Google.com.vn Đọc truyện Online

05/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 133 + 134

Đăng bởi Ngân Giang | 05/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 133 - Quá quan vượt ải

Tả Khinh Hoan thấy nước nóng sôi, chủ động xung phong pha trà. Ở Nhật ba năm, Tả Khinh Hoan tạm có thể xem là quen việc dễ làm, khiến Tần Chính tìm không ra khuyết điểm.
"Lão gia tử, sau ba năm không hiểu  ông còn không hài lòng con ở chỗ nào? Ông cứ việc nói ra, con sẽ tận sức thay đổi." Tả Khinh Hoan khiêm tốn cung kính nói. Nàng uyển chuyển nhắc nhở Tần Chính nên hết lòng tuân thủ hứa hẹn.
"Không sai, cô đích xác tiến bộ không ít." Tần Chính hiếm khi trước mặt Tả Khinh Hoan chấp nhận sự thay đổi của nàng. Hơn hẳn sự khôn vặt ti vi của ba năm trước, hiện tại mới xem như có chút trí tuệ, chẳng những hiểu được phương pháp gián tiếp tác chiến, còn biết đồng thời ở thời điểm thích hợp dành lại quyền chủ động.
"Nhờ phúc của lão gia tử." Trời biết, để có được điểm tiến bộ ấy, mình ăn bao nhiêu khổ. Chẳng qua những trả giá này đều thích dáng. Nàng tin tưởng Tần Chính sẽ không thất tín, dù sao ông sống đến tuổi này rồi, có được uy vọng vang dội, thành tín (thật lòng, đáng tin cậy) là điều cơ bản nhất.
Tần Chính trầm mặc trong chốc lát, một lần nữa cầm chén trà lên, ngón tay nhẹ nhàng ma sát hoa văn trên chén trà. Xem ra nha đầu kia rất quyết tâm, cũng không giống năm đó ngay cả một kích cũng chịu không nổi, hiện tại muốn chia rẽ các nàng càng không đơn giản. Huống hồ năm đó bản thân từng hứa hẹn, thất tín là chuyện mà mình không bao giờ phạm phải, nhưng chấp nhận thành toàn các nàng, trong lòng lại có vướng mắc, không được thoải mái.
Tả Khinh Hoan đang đợi câu trả lời của Tần Chính, còn ông ta hiển nhiên không muốn lập tức trả lời nàng.
"Cô ra ngoài trước đi." Tần Chính phẩy tay, để Tả Khinh Hoan ly khai.
Tuy trong lòng Tả Khinh Hoan có chút không cam tâm nhưng không có biện pháp, đành phải cất bước ra khỏi thư phòng.
"Có ổn không?" Tần Vãn Thư lo lắng hỏi Tả Khinh Hoan, không biết lần này nàng có bị dao động quyết tâm hay không.
"Tuy gia gia của chị còn chưa tỏ thái độ, nhưng em nghĩ ông sẽ không nuốt lời." Tả Khinh Hoan trấn an Tần Vãn Thư.
"Ân, gia gia sẽ không thất tín, chị nghĩ hiện tại ông chỉ là không cam lòng." Tần Vãn Thư thấy Tả Khinh Hoan nói vậy, lúc này mới yên tâm. Nàng vươn tay lặng lẽ nắm tay Tả Khinh Hoan, ngón tay của đối phương lập tức phản ứng lại. Tả Khinh Hoan biết, cả đời này bản thân sẽ không bao giờ buông ra bàn tay của người trước mặt.
"Tần Vãn Thư, em sẽ ở bên cạnh chị, lần này tuyệt đối không gạt chị." Tả Khinh Hoan dùng giọng nói nhỏ nhẹ nhất để nói ra lời này.
"Nếu như em còn dám gạt chị, cả đời này chị sẽ không tha thứ cho em." Tần Vãn Thư nghiêm túc nói, cho dù phải cô đơn cả đời, cũng không rộng lượng tha thứ nàng lần nữa. Chẳng qua lần này nàng tin Tả Khinh Hoan sẽ không có lý do để lừa mình.
Lúc ăn cơm tối, Tần Chính không làm khó dễ Tả Khinh Hoan, ngược lại tỏ ra ôn hòa với nàng. Tả Khinh Hoan thấy thái độ của Tần Chính, không thể lấy lòng, không làm gì khác hơn là tĩnh quan kỳ biến (bình tĩnh quan sát biến hóa). Những người khác vào lúc Tần Chính chưa tỏ thái độ, vẫn rất khách sáo với Tả Khinh Hoan. Ngay cả Lâm Tĩnh Nhàn cũng không dám ở trước mặt bố chồng quá mức nhiệt tình với nàng. Tần Vãn Thư đối với thái độ của gia gia đã sớm lường trước, thật ra không ngoài ý muốn, cho nên nàng chỉ im lặng ăn cơm, chẳng qua hay dùng ánh mắt quan tâm Tả Khinh Hoan. Tuy bữa cơm này có chút quá mức bình thản, thế nhưng Tả Khinh Hoan vẫn cảm thấy yên tâm.
Cơm tối sắp dùng xong, Lâm Tĩnh Nhàn hỏi Tần Vãn Thư, hai người họ có ở nhà một đêm hay không. Lúc Tần Vãn Thư nói không, Tần Chính chỉ im lặng liếc mắt nhìn hai người, chẳng nói gì, sau đó một mình lên phòng.
Tần Vãn Thư kéo Tả Khinh Hoan cùng nói chuyện phiếm với mọi người, còn bản thân lại kéo Lâm Tĩnh Nhàn ra một góc lặng lẽ nói vài câu.
"Mẹ, con nghĩ gia gia hiện tại không còn kiên quyết phản đối quan hệ giữa con và Tả Khinh Hoan. Nếu không người sẽ không chịu để em ấy xuất hiện ở Tần gia, chỉ là trong lòng có chút phóng lao phải theo lao, không muốn chấp nhận chúng con quen nhau. Bây giờ con không thể làm gì, mẹ giúp chúng con nói vài câu tốt đẹp trước mặt gia gia được không, cũng giúp con khuyên giải ông một chút." Tần Vãn Thư khẩn cầu.
"Nếu không phải con, mà là đứa nhỏ khác, gia gia nhất định không nói hai lời lập tức đuổi khỏi cửa, cũng may là con. Gia gia rõ ràng trong lòng không ưng, còn phải chấp nhận, chuyện của gia gia con, ta thử xem sao." Lâm Tĩnh Nhàn vừa cười vừa nói. Bà cũng đoán được lão gia tử không tốt nuốt lời chia rẽ uyên ương, lại không muốn thành toàn các nàng, trong lòng cảm giác tiến thoái lưỡng nan bị nghẹn đến mức hoảng sợ. Hết lần này đến lần khác, tâm tư của lão gia tử còn bị Tần Vãn Thư thấu đáo nhất thanh nhị sở. Nếu bản thân không lập tức giúp hai người làm thuyết khách, Lâm Tĩnh Nhàn sợ lão gia tử thực sự nhịn quá sinh bệnh. Hơn nữa hạnh phúc của nữ nhi mới là quan trọng nhất, cho nên mặc dù Vãn Thư không chủ động nhờ cậy, bà cũng vì các nàng nói vài câu.
Tần Vãn Thư chỉ cười cười, nàng biết mẹ mình nói ra một điểm cũng không khoa trương. Nếu không phải là mình, sợ rằng gia gia không nói hai lời đã đuổi người kia ra khỏi cửa, buộc gia gia chấp nhận cảm tình không hợp lễ giáo của mình và Tả Khinh Hoan, chính là làm khó cho ông.
"Cám ơn mẹ." Tần Vãn Thư biết mẹ một khi ra tay, vấn đề sẽ không còn khó nuốt nữa.
"Ngốc quá, cám ơn cái gì đâu!" Lâm Tĩnh Nhàn nuông chiều nhìn con gái. Nữ nhi cho dù hiểu chuyện nghe lời, ở trong mắt của người mẹ vẫn luôn là một đứa nhỏ, cần mình quan tâm bảo hộ.
Thời gian Tả Khinh Hoan tiếp xúc với Tần ba ba không nhiều lắm. Ở một đám tuấn nam mỹ nữ của Tần gia, Tần ba ba tướng mạo không được coi là xuất sắc, tính cách trung hậu, nói không nhiều, cũng không khó thân cận, là một người thích nghiên cứu, cho nên trò chuyện không bao lâu ông liền từ biệt trở về phòng nghiên cứu của mình. Tần Vũ, Tả Khinh Hoan không xa lạ, nội liễm ổn trọng, so với trước đây càng lộ rõ thiện ý, còn có thể cùng nói chuyện làm ăn với hắn. Khó chung đụng nhất có lẽ là Tần Đằng, thế nhưng hắn không còn ác ý như trước, Tả Khinh Hoan cũng có thể thừa sức ứng phó. May mà đây chỉ là một bữa cơm thông thường, không có các thành viên của nhánh phụ, khiến Tả Khinh Hoan thoải mái không ít. Tâm tình của Tả Khinh Hoan đặc biệt tốt, rất hiển nhiên thái độ của Tần mụ mụ đã tuyệt đối quyết định đại bộ phận người của Tần gia sẽ nghiêng về bên mình. Tần mụ mụ chính là một nhân vật then chốt, mà duy nhất còn chưa bày tỏ thái độ là Tần lão gia tử.
Ngày hôm sau, trước khi ăn điểm tâm, Tần Chính đang ngồi ở phòng khách xem báo chí. Bởi vì ông thức rất sớm, cho nên lúc này phòng khách cũng chỉ một mình Tần Chính, Lâm Tĩnh Nhàn nắm đúng cơ hội này.
"Ba năm nay Vãn Thư thỉnh thoảng luôn đi ra nước ngoài công tác, đã lâu không thấy Vãn Thư ở lại trong nhà nữa." Lâm Tĩnh Nhàn cảm thán nói ra.
Tần Chính hiểu được con dâu nói ra lời này để cho mình nghe. Thế nhưng ông vẫn bất động thanh sắc như trước, làm bộ như không nghe thấy.
Lâm Tĩnh Nhàn thấy Tần Chính không phản ứng, cũng không để ý. Bà biết bố chồng nhất định nghe được mình than thở.
"Vãn Thư rất để ý cô gái kia, sau khi nàng bỏ đi, Vãn Thư mới thường xuyên ra ngoài bôn ba. Nữ nhi ở bên ngoài cho dù xuất sắc đến đâu, trong lòng người mẹ luôn bận tâm lo lắng." Lâm Tĩnh Nhàn giống như tự mình nói chuyện.
Ba năm qua, Tần Vãn Thư hiếm khi ở nhà, ngay cả Tần Chính cũng cảm thấy tịch mịch không ít. Cần phải hiểu tri âm khó kiếm, thế nhưng lại không thể nói gì, dù sao những thành công của cháu gái đều khiến mình tự hào. Hôm nay bị Lâm Tĩnh Nhàn nhắc nhở, Tần Chính mới suy nghĩ đến, đúng là sau khi Tả Khinh Hoan bỏ đi Nhật Bản, Vãn Thư mới liều mạng làm việc, lẽ nào thực sự đều do Tả Khinh Hoan?
"Hiện tại cô gái kia trở về, Vãn Thư cũng sẽ dừng chân, không tiếp tục bôn ba bên ngoài. Nữ hài tử chính là cần một cuộc sống ổn định mới tốt." Lâm Tĩnh Nhàn thật tâm vui vẻ mà nói.
"Phụ nữ có chồng, kiến thức chính là nông cạn. Vãn Thư là đứa bé ưu tú nhất của Tần gia, tự nhiên muốn tạo dựng sự nghiệp, làm sao có thể bởi vì cảm tình không thể công khai kia mà trốn ở một xó cầu an chứ?" Tần Chính nhíu mày nói.
"Phần lớn nữ tử đều chỉ hy vọng một cuộc sống ổn định. Vãn Thư cho dù xuất sắc cũng là một nữ tử, còn là một đứa nhỏ cực kỳ cố chấp. Con nhớ kỹ nàng từ nhỏ đến lớn thích thứ gì cũng không thay đổi, giống như sở thích đồ cổ, đã bao nhiêu năm, chính là trước sau như một đam mê. Ngoài cô gái đó ra, con sợ Vãn Thư sẽ không thể chấp nhận người khác, mà chịu cô độc sống hết quãng đời còn lại. Tuy Vãn Thư từ nhỏ là một đứa trẻ chịu được tịch mịch, nhưng làm cha mẹ, làm sao có thể nhẫn tâm để con mình cô đơn cả đời chứ?" Lâm Tĩnh Nhàn lo lắng.
Tần Chính trầm mặc, tính tình của Vãn Thư, bản thân ông là người rõ ràng nhất. Người khác có thể không làm như thế, nhưng Vãn Thư. Trong lòng Tần Chính lo lắng, ông thật tâm yêu thương Tần Vãn Thư như tâm can bảo bối, cho nên ông cũng sợ làm hại chung thân đại sự của cháu gái. Mà thôi, bây giờ Tả Khinh Hoan không phải quá kém cỏi, đứng chung với Vãn Thư cũng không xem như ủy khuất cháu gái, coi như nhắm một mắt mở một mắt vậy.
"Là Vãn Thư để con làm thuyết khách phải không?" Tần Chính buông tạp chí, hỏi.
"Nàng sợ ngài không thoải mái trong lòng." Lâm Tĩnh Nhàn thấy bố chồng có dấu hiệu buông lỏng, trong lòng âm thầm mừng rỡ.
"Nàng nếu sợ ta khó chịu, không cần dây dưa với Tả Khinh Hoan mới phải." Tần Chính nói thầm một câu giận lẫy, nhưng thật ra trong lòng đã có chút buông xuống, chí ít không phiền muộn như trước đây.

Chương 134 - Là ai đang chờ mong được khi dễ đây (H)

Tần Vãn Thư tắm xong đi ra, thấy Tả Khinh Hoan đang ngồi trên sô pha nhìn tài liệu. Hình dáng nhíu mày nghiêm túc tự hỏi của nàng, thoạt nhìn rất xinh đẹp, quả nhiên nữ nhân lúc nghiêm túc là xinh đẹp nhất. Tần Vãn Thư không quấy rầy Tả Khinh Hoan, chỉ an tĩnh đánh giá nàng. Người kia vừa mới tắm xong, mái tóc vẫn còn ướt, cổ áo lộ ra cần cổ trắng nõn và cặp xương đòn gánh mê người, thoạt nhìn có loại cám dỗ trí mạng. Trong lòng Tần Vãn Thư có chút xao động, dục vọng kêu gào muốn đến gần. Nàng nhớ lại ánh mắt nóng bỏng mà Tả Khinh Hoan thường xuyên phóng tới, bởi vì Tả Khinh Hoan luôn hy vọng mình ở phương diện kia chủ động một ít. Tần Vãn Thư rất muốn trả thù muốn đùa giỡn Tả Khinh Hoan một lần, ai bảo Tả Khinh Hoan bình thường lúc nào cũng thích trêu đùa mình không ngừng nghỉ. Tần Vãn Thư vô thanh vô tức tới gần Tả Khinh Hoan. Nàng ngồi xuống phía sau, thân thể chủ động dán về phía trước, cảm giác cơ thể Tả Khinh Hoan hơi run lên nhè nhẹ. Tần Vãn Thư giương lên khóe miệng, ảnh hưởng của mình đối với nàng quả nhiên rất lớn!
Tả Khinh Hoan đang chăm chú đọc tài liệu, bỗng nhiên cảm thấy phía sau có hai khỏa mềm mại dán vào lưng. Cơ thể không kiềm chế được run rẩy, từng lỗ chân lông đều giống như thư giãn mở ra. Khí tức của Tần Vãn Thư trong nháy mắt bao bọc phạm vi chung quanh. Tả Khinh Hoan tâm viên ý mã, e rằng không có biện pháp tiếp tục tập trung vào công việc, thậm chí nhất thời ngừng thở. Nàng đang mong chờ động tác tiếp theo của Tần Vãn Thư, mong đợi đến mức trái tim đều nhảy lên kịch liệt không ngừng. Bởi vì Tả Khinh Hoan dự cảm lần này Tần Vãn Thư không đơn giản chỉ là dựa vào mình.
[(*): tâm viên: tâm như con vượn nhảy nhót lung tung, ý mã: ý như con ngực chạy lăng quăng đây đó, câu này diễn tả tình trạng ý nghĩ trong óc con người biến chuyển nhanh chóng, đang nghĩ chuyện trên trời, chuyển sang chuyện dưới biển, đang nghĩ chuyện bên Tàu chuyển sang chuyện bên Tây.]
"Coi tài liệu xong chưa?" Tần Vãn Thư nhẹ nhàng hỏi. Tả Khinh Hoan cảm giác đôi môi của Tần Vãn Thư giống như vừa cố ý vừa vô tình lướt qua vành tai mình. Đối phương còn thở nhẹ vào tai, khiến Tả Khinh Hoan run rẩy không ngớt. Quả nhiên hành động này của Tần Vãn Thư chính là đang khiêu khích, nàng biết rõ mình không chịu nổi sự chọc ghẹo của nàng mà. Tả Khinh Hoan nghĩ đây là lần đầu tiên Tần Vãn Thư chủ động câu dẫn dụ dỗ mình trước, thân thể trở nên đặc biệt khô nóng.
Tả Khinh Hoan gật đầu, kỳ thực nàng hiện giờ làm sao còn nhớ tới văn kiện cái gì, chỉ là tiện tay đóng lại máy tính. Trong đầu tràn ngập những hành động trêu chọc của Tần Vãn Thư, nàng cảm giác cơ thể mình trở nên dị thường mẫn cảm, chỗ sâu nhất đang kêu gào khát vọng.
"Người nào đó hình như rất mong chờ chị khi dễ em ấy!" Tay của Tần Vãn Thư vòng qua cái eo mảnh khảnh của Tả Khinh Hoan, cởi ra đai lưng của áo tắm. Bộ ngực trắng nõn như ẩn như hiện lộ ra, đầu ngón tay như có như không mơn trớn phần eo Tả Khinh Hoan, cảm giác được sự nhẵn nhụi đó khiến Tần Vãn Thư yêu thích không muốn buông tay.
Tả Khinh Hoan nghe xong, sắc mặt ửng đỏ, cảm giác những chỗ bị Tần Vãn Thư chạm vào giống như mang theo dòng điện. Khi bản thân khi nghe được hai chữ "khi dễ" của Tần Vãn Thư, giữa hai chân nàng không thể kiềm chế trở nên ướt át.
Khuôn mặt thanh nhã của Tả Khinh Hoan trở nên ửng hồng, phong tình nói không nên lời, khiến Tần Vãn Thư không thể rời tầm mắt. Thực sự là đẹp đến mức khiến cho người ta muốn làm chút gì đó với nàng. Trên thực tế, Tần Vãn Thư đã quên mục đích ban đầu. Nàng nhận ra đôi tay kia hình như không còn chịu sự chi phối của mình. Từ bên hông Tả Khinh Hoan chậm rãi di chuyển lên trên, sau đó phủ lên hai ngọn nhũ phong đầy đặn, nhẹ nhàng xoa nắn hai khỏa mềm mại đó, cảm giác được nụ hoa dưới tác động của ngón tay trở nên cứng rắn. Đôi môi Tần Vãn Thư hướng đến sau gáy Tả Khinh Hoan, hôn lên phần ót mịn màng kia, nghe được âm thanh thở gấp không thể khắc chế của Tả Khinh Hoan, tất cả như thế tự nhiên xảy ra.
Khi đôi tay Tần Vãn Thư đặt lên hai khỏa mềm mại, cơ thể Tả Khinh Hoan đã xụi lơ, cảm giác ướt át giữa hai chân càng lúc càng nhiều. Nàng ngượng ngùng kẹp chặt bắp đùi, theo bản năng càng muốn nhiều hơn, cho nên xoay đầu, dùng môi hôn lên hai cánh hoa đang khẽ mở của Tần Vãn Thư, hai đầu lưỡi nhiệt liệt dây dưa cùng nhau.
Một bàn tay còn lại của Tần Vãn Thư từ bên hông chậm rãi trườn xuống dưới, xâm nhập vào giữa cặp đùi vốn đang kẹp chặt của Tả Khinh Hoan, cảm giác bên trong giống như hồng thủy phá đê mà ra. Đây là dấu hiệu chứng tỏ Tả Khinh Hoan động tình. Thân thể của nàng thật đúng là mẫn cảm, Tần Vãn Thư thầm nghĩ. Ngón tay như có như không qua lại vuốt ve địa phương sớm đã ngập lụt kia. Tả Khinh Hoan cảm giác dường như người kia gãi không đúng chỗ ngứa, vừa mới chạm tới điểm mẫn cảm lập tức rời đi. Trải qua vài lần trêu chọc như vậy, khiến cho Tả Khinh Hoan nghiêm trọng dục cầu bất mãn, cho nên nàng vặn vẹo cơ thể để tỏ ý kháng nghị.
"Tần Vãn Thư..." Tả Khinh Hoan cắn răng gọi to.
"Ân?" Tần Vãn Thư nhíu mày hỏi, nụ cười này chiếu vào trong mắt Tả Khinh Hoan xem ra đặc biệt xấu xa.
"Chị.... Biết..." Gương mặt Tả Khinh Hoan đã đỏ bừng. Tuy ngày thường nàng là người phóng khoáng, nhưng tới trên giường mới lộ rõ bản chất cọp giấy.
"Muốn như vậy sao?" Tần Vãn Thư cười hỏi. Nàng đột nhiên đè lại hoa đế của Tả Khinh Hoan, sau đó nhẹ nhàng vuốt ve, vỗ về nó.
Tả Khinh Hoan bị kích thích hô to, cảm giác một cỗ khoái cảm mãnh liệt từ giữa hai chân nổi lên, một dòng nước ấm từ giữa bụng chảy xuống hạ thân.
Thân thể của Tả Khinh Hoan so với trước đây càng trở nên mẫn cảm. Tần Vãn Thư cảm giác ngón tay xâm nhập vào đầm nước càng ngày càng phong phú, mới thầm nghĩ trong lòng. Nàng không biết tiểu biệt thắng tân hoan, đặc biệt là một Tả Khinh Hoan cấm dục đã lâu, sau ba năm mới được ăn mặn, đương nhiên cảm giác khuếch đại gấp đôi.
Tả Khinh Hoan cảm thấy đầu óc mình giống như không thể suy nghĩ nữa. Âm thanh rên rỉ cũng vô thức càng lúc càng to. Sự kích thích rõ ràng như vậy, đợi đến khi khoái cảm giữa hai chân tập trung đến một trình độ nhất định. Thân thể gần sát giới hạn, khoái cảm ngập tràn giống như muốn làm mình chìm ngập trong đó. Bên trong bắt đầu kịch liệt co rút, Tả Khinh Hoan thầm than bản thân không có tiền đồ. Ngón tay của Tần Vãn Thư còn chưa tiến vào, mà mình đã lên tới đỉnh rồi.
Đây chỉ là mới bắt đầu, Tần Vãn Thư cũng không đình chỉ thế công. Ngón tay giữa đột nhiên xâm nhập vào bên trong, cảm giác địa phương này ướt át mềm mại mà không kém chặt chẽ. Tả Khinh Hoan còn đang bị kích thích hô to thành tiếng. Nhìn đối phương động tình cả người nhiễm một tầng đỏ ửng, Tần Vãn Thư không khỏi chậm rãi hoạt động ngón tay ra vào. Đợi Tả Khinh Hoan thích ứng, hoạt động thong thả của Tần Vãn Thư lập tức trở thành một loại dằn vặt ngọt ngào.
"Tần Vãn Thư... nhanh hơn một chút..." Tả Khinh Hoan rốt cuộc chịu không nổi đành phải khẩn cầu.
Tần Vãn Thư nghe Tả Khinh Hoan cầu xin, lúc này mới tăng tốc. Tả Khinh Hoan càng kêu càng phóng đãng. Tần Vãn Thư nghe xong đều bị đỏ mặt tới mang tai, thế nhưng thân thể cũng trở nên khô nóng không kém.
Tả Khinh Hoan cảm nhận được từng đợt khoái cảm kéo tới, rất nhanh nàng đã đến đỉnh. Trong thời gian ngắn đã cao triều hai lần, Tả Khinh Hoan nghĩ cơ thể mình mẫn cảm giống như thoát ly sự điều khiển của bản thân. Chỉ cần Tần Vãn Thư tùy ý khiêu khích, nàng sẽ thoải mái mị mị kêu to (mị mị là bắt chước âm thanh của dê con), dễ dàng thần phục dưới thân Tần Vãn Thư. Thân thể mình quả thật vô cùng hoan nghênh nàng.
Tần Vãn Thư cảm giác bên trong Tả Khinh Hoan lại bắt đầu kịch liệt co rút lần thứ hai. Nàng vô cùng kinh ngạc nhìn Tả Khinh Hoan, thấy đối phương mắc cỡ không dám nhìn mình, lúc này mới hiểu rõ, nở nụ cười. Thì ra có thể làm cho người yêu vui vẻ, bản thân mình cũng cảm thấy hạnh phúc.
Chờ dư âm qua đi, đại não của Tả Khinh Hoan một lần nữa trở về vị trí cũ. Tả Khinh Hoan luôn cho rằng, sau khi gặp lại quyền chủ động trên giường nhất định là do mình nắm giữ, ai ngờ bị Tần Vãn Thư tiên phát chế nhân. Để cho công bằng, nàng nhất định phải đem Tần Vãn Thư đặt dưới thân mới được.
Tả Khinh Hoan bỗng nhiên bật dậy, bất quá thiếu chút nữa vì đôi chân mềm nhũn xém té xuống đất, chỉ mới có hai lần thôi, làm gì mà run rẩy dữ vậy? Tả Khinh Hoan khinh bỉ bản thân, chẳng qua cảm giác hình như so với trước đây còn mãnh liệt hơn nhiều. Nàng vừa nghĩ đến khoái cảm mạnh mẽ lúc trước, liền muốn để Tần Vãn Thư thưởng thức một phen. Dù sao người kia cũng là ba năm ăn chay, cảm giác chắc là mãnh liệt không kém mình. Tả Khinh Hoan là một người thích hành động, muốn làm liền làm, lập tức chạy ào vào phòng tắm, cẩn thận rửa sạch đôi tay vừa chạm qua máy tính, sau đó chạy ra.
Tần Vãn Thư vốn còn chưa hiểu tại sao Tả Khinh Hoan chạy vào phòng tắm. Đợi đến khi nàng hấp tấp đi ra, Tần Vãn Thư đã hiểu được ý đồ của đối phương. Nàng vừa chân trước bước ra ngoài chân sau đã nhào tới trên giường, tư thế giống hệt sói đói vồ mồi. Tần Vãn Thư bất đắc dĩ bị Tả Khinh Hoan đẩy nằm trên sô pha.
"Thân ái, nghe em kêu vui vẻ như thế, mà chị không có cảm giác sao?" Tả Khinh Hoan ái muội hỏi. Chân chen vào giữa hai chân của Tần Vãn Thư, cảm giác được ướt át bên trong trào ra. Xem ra Tần Vãn Thư cũng không phải hoàn toàn không có cảm giác.
Tả Khinh Hoan vừa phóng đãng rên rỉ như thế, Tần Vãn Thư làm sao có khả năng không bị cháy lây đâu, thế nhưng làm sao dám trả lời.
"Mọi người đều nói tiểu biệt thắng tân hoan, cảm giác vừa rồi thật đúng là mãnh liệt. Lúc nãy chị khiến cho người ta thật thoải mái, thân ái à, có muốn thử không?" Tả Khinh Hoan đột nhiên dạn dĩ hơn. Quả nhiên địa vị công thụ thay đổi, thái độ liền xoay theo. Những lời trắng trợn như thế, Tả Khinh Hoan nói ra mà mặt không đỏ tim không rung.
Cũng không biết có phải do tác dụng khiêu khích bằng ngôn ngữ của Tả Khinh Hoan. Lúc đối phương tiến vào giữa hai chân ma sát điểm mẫn cảm trên người Tần Vãn Thư. Nàng cảm giác cơ thể mình giống như bắt đầu phát hỏa.
"Tả Khinh Hoan, câm miệng!" Tần Vãn Thư hận không thể bịt miệng Tả Khinh Hoan lại, miễn cho nha đầu kia nói ra những lời càng chọc người chịu không nổi.
"Thế nhưng miệng của người ta rất có ích nha, người ta muốn liếm Tần Vãn Thư..." Tần Vãn Thư đành phải dùng miệng của mình để ngăn nàng lại, phòng ngừa Tả Khinh Hoan tiếp tục nói ra những lời dâm ô.
Tả Khinh Hoan rất hưởng thụ Tần Vãn Thư chủ động hôn mình, nhanh chóng đảo khách thành chủ, quấn quít đầu lưỡi Tần Vãn Thư khiêu vũ. Đôi tay hoạt động cởi ra áo tắm vốn chỉnh tề trên người Tần Vãn Thư. Kéo lớp áo xuống, bộ ngực đầy đặn của Tần Vãn Thư bộc lộ dưới ánh mắt của Tả Khinh Hoan, nhìn dáng người hoàn mỹ của Tần Vãn Thư, nuốt một ngụm nước bọt, thực sự là vóc dáng làm cho người ta thèm nhỏ dãi. Môi của nàng bắt đầu dán lên cặp nhũ phong, liếm cắn nụ hoa hồng nhạt trên đó. Tần Vãn Thư bị khiêu khích <hừ> nhẹ một tiếng trong cổ họng.
Tay của Tả Khinh Hoan đặt lên khỏa mềm mại còn lại, cảm giác được xúc cảm trong tay, không khỏi suồng sã nhào nặn nó. Tần Vãn Thư cực lực khắc chế đề phòng âm thanh của mình phát ra ngoài.
Tả Khinh Hoan nhìn gương mặt bị nhiễm thượng xuân sắc mà lại cực lực khắc chế dục vọng của Tần Vãn Thư. Đẹp quá, đẹp đến mức khiến Tả Khinh Hoan kinh ngạc thán phục.
"Thân ái, chịu đựng nhưng cực khổ lắm đó. Người ta thích nghe âm thanh của chị nha!" Tả Khinh Hoan vừa cười vừa nói, còn ác ý cắn lên nụ hoa trên đỉnh núi.
Tần Vãn Thư bị đau hô to lên. Tả Khinh Hoan chuyển từ cắn thành liếm, đau đớn giảm bớt, tùy theo mà đến là một cảm giác tê dại. Tuy Tần Vãn Thư từng hưởng qua tư vị của tình dục, nhưng nó vẫn còn chút xa lạ với nàng, cho nên khiến nàng trở nên bất an.
Môi Tả Khinh Hoan chậm rãi trượt xuống, từ ngọn núi đến bình nguyên (đồng bằng) một đường hôn qua. Tả Khinh Hoan ngồi xổm trên sàn nhà, ánh mắt ngang với sô pha. Nàng dùng tay đẩy ra thâm lâm, ánh vào trong mắt là một vùng đầm nước phong phú, trong đó có một đóa hoa đang nở rộ rực rỡ. Ánh mắt của Tả Khinh Hoan trở nên nóng rực.
Tần Vãn Thư dư quang thấy Tả Khinh Hoan đang chăm chú nhìn vào địa phương tư mật của mình. Nàng biết Tả Khinh Hoan muốn làm gì, Tần Vãn Thư ngượng ngùng đến nỗi muốn khép chặt hai chân. Thế nhưng người kia làm sao để nàng tự ý làm gì thì làm, lập tức vùi đầu vào giữa hai chân Tần Vãn Thư.
Khi Tần Vãn Thư thấy Tả Khinh Hoan vùi đầu vào giữa hai chân mình, cảm thấy xấu hổ muốn nhắm mắt lại không dám tiếp tục nhìn tình cảnh dâm mỹ này. Nhưng các giác quan khác lại trở nên mẫn cảm hơn, nàng cảm giác được đầu lưỡi của Tả Khinh Hoan đang khiêu khích điểm mẫn cảm của mình, thoải mái khiến Tần Vãn Thư không thể khắc chế <ưm> thành tiếng. Quá phận nhất là, Tả Khinh Hoan dĩ nhiên dùng đầu lưỡi tiến vào bên trong. Thân thể Tần Vãn Thư cảm giác được cái lưỡi nhỏ nhắn của nàng nghịch ngợm khuấy động. Dưới sự kích thích không ngừng đó, Tần Vãn Thư rốt cuộc tiết ra lượng lớn mật dịch. Khoái cảm ập tới các dây thần kinh của nàng, xác thực như lời Tả Khinh Hoan nói, cảm giác so với trước đây càng trở nên cường liệt hơn.
Tả Khinh Hoan biết cơ thể Tần Vãn Thư lúc này mới xem như chính thức thả lỏng. Nàng tham lam hút sạch mật dịch trong người Tần Vãn Thư, sau đó ngẩng đầu hôn người vẫn còn đang nhắm chặt mắt kia.
Tần Vãn Thư dưới đầu lưỡi của Tả Khinh Hoan thưởng thức được mùi vị của chính mình. Biểu tình mắc cở khiến gương mặt đỏ ửng, Tả Khinh Hoan thật đúng là một kẻ sắc tình.
"Càng ngày càng ướt hơn nha!" Tả Khinh Hoan biết rõ Tần Vãn Thư chịu không nổi những lời này, còn liều mạng lửa cháy đổ thêm dầu. Nàng yêu tử bộ dáng khó chịu vẫn ráng nhẫn nại hiện giờ của Tần Vãn Thư, kiều mị tới cực hạn. Biểu tình quyến rũ khiến các khớp xương của Tả Khinh Hoan đều tê dại, hận không thể nhét Tần Vãn Thư vào trong người mình, không bao giờ tách ra.
Thế tiến công của Tả Khinh Hoan chính thức triển khai, một lần lại một lần, khiến Tần Vãn Thư nghĩ mình giống như chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần. Tần Vãn Thư tối nay mới biết được, ham muốn của mình cũng có thể khủng bố như vậy, mãnh liệt khiến nàng muốn chìm ngập trong đó.
Một đêm này, Tả Khinh Hoan quấn quít Tần Vãn Thư cầu hoan và giao hoan không biết bao nhiêu lần. Đến khi tinh bì lực tẫn, Tả Khinh Hoan mới thỏa mãn buông tha đối phương. Nỗi niềm trống vắng và tưởng niệm trong ba năm qua đã chiếm được an ủi.

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna