Nàng ý thức được cơ thể bắt đầu phản ứng, đồng thời có một dòng nhiệt lưu từ phần eo và bụng tuôn về địa phương tư mật. Tuy cố gắng khắc chế phản ứng của cơ thể, thế nhưng từ lúc Tả Khinh Hoan giở trò, Tần Vãn Thư càng cảm thấy bản thân hư thoát vô lực, thậm chí khắc chế không được khoái cảm.
Tả Khinh Hoan đặt Tần Vãn Thư lên tường, đôi môi đã chuyển qua cần cổ của Tần Vãn Thư gặm cắn liếm láp. Một chân chen vào giữa hai chân Tần Vãn Thư, cố ý ma sát chỗ tư mật của người kia. Y phục của nàng đã bị Tả Khinh Hoan khiến cho trở nên mất trật tự không chịu nổi. Gương mặt Tần Vãn Thư nổi lên một tầng ửng đỏ, thoạt nhìn cực kỳ quyến rũ, nhưng lúc Tả Khinh Hoan muốn lột đồ của Tần Vãn Thư, di động đột nhiên vang lên.
Tiếng chuông chói tai khiến Tần Vãn Thư đang bị ý loạn tình mê từ trong sóng tình do Tả Khinh Hoan chế tạo giật tình thức tỉnh, nàng ngăn lại bàn tay của đối phương, không cho người kia tiếp tục làm càn. Cảm giác thân thể không chịu khống chế khiến nàng có chút khủng hoảng, thiếu chút nữa để Tả Khinh Hoan ở trong phòng khách muốn mình, quả thực quá mức điên cuồng, loại điên cuồng này trước giờ chưa từng xảy ra.
"Đi nghe điện thoại đi." May mắn điện thoại reng lên đúng lúc, Tần Vãn Thư vội vàng cài lại những nút áo bị Tả Khinh Hoan cởi ra.
Tả Khinh Hoan luyến tiếc buông ra người yêu, thế nhưng di động đặt trên bàn ở ngoài phòng khách vẫn còn reng lên chói tai, nhìn lại ánh mắt của Tần Vãn Thư đã phục hồi thanh minh, trong lòng Tả Khinh Hoan rất là nóng nảy. Là ai không biết điều, dám phá hư việc tốt của lão nương. Phải biết rằng, có thể làm cho Tần Vãn Thư trở nên ý loạn tình mê là chuyện khó tới cỡ nào.
Tả Khinh Hoan nghiêm trọng dục cầu bất mãn. Vì vậy lúc nghe điện thoại, giọng điệu cực kỳ không tốt.
"Lý Hâm, bồ tốt nhất có chuyện quan trọng tìm mình, nếu không..." Tả Khinh Hoan dùng giọng điệu bất mãn nói.
"Ngữ khí vì sao bén như thế, bộ muốn tìm bất mãn hả?" Lý Hâm nghe được bên kia giống như ăn trúng hỏa dược, chẳng lẽ là đang làm được phân nửa bị cắt ngang đi? Không thể không nói Lý Hâm rất hiểu biết Tả Khinh Hoan, một lần đoán lập tức trúng tâm điểm.
"Nói nhanh." Tả Khinh Hoan giống như nghiến răng nghiến lợi phun ra hai chữ.
"Hắc hắc, ngại ngùng quá, ai biết được giữa ban ngày bồ lại phát tình đâu. Ngày mai Vấn Vấn nhà mình mời bồ đi uống cà phê đó." Lý Hâm tuy mở miệng nói xin lỗi, nhưng hết lần này đến lần khác lại có chút hả hê. Tả Khinh Hoan ăn chay ba năm, đừng nói lần đầu tiên tìm đồ mặn đã bị mình chen ngang, nghĩ đến người nào đó lúc này phỏng chừng nhanh phát điên rồi.
"Không rảnh." Tả Khinh Hoan nói xong liền cúp máy, ai khiến nàng gọi điện thoại cho mình vào lúc này!
Lý Hâm nghe thấy bên kia không có âm thanh, phỏng chừng bị kẻ muốn tìm bất mãn nào đó thẹn quá hóa giận cúp máy.

Tả Khinh Hoan vừa tắt máy, di động lại vang lên, Tả Khinh Hoan cho rằng Lý Hâm lại tiếp tục đeo bám không tha.
"Bồ có thể để yên cho mình tiếp tục làm việc không?" Tả Khinh Hoan quát to vào trong điện thoại, la xong phát hiện bên kia nửa ngày cũng không có phản ứng, cảm giác không đúng, vừa nhìn vào màn hình mới biết người gọi đến là Thanh Diệp.
Thanh Diệp hơi sửng sốt, lần đầu tiên bị Tả Khinh Hoan to tiếng, cho nên có chút không biết làm sao.
"Thanh Diệp có chuyện gì không?" Tả Khinh Hoan lập tức thay đổi giọng nói hòa nhã dễ gần.
"Tài liệu của buổi họp ngày mai, em giúp chị chuẩn bị xong rồi." Thanh Diệp nghe được giọng nói quen thuộc kia, lúc này mới lấy lại tinh thần.
...
Đợi lúc Tả Khinh Hoan nghe điện thoại xong, làm sao còn thấy được bóng dáng của Tần Vãn Thư. Nàng chỉ để lại một tờ giấy nhắn tin nói phải quay về Tần gia một chuyến, Tả Khinh Hoan quả thực muốn nôn ra máu rồi.


Chương 130 - Biết người biết mình

Tần Vãn Thư sống đến tuổi này còn chưa trải qua cảm giác chạy trối chết, bản thân cũng không bài xích sự thân mật của Tả Khinh Hoan. Có điều cảm giác không thể khống chế khiến nàng không cách nào thích ứng, tránh được mùng một không trốn được mười lăm. Tóm lại về trước Tần gia trì hoãn một chút, thuận tiện tạo cơ hội để Tả Khinh Hoan đến bái phỏng Tần gia.
Ăn xong cơm tối, Tần Vãn Thư đi vào thư phòng của Tần Chính. Gia gia đang luyện tập thư pháp, Tần Vãn Thư không quấy rầy Tần Chính, chỉ là lẳng lặng đứng một bên chờ ông luyện chữ xong, mới lên tiếng.
"Gia gia, đêm mai con dự định đưa Tả Khinh Hoan về nhà dùng bữa tối."
"Con đã suy nghĩ cẩn thận chưa?" Tần Chính khẽ nhíu mày hỏi.
"Dạ, con đã suy nghĩ kỹ càng." Giọng nói của Tần Vãn Thư ôn hòa mà kiên định.
"Cô gái đó chưa chắc là người thích hợp nhất với con. Con muốn loại người nào mà chẳng có chứ?" Bỏ qua vấn đề giới tính, Tần Chính như trước không buông tha cho cơ hội khuyên bảo Tần Vãn Thư.
"Tiêu liêu sào vu thâm lâm, bất quá nhất chi; yển thử ẩm hà, bất quá mãn phúc(*), Vãn Thư có em ấy là đủ rồi, từ nhỏ đến lớn, con luôn rõ ràng bản thân muốn cái gì." Tần Vãn Thư mỉm cười nói, nàng sớm đoán ra gia gia tất nhiên không đơn giản thỏa mãn ý nguyện của mình, bất quá ngược lại gia gia không giống ba năm trước phản đối kiên quyết như vậy.
(*): câu này trích trang sách Tiêu Dao Du của Trang Tử – ý là: chim hồng tước làm tổ trong rừng sâu, chỉ chọn lấy một cành; con chuột đồng uống nước sông, chẳng qua chỉ cần đầy bụng.
"Mà thôi, con đã muốn đưa cô ta về đây, ta sẽ theo ý con." Thái độ của Vãn Thư đối với Tả Khinh Hoan không bởi vì ba năm qua đi mà thay đổi. Điểm đột phá xem ra vĩnh viễn không ở trên người Vãn Thư. Hắn cũng muốn nhìn xem Tả Khinh Hoan sau ba năm rốt cuộc có đúng hay không vẫn là một quả hồng mềm.
"Cám ơn gia gia." Trong lòng Tần Vãn Thư có chút yên tâm, chỉ cần Tả Khinh Hoan kiên định lập trường, cho dù gia gia không cam lòng sẽ không làm khó nàng. Gia gia là một người tuân thủ hứa hẹn, điểm ấy Tần Vãn Thư tuyệt đối không nghi ngờ.
"Đã làm lành với cô gái kia chưa?" Nữ nhi khi trở về, thái độ so với ngày thường có chút bất đồng, giống như hàm chứa một chút mị sắc (sắc khí quyến rũ). Đây là đặc điểm riêng biệt mà chỉ có nữ nhân đang yêu mới có, tuy rằng rất nhỏ, nhưng Lâm Tĩnh Nhàn thận trọng như vậy làm sao không phát hiện được.
"Ân, đêm mai con tính đưa em ấy về nhà ăn cơm chiều." Rất muốn để mẹ gặp mặt Tả Khinh Hoan, mẹ sẽ thích em ấy.
"Đến lúc nên đưa về gặp gia trưởng rồi, mẹ vẫn luôn hiếu kỳ rốt cuộc cô gái đó là người như thế nào mới có thể mê hoặc Vãn Thư của nhà ta?" Lâm Tĩnh Nhàn mỉm cười nói, trượng phu đối với cô gái đó cũng rất tò mò.
"Có lẽ do nữ nhi của mẹ mê hoặc em ấy thì sao?" Tần Vãn Thư hiếm khi dí dỏm pha trò.
"Con gái của ta vừa duyên dáng vừa ưu tú, mê hoặc tất cả mọi người là chuyện đương nhiên." Lâm Tĩnh Nhàn vừa cười vừa nói. Tuy tình yêu giữa hai nữ tử khó có thể lý giải, nhưng bộ dáng đang yêu của nữ nhi lại cực kỳ hiếm thấy. Chuyện khác đều không còn trọng yếu, quan trọng nữ nhi vui vẻ là tốt rồi.
Tần Vãn Thư nở nụ cười, bữa cơm tối mai, Tả Khinh Hoan chắc là không cần câu nệ nữa.
Tả Khinh Hoan thế nhưng ở nhà hờn dỗi. Tần Vãn Thư đáng ghét, làm hại người ta dục cầu bất mãn không nói, bây giờ còn một người lẻ loi trơ trọi bị bỏ rơi trong nhà, cũng không gọi điện thoại đến dỗ ngọt người ta. Rõ ràng nàng muốn chủ động gọi cho Tần Vãn Thư, thế nhưng vẫn cố gắng nhịn xuống. Chỉ cảm thấy bản thân muốn nhịn sắp sửa thành nội thương, Tả Khinh Hoan phẫn hận muốn cắn chăn.
Tần Vãn Thư nằm trong bồn tắm, cầm điện thoại lên chuẩn bị gọi cho người nào đó có lẽ đang hờn dỗi mình.
Điện thoại vang lên một tiếng, Tả Khinh Hoan không nghe, hai tiếng tiếp tục reo, đến tiếng thứ ba, Tả Khinh Hoan rốt cuộc nhịn không được bắt máy. Tuy trong lòng phỉ nhổ bản thân vô số lần, nhưng thấy Tần Vãn Thư chủ động gọi đến, tâm tình của nàng chính là thoáng cái thay đổi.
Tần Vãn Thư thấy điện thoại nối được, không khỏi giương lên khóe miệng. Nàng còn nghĩ Tả Khinh Hoan sẽ nhịn lâu hơn một chút. Nếu mình không gọi cho nàng, phỏng chừng nàng nhịn không được sẽ gọi cho mình thôi.
"Thế nào không nói lời nào?" Tả Khinh Hoan bất mãn nói.
"Chị nghĩ nghe em nói trước." Tính nhẫn nại của Tả Khinh Hoan đúng thật không tốt, chẳng qua Tần Vãn Thư đích thực muốn nghe Tả Khinh Hoan nói trước.
"Tần Vãn Thư, em ghét chị nhất." Tả Khinh Hoan nghiêm túc nói cho Tần Vãn Thư, bản thân mình đang giận dỗi, kỳ thực nghe được âm thanh của Tần Vãn Thư xong, tức giận cái gì đều biến mất.
Tần Vãn Thư nghe xong không khỏi cười lớn, vì sao nàng nghĩ Tả Khinh Hoan nói ghét mình lại giống như lúc nàng nói thích mình đến thế.
"Sau đó thì sao?" Tần Vãn Thư tiếu ý càng sâu, hỏi lại.
"Sau đó người ta bây giờ cô chẩm nan miên (trằn trọc ngủ một mình)." Tả Khinh Hoan oán giận nói, người ta muốn dục cầu bất mãn có được hay không. Đêm dài tịch mịch không biết làm sao cho qua thời gian a. Chờ một chút, bên kia có tiếng nước chảy, "Em đang ngâm mình?"
"Ân." Tần Vãn Thư thành thật trả lời.
Đầu óc của Tả Khinh Hoan tự động phác họa hình ảnh gợi cảm mê người không một mảnh vải che thân, nghe được tiếng nước bên kia, có loại cảm giác ngứa ngáy khó nhịn.
"Tần Vãn Thư, người ta dục cầu bất mãn làm sao bây giờ?" Tả Khinh Hoan dùng giọng nói lẳng lơ nhất để hỏi, thật là để câu dẫn Tần Vãn Thư nàng có thể sử dụng bất kỳ thủ đoạn tồi tệ nào.
Tần Vãn Thư nghe được giọng nói đầy ái muội của Tả Khinh Hoan, cảm giác lỗ tai nóng lên. Di động trong tay thiếu chút nữa rớt thẳng xuống bồn tắm.
"Em đang tưởng tượng cơ thể của mình và Tần Vãn Thư dính sát vào nhau. Em muốn sờ soạng khắp người chị. Em muốn vùi đầu vào giữa hai chân Tần Vãn Thư..." Xuyên qua điện thoại, Tả Khinh Hoan dùng âm thanh nóng bỏng khiêu khích Tần Vãn Thư.
Tần Vãn Thư cảm thấy một bên tai càng lúc càng nóng, ngay cả thân thể không hiểu sao có chút không được tự nhiên.
"Đừng luôn nghĩ những chuyện không đứng đắn. Tối mai chị tới đón em, sau đó chúng ta quay về Tần gia ăn cơm chiều." Tần Vãn Thư nhanh chóng đẩy dời đề tài, miễn cho nữ nhân này nói ra nhiều lời khiến người mặt đỏ tới mang tai.
Vừa nghe trở về Tần gia ăn cơm, ảo giác xấu xa của Tả Khinh Hoan quả nhiên lập tức biến mất, mỗi dây thần kinh đều tiến vào trạng thái phòng bị.
"Ân, vậy em đi chuẩn bị một chút." Tả Khinh Hoan nghiêm túc đáp lại. Nàng đoán được dụng ý của Tần Vãn Thư, đây là cơ hội giới thiệu mình để mọi người ở Tần gia nhận thức, không giống khi một mình gặp mặt Tần Chính, bởi vì ý nghĩa bất đồng, cho nên Tả Khinh Hoan càng thêm xem trọng.
"Không cần quá để ý, thả lỏng một chút thì tốt rồi." Tần Vãn Thư trấn an nói.
"Tự nhiên muốn chuẩn bị một chút, lần này và lần trước bất đồng, đối diện với cả gia đình chị, không chỉ có gia gia của chị, còn có cha mẹ chị. Chị có thể nói cho em biết một chút bọn họ là người như thế nào, khiến cho tâm lý của em có sự chuẩn bị, đến lúc đó mới có thể hành sự tùy theo hoàn cảnh." Lần này là muốn gặp gia trưởng, Tả Khinh Hoan rốt cuộc có thể biết được cảm giác con dâu xấu muốn gặp cha mẹ chồng.
Năng lực sát ngôn quan sắc (tùy mặt gửi lời) của Tả Khinh Hoan không khiến Tần Vãn Thư quá lo lắng. Chẳng qua thấy nàng thận trọng như vậy, để Tả Khinh Hoan biết tính nết của mọi người từ trên xuống dưới ở Tần gia cũng tốt.
"Mẹ chị là một người lan tâm huệ chất (khí chất như huệ, tấm lòng như lan —> chỉ người cao nhã, thanh khiết), chỉ cần em dùng tính cách thật đối diện với bà là tốt rồi. Tuy mẹ luôn tôn trọng ý kiến của phụ thân, nhưng đó chỉ là biểu hiện bề ngoài. Trên thực tế, ba chị cho tới bây giờ đều lấy ý kiến của mẹ chị làm chuẩn mực..." Tần Vãn Thư nói ra tính cách của những thành viên chủ yếu trong Tần gia, để Tả Khinh Hoan tri kỷ tri bỉ (biết mình biết người).

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna