Google.com.vn Đọc truyện Online

03/07/2018

Nguyện Giả Thượng Câu (Minh Dã) - Tập 15 + 16

Đăng bởi Ngân Giang | 03/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 15: Thi Vân Dạng - kẻ duy khủng "thiên hạ bất loạn"

Thi Vân Dạng không chú ý tới biến hóa rất nhỏ trên khuôn mặt Tần Vãn Thư, khóe miệng tiếu ý càng lúc càng đậm, bởi vì sự tình thật là rất trùng hợp.

“Ngươi biết nàng ở trên giường gọi tên nữ nhân nào không?”Thi Vân Dạng xấu xa cười.

“Là ai?” Tần Vãn Thư không chút để ý hỏi, nghe ngữ khí của Thi Vân Dạng, hẳn là người quen trong vòng xã giao, hơn nữa chính là người khiến kẻ khác không ngờ tới.

“Nghiêm Nhược Vấn, nữ nhân kia ở trên giường đem ta trở thành Nghiêm Nhược Vấn, ở di động của nàng ta ngoài ý muốn nhìn thấy hình của Nghiêm Nhược Vấn. Ảnh chụp đó rõ ràng là chụp rất gần, theo ta phỏng đoán, các nàng nhất định có vấn đề, chậc chậc, Nghiêm Nhược Vấn thật sự là làm cho kẻ khác *ngả mũi cúi chào*. Nàng thế nhưng cũng bao dưỡng nữ nhân, nàng vẫn là phụ nữ có chồng, so ra còn cao tay hơn ta. Quả nhiên là càng đạo mạo trang nghiêm càng không thể xem nhẹ, nói cho cùng vẫn là không nén được cô đơn hiu quạnh…”

Nghiêm Nhược Vấn là một phụ nữ đặc biệt, nàng cũng không là đại tiểu thư trong giới thượng lưu, lão công là Tiền gia đại thiếu gia Tiền Thiếu Văn. Tiền gia cũng là phú gia, đáng tiếc Tiền Thiếu Văn lại là cái *siêu sắc thuốc*, thân thể vẫn không tốt, cũng không quản lý việc làm ăn của gia tộc. Nghiêm Nhược Vấn gả cho Tiền Thiếu Văn trong ngắn ngủi vài năm liền dọn dẹp sạch sẽ từ trên xuống dưới phức tạp quan hệ của Tiền gia, độc lãm đại quyền, giải quyết thỏa đáng một đống lớn trở ngại của Tiền thị tập đoàn, Nghiêm Nhược Vấn nếu không có bản lĩnh sẽ không làm được. Nhưng nếu vụ bê bối này lọt ra, đối Nghiêm Nhược Vấn thật sự là trí mạng, chớ trách Thi Vân Dạng vui vẻ như thế, nàng từng bị Nghiêm Nhược Vấn nẫng tay trên một vụ làm ăn.

Tần Vãn Thư nghe xong, quả nhiên có chút kinh ngạc, nàng cùng Nghiêm Nhược Vấn từng hợp tác vài lần, Nghiêm Nhược Vấn là nữ nhân khiến cho kẻ khác khắc sâu ấn tượng, đối nhân xử thế cẩn thận chặt chẽ, chẳng qua nữ nhân như vậy cũng bắt chước đại tiểu thư - quý công tử phù phiếm ăn chơi, không khỏi rất đáng tiếc. Việc này nếu phát sinh ở *tiếng xấu đồn xa* Thi Vân Dạng loại này đại tiểu thư trên người chỉ cung cấp cho xã hội thượng lưu thêm đề tài bàn luận, nhưng là xảy ra ở không có bối cảnh, dựa vào trượng phu nâng đỡ Nghiêm Nhược Vấn mà nói cũng thật trí mạng.

“Cô bé lọ lem Nghiêm Nhược Vấn cố gắng nhiều năm như vậy, thật vất vả đổi đời leo lên cao, ta chỉ cần xuất một chiêu liền đem nàng đá hồi nguyên hình…” Giờ phút này Nghiêm Nhược Vấn giống như ở trong nước vùng vẫy thật lâu, vất vả trèo lên tới bờ, nhưng mình chỉ cần đá một cước có thể làm cho nàng tiếp tục ngã xuống nước lần nữa.

“Đừng lấy chuyện này ra đùa.” Tần Vãn Thư vì Nghiêm Nhược Vấn nói một câu, cũng không là tất cả mọi người giống mình cùng Thi Vân Dạng trời sinh ngậm khóa vàng đại tiểu thư, quyền thế cũng không chỉ sử dụng đến hà hiếp người ta, Tần Vãn Thư rất hiểu biết Thi Vân Dạng, nàng một khi muốn chọc phá kẻ khác sẽ chẳng phân biệt nặng nhẹ.

“Ngươi đối nàng rất tốt nha, vì nàng cầu tình.” Thi Vân Dạng có phần bất ngờ nói.

“Không đáng kể được không, chính là cảm thấy đáng tiếc, nữ nhân không cần thiết làm khó nữ nhân.” Tần Vãn Thư lạnh nhạt nói.

“Nàng hẳn là sẽ không yếu đuối như vậy đi, bị gièm pha đả đảo, ta còn thật chờ mong biểu hiện của nàng đâu, nàng chính là cỏ dại, thường thường có thể tuyệt chỗ phùng sinh (trong chỗ chết tìm ra đường sống), đừng quên lần trước, ở tình thế bất lợi như vậy, còn có thể đoạt được hợp đồng từ trên tay ta!” Khó được cơ hội hiếm có, không đùa bỡn nhiều đáng tiếc.

Điều này cũng đúng, Tần Vãn Thư cũng thấy đắc Nghiêm Nhược Mẫn không phải dễ dàng bị đả bại nữ nhân, nữ nhân kia sở hữu sức bền mà không phải nữ nhân thông thường có được, Tần Vãn Thư biết Thi Vân Dạng thật sẽ không ghi hận trước đây bị Nghiêm Nhược Vấn phỗng tay trên chuyện tình, chẳng qua mình quá hiểu rõ tính nết *lo sợ thiên hạ thái bình* của Thi Vân Dạng, sẽ không buông tha cơ hội quan khán trò hay lần này.

“Vậy tùy ngươi đi, bất quá, đừng đùa quá trớn.” Tần Vãn Thư nhắc nhở.

“Ta không phải người không biết phân biệt tốt xấu.” Thi Vân Dạng khinh thường bĩu môi, tuy nàng thích giở trò quấy rối, nhưng không dùng những thủ đoạn hèn hạ vô sỉ.

“Khi nào thì mới xuất hiện người có thể trị ngươi?!” Tần Vãn Thư lắc đầu, Thi Vân Dạng chính là khiếm khuyết giáo huấn, cùng với Tần Đằng – thân đệ đệ của mình là một loại người, hai cái đều là vô lại.

Thi Vân Dạng không cho là đúng chọn mi, sau đó nhìn nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tần Vãn Thư bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, tiện lấy khuỷu tay dùng tư thế cực kỳ ái muội đụng nàng một chút.

“Ta bỗng nhiên cảm thấy chúng ta hợp thành một đôi không tệ nha, trước kia ta như thế nào không nghĩ tới, uổng phí tiện nghi Hàn Sĩ Bân.” Thi Vân Dạng trêu đùa nói, nàng đùa giỡn thường không có chừng mực.

Tần Vãn Thư cảm giác từng đợt ớn lạnh từ sau lưng truyền đến, chán ghét tránh né hành động ái muội của Thi Vân Dạng, nàng cảm giác những chỗ bị Thi Vân Dạng đụng giống bị sâu róm bò qua, làm cho người ta nghĩ lập tức muốn vùng vẫy trốn thoát, còn hơn Tả Khinh Hoan - người tự nhận tùy tiện bạc đức, nữ nhân trước mặt nàng vốn không có khái niệm đạo đức. Chính mình vừa tiến nhà trẻ thời điểm, Thi ba ba vì lo lắng con gái rượu nên hắn bắt lấy tay của mình, vẻ mặt tha thiết khẩn cầu mình hảo hảo chú ý cùng giáo hóa từ nhỏ nghịch ngợm Thi Vân Dạng, Tần Vãn Thư phi thường không tình nguyện đáp ứng, không nghĩ tới bị Thi Vân Dạng bám lấy, một lần bám chính là hơn 20 năm, bằng không dựa vào tính khí của Tần Vãn Thư nhất định không cùng Thi Vân Dạng giao hảo.

“Uy, bản đại tiểu thư nói cho cùng cũng là siêu cấp đại mỹ nữ, ngươi có cái gì thiệt thòi, ta còn không chê ngươi máu lạnh không thú vị!” Thi Vân Dạng chọn mi, nghĩ lại chính mình hào hoa phong nhã như vậy, so với Tần đại tiểu thư tu dưỡng kém một chút, nhưng cũng là trong muôn người mới chọn ra được một mỹ nhân, Tần đại tiểu thư không nể mặt chút nào.

“Tiêu thụ ngươi, hội giảm thọ mất, hơn nữa ta không có sở thích ưa chuộng nữ nhân.” Tần Vãn Thư thản nhiên nói, những người dám đụng vào Thi đại tiểu thư đều bị nàng dằn vặt gần chết, Tần Vãn Thư cực kỳ không thích những nữ nhân từ nhỏ chỉ biết làm khổ người khác.

“Đó là hiển nhiên, ta tốt đẹp như vậy không phải ai cũng có thể chạm vào.” Trình độ tự kỷ của Thi Vân Dạng rất tốt, nàng hoàn toàn không đem những lời nói giỡn vừa rồi để ở trong lòng. Hiện tại cơ hội đùa giỡn người khác chờ nàng, nghĩ đến Nghiêm Nhược Vấn phản ứng, Thi Vân Dạng liền phấn khích, còn nữ nhân bộ dáng giống hồ ly tinh kia, phong thái quyến rũ lại có nội tâm thuần tình cũng khích phát sự hứng thú của nàng.

Tần Vãn Thư hiện tại tâm tình uống rượu cũng không có, thấy Thi Vân Dạng gọi điện thoại đến các tòa soạn báo, nàng cũng không tham dự vào mấy trò đùa của Thi Vân Dạng, sớm đã rời khỏi hội quán.
-------------------------------------
“Hôm nay không đỉ ra chơi sao?” Bình thường đều là Lý Hâm hẹn Tả Khinh Hoan lang thang ở các quán bar, nhưng hôm nay Tả Khinh Hoan tâm tình thật trầm buồn, nàng tưởng tượng đến Tần Vãn Thư nói về sau không cần tái kiến thời điểm vẻ mặt lạnh lùng, tâm tình liền xuống thấp.

“Tiểu Hoan, làm sao bây giờ…” Tả Khinh Hoan nghe được thanh âm của Lý Hâm, tuy này cũng không phải lần đầu tiên nhìn đến Lý Hâm khóc, nhưng hiện tại bất lực cùng lúc trước yêu mà không thể chiếm được hoàn cảnh phi thường bất đồng.

“Mình hiện tại đến ngay, bồ ở nhà chờ mình.” Tả Khinh Hoan lập tức lái xe đến nhà Lý Hâm.

Nàng vừa bước vào cửa đã bị dọa nhảy dựng, nhà cửa chính tề sạch sẽ một cách bất thường. Nền nhà sáng bóng như gương, rất giống nhà của người có khiết phích, trên bàn bày vài món ăn không biết làm bao lâu, xem tình huống so với tưởng tượng còn nghiêm trọng, Lý Hâm tâm tình không tốt sẽ dốc sức làm việc nhà, căn cứ tâm tình không tốt trình độ, làm việc nhà số lần cũng sẽ khác nhau. Đừng nhìn Lý Hâm lớn lên một thân cám dỗ mê hoặc người bộ dáng, bình thường phong cách cũng phóng khoáng, nhưng mà nội tâm đặc biệt truyền thống, truyền thống làm cho Tả Khinh Hoan đều thấy bất khả tư nghị.

“Bồ như thế nào rồi?” Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng đẩy Lý Hâm đang ngồi ngơ ngẩn trong phòng khách, có chút lo lắng hỏi.

“Mình uống rượu, tỉnh lại mới phát hiện nằm ở trên giường với một nữ nhân khác, làm sao bây giờ, mình lo sợ nàng sẽ ghét bỏ mình…” Lý hâm bắt lấy tay của Tả Khinh Hoan, nước mắt từng giọt rớt xuống.

“Đây không phải là chuyện lớn, xã hội bây giờ tình một đêm so với ăn bữa cơm còn đơn giản hơn, đừng quá để ý. Bồ cùng lắm chỉ là tình phụ của nàng, nàng bản thân cũng có lão công, nàng đối với bồ lại không thủ thân, bồ cũng không tất yếu vì nàng hy sinh.” Tả Khinh Hoan cảm thấy Lý Hâm rất ngốc, nói thật ra, nếu không phải rất tịch mịch cô đơn, nữ nhân nào hội nghĩ muốn hằng đêm tìm túy ở quán bar. Lý Hâm miệng tuy nói được phóng đãng, nhưng là cho tới bây giờ sẽ không là hành động phái, nữ nhân này chỉ cần nhìn đến Nghiêm Nhược Mẫn đều hội đỏ mặt. Kỳ thật vẻ ngoài quyến rũ mê hoặc người, bên trong cất giấu trái tim so với ai khác đều phải thuần tình.

Bởi vì quá yêu người kia, yêu mà không thể có được đau đớn cùng tịch mịch, mới có thể lựa chọn phóng túng bản thân một lần, nếu là Nghiêm Nhược Vấn đáp lại một ít tình ý của Lý Hâm, nàng hội so với ai khác đều phải đàng hoàng chờ đợi ở nhà. Vào thời điểm Lý Hâm mới làm tình phụ của Nghiêm Nhược Vấn, thật sự là không đi đâu hết, mỗi ngày liền ngây ngốc ở nhà đợi Nghiêm Nhược Vấn, thật so với cổ đại nữ nhân còn cam chịu an phận hơn nhiều, nhưng là bình thường mười ngày nửa tháng đều đợi không đến nữ nhân kia, như vậy vô tận chờ đợi cùng cô đơn, Lý Hâm rốt cuộc chịu không được, mới có thể thường xuyên đến quán bar chơi bời, đi tìm Tả Khinh Hoan tâm sự, nhưng là cho tới bây giờ không xảy ra chuyện gì, duy độc có lần này.

Nhìn thấy Lý Hâm như vậy, Tả Khinh Hoan trong lòng cũng rất khó chịu, Tả Khinh Hoan cảm thấy được mình tuyệt đối sẽ không giống Lý Hâm như vậy yêu một người yêu đến mất đi tự ngã, bởi vì như vậy thật sự hảo ngốc hảo ngốc, cho nên tốt nhất là không cần động tâm.

Chương 16: Lý Hâm - hồ ly si tình đáng thương

“Bồ nói, nàng sẽ để ý sao?” Lý Hâm khi hỏi ra vấn đề này, tâm tình lo lắng không yên, như hy vọng đáp án là khẳng định, rồi lại sợ hãi đáp án là khẳng định.

Kỳ thật, Tả Khinh Hoan cảm thấy Nghiêm Nhược Vấn sẽ không để ý chuyện này. Nàng chỉ từ xa thấy qua Nghiêm Nhược Vấn, khi đó, Tả Khinh Hoan tiện cảm thấy Nghiêm Nhược Vấn là người lý trí, nữ nhân như vậy sẽ không thiên về tình yêu, Lý Hâm đối với nàng mà nói có lẽ chỉ là cẩm thượng thêm hoa (dệt hoa trên gấm), không có cũng không sao. Nhưng lúc này Tả Khinh Hoan không nghĩ nói ra những lời đả kích Lý Hâm, nàng đã đủ muốn thương tâm. Có đôi khi, Tả Khinh Hoan cảm thấy Nghiêm Nhược Vấn rất tàn nhẫn với Lý Hâm, không thương sẽ không cần giữ lại Lý Hâm, điều này sẽ làm Lý Hâm vạn kiếp bất phục (đời đời kiếp kiếp không quay đầu lại được). Loại người như Lý Hâm, tuy vẻ mặt họa thủy lại nhất định cả đời vì tình khổ sở.

“Có lẽ.” Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng vỗ lưng Lý Hâm an ủi nói.

“Có lẽ sẽ không, nàng tuy nói mình phải an phận một chút, nhưng đó là vì nàng sợ mình gây ra phiền toái mà thôi.” Lý Hâm tự giễu, nàng thấy được bản thân thật đáng thương, nhưng phàm là người đáng thương tất có chỗ đáng giận. Lý Hâm cảm thấy bản thân không biết tự trọng.

Tả Khinh Hoan trong lòng thở dài, tất cả đạo lý Lý Hâm trong lòng đều hiểu, nhưng nàng chính là không thể vượt qua mê chướng của bản thân, người ngoài nhiều lời cũng vô dụng.

“Lần đầu tiên nhìn thấy nàng, tim mình nhảy lên, mặt trở nên đỏ bừng, mình biết là xong đời rồi. Nàng có tất cả nhân tố mình thích, có mình thích diện mạo, ánh mắt tinh minh, đôi môi mỏng bạc tình mà tinh xảo. Nàng không thích cười, lâu như vậy, mình thấy nàng cười rộ lên không vượt quá ba lần, ánh mắt vĩnh viễn đều có chút lạnh lùng, có điểm cường thế, lại có điểm kiên quyết, một khi muốn làm cái gì liền nhất định phải làm đến nơi, tính tình hiếu thắng cường đại, tuyệt sẽ không dễ dàng yếu thế. Mình vẫn hy vọng có nữ nhân có thể chinh phục được mình, nàng hoàn toàn hợp tiêu chuẩn, dễ dàng chiếm được trái tim của mình…” Lý Hâm hồi tưởng cảnh tượng lần đầu gặp Nghiêm Nhược Vấn, một khắc đó, nàng cảm thấy Nghiêm Nhược Vấn là thượng đế vì mình mà tạo ra người phụ nữ này.

Kỳ thật đây bất quá là phương thức phát tiết cảm xúc của Lý Hâm, Tả Khinh Hoan hiểu cho nên chỉ lẳng lặng lắng nghe, Lý Hâm phát tiết đủ, cảm xúc sẽ chậm rãi ổn định lại.

Khi Lý Hâm nói về Nghiêm Nhược Mẫn, ánh mắt tỏa sáng rạng rỡ, Tả Khinh Hoan cảm thấy Lý Hâm hết thuốc chữa rồi. Nghiêm Nhược Vấn khí chất tuy cũng được tính là độc đáo, nhưng diện mạo chỉ tính trung đẳng, kém xa so với vẻ xinh đẹp của Tần Vãn Thư, quan trọng nhất là trên người Tần Vãn Thư có đặc biệt khí chất khiến Tả Khinh Hoan an tâm, cái loại này tự tin, ôn nhu, thể thiếp, nhàn nhã, xử sự bình ổn đạm định đều là những nhân tố mà Tả Khinh Hoan ái mộ, Nghiêm Nhược Vấn không có chỗ nào để Tả Khinh Hoan yêu thích cả. Trực giác cho nàng biết Nghiêm Nhược Vấn cùng mình có nhất định tương tự trình độ, trong lòng tự tin không ít, đều là người cố gắng muốn thay đổi xuất thân của bản thân, muốn thay đổi hiện trạng, ngụy trang tiếp tục tồn tại, nhìn như kiên cường, nhưng nội tâm rất mâu thuẫn, cũng sẽ có một mặt yếu đuối không muốn người biết, chẳng qua Nghiêm Nhược Vấn so với mình lý trí hơn nhiều, muốn đạt đến càng nhiều danh lợi. Tả Khinh Hoan vẫn luôn chán ghét bản thân, cho nên đối Nghiêm Nhược Vấn càng không có hảo cảm.

Lý Hâm một mực nói, nói gần ba tiếng đồng hồ, trong lời nói toàn bộ đều là Nghiêm Nhược Vấn, yêu mãnh liệt như vậy, nhưng nghe Lý Hâm miêu tả, Tả Khinh Hoan cảm giác mặc dù Lý Hâm thâm tình trả giá, Nghiêm Nhược Vấn đổi lại đạm nhạt sơ ly, nhưng mà Chu Du đánh Hoàng Cái*, một người nguyện đánh, một người nguyện theo, ngoại nhân lại có năng lực nói cái gì?

Lý Hâm cảm xúc rốt cuộc ổn định, ngủ quá khứ, Tả Khinh Hoan giúp Lý Hâm cẩn thận đắp chăn sau, ly khai nhà của Lý Hâm, trên đường lái xe Tả Khinh Hoan trong lòng trầm buồn. Không thể nghi ngờ, trong mắt Tả Khinh Hoan, Lý Hâm tuyệt đối là xuẩn (ngu ngốc) nữ nhân, nhưng lại vì nàng đau lòng, Lý Hâm làm cho nàng nhớ tới một nữ nhân mà nàng không muốn nhớ lại. Nữ nhân kia so với Lý Hâm còn muốn ngốc, cả đời đều theo đuổi hư vô mờ ảo tình yêu, lòng của nữ nhân đó bị tình yêu chiếm cứ toàn bộ, đến mức nữ nhi (con gái) đều không quan trọng, nghĩ đến, Tả Khinh Hoan liền cảm thấy nữ nhân như vậy đúng là dại dột muốn chết.

Tả Khinh Hoan lái xe đến một khu phố cũ kỹ bẩn thỉu, mau muốn tới quen thuộc tái không thể quen thuộc hơn đường hầm, nàng thắng lại, quay đầu xe trở về con đường ban đầu, chạy đến quán bar cùng Lý Hâm thường xuyên gặp mặt, gọi rất nhiều rượu. Tả Khinh Hoan còn đem vài loại rượu pha lẫn với nhau, nàng cũng biết pha rượu, vì trước đây từng làm việc ở quán bar, cơ hồ nàng từng làm qua rất nhiều công việc, cho nên cái gì đều biết một chút. Thật ra Tả Khinh Hoan không thích uống rượu, nhưng khi nhìn thấy màu sắc mê người của rượu, Tả Khinh Hoan không thể khống chế một hơi uống cạn, uống nhiều loại rượu trộn lẫn như vậy càng say nhanh hơn, tửu lượng của nàng tốt lắm, nhưng liên tục vài ly, đã muốn có năm phần túy ý.

“Mỹ nữ, cùng nhau uống được không?” Không hề ít nam nhân hướng nàng hiến ân cần.

“Tôi có hẹn với bạn, nàng sắp đến.” Tả Khinh Hoan thoái thác nói, nàng so với Lý Hâm càng hiểu được giữ gìn bản thân, tuy nói nàng không tam trinh cửu liệt như Lý Hâm, nhưng nàng tuyệt đối không cho phép 419 (tình một đêm) phát sinh ở trên người mình.

Lúc này điện thoại của Hàn Sĩ Bân gọi đến, Tả Khinh Hoan một chút cũng không thích nhận điện thoại của hắn, nên đã tắt di động, bỗng nhiên nhớ tới một cái di động khác, trong đó có số của Tần Vãn Thư, nghĩ đến nàng, Tả Khinh Hoan liền không hề nghĩ ngợi ấn nút gọi.

Tần Vãn Thư về đến nhà, mới vừa thoải mái thư thản tắm rửa đi ra, nghĩ đến hôm nay phiền muộn, chuẩn bị hảo hảo ngủ một giấc, nhìn đến Tả Khinh Hoan điện thoại gọi lại. Tần Vãn Thư cơ bản không nghĩ phản ứng, chính là thấy điện thoại vẫn vang, có chút không vui tiếp khởi điện thoại.

“Tần Vãn Thư, cô muốn hay không đi ra uống rượu? Tôi pha rượu hảo uống, hảo uống, tôi đã muốn uống thật nhiều…” Tả Khinh Hoan có chút ngà ngà hỏi, có được năm phần túy ý này, Tả Khinh Hoan mới dám gọi Tần Vãn Thư.

Tần Vãn Thư xem đồng hồ, đã muốn gần một giờ sáng, nữ nhân kia còn tại quán bar uống rượu, có chút say. Nghe được thanh âm huyên náo từ đầu dây bên kia truyền đến, Tần Vãn Thư hơi nhíu mày, nữ nhân này thật không có chừng mực, nhưng ngẫm lại Tả Khinh Hoan làm tình phụ, lại không phải đàng hoàng phụ nữ, say sưa ở quán bar cũng không có gì không đúng.

“Không đi, tôi không thích những chỗ đó.” Tần Vãn Thư cự tuyệt, tình phụ lúc này hẳn là gọi điện thoại cho tình phu, mà không phải gọi cho mình này nguyên xứng, thật ra Tần Vãn Thư rất nhiều thời điểm cũng là bất cận nhân tình (không hợp tình người), nàng ngay từ đầu đối Tả Khinh Hoan thật tốt, xác thực là phi thường hiếm thấy.

“Tần Vãn Thư, cô thật sự là cao cao tại thượng đại tiểu thư, cũng đúng, cô là xem không nổi chúng tôi loại này hạ đẳng nhân, ha ha, Tả Khinh Hoan thật con bà nó có bệnh, nghĩ đến Tần Vãn Thư cùng bình thường kẻ có tiền sẽ có bất đồng…” Tả Khinh Hoan tự giễu nói.

Tần Vãn Thư nhíu mày càng chặt, nàng phi thường không thích giọng điệu của Tả Khinh Hoan, rõ ràng là Tả Khinh Hoan kiếm chuyện trước, đầu tiên không nói nàng thân phận bây giờ là tình phụ của lão công mình, hơn nữa trước kia trêu chọc tới mình, hiện tại mình có thể khách khí cùng nàng nói chuyện đã không thất lễ đi, bị Tả Khinh Hoan vừa nói ngược lại giống như mình mới là người có lỗi.

Tần Vãn Thư muốn mở miệng nói gì đó, nhưng nghe đầu dây bên kia đã cúp máy, Tần Vãn Thư tự nhủ, không cần quan tâm nữ nhân kia, nàng cùng mình không hề *dây mơ rễ má*, mặc dù có cũng là đối địch quan hệ mà thôi, nhưng tưởng tượng mỹ nữ trẻ trung như nàng đến khuya còn ngốc ở quán bar, lại uống say mèm, ở trên giường lăn qua lộn lại ngủ không được.

Tần Vãn Thư không tình nguyện từ giường đứng lên, thay một bộ quần áo chuẩn bị ra ngoài, nàng trong lòng muốn chửi đổng, hảo tu dưỡng cố gắng nhịn xuống, sau đó gọi điện thoại cho Tả Khinh Hoan.

Tả Khinh Hoan cảm thấy bản thân quả nhiên làm chuyện ngu ngốc, mình cùng Tần Vãn Thư phi thân phi cố (không thân không quen), lại có quan hệ xấu hổ như vậy, bằng cái gì Tần Vãn Thư phải lo lắng cho mình đâu? Tả Khinh Hoan uống rượu càng lúc càng liều mạng, tuy nàng cảm giác bản thân đã có bảy phần túy nhưng đầu óc vẫn còn thanh tỉnh. Nhìn đến Tần Vãn Thư gọi lại cho mình, trong lòng nhảy lên một chút, khẩn trương tiếp khởi điện thoại.

Tần Vãn Thư không có lập tức nói chuyện làm cho Tả Khinh Hoan trong lòng càng thêm khẩn trương.

“Cô ở đâu?” Tần Vãn Thư ngữ khí vẫn là trước sau như một mê hoặc ôn nhu, nàng tuy cảm thấy trong lòng không tình nguyện, nhưng đã quyết định làm chuyện gì sẽ không để đối phương có cảm giác bị chậm trễ. Đây là lần đầu tiên Tần Vãn Thư chán ghét bản thân, phải biết rằng Tần Vãn Thư giờ phút này tức muốn ói máu, hơn phân nửa đêm còn muốn quan tâm tiểu tam có thể hay không cấp lão công của mình đội nón xanh (cắm sừng), Tần Vãn Thư cảm thấy bản thân thiện lương có thể làm thánh mẫu.

Tả Khinh Hoan cảm thấy Tần Vãn Thư quả thật không phải người bình thường, thế nhưng chuẩn bị đến đón mình sao? Hơn nữa nghe ngữ khí của nàng, không giống là giận dữ, nghĩ đến đây, tâm tình của nàng trở nên sáng sủa.

Chu Du đánh Hoàng Cái*: Để lừa được Tào Tháo, Hoàng Cái và Chu Du đã phải dụng tâm làm kế khổ nhục. Biết Sái Trung, Sái Hòa (2 nhân vật hư cấu, là em của Sái Mạo) sang Đông Ngô trá hàng, Chu Du và Hoàng Cái cố ý giả vờ cãi nhau, rồi Chu Du đánh đòn Hoàng Cái trước mặt 2 họ Sái, để mượn 2 gián điệp của Tào Tháo đưa tin tức sai về. Hoàng Cái giả cách oán hận Chu Du, cử Hám Trạch sang đưa thư trá hàng. Do tin của Sái Trung, Sái Hòa đưa về, cộng với tài ăn nói của Hám Trạch, Tào Tháo tin việc Hoàng Cái sang hàng là thật.


========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna