Google.com.vn Đọc truyện Online

05/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 131 + 132

Đăng bởi Ngân Giang | 05/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 131 - Ra mắt gia trưởng

Tần Vãn Thư xuyên qua tấm cửa thủy tinh, thấy Tả Khinh Hoan đang họp với quản lý cao cấp của công ty. Một bộ vest màu trắng, so ngày thường thoạt nhìn muốn thành thục hơn một ít, mái tóc bình thường luôn xõa tung sau lưng được búi lên, nhìn có vẻ lão luyện hơn, so với luôn thích ở trong lòng mình làm nũng giống như hai người khác nhau. Biểu tình nghiêm túc tự tin thoạt nhìn có mị lực khác, quả thực so với trước đây càng tăng thêm hương vị chọc người ghé mắt.
"Tôi kiểm tra qua một số sổ sách của công ty, phát hiện năm nay công ty có những chi phí quản lý quá cao, tồn tại rất nhiều địa phương không hợp lý. Chuyện trước đây tôi không truy cứu, nhưng khi tôi tiếp nhận chức vụ..." Tả Khinh Hoan nói đến phân nửa, bỗng nhiên thấy ngoài cửa Tần Vãn Thư đang chăm chú nhìn mình. Nàng nhìn đồng hồ đeo tay, Tần Vãn Thư đến sớm nửa tiếng.
Họp xong, Tả Khinh Hoan lập tức kéo Tần Vãn Thư vào phòng làm việc của mình, khóa cửa xong, ôm chầm lấy Tần Vãn Thư.
"Đợi lâu không?" Để Tần Vãn Thư chờ nửa tiếng, Tả Khinh Hoan cảm thấy thật đau lòng.
"Là chị tới sớm." Vừa nghĩ Tả Khinh Hoan đã trưởng thành, thế nhưng phía sau vẫn dán người như thế. Tần Vãn Thư tự nhiên ôm lại Tả Khinh Hoan, nàng phát hiện mình càng ngày càng nuông chiều nữ nhân này.
"Em lập tức thay đồ." Tả Khinh Hoan kéo rèm cửa, trước mặt Tần Vãn Thư, cởi bộ vest trắng ra, thay một bộ y phục đã sớm chuẩn bị tốt.
Thấy Tả Khinh Hoan một điểm cũng không thẹn thùng dám trước mặt mình cởi quần áo, Tần Vãn Thư cảm thấy bản thân đặt tầm mắt trên thân thể cởi sạch vốn chỉ còn giữ lại nội y của Tả Khinh Hoan có chút không đúng. Dáng người Tả Khinh Hoan tuy không phải đặc biệt đầy đặn, nhưng cũng rất đẹp, mang theo một cảm giác xinh đẹp mỏng manh. Thân hình mảnh khảnh làm cho bản thân có loại ảo giác muốn vươn tay ôm chặt lấy nàng, để cho Tần Vãn Thư không thể dời đi tầm mắt.
Tả Khinh Hoan nhanh chóng thay một bộ y phục đơn giản đúng mực, tăng thêm vẻ siêu trần thoát tục, càng lộ rõ thanh nhã.
"Như vậy được không?" Tả Khinh Hoan rất hài lòng khi Tần Vãn Thư chằm chằm nhìn mình. Nếu không phải đêm nay muốn đến Tần gia, Tả Khinh Hoan còn muốn câu dẫn Tần Vãn Thư một phen. Chẳng qua còn nhiều thời gian, lần đầu ra mắt gia trưởng nhưng là rất quan trọng.
"Tốt lắm." Tần Vãn Thư tới gần Tả Khinh Hoan, giúp đối phương thả tóc xuống. Nàng thích nhất là bộ dáng xõa tóc của Tả Khinh Hoan, có vẻ trở nên văn tĩnh nhu thuận. Trưởng bối luôn thích những hài tử nhu thuận.
"Vậy chúng ta đi thôi." Tả Khinh Hoan kéo cánh tay Tần Vãn Thư. Nàng nghĩ bản thân lúc này tâm tình rất phức tạp, chờ mong xen lẫn thấp thỏm.
"Ân." Tần Vãn Thư gật đầu.
"Nhìn em có vẻ căng thẳng?" Tần Vãn Thư hỏi người ngồi bên ghế phụ lái.
"Hoàn hảo." Đúng là có chút khẩn trương, nhưng vẫn còn trong phạm vi kiểm soát.
"Không khẩn trương thì tốt rồi." Tần Vãn Thư nghiêng người giúp Tả Khinh Hoan đeo lại dây an toàn, nhẹ nhàng hôn lên bên má Tả Khinh Hoan, lập tức ngồi ngay ngắn trên ghế của mình.
Tuy chỉ là nụ hôn nhẹ lại khiến Tả Khinh Hoan an tâm, chỉ cần Tần Vãn Thư bên cạnh, Tả Khinh Hoan nghĩ bản thân không có gì phải sợ hãi.
Xe rất nhanh đã chạy đến nhà tổ của Tần gia, đây là lần thứ hai nàng tiến vào Tần gia. Hơn hẳn lần trước phải lén lút đi vào, lần này rốt cuộc có thể quang minh chính đại rồi. Loại chênh lệch này khiến trong lòng Tả Khinh Hoan có chút cảm khái.
Tần Đằng đang dựa vào cây cột trước cửa chính, thấy tỷ tỷ nhà mình và Tả Khinh Hoan từ xe bước xuống. Hôm nay tỷ tỷ chính thức đưa Tả Khinh Hoan về ra mắt, cho nên hắn phải trở về ăn bữa cơm có thâm ý này.
"Đã lâu không gặp." Tả Khinh Hoan hào phóng chủ động tiến lên chào hỏi Tần Đằng. Nàng nghĩ Tần Đằng so với bộ dáng phóng túng nganh ngạnh của ba năm trước càng trở nên thâm trầm hơn. Bởi vì Thi Vân Dạng nghiêm túc chọn một nữ nhân còn tệ hơn Tả Khinh Hoan, điều này khiến Tần Đằng hết sức tức giận. Hắn thà rằng Thi Vân Dạng không tim không phổi, tiếp tục trò chơi nhân gian, so với cùng một chỗ với một nữ nhân thứ gì cũng không biết rõ ràng tốt hơn.
Tần Đằng ngược lại có chút kinh ngạc nho nhỏ, nếu bản thân nhớ không lầm, ba năm trước Tả Khinh Hoan dường như rất sợ mình, cơ bản đều là bị động lựa chọn tránh xa mình. Hành động chủ động như lúc này chính là lần đầu tiên, hơn nữa giống như nàng hoàn toàn không còn sợ mình, quả nhiên cách biệt ba năm, càng phải nhìn với cặp mắt khác xưa. Hơn hẳn nữ nhân bên cạnh Thi Vân Dạng, Tần Đằng bỗng nhiên nghĩ ánh mắt chọn nữ nhân của tỷ tỷ tốt hơn Thi Vân Dạng nhiều lắm. Tần Đằng càng nhìn Tả Khinh Hoan càng cảm thấy thuận mắt. Hiện tại trong lòng hắn ấm ức lớn nhất chính là nữ nhân tên Hứa Chiêu Đệ, cũng chính là nữ nhân bên cạnh Thi Vân Dạng, vốn nghĩ Thi Vân Dạng chỉ là nhất thời thử nhấm nháp một chút cháo trắng dưa cải, trong chốc lát sẽ chán, không ngờ Thi Vân Dạng lại động chân tình.
"Ba năm không gặp, xem ra không còn là ngô hạ a Mông của năm đó nữa a." Tần Đằng nhíu mày nói.
"Quan điểm mở rộng nhìn vấn đề sẽ khác." Tả Khinh Hoan mỉm cười đáp lại.
"Nghe nói, cô trở thành nghĩa nữ của Bắc Dã Phong phải không?" Bắc Dã tập đoàn là tập đoàn tài chính lớn ở Nhật Bản, có Bắc Dã Phong người nghĩa phụ này, lại giao hảo tốt với người kế thừa của Bắc Dã tập đoàn trong tương lai, Tả Khinh Hoan thật là có chút tiền vốn.
"Nhờ có nghĩa phụ không ghét bỏ." Tả Khinh Hoan thản nhiên trả lời. Nàng tuyệt đối không cảm thấy đây là chuyện đáng giá khoe khoang.
"Thật là cá chép vượt long môn, giá trị con người tăng vọt gấp trăm lần." Lời nói của Tần Đằng không biết là khen hay chê. Có thể ở trong mắt Tần Đằng xuất thân của mình chung quy là một vết nhơ, cho dù bây giờ mang danh là nữ nhi của Bắc Dã Phong, cũng bất quá là cáo mượn oai hùm. Nhưng có những thứ không thể thay đổi, chỉ có thể thản nhiên chấp nhận. Mấy năm nay Tả Khinh Hoan đã học được một đạo lý, đó là muốn để người khác tôn trọng ngươi, bản thân ngươi phải biết tôn trọng mình trước.
Xem ra, lần này Tả Khinh Hoan đến Tần gia đã làm đủ chuẩn bị, là nữ nhân của tỷ tỷ, miễn cưỡng có thể coi như là đạt tiêu chuẩn.
"Chúng ta đi vào thôi." Tần Vãn Thư lúc này mới lên tiếng. Nàng cố ý không xen vào giúp đỡ Tả Khinh Hoan, chỉ để nàng một mình đáp lời Tần Đằng. Thấy Tả Khinh Hoan đối đáp khéo léo, Tần Vãn Thư đã có thể an tâm, ba năm lịch lãm bên ngoài rốt cuộc là đáng giá.
Lâm Tĩnh Nhàn thấy Tả Khinh Hoan đứng bên cạnh nữ nhi, có chút vô cùng kinh ngạc, hài tử này lớn lên rất thuần khiết thoát tục, một điểm cũng không tưởng tượng được thân phận trước đây của nàng, thoạt nhìn cực kỳ nhu thuận, cũng rất giống hài tử của nhà giàu có nuôi dưỡng.
Tả Khinh Hoan gặp Lâm Tĩnh Nhàn, cảm giác đây là một phụ nữ cao quý mà ôn nhu. Đây không phải hình dáng lý tưởng của một người làm mẹ mà mình luôn ước ao khi còn bé sao? Cùng với xinh đẹp nóng bỏng không chịu trách nhiệm Tả Diễm cách biệt một trời một vực, vừa nhìn chính là hiền thê lương mẫu, ôn nhu như nước, cả người tản ra một loại cảm giác dịu dàng, làm cho bản thân không thể tự chủ muốn đến gần. Tần Vãn Thư trưởng thành có chút giống bà, chẳng qua tướng mạo của Tần Vãn Thư càng có thể nói là hậu sinh khả úy hơn mẹ nàng.
"Chào dì, con là Tả Khinh Hoan. Dì có thể gọi con là tiểu Hoan." Tả Khinh Hoan ngọt ngào cười với Lâm Tĩnh Nhàn. Nàng nghĩ mẹ của Tần Vãn Thư thân cận không chút khó khăn, ngược lại, rất có cảm giác gần gũi của một bà mẹ.
Hài tử hay cười hơn phân nửa đều khiến người ta yêu thích. Lâm Tĩnh Nhàn nhìn dáng cười thuần khiết giống hoa sen của Tả Khinh Hoan, trong lòng lập tức sinh ra hảo cảm. Bà giống Tần Vãn Thư, tin tưởng tướng tùy tâm sinh, cho nên tướng mạo của Tả Khinh Hoan rất được hai mẹ con Tần Vãn Thư yêu thích.
"Đến ngồi cạnh ta này." Lâm Tĩnh Nhàn vẫy tay, ý bảo Tả Khinh Hoan đến bên cạnh mình.
Điều này khiến Tả Khinh Hoan có chút thụ sủng nhược kinh. Nàng nghe lời ngồi bên cạnh Lâm Tĩnh Nhàn. Tả Khinh Hoan nghĩ mẹ của Tần Vãn Thư không khó thân cận, có loại cảm giác gần gũi như mẹ ruột.
Tần Vãn Thư khẽ cười, nàng đã biết, mẹ mình nhất định thích Tả Khinh Hoan.

Chương 132 - Kiên định

"Vãn Thư, đứa con này tính cách có chút trầm lặng phải không?" Lâm Tĩnh Nhàn cười hỏi.
"Dạ đúng!" Tả Khinh Hoan dí dỏm gật đầu đồng ý, quả nhiên biết con không ai bằng mẹ.
Tần Vãn Thư thế nhưng vẫn dựng thẳng lỗ tai nghe ngóng, tính cách của mình thực sự có như thế sao? Tả Khinh Hoan từng nói qua mình không hiểu phong tình, còn mẹ đây là lần đầu tiên bà nói mình như thế.
Lâm Tĩnh Nhàn hơi bất ngờ, bà không nghĩ tới Tả Khinh Hoan sẽ trực tiếp thừa nhận lời nhận xét của mình. Bà cho rằng Tả Khinh Hoan sẽ nói tốt cho con gái mình.
"Chị ấy từ nhỏ đã trầm lặng như vậy sao? Lúc bé chị ấy có nhào vào trong lòng mẹ làm nũng hay không? Hay là có chuyện gì cũng thích dấu kín trong lòng." Tả Khinh Hoan hiếu kỳ pha lẫn mơ ước đặt câu hỏi. Nàng rất muốn biết bộ dáng làm nũng của Tần Vãn Thư như thế nào, tuy nghĩ rằng khi còn bé Tần Vãn Thư có lẽ cũng không thích làm nũng với ai.
"Ba nàng luôn nói ba tuổi giống người lớn, sáu tuổi giống cụ già. Vãn Thư từ nhỏ đã lặng lẽ như thế, tuy ngoan ngoãn không cần người khác quan tâm, càng không thích dán lấy bất kỳ ai, mọi chuyện đều tự có chủ kiến, không thường xuyên tâm sự với ai cả...." Lời bộc bạch của Tả Khinh Hoan khiến Lâm Tĩnh Nhàn như tìm được đồng minh. Vãn Thư từ nhỏ nhu thuận hiểu chuyện là một việc tốt, những thứ như nhào vào lòng mình làm nũng cái gì, thật đúng chưa từng có qua, nghĩ đến để Lâm Tĩnh Nhàn có chút tiếc nuối.
Lâm Tĩnh Nhàn kể cho Tả Khinh Hoan nghe chuyện của Tần Vãn Thư từ lúc sinh ra đến khi trưởng thành. Hai người giống như tìm được đề tài chung, còn người bị điểm trúng tên lại có chút bất đắc dĩ. Mẹ và người yêu trò chuyện hòa hợp vui vẻ là chuyện tốt, thế nhưng có thể đừng đặt trọng tâm của câu chuyện lên trên người mình mới tốt a? Đặc biệt là ở trước mặt đương sự thản nhiên phê bình, cảm giác làm cho bản thân không được tự nhiên! Chẳng qua nàng đại khái hiểu được tâm tư của mẹ, đứa con tuy nói nghe lời bớt lo, để cho người làm mẹ thiếu đi cảm giác thành tựu, nghĩ đến Tần Vãn Thư lại cảm giác bản thân mình vốn là vô tội.
"Lấy quan hệ giữa con và Vãn Thư, sau này cũng giống nàng gọi ta là mẹ được không?" Lâm Tĩnh Nhàn rất thích Tả Khinh Hoan. Cô gái này có thể chứng kiến những phương diện không tốt của Vãn Thư, nhưng ngay cả khuyết điểm cũng có thể coi là ưu điểm, chỉ cần chuyện đó đã khiến Lâm Tĩnh Nhàn rất hài lòng.
Tả Khinh Hoan biết, Tần mẹ đã chính thức chấp nhận mình rồi. Điều này khiến Tả Khinh Hoan có cảm giác không dám tin tưởng, xen lẫn chút bất an, luôn cảm thấy không giống sự thực. Nàng nhìn về phía Tần Vãn Thư, dùng ánh mắt hỏi đối phương, bản thân có thể gọi như thế nào?
Tần Vãn Thư cũng rất bất ngờ, nhưng nàng vui vẻ khi thấy được kết quả này. Nàng hướng Tả Khinh Hoan vui vẻ gật đầu, bản thân mình đương nhiên tình nguyện chia phân nửa tình thương của mẹ cho Tả Khinh Hoan, cũng chờ mong Tả Khinh Hoan có thể làm một nữ nhi biết làm nũng để bù đắp tiếc nuối cho mẹ.
Biểu tình hướng về Tần Vãn Thư xin ý kiến của Tả Khinh Hoan bị Lâm Tĩnh Nhàn thu vào trong mắt. Bà nghĩ cô gái này chỉ sợ trong tương lai sẽ bị Vãn Thư ăn hiếp gắt gao.
"Mẹ..." Tả Khinh Hoan ngượng ngùng gọi một tiếng, lúc này nàng cảm giác giống như người vợ lần đầu tiên gọi mẹ chồng là mẹ vậy.
Tần Vãn Thư tỏ ra hứng thú nhìn Tả Khinh Hoan, biểu tình xấu hổ của nàng lộ ra thật đúng là hiếm thấy.
Lúc sắp ăn cơm, Tần Chính rốt cuộc xuất thủ.
"Lão gia thỉnh Tả tiểu thư đến thư phòng một chuyến." Tần Hải đâu ra đấy chuyển lời.
Tần lão gia tử rốt cuộc muốn gặp mình, Tả Khinh Hoan nghĩ bản thân mình đã chờ thời khắc này lâu lắm rồi.
Tần Vãn Thư cũng muốn biết gia gia sẽ nói gì với Tả Khinh Hoan. Nàng nghĩ cùng đi theo người yêu vào thư phòng, bởi vì nàng muốn kề vai tác chiến bên cạnh người kia.
"Tiểu thư, lão gia chỉ muốn gặp một mình Tả tiểu thư." Tần Hải cung kính nói với Tần Vãn Thư.
"Yên tâm, chờ em trở lại." Tả Khinh Hoan nghiêm túc kiên định trấn an Tần Vãn Thư.
"Được, chị chờ em." Tần Vãn Thư gật đầu, nàng sẵn lòng tin tưởng Tả Khinh Hoan.
Một câu "chị chờ em" của Tần Vãn Thư, khiến trong lòng Tả Khinh Hoan sôi sục ý chí chiến đấu. Lúc này đây mình tuyệt đối sẽ không lùi bước.
Tần Hải dẫn lối Tả Khinh Hoan đến trước cửa phòng, sau đó rời đi.
Tả Khinh Hoan bước vào căn phòng của Tần Chính, đây là lần thứ hai nàng vào đây. Cảm giác hoàn cảnh và cách trang trí cũng không thay đổi gì, ngay cả hình ảnh của Tần Chính cũng không khác ba năm trước đây, ông ta đang lau chùi cho một cái bát gốm cổ.
"Lão gia tử, con là Tả Khinh Hoan." Tả Khinh Hoan chủ động mở miệng, lúc này tâm trạng cùng ba năm trước tuyệt nhiên bất đồng, chí ít nàng sẽ không thấp thỏm bất an như năm đó.
"Rốt cuộc cũng trở về." Tần Chính buông cái chén sứ trong tay, thở dài mà nói. Xem ra kết quả sau ba năm cũng không như ý muốn của mình. Tần Chính đánh giá Tả Khinh Hoan, ở cái tuổi như Tần Chính hiển nhiên là duyệt người vô số, mạnh mẽ hay yếu đuối chỉ cần nhìn một cái liền nhận ra. Chỉ có kẻ yếu mới dễ dàng bối rối bất an, mà kẻ mạnh biết cách che giấu tâm tư của bản thân, sẽ không để đối thủ đơn giản bắt được nhược điểm để công kích. Cho nên ba năm trước Tần Chính có thể đơn giản nắm được nhược điểm tự ti của Tả Khinh Hoan, đánh cho nàng tơi bời tan tác. Hiện tại nha đầu này khó đối phó hơn năm xưa.
"Đúng vậy, từ khi bỏ đi, con biết chắc mình sẽ quay về." Tả Khinh Hoan thản nhiên thừa nhận.
"Chúng ta uống trà chậm rãi trò chuyện đi." Tần Chính ra hiệu bảo Tả Khinh Hoan ngồi xuống, bắt đầu đun nước sôi.
"Ân." Tả Khinh Hoan không vội vã. Tần lão gia tử am hiểu nhất chính là dùng phương pháp gián tiếp tác chiến. Tả Khinh Hoan quyết tâm lấy bất biến ứng vạn biến (ý là lấy bình tĩnh chống lại ngàn sự biến động).
"Ba năm qua có cực khổ hay không?" Tần Chính ôn hòa hỏi.
"Những chuyện khác không tính là vất vả, đau khổ nhất là không thể ở bên cạnh Tần Vãn Thư." Tả Khinh Hoan mỉm cười nói.
"Tuy ba năm qua, cô có tiến bộ không ít. Nhưng lúc cô phát triển, Vãn Thư đồng thời cũng trở nên thuần thục hơn. Khoảng cách giữa hai người vĩnh viễn không thể xóa nhòa." Tần Chính lúc này ngược lại không vòng vo như trước kia, mà trực tiếp nói ra nội dung chính.
"Chỉ cần là hai cá thể độc lập luôn luôn tồn tại chênh lệch, bởi vì có chỗ thua kém mới cần bổ sung. Ông rốt cuộc nghĩ dạng người thế nào mới xứng với chị ấy chứ? Hơn nữa, ông có từng hỏi qua chị ấy muốn người như thế nào chưa? Một đôi giày có hợp với người đi hay không, không phải người ngoài cuộc có quyền lên tiếng?" Tả Khinh Hoan liên tục hỏi ngược lại Tần Chính ba vấn đề.
"Thế nhưng ít nhất người bên cạnh nàng phải là một nam nhân, thì nàng mới không bị xã hội nói xấu sau lưng." Lần này Tả Khinh Hoan thuận lợi trở về, Tần Chính đã lường trước tuyệt đối không dễ gì đuổi nàng đi. Trên thực tế so với trong tưởng tượng của mình còn khó đối phó hơn. Tần Chính cũng dự liệu đến tình huống xấu nhất là không cách nào đánh bại Tả Khinh Hoan, chỉ là trong lòng ông có chút không cam lòng.
"Vãn Thư yêu con, bởi vì con là nữ nhân, cho dù không phải con, có thể người tiếp theo chị ấy chọn vẫn là một nữ nhân." Tả Khinh Hoan mặc kệ Tần Vãn Thư có phải bởi vì mình là nữ nhân mới yêu mình hay không, thế nhưng chính là cắn chặt lấy điểm này không tha.
Tần Chính sửng sốt hồi lâu. Cho tới bây giờ ông chưa bao giờ nghĩ tới phương diện này, bởi vì trong tư tưởng của ông tình yêu nam nữ mới là thiên kinh địa nghĩa (là những lí lẽ đúng đắn xưa nay, không có gì phải bàn cãi hay nghi ngờ). Bản thân ông luôn cho rằng Vãn Thư bị Tả Khinh Hoan dụ dỗ mới trở nên như thế, nhưng vạn nhất cháu gái ông chỉ thích nữ nhân. Đuổi được Tả Khinh Hoan, Vãn Thư vẫn như trước không chọn nam nhân, tiếp tục lựa một nữ nhân khác, can thiệp được một lần, khó có thể lần thứ hai hoặc lần thứ ba vẫn kiên trì can thiệp hay sao?

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna